Phiêu Miểu 7 - Quyển Thần Đô - Chương 4: Ư thị

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:23:53
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bùi Tiên cho rằng đây là chuyện nội bộ của Tề Vương phủ, tiện can thiệp nên đành rằng việc đều tùy Tề Vương.

Tề Vương ý thiên vị A Tử, hơn nữa Gia Nhi đột ngột đổi lời khai, rằng A T.ử vô tội nên sự việc kết thúc với kết luận rằng Bùi Ngọc Nương tự cẩn thận ngã xuống giếng.

Bùi Ngọc Nương vẫn hôn mê bất tỉnh, Bùi Tiên là nam nhân, tiện ở nội viện của Tề Vương phủ để chăm sóc biểu nên dặn dò Gia Nhi kỹ lưỡng, yêu cầu nàng chắc chắn chăm sóc chủ nhân cẩn thận. Nếu bất cứ chuyện gì, thì lập tức sai đến Bùi phủ để báo cho ngay.

Bùi Tiên rời khỏi Tề Vương phủ, mấy ngày bèn đều canh cánh trong lòng về tình trạng của Bùi Ngọc Nương.

Bùi Ngọc Nương vẫn chìm trong giấc ngủ sâu, Bùi Tiên vô cùng lo lắng. Sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, quyết định chủ động tiếp cận với của thê t.ử quá cố của Lý Ngọc – Ư giáo úy.

Mặc dù Ư giáo úy và Bùi Tiên thuộc hai đơn vị khác nhưng đều là võ tướng. Ư giáo úy là thẳng thắn, hào sảng, Bùi Tiên kết giao với và hỏi về chuyện của tỷ qua đời. Ư giáo úy giấu diếm gì.

Theo lời kể của Ư giáo úy, tỷ tỷ của là Ư thị, khi gả Tề Vương phủ, ban đầu việc đều nhưng đó Ư thị dường như điều lo lắng, khi về nhà nương đẻ chuyện với kế mẫu và tỷ như thể điều gì đó kinh hoàng thể .

Cha của Ư giáo úy một thê t.ử và năm , trong nhà nhiều, cha của quá quan tâm đến con cái mà chỉ chú trọng đến con đường công danh của .

Ư giáo úy và Ư thị là con của cùng một nương, trong , tình cảm giữa hai tỷ họ thiết. Nương của họ qua đời từ lâu, mặc dù kế mẫu bao giờ ngược đãi họ nhưng suy cho cùng là nương ruột, hơn nữa tỷ trong nhà cũng đông, kế mẫu cũng dành tình cảm đặc biệt cho họ, chỉ giữ bề ngoài hài hòa, ấm êm.

Khi Ư thị thực sự gặp khó khăn, nàng thể mở lời khi về nhà nương đẻ, cũng tâm sự với ai, và tìm sự giúp đỡ thực sự ích.

Người trong Ư gia chỉ rằng khi Ư thị gả thì sức khỏe , thường xuyên ốm đau, dẫn đến khi về nhà các dịp lễ tết, nàng thường vẻ lo lắng, tâm trí yên như mắc chứng hoang tưởng.

Lúc đó Ư giáo úy vẫn là giáo úy mà chỉ là một binh sĩ trong doanh trại Kinh Kỳ. Hắn luôn đóng quân tại doanh trại, thường xuyên mặt ở nhà. Sau khi Ư thị xuất giá, hiếm khi gặp tỷ tỷ , vì tình cảnh của tỷ tỷ, càng rõ nỗi khổ của tỷ.

Trong hồi ức của Ư giáo úy, cuối cùng gặp tỷ tỷ lúc còn sống là mùa đông, khi nghỉ phép từ doanh trại Kinh Kỳ và trở về nhà.

Nghỉ phép ở doanh trại Kinh Kỳ kéo dài nửa tháng, Ư giáo úy tranh thủ thời gian để đến thăm tỷ tỷ lâu gặp ở Tề Vương phủ.

Lúc đó suýt nhận tỷ .

Ư thị bước từ phòng trong , ngươi gầy gò nhiều, hình gầy như que củi đầy vẻ c.h.ế.t chóc. Mặc dù trang điểm , dán hoa lộng lẫy nhưng khuôn mặt vẫn đầy vẻ sầu khổ, trong đôi mắt vô hồn chất chứa sự sợ hãi và lo lắng.

Ư giáo úy vô cùng ngạc nhiên, thử thăm hỏi và trò chuyện với tỷ tỷ để tìm hiểu vì tỷ sầu khổ và sợ hãi đến .

Ư thị im lặng một lời.

Trong ký ức của Ư giáo úy, tỷ tỷ luôn là vui vẻ, cởi mở, tính cách thẳng thắn. Điều gì khiến nàng dường như trở thành một khác như ?

Lần gặp gỡ , Ư thị gì với , khi hai gặp , nàng luôn hồn vía lên mây, ít , trầm lặng.

Ư thị mời Ư giáo úy ở Tề Vương phủ dùng cơm nhưng Ư giáo úy hẹn với đồng nghiệp một buổi tụ họp nên thể ở .

Cuối cùng, khi chia tay, đôi mắt của Ư thị cuối cùng cũng thần một chút, nàng dặn : "Đã mùa đông , trời lạnh giá, trong doanh trại cuộc sống khó khăn, nhớ mặc thêm áo ấm, ăn uống đầy đủ."

Ư giáo úy gật đầu.

Sau đó, cáo từ rời , nghĩ rằng dù cũng nghỉ nửa tháng, vài ngày sẽ đến Tề Vương phủ thăm tỷ sẽ trò chuyện với tỷ kỹ hơn.

Ai ngờ, chia tay là vĩnh biệt, bao giờ gặp .

Hai ngày , tin tức về cái c.h.ế.t của Ư thị truyền đến Ư gia.

Tề Vương phủ đưa lời giải thích rằng Ư thị qua đời vì bệnh tật.

Khi nhận tin , Ư giáo úy cảm thấy trời đất cuồng, mắt tối sầm .

Phụ mẫu của Ư giáo úy chấp nhận lời giải thích , và cả Ư gia cũng như Tề Vương phủ đều thể hiện sự đau buồn sự của Ư thị.

Tang lễ của Ư thị tổ chức long trọng.

Sau khi lễ tang của tỷ tỷ kết thúc, Ư giáo úy vẫn còn thần trí mơ hồ, sống như trong cơn mê.

Lúc đó Ư giáo úy nghi ngờ về nguyên nhân cái c.h.ế.t của tỷ tỷ, cũng giống như , chấp nhận rằng Ư thị c.h.ế.t vì bệnh, trong lòng đau xót vì tỷ tỷ c.h.ế.t trẻ, đau buồn vì mất tỷ tỷ yêu nhất.

Ba năm , nhờ sự can thiệp của cha, Ư giáo úy thăng chức lên giáo úy, chuyển từ doanh trại Kinh Kỳ sang phục vụ ở Nam Nha. Khi bắt đầu sống ở nhà, vô tình phát hiện một chút sự thật về cái c.h.ế.t của tỷ tỷ.

Một khi đang uống rượu, cha của uống say và vô tình tiết lộ rằng Ư thị c.h.ế.t vì bệnh mà là thắt cổ tự tử.

Khi kế mẫu nhận tin báo tang và cùng các nữ nhân trong nhà đến Tề Vương phủ để lo việc tang lễ cho con gái, bà phát hiện thấy cổ của Ư thị vết dây thắt.

Tề Vương phi, Úy Trì thị thì thấy thể che giấu , đành thú nhận rằng Ư thị thắt cổ tự vẫn.

Chuyện Ư thị thắt cổ tự tử, nếu công khai sẽ là gây xôn xao lớn, cả Tề Vương phủ lẫn Ư gia sẽ đời bàn tán, trở thành đề tài đàm tiếu của thiên hạ. Vì để bảo vệ danh dự cho cả hai gia đình, Tề Vương phủ cho rằng nhất là che giấu nguyên nhân cái c.h.ế.t của Ư thị bằng cách rằng nàng c.h.ế.t vì bệnh.

Thực , Ư thị bệnh trong một thời gian dài, tinh thần hoảng loạn, việc nàng thắt cổ tự vẫn cũng là do bệnh tật gây .

Kế mẫu vô cùng sốc, bèn vội vàng về nhà báo cho chồng.

Ư Chánh uý hề quan tâm đến cái chết của con gái mình. Ông còn chửi mắng Ư thị vì biết điều, lại còn yếu đuối và may mắn đến mức chết yểu. Ông cho rằng, bất kể lý do gì dẫn đến việc con gái tự kết liễu đời mình đó đều là những lý do đáng, bất kể nàng ấy có chịu những khủng hoảng, sự sợ hãi đau khổ nào, thì cũng nên tự tử.

Trong kế hoạch của Ư Chánh uý, chỉ cần Ư thị có thể chịu đựng đến khi Tề Vương qua đời, để thế tử kế vị tước hiệu thì Ư thị sẽ trở thành Vương Phi. Còn ông sẽ là cha của Vương Phi. Mặc dù Tề Vương còn vài người con trai khác nhưng đều là con thứ và còn quá nhỏ. Vì vậy ông mới tìm cách để gả con gái mình cho con trai trưởng của Tề Vương.

Ư Chánh uý chút do dự chấp nhận lý do Ư thị chết vì bệnh tật, vì ông muốn những vụ bê bối và lời đồn ảnh hưởng đến con đường quan của mình, cũng như những cuộc hôn nhân mà ông đã dự ̣nh sắp xếp cho những đứa con khác nhằm củng cố các mối quan hệ của mình. Nếu như cái chết của Ư thị bị rò rỉ là tự vẫn, chắc chắn sẽ lan truyền như một tin đồn vô lý, và những gia ̀nh mà ông mong muốn thiết lập mối quan hệ sẽ bị ảnh hưởng, họ sẽ muốn lấy con gái của Ư gia và cũng muốn gả con gái của mình cho Ư gia.

Ư Chánh uý còn lo lắng rằng khi Ư thị qua đời, ông sẽ mất mối quan hệ với Tề Vương và mất chỗ dựa con đường quan trường, thậm chí ông còn dự ̣nh sẽ gả một trong những người con gái khác của mình làm thiếp cho con trai trưởng của Tề Vương nhưng kế hoạch đó đã bị từ chối.

Trong một lần say rượu, Ư Chánh uý phải thương tiếc con gái đã qua đời mà chỉ lầm bầm chửi rằng con gái mình đáng giá, vô dụng, làm uổng phí những kế hoạch và mối quan hệ của ông .

Ư giáo úy đã vô cùng sốc.

Ư giáo úy lại càng thêm đau lòng, rồi chuyển sang tức giận. Tỷ tỷ của vốn là một người rất vui vẻ, lạc quan và mạnh mẽ, làm chỉ vì bệnh tật mà chị lại muốn kết thúc cuộc đời mình? Nhất ̣nh là Lý Ngọc đã giết tỷ tỷ! Ngay cả khi phải Lý Ngọc trực tiếp giết tỷ tỷ, thì cũng là do Lý Ngọc mà tỷ tỷ phải trải qua những đau khổ chịu nổi và chọn cách treo cổ. Chính Lý Ngọc và Tề Vương phủ đã gây cái chết của tỷ tỷ mình.

Càng nghĩ về tỷ tỷ, Ư giáo úy càng thể tha thứ cho Lý Ngọc và Tề Vương phủ. Hắn đã từng chất vấn Lý Ngọc nhưng Lý Ngọc thừa nhận và khăng khăng rằng Ư thị đã chết vì bệnh.

Ư thị đã được chôn cất được ba năm, thi thể đã phân hủy, có cách nào khai quật để xác minh, Ư Chánh uý cũng đã đứng về phía Tề Vương phủ, giúp họ che đậy nguyên nhân thật sự của cái chết của con gái mình. Ư giáo úy còn cách nào khác, chỉ biết ôm hận và căm thù, mỗi khi gặp Lý Ngọc lại muốn gây sự.

Từ những lời kể của Ư giáo úy, Bùi Tiên càng cảm thấy bối rối.

Chiều hôm qua, Ư giáo úy đột nhiên gửi tin nhắn cho Bùi Tiên, nói rằng đã biết nguyên nhân cái chết của Ư thị năm xưa, vì vậy hai người họ hẹn gặp vào buổi tối ̣i quán đào Tiên Hoa Xuân ở ngoại thành.

Hóa , kể từ khi biết tỷ tỷ mình đã treo cổ tự tử, Ư giáo úy đã liên tục điều tra các sự việc trong Tề Vương phủ. Hắn đã tìm thấy một nô tì từng bị trừng phạt và đuổi khỏi Tề Vương phủ vì tội ăn trộm.

Nô tì đó từng làm việc trong Tề Vương phủ vào thời điểm mà Ư thị vẫn còn sống.

Ư giáo úy đã cho người nô tì đó vài đồng bạc, và người nô tì đó đã kể lại một vài bí mật của Tề Vương phủ.

"Bùi tướng quân, Tề Vương phủ ma quỷ! Tỷ tỷ lẽ quỷ hại c.h.ế.t."

Ư giáo úy với Bùi Tiên.

Bùi Tiên ngạc nhiên: "Nói thử xem."

Ư giáo úy tiếp lời: "Theo lời tỳ nữ, khi tỷ tỷ bước chân Tề Vương phủ, nơi đó xuất hiện ma quỷ. Đó là một nữ quỷ đáng sợ, theo những hầu gặp kể , nửa khuôn mặt của nữ quỷ vô cùng xinh , nhưng nửa còn gớm ghiếc kinh hãi, trong tay còn ôm một đứa trẻ đang ."

Tỳ nữ kể rằng nữ quỷ cứ lởn vởn trong Tề Vương phủ, từng khiến Tề Vương hoảng sợ đến phát bệnh.

Lý Ngọc từng hai ái xinh , cả hai đều c.h.ế.t do nữ quỷ quấy phá. Sau đó, Lý Ngọc cưới A T.ử và Từ thị.

Phủ Tề Vương sợ những tin đồn lan truyền nên phong tỏa chuyện về ma quỷ, cấm tuyệt đối hạ nhân chuyện ngoài. Phủ còn bí mật mời một hòa thượng đạo sĩ đến trừ tà, nhưng ai gì, cuối cùng việc chìm quên lãng.

Lúc , Ư thị từng nhiều quỷ dọa đến phát bệnh liệt giường, tinh thần suy sụp.

Tỳ nữ nhớ , khi nàng bán khỏi phủ Tề Vương, chủ mẫu vẫn quỷ ám ảnh.

Ư giáo úy : "Tỷ tỷ từng nữ quỷ hù dọa đến ngã bệnh. Xem chuyện của ngươi cũng liên quan đến nữ quỷ ở Tề Vương phủ."

Bùi Tiên lo lắng: "Nếu liên quan đến ma quỷ, e rằng khó giải quyết. Ta quen một giỏi xử lý những việc như thế , nhưng nàng xa ..."

Ư giáo úy : "Bùi tướng quân, điều hiểu."

Bùi Tiên hỏi: "Chuyện gì?"

Ư giáo úy đáp: "Tề Vương Phủ ma quỷ, điều gì lạ. Từ Đông Đô đến Tây Kinh, quái sự luôn xảy , từ hoàng cung đến dân gian đều dấu vết của bọn ma quỷ. Điều thắc mắc là tại nữ quỷ chỉ quấy phá các phu nhân và của Lý Ngọc, trong khi phu thê Tề Vương, con cái của họ và gia nhân đều ? Tỷ tỷ lấy Lý Ngọc, c.h.ế.t rõ nguyên do, còn ngươi hiện đang thoi thóp... Trước đó còn hai ái của Lý Ngọc cũng c.h.ế.t..."

Nghe đến đây, Bùi Tiên cũng khỏi nghi ngờ.

phủ Tề Vương chứa đầy những bí ẩn, tin tức thì quá ít, khiến Bùi Tiên thể rõ sự thật đằng màn sương mù.

Ư giáo úy cũng đầy hoài nghi, u sầu chất chứa.

Bùi Tiên và Ư giáo úy uống rượu suốt đêm, chẳng lời nào.

*

Bên sông Lạc, chiếc cầu nổi, Nguyên Diệu xong câu chuyện của Bùi Tiên thì khỏi kinh ngạc.

Bùi Tiên lo lắng: "Hiên Chi, mạng của Ngọc nương như mành chỉ treo chuông, thực sự nữa. Chuyện liên quan đến ma quỷ, định nhờ cậy Bạch Cơ, nàng đồng ý giúp đỡ, nhưng đột nhiên nàng rời ..."

Nguyên Diệu cũng lo lắng cho tính mạng của Bùi Ngọc nương. Hắn chợt nhớ lời của Ly Nô, dù Bạch Cơ ở đây thì vẫn giúp nàng giải quyết nhân quả. Ly Nô thường khoe khoang pháp lực cao cường, lẽ cũng đủ sức đối phó với nữ quỷ trong phủ Tề Vương.

Trước khi rời , Bạch Cơ hứa với Bùi Tiên sẽ giúp giải quyết chuyện của Bùi Ngọc Nương. Như , chuyện cũng coi như là nhân quả của Phiêu Miểu các, chi bằng để Ly Nô thu phục nữ quỷ. Như chỉ cứu mạng của Bùi Ngọc Nương mà còn giúp Bạch Cơ thu thập thêm một nhân quả, đúng là một mũi tên trúng hai đích, còn gì hơn.

Nghĩ đến đây, Nguyên Diệu : "Vậy , Trọng Hoa. Tiểu sinh sẽ về bàn bạc với Ly Nô lão . Mặc dù Bạch Cơ ở đây nhưng Ly Nô lão cũng khá nhiều đạo hạnh trong việc trừ yêu diệt quỷ. Nếu đúng là nữ quỷ quấy phá ở Tề Vương phủ thì Ly Nô lão thể giải quyết chuyện một cách thỏa. Ngày mai, ngươi hãy bớt chút thời gian đến Phiêu Miểu các, tiểu sinh và Ly Nô lão sẽ cho ngươi câu trả lời."

"À? Ly Nô đó cũng trừ yêu diệt quỷ ? Ta cứ nghĩ nó chỉ nấu ăn thôi chứ!"

Bùi Tiên ngạc nhiên .

Nguyên Diệu đáp: "Khả năng trừ yêu diệt quỷ của Ly Nô lão cao siêu kém gì tài nghệ nấu nướng của nó . Chuyện gì đáng lo cả, Ly Nô lão chắc chắn cũng sẵn lòng giúp đỡ giải quyết."

Nghe , Bùi Tiên mặc dù lo lắng nhưng vẫn : "Vậy , ngày mai sẽ đến Phiêu Miểu các."

Thế là việc bàn bạc xong, Nguyên Diệu và Bùi Tiên bèn chia tay cây cầu nổi.

*

Nguyên Diệu về Phiêu Miểu các, đúng lúc đó Ly Nô cũng chợ về, nó đang cạnh giếng rửa rau ngâm nga một khúc nhạc.

Nguyên Diệu kịp xuống uống một tách nóng vội vàng đến cạnh giếng và kể bộ chuyện của Bùi Ngọc Nương và lời nhờ cậy của Bùi Tiên.

Con mèo đen xong rửa rau lơ đãng : "Chuyện lớn gì , chẳng chỉ là Tề Vương phủ ma quấy phá thôi ? Tối nay khi ngủ, gia một chuyến đến Tề Vương phủ, bắt ma xong là xong chuyện ."

Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Đơn giản ?"

Con mèo đen : "Mọt sách nghĩ chuyện phức tạp đến mức nào chứ?"

Nguyên Diệu suy nghĩ một chút : "Khi đó Bạch Cơ dự định lấy danh nghĩa khách mời, mời đến Tề Vương phủ, khi gặp Bùi Ngọc Nương thì mới tính tiếp."

Con mèo đen rung rinh ria mép, : "Mọt sách, đó là điểm khác biệt giữa gia và chủ nhân. Chủ nhân thu thập nhân quả là để đạt lòng , vì thế nàng quan sát lòng trong nhân quả. Vì quan sát, suy nghĩ nên theo sự phát triển và đổi của lòng nên việc gì cũng khó tránh khỏi vòng vo, lằng nhằng. Còn gia thì khác, gia quan tâm đến lòng , cũng lười vòng vo, trực tiếp bắt ma, thành nhân quả là xong chuyện."

"Chuyện ..."

Nguyên Diệu chợt gì, đành hỏi: "Vậy... một đêm đủ để Ly Nô lão trừ hết nữ quỷ trong Tề Vương phủ ?"

Con mèo đen : "Chẳng cần đến một đêm. Tối nay gia một chuyến đến Tề Vương phủ, trừ ma xong về vẫn thể ngủ một giấc ngon lành."

Nguyên Diệu : "Vậy thì quyết định như thế nhé. Ly Nô lão nhớ cẩn thận, tiểu sinh tối nay sẽ cùng ngươi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-7-quyen-than-do/chuong-4-u-thi.html.]

Con mèo đen : "Gia vốn định mang ngươi , ngươi chỉ vướng tay vướng chân ảnh hưởng đến sự thể hiện của gia. Điều kỳ lạ nhất ở chủ nhân là khi thu thập nhân quả thích mang ngươi theo, ngươi rõ ràng là một kẻ vô dụng..."

Nguyên Diệu , tức giận : "Tiểu sinh là kẻ vô dụng!"

Con mèo đen lè lưỡi, tiếp tục rửa rau.

Đêm đến, trăng lưỡi liềm mọc lên ở phương Đông, cả tòa thành chìm trong sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc.

Ly Nô thấy thời gian cũng muộn bèn với Nguyên Diệu đang bên bàn ngọc xanh Luận Ngữ: "Mọt sách, gia Tề Vương phủ trừ ma đây. Trước khi ngủ, ngươi nhớ trải chăn đệm cho gia, dùng lò sưởi tay ấm giường, gia chắc chắn sẽ về kịp để ngủ."

Nguyên Diệu ngẩng đầu lên từ cuốn Luận Ngữ, : "Được . Ly Nô lão nhớ cẩn thận, sớm về sớm."

Con mèo đen đồng ý.

Nó nhảy từ cửa sổ xuống sân , bãi cỏ đột nhiên biến thành một con mèo yêu chín đuôi to bằng con hổ.

Mèo yêu chín đuôi với đôi mắt xanh biếc phát sáng, gầm lên một tiếng, nhảy lên theo ánh trăng và lao về hướng Tề Vương phủ.

Nguyên Diệu tiếp tục Luận Ngữ ngọn đèn mùa đông.

Nguyên Diệu lo lắng cho Ly Nô, tâm trạng rối bời, thể tập trung sách thánh hiền. Hắn ngước mắt ngoài cửa sổ thì thấy trăng lưỡi liềm bầu trời đêm, khỏi bắt đầu nhớ đến Bạch Cơ, lo lắng nàng lạnh đói , nàng hiện giờ đang ở , mắt nàng là cảnh tượng gì.

Nguyên Diệu lo lắng cho Ly Nô nhớ đến Bạch Cơ Luận Ngữ, thời gian lập tức trôi qua đến nửa đêm.

Nguyên Diệu cảm thấy buồn ngủ.

Ly Nô vẫn về, Nguyên Diệu nghĩ nửa đêm là lúc ma quấy phá, thể Ly Nô đang đấu với nữ quỷ, thể về sớm nên trong phòng trải chăn đệm cho Ly Nô và dùng lò sưởi đồng để ấm giường cho nó.

Làm xong việc, Nguyên Diệu ngáp một cái, thổi tắt đèn và ngủ.

Sáng hôm , khi trời tờ mờ sáng, Nguyên Diệu thức dậy.

Hắn vội vàng dậy, phòng trong để xem Ly Nô về .

Trong phòng, chăn đệm của Ly Nô vẫn giữ nguyên như lúc Nguyên Diệu trải tối qua, hề động đến, lò sưởi đồng trong chăn cũng nguội lạnh.

Ly Nô suốt đêm về.

Nguyên Diệu rối bời, lo lắng Ly Nô gặp chuyện gì .

Ly Nô thường xuyên khoe khoang rằng yêu lực mạnh mẽ nhưng trong mắt Nguyên Diệu, nó chỉ là một con mèo yêu nhỏ nấu ăn mà thôi.

Ngàn yêu trăm quỷ đều sợ hãi sức mạnh của Bạch Cơ, dám gì Ly Nô nên nó mới ngang tàng, kiêng dè.

Liệu sức mạnh yêu quái của Ly Nô bằng một con ma nữ ? Trời ơi, hôm qua thật nên để cho Ly Nô tự bắt ma nữ ở Tề Vương phủ, lẽ nên ngăn cản nó . Nếu Ly Nô mệnh hệ gì, khi Bạch Cơ trở về, ăn thế nào đây? Hơn nữa nếu Ly Nô gặp chuyện may, cũng sẽ đau lòng, thể chịu đựng nỗi đau mất nó.

Nguyên Diệu lo lắng cho Ly Nô, kịp chải chuốt, mặc vội áo ngoài định lao thẳng đến Tề Vương phủ để tìm Ly Nô.

Ai ngờ bước khỏi cửa của Phiêu Miểu các, thấy một con mèo đen lững thững bước trong màn sương xám nhạt từ con ngõ cụt tới.

Mèo đen cúi đầu, rủ tai, trông chút sức sống nào.

Vừa thấy mèo đen, Nguyên Diệu lập tức vui mừng: "Ly Nô lão ! Thật quá, cảm ơn trời đất, ngươi bình an vô sự!"

Mèo đen ngẩng đầu lên Nguyên Diệu : "Mọt sách, sáng sớm ngươi thức dậy ? Mới sáng sớm mà ngươi định ?"

Nguyên Diệu đáp: "Ly Nô lão cả đêm ngươi về, cứ nghĩ ngươi xảy chuyện gì, đang định đến Tề Vương phủ tìm ngươi đây!" Vừa đến Tề Vương phủ, đôi tai của mèo đen càng cụp xuống thấp hơn.

Mèo đen uể oải : "Gia cả. chuyện ở Tề Vương phủ rắc rối... Hôm nay gia bữa sáng, khi nãy về gia thấy tiệm bánh Tất La của Hồ mở, mọt sách ngươi mua ít bánh Tất La về bữa sáng ."

Nguyên Diệu gật đầu, : "Được thôi. Ta sẽ mua ngay. Ly Nô lão ăn bánh Tất La nhân gì?"

Mèo đen đáp: "Gia khẩu vị, ăn sáng. Ngươi mua phần của ngươi thôi, cần mua phần của gia." mèo đen cụp đuôi buồn bã bước Phiêu Miểu các.

Nguyên Diệu thấy dáng vẻ uể oải của Ly Nô, đoán rằng tối qua ở Tề Vương phủ xảy chuyện gì đó. , Ly Nô thể trở về bình an là lắm .

Nguyên Diệu lấy vài đồng tiền đồng từ cái hũ gốm quầy ngoài mua bánh Tất La ở tiệm của Hồ.

Mặc dù Ly Nô ăn sáng nhưng Nguyên Diệu lo lắng Ly Nô sẽ đói buổi sáng vẫn mua cho nó món bánh Tất La nhân mè đen mà nó thích nhất.

Ly Nô trở về Phiêu Miểu các bèn chui chăn, ngủ một giấc đến tận trưa.

Nguyên Diệu quấy rầy Ly Nô, chải chuốt xong xuôi, ăn bánh Tất La mở cửa hàng, đón tiếp những khách hàng duyên ghé qua hôm nay trong ánh sáng ban mai.

Ly Nô ngủ dậy, trong chăn ngơ ngác một lúc từ từ dậy, dọn dẹp chăn nệm, bắt đầu rửa mặt.

Ly Nô rửa mặt xong, bước đại sảnh, Nguyên Diệu đang bên quầy ghi sổ sách.

Vừa nãy một khách hàng đến mua hương liệu, giao dịch thành công.

Trong Phiêu Miểu các đôi khi cũng những khách hàng kết duyên mỏng, họ sẽ bước cửa tiệm, mua một hương liệu, đá quý những món đồ khác.

Ly Nô bước đến bên quầy, : "Mọt sách, để gia trông cửa hàng cho."

Nguyên Diệu thiếu niên mặc đồ đen đầy tâm sự hỏi: "Ly Nô lão , mua bánh Tất La nhân mè đen cho ngươi, để bàn ngọc xanh ở gian trong, ngươi ăn ?"

Ly Nô đáp: "Gia thấy nhưng khẩu vị, ăn."

Nguyên Diệu dò hỏi: "Ly Nô lão , tối qua ở Tề Vương phủ xảy chuyện gì ?"

Ly Nô cau mày, : "Không thể với ngươi. Gia hứa với biểu , cho ai ."

"Biểu ? Biểu nào? Biểu của ai?!"

Nguyên Diệu ngạc nhiên.

Ly Nô bình tĩnh : "Biểu của gia."

Nguyên Diệu thể tin , : "Ly Nô lão cũng biểu ?!"

Ly Nô ngẩng đầu, chịu thua : "Chẳng lẽ chỉ mọt sách ngươi nhiều biểu ca còn gia thì biểu ?"

"Chuyện ... Được , Ly Nô lão cũng biểu ."

Nguyên Diệu chỉ .

Ly Nô : "Thực , gia cũng quen với biểu lắm, chỉ gặp vài khi còn nhỏ, thì quan hệ huyết thống cũng gần."

Nguyên Diệu hỏi: "Ý ngươi là ?"

Ly Nô : "Cũng giống như ngươi và Vi công t.ử , xét về vai vế thì cũng là biểu của ngươi nhưng thực các ngươi chẳng quan hệ huyết thống gì."

Nguyên Diệu nghĩ ngợi : "Vẫn chút quan hệ huyết thống đấy chứ, mẫu của Đan Dương và mẫu của là đường tỷ ."

Ly Nô nghĩ ngợi : "Gia sẽ ví dụ , giống như ngươi và của Vi công tử, tiểu thư Phi Yên yêu thích mỹ nam . Xét về vai vế thì nàng cũng là biểu của ngươi nhưng thực ngươi và nàng quan hệ huyết thống."

Nguyên Diệu : "Tiểu thư Phi Yên và thực sự quan hệ huyết thống nhưng xét về vai vế, nàng vẫn là biểu ."

Ly Nô : "Biểu của gia cũng là kiểu quan hệ như ."

Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Biểu của ngươi gì ở Tề Vương phủ? Tối qua các ngươi xảy chuyện gì thế?"

Ly Nô : "Gia . Gia hứa với biểu , để nàng xử lý chuyện ở Tề Vương phủ. gia vẫn yên tâm, biểu tu hành còn nông cạn, yêu lực yếu, liệu nàng thể xử lý thỏa chuyện ? nàng thực sự quá ngây thơ và lương thiện, giống như mọt sách ngươi , đối với ác quỷ cũng lòng đồng cảm và thương xót cảm hóa chúng, haizzz..."

Nguyên Diệu mà rối như tơ vò, : "Rốt cuộc là chuyện gì đây?"

Ly Nô : "Gia ."

Nguyên Diệu chỉ hỏi: "Vậy chuyện ở Tề Vương phủ ? Hôm nay Trọng Hoa sẽ đến Phiêu Miểu các tin tức, chúng trả lời thế nào?"

Ly Nô buồn rầu : "Gia cũng băn khoăn. Mọt sách đừng lắm lời nữa, để gia dùng đầu óc thông minh nhất thành Thần Đô mà suy nghĩ kỹ càng nào."

Nguyên Diệu gì thêm.

*

Vào buổi trưa, Bùi Tiên đội tuyết vội vã đến Phiêu Miểu các.

Nguyên Diệu tiếp đãi Bùi Tiên trong phòng khách, mang đến cho một tách Dương Hiên nóng hổi.

Bùi Tiên uống một ngụm Dương Hiên, gấp gáp hỏi: "Hiên Chi, Ly Nô, các ngươi thế nào ?"

Nguyên Diệu còn kịp mở miệng, Ly Nô lên tiếng: "Bùi tướng quân, vì chủ nhân khi hứa giúp ngươi giải quyết chuyện nên gia và mọt sách chắc chắn sẽ thành lời hứa của chủ nhân. Chuyện , bọn nhận ."

Bùi Tiên dậy, : "Việc thể chậm trễ, chúng ngay đến Tề Vương phủ nào."

Ly Nô ngăn : "Bùi tướng quân, gia đến Tề Vương phủ tối qua . Những gì xảy ở đó gia rõ nhưng thể với các ngươi. Chuyện khá phức tạp, gia thể giải quyết ngay lập tức. Gia một kế hoạch."

Bùi Tiên xuống hỏi: "Kế hoạch gì?"

Ly Nô đáp: "Gia suy nghĩ thì thấy rằng cách nhất là ẩn náu trong nội viện của Tề Vương phủ để quan sát kỹ lưỡng. Ngươi hãy đưa gia và mọt sách Tề Vương phủ, rằng đây là hai nha đưa đến để chăm sóc đường đang hôn mê của ngươi. Gia và mọt sách sẽ hành động tùy theo tình hình, đồng thời bảo vệ sự an cho đường của ngươi."

Bùi Tiên ngạc nhiên, : "Ý ngươi là hai giả nha , để đưa các ngươi nội viện của Tề Vương phủ sống chung với các nữ nhân ?"

Ly Nô gật đầu, đáp: " ."

Bùi Tiên sửng sốt : "Hai là nam nhân, nếu đưa các ngươi nội viện, lỡ phát hiện , hoặc lỡ các ngươi gây chuyện với các thất nữ nhân trong Tề Vương phủ, dù Tề Vương đ.á.n.h c.h.ế.t cũng thúc phụ của mắng c.h.ế.t..."

Nguyên Diệu cũng nhăn mặt : "Ly Nô lão suy nghĩ bao lâu mà chỉ nghĩ cái kế ?"

Ly Nô đáp: "Đây là cách nhất . Bùi tướng quân, ngươi yên tâm, gia và mọt sách thường xuyên mặc nữ trang, quen sẽ lộ . Còn chuyện gây rối với thất nữ nhân thì càng thể xảy , vì bọn hứng thú với nữ nhân."

Bùi Tiên ngạc nhiên : "Hai ngươi thường xuyên mặc nữ trang hứng thú với nữ nhân... Hai ngươi... hai ngươi..."

Nguyên Diệu , vội vàng giải thích: "Không , Trọng Hoa, như ngươi nghĩ . Tiểu sinh thường mặc nữ trang là do Bạch Cơ uy h.i.ế.p và dụ dỗ để giải quyết một việc bất đắc dĩ. Còn Ly Nô lão mặc nữ trang là do ham chơi. Bọn hứng thú với nữ nhân, chỉ là tiểu sinh tuân thủ đạo thánh hiền, giữ gìn lễ nghĩa, tuyệt đối vi phạm. Ly Nô lão thì hồn nhiên, phân biệt nam nữ, từng ý nghĩ sai trái đối với nữ nhân."

Ly Nô : "Bùi tướng quân, ngươi yên tâm, gia và mọt sách sẽ lộ, cũng gây rắc rối cho ngươi. Khi chuyện giải quyết, ngươi chỉ cần tìm một lý do để đón bọn về, ai ai ."

Bùi Tiên hỏi: "Hai ngươi thực sự thể bảo đảm an cho Ngọc Nương ?"

Ly Nô vỗ ngực, : "Không vấn đề gì, cứ giao hết cho gia."

Bùi Tiên do dự một chút, cuối cùng cũng đồng ý.

Nguyên Diệu nhăn nhó : "Ly Nô lão nha trong Tề Vương phủ thì thôi, tại kéo tiểu sinh ?"

Ly Nô đáp: "Gia đầu nha , rành quy củ, mọt sách bên cạnh cũng đỡ lo."

Nguyên Diệu : "Tiểu sinh cũng từng nha mà!"

Ly Nô đáp: "Lần đầu còn bỡ ngỡ, hai sẽ quen. Chúng cùng học, việc sẽ thành thạo hơn."

Nguyên Diệu cứng họng.

Bùi Tiên : "Bên cạnh Ngọc Nương, chỉ Gia Nhi là đáng tin cậy. Ta sẽ đến Tề Vương phủ một chuyến, chuyện với Gia Nhi, nàng sẽ che giấu các ngươi."

"Được." Ly Nô trả lời.

 

Loading...