Phiêu Miểu 7 - Quyển Thần Đô - Chương 5: Cỏ Tiên
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:23:36
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Cơ và Nguyên Diệu kịp gì, Ly Nô lên tiếng : "Ồ! Linh cẩu, đây là nhà ngươi ?"
Tất Xá Già đầu ngôi mộ xoa tay : "Đây là nhà mới của , ngôi mộ sập do mưa lớn ."
Bạch Cơ : "Nhà ngươi trông khá đấy, mời chúng chơi ?"
Tất Xá Già suy nghĩ một lúc : "Dù hôm nay Vu Y cũng nhà, mời các ngươi chơi chút . lúc đang bữa tối, nếu các ngươi chê thì ăn cùng luôn nhé?"
Nguyên Diệu nhớ Tất Xá Già là loại ngạ quỷ ăn xác c.h.ế.t, định từ chối.
Bạch Cơ : "Được thôi. Đi lâu đang đói bụng."
Thế là Tất Xá Già dẫn Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô trong ngôi mộ cổ.
Bạch Cơ và Ly Nô theo Tất Xá Già ở phía , Nguyên Diệu lưỡng lự theo .
Ly Nô hỏi: "Linh cẩu, ngươi đang món gì mà thơm thế?"
Tất Xá Già : "Thịt nướng... Mà , ngươi đừng gọi là linh cẩu, là linh cẩu, là Tất Xá Già!"
"Biết , linh cẩu." Ly Nô đáp.
Nguyên Diệu qua hành lang của ngôi mộ, chỉ cảm thấy âm u lạnh lẽo, khỏi nổi da gà.
Khi qua cánh cửa mộ thứ hai, bức tượng thú trấn mộ ở bên cạnh cửa đá, khi Nguyên Diệu qua, bỗng nhiên nháy mắt một cái há miệng nhưng phát âm thanh.
Nguyên Diệu kỹ , hình dạng miệng của thú trấn mộ dường như đang : "Chạy mau..."
Nguyên Diệu lập tức chạy trốn nhưng Bạch Cơ và Ly Nô theo Tất Xá Già trong mộ thất.
Nguyên Diệu mặc dù trong lòng lo lắng nhưng cũng đành c.ắ.n răng theo bên trong.
Tất Xá Già dẫn Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô một phòng mộ sụp đổ một nửa. Ở góc đông bắc của phòng mộ một chiếc đèn cung đình hình chim hạc đang thắp sáng. Dọc theo bức tường là một đống bình t.h.u.ố.c lớn nhỏ khác , đất còn để một loại d.ư.ợ.c liệu kỳ quái. Trên đống củi cháy, một chiếc nồi đất treo lủng lẳng, bên trong chứa một ít chất lỏng màu nâu vàng, đang sôi sùng sục.
Tất Xá Già vẻ ngượng ngùng : "Đây là phòng thuốc... Chúng bao giờ khách, vì sẵn phòng khách để tiếp đón."
Ly Nô quanh một lượt hỏi: "Linh cẩu, ngươi cũng chế biến d.ư.ợ.c liệu ?"
Tất Xá Già xua tay, : "Không , đây là phòng t.h.u.ố.c của Vu Y. Ta chế biến d.ư.ợ.c liệu, thấy d.ư.ợ.c liệu đau đầu , đến hoa cỏ còn uống nữa là. Vu Y thích khác động t.h.u.ố.c và bình của nên ở đây tiện để tiếp đãi các ngươi. Hãy theo nhà bếp. Nhà bếp đây vốn là một bàn thờ trong ngôi mộ cổ, gian cũng khá rộng, tạm bợ mà tiếp đãi khách ."
Bạch Cơ hỏi: "Vu Y là ai? Là chủ nhân của ngươi ?"
Tất Xá Già lắc đầu, : "Không . Vu Y là cha của Thiếu Lang Quân."
Nguyên Diệu phần khó hiểu hỏi: "Thiếu Lang Quân là chủ nhân của ngươi, tại cha của là chủ nhân của ngươi?"
Tất Xá Già đáp: "Chủ nhân của là nương của Thiếu Lang Quân. Ta liên quan gì đến Vu Y đó cả, chỉ vì nể mặt Thiếu Lang Quân nên mới cùng ở ngôi mộ cổ thôi."
Nguyên Diệu hỏi: "Vậy còn nương của Thiếu Lang Quân, chủ nhân của ngươi thì ?"
Vừa đến đây, ánh mắt hung ác của Tất Xá Già lập tức trở nên u ám, : "Bà qua đời nhiều năm ." Nguyên Diệu bèn hỏi thêm nữa.
Khi chuyện, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô và Tất Xá Già bước phòng mộ bên trong.
Phòng mộ rộng rãi, vài cột trụ tròn gãy trơ trọi nền đất. Ở trung tâm phòng mộ một bệ đá khổng lồ, bệ đá đầy vết máu, đặt nhiều loại d.a.o như rìu, d.a.o lọc xương, d.a.o cắt thịt còn một mảnh thịt băm và vết m.á.u khô, bên cạnh còn một chiếc bình ba màu, trong bình chứa một ít gia vị nghiền nát thành dạng sệt.
Không xa bệ đá, một cái hố hình vuông lõm xuống mặt đất, vốn dĩ hố là máng thoát m.á.u kết nối với bệ tế trong phòng mộ, dùng để xả m.á.u của các vật tế khi nghi lễ. Tất Xá Già cải tạo máng thoát m.á.u , đào hố sâu hơn và xếp chồng lên một vòng đá cao thấp xung quanh, biến nó thành một lò đất.
Trong lò đất, ngọn lửa đang cháy rực, nướng một tảng thịt lớn xiên qua thanh kiếm dài dùng để tuẫn táng trong mộ cổ.
Tảng thịt lửa lớn nướng đến xèo xèo, mỡ chảy tí tách, tỏa mùi thơm quyến rũ của thịt và gia vị hòa quyện.
Mùi thơm của thịt nướng như một sợi dây dẫn dụ con mèo đen bước tới.
Mèo đen phập phồng cánh mũi, cẩn thận ngửi mùi thịt nướng, : "Lại gần ngửi kỹ thì thấy miếng thịt lắm già tươi. Tuy nhiên, gia vị đặc biệt kích thích vị giác. Hơn nữa, cái lò đất cũng tệ, nửa kín miệng, bên trái cao, bên thấp như ngọn lửa cháy sẽ nhiều tầng lớp, thịt nướng cũng kết cấu hơn. Thịt nướng hoặc cá nướng ngon đều phụ thuộc ngọn lửa ."
Nghe , mắt Tất Xá Già bỗng sáng lên, kích động nắm lấy móng vuốt của Ly Nô như Bá Nha gặp T.ử Kỳ.
"Mèo đen, thì ngươi cũng nấu ăn ?! Lâu lắm mới gặp đồng đạo thể trao đổi về ẩm thực!"
Ly Nô giật mạnh móng vuốt, : "Nhanh lên, lật miếng thịt , sắp cháy !"
Tất Xá Già vội vàng buông tay Ly Nô , chạy lật miếng thịt.
Ly Nô và Tất Xá Già cạnh lò lửa, trao đổi những kỹ thuật để món thịt nướng ngon, trò chuyện vô cùng hăng say.
Bạch Cơ quan sát xung quanh bước đến bên bệ tế.
Nguyên Diệu vì sợ hãi nên bám sát Bạch Cơ.
Bạch Cơ thoáng thấy nền đất bệ tế rơi một bàn tay chặt đứt, nàng liếc đống thịt vụn bệ tế miếng thịt nướng xa, khỏi nở một nụ quái đản. Thấy Nguyên Diệu cũng theo tới, nàng thản nhiên đưa chân đá bàn tay một thùng gỗ, giấu .
Khi Nguyên Diệu tới thì thấy bàn tay .
Nguyên Diệu thấy bệ tế đều đầy vết máu, khỏi lạnh cả sống lưng.
Nguyên Diệu chằm chằm đống thịt vụn bệ tế, hỏi nhỏ: "Bạch Cơ, đây là thịt gì ?"
Bạch Cơ mỉm, lấp lửng : "Chắc là thịt heo thịt dê gì đó. Ta giỏi phân biệt các loại thịt." Nói xong, Bạch Cơ bèn rời khỏi bệ tế, về phía lò lửa.
Nguyên Diệu cũng vội vã theo .
Ly Nô và Tất Xá Già vẫn đang nướng thịt trao đổi về ẩm thực.
Ly Nô hỏi: "Linh cẩu, gia vị ngươi dùng để nướng thịt là gì ?"
Tất Xá Già bận rộn lật thịt, : "Trong bình vẫn còn ít, ngươi tự xem ." Ly Nô chạy nhanh đến bên bệ tế, nhảy phóc lên.
Mèo đen xổm bên bình ba màu ngửi gia vị giã nát.
"Mật ong đá, tiêu, tía tô, sả... chỉ nhận mấy loại ... Còn một mùi hương kỳ lạ là gia vị gì ?"
Tất Xá Già thuận miệng đáp: "Là thiếu lang quân nhà ."
"Cái gì cơ?!" Mèo đen sửng sốt.
"Cái gì?!" Nguyên Diệu ngạc nhiên.
"Hả?!" Bạch Cơ sững sờ.
Lúc Tất Xá Già mới nhận lỡ lời, nghĩ , mặc dù với Ly Nô chung niềm đam mê nấu nướng gặp như tri âm nhưng dù cũng chỉ mới gặp gỡ, rõ lai lịch ba con yêu quái nên vẫn là nên tiết lộ bí mật.
Tất Xá Già nuốt nước bọt, lảng: "Là gia vị... mà Thiếu Lang Quân nhà thích nhất." Nghe , Nguyên Diệu thở phào nhẹ nhõm. Hắn còn tưởng con ngạ quỷ biến chủ nhân nhỏ của thành gia vị cho thịt nướng chứ.
Bạch Cơ gì, chỉ trầm ngâm suy nghĩ.
Ly Nô tò mò hỏi tiếp: "Là gia vị gì ?"
Tất Xá Già : "Đó là một loại lá dây leo. Loại lá gọi là Cỏ Tiên, mọc trong rừng sâu ở vùng đất Bách Việt. Người Việt ở đó thích mùi hương của Cỏ Tiên, thường giã nát để gia vị trong các món ăn."
Ly Nô bừng tỉnh, : "Hóa là thứ mà Trung Nguyên , bảo nhận đó là gì."
Bạch Cơ hứng thú hỏi: "Ngươi và Vu Y đến từ vùng đất Bách Việt ?" Tất Xá Già suy nghĩ một chút, cảm thấy mặc dù thể tiết lộ bí mật nhưng câu hỏi của Bạch Cơ vẫn thể trả lời .
"Vu Y là Bách Việt nhưng chủ nhân của thì . Trong rừng sâu ở phía nam nhất của đất Bách Việt, một thung lũng biệt lập với thế giới bên ngoài, nơi đó một bộ tộc sống ẩn cư. Vì bộ tộc xem Cỏ Tiên là vật tổ để thờ phụng nên địa phương gọi họ là Tiên tộc. Người Tiên tộc ai cũng dị năng kỳ lạ, thể giao tiếp với quỷ thần, và chủ nhân của là Tiên tộc." Bạch Cơ dường như gì đó nhưng khi trầm ngâm một lúc im lặng nữa.
Tất Xá Già lật miếng thịt nướng, tiếp tục : "Người Tiên tộc một luật lệ, suốt đời rời khỏi thung lũng ẩn cư, cũng kết hôn với ngoài. Nếu sẽ nguyền rủa. chủ nhân của Vu Y đáng c.h.ế.t dụ dỗ."
Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Bị dụ dỗ là ?"
Tất Xá Già đáp: "Là bỏ trốn. Tên Vu Y đó lang bạt khắp nơi, một năm du ngoạn đến thung lũng của Tiên tộc, khi đang hái t.h.u.ố.c núi thì ngã từ vách đá xuống, thương ở chân, chủ nhân ngang qua cứu về. Vu Y ở nhà chủ nhân để dưỡng thương, hai tình cảm với yêu . Người Tiên tộc kết hôn với ngoài nên chủ nhân bỏ trốn cùng Vu Y, cả hai rời khỏi đất Bách Việt, đó sinh Thiếu Lang Quân... Tất cả đều là do chủ nhân kể . Ta là chủ nhân cứu đường , để trả ơn, theo hầu chủ nhân. Đôi khi chủ nhân nhớ nhà, Vu Y sẽ trồng một ít Cỏ Tiên tại nơi ở của bà. Chủ nhân thường dùng Cỏ Tiên gia vị trong các món ăn, nhờ cũng học ."
Bạch Cơ hỏi: "Chủ nhân của ngươi qua đời như thế nào?"
"... Bệnh mà c.h.ế.t." Tất Xá Già im lặng một lúc mới đáp.
"Sau khi chủ nhân qua đời, lẽ tự do. vì chủ nhân ơn với , thể yên tâm nếu chăm sóc Thiếu Lang Quân trưởng thành nên quyết định ở để chăm sóc , sống chung với Vu Y để qua ngày."
Nguyên Diệu hỏi: "Thiếu Lang Quân nhà ngươi ?"
Tất Xá Già đáp: "Đang ngủ. Hắn thường ngủ sớm. À, thịt nướng chín ."
Ly Nô hứng khởi xoa xoa móng vuốt, : "Này, sách mọt, mau lấy dĩa ." Nguyên Diệu bèn về phía bệ tế để tìm dĩa.
Trên bệ tế, chỉ thấy rìu, d.a.o lọc xương, d.a.o cắt thịt và một vài chiếc bát đĩa bằng đất sét nhưng thấy dĩa .
Dĩa ở nhỉ? Nguyên Diệu tìm kiếm suy nghĩ.
Một sợi dây leo màu xanh lục lặng lẽ bò từ những bức tường đổ nát của phòng mộ trong, chầm chậm di chuyển bệ tế rút ba chiếc dĩa tròn hoa văn hình nho từ một cái bình đất màu vàng, nhẹ nhàng đưa đến mặt Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu thấy ba chiếc dĩa đưa đến tay bèn thở phào nhẹ nhõm, thuận tay nhận lấy dĩa, : "Cảm ơn."
Dây leo trong trung khẽ uốn éo bằng một giọng trẻ con : "Không chi." Nguyên Diệu ngây chằm chằm dây leo đang uốn éo mặt, há hốc mồm.
Dây leo vươn vai, quấn qua quấn , : "Ta cũng ăn thịt nướng."
Nguyên Diệu thấy dây leo , giọng quen thuộc, là giọng của Thiếu Lang Quân mà gặp lúc chạng vạng tối.
Tình huống khá kỳ quái, Nguyên Diệu sợ hãi, định nhấc chân chạy .
Vì một đoạn dây leo quấn quanh đất, khi Nguyên Diệu bước chạy, cẩn thận một sợi dây leo vướng chân, ngã nhào xuống đất.
"Choang!" Ba chiếc dĩa tròn trong tay Nguyên Diệu lập tức rơi vỡ.
Bông hoa đuôi phượng màu tím cài tóc Nguyên Diệu cũng rơi xuống, khí tức của rồng che giấu lập tức lộ.
Dây leo lập tức cảm nhận , nó bất ngờ vọt lên , quấn chặt lấy thư sinh đang sợ đến ngẩn .
"Có mùi của con ... Thật tuyệt, thể chơi trò chơi !"
Nguyên Diệu ngã đất thì thấy một mảnh dây leo xanh biếc từ cao lao tới quấn chặt , sợ hãi kêu lên: "Bạch Cơ, cứu mạng ..."
Bạch Cơ nheo mắt dây leo đang bay lượn phía xa, đôi mắt sáng ngời, nàng nghiêng đầu suy nghĩ điều gì đó nhưng hề hành động.
Con mèo đen chỉ chú ý đến miếng thịt nướng, thấy Bạch Cơ động đậy nó cũng động đậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-7-quyen-than-do/chuong-5-co-tien.html.]
Vậy là dây leo lập tức quấn chặt thư sinh, trói chặt một chiếc cột trụ trong phòng mộ.
Tất Xá Già dậy, cánh mũi phập phồng, tiến về phía thư sinh.
"Hóa là một con ."
Tất Xá Già cảnh giác đầu về phía Bạch Cơ và Ly Nô.
"Sao các ngươi cùng một con ? Không lẽ các ngươi cũng là ?"
Bạch Cơ và Ly Nô một cái, đồng thanh đáp: "Chúng quen !"
Bạch Cơ : "Ta là một con rồng, thật còn hơn vàng. Ta gặp con đường, cứ tưởng cũng là rồng nên mới cùng du ngoạn, hóa là một con !"
Mèo đen : "Ta là một con mèo, ngươi cũng . Ta cảm thấy gì đó kỳ lạ giống phi nhân, hóa là con giả dạng."
Nguyên Diệu thấy Bạch Cơ và Ly Nô giả vờ quen , khỏi tức giận nhưng cách nào, đành nuốt sự sợ hãi trong lòng, lặng lẽ chịu đựng.
Tất Xá Già do dự, trong lòng phân vân, nên tin lời Bạch Cơ và Ly Nô .
Ly Nô lớn tiếng : "Này, linh cẩu, ngươi để chúng ăn thịt nướng ?"
Tất Xá Già : "Mèo đen, ngươi chờ chút ."
Ly Nô vui, định nổi cáu nhưng Bạch Cơ vội vàng hiệu cho nhịn .
Ly Nô bèn im lặng.
Dây leo gió mà lay động, uốn éo quấn quanh, : "Ta cũng ăn thịt nướng."
Tất Xá Già : "Thiếu Lang Quân hãy buộc cột , đợi cha ngươi về lấy để thử thuốc."
Dây leo , lập tức hành động, xoắn bay lên, giống như bó một đòn bánh tét, quấn chặt thư sinh cột trụ trong phòng mộ thất.
Tất Xá Già bên cạnh Nguyên Diệu, hít hà nhe răng .
"Trước đây, vì sơ suất để thử t.h.u.ố.c trốn thoát. Vu Y mắng thậm tệ, trách để kẻ khả năng thành công nhất chạy mất. Ta luôn bắt một khác về nhưng ít sống đến núi Mang, tìm ở đây khó lắm, hôm nay xem may mắn, chính ngươi tự dâng lên."
"Bạch Cơ, Ly Nô lão , cứu với..." Nguyên Diệu lóc , vẻ mặt sợ hãi.
Bạch Cơ đầu sang trái, Ly Nô đầu sang , cả hai giả vờ như thấy tiếng cầu cứu của thư sinh.
Bạch Cơ hỏi: "Tất Xá Già, Vu Y nhà ngươi lấy để thử t.h.u.ố.c gì ?"
Tất Xá Già đáp: "Chuyện liên quan đến các ngươi. Các ngươi ăn thịt nướng xong . Ồ, đĩa vỡ hết , các ngươi chờ chút, sẽ sang phòng đồ tùy táng bên cạnh tìm thêm vài cái đĩa. Thiếu Lang Quân canh chừng họ giúp nhé."
Dây leo đung đưa một chút, ngây thơ trả lời: "Được ạ."
Tất Xá Già bèn rời .
Bạch Cơ dây leo đang đung đưa trong trung, ánh mắt lóe lên, thiết hỏi: "Thiếu Lang Quân tên gì ?"
Dây leo ngây thơ đáp: "Ta tên là Vũ."
Bạch Cơ thiết hỏi: "Tiểu Vũ, ngươi mấy tuổi ?"
Dây leo đáp: "Ta năm tuổi ."
Bạch Cơ hỏi: "Tiểu Vũ, cha ngươi dùng thử t.h.u.ố.c gì ?"
Dây leo trả lời: "Cha đang thử t.h.u.ố.c cho , vì bệnh."
Bạch Cơ tò mò hỏi: "Ngươi bệnh gì ?"
Dây leo buồn bã đáp: "Ta cũng . Ta cảm thấy bệnh nhưng cha và A Đạt đều bệnh."
Ly Nô nhịn thì thầm: "Chủ nhân, nó bệnh đần độn ."
Dây leo vui phản bác: "Ta bệnh đần độn, thông minh lắm. Ta t.h.u.ố.c cha thử để chữa bệnh đần độn , những uống t.h.u.ố.c đó, cơ thể đều nứt ." Nguyên Diệu khỏi giật .
Bạch Cơ ngẩn , định hỏi kỹ hơn.
Ngay lúc đó bên ngoài mộ thất vang lên tiếng bước chân, xen lẫn tiếng Tất Xá Già chuyện với khác.
Giọng Tất Xá Già vẻ ngạc nhiên, pha chút khó xử.
"Vu Y, ngươi đột nhiên về thế?"
Một nam nhân đáp: "A Đạt, thử t.h.u.ố.c ngươi mất trốn về Thần Đô , tìm thấy . Hắn quả đúng là kẻ thành công nhất, nứt lúc đang sống." Giọng nam nhân quen thuộc nhưng Nguyên Diệu chợt nhớ là ai.
"Nói , Thiếu Lang Quân hy vọng sống !" Mắt Tất Xá Già sáng lên nhưng vẻ mặt vẫn khó xử.
Giọng nam nhân đầy hưng phấn thể kìm nén: " . A Đạt, Vũ Nhi thể cứu. cần theo dõi thêm vài ngày và cho uống thêm một ít thuốc, xem cuối cùng thể sống sót . Ta về để lấy thuốc. Công thức t.h.u.ố.c thảo d.ư.ợ.c ghi để tầng ba của kệ thuốc... A Đạt, ngươi ? Trông ngươi vẻ lạ lắm?"
Tất Xá Già lắp bắp đáp: "...Vu Y, tối nay ngươi về, ... mời vài vị khách... đến nhà ăn cơm..."
Nam nhân chán ghét : "Ai thèm ăn cơm ngươi nấu?! Khách gì ở đây?"
Tất Xá Già vui : "Vu Y, ngươi là ? Ngươi ăn cơm nấu suốt hai mươi năm nay . Không nấu, ngươi c.h.ế.t đói lâu . Khách hôm nay là bạn mới của ."
Nam nhân ngạc nhiên hỏi: "Ngươi còn kết bạn ?!"
Tất Xá Già lẩm bẩm: "Vu Y, ngươi thế nghĩa là , kết bạn chứ?"
Nam nhân hỏi: "Là bạn gì ?"
Tất Xá Già bước mộ thất, chỉ Bạch Cơ, Ly Nô và Nguyên Diệu đang dây leo trói chặt: "Là họ." Nam nhân bước mộ thất.
Nguyên Diệu kỹ nam nhân, khỏi ngây khi thấy mặc một bộ trường bào màu xanh đậm, thêu hoa văn cây sài, đôi giày rơm dính đầy bùn đất, chống một cây gậy tre, lưng đeo một hòm thuốc. Trên hòm một cây gậy gỗ treo một tấm vải cũ màu xanh, một mặt vải ghi chữ "Y", mặt ghi chữ "Vu".
Đây chẳng là Vu Y gặp ở nhà Ngô Du ? Hắn là cha của Thiếu Lang Quân ư?! Hơn nữa, thử t.h.u.ố.c là ý gì?
Nguyên Diệu nghĩ ngợi, dây leo trói thấy Vu Y, đột nhiên đung đưa, giọng ngây thơ vui vẻ vang lên: "A Đạt, ngươi về . Trong khách của A Đạt một con , thể chơi trò chơi nữa ..." Vu Y thấy Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô, khỏi giật .
Bạch Cơ thấy Vu Y, : "Thì là ngươi. Xem , chúng thật duyên."
Vu Y nghiêm mặt, : "A Đạt, ba thể để ."
Tất Xá Già vẫn ngây ngô đáp: "Vu Y, đây là ba , chỉ Thiếu Lang Quân trói mới là . Ngươi là rồng còn đây là một con mèo đen."
Vu Y mắng: "Ngươi đúng là đồ quái vật ăn xác ngu ngốc. Ba họ đến núi Mang là tìm chúng vì chuyện về t.h.u.ố.c thử! Nếu giữ họ , cứu Vũ Nhi !" Tất Xá Già , dường như hiểu điều gì, nó đột nhiên lao về phía Bạch Cơ định tấn công.
Ly Nô nhanh hơn một bước, lập tức hóa thành một con mèo yêu chín đuôi to lớn như một con hổ, bất ngờ lao tới Tất Xá Già, dùng một móng vuốt hất nó ngã lăn đất giẫm lên.
"Linh cẩu, đừng cựa quậy, ngươi đ.á.n.h chủ nhân ."
Trong tay Bạch Cơ bùng lên ánh sáng vàng, một luồng lửa rồng đỏ vàng cuộn tới, thiêu cháy dây leo đang trói chặt Nguyên Diệu.
Dây leo lửa rồng đốt cháy, dường như đau đớn chịu nổi, kêu lên một tiếng t.h.ả.m thiết.
"Hu hu, nóng quá, đau quá..."
Dây leo thét vội vã rút lui tản .
Nguyên Diệu tự do bèn lập tức bò dậy, chạy về phía Bạch Cơ.
Tất Xá Già thấy dây leo lửa rồng thiêu đốt, khỏi tức giận, lập tức hóa thành yêu quái, cả biến thành màu xanh lục, toát thi độc.
Mèo yêu chín đuôi thấy , khinh bỉ buông móng vuốt .
"Chậc, thật bẩn thỉu! Linh cẩu, ngươi bẩn thỉu thế , quả thật là một đầu bếp giỏi!"
Tất Xá Già phun một luồng chất thi độc c.h.ế.t màu xanh lục về phía Ly Nô, tức giận : "Mèo đen, nữa xem, là linh cẩu!"
Mèo yêu chín đuôi nghiêng đầu, tránh luồng thi độc màu xanh lục của Tất Xá Già, đồng thời phun một đám lửa yêu.
"Biết , linh cẩu."
Lửa yêu nổ tung, hất tung Tất Xá Già.
Tất Xá Già kêu lên t.h.ả.m thiết, va tường rơi xuống đất.
"A Đạt, A Đạt, ngươi ?"
Một sợi dây leo xanh lục thò từ khe nứt tường cổ mộ nhưng nó sợ hãi, chỉ dám ló một chút lá xanh.
Vu Y thấy Tất Xá Già đối thủ của Ly Nô, rằng đêm nay gặp đối thủ khó chơi, chợt .
Bạch Cơ mỉm hỏi: "Vu Y, bệnh quái lạ của Ngô Du là ?"
Sắc mặt Vu Y tái nhợt nhưng một lời.
Bạch Cơ : "Ngươi cũng , dù cũng hiểu . Ngô Du thần nứt như bây giờ do ngươi. Người bạn của Ngô Du, kẻ cùng lên núi Mang nhưng mất tích, cũng là do ngươi g.i.ế.c. Ngươi là thủ phạm, chỉ cần đem giao ngươi cho Ngô gia là ."
Nghe , Vu Y vội lắc đầu: "Không! Không! Ta sắp thành công , thể bỏ dở giữa chừng, nếu , Vũ Nhi sẽ c.h.ế.t mất."
Bạch Cơ Vu Y, giọng nhẹ nhàng như gió thoảng.
"Vậy thì hãy cho chuyện. Biết thể giúp ngươi thực hiện nguyện vọng. Những khát khao sâu thẳm trong lòng ngươi."
Vu Y ngước lên Bạch Cơ, đôi mắt vàng kim của nàng giống như một xoáy nước mê cung, nơi tận cùng của xoáy nước ẩn chứa một sức mạnh to lớn, gần như thần phật. Con chỉ cần về phía sức mạnh mà cầu nguyện là thể thực hiện mong trong lòng. sức mạnh cũng sẽ nuốt chửng tất cả như một cái giá mà đời trả khi thực hiện điều ước của .
Vu Y hỏi: "Ngươi thật sự thể thực hiện nguyện vọng của ?"
Bạch Cơ đáp: "Phiêu Miểu các tồn tại là để thực hiện những mong của thế gian. Ngươi điều ước gì?"
Vu Y lẩm bẩm: "Phiêu Miểu các? Ta về Phiêu Miểu các, cũng từng khắp phố phường tìm kiếm nhưng từng tìm thấy."
Bạch Cơ : "Người duyên sẽ thể bước Phiêu Miểu các. Khi duyên đến sẽ thể thấy Phiêu Miểu các. Mọi sự đều duyên khởi, và nhân quả đều định . Ngươi điều ước gì?"
Vu Y với vẻ mặt đầy đau khổ : "Ta... hy vọng Vũ Nhi thể thoát khỏi lời nguyền định mệnh, thể sống yên bình..."
Bạch Cơ : "Chuyện là thế nào?"
Vu Y bắt đầu kể, vẻ mặt vô cùng bi thương.