Phiêu Miểu 7 - Quyển Thần Đô - Chương 5: Đường muội
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:23:54
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , Nguyên Diệu và Ly Nô đều mặc nữ trang, búi tóc thành kiểu của nữ nhân, hóa trang thành nha , lấy tên là Tiểu Hiên và Tiểu Ly, Bùi Tiên lấy danh nghĩa tặng quà mà đưa Tề Vương phủ.
Xã hội thời Đường, nô bộc là tự do, thể chủ nhân tùy ý tặng hoặc mua bán, việc quý tộc tặng nô bộc cho là chuyện thường thấy.
Vì tặng cho Bùi Ngọc Nương, khi nội viện, Nguyên Diệu và Ly Nô sắp xếp quyền của Gia Nhi.
Dù Gia Nhi Bùi Tiên báo nhưng khi thấy Nguyên Diệu và Ly Nô mặt , nàng vẫn bình tĩnh mới thể miễn cưỡng chấp nhận thực tế.
Gia Nhi quan sát Nguyên Diệu và Ly Nô, : "May là hình dáng hai ngươi quá vạm vỡ, dung mạo cũng gì lạ, trang điểm đậm một chút thì vẻ bề ngoài thể qua mặt khác, phát hiện là nam nhân. Hai ngươi ít chuyện thôi, việc gì cũng cần , chỉ giả vờ chăm sóc phu nhân là . Buổi tối hai ngươi thể ngủ chung với các nha khác trong phòng khách mà sẽ ngủ ở phòng chứa đồ cạnh phòng phụ. Haizz, đây là chuyện quái quỷ gì thế , hai ngươi chắc chắn để lộ phận."
Nguyên Diệu gật đầu liên tục, : "Được , tất cả theo sự sắp xếp của Gia Nhi cô nương."
Ly Nô : "Nha đầu, dẫn gia gặp chủ mẫu của ngươi."
Gia Nhi vui : "Gọi là nha đầu gì chứ, tên là Gia Nhi. Trong phủ , ngươi gọi là Gia Nhi tỷ tỷ."
Ly Nô đành : "Gia Nhi tỷ tỷ, dẫn gia gặp chủ mẫu của ngươi."
Gia Nhi dẫn Ly Nô và Nguyên Diệu vén rèm châu, bước nội thất.
Bùi Ngọc Nương vẫn mê man giường La Hán, do lò than đỏ cạnh cửa sổ đang nấu thuốc, trong khí tràn ngập hương thơm của thảo dược.
Nguyên Diệu xa xa , chỉ thấy Bùi Ngọc Nương dường như tiều tụy hơn nhiều so với gặp . Hắn cũng dám kỹ, chỉ xa mà .
Ly Nô chạy đến bên giường La Hán, cẩn thận quan sát Bùi Ngọc Nương và ngửi ngửi quanh nàng.
Nguyên Diệu hỏi: "Gia Nhi cô nương, Ngọc Nương... À , chủ mẫu vẫn còn hôn mê bất tỉnh, ăn uống gì ?"
Gia Nhi đáp: "Đôi khi phu nhân cũng tỉnh dậy một chút, thể uống chút canh thuốc, ăn chút cháo nhưng tinh thần định, tỉnh táo, cũng thể chuyện bình thường." Nguyên Diệu gì.
Gia Nhi hỏi: "Hai vị tướng quân tìm đến, hai vị thử xem, khi nào thì phu nhân thể tỉnh ?"
Ly Nô khẽ hít mũi, : "Ngươi cho nàng uống t.h.u.ố.c mê như hàng ngày thì nàng tỉnh ?"
Gia Nhi giật , : "Thuốc mê? Canh t.h.u.ố.c là do A T.ử gửi đến. Nàng hiểu về y thuật, từng cứu Tề Vương gia, nghĩ nàng thể hại phu nhân nên mới tin tưởng và sử dụng t.h.u.ố.c của nàng." Nghe , Ly Nô bèn im lặng gì thêm.
"Ta gặp Tề Vương gia. Tỷ tỷ Gia Nhi, thể giúp tìm một cái cớ để gặp ngài ?" Ly Nô .
Gia Nhi đáp: "Việc dễ. Tề Vương gia và Tề Vương phi quan tâm đến tình trạng của phu nhân, yêu cầu mỗi ngày cử đến báo cáo. Hôm nay ngươi ." Ly Nô gật đầu ngay.
Gia Nhi hỏi: "Tiểu Ly còn canh t.h.u.ố.c thì ? Có nên gọi A T.ử đến để hỏi rõ ?"
Ly Nô đáp: "Đừng quan tâm đến nó. Ngươi cứ giả vờ như gì. Gọi một dẫn đường cho , gặp Tề Vương gia. Ta tò mò về ngài ." Gia Nhi bèn gọi một tiểu nha đến, dẫn Ly Nô gặp Tề Vương gia.
Nguyên Diệu và Gia Nhi ở trong phòng, cùng chăm sóc Bùi Ngọc Nương.
Gia Nhi chăm chăm ấm canh t.h.u.ố.c lò lửa đỏ, trong lòng Nguyên Diệu nhiều thắc mắc hỏi Gia Nhi nhưng vì quá nhiều điều hiểu, trong lòng rối bời hỏi gì.
Nguyên Diệu và Gia Nhi, mỗi đều những suy nghĩ riêng, gì với .
Lúc , bên ngoài tiếng động, hình như .
Nguyên Diệu ngẩng đầu thì thấy bên ngoài rèm trân châu một nữ t.ử xinh với y phục hoa lệ và trang điểm kiều diễm đang bước . Nàng nhẹ nhàng bước từng bước, mang theo vẻ yểu điệu, trong tay còn ôm một con mèo trắng nhỏ.
Gia Nhi thấy bèn nghênh đón: " Từ nương t.ử đến."
Từ thị buồn bã : "Thiếp đến thăm chủ mẫu."
Gia Nhi đáp: "Cảm ơn Từ nương t.ử nhớ đến."
Từ thị : "Chủ mẫu vẫn tỉnh, thế đây? Tối qua Thế t.ử còn với rằng, chủ mẫu vẫn hôn mê, ai sẽ lo liệu lễ tế tổ trong tháng chạp đây? Nội vụ tháng ai sắp xếp, sổ sách ai kiểm tra, tiền công của hạ nhân chắc thể phát đúng hạn." Nguyên Diệu bèn đây là Từ thị, sủng của Lý Ngọc.
Tiểu thư sinh tuy ngu ngốc nhưng cũng rằng Từ thị lo lắng cho an nguy của Bùi Ngọc Nương, mà dường như quan tâm đến quyền quản sự nội vụ trong Tề Vương phủ. Nàng chỉ là một thất, phận là nô tỳ, dường như nên vượt quá giới hạn như .
Gia Nhi đáp lạnh lùng: "Từ nương tử, ngài cần lo lắng, phu nhân sắp tỉnh sẽ chậm trễ lễ tế tổ tháng chạp. Nội vụ tháng , Vương phi sẽ tạm thời tiếp quản, cần ngài bận tâm." T
ừ thị buồn bã : "Thiếp chỉ lo lắng cho chủ mẫu mà thôi. Ồ, nha trông lạ mặt thế, hình như đây từng gặp."
Gia Nhi đáp: "Nàng tên Tiểu Hiên, mới đến."
Từ thị liếc Nguyên Diệu một cái thì thấy gì đặc biệt nên để ý nữa.
Từ thị Gia Nhi cho mượn một vài mẫu thêu mà chủ mẫu thích, nàng định thêu một giày và trang sức tặng cho chủ mẫu, coi như tấm lòng quan tâm của nàng.
Gia Nhi lý do để từ chối bèn dẫn Từ thị đến gian phòng đối diện để tìm mẫu thêu.
Vì sợ mèo con sẽ hỏng đồ trong gian phòng, Từ thị bèn đặt con mèo trắng nhỏ xuống đất và dặn Nguyên Diệu trông chừng nó giúp nàng.
Gia Nhi và Từ thị ngoài, về phía gian phòng đối diện, Nguyên Diệu bèn ở trông chừng con mèo trắng.
Con mèo trắng như một cục tuyết nhỏ dễ thương, xổm đất kêu meo meo.
Nguyên Diệu cúi đầu con mèo trắng, đột nhiên nhớ đến Ly Nô rằng biểu của nó đang ở trong Tề Vương phủ.
Biểu của Ly Nô là con mèo trắng ?
Chắc chắn là .
Con mèo trắng nét mặt và hình dáng giống với Ly N,ô là .
Nguyên Diệu cúi đầu chào con mèo trắng, : "Biểu , chào ngươi. Tiểu sinh tên là Nguyên Diệu, tự Hiên Chi." Con mèo trắng thèm để ý đến tiểu thư sinh, chỉ xổm đất kêu meo meo. Rõ ràng nó mở linh trí, hiểu lòng .
Nguyên Diệu tiến gần đến con mèo trắng, cúi đầu : "Vị biểu , tiểu sinh nhiều thắc mắc về Tề Vương phủ, ngươi thể giải đáp giúp tiểu sinh ?" Những chuyện trong Tề Vương phủ, Ly Nô chịu với Nguyên Diệu, nhiều câu hỏi nhưng hỏi ai. Giờ gặp biểu của Ly Nô, đúng lúc thể hỏi thăm.
Con mèo trắng thấy Nguyên Diệu tiến gần bèn sợ hãi, nó cúi đầu nhe răng đầu bỏ chạy.
"Ây da, biểu , đừng chạy mà..."
Nguyên Diệu vội vã đuổi theo con mèo trắng.
Con mèo trắng chạy khỏi cửa phòng nhanh như chớp.
Nguyên Diệu đuổi theo ngoài, đụng một bước .
Người đó Nguyên Diệu đụng , lùi hai bước.
Nguyên Diệu ngẩng đầu thì thấy đó là một nam t.ử mặc trang phục hoa lệ.
Nam t.ử hình cao ráo, mặc trang phục sang trọng, khuôn mặt góc cạnh như tạc, sống mũi thẳng nhưng đôi mắt dài và nhỏ ẩn chứa chút lạnh lùng vô tình.
Nam t.ử vững liếc Nguyên Diệu một cái, : "Ngươi là mới đến ? Chạy lung tung gì hả? Sao quy củ như ?" Nguyên Diệu quen , gì.
Gia Nhi và Từ thị từ gian phòng đối diện lấy mẫu thêu về thì thấy nam tử, hai vội vàng cúi chào.
"Thế tử."
"Thế tử."
Nguyên Diệu lúc mới nhận , mà va là Thế t.ử Lý Ngọc của Tề Vương phủ. Nguyên Diệu lập tức cúi chào lùi sang một bên. Lý Ngọc đang mang nặng tâm sự nên cũng để ý đến việc Nguyên Diệu va . Hắn hỏi: "Gia Nhi, hôm nay Ngọc Nương khá hơn chút nào ?"
Gia Nhi cúi đầu thưa: "Bẩm Thế tử, phu nhân vẫn như cũ."
Lý Ngọc hỏi: "Nghe , Bùi tướng quân đưa đến hai a mới?"
Gia Nhi cảm thấy khó xử, môi giật giật, chỉ tay về phía Nguyên Diệu, ngượng ngùng đáp: " . Đây là Tiểu Hiên, còn một tên là Tiểu Ly phái gặp Tề Vương ."
Lý Ngọc liếc mắt qua Nguyên Diệu, hài lòng : "Bùi tướng quân ý gì? Chẳng lẽ Tề Vương phủ đủ tiền mua a nên ông đưa đến? Hay là ông nghĩ của Tề Vương phủ đáng tin, sợ mưu hại của ?!" Giọng của Lý Ngọc đầy giận dữ khiến Gia Nhi cảm thấy sợ hãi.
Gia Nhi bấu chặt góc váy, lắp bắp: "Không , Thế tử, Bùi tướng quân ý đó..."
Thấy Lý Ngọc tức giận, Từ thị bước tới bên cạnh , : "Thế tử, ngài bớt giận, phu nhân biến thành như , chúng đều lo lắng và buồn phiền. Nổi giận cũng vô ích, chi bằng ngài đến phòng nghỉ ngơi một chút, uống một tách Tuyết Tân để nguôi giận."
Nghe , Lý Ngọc bèn theo Từ thị . Mặc dù là đến thăm Ngọc Nương nhưng bước nội thất để nàng một cái nào.
Gia Nhi theo bóng dáng Lý Ngọc và Từ thị xa, khỏi tức giận mà nhổ một bãi nước bọt: "Phì! Đồ hồ ly tinh, thật đáng ghét."
Nguyên Diệu tại chỗ, dường như đang đờ đẫn. Thấy , Gia Nhi vui : "Tiểu Hiên còn ngẩn gì? Bùi tướng quân phu nhân trở thành như là do yêu quái quấy nhiễu, ngươi và Tiểu Ly đều là cao nhân trong giới huyền môn, thể cứu phu nhân. Ta mới dám liều để các ngươi giả trang thành a mà nội phủ. Hai các ngươi thật sự thể cứu phu nhân ? Nếu các ngươi là cao nhân thì hãy hành động chứ? Để phu nhân cứ hôn mê mãi, để con hồ ly tinh họ Từ nghênh ngang mắt khiến bực !"
Nguyên Diệu đờ đẫn là vì thấy nơi mà Lý Ngọc và Từ thị , một luồng khí đen dày đặc như màn đêm lượn lờ, đó là oán hận và chấp niệm mạnh mẽ.
Nghe Gia Nhi quát, Nguyên Diệu mới bừng tỉnh hỏi: "Gia Nhi cô nương, Tề Vương phủ đây từng xảy chuyện quái dị nào ?"
Nghe , Gia Nhi do dự một lát : "... Thật , cũng đấy. Ta sớm một vài lời đồn đại . Họ rằng, phu nhân giờ trở nên như , cũng giống như tình trạng của Ư phu nhân khuất, đều nữ quỷ quấy nhiễu. Nữ quỷ đó xuất hiện trong Tề Vương phủ khi Ư phu nhân cửa. Nó từng quấy nhiễu, hại c.h.ế.t hai thị của Thế tử. Sau đó, nó còn khiến Tề Vương bệnh nặng một trận, suýt mất mạng. May nhờ A T.ử mới cứu . Tề Vương phủ từng mời hòa thượng và đạo sĩ đến phép trừ quỷ nhưng hiểu chuyện thành. Sau cũng mời đến trừ quỷ nữa còn cấm cho ai bàn tán về những chuyện kỳ quái." Lời của Gia Nhi khá giống với những gì mà hầu nữ mà Ư giáo úy gặp .
Xem , thể khẳng định, Tề Vương phủ nữ quỷ quấy phá, cái c.h.ế.t của Ư phu nhân và tình trạng nguy kịch của Ngọc Nương hiện tại đều liên quan đến quỷ quái. Nguyên Diệu hiểu hỏi: "Nếu nữ quỷ quấy phá khiến Tề Vương phủ liên tiếp gặp tai họa, tại trong phủ xử lý chuyện ? Ở trong kinh thành, nhiều cao nhân thể trừ yêu diệt ma, ví dụ như Quang Tạng Quốc Sư, các đạo trưởng ở Giang Thành Quan, chỉ cần mời họ đến phủ, chuyện sẽ giải quyết."
Gia Nhi bĩu môi, : "Ai mà ? Phủ những trừ quỷ mà còn cấm bàn về chuyện nữ quỷ, chắc là bí mật gì đó thể . Mỗi một gia tộc lớn đều bí mật của riêng , tiết lộ ngoài."
Một cơn gió đông lùa , tạo thành một vòng xoáy trong trung, thổi tan khói đen tràn ngập căn phòng. Sự oán hận và thù hận của khói đen theo gió bay , lan tỏa khắp Tề Vương phủ.
*
Sau buổi chiều, Ly Nô mới trở về còn mang theo vài món trang sức, là quà thưởng của Tề Vương và Vương phi. Hóa , Ly Nô gặp Tề Vương và Vương phi, báo cáo tình hình của Ngọc Nương. Tề Vương và Vương phi lo lắng, buồn rầu đến mức ăn nổi cơm. Ly Nô thấy , tự nguyện xuống bếp vài món ăn tinh tế và ngon miệng. Tề Vương và Vương phi ăn xong khen ngợi ngớt lời, họ yêu quý Ly Nô bèn thưởng cho .
Tối hôm đó, vì Gia Nhi giao việc cho họ nên Ly Nô và Nguyên Diệu bèn ở trong phòng chứa đồ, định trải giường ngủ.
Ly Nô : "Vị Tề Vương quả thật tệ. Khí tức của ông sạch sẽ, trong lành giống như ngươi, là kiểu mà bọn phi nhân chúng thích tiếp xúc."
Nguyên Diệu : "Tề Vương? , Ly Nô lão gặp Thế t.ử Lý Ngọc ? Tiểu sinh cảm thấy một luồng oán khí mạnh khiến khác khó chịu, đến mức tràn thành khói đen."
Ly Nô : "Gặp . Lúc ăn cơm đến thỉnh an Tề Vương phu phụ, gia ở bên cạnh hầu hạ, một cái. Khí tức của ô uế, đầy sát khí, ."
Nguyên Diệu : "Tiểu sinh cũng thấy Thế t.ử khiến khác khó chịu. Ly Nô lão , thế nào để Ngọc Nương tỉnh đây? nàng mãi tỉnh khiến lo lắng."
Ly Nô : "Để nàng tỉnh thì dễ. Gia chỉ cần truyền cho nàng một chút linh lực, nàng sẽ tỉnh ngay."
"Hả?!"
Nguyên Diệu dậy, kéo tay Ly Nô, : "Vậy chúng còn trải giường gì? Ly Nô lão mau ngoài thi triển pháp thuật giúp Ngọc Nương tỉnh !"
Ly Nô giật tay khỏi tay Nguyên Diệu, : "Để nàng ngủ là để bảo vệ nàng. Nếu nàng tỉnh bây giờ, chỉ khiến nữ quỷ phát cuồn một nữa g, trở thành mục tiêu tấn công của nữ quỷ. Tốt nhất là thu phục nữ quỷ mới để nàng tỉnh ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-7-quyen-than-do/chuong-5-duong-muoi.html.]
Nguyên Diệu : "Vậy ngươi định thu phục nữ quỷ thế nào?"
Ly Nô buồn bã : "Gia xử lý con quỷ nữ đó dễ như trở bàn tay. mà biểu của gia cho gia động , khiến gia chạy tới vương phủ nha , buồn c.h.ế.t ."
Nguyên Diệu hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì ?"
Ly Nô đáp: "Không cho ngươi ."
Nguyên Diệu tức giận, : "Không cũng chẳng . Hôm nay gặp biểu của ngươi , còn trò chuyện với nàng nữa. Ngày mai sẽ tìm nàng , hỏi rõ đầu đuôi câu chuyện."
Ly Nô ngạc nhiên: "Mọt sách, ngươi gặp biểu của gia ? Khi gia về còn trò chuyện với nó một lúc, khuyên nó từ bỏ ý định, mà nó gì về ngươi ."
Nguyên Diệu đáp: "Tất nhiên là gặp . Chính là con mèo trắng mà Từ cô nương nuôi đó."
Khóe miệng Ly Nô giật giật, hét lên: "Cái gì mà mèo trắng mèo đen, đó biểu của gia!"
"Mèo trắng đó là biểu của ngươi ?" Nguyên Diệu ngạc nhiên.
"Không ! "Mọt sách đừng nhận bà con bừa bãi cho gia!"
Ly Nô tức giận, kéo chăn trùm kín đầu ngủ. Một lát , vang lên tiếng ngáy của Ly Nô từ chăn. Ly Nô ngủ .
Nguyên Diệu còn cách nào khác, mặc dù trong lòng đầy nghi ngờ, đầu óc cũng ngổn ngang bao câu hỏi nhưng cũng đành xuống chỗ ngủ của , nhắm mắt ngủ.
Nếu Bạch Cơ ở đây thì chuyện chắc chắn sẽ dễ dàng giải quyết, và Ly Nô cần chạy đến Tề Vương phủ giả nha còn ngủ trong nhà kho lạnh lẽo giữa đêm đông như thế .
Nguyên Diệu nghĩ đến Bạch Cơ để đầu óc lang thang, lâu chìm giấc ngủ.
Trong trạng thái nửa mơ nửa tỉnh, Nguyên Diệu dường như thấy tiếng ai đó đang gõ cửa gấp gáp.
"Cộc... cộc cộc..."
Nguyên Diệu chợt mở mắt nhưng dường như vẫn còn đang mơ.
"Lạnh quá... mở cửa ... xin ngươi, mở cửa ..."
"Hu... hu hu..."
Giữa tiếng bi ai của nữ nhân còn xen lẫn tiếng xé lòng của một đứa trẻ.
Nguyên Diệu mở to mắt xung quanh trong bóng tối, lòng đầy nghi ngờ.
Nguyên Diệu đầu quanh, nhận đang ngủ trong kho của Tề Vương phủ, bên cạnh cũng Ly Nô.
Nguyên Diệu đang giữa một gian đen tối vô tận, từ xuống , từ trái sang , đều là bóng tối điểm dừng.
Trong bóng tối, gương mặt một nữ nhân hiện lên.
Gương mặt của nữ nhân trắng bệch, mái tóc đen dày như mây. Gương mặt của nàng vô cùng kỳ dị, một nửa trang điểm tinh xảo, đôi mắt và đôi môi tô điểm cẩn thận, tràn đầy phong tình, má dán một bông hoa, môi thoa son đỏ như máu. nửa còn trang điểm, trắng bệch như giấy, hốc hác và héo mòn, ánh mắt như một giếng cạn khô, tràn ngập oán hận và tuyệt vọng.
Nguyên Diệu sợ hãi vô cùng, tự hỏi đây là ma nữ trong Tề Vương phủ ?
"Ngươi... Ngươi là ai? Ngươi gì?"
Nguyên Diệu run rẩy hỏi.
Con ma nữ với nửa mặt trang điểm lộng lẫy từ từ tiến gần Nguyên Diệu, cái đầu của nàng ngày càng lớn, với một góc độ xoắn vặn mở to đôi môi đỏ tươi, nuốt chửng tiểu thư sinh đang run rẩy trong bóng tối.
Tiểu thư sinh rơi bóng tối bước một giấc mơ khác.
Nguyên Diệu mơ thấy một ngôi nhà nông thôn.
Ngôi nhà nông thôn vô cùng giản dị, cửa gỗ chỉ khép hờ trong một ngôi làng nhỏ, xung quanh là những cánh đồng xanh mướt và dòng suối róc rách.
Trong sân nhà nông thôn một cây hoa mơ, cây hoa mơ nở rộ, đỏ như gấm, sáng như ánh nắng.
Một ngươi thôn nữ đang gốc cây hoa mơ cho gà vịt ăn.
Cô nương mặc áo váy giản dị, quần áo cũ kỹ đến mức phai màu, đôi giày thêu chân cũng nhiều mảnh vá.
Mặc dù quần áo đơn giản nhưng cô nương xinh . Đôi mắt sáng, răng trắng, khuôn mặt như hoa sen, lông mày như liễu, xinh tươi như cây hoa mơ nở rộ trong sân.
Nguyên Diệu cảm thấy cô nương trông quen thuộc kỹ khuôn mặt, dường như là con ma nữ nửa mặt trang điểm gặp lúc nãy.
Cô nương đang cho gà vịt ăn gốc cây hoa mơ thì một công t.ử trẻ tuổi mặc áo lụa sang trọng, cưỡi ngựa trắng bạc qua cùng với đoàn tùy tùng đông đúc.
Nguyên Diệu kỹ công t.ử mặc áo lụa, hóa là Lý Ngọc.
Lý Ngọc cưỡi ngựa qua cổng nhà nông thôn, qua hàng rào thấp thấy cô nương bèn ghì cương ngựa, đầu .
Cô nương cũng đầu .
Lý Ngọc nhan sắc của cô nương cuốn hút, ánh mắt lưu luyến.
Cô nương thấy Lý Ngọc chăm chú rời mắt thì ngượng ngùng, đặt giỏ xuống bước trong nhà.
Cô nương cũng sự sang trọng của Lý Ngọc và khí chất của công t.ử quyền quý thu hút, mặc dù bước trong nhà nhưng vẫn lén mở một chút cửa sổ, từ khe cửa sổ len lén .
Ánh mắt của Lý Ngọc đầy nồng nhiệt.
Cô nương vô cùng ngượng ngùng, vội vã đóng cửa sổ .
Trong lòng Nguyên Diệu thắc mắc, Lý Ngọc và cô nương mối quan hệ gì thế?
Cảnh trong mơ chuyển sang một cảnh khác.
Vào tiết Thanh Minh, trời âm u nhiều mưa, Lý Ngọc một nữa ngang qua ngôi nhà nông thôn giản dị, chỉ một , mang theo tùy tùng.
Lý Ngọc gõ cửa, xin tránh mưa.
Một ông lão bước mở cửa, kính cẩn mời Lý Ngọc trong.
Ông lão là cha của cô nương.
Ông lão mời Lý Ngọc nhà còn bảo cô nương đun nước pha .
Cô nương mang nước đến dâng cho Lý Ngọc.
Lý Ngọc ngơ ngẩn thôn nữ.
Thôn nữ cũng liếc Lý Ngọc ngượng ngùng cúi đầu xuống.
Ông lão : "Đây là con gái nhỏ của , Hoạn Nương."
Hoạn Nương cúi chào Lý Ngọc lui .
Lý Ngọc cứ chằm chằm cánh cửa phòng mà Hoạn Nương bước . Còn Hoạn Nương, khi phòng, cũng ngơ ngẩn về hướng Lý Ngọc qua bức tường.
Mưa tạnh, đám gia nhân cũng tìm đến, Lý Ngọc rời khỏi nhà Hoạn Nương.
Lý Ngọc cho mang đến một quà, là để cảm ơn ông lão cho trú mưa.
Tuy nhiên, trong quà đó, thóc gạo dụng cụ cần thiết cho nông, cũng là tiền bạc thực dụng, mà là một bộ y phục từ lụa là gấm vóc, cùng với một ít phấn son tinh tế, chế tác tỉ mỉ, dành cho các quý phụ sử dụng.
Ông lão lo lắng, : "Nhà nghèo, cần tiền lương thực để sinh sống, mấy món đồ của thế t.ử ích gì... Dù đem bán, quanh đây cũng là dân quê, ai mà tiền mua những thứ ..."
Hoạn Nương thích những món quà .
Hoạn Nương từ nhỏ sống trong cảnh nghèo khó, từng thấy những y phục xa hoa tinh xảo như . Vải lụa và gấm vóc,nàng chỉ thấy từ xa những nữ nhân quý tộc xe ngựa qua, vì ở quá xa nên nàng rõ chúng trông . Bây giờ tận tay chạm chất liệu quý giá , cảm nhận sự mềm mại của lụa, mỏng nhẹ như cánh ve. Gấm vóc thì lộng lẫy, thêu thùa tinh tế, bộ y phục còn hơn cả những bông hoa mùa xuân, rực rỡ hơn cả bầu trời đầy đêm hè.
Hoạn Nương mở chiếc hộp phấn tinh xảo hình vỏ sò, ngửi thấy mùi hương hoa nồng nàn, phấn mịn, khi thoa lên môi, màu đỏ như máu.
Sống đến mười sáu năm nhưng Hoạn Nương từng thấy thứ gì như .
Hoạn Nương mặc bộ y phục bằng lụa là gấm vóc, dùng phấn son tô điểm thêm cho nhan sắc vốn của . Nhìn gương đồng, nàng thấy càng xinh hơn, cảm giác như trở thành một trong những quý phụ mà đây nàng chỉ thể kính cẩn ngắm từ xa, mặc áo lụa là ngựa qua.
Trong lòng Hoạn Nương bùng lên một ngọn lửa, ánh mắt tràn đầy khát vọng.
Về , Lý Ngọc tìm cớ đến thăm nhà Hoạn Nương vài nữa. Mỗi đến, đều mang theo những món quà giá trị.
Vì mỗi đều mang quà đến và là địa vị cao nên phụ mẫu Hoạn Nương phản cảm với Lý Ngọc, luôn đối đãi với một cách kính trọng và nồng hậu.
Hoạn Nương cũng dần quen với Lý Ngọc.
Biệt viện của Lý Ngọc cách ngôi làng xa, chân một ngọn núi phong cảnh hữu tình.
Phụ mẫu Hoạn Nương thường hái những loại rau quả tươi trong vườn để cảm ơn những món quà Lý Ngọc tặng, bảo Hoạn Nương và nhỏ đem đến biệt viện của Lý Ngọc như một món quà nhỏ đáp .
Khi Hoạn Nương mang trái cây đến biệt viện của Lý Ngọc, vui mừng và niềm nở, tìm cách gọi nàng nội đường, bày tỏ tình cảm của .
Có lẽ do sự nhiệt tình của Lý Ngọc cảm động, hoặc lẽ do nàng thấy sự xa hoa lộng lẫy của biệt viện với những cột trụ chạm trổ tinh xảo, vô báu vật trưng bày, và những hầu kẻ hạ lịch sự cung kính ... những thứ mà Hoạn Nương bao giờ thấy, những đãi ngộ mà nàng bao giờ nhận là cuộc sống mới mà nàng khao khát.
Hoạn Nương chấp nhận tình cảm của Lý Ngọc, và hai bí mật hẹn thề với .
Lý Ngọc và Hoạn Nương thường xuyên gặp bí mật, khi trong nội đường phòng ngủ của biệt viện, khi ở ngoại ô núi non.
Tình cảm như lửa bùng cháy, gắn bó khăng khít.
Yêu thương đắm đuối, thể rời xa.
Nguyên Diệu cảm thấy việc đúng, ngược với lời dạy của thánh nhân.
Hành động của Lý Ngọc là vô lễ, dù yêu mến Hoạn Nương, cũng nên thưa với phụ mẫu theo đúng nghi thức mà đến nhà Hoạn Nương để cầu hôn.
Hành động của Hoạn Nương càng kỳ lạ hơn, hiểu dễ dàng hẹn thề suốt đời với Lý Ngọc như .
Dù Hoạn Nương là con gái một gia đình nông dân nghèo nhưng ngươi cũng là dân thường, nô lệ. Việc trọng đại cả đời, dường như nên xử lý qua loa như thế.
đây là một giấc mơ, dù tiểu thư sinh cảm thấy đúng, cũng thể mở miệng can ngăn, càng thể ngăn cản t.h.ả.m kịch sắp xảy .