Phiêu Miểu 7 - Quyển Thần Đô - Chương 5: Tâm Nguyệt

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:23:28
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thái Cực kể chuyện xong về bên Vi Ngạn, tiếp tục bận rộn với việc kinh doanh.

Bạch Cơ suy nghĩ một lúc, bước tới bên Vi Ngạn đang xem xét quan tài, : "Vi công tử, và Hiên Chi cần đến thăm một bạn đang bệnh, ở ngay Lầu Tâm Nguyệt xa. Thế , công t.ử cứ ở đây tự chọn quan tài, chọn xong cũng thể dạo chơi con phố Bách Quỷ , mua những món mà công t.ử thích."

Vi Ngạn : "Được, các ngươi cứ ."

Bạch Cơ lấy một giấy, đưa cho Vi Ngạn.

"Vi công tử, giữ cái bên . Nếu gặp nguy hiểm, sẽ lập tức ngay. Nhớ kỹ, dạo phố Bách Quỷ cầm theo đèn lồng quỷ. Hơn nữa, chỉ thể phố Bách Quỷ, đừng bước những con hẻm ngoài phố chính, càng xuống lòng đất."

Vi Ngạn nhận lấy giất, bỏ trong áo, tò mò hỏi: "Dưới lòng đất ư?"

Bạch Cơ : "Phố Bách Quỷ chỉ là một phần nhỏ của chợ Quỷ, phần lớn khu vực của chợ Quỷ đều ẩn lòng đất, nơi đó nhiều hồn ma kinh khủng và những sinh vật phi nhân đáng sợ. Người phàm xuống lòng đất thì nguy hiểm. Vi công tử, nhớ kỹ, ngươi chỉ thể dạo quanh phố Bách Quỷ, mua những thứ ngươi thích."

Vi Ngạn gật đầu, : "Được . Khi nào dạo chán sẽ đến Lầu Tâm Nguyệt tìm các ngươi."

Vì sắp rời khỏi quán quan tài, Nguyên Diệu dám quên lời dặn dò của Ly Nô, với ông chủ Thái Cực. Thái Cực xong bèn hiểu ngay, bảo Nguyên Diệu chờ một lát trong lấy một gói giấy buộc chặt, đưa cho Nguyên Diệu.

Nguyên Diệu thấy gói giấy nhẹ, chỉ nặng một cân.

Thái Cực : "Bây giờ đông, chuột trong mộ béo, hàng chỉ từng thôi."

Nguyên Diệu , sợ đến nỗi suýt ném gói giấy trong tay .

Thái Cực thêm: "Ngươi chuyển lời tới Ly Nô rằng, dạo bận nhiều việc, thiếu , bảo nó đến giúp khiêng quan tài vài , tất cả đều là việc trong phạm vi Thần Đô, cần xa. Quà tạ ơn là mười cân thịt chuột khô tặng tháng Chạp."

"Việc ... Ly Nô lão khiêng quan tài ?" Nguyên Diệu run rẩy nhét gói thịt chuột khô trong áo, hỏi.

Thái Cực : "Biết chứ. Vì kinh doanh quan tài và đưa đám tang nên quen thuộc với các ngôi mộ, thịt chuột khô của đều là hàng thượng hạng từ mộ phần mà , tự ăn còn đủ, chỉ bán cho quen. Từ lâu , Ly Nô vì đổi lấy thịt chuột khô, từng đến đây học cách khiêng quan tài và còn khiêng nữa. Sau , nó khiêng nữa nhưng với nó trở thành bạn , thỉnh thoảng sẽ bán cho nó một ít thịt chuột khô."

(mẻ Ly Nô học gì cũng giỏi luôn á)

"Tiểu sinh chắc chắn sẽ chuyển lời." Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh.

"Cảm ơn nhé." Thái Cực .

Bạch Cơ và Nguyên Diệu cáo từ rời .

"Vi công tử, chân thành nhắc nhở ngươi một câu, nhất là chỉ mua những thứ thể giao dịch bằng vàng bạc. Những món nhận vàng bạc thường đổi bằng những thứ khác. Ngươi còn trẻ phân biệt điều gì quan trọng trong cuộc đời, đừng vì một phút sơ ý mà mất những thứ của , bây giờ thì nhưng cần." Khi Bạch Cơ và Nguyên Diệu bước khỏi quán quan tài, Bạch Cơ dặn dò Vi Ngạn.

Vi Ngạn dường như hiểu nhưng dường như cũng hiểu, gật gù.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu rời khỏi quán quan tài, bước phố Bách Quỷ.

Chẳng bao lâu, Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến Lầu Tâm Nguyệt.

Lầu Tâm Nguyệt mở cửa qua tối om, Bạch Cơ quen đường rẽ cửa bên hông, đưa tay gõ cửa gỗ đầy dây hoa leo.

Không lâu , cửa gỗ kêu "kẽo kẹt" một tiếng mở , bên trong thò một khuôn mặt hồ ly.

"Các ngươi tìm ai?"

Hồ ly cất giọng nữ dịu dàng hỏi.

Bạch Cơ : "Ta là Bạch Cơ của Phiêu Miểu Các, phu nhân Tâm Nguyệt Hồ bệnh nên đến thăm..."

"Ồ!" Hồ ly , vội vàng mở cửa gỗ, đồng thời biến thành một ngươi hầu gái.

"Xin mời ! Thập Tam công t.ử dặn, tối nay Bạch Cơ đại nhân của Phiêu Miểu các sẽ đến thăm, nên cố ý chờ ở cửa bên." Bạch Cơ và Nguyên Diệu bước .

Nguyên Diệu quanh nhờ ánh sáng của đèn quỷ, phát hiện bên trong cửa bên là một tiểu viện, đình đài lầu các, hoa cỏ cây cối nhưng thể rõ ràng.

"Mời theo ." Tiểu nha .

Tiểu nha dẫn đường, Bạch Cơ và Nguyên Diệu theo , bước qua con đường đá trong khu vườn. Chẳng bao lâu, Nguyên Diệu thấy phía ánh sáng, một ngôi nhà trang trí lộng lẫy hiện mắt.

Nguyên Diệu trong ngôi nhà, qua những tấm rèm bạc bay lượn, thấy bên trong ngôi nhà một lò sưởi, sàn trải t.h.ả.m lông Ba Tư, bảy tám cô nương xinh đang ở đó, chơi cờ bạc, uống rượu trò chuyện. Một thiếu niên mặc áo đỏ tuấn tú vô song cũng đang giữa những cô nương xinh , cùng họ đùa vui vẻ.

Tiểu nha bước trong, : "Thập Tam công tử, Bạch Cơ đại nhân đến."

Thiếu niên mặc áo đỏ vội dậy, bước đón, : "Bạch Cơ, Nguyên công tử, các ngươi đến." Bạch Cơ đặt đèn quỷ ngoài cửa, bước .

Nguyên Diệu cũng đặt đèn quỷ xuống, chỉ mang theo hộp quà, theo .

Bạch Cơ liếc Hồ Thập Tam Lang và các hồ nữ, : "Thập Tam Lang, các ngươi thật huyên náo, tiếng vui từ bên ngoài thể thấy."

Hồ Thập Tam Lang : "Đêm dài dằng dặc chẳng việc gì , mỗ đành chơi trò với các tỷ hồ ly."

Một hồ nữ mặc áo xanh dịu dàng : "Bạch Cơ đại nhân, gió thu đêm lạnh, xuống uống một chén rượu ấm ."

Một hồ nữ khác mặc áo đỏ quyến rũ che miệng : "Ôi, vị công t.ử nhân loại nhã nhặn , trông văn nhã, đúng kiểu mà Tâm Nguyệt tỷ tỷ thích..." Nguyên Diệu khỏi rùng .

Bạch Cơ : "Nghe Tâm Nguyệt Hồ phu nhân bệnh, nên cố ý đến thăm..."

Hồ Thập Tam Lang : "Mỗ với cô cô tối nay ngươi sẽ đến, cô cô vui. chiều nay cô cô cảm thấy khỏe, nghỉ từ sớm. Mỗ xem thử, cô cô ngủ, dẫu gần đây cô cô cũng luôn ở trong phòng ngủ, cả ngày hôm nay cũng ngủ suốt." Bạch Cơ gật đầu.

Hồ Thập Tam Lang vui vẻ đến phòng của Tâm Nguyệt Hồ phu nhân.

Hồ nữ áo xanh đưa một chén rượu ấm cho Bạch Cơ, Bạch Cơ nhận lấy chén rượu, xuống bên cạnh hồ nữ uống rượu xem hai hồ nữ khác chơi trò lục bác.

Hồ nữ áo đỏ quyến rũ thấy Nguyên Diệu cầm hộp quà ngơ ngác đó, mỉm đến gần kéo , : "Công t.ử còn ngây đó gì? Ngồi xuống uống rượu với chúng nào."

Nguyên Diệu sợ hãi, : "Tiểu sinh đây là ..."

Hồ nữ áo đỏ : "Công tử, chúng đều , ngươi là khách , thật đúng quy tắc, như Lầu Tâm Nguyệt đều là hồ ly quê mùa thô lỗ, cách đối đãi khách..."

Bạch Cơ cũng : "Hiên Chi luôn khá rụt rè, các ngươi đừng để bụng. Hiên Chi cứ xuống, chơi cùng các tỷ hồ ly ."

Nguyên Diệu đành đặt hộp quà xuống, xuống theo hồ nữ áo đỏ. Ngay lập tức, ba, bốn hồ nữ quyến rũ vây quanh Nguyên Diệu, đưa cho rượu ấm, vuốt tóc và mặt , ngửi mùi hương của , giúp cởi bỏ áo ngoài.

Nguyên Diệu bèn dậy, : "Các ngươi dừng ! Nam nữ khác biệt, hành động phù hợp với đạo lý của thánh nhân. Thánh nhân dạy rằng, lấy đức mà dẫn dắt, dùng lễ mà ràng buộc, sự hổ và ngăn cách..." Các hồ nữ bèn ngẩn .

Nguyên Diệu bắt đầu thao thao bất tuyệt giảng giải đạo lý thánh nhân, hy vọng những hồ nữ thể hiểu lời dạy của thánh nhân, cái gì nên , cái gì nên .

Bạch Cơ ôm trán, mà đau cả đầu, : "Ai đó, mau lấy rượu bịt miệng ..." Mọi đang ồn ào, Hồ Thập Tam Lang vội vã chạy , vẻ lo lắng, : "Bạch Cơ cô cô trong phòng... bà hình như biến mất..."

Nguyên Diệu ngừng giảng đạo lý thánh nhân.

Bạch Cơ : "Gì mà biến mất?"

Hồ Thập Tam Lang vò mặt, : "Trong phòng của cô cô ai, chăn gối giường La Hán gấp gọn gàng, giống như cô cô ngủ ở đó. Mỗ tìm khắp Lầu Tâm Nguyệt cũng thấy bà." Các hồ nữ lo lắng .

Một hồ nữ mặc áo xanh : "Thập Tam công t.ử đừng lo lắng, lẽ Tâm Nguyệt tỷ tỷ do bệnh, thấy ngột ngạt nên ngoài dạo bước ánh trăng, lát nữa sẽ thôi."

Một hồ nữ mặc áo vàng khác ngần ngại một lúc mới : "Phu nhân gần đây... ! Không gì... gì..."

Bạch Cơ , tiếp lời hồ nữ mặc áo vàng: "Ngươi , Tâm Nguyệt Hồ phu nhân gần đây thường ngoài ban đêm, đúng ?"

Hồ nữ mặc áo vàng ngập ngừng : "Dẫu cho phu nhân thường ngoài ban đêm nhưng hôm nay rằng Bạch Cơ đại nhân sẽ đến thăm bệnh buổi tối, thì lẽ nào ngoài..."

Hồ Thập Tam Lang vò mặt, : "Cô cô thường ngoài ban đêm? Sao mỗ ?"

Bạch Cơ : "Thập Tam Lang, Tâm Nguyệt Hồ phu nhân ngoài một , chắc chắn cũng lén lút giấu ngươi giống như đêm nay."

Hồ Thập Tam Lang lo lắng, : "Cô cô ?"

Lúc , tiểu nha mở cửa cho Bạch Cơ và Nguyên Diệu vội vã bước , giọng phần hoảng hốt.

"Thập Tam công tử, phát hiện hình như phu nhân mang theo một trang sức quý giá..."

Các hồ nữ hoảng loạn.

Hồ Thập Tam Lang ngơ ngác hiểu.

Bạch Cơ : "Có vẻ như Tâm Nguyệt Hồ phu nhân rằng sẽ đến thăm bệnh, quá lo lắng nên trốn trong đêm, thậm chí còn màng đến Lầu Tâm Nguyệt..."

Hồ Thập Tam Lang run rẩy hỏi: "Bạch Cơ, vì cô cô lo lắng?"

Bạch Cơ dậy, : "Tìm hỏi sẽ ."

Hồ Thập Tam Lang hỏi: "Tìm cô cô ở thế?"

Bạch Cơ : "Chùa Phù Đồ."

*

Nước sông Y chảy rì rào, lau sậy trắng như sương.

Ở hạ lưu của sông Y một ngôi làng gọi là Phù Đồ. Phía làng Phù Đồ, một ngọn núi tên là núi Hương Phong, ở lưng chừng núi hương Phong một ngôi chùa cổ, tên là chùa Phù Đồ.

Hồ Thập Tam Lang hóa thành một con hồ ly chín đuôi khổng lồ, cõng Bạch Cơ và Nguyên Diệu dọc theo sông Y, tiến đến bên ngoài làng Phù Đồ. Đêm khuya, dân làng Phù Đồ đều nghỉ ngơi, ngôi làng chìm trong sự tĩnh lặng.

Ánh trăng sáng như bạc, chiếu rọi khắp nơi cho cảnh vật sáng rực. Hồ Thập Tam Lang thấy ngôi chùa cổ núi hương Phong.

"Bạch Cơ, Nguyên công tử, các ngươi kìa, đó là chùa Phù Đồ núi ?" Hồ ly chín đuôi mở miệng .

Bạch Cơ liếc , khỏi nhíu mày.

"Trong ngôi chùa một luồng khí kỳ lạ. Hơn nữa, quen thuộc..." Vào mùa thu, lá phong đỏ rực như lửa, lá rơi nhuộm màu đỏ như máu. Dưới ánh trăng, khu rừng phong với ngôi chùa Phù Đồ ẩn giữa rừng phong đỏ như một con thú dữ đang im lìm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-7-quyen-than-do/chuong-5-tam-nguyet.html.]

Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, Tâm Nguyệt Hồ phu nhân ở trong ngôi chùa đó ?"

Bạch Cơ lắc đầu : "Không . Thập Tam Lang, chúng xem thử."

Hồ ly chín đuôi nhận lệnh, cõng Bạch Cơ và Nguyên Diệu lao nhanh về ngôi chùa sườn núi.

Chẳng bao lâu, Hồ ly chín đuôi dừng bên ngoài ngôi chùa cổ. Bạch Cơ và Nguyên Diệu xuống đất, Hồ ly chín đuôi lập tức thu nhỏ biến thành một con hồ ly đỏ nhỏ.

Nguyên Diệu ngẩng đầu cổng chùa, cánh cổng đỏ tươi treo một tấm biển, ánh trăng thể thấy rõ, tấm biển chữ "Chùa Phù Đồ".

"À, Bạch Cơ, Thập Tam Lang, chúng tìm nhầm, đây là chùa Phù Đồ." Nguyên Diệu .

Bạch Cơ đột nhiên trở nên cảnh giác, nàng xung quanh, đang quan sát điều gì.

"Cô cô thực sự ở trong ngôi chùa ?" Tiểu hồ ly bồn chồn vò mặt.

Nguyên Diệu giơ tay gõ cổng chùa.

"Cộc cộc..."

"Hiên Chi, đừng gõ!" Bạch Cơ vội ngăn cản nhưng quá muộn.

Vào khoảnh khắc tiểu thư sinh giơ tay gõ cửa, cánh cổng đỏ tươi của chùa Phù Đồ "két..." một tiếng, tự động mở . Bên trong cánh cổng là một sân đầy cỏ dại hoang tàn, thể thấy ba ngôi tháp đá mờ ảo.

Một cơn gió đêm thổi qua, lá phong đỏ như m.á.u bay tán loạn khắp nơi.

"Bạch Cơ, chuyện gì ?" Nguyên Diệu ngơ ngác hỏi.

"Ôi! Hiên Chi, bây giờ chúng khó mà khỏi đây ." Bạch Cơ đầu .

Nguyên Diệu theo ánh mắt của Bạch Cơ , chỉ thấy đằng vốn là khu rừng núi, đột nhiên xuất hiện vô cánh cổng chùa. Những cánh cổng đỏ tươi chồng chéo , hết cái đến cái khác, xếp thành hình quạt, xa xa như kéo dài vô tận.

Nguyên Diệu đầu , cổng chùa Phù Đồ biến mất, ngôi chùa cũng biến mất chỉ còn cánh cổng chùa xếp thành hình quạt giữa những chiếc lá phong đỏ rực.

Hồ Thập Tam Lang lo lắng vò mặt, : "Bạch Cơ, chúng rơi 'thuật' của ai ? Sao xuất hiện nhiều cánh cửa thế , mỗ thấy đầu choáng váng quá..."

Bạch Cơ quanh, : "Trong chùa Phù Đồ một lực lượng bày mê cung ngàn cửa, dường như cố ý để ngăn chúng tiến . Ở khoảnh khắc Hiên Chi gõ cửa, 'thuật' kích hoạt. Nếu nhầm thì đây là thuật ngàn cửa, những cánh cửa chia thành cửa mở, cửa nghỉ, cửa sinh, cửa thương, cửa đóng, cửa cảnh, cửa c.h.ế.t, cửa sợ, tổng cộng bốn nghìn ba trăm hai mươi cánh cửa, chỉ một cánh cửa đúng là cổng chính của chùa Phù Đồ còn đều là cửa giả. Bước cửa thật thì thể trở về thực tại, tiến chùa Phù Đồ. nếu bước cửa giả thì điều gì đang chờ đợi chúng ."

Nguyên Diệu ngạc nhiên : "Bạch Cơ, thế nào đây?"

Bạch Cơ thở dài, : "Chỉ thể thử vận may thôi."

Bạch Cơ bước cánh cửa gần nhất. Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang vội vã theo .

Bên trong cánh cửa là một khu rừng núi ban đêm.

Đá núi hiểm trở, rừng cây rậm rạp, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Hồ Thập Tam Lang bước trong khu rừng, trong bóng tối dường như điều gì đó đang ẩn nấp, tiếng gió thổi xen lẫn tiếng gầm rú của thú dữ.

Hồ Thập Tam Lang cảnh giác xung quanh.

Bất ngờ, một bóng đen lao nhanh tới, một con hổ đói khổng lồ với móng vuốt giương lao về phía Bạch Cơ và Nguyên Diệu, dường như ăn thịt họ.

Nguyên Diệu hoảng hốt.

"Bạch Cơ, hổ!"

Bạch Cơ khẽ giơ tay, một tia sáng trắng lóe lên, con hổ đói đôi cả khu rừng cũng tan biến.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Hồ Thập Tam Lang trở mê cung ngàn cửa.

Bạch Cơ : "Giống như , nếu bước cửa giả sẽ gặp đủ nguy hiểm. Nếu lúc nãy chúng cẩn thận hổ ăn thịt thì sẽ mãi mãi kẹt trong cửa, thể thoát ."

Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, chúng vẫn tiếp tục cửa ?"

Bạch Cơ : "Chỉ còn cách tiếp tục thử vận may thôi. Vì ở đây cũng vẫn trong 'thuật'."

Hồ Thập Tam Lang vò mặt trong lo lắng.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Hồ Thập Tam Lang tiếp tục lang thang trong mê cung ngàn cửa, lúc thì gặp rắn khổng lồ tấn công, lúc đàn ong độc chích, lúc thì đối mặt với cây ăn thịt , lúc gặp núi đao, lúc thì sa vũng lầy, lúc mắc kẹt trong sa mạc...

Bạch Cơ và Hồ Thập Tam Lang ở bên cạnh, những nguy hiểm đều thể hóa giải nhưng qua từng cánh cửa, Nguyên Diệu lúc thì sợ hãi đến run rẩy, lúc chạy đến kiệt sức, mệt mỏi thành lời."

Một bầy dơi hút m.á.u thuật Phong Hành của Bạch Cơ cuốn bay , những con dơi còn Hồ Thập Tam Lang thiêu thành tro bằng Hồ Hỏa. Sau đó, Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang trở về mê cung ngàn cửa, cả ba đều thở dốc vì mệt mỏi.

Vừa thở hổn hển, Bạch Cơ quanh những cánh cửa vô tận, mặt hiện lên vẻ lo âu.

Nguyên Diệu bệt xuống đất, khi đuổi bởi bầy dơi hút máu, cả toát cả mồ hôi. Vừa lau mồ hôi, dùng tay áo để quạt gió. Hắn hỏi Bạch Cơ vài câu nhưng mệt đến nỗi còn sức để .

Hồ Thập Tam Lang cứ nghiêng đầu, đang gì. Một lát , tiểu hồ ly mới : "Bạch Cơ, Nguyên công tử, trong lúc chiến đấu , cẩn thận trẹo cổ, bây giờ cổ đau quá... Hơn nữa, đau đến nỗi thể đầu , dường như chỉ thể nghiêng đầu, thế ?"

Nghe , Nguyên Diệu nhớ đến miếng cao da ch.ó mà Ly Nô nhờ mang cho Hồ Thập Tam Lang bèn vội vàng lấy .

"Lúc nãy quên mất. Hồ Thập Tam Lang, đây là quà Ly Nô nhờ tiểu sinh mang cho ngươi, thật ngờ thể dùng đúng lúc như thế ."

"..."

Nhìn kỹ món quà của Ly Nô, Hồ Thập Tam Lang im lặng.

Nguyên Diệu cẩn thận dán một miếng cao lên cổ tiểu hồ ly.

Tiểu hồ ly nghiêng đầu đất, Nguyên Diệu cũng xuống, Bạch Cơ cũng xuống.

Bạch Cơ : "Mệt quá, nghỉ một lát thôi."

Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, chúng mắc kẹt trong những cánh cửa bao lâu ?"

Bạch Cơ lắc đầu, : "Không . Trong mê cung ngàn cửa, thời gian trôi qua giống như ở thế giới thực, thể chỉ mới một canh giờ, cũng thể một ngày , nếu may thì thể là một năm."

Nguyên Diệu lo lắng hỏi: "Vậy thế nào để chúng thể ngoài?"

Bạch Cơ buồn bã : "Muốn khỏi mê cung ngàn cửa, hoặc là tìm cánh cửa thật, hoặc một phép màu xảy ..."

Nghe thấy hy vọng ngoài trở nên mỏng manh, Nguyên Diệu vô cùng chán nản.

"Bạch Cơ, Thập Tam Lang, tất cả đều tại tiểu sinh tự ý gõ cửa mới gây tai họa lớn như thế ..."

Hồ Thập Tam Lang nghiêng đầu an ủi Nguyên Diệu: "Nguyên công tử, chuyện thể trách ngươi, ai cũng sẽ gõ cửa thôi. Ngươi gõ, mỗ cũng sẽ gõ mà... Ôi chao, cổ đau quá..."

Nguyên Diệu vội vàng giúp Hồ Thập Tam Lang xoa cổ.

"Hiên Chi cần tự trách, mê cung ngàn cửa là để ngăn cản chúng , dù Hiên Chi gõ cửa chùa thì cũng sẽ cách khác để kích hoạt thôi. Suỵt, đợi một chút..." Bạch Cơ đột nhiên tập trung, lắng cẩn thận, dường như nàng đang cảm nhận điều gì đó. Một lát , nàng mỉm : "A, Hiên Chi, Thập Tam Lang, phép màu xảy !"

Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang bối rối.

Bạch Cơ dậy, lấy một giấy từ tay áo , thổi nhẹ một nó, giấy bay lượn và vững mặt đất.

Trên giấy phát ánh sáng vàng rực rỡ.

Cùng lúc đó bên tai Nguyên Diệu vang lên giọng của Vi Ngạn.

"Kỳ lạ! Con búp bê giấy mà Bạch Cơ đưa cho bất ngờ sống dậy cửa chùa ? Còn phát sáng nữa?" Trong ánh sáng vàng rực rỡ, ảo ảnh mê cung ngàn cửa vỡ vụn như gương.

Ánh sáng mặt trời của buổi sáng mùa thu chiếu rọi, sáng rực và rực rỡ, phần chói mắt.

Nguyên Diệu đưa tay che nắng xung quanh, nhận rằng là ban ngày. Hắn với Bạch Cơ và Hồ Thập Tam Lang đang bên ngoài chùa Phù Đồ, xung quanh lá phong đỏ như lửa rơi lả tả, còn Vi Ngạn đang cầm giấy mặt họ.

Vi Ngạn thấy Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang thì khỏi ngạc nhiên, : "Bạch Cơ, Hiên Chi, các ngươi đột nhiên xuất hiện ở đây?"

Nguyên Diệu mơ hồ, chợt trả lời thế nào.

Bạch Cơ mỉm : "Vi công tử, may ngươi mang theo con búp bê giấy mà đưa đến chùa Phù Đồ, nếu chúng sẽ bao giờ gặp ... Bây giờ bao lâu kể từ khi chúng chia tay ở chợ Quỷ ?"

Vi Ngạn , ngạc nhiên hỏi: "Bạch Cơ đang ? Chẳng chúng mới chia tay tối qua ?! Sau khi dạo ở Bách Quỷ Nhai xong, đến Lầu Tâm Nguyệt tìm ngươi và Hiên Chi nhưng ai mở cửa cho ..."

Bạch Cơ nhỏ: "Ôi chao, tối qua vội quá, quên dặn trong Lầu Tâm Nguyệt rằng ngươi sẽ đến thăm. Có lẽ lúc ngươi gõ cửa quá muộn, họ đều ngủ ."

Vi Ngạn tủi : "Ngươi và Hiên Chi bỏ rơi , cửa Lầu Tâm Nguyệt nên đành lang thang ở chợ Quỷ, dạo mệt mỏi ngủ nhưng ngủ ngoài trời hoang vắng nên đành tiệm Quan Tài Mèo nhờ ông chủ mèo cho ở nhờ một đêm vì đặt một cái quan tài."

Bạch Cơ : "Thật xin , do sơ ý mà quên mất Vi công tử. Chủ quán Thái Cực cho ngươi ở ?"

Vi Ngạn : "Có. Tối qua ngủ trong cái quan tài mà đặt..."

Nguyên Diệu , an ủi Vi Ngạn: "Đan Dương, ngươi chịu thiệt ."

Vi Ngạn : "Không , khá mà, phát hiện rằng ngủ trong quan tài thoải mái, còn cảm giác kỳ bí, mà ấm áp gió lọt . Ngủ mùa thu đông còn hơn giường La Hán nhiều... Ta đang tính khi về sẽ đổi giường La Hán của thành quan tài..."

"... Ngươi mà ngủ trong quan tài mỗi ngày thì thế bá sẽ tức giận đến mức đuổi ngươi khỏi nhà mất?!" Nguyên Diệu thầm nghĩ.

Vi Ngạn tiếp tục : "Sáng nay khi dậy, ông chủ mèo cùng đến gõ cửa Lầu Tâm Nguyệt, thì cửa mở. Một tiểu nha đầu với chúng rằng tối qua các ngươi đến chùa Phù Đồ và trở về. Ban đầu định về thành Lạc Dương nhưng cứ cảm thấy bất an, lo lắng cho các ngươi quá nên hỏi chưởng quầy mèo đường đến chùa Phù Đồ để tìm các ngươi. Khi đến cổng chùa thì giấy trong n.g.ự.c đột nhiên cử động còn phát sáng. Vừa lấy thì thấy các ngươi."

Bạch Cơ : "Vi công tử, may mà ngươi đến chùa Phù Đồ, may mà ngươi mang theo của . Trên giấy yêu khí của , thể kết nối với linh lực của , phá vỡ mê cung ngàn cửa. Ngươi giúp một việc lớn, chuyến chợ Quỷ lấy mười lạng vàng của ngươi nữa."

Vi Ngạn vui mừng, : "Tốt quá , thể mua một cái quan tài thoải mái để giường ."

Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh

Bạch Cơ đầu, viên ngọc đổ cổng chùa Phù Đô: "Bây giờ, chúng mới thực sự đến chùa Phù Đồ."

Một cơn gió mùa thu thổi qua, cuốn lá phong đầy mặt đất.

 

Loading...