Phiêu Miểu 7 - Quyển Thần Đô - Chương 7: Ân oán

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:23:56
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một cô nương trẻ mảnh mai gầy yếu xuất hiện trong phòng, nàng vẻ ngoài xí, một vết bớt màu tím. Đó là A Tử.

A T.ử chặn Lý Ngọc , cố gắng giành lấy Bùi Ngọc Nương từ tay .

"Hoạn Nương, đừng tổn thương vô tội nữa, đừng sai lầm thêm nữa..." A T.ử khuôn mặt Lý Ngọc nhưng thực là đang chuyện với Hoạn Nương thông qua .

Sau khi Lý Ngọc trở về kinh thành lâu, ở Tề Vương phủ bắt đầu xuất hiện một con ma nữ nửa mặt trang điểm quấy phá. Chưa đầy hai tháng, hai thê Lý Ngọc sủng ái, một vì quá sợ hãi mà c.h.ế.t, thì trượt chân ngã từ lầu xuống mà mất.

Phu thê Tề vương mời một hòa thượng và đạo sĩ đến để trừ tà nhưng tác dụng. Sau đó, họ bỏ một tiền lớn để mời một vị pháp sư cao tay đến để trừ ma. Pháp sư với phu thê Tề vương rằng, con ma nữ đang ký sinh trong lòng Lý Ngọc. Do c.h.ế.t quá t.h.ả.m mang theo oán hận lớn nên thể luân hồi, chỉ thể vất vưởng nơi trần gian. Oán hận của con ma nữ với Lý Ngọc quá sâu, hòa nhập thành một thể với , thể siêu độ trừ khử .

Phu thê Tề vương kinh hãi, vội hỏi Lý Ngọc chuyện là như thế nào. Lý Ngọc ủ rũ kể những gì xảy ở Thanh Châu. Phu thê Tề vương nổi giận, Úy Trì thị mắng Lý Ngọc, Tề vương còn đ.á.n.h một trận.

Phu thê Tề vương là nhân từ, họ cảm thấy con trai thật quá đáng, nương con Hoạn Nương c.h.ế.t quá thảm. giờ chuyện đến nước , cũng thể khiến c.h.ế.t sống , chỉ thể an ủi vong linh mà thôi.

Tề vương sai Thanh Châu, tu sửa mộ phần của nương con Hoạn Nương, đồng thời dùng tiền bạc để an ủi phụ mẫu của nàng, mong rằng thể nguôi ngoai oán hận của Hoạn Nương. Tuy nhiên, oán hận của Hoạn Nương xoa dịu, nàng vẫn quấy phá ở Tề Vương phủ.

Từ khi hai thê c.h.ế.t, Lý Ngọc thê tử, cũng thê nào khác, Hoạn Nương bèn chuyển mũi nhọn oán hận sang phu thê Tề vương. Tề vương dọa đến ốm một trận nặng, suýt c.h.ế.t.

Trong nhóm tì nữ mới mua phủ vương một tên là A Tử. A T.ử thể hiện kỹ thuật y học của và chữa khỏi cho Tề vương khi ông đang hấp hối. Tề vương hồi phục, giữ mạng sống.

Phu thê Tề vương ban thưởng cho A Tử. Sau đó, A T.ử trở thành của Lý Ngọc nhưng Lý Ngọc chê nàng xí nên ghét nàng. Đồng thời, Lý Ngọc mua một tì ca hát, nhảy múa giỏi là Từ thị.

Phu thê Tề vương vốn lo rằng A T.ử và Từ thị sẽ Hoạn Nương quấy phá nhưng tại , cả hai đều bình an vô sự. Phu thê Tề vương nghĩ rằng oán hận của Hoạn Nương nguôi ngoai nên bắt đầu bàn tính chuyện hôn nhân của Lý Ngọc.

Ban đầu, Tề vương ưng ý nhất là con gái của An Nam vương nhưng An Nam vương một tin đồn bèn tìm cớ từ chối lời cầu hôn của Tề vương. Thôi Thừa tướng cũng , chịu gả cháu gái cho Lý Ngọc. Tề vương đành chọn phương án khác, định cưới con gái thứ ba của Ư tướng quân thê t.ử cho Lý Ngọc.

Sau khi Ư thị gả Tề Vương phủ, oán hận của Hoạn Nương càng sâu hơn, nàng bắt đầu quấy phá thường xuyên, cuối cùng g.i.ế.c c.h.ế.t Ư thị. Những gì Ư thị trải qua tại Tề Vương phủ gần giống với Bùi Ngọc Nương.

Phu thê Tề vương để chuyện trong nhà lộ ngoài, sợ khác đàm tiếu nên rằng Ư thị c.h.ế.t vì bệnh nặng. Sau khi Ư thị c.h.ế.t, Hoạn Nương yên lặng một thời gian, còn xuất hiện ở Tề Vương phủ nữa.

Sau sự việc của Ư thị, phu thê Tề vương vốn cưới thêm thê t.ử cho Lý Ngọc nhưng nhà họ Bùi chủ động đến cầu hôn gả Bùi Ngọc Nương cho Lý Ngọc.

Phu thê Tề vương cân nhắc lợi hại, cảm thấy việc kết với gia đình nhà họ Bùi quyền thế là một điều . Hơn nữa, Hoạn Nương lâu xuất hiện, lẽ khi g.i.ế.c c.h.ế.t Ư thị, nàng nguôi ngoai, còn oán hận nữa và sẽ . Vì phu thê Tề vương đồng ý kết với nhà họ Bùi.

Sau khi Bùi Ngọc Nương gả Tề Vương phủ, Hoạn Nương bắt đầu xuất hiện. Bùi Ngọc Nương nhiều gặp nguy hiểm, dọa đến mức sợ hãi yên, cuối cùng còn ngã xuống giếng, hôn mê bất tỉnh, tính mạng nguy cấp.

Lý Ngọc ngẩng đầu lên A T.ử và phát giọng giận dữ của một nữ nhân: "A Tử, tại ngươi hết đến khác ngăn cản ? Ta là quỷ, ngươi là yêu, báo thù, việc đó liên quan gì đến ngươi?"

A T.ử buồn bã : "Tề vương ân cứu mạng , thể cuộc đời ông gặp tai họa... Hơn nữa, ngươi cũng đáng thương, lúc sống mê hoặc bởi d.ụ.c vọng, sai đường khiến bản và con cái c.h.ế.t thảm, c.h.ế.t vẫn tỉnh ngộ, từ bỏ con đường luân hồi chính đạo bước một con đường lối thoát..."

Hoạn Nương kiên nhẫn : "A Tử, ngươi là yêu, là quỷ, nước sông phạm nước giếng, bỏ qua cho phu thê Tề vương, ngươi cũng đừng can thiệp việc báo thù của . Ta thể tha thứ cho thế tử, căm ghét , căm ghét những thê t.ử mà cưới và cả những thất của . Ta tất cả bọn họ c.h.ế.t thảm, giống như và con ."

A T.ử Hoạn Nương, buồn bã : "Họ đều vô tội mà!"

Hoạn Nương hiện hình phía Lý Ngọc, nửa khuôn mặt trang điểm lộng lẫy của ngươi lộ vẻ độc ác, : "Ta còn vô tội hơn! Ngươi cảm giác c.h.ế.t cóng trong tuyết là như thế nào ? Đau đớn lắm, khổ sở lắm... Ta thể tha thứ, hận thế tử, hận ..."

A T.ử buồn bã : "Hoạn Nương, ngươi g.i.ế.c c.h.ế.t ba vô tội . Hãy buông bỏ chấp niệm, rời xa thế tử, đầu t.h.a.i ."

"Không!" Hoạn Nương cay nghiệt .

A T.ử : "Hoạn Nương, vẫn luôn hiểu, phụ ngươi hại c.h.ế.t ngươi là thế tử. Ngươi trả thù , g.i.ế.c c.h.ế.t , sẽ can thiệp ngăn cản. tại ngươi bỏ qua cho mà hại những nữ nhân bên cạnh ?"

Hoạn Nương , như , nửa khuôn mặt trang điểm của nàng đầy vẻ kỳ quái: "Ta bỏ qua cho , hòa một . Yêu quái các ngươi hiểu cảm xúc của con , g.i.ế.c là quá dễ dàng cho , đủ để xoa dịu oán hận của . Hại những bên cạnh khiến mãi mãi cô độc, đó mới là cách trả thù lớn nhất đối với , thế mới thể nguôi ngoai cơn giận của !"

Ánh mắt A T.ử trở nên mơ màng: "Ta chỉ là một con chồn tím, đạo hạnh còn non kém, quả thực hiểu tình cảm của con ."

Hoạn Nương oán hận : "Nếu ngươi hiểu tình cảm của con thì nên ở núi tu luyện cho , đừng đến Tề Vương phủ để cản trở kế hoạch của !"

A T.ử kiên định : "Ta đến Tề Vương phủ. Vì hiểu lòng ơn, ân tình như nước nhỏ giọt, đáp trả bằng suối nguồn. Tề vương khi còn nhỏ cứu , giúp tránh kiếp nạn thiên lôi nên khi ông gặp nạn đến để trả ơn. cũng thương cảm cho ngươi, hy vọng ngươi thể tự giác ngộ, buông d.a.o xuống, tu tâm dưỡng tính, gây thêm tội nghiệt nữa."

"Ha ha ha ha..." Hoạn Nương lớn, : "Ta sớm rơi địa ngục , biến thành ác quỷ, còn kiếp nữa."

Hoạn Nương mượn tay Lý Ngọc để treo cổ Bùi Ngọc Nương bằng dây lụa trắng. "Vậy nên, hãy để g.i.ế.c bọn họ ..."

"Ngừng , ..." A T.ử vội vàng tay ngăn cản.

một luồng quỷ khí đen từ Lý Ngọc tỏa , biến thành một tấm lưới khổng lồ đầy chất độc, trùm lên đầu A Tử. Chất độc từ lưới ma tỏa mùi hôi thối, mang theo oán hận mạnh mẽ. A T.ử vì đạo hạnh còn non nớt, dám chạm , chỉ thể né tránh.

Bùi Ngọc Nương, dù đang hôn mê nhưng vì vẫn còn sống nên bản năng sinh tồn khiến ngươi phản xạ đạp chân trung, cố gắng vùng vẫy.

Nguyên Diệu và Ly Nô thể nữa, cả hai trao đổi bằng ánh mắt, cùng lao về phía , một lao về phía Bùi Ngọc Nương, một lao về phía A Tử.

Nguyên Diệu lo lắng Bùi Ngọc Nương treo cổ c.h.ế.t, thể báo cáo với nhà họ Bùi nên lao về phía Bùi Ngọc Nương, ôm lấy chân nàng, cố gắng nâng nàng lên một chút để nàng ngạt thở.

Ly Nô lao về phía A Tử, đột nhiên biến thành một con mèo yêu chín đuôi to lớn như hổ. mèo yêu chín đuôi bảo vệ A T.ử phía , phun một luồng lửa yêu màu xanh lục. Tấm lưới đen đầy chất độc bèn lửa yêu thiêu rụi .

Mèo yêu chín đuôi nhảy lên, dùng móng vuốt sắc nhọn xé nát dây lụa trắng đang treo Bùi Ngọc Nương. Nguyên Diệu và Bùi Ngọc Nương cùng ngã xuống đất.

A T.ử thấy Ly Nô, định gì đó. Ly Nô lập tức lên tiếng : "Biểu , cần gì nữa. Gia quan sát , lắm, đầu óc , yêu lực cũng , thể đấu nữ quỷ . May mà biểu ca đến , chuyện cứ để biểu ca lo!"

Nguyên Diệu ngạc nhiên, hóa biểu của Ly Nô là A Tử.

A T.ử : "Biểu ca, chẳng , chuyện giao cho ..."

Ly Nô : "Giao cho ư? Nếu giao cho thì Tề Vương phủ còn c.h.ế.t thêm vài nữa. Muội luôn tu hành nơi thâm sơn hiểm ác chốn nhân gian. Đối phó với những nữ quỷ đầy oán khí thì lý lẽ vô ích thôi. Phun một ngụm lửa yêu thiêu cháy nàng khiến nàng hồn phi phách tán, còn hại nữa mới xong."

A T.ử bối rối : " mà nàng cũng đáng thương..."

Ly Nô : "Biểu ngốc của ơi! Trên đời đáng thương nhiều lắm nhưng đáng thương tất chỗ đáng hận. Muội cứ tiếp tục do dự với nàng , nàng chỉ càng thêm cố chấp, hại c.h.ế.t nhiều hơn thôi."

Nói xong, mèo yêu chín đuôi bèn bước về phía Lý Ngọc.

Hoạn Nương nhập thể của Lý Ngọc, nàng mèo yêu chín đuôi với đôi mắt xanh biếc đang tiến tới từng bước với lửa yêu đỏ rực chân.

Mèo yêu chín đuôi và A T.ử khác biệt, nó sự lạnh lùng và sát khí đặc trưng của yêu ma, mỗi bước đều toát áp lực khủng khiếp và khí thế đáng sợ.

Ác quỷ đối đầu yêu ma.

Tất kẻ c.h.ế.t.

Hoạn Nương bắt đầu sợ hãi.

*

Mèo yêu chín đuôi với đôi mắt xanh biếc, phun một ngụm lửa yêu về phía Hoạn Nương đang lơ lửng trong trung.

Hoạn Nương vội vàng né tránh.

Mèo yêu chín đuôi buông tha, nhảy vọt lên tấn công Hoạn Nương.

đấu với Ly Nô, Hoạn Nương buộc rời khỏi thể Lý Ngọc.

Lý Ngọc bèn ngã quỵ xuống đất.

A T.ử bên cạnh căng thẳng theo dõi trận chiến.

"Biểu ca, nương tay ! nàng cũng là một đáng thương, đừng để nàng hồn phi phách tán, tan thành mây khói. Nếu nàng thể tự ngộ , từ bỏ oán hận và chấp niệm, bước luân hồi, nàng vẫn thể con đường chính đạo..."

Mèo yêu chín đuôi vốn định phun một ngụm lửa đỏ rực để thiêu c.h.ế.t nữ quỷ nhưng A T.ử bên cạnh van nài, nó thể phun ngụm lửa đó, tâm trí nó trở nên rối bời, trong lúc chiến đấu, động tác do dự.

Nguyên Diệu đang canh giữ bên cạnh Bùi Ngọc Nương đang hôn mê thì thấy Lý Ngọc ngã xuống đất, lo sợ ảnh hưởng bởi cuộc chiến giữa Ly Nô và Hoạn Nương bèn kéo gần.

Nguyên Diệu lặng lẽ bò tới, nắm lấy cổ áo Lý Ngọc, kéo tay kéo về bên cạnh Bùi Ngọc Nương.

Trong lúc Nguyên Diệu kéo Lý Ngọc, vì động đậy nên Lý Ngọc từ từ tỉnh .

Lý Ngọc mở mắt, nhận Nguyên Diệu, ngờ vực : "...Tiểu Hiên?" Nguyên Diệu nhớ quá khứ trong mộng, chợt ưa gì Lý Ngọc bèn thèm để ý đến .

Lý Ngọc thấy Bùi Ngọc Nương bất tỉnh đất, trong mắt hiện lên vẻ bối rối và lo lắng.

Lý Ngọc thấy động tĩnh phía , đầu thì thấy một con mèo yêu chín đuôi và một nữ quỷ phát khí đen đang đ.á.n.h .

Lý Ngọc kinh hãi, run rẩy : "Yêu... yêu quái... yêu quái!"

Nguyên Diệu buộc trả lời: "Thế tử, đừng sợ, con mèo yêu đó là do Bùi tướng quân mời đến để bảo vệ phu nhân sẽ hại vô tội."

Lý Ngọc nửa tin nửa ngờ thì thấy nữ quỷ, trong lòng đầy tức giận, : "Hoạn Nương, ngươi đừng đến quấy rầy nữa! Cuộc đời ngươi cho rối tung lên !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-7-quyen-than-do/chuong-7-an-oan.html.]

Hoạn Nương trong trận chiến với mèo yêu chín đuôi đuối sức, nàng chỉ là một ác quỷ lưu lạc nhân gian vì oán hận và chấp niệm mãnh liệt, thể đối địch với một mèo yêu ngàn năm tu luyện hỏa diễm đỏ rực? Chỉ điều, con mèo yêu ngốc nghếch con chồn tím ngây thơ loạn tâm trí, lòng đầy do dự, dùng hết sức nên mới dây dưa lâu đến .

Hoạn Nương về phía Lý Ngọc.

Trong mắt Lý Ngọc đầy vẻ chán ghét và khinh bỉ.

Trái tim Hoạn Nương bỗng nhiên đau nhói.

Nếu như nàng vẫn còn trái tim.

Trong khoảnh khắc , Hoạn Nương bỗng nhận rằng sự báo thù thật vô nghĩa, nàng cảm thấy hy vọng trong lòng đều tan biến.

Đôi khi, một niềm tin kiên định, một sự chấp niệm thể buông bỏ, thể trong chốc lát, một suy nghĩ thoáng qua, mất sức mạnh để tiếp tục tồn tại.

Mọi chấp niệm đều tiêu tan.

Lý Ngọc sớm ghê tởm và chán ghét nàng. Việc nàng g.i.ế.c những nữ nữ nhân bên cạnh Lý Ngọc ý nghĩa gì nữa? Dù họ, Lý Ngọc cũng còn yêu nàng.

Nàng chỉ nhan sắc nhưng chỉ nhan sắc thôi thì thể thỏa mãn nhu cầu của Lý Ngọc, thể lấp đầy ham trong lòng Lý Ngọc.

Chỉ nhan sắc, nàng thể thoát khỏi phận bỏ rơi.

Nửa khuôn mặt trang điểm của Hoạn Nương hiện lên một nụ đầy bi thương.

Hoạn Nương còn giao đấu với mèo yêu chín đuôi nữa, nàng nhẹ nhàng bay về phía Lý Ngọc.

Một luồng khói đen như những xúc tu quấn lấy Lý Ngọc, kéo về phía Hoạn Nương.

Hoạn Nương dang rộng đôi tay với Lý Ngọc.

Hoạn Nương với Lý Ngọc: "Thế tử, ?"

Lý Ngọc ghê tởm đến cực độ sợ hãi, nhưng khi nhớ cuộc đời Hoạn Nương đảo lộn, trở nên vô cùng tức giận.

Lý Ngọc : "Hoạn Nương, ngươi thật quá xí. Ngươi là nữ nhân xí nhất mà từng gặp."

Hoạn Nương ôm lấy Lý Ngọc, : "Thế tử, ngươi cái lạnh trong tuyết băng là như thế nào ?" Khi lời của Hoạn Nương kết thúc, cơ thể nàng dần dần biến thành băng tuyết.

Vì Hoạn Nương đang ôm Lý Ngọc, cơ thể Lý Ngọc cũng bắt đầu băng tuyết đóng cứng từng chút một.

Nguyên Diệu kinh hoàng.

A T.ử buồn bã Hoạn Nương và Lý Ngọc dần dần băng giá bao quanh.

Mèo yêu chín đuôi bình tĩnh chuyện xảy .

Lý Ngọc băng bao phủ, cảm nhận cái lạnh thấu xương, bắt đầu sợ hãi, van xin: "Hoạn Nương, xin ngươi, tha cho ..." Nửa khuôn mặt trang điểm của Hoạn Nương hiện lên nụ duyên dáng.

"Thế tử, ?"

Lý Ngọc khẩn thiết cầu xin: "Hoạn Nương, ngươi là nữ nhân nhất thế gian, yêu ngươi... Xin ngươi, tha cho ..." Hoạn Nương ôm chặt Lý Ngọc hơn, nhẹ nhàng : "Thế tử, thêm chút nữa sẽ tha cho ngươi..."

Nguyên Diệu lo rằng Lý Ngọc thể đóng băng đến c.h.ế.t, khỏi động lòng, vội : "Ly Nô lão , nên cứu ?"

Mèo yêu chín đuôi đáp: "Cứu cái gì mà cứu!"

A T.ử cũng chỉ im lặng , động lòng.

Nửa cơ thể của Lý Ngọc đóng băng.

Lý Ngọc vùng vẫy : "Hoạn Nương, yêu ngươi, ngươi bao... Xin ngươi, tha cho ..." Hoạn Nương càng ôm Lý Ngọc chặt hơn, nửa khuôn mặt trang điểm của nàng hiện lên một nụ hạnh phúc, trông vô cùng quái dị.

"Thế tử, cũng yêu ngươi."

Lý Ngọc vùng vẫy: "Hoạn Nương... Ngươi tha cho ..."

Hoạn Nương ôm chặt Lý Ngọc, nhẹ nhàng và hạnh phúc : "Thế tử, hãy để chúng mãi mãi yêu thương , mãi mãi chia lìa..."

Chẳng mấy chốc, Hoạn Nương và Lý Ngọc băng tuyết bao phủ.

Lý Ngọc đóng băng, c.h.ế.t trong tư thế mặt mày vặn vẹo vì lạnh.

Khoảnh khắc Lý Ngọc c.h.ế.t, Hoạn Nương biến mất khỏi lớp băng.

Nguyên Diệu thấy vài bông tuyết mong manh bay lên từ băng giá, lơ lửng bay ngoài cửa sổ, hòa màn đêm.

Chỉ trong chốc lát, băng giá tan chảy chỉ còn t.h.i t.h.ể của Lý Ngọc đóng băng c.h.ế.t, trong một tư thế quỳ đầy kỳ quái.

Nguyên Diệu cảm thấy buồn bã trong lòng.

Ly Nô thấy còn nguy hiểm nữa bèn biến trở thành hình dáng của một con mèo đen nhỏ.

A T.ử ngoài cửa sổ, lẩm bẩm: "Cuối cùng nàng cũng buông bỏ chấp niệm và rời ..."

Mèo đen nhỏ l.i.ế.m chân : "Mọt sách ngốc, chuyện giải quyết xong , chúng về Phiêu Miểu các thôi. Ngủ trong phòng chứa đồ lạnh quá, gia về ngủ trong chăn ấm mới ."

Nguyên Diệu chỉ Lý Ngọc đóng băng c.h.ế.t chỉ Bùi Ngọc Nương, Gia Nhi và một tiểu a khác đang bất tỉnh đất, : "Chuyện vẫn xong . Thế t.ử đóng băng c.h.ế.t ở đây còn Ngọc Nương vẫn tỉnh , tình cảnh rõ ràng thế sẽ gây rắc rối cho Ngọc Nương và Trọng Hoa."

A T.ử bước tới đỡ Bùi Ngọc Nương dậy, : "Chủ mẫu sẽ . Nàng bất tỉnh là do thi triển một chút pháp thuật. Lúc đó bên giếng nước, Hoạn Nương định g.i.ế.c nàng , và Hoạn Nương tranh giành nàng mới thể tạm thời giữ mạng sống cho nàng . Ta khiến nàng bất tỉnh cũng là để bảo vệ nàng ."

Ly Nô : "Biểu , ân oán của cũng giải quyết, cùng rời khỏi chốn thị phi ngay trong đêm?"

A T.ử lắc đầu, : "Thế t.ử c.h.ế.t ở đây là một chuyện lớn. Nhất là đối với Tề Vương, mất con khi tuổi già sẽ đau lòng. Ta dự định ngay bây giờ gặp Tề Vương để chuyện, xem còn điều gì thể cho ông ."

Ly Nô ngạc nhiên : "Biểu , điên !"

Nguyên Diệu cũng : "Cô nương A Tử, việc . Nếu Tề Vương ngươi là yêu quái, mà thế t.ử c.h.ế.t rõ nguyên nhân, chắc chắn ông sẽ đổ tội lên ngươi."

A T.ử : "Dù là như , cũng rõ cho ông , tránh để ông chuyện gì xảy tối nay. Ta luôn cảm thấy thật Tề Vương là ai... Có ông kể với , khi ông còn nhỏ, ông trốn mưa cùng với một con chồn nhỏ dơ bẩn, ông còn hỏi con chồn nhỏ đó còn sống ?"

Ly Nô thở dài, : "Thôi . Ta và mọt sách tạm thời về nữa, để phòng trường hợp Tề Vương khi mất con, trở nên điên cuồng mà tìm cách gây rắc rối cho . Ta và mọt sách sẽ ở giúp đỡ ."

A T.ử gật đầu.

Sau khi A T.ử rời , Nguyên Diệu và Ly Nô cùng đưa Bùi Ngọc Nương trở giường.

A T.ử giải trừ pháp thuật nhưng Bùi Ngọc Nương vẫn tỉnh, lẽ ngủ thêm vài canh giờ nữa mới thể tỉnh .

Nguyên Diệu và Ly Nô đ.á.n.h thức Bùi Ngọc Nương và Gia Nhi, bởi vì Lý Ngọc vẫn còn c.h.ế.t đông cứng trong phòng, sợ rằng nếu họ thấy xác của Lý Ngọc sẽ kinh hãi cần thiết.

Nguyên Diệu và Ly Nô phòng chứa đồ, xuống trò chuyện.

Nguyên Diệu hỏi: "Ly Nô lão là mèo, biểu của ngươi là một con chồn?"

Mèo đen nhỏ ngẩn , : "Đã bảo là biểu mà. Biểu của gia thể là một con chồn? Hơn nữa, gia còn một biểu là một con trư bà long* đấy!"

*"Trư bà long" là tên dân gian chỉ cá sấu Dương Tử. Trong thời cổ đại, loài gọi là "tuò" (鼉), và trong dân gian thường đến với tên gọi "thổ long" hoặc "trư bà long." Cá sấu Dương T.ử là một loài cá sấu nhỏ đặc hữu của Trung Quốc và liệt kê danh sách động vật hoang dã bảo vệ cấp độ 1 của quốc gia.

Nguyên Diệu ngạc nhiên, : "Chồn thì thôi , mèo với trư bà long thì kết nghĩa thế nào?"

Ly Nô đáp: "Mọt sách ngốc, ngươi và của Vi công t.ử kết nghĩa thế nào thì gia với trư bà long cũng kết nghĩa như thế đấy. Dù , biểu ca biểu , biểu tỷ biểu , những mối quan hệ chúng thể quyết định ."

Nguyên Diệu chìm im lặng.

Ly Nô hỏi: "Mọt sách ngốc, ngươi gì? Ngươi đang nghĩ gì ?"

Nguyên Diệu đáp: "Ta đang nghĩ về Bạch Cơ. Ly Nô lão , Bạch Cơ biểu biểu ? Họ là những loài gì... , phi nhân gì?"

Mèo đen nhỏ lắc đầu: "Chủ nhân họ hàng. Chủ nhân sinh ở đảo Tù Long, tồn tại như một món ăn cho Đại Bằng Kim Sí Điểu. Ngài thậm chí phụ mẫu là ai những ?"

Nguyên Diệu : "Chẳng Bạch Cơ chín cháu ?"

Mèo đen nhỏ đáp: "Những cháu đó quan hệ huyết thống với chủ nhân. Đó là vì chủ nhân họ gọi ngài là "Long Vương", gợi ký ức đau đớn khi bại trận, thể trở về biển nên mới để họ gọi là cô cô thôi."

Nguyên Diệu cảm thấy buồn bã: "Ta nhớ Bạch Cơ, bây giờ nàng đang ở ..."

Mèo đen nhỏ thở dài: "Gia cũng nhớ chủ nhân, hy vọng nàng sớm về..."

 

Loading...