Phiêu Miểu 7 - Quyển Thần Đô - Chương 7: Chuyện Cũ
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:23:38
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt trời gay gắt chiếu sáng, bóng cây mùa hạ rợp mát.
Chợ Nam, Phiêu Miểu Các.
Chiều hôm , Phiêu Miểu Các vẫn vắng khách.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu việc gì nên sóng vai mái hiên, uống Ngọc Lộ để giải nhiệt, ngắm mây trôi lững lờ bầu trời.
Giữa trời xanh ngắt, những đám mây trắng lơ lửng với đủ hình dạng khác , biến đổi theo làn gió. Có lúc trông như những ngọn núi tuyết xa xôi chồng chất, khi khác như từng lớp sóng bạc cuộn trào.
Nước trong hồ sen bảy báu như một tấm thủy tinh trong suốt phản chiếu bầu trời xanh và mây trắng, cùng với những ảo ảnh của thế gian. Hôm nay tâm trạng của hồ sen bình lặng và xa xăm, tất cả các bông sen đều màu xanh thẳm, hoa sen xanh lay động theo làn gió mùa hè mặt nước, uyển chuyển và duyên dáng.
Một con mèo đen bên cạnh giếng cổ, xung quanh nó là một vài cái bát đá lớn nhỏ, và mặt đất một đống gừng, đậu khấu, thảo quả, tiêu và các loại gia vị khác bày bừa bộn. Nó đang thử nghiệm pha trộn các loại gia vị khác để tạo những loại nước sốt với hương vị khác biệt.
Một con linh cẩu, , đúng hơn là con Tất Xá Già, đang bên cạnh giếng, nó đang dùng nước giếng để rửa những chiếc lá xanh tươi của dây leo. Những chiếc lá là lá cỏ tiên. Chúng là món quà mà Tất Xá Già mang đến khi đến thăm Ly Nô hôm nay.
Dựa màu sắc xanh biếc mượt mà của lá, với những giọt sương núi còn đọng đầu lá, thể đoán rằng Tất Xá Già vội vã hái chúng từ thiếu chủ của nó khi rời khỏi núi Mang.
Đêm đó, chuyến lên núi Mang, Bạch Cơ trở về Phiêu Miểu các thì lập tức tìm thấy hạt giống của cây Kiến Mộc trong kho đáy giếng và đích mang nó đến núi Mang giao cho hai cha con Vu Y.
Khi Bạch Cơ mang hạt giống Kiến Mộc đến núi Mang, Nguyên Diệu cùng. Sau đó, rằng hạt giống Kiến Mộc trồng tại núi Mang và hai cha con Vu Y và Tất Xá Già chăm sóc.
Ly Nô vì kỹ năng nấu ăn gặp khó khăn nên trao đổi kỹ thuật nấu ăn với Tất Xá Già, hy vọng thể vượt qua trở ngại và nâng cao kỹ năng nấu ăn. Đôi khi Ly Nô sẽ đến núi Mang thăm hai cha con Vu Y và Tất Xá Già, chủ yếu là thăm Tất Xá Già. Khi trở về, nó hoặc mang theo một ít nước sốt đặc chế của Tất Xá Già, hoặc mang về một vài tin tức về cây Kiến Mộc.
Có lẽ vì núi Mang vốn dĩ là một nơi phong thủy , linh khí dồi dào, hoặc lẽ vì Vũ là hậu duệ của cỏ Tiên, và giữa cỏ Tiên và Kiến Mộc mối quan hệ cộng sinh sâu sắc và bí ẩn nên hạt giống Kiến Mộc c.h.ế.t khi trồng tại núi Mang mà còn sống sót, tuy nhiên vẫn dấu hiệu nảy mầm.
Theo lời Bạch Cơ, việc hạt giống Kiến Mộc thể sống sót ở núi Mang là một điều kỳ diệu còn chuyện nảy mầm thì còn xa.
Hai cha con Vu Y, Vũ, và Tất Xá Già từ đó còn những việc ác như bắt thử t.h.u.ố.c nữa, mà an phận trồng cây Kiến Mộc ở núi Mang, sống cuộc đời bình yên.
Vũ dựa linh khí của hạt giống Kiến Mộc mà dấu hiệu c.h.ế.t yểu, điều khiến Vu Y yên tâm.
Vu Y chữa trị cho Ngô Du theo lời hứa với Nguyên Diệu.
Người buộc chuông là tháo chuông. Sau khi Vu Y dốc hết sức cứu chữa, Ngô Du giữ mạng sống, các triệu chứng phân tách của dừng và dần dần hồi phục.
Vu Y cũng theo lời hứa với Nguyên Diệu, thường xuyên khắp các con phố ở Thần Đô hoặc các tòa thành làng mạc gần Thần Đô để chữa bệnh, cứu giúp những đau đớn, hoặc quỷ hại, cứu họ thoát khỏi cái c.h.ế.t. Đối với những gia đình giàu , Vu Y sẽ nhận thù lao do họ cảm kích tự nguyện tặng. Đối với những nghèo khổ, ông đều chữa trị miễn phí, thậm chí còn cho tiền để họ mua t.h.u.ố.c theo đơn mà ông kê.
Một bệnh tật hành hạ, cận kề cái c.h.ế.t giữ mạng sống nhờ đó. Một gia đình chìm trong bầu khí u ám thoát khỏi sự u ám đó, tìm niềm vui đoàn tụ. Đây là cách Vu Y chuộc tội từng gây , cũng là cách ông trả nợ cho thế giới và sinh vật đời.
Ngô Du hồi phục, cả nhà Ngô đại nương vui mừng. Ngô Lộc cùng công chúa Ngọc Quỷ theo mười cân đậu phụ của tiệm đậu phụ nhà họ Ngô và một giỏ hoa quả của am Vân Hoa đến Phiêu Miểu các để cảm ơn.
Công chúa Ngọc Quỷ một nữa ngượng ngùng mời tiểu thư sinh đến Vân Hoa Am chơi, tiểu thư sinh , thể từ chối, đành hẹn một thời gian, dự định kéo theo Bạch Cơ cùng đến am Vân Hoa thắp hương.
Ly Nô Tất Xá Già đang cúi đầu rửa lá cỏ Tiên, ngưỡng mộ vì nhà nó một thực vật.
Mèo đen đặt cối đá xuống Bạch Cơ qua hồ sen bảy báu và : "Chủ nhân, kỹ năng nấu ăn của Ly Nô dừng ở đây, thể nâng cao thêm, lẽ là do trong Phiêu Miểu các thực vật. Chủ nhân, chúng thể tìm một thực vật để gia vị, nuôi trong Phiêu Miểu các ?"
Nguyên Diệu , suýt nữa thì sặc một ngụm .
Bạch Cơ vốn đang ngắm mây suy tư, Ly Nô bèn đáp: "Thế giới rộng lớn, con đông đúc, sự gặp gỡ giữa và , giữa và phi nhân đều cần duyên. Người duyên mới gặp , phận đan xen với . Người duyên, dù tìm khắp nghìn núi, qua vạn nước, giẫm nát giày sắt, cũng chỉ lướt qua , thể kết duyên. Giống như tộc cỏ Tiên , những sự tồn tại cổ xưa như hiếm, duyên thì căn bản thể tìm , càng thể mang về nuôi trong Phiêu Miểu các."
Mèo đen gãi đầu, : "Nếu tìm thực vật thì thể biến mọt sách thành thực vật ? Hắn chẳng ích lợi gì, nếu thể dùng để gia vị, cũng tệ."
Nguyên Diệu thấy, tức giận : "Ly Nô lão biến thành thực vật ?"
Bạch Cơ : "Nếu biến Hiên Chi thành thực vật dùng để gia vị, lẽ chỉ thể điều một mùi chua thối. Ly Nô chắc dùng Hiên Chi để gia vị ?"
Mèo đen nghĩ một lúc bĩu môi : "Thôi . Dùng mọt sách để gia vị, chắc chắn ngoài mùi chua thối thì vẫn là mùi chua thối, quả đúng là lãng phí cá của ..."
Nguyên Diệu tức giận : "Các gì ? Ta chua thối chỗ nào chứ?!"
Tất Xá Già rửa lá cỏ Tiên với Ly Nô: "Mèo đen đầu bếp thì một là cần thiên phú, hai là cần cố gắng, liên quan nhiều đến những thứ khác. Ngươi nấu ăn ngon, đổ cho gia vị viện cớ thực vật như là đúng."
Mèo đen duỗi móng vuốt, chỉ những cái bát đá lớn nhỏ mặt đất, : "Chẳng đang cố gắng điều chế các hương vị khác ?"
Tất Xá Già ngừng một lát : "Không, mèo đen, ý là ngươi thiên phú đầu bếp, chứ ngươi cố gắng."
Ly Nô thấy bèn nhảy lên đ.á.n.h Tất Xá Già.
"Hây! Con linh cẩu nhà ngươi mới nhiều thế. Ngươi chẳng tí tài năng nào về nấu nướng! Cả gia đình ngươi cũng tài năng đó!"
Tất Xá Già tránh đòn của con mèo đen chạy và : "Mèo đen, ngươi sai . Gia tộc Tất Xá Già của chúng là loài tài năng nấu nướng đỉnh nhất thế giới. Ngươi thử nghĩ mà xem, chúng là loài ăn xác c.h.ế.t thối, những xác c.h.ế.t đó bẩn hư hỏng còn tiết chất lỏng nhớp nháp, mùi hôi thối và mọc giòi, thật khó ăn bao! Để thể ăn ngon, ăn đủ, chúng khả năng biến thịt thối thành món ngon, và đó là tài năng nấu nướng của chúng ! Trong gia tộc Tất Xá Già, những ai tài năng nấu nướng thì cuối cùng đều c.h.ế.t đói. Những kẻ sống sót đều là những bậc thầy nấu nướng với tài năng xuất sắc như đây..."
Mèo đen ngay lập tức dừng đuổi đánh, nó cảm thấy những gì Tất Xá Già vẻ cũng lý.
Mèo đen suy nghĩ một lát : "Nếu là một con linh cẩu, tài năng nấu nướng ... bây giờ mà đầu t.h.a.i thành linh cẩu thì cũng kịp nữa... Chủ nhân, trong Phiêu Miểu các bảo vật nào thể giúp Ly Nô tái sinh và đổi chủng tộc ?"
Bạch Cơ lắc đầu và : "Không vật như thế... Nếu thì Tiểu Vũ cũng cần trồng Kiến Mộc để sống sót."
Tất Xá Già đột nhiên trở nên u sầu và : "Thưa Bạch Cơ đại nhân, thật trong lòng vẫn giấu kín một bí mật. Ta hứa với chủ nhân với Vu Y nhưng bây giờ Thiếu Lang Quân cứu và thể sống sót. Ta nghĩ thể cho Vu Y nhưng chắc nên . Ta đầu óc chậm chạp, xin ngài cho một quyết định."
Bạch Cơ hỏi: "Bí mật gì?"
Tất Xá Già do dự một lát : "Bí mật về việc Thiếu Lang Quân ngớ ngẩn."
Bạch Cơ : "Nói cho xem."
Tất Xá Già mắt đỏ hoe, : "Thiếu Lang Quân lúc đầu bình thường, từ khi sinh cho đến năm năm tuổi ngớ ngẩn, đần độn là một đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện và hiền lành. Sau khi sinh lâu, trở nên yếu ớt. Lúc đó chủ nhân cũng như ngọn đèn gió, sức sống cạn kiệt, thể tiếp tục theo Vu Y khắp nơi nữa. Vì Vu Y chọn núi Mang - nơi ít lui tới để định cư. Chúng sống trong một ngôi mộ cổ - cái mà chúng đang ở bây giờ, ngôi mộ đó còn sang trọng và khang trang hơn nhiều - ở đó suốt năm năm. Chủ nhân và Thiếu Lang Quân dựa t.h.u.ố.c của Vu Y để cầm cự. Thiếu Lang Quân vì xa rời Tiên tộc quá lâu, sức sống, năm tuổi mà vẫn thể , suốt ngày chỉ đó, thở như tơ là thể sống . Chủ nhân vì quá yêu thương con và chẳng còn sống bao lâu nên ... đưa một quyết định. Người định cho Thiếu Lang Quân ăn chính cơ thể , để hấp thụ và chút sức sống còn sót của , tiếp tục sống. Chuyện Vu Y , định âm thầm thực hiện và lệnh cho giúp đỡ. Chủ nhân rằng, Tiên tộc khi thiêu c.h.ế.t sẽ hóa thành một viên linh châu. Viên linh châu chứa đựng sức mạnh linh lực của Tiên tộc thiêu c.h.ế.t. Hình phạt thiêu sống luôn là hình phạt khắc nghiệt dành cho những kẻ phạm tội thể tha thứ của Tiên tộc. Tội nhân khi chịu hình phạt thiêu sống sẽ ngọn lửa dữ dội thiêu đốt cho đến c.h.ế.t và cuối cùng hóa thành một viên linh châu. Viên linh châu của tội nhân tộc trưởng giữ gìn để ban thưởng cho những ai công với Tiên tộc. Người Tiên tộc nhận linh châu thể ăn nó và nhận lấy sức mạnh linh lực của tội nhân thiêu c.h.ế.t đó. Khi chủ nhân tự thiêu, đồng ý giúp nhưng chủ nhân nghiêm khắc lệnh cho giúp thực hiện nguyện vọng cuối cùng . Chủ nhân vốn dịu dàng và dễ gần, hiếm khi lệnh cho gì nhưng cũng chủ nhân chẳng còn sống bao lâu, còn Thiếu Lang Quân là mà lo lắng nhất. Đây là tâm nguyện cuối cùng của . Vì dù đau lòng nhưng đồng ý trong nước mắt. Một ngày nọ, khi Vu Y rời nhà Lạc Dương, chủ nhân bảo chất củi mảnh đất trống ngọn núi ở ngoài ngôi mộ cổ đốt một ngọn lửa đủ mạnh để thiêu c.h.ế.t . Ta đây là lúc từ biệt chủ nhân. Đây là quyết định của , cũng là nguyện vọng của . Dù buồn, vẫn và theo."
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô lặng lẽ lắng .
Tất Xá Già lau nước mắt chìm ký ức đau buồn.
Tất Xá Già chất củi xong ngọn núi phía ngôi mộ cổ. Theo chỉ dẫn của A La, nó đổ dầu thông từ phòng chiếu sáng của ngôi mộ lên đống củi.
Sau khi xong việc, Tất Xá Già trở phòng mộ.
Trong phòng mộ, A La cố gắng hết sức rửa mặt chải đầu, đó đến một phòng mộ khác, nơi con trai là Vũ, đang .
Tất Xá Già vô cùng buồn bã, theo chủ nhân.
Vũ giường đá, gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, khuôn mặt xanh xao còn chút huyết sắc, vẻ mặt vô cùng mệt mỏi.
"Mẫu ."
Vũ thấy A La, gắng gượng tinh thần, vui vẻ .
A La mỉm và hỏi: "Tiểu Vũ, hôm nay con thấy đỡ hơn chút nào ?"
Vũ và đáp: "Đỡ nhiều ."
Một đứa trẻ năm tuổi dù hiểu chuyện nhưng cũng phụ mẫu vì sức khỏe của mà hao tổn tâm trí, phụ bao giờ nở nụ , còn mẫu cũng mắc bệnh nặng thể chữa trị giống . Vì để an ủi phụ mẫu, để họ lo lắng cho nữa, nó luôn rằng khỏe hơn mỗi ngày. thực , mỗi ngày nó càng yếu hơn, dù phụ tài giỏi đến mấy, thông hiểu cả quỷ thần nhưng t.h.u.ố.c mà ông điều chế chỉ thể chậm quá trình cạn kiệt sinh lực của nó, trong khi linh lực của nó ngày càng suy giảm và t.h.u.ố.c cũng còn tác dụng nữa.
A La bên giường đá như thường lệ, mỉm trò chuyện với con trai.
"Tiểu Vũ, khi nương bằng tuổi con, nương sống trong Tiên tộc, ngày nào cũng cùng các bạn nhỏ chạy nhảy khắp núi rừng, chơi trò trốn tìm."
Vẻ mặt của Vũ hiện rõ sự khao khát. Từ khi sinh , cơ thể nó yếu đuối, bao giờ tự bước xuống giường, chứ đừng đến việc chạy nhảy khắp núi rừng chơi trốn tìm với bạn bè.
"Nương ơi, trốn tìm là gì?"
A La mỉm dịu dàng: "Trốn tìm là một trò chơi. Một nhóm sẽ oẳn tù tì để quyết định ai 'quỷ' sẽ chạy trốn, để quỷ tìm họ. Nương giỏi oẳn tù tì nên luôn quỷ và tìm các bạn."
Vũ yếu ớt: "Nương ơi, con cũng chơi trốn tìm, con cũng sẽ quỷ để tìm các bạn."
A La Vũ, mỉm đầy yêu thương: "Tiểu Vũ, con sẽ sớm khỏe thôi, con thể chơi trốn tìm với các bạn thật đấy."
Vũ gật đầu, : "Lúc đó con sẽ chơi cùng nương, cha và A Đạt."
A La vô cùng đau lòng, những giọt nước mắt lăn dài gương mặt nhợt nhạt của nàng.
Vũ ngạc nhiên hỏi: "Nương ơi, nương ?"
A La đưa tay lau nước mắt, : "Nương , chỉ là hạt cát bay mắt thôi. Tiểu Vũ, con nghỉ ngơi , nương cũng mệt nghỉ ngơi."
Vũ gật đầu, : "Vâng. Nương ơi, nương cũng giữ gìn sức khỏe, chúng còn chơi trốn tìm cùng mà."
A La mỉm trong nước mắt và gật đầu.
Nàng dậy, rời khỏi phòng của Vũ. Tất Xá Già theo nàng, vì quá đau buồn nên một lời nào.
Trước khi rời khỏi phòng, A La lưu luyến con trai cuối. Nàng thì thầm: "Xin con, Tiểu Vũ. Tất cả là của nương, khi còn trẻ nương mà hại con. Nếu con nương sẽ hối hận vì bỏ trốn cùng cha con. vì con, nương hối hận vì rời khỏi Tiên tộc, để con sinh gánh chịu lời nguyền c.h.ế.t chóc, chịu đựng đau khổ, sống mà hy vọng. Nương hại cả cuộc đời con."
A La rời khỏi ngôi mộ cổ, đến ngọn đồi phía .
Trên bãi đất trống, Tất Xá Già chất đủ củi và rải dầu thông sáng lấp lánh đống củi.
A La lệnh cho Tất Xá Già châm lửa, Tất Xá Già đành theo trong nước mắt.
Ngọn lửa bùng lên như rồng lửa cuốn lấy mặt đất, biến thành một biển lửa khổng lồ.
A La lặng lẽ ngoài đống lửa, vẻ mặt vô cùng bi thương. Cuối cùng, ngươi dường như quyết định, chắp tay về phía Tây Nam, nơi quê hương cúi đầu cầu nguyện. Sau đó, nàng kiên quyết bước từng bước biển lửa.
"A Đạt, nhớ lời thỉnh cầu cuối cùng của và lời hứa cuối cùng của ngươi với . Tạm biệt, hầu yêu của . Ngươi tự do ."
A La , mỉm trong biển lửa.
Tất Xá Già đau lòng đến tan nát ruột gan, vô cùng đau đớn, rằng: "Chủ nhân, hu hu... chủ nhân... chắc chắn sẽ giúp thiếu lang quân sống sót..."
Trong biển lửa, A La hóa thành những dây leo xanh biếc, ngọn lửa nóng bỏng thiêu đốt, nàng đau đớn vặn vẹo, từng chiếc lá bay múa trong trung như những xúc tu mang lửa bay khắp nơi.
"A a a ... Nương ơi ..." Một bóng dáng yếu ớt từ xa thấy tất cả bèn phát tiếng thét kinh hoàng và đau đớn ngất .
Tất Xá Già , lập tức kinh hoàng, đó là Vũ, bé liệt giường nhiều năm.
*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-7-quyen-than-do/chuong-7-chuyen-cu.html.]
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô đều lặng lẽ lắng , Nguyên Diệu luôn đa cảm như khi, xúc động sự hy sinh của A La, mà đôi mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng.
Tất Xá Già lau nước mắt, hít mũi tiếp tục : "Có lẽ do tình mẫu t.ử liên kết, cảm nhận điều gì đó, hôm đó thiếu lang quân tự bước xuống giường. Hắn đến ngọn đồi phía và đúng lúc thấy chủ nhân của thiêu sống trong biển lửa, đau đớn mà qua đời. bèn ngất xỉu. Khi tỉnh , vẻ như tinh thần chấn động mạnh, chỉ quên hết thứ mà còn trở nên ngớ ngẩn như hiện tại. Tâm trí của mãi mãi dừng ở thời điểm nương qua đời. Khi đó, năm tuổi, và tâm hồn của mãi mãi dừng ở tuổi lên năm. Sau khi chủ nhân qua đời, thật sự một viên linh châu từ tro tàn của ngọn lửa. Ta theo lời chủ nhân, cho thiếu lang quân nuốt viên linh châu , và sức sống của hồi phục, trở nên khỏe mạnh hơn nhiều. Lúc đó đúng lúc Vu Y cũng điều chế loại t.h.u.ố.c mới, thiếu lang quân nhận linh lực của chủ nhân, cộng với t.h.u.ố.c mới của Vu Y, bắt đầu lớn lên khỏe mạnh như một bình thường. Tất nhiên con , đôi khi biến thành dây leo. Sau khi chủ nhân qua đời, tự do nhưng vẫn lo lắng cho thiếu lang quân, là sự tiếp nối cuộc sống của chủ nhân nên ở . Khi Vu Y trở về từ kinh đô, ông nức nở tro tàn của ngọn lửa, ông hỏi về tung tích của chủ nhân, từ đó cũng trở nên trầm lặng hơn. Hằng ngày ông ăn ngủ, vùi trong đống d.ư.ợ.c liệu, điều chế các loại t.h.u.ố.c giúp thiếu lang quân sống sót, hoặc thỉnh thoảng xa để hành nghề y, hoặc ngoài tìm thảo dược, chúng cứ như mà trải qua cuộc sống ở núi Mang, thoắt cái cũng hơn mười năm trôi qua. Vu Y bao giờ hỏi về tung tích của chủ nhân, và chủ nhân cũng dặn tiết lộ lựa chọn của nàng cho Vu Y nên gì. Giờ đây, thiếu lang quân cây Kiến Mộc bảo vệ, thể sống yên bình, nghĩ thể cho Vu Y bí mật . Dù , những năm qua, thể thấy rõ ràng, Vu Y luôn yêu thương chủ nhân, luôn luôn nhớ nhung nàng , nghĩ vẫn nên cho ông ..."
Ly Nô : "Con linh cẩu ngốc, ngươi ngốc quá. Nghe ngươi mô tả thì Vu Y sớm về sự lựa chọn của chủ nhân ngươi . Ngươi nghĩ , ai về nhà thấy thê t.ử mà hỏi hầu một câu chứ? ông hỏi, chắc chắn là ông ! Có khi khi chủ nhân ngươi tự tử, lời từ biệt với ông ."
"Hả?!" Tất Xá Già bất ngờ bối rối, : "Không đúng ? Nếu Vu Y thì tại chủ nhân dặn dò giữ bí mật, cho cho Vu Y?"
Bạch Cơ : "Con một câu tục ngữ, gọi là 'tâm đầu ý hợp thấu mà '. Có lẽ Vu Y và A La là như ."
Nguyên Diệu đồng ý với quan điểm của Bạch Cơ và : "Vu Y tôn trọng quyết định của A La, ngăn cản nàng và cũng thể ngăn cản nhưng trong lòng thể chấp nhận sự chia ly sinh t.ử nên chọn cách im lặng. A La cách lời từ biệt và cũng ngươi buộc Vu Y đối diện trực tiếp với quyết định của nàng, vì nàng chọn cách lời. Sau khi A La qua đời, Vu Y dồn hết tâm huyết việc điều chế t.h.u.ố.c mới để giữ cho Tiểu Vũ sống sót nhưng những suy nghĩ sai lầm chi phối và lạc lối, lẽ đó là vì ông sự hy sinh của A La trở nên vô nghĩa, mà mong dùng sức mạnh của chính để cùng A La thành điều đó. Tình cảm của phụ mẫu đời thật đáng thương, Tiểu Vũ tình thương của nương A La, tình yêu của cha Vu Y, và sự quan tâm của ngươi, đúng là may mắn."
Tất Xá Già lẩm bẩm: "Thì Vu Y luôn về quyết định của chủ nhân. Haiz, cần nữa. Không cũng , vì cũng thể mở lời là tim như tan nát. Thôi thì cứ tiếp tục sống trong im lặng mà hiểu ."
Ly Nô hỏi: "Linh cẩu, ngươi định sống trong ngôi mộ cổ với Vu Y suốt đời ?"
Tất Xá Già sững sờ: "Chuyện ... Theo lẽ thường, khi chủ nhân qua đời, tự do. Chỉ là vì lo lắng cho Thiếu Lang Quân mới ở chăm sóc . Bây giờ Thiếu Lang Quân tuy giữ mạng sống nhưng vẫn còn ngớ ngẩn, yên tâm nên quyết định ở để tiếp tục chăm sóc . Bạch Cơ đại nhân, trong Phiêu Miểu các loại linh đan diệu d.ư.ợ.c pháp bảo thần tiên nào thể chữa khỏi chứng ngớ ngẩn của Thiếu Lang Quân nhà ?"
Bạch Cơ đáp: "Tất nhiên là . Tuy nhiên nghĩ rằng việc sử dụng ngoại lực để chữa khỏi cho Tiểu Vũ là điều . Vu Y y thuật tinh thông thông hiểu quỷ thần, ông chắc chắn cách giúp Tiểu Vũ phục hồi trí lực nhưng bao nhiêu năm qua ông điều đó."
Nguyên Diệu kìm hỏi: "Tại ?"
Bạch Cơ : "Vì điều đó quá tàn nhẫn. Tiểu Vũ cú sốc tinh thần lớn, thể chịu nổi, vì tận mắt chứng kiến mẫu mà yêu thương nhất thiêu cháy mặt nên mới đóng kín lòng để tự bảo vệ. Một khi tỉnh , sẽ đối mặt với một sự thật còn đau đớn hơn đó là ăn chính nương để sống sót. Điều quá tàn nhẫn đối với ."
Tất Xá Già buồn bã : "Chẳng lẽ Thiếu Lang Quân nhà sẽ ngớ ngẩn như suốt đời ?"
Bạch Cơ đáp: "Bệnh từ tâm chữa bằng tâm. Trái tim tự đóng kín thì cần tự mở . Thời gian là phương t.h.u.ố.c để chữa lành vết thương tâm hồn, và việc mở lòng cũng cần một cơ duyên. Một ngày nào đó thể sẽ hồi phục, khi đủ mạnh mẽ để chấp nhận thứ và biến nỗi buồn đau thành sức mạnh để tiếp tục sống, vì trở thành gánh nặng trong cuộc đời."
Tất Xá Già gật đầu: "Vậy chỉ còn cách chờ xem ý trời, chờ đến ngày đó thôi."
"Bạch Cơ chợt mỉm và : "A Đạt, lẽ các ngươi sẽ đợi một vài thứ, , mà là vài vị khách nữa đấy."
Tất Xá Già sững hỏi: "Khách nào? Vu Y tính tình cô độc, họ hàng, cũng bạn bè. Thiếu Lang Quân ngớ ngẩn nên cũng chẳng bạn. Ta tuy họ hàng nhưng vì chăm sóc Thiếu Lang Quân nên liên lạc nhiều năm, sẽ ai đến thăm chúng ."
Bạch Cơ đáp: "Tiên tộc."
Tất Xá Già ngạc nhiên, : "Tiên tộc? Là đồng tộc của chủ nhân và Thiếu Lang Quân ? Năm xưa chủ nhân và Vu Y tìm họ khắp nơi mà thấy, tại bây giờ họ đến thăm chúng ?"
Bạch Cơ đáp: "Vì các ngươi trồng thành công cây Kiến Mộc, "cánh cửa" sẽ sớm cảm nhận linh lực từ cây Kiến Mộc và chuyển dịch đến núi Mang. Tiên tộc cư trú theo "cửa" nên sớm muộn gì cũng sẽ đến theo cánh cổng thôi."
Tất Xá Già với tâm trạng phức tạp : "Khi cần họ thì tìm mãi , cần nữa thì họ xuất hiện, thật tiếp đãi họ chút nào."
Nguyên Diệu vội : "A Đạt , cũng thể trách Tiên tộc, họ cũng chỉ theo bản năng di cư theo cánh cổng. Chỉ là sự trùng hợp của phận tạo nên bi kịch của A La và Vu Y thôi."
Tất Xá Già thở dài : "Nguyên công t.ử đúng, cũng thể trách họ. Dù họ cũng là đồng tộc của chủ nhân và Thiếu Lang Quân. Nếu họ đến chúng vẫn tiếp đón nồng hậu. Thiếu Lang Quân gặp đồng tộc, cùng chung một gốc, huyết thống đậm đà lẽ sẽ kết bạn , dần dần sẽ giải tỏa nút thắt trong lòng. Bạch Cơ đại nhân, Tiên tộc khi nào sẽ đến ?"
Bạch Cơ mỉm đáp: "Điều khó mà chắc , tùy thuộc các ngươi."
Tất Xá Già bối rối hỏi: "Ý ngài là ?"
Bạch Cơ giải thích: "Nếu các ngươi tận tâm chăm sóc cây Kiến Mộc, linh lực dồi dào thì "cửa" và cây Kiến Mộc sẽ cảm ứng lẫn , "cửa" sẽ chuyển đến nơi cây Kiến Mộc cắm rễ. Tiên tộc sẽ theo cư đến đây. Nếu các ngươi lười biếng, chăm sóc cây Kiến Mộc, để nó sống dở c.h.ế.t dở, linh lực đủ thì "cửa" sẽ chuyển đến núi Mang, và Tiên tộc cũng sẽ đến. "cửa" di chuyển chỉ dựa linh lực của cây Kiến Mộc, mà còn phụ thuộc cơ duyên nên thể chính xác khi nào Tiên tộc sẽ đến núi Mang."
Tất Xá Già : "Dù khi nào khách sẽ đến, cũng chuẩn đón tiếp chu đáo, thể để mất lễ nghĩa. Xem dọn dẹp vài gian mộ thất lớn trong ngôi mộ cổ , dự trữ thêm nhiều thực phẩm, ví dụ như phơi khô thêm vài xác thối, muối chua cất trữ thêm vài thùng thịt thối. Không bao nhiêu Tiên tộc đến nên cũng rõ chuẩn bao nhiêu thịt khô để đãi họ. Chắc hỏi Vu Y, dù ông cũng từng ở trong Tiên tộc, hẳn là lượng của họ."
Nguyên Diệu giật : "A Đạt , Tiên tộc lẽ ăn thịt thối khô , ngươi cần lo lắng chuẩn . Đợi họ đến ngươi thể đến Thần Đô mua thức ăn cũng muộn."
Tất Xá Già đáp: "Nguyên công tử, những món ăn bán ngoài chợ vệ sinh, bằng tự tay mới sạch sẽ thì mới an tâm."
"Điều ..." Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh.
Sao ngươi nghĩ rằng những xác thối ngươi phơi khô, thịt thối muối chua cất trữ vệ sinh khiến dám ăn chứ?
Tiểu thư sinh nghĩ thầm trong lòng.
Ánh nắng chói chang, gió hè oi ả, miệng giếng cổ bốc lên từng làn nước mát lạnh nhưng mơ hồ.
Ly Nô giã hương liệu nhăn mặt : "Gần đây, gia vẫn cảm hứng nấu ăn, Phiêu Miểu các ít khi nổi lửa nấu nướng, hầu hết thời gian đều ăn đồ mà thư sinh mua về. Cá quế gia mua đó để trong thùng gỗ, vì cảm hứng nấu nướng mà để hỏng. Còn 10 cân đậu phụ do mèo rừng và sư tỷ của nó mang tới, cũng hỏng hết. Gia đến núi Mang thăm ngươi, ngươi đủ món ngon đãi gia. Hôm nay ngươi đến Phiêu Miểu các, gia ít nhất cũng gì đó mời ngươi ăn mới đúng lễ nghi. gia vẫn nên nấu món gì..."
Tất Xá Già , hào sảng : "Hôm nay đến Phiêu Miểu các còn cần ngươi bếp ? mèo đen, cho mượn nhà bếp, sẽ bếp nấu cho các ngươi ăn."
Ly Nô đáp: "Vậy cũng . Linh cẩu, ngươi định nấu món gì? Gia sẽ chợ mua nguyên liệu."
Tất Xá Già : "Không cần chợ , nguyên liệu sẵn mà. Cá quế hỏng, đậu phụ hỏng. Hê hê hê cho đồ thối trở nên thơm ngon là sở trường của tộc Tất Xá Già chúng mà!"
Ly Nô ngờ vực hỏi: "Cá quế và đậu phụ thối thực sự thể ăn ?""
Tất Xá Già vỗ n.g.ự.c tự tin : "Mèo đen, hãy tin tài nấu nướng của , đảm bảo ngươi ăn một sẽ thể dừng ."
Thế là mèo đen và Tất Xá Già cùng bếp nấu ăn.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu đầy bối rối.
Nguyên Diệu lo lắng : "Bạch Cơ, thật sự vấn đề gì chứ? Ta cứ cảm giác bữa tối hôm nay sẽ một mùi vị thể diễn tả ..."
Bạch Cơ thản nhiên : "Hiên Chi àm thử những hương vị khác cũng là một trải nghiệm hiếm trong đời."
Nguyên Diệu vẫn lo lắng: "Tiểu sinh vẫn thấy lo lắng, nhỡ ăn đau bụng thì ..."
Bạch Cơ đáp: "Còn Vu Y mà. Nếu đau bụng thì núi Mang mời Vu Y đến là ."
Nguyên Diệu ủ rũ : "Cá quế thối và đậu phụ thối, cảm giác mùi vị sẽ khủng khiếp."
Bạch Cơ : "Có lẽ mùi vị sẽ ngon bất ngờ đấy chứ. Dù , tài nấu nướng của A Đạt Ly Nô công nhận, mà Ly Nô thì khó chấp nhận tài nấu nướng của khác. Món A Đạt chắc chắn sẽ tệ."
Nguyên Diệu lo lắng : "Tiểu sinh vẫn thấy lo."
Bạch Cơ mỉm , tiếp tục nhấm nháp Ngọc Lộ, mắt ngắm mây trôi trời.
Một lát , Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, tiểu sinh thể thỉnh thoảng đến núi Mang thăm Vu Y và Tiểu Vũ ?"
Bạch Cơ đáp: "Tất nhiên là . đây Hiên Chi sợ núi Mang đến đó, giờ núi Mang thăm Vu Y và Tiểu Vũ thế?"
Nguyên Diệu : "Tiểu sinh bạn với Tiểu Vũ."
Bạch Cơ hỏi: "Tại ?"
Nguyên Diệu đáp: "Tiểu sinh cảm thấy phận của đáng thương, cũng cô đơn. Trước khi Tiên tộc đến, tiểu sinh sẽ dành thời gian rảnh để ở bên và bạn với . Tiểu sinh thể chơi trò trốn tìm với trong núi Mang."
Bạch Cơ ngạc nhiên chằm chằm Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, tại ngươi tiểu sinh như ?"
Bạch Cơ : "Hiên Chi thật sự dũng cảm, dám chơi trò trốn tìm trong núi Mang. Ngay cả Ly Nô cũng dám chơi trò trốn tìm ở đó. Cái gọi là "trò chơi" của Tiểu Vũ chỉ giới hạn trong phạm vi ngôi mộ cổ mà Tất Xá Già bảo vệ, dám chơi trốn tìm với ai trong núi Mang ."
Nguyên Diệu thắc mắc hỏi: "Tại ?"
Bạch Cơ bí hiểm : "Vì núi Mang đầy rẫy những nguy hiểm tên, sẽ cái gì bắt hoặc sẽ bắt gì. Giờ đây, khi Kiến Mộc cắm rễ ở núi Mang, "cánh cửa" đang dần mở , thể vô tình ai đó sẽ bước nhầm "cánh cửa" mà rơi một thế giới khác."
Nguyên Diệu ngạc nhiên kêu lên: "Ôi! Vậy tiểu sinh chỉ đến thăm Vu Y và Tiểu Vũ thôi, chơi trốn tìm với nữa."
"Hehe." Bạch Cơ khẽ.
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, tiểu sinh tò mò, tại ngươi Vu Y và Tiểu Vũ trồng Kiến Mộc ở núi Mang?"
Bạch Cơ mỉm đầy bí ẩn : "Bí mật. Không thể cho Hiên Chi ."
Nguyên Diệu tức giận uống một ngụm ngọc Lộ : "Không cho tiểu sinh thì thôi ."
Bạch Cơ : "Hiên Chi đừng giận, ngươi sẽ thôi."
Nguyên Diệu giận nữa.
Một lúc , Bạch Cơ thêm: "Hiên Chi, cất rượu Kim Cốc . Sau sẽ uống rượu ban ngày nữa."
Nguyên Diệu hỏi: "Tại ?"
Bạch Cơ đáp: "Từ bây giờ, khi Kiến Mộc bắt đầu trồng sẽ nhiều việc bận rộn. Ta thể lãng phí thời gian uống rượu ban ngày mà bỏ bê công việc chính ."
Nguyên Diệu vui vẻ : "Tốt quá . Bạch Cơ cuối cùng cũng bắt đầu việc chính đáng . công việc chính đáng của ngươi là gì ?"
Bạch Cơ chống hông, lớn tiếng : "Hiên Chi, định trở thành một đại ma vương siêu hạng. Trở thành kẻ đáng sợ nhất, mạnh nhất trong tám cõi trời đất, tam giới lục đạo."
Nguyên Diệu giật giật khóe miệng, khổ : "Bạch Cơ, là ngươi cứ tiếp tục uống rượu Kim Cốc ..."
Bạch Cơ : "Không uống nữa, việc chính . hôm nay thì thể uống một bình, cá quế thối và đậu phụ thối mà A Đạt , kết hợp với rượu Kim Cốc, chắc chắn sẽ ngon hơn."
Tiểu thư sinh nhăn mặt lo lắng : "Loại đồ ăn đó tiểu sinh chỉ cần tưởng tượng mùi vị thôi cũng đủ là thể ngon ."
Bạch Cơ : "À, trí tưởng tượng của Hiên Chi vẫn còn hạn chế. Ngon , đợi đến bữa tối ăn thử sẽ . Ôi, đói quá ."
Tiểu thư sinh đáp: "Tiểu sinh cũng đói. A Đạt và Ly Nô lão đang nấu ăn, đợi thêm một chút là ăn ."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu cùng chống cằm nghiêng đầu về phía bếp, háo hức chờ đợi bữa tối nấu xong. Từ bếp vang lên tiếng va chạm của nồi niêu xoong chảo và hương vị phức tạp khó diễn tả lan tỏa ngoài.
Bên cạnh giếng cổ, những chiếc lá Tiên Tất Xá Già rửa sạch và phơi nia gió hè cuốn lên, một chiếc lá xanh bay lượn theo gió như đang kể một câu chuyện tình yêu sâu sắc.
Khi chiếc lá Tiên rơi xuống hồ sen Thất Bảo, dường như hồ sen cảm nhận tình cảm ngưng tụ trong đó, hoa sen xanh từ từ chuyển sang màu xanh lá.
Một cơn gió hè thổi qua, cỏ xanh rạp xuống, hoa sen xanh như một giấc mơ.
Giữa mùa hè đến.
(Mang Sơn Đằng - Hết)
Hồi 4: Thanh Ngọc Dị