Phiêu Miểu 7 - Quyển Thần Đô - Chương 8: Nhan sắc

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:23:57
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gió bắc thổi tuyết, sông Lạc đóng băng.

Giao hàng xong Nguyên Diệu dọc theo bờ sông Lạc đang đóng băng để trở về Phiêu Miểu các.

Khi ngoài, dấu hiệu tuyết rơi nhưng giờ đây trời bắt đầu rơi xuống những bông tuyết to như lông ngỗng.

Nguyên Diệu mang theo ô, chỉ thể đội tuyết mà .

Tuyết lạnh như dao, trời đông giá rét, bên bờ sông Lạc bóng qua , gió lạnh thổi táp mặt khiến mũi Nguyên Diệu đỏ ửng lên.

Đã nửa tháng trôi qua kể từ sự việc tại Tề Vương phủ.

Đêm hôm đó, Lý Ngọc Hoạn Nương g.i.ế.c c.h.ế.t.

Sau khi Lý Ngọc c.h.ế.t, Hoạn Nương biến mất khỏi Tề Vương phủ.

A T.ử thú nhận bộ sự thật với phu thê Tề Vương, họ đau lòng nhưng dường như cũng dự đoán kết cục nên quá bất ngờ, cuối cùng lặng lẽ chấp nhận nỗi đau mất con.

Ngoài sự mong đợi của A Tử, Tề Vương khi nàng thực sự là con chồn tím mà ông cứu khi còn nhỏ, hề tỏ sợ hãi ghét bỏ nàng vì nàng là con , ông còn nàng ở phủ để bầu bạn với phu thê ông.

A T.ử vốn định trả ơn xong sẽ về núi sâu tiếp tục tu hành nhưng vì Tề Vương và thê t.ử ông giữ , nghĩ rằng hai mất con khi về già, khó tránh khỏi đau buồn nên nàng quyết định ở .

Bùi Ngọc Nương khi tỉnh dậy, rằng chồng đột ngột qua đời thì sốc. Sau khi nguyên nhân sự việc, nàng cảm thấy may mắn, may mà c.h.ế.t là Lý Ngọc, liên lụy, Hoạn Nương đầy oán hận hại như Ư phu nhân vô tội.

Sau khi cảm thấy may mắn vì giữ mạng sống, Bùi Ngọc Nương lo lắng, khi mất chồng thứ hai, tương lai của sẽ .

sự việc ẩn tình, lúc đầu Tề Vương phủ giấu giếm sự thật với Bùi Ngọc Nương, họ cũng cảm thấy áy náy nên ép nàng Tề Vương phủ, dành cả đời để thủ tiết cho Lý Ngọc, chuyện đều tôn trọng theo sự lựa chọn của Bùi Ngọc Nương.

Bùi Ngọc Nương về Bùi phủ, khi bàn bạc với phụ mẫu, nàng quyết định lo liệu tang lễ cho Lý Ngọc giữ tang tại Tề Vương phủ ba tháng, đó sẽ trở về Bùi phủ.

Chuyện tương lai thì cứ để tính .

Cái c.h.ế.t đột ngột của Lý Ngọc khiến Bùi Ngọc Nương cảm thấy quá đau buồn, chỉ man mác buồn. Khi Mã Tứ c.h.ế.t, Bùi Ngọc Nương đau khổ đến nỗi màng ăn uống, mất vài tháng mới dần hồi phục.

Bùi Ngọc Nương nghĩ, lẽ tình cảm giữa nàng và Mã Tứ sâu nặng hơn, Mã Tứ dù mạo danh Lưu Chương nhưng thực sự dùng cả cuộc đời để yêu nàng, nàng cũng từng yêu Mã Tứ như Thúy Nương yêu Lưu Chương. Còn đối với Lý Ngọc, Bùi Ngọc Nương chỉ tình nghĩa phu thê, thêm đó thời gian kết hôn lâu, tình cảm giữa hai quá sâu đậm, mãnh liệt. Vì khi Lý Ngọc c.h.ế.t, hơn nữa cái c.h.ế.t của là do nhân quả báo ứng, tự chuốc lấy, Bùi Ngọc Nương quá đau buồn, nàng chỉ lo lắng về tương lai của khi mất chồng nữa.

May mắn , Bùi gia vẫn là một gia tộc sĩ tộc khá giả, khi trở về Bùi phủ, nàng vẫn thể sống đầy đủ, lo lắng về cuộc sống. Phụ mẫu yêu thương nàng, biểu ca Bùi Tiên và các thúc bá cũng là chỗ dựa của nàng, ngay cả Tề Vương cũng nể Bùi gia ba phần, thể ép buộc nàng, chuyện đều do nàng quyết định.

Tóm , tiên để tang ba tháng tại Tề Vương phủ, đó sẽ trở về Bùi phủ.

Bùi Ngọc Nương nhớ về Mã Tứ mà nàng từng yêu sâu đậm lo lắng cho tương lai mờ mịt của , kìm nỗi buồn mà thương nhiều linh cữu của Lý Ngọc.

Ly Nô A T.ử trở về núi sâu mà ở Tề Vương phủ, lo lắng cho nàng nên bảo nàng thường xuyên tới Phiêu Miểu các chơi.

thỉnh thoảng A T.ử sẽ đến Phiêu Miểu các chơi, thăm Ly Nô.

Nguyên Diệu dọc theo bờ sông Lạc, gió tuyết ập mặt, chỉ cảm thấy lạnh buốt đến tận xương.

Lúc Hoạn Nương và đứa con của ngươi đóng băng c.h.ế.t, lẽ cũng lạnh lẽo như thế nhỉ?

Trong lòng Nguyên Diệu cảm thấy vô cùng đau buồn.

Nhân quả khiến Nguyên Diệu khỏi đau lòng.

Lý Ngọc vô tình bỏ rơi Hoạn Nương khiến Hoạn Nương và đứa con đóng băng c.h.ế.t, hóa thành lệ quỷ. nàng vì trả thù Lý Ngọc g.i.ế.c c.h.ế.t những vô tội.

Ư thị và hai nàng c.h.ế.t oan vì oán hận của Hoạn Nương cũng thật đáng thương.

Thậm chí phu thê Tề Vương và trong Tề vương phủ, nếu vì A T.ử cố gắng bảo vệ để trả ơn, họ cũng c.h.ế.t từ lâu.

Còn về Bùi Ngọc Nương, nếu và Ly Nô lén lút Tề Vương phủ và cứu nàng trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc thì nàng cũng vô tội mà mất mạng bởi mối hận của Hoạn Nương.

Cái c.h.ế.t của Lý Ngọc là sự báo ứng của nhân quả.

mối hận của Hoạn Nương đối với Lý Ngọc kéo theo quá nhiều vô tội.

Nguyên Diệu suy nghĩ lung tung, cảm thấy lạnh quá nên vội vã bước nhanh hơn, lập tức trở về Phiêu Miểu các, về bên lò sưởi ấm áp.

"Ai da..."

quá nhanh, Nguyên Diệu vấp ngã và té xuống tuyết.

Nguyên Diệu chống tay tuyết, chuẩn dậy.

Đột nhiên, mắt Nguyên Diệu xuất hiện một vạt váy trắng.

Trên đầu Nguyên Diệu, tuyết còn rơi nữa, gió tuyết xung quanh cũng che chắn bởi chiếc ô hoa mai đỏ.

Một nữ t.ử mặc y phục trắng che ô hoa mai đỏ bước đến bên Nguyên Diệu đang ngã. Nữ t.ử áo trắng cúi xuống, đưa tay che ô lên đầu Nguyên Diệu.

"Hiên Chi, trời lạnh thế ngươi một đất nghịch tuyết thế?" Bạch Cơ .

"Tiểu sinh hề nghịch tuyết! Tiểu sinh ngã đấy!"

Nguyên Diệu trả lời theo phản xạ.

Nói xong, Nguyên Diệu mới nhận đang chuyện với là ai.

Tiểu thư sinh giật ngẩng đầu lên, thì thấy ngày nhớ đêm mong.

Bạch Cơ mặc một chiếc váy lụa thêu mây trắng ánh trăng, khoác vai một tấm khăn lụa màu tuyết. Gió tuyết phác họa rõ ràng dáng vẻ mảnh mai, quyến rũ của nàng.

Bạch Cơ búi tóc theo kiểu Ốc Đọa, cài một nhánh hoa mai đỏ nở nửa chừng. Đường cong cổ nàng thon thả và duyên dáng, da trắng như lông vũ, môi đỏ như sen.

Bạch Cơ mỉm Nguyên Diệu, ánh mắt sáng rực như những ngôi lấp lánh.

"Bạch Cơ! Cuối cùng ngươi trở về !" Nguyên Diệu vui mừng .

Bạch Cơ đưa tay về phía Nguyên Diệu, : "Mau dậy , Hiên Chi. Cứ tuyết thế , quần áo sẽ ướt sẽ cảm lạnh đấy."

Nguyên Diệu đặt tay lòng bàn tay của Bạch Cơ, nhờ sức của nàng mà dậy từ trong tuyết.

Bàn tay của Bạch Cơ mềm mại và ấm áp mạnh mẽ.

Sự ấm áp mạnh mẽ đó khiến Nguyên Diệu cảm thấy vô cùng yên tâm.

Gió tuyết dường như cũng còn lạnh nữa.

Nguyên Diệu cảm thấy, cả thế giới bỗng trở nên tươi sáng và ấm áp hơn.

"Bạch Cơ, ngươi đột nhiên trở về thế?"

Sau khi dậy, Nguyên Diệu phủi tuyết , đón lấy chiếc ô hoa mai đỏ từ tay Bạch Cơ, che lên đầu nàng.

Bạch Cơ thở dài: "Haiz, mấy ngày đầu còn khá vui. đó tại , dần dần núi nhớ đến Hiên Chi, nước cũng thấy Hiên Chi, chim bay cũng nhớ đến Hiên Chi, cá bơi cũng giống Hiên Chi, động vật thấy Hiên Chi, côn trùng thấy Hiên Chi, mây bay trời cũng giống Hiên Chi. Tóm , cứ luôn nghĩ đến Hiên Chi, chơi cũng chẳng vui nữa nên về Lạc Dương, vì trở về."

Nguyên Diệu thắc mắc hỏi: "Tại những thứ đó giống tiểu sinh?"

Bạch Cơ cũng bối rối, trả lời: "Có lẽ vì những thứ đó trông ngốc nghếch như Hiên Chi . Hoặc cũng thể luôn lo lắng rằng khi ở đây, Hiên Chi sẽ lười biếng việc."

Nguyên Diệu khỏi tức giận, : "Bạch Cơ, tiểu sinh lười biếng việc bao giờ? Ngươi xem, trời lạnh như thế , tiểu sinh vẫn liều trong gió tuyết để giao hàng đây ."

Bạch Cơ : "Ta chỉ đùa thôi, Hiên Chi đừng giận. Nhìn thế thì Hiên Chi vẫn chăm chỉ."

Nguyên Diệu ngắm Bạch Cơ một lúc : "Bạch Cơ trông gầy hơn một chút. Hơn nữa, ngươi du ngoạn ngắm cảnh thấy những điều mới mẻ, chẳng nên tràn đầy năng lượng, tinh thần sảng khoái ? Sao ngươi trông mệt mỏi thế ?"

Bạch Cơ than thở: "Haiz, Hư Hoa nương t.ử lừa . Ta du ngoạn một chuyến thấy vài cảnh mới, mấy ngày đầu còn khá phấn khích, đó thì mệt đến kiệt sức. Đi du lịch mùa đúng là một sai lầm, ngàn dặm đóng băng, vạn dặm tuyết bay, khắp nơi đều vô cùng hoang vắng tiêu điều, mà càng thấy tâm trạng thêm u ám. Quan trọng hơn là, mùa đông gì để ăn, khó khăn lắm mới gặp một hai quán ăn trong rừng núi nhưng món ăn thô kệch, ngon, bằng đồ ăn tinh tế, ngon miệng của Ly Nô. Ta thường ăn , ăn no. Vì đói đến gầy ."

Nguyên Diệu toát mồ hôi, : "Vậy xem Bạch Cơ nàng thích hợp du lịch xa ."

Bạch Cơ tuyết bay, than thở: "Sau một chuyến hiểu. Con rồng lười biếng như chỉ thích hợp ở trong Phiêu Miểu các, ngủ nướng ăn, thu thập một chút nhân quả. Khi rảnh rỗi buồn chán thì dẫn theo Hiên Chi dạo quanh Đông Đô và Tây Kinh là đủ vui ."

Nguyên Diệu : "Được thôi, tiểu sinh vui cùng Bạch Cơ nàng giải khuây."

"Ụng ục..." Tiếng bụng đói của Bạch Cơ vang lên.

Bạch Cơ đưa tay xoa bụng, : "Đói quá. Không nhiều nữa, Hiên Chi, về Phiêu Miểu các ăn cơm thôi. Ta bơi về đây, mùa đông bơi càng tốn sức, mệt quá, đói quá."

Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Bơi về là ?"

Bạch Cơ dọc sông Lạc : "Là bơi ngược dòng lòng sông. Vì mặt sông đóng một lớp băng dày, bơi băng thể rõ bờ sông nên bơi quá xa. Ban đầu định lên bờ ở phường Từ Huệ để bộ về chợ Nam nhưng khi phá băng lên bờ, mới phát hiện bơi đến phường Diên Khánh . Không còn cách nào khác, đành , bộ về. Vừa đến cầu nổi thì thấy Hiên Chi nè."

Nguyên Diệu dở dở , : "Nước sông đóng băng, rõ bờ nên bơi quá xa, điều quả là một chuyện đáng lo ngại. Bạch Cơ bay về chẳng sẽ nhanh hơn ?"

Bạch Cơ : "Bay về tiêu tốn yêu lực nhiều lắm. Đối với một con rồng như , so với bay thì bơi trong sông thoải mái hơn nhiều. Hơn nữa, bờ sông Lạc ở phường Diên Khánh mấy cây hoa mai đỏ nở , giống như mấy đống lửa đang cháy rực trong tuyết. Nếu bay về thì thể thưởng thức cảnh hoa mai trong tuyết ."

Nguyên Diệu mà lòng đầy khao khát, : "Nghe vẻ quá, cũng đến xem."

Bạch Cơ : "Nếu tuyết ngừng rơi tối nay sẽ cùng Hiên Chi dạo trong tuyết để ngắm mai. Giờ thì về Phiêu Miểu các ăn cơm ."

Nguyên Diệu nghiêng ô mai đỏ về phía Bạch Cơ, che chắn cho nàng khỏi những cơn gió tuyết.

Nguyên Diệu : "Bạch Cơ về đúng lúc lắm. Hôm nay biểu A T.ử của Ly Nô đến Phiêu Miểu các chơi, buổi sáng Ly Nô mua nhiều thức ăn, chuẩn chiêu đãi nàng . Nếu ngươi trở về những ngày bình thường, Ly Nô thường đơn giản chỉ món canh cá đồ thôi."

Bạch Cơ : "A Tử?... Cái tên vẻ quen quen... Ly Nô từ khi nào thêm một biểu như thế?"

Nguyên Diệu đáp: "Chuyện dài lắm, thì..."

*

Trong cơn tuyết rơi phủ đầy trời, Bạch Cơ và Nguyên Diệu sóng bước dọc theo sông Lạc.

Nguyên Diệu kể những gì xảy với và Ly Nô ở Tề Vương phủ khi Bạch Cơ rời .

Sau khi xong, Bạch Cơ ngẩng đầu những bông hoa tuyết đang tung bay khắp trời, trầm tư suy nghĩ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-7-quyen-than-do/chuong-8-nhan-sac.html.]

"Không ngờ, lúc ở đây, Hiên Chi và Ly Nô thể thu thập 'nhân quả'. Vậy, từ giờ thể lười biếng ."

Nghe , Nguyên Diệu vội : "Điều đó . Ta và Ly Nô đều khả năng hạn chế, chỉ là cố gắng mà , suýt nữa khiến Ngọc Nương mất mạng. Nhân quả phát sinh từ ái hận si mê trong lòng con và phi nhân, những tình cảm hận thù sâu sắc đến mức trở thành chấp niệm thể xóa bỏ ngay cả khi đến cuối đời, thể dẫn đến những ân oán liên quan đến sinh mạng. Ta ngu dốt, Ly Nô thì ngây thơ, cả hai chúng đều thể xử lý những chuyện liên quan đến lòng , vẫn cần đến Bạch Cơ."

Bạch Cơ : "Quả đúng là . Chuyện , ngươi và Ly Nô hảo. Mặc dù A T.ử báo ân, Hoạn Nương báo thù nhưng vẫn còn bất công đối với Ư thị và hai khác c.h.ế.t oan."

Nguyên Diệu : "Ta cũng cảm thấy chuyện với cái c.h.ế.t của Ư thị và hai vị . Bạch Cơ, nếu là ngươi, ngươi sẽ xử lý thế nào?"

Bạch Cơ trầm ngâm một lúc : "Trong kho giếng của Phiêu Miểu các một bảo vật thể giúp hồn ma biến thành ác quỷ. Nếu xử lý chuyện , sẽ gọi hồn tại Tề Vương phủ, mời Ư thị và hai , để họ hóa thành ác quỷ, đòi mạng Hoạnn Nương, kẻ g.i.ế.c hại họ. Bốn hồn ma nữ đ.á.n.h , chắc chắn là một cảnh tượng hùng vĩ. Hiên Chi, chúng thể uống rượu thưởng thức cảnh nữ quỷ đấu đá còn thể đặt cược xem bên nào sẽ thắng."

Nguyên Diệu sững sờ, : "Bạch Cơ, cách của ngươi còn bất hơn, chẳng là gây thêm rắc rối cho Tề Vương phủ ?!"

"Hì hì như thế mới thú vị chứ." Bạch Cơ gian xảo.

Nguyên Diệu lắc đầu, : "Một đám nữ quỷ đấu đá , nghĩ đến khiến rùng ."

Bạch Cơ hỏi: "Hiên Chi, Hoạn Nương ?"

Nguyên Diệu nhớ , : "Mặc dù thấy dáng vẻ trang điểm của Hoạn Nương trong mơ nhưng đó nàng đều xuất hiện với bộ mặt trang điểm nửa chừng đáng sợ khiến hoảng sợ bởi hình dạng ma quỷ của nàng nên nhớ rõ dung mạo gốc của nàng . Tuy nhiên, chắc chắn nàng . Nếu , Lý Ngọc mê đắm nàng."

Bạch Cơ hỏi: "Vậy so với Hư Hoa nương t.ử thì ?"

Nguyên Diệu gãi đầu, : "Cả hai đều ."

Bạch Cơ hỏi: "Vậy so với Ngọc Nương, Ư thị, Từ thị thì ?"

Nguyên Diệu suy nghĩ một lúc đáp: "Rất khó . Ta cảm thấy những cô nương đều , mỗi đều nét riêng."

Bạch Cơ : "Trên đời nhiều cô nương , nhiều vô kể. Họ giống như những loài hoa khác , mỗi đều nét đặc trưng, đều . Rất khó để ai là nhất. Và sắc đôi khi là một tai họa."

Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Bạch Cơ, vì sắc là tai họa?"

Bạch Cơ : "Chỉ sắc gì khác, quả đúng là một tai họa. Ví dụ như Hoạn Nương."

Nguyên Diệu thắc mắc: "Ta hiểu."

Bạch Cơ giải thích: "Hoạn Nương chỉ sắc , chính vẻ khiến Lý Ngọc nàng thu hút, chiếm hữu nàng. vì Hoạn Nương chỉ sắc , thiếu những giá trị khác, Lý Ngọc cuộc đời chỉ nàng, thậm chí còn bỏ rơi nàng vì sự chênh lệch về địa vị. Thực Lý Ngọc vẫn còn là một quân tử, nhưng nếu là lòng ác độc, chỉ nàng mà thể cả gia đình thiết nhất của nàng cũng sẽ giữ nổi mạng sống. Lần ngoài cứu một cô nương xinh , nàng vì sắc vài tên cướp nhòm ngó, bọn chúng g.i.ế.c hết cả gia đình của nàng, bao gồm phụ mẫu chồng, chồng và con của nàng. Ta ngang qua, đúng lúc thấy bọn cướp định cưỡng bức nàng bèn cứu nàng và trừng trị những tên cướp hung ác ."

Nguyên Diệu ngạc nhiên, : "Còn chuyện như ?!"

Bạch Cơ đáp: "Tất nhiên là . Trên thế giới , nhất là ở những nơi yên bình, nhiều chuyện . Nếu gặp thì thôi còn nếu gặp , sẽ can thiệp một chút. Thật lúc đó đói bụng, ăn thịt mấy tên cướp nhưng nhớ lời Hiên Chi ăn thịt nên ăn."

Nguyên Diệu hỏi: "Vậy đó cô nương và bọn cướp ?"

Bạch Cơ đáp: "Bọn cướp quan phủ sai đến bắt . Còn cô nương, chắc là sẽ cần lâu để nguôi ngoai nỗi đau mất . Có lẽ cả đời nàng cũng thể quên nỗi đau . Ta nhận thưởng từ quan phủ rời ."

Nguyên Diệu thở dài: " là một chuyện buồn."

Bạch Cơ : "Chỉ nhan sắc mà thôi thì nguy hiểm, giống như đứa trẻ cầm vàng trong đêm tối sẽ những kẻ rình rập."

Nguyên Diệu gật đầu.

Bạch Cơ tiếp lời: "Chỉ nhan sắc thì ngay cả với bản cũng chắc là điều . Hoạn Nương vì nhan sắc của thấy khả năng bước một cuộc sống khác nhưng đó là cuộc sống mà nàng thể nắm giữ lâu dài. Nàng chỉ nhan sắc, khả năng kiểm soát cuộc sống . Nàng sinh vọng niệm, thể tự rút lui, cuối cùng tự hủy hoại và đứa con. Nếu nàng nhan sắc, lẽ nàng sinh vọng niệm thực tế đó và lẽ bây giờ nàng vẫn sống cuộc đời tuy nghèo khó nhưng an lành ở quê nhà."

Nguyên Diệu dường như hiểu điều gì đó bèn hỏi: "Vậy, chẳng lẽ việc nhan sắc là vô ích ?"

Bạch Cơ đáp: "Không, Hiên Chi , nhan sắc tất nhiên là ích chứ. Tuy nhiên, nhan sắc cần những yếu tố khác hỗ trợ thì mới phát huy tối đa tác dụng của nó. Thậm chí, những yếu tố khác cũng vì nhan sắc mà trở nên rực rỡ hơn."

Nguyên Diệu hỏi: "Ý ngươi là gì?"

Bạch Cơ : "Nhan sắc kết hợp với quyền lực, chẳng hạn như Võ đế bệ hạ, công chúa Thái Bình. Nhan sắc kết hợp với gia thế, chẳng hạn như Bùi Ngọc Nương, phu nhân Võ gia – Vi Phi Yên. Nhan sắc kết hợp với tài hoa, chẳng hạn như thượng quan đại nhân. Họ đều nhưng họ vững thế giới , sống cuộc đời mà mong , chỉ dựa mỗi nhan sắc đơn thuần. Nhan sắc khiến cho quyền lực, gia thế, tài hoa của họ càng thêm lộng lẫy. Lấy ví dụ , còn giỏi hơn họ nhiều! Ta cả nhan sắc, sức mạnh và trí tuệ, chính vì mới thực sự là kẻ vô địch thiên hạ ."

Nguyên Diệu nhếch môi , : "Bạch Cơ tự tâng bốc như , thấy hổ chút nào ?"

Bạch Cơ khúc khích: "Hì hì, đôi khi tự khen một chút cũng mà."

Nguyên Diệu : "Tiểu sinh dường như hiểu . Chỉ nhan sắc thì đó là tai họa. Nhan sắc kết hợp với những yếu tố khác như trí tuệ, sức mạnh, quyền lực, tài hoa thì nhan sắc mới trở thành một lợi thế thực sự."

Bạch Cơ đáp: "Chỉ nhan sắc thì là một điều . Thà rằng chỉ lòng thôi còn hơn. Lòng là một sức mạnh thần kỳ."

Nguyên Diệu đáp: "Ví dụ như ngươi A T.ử ? nàng quả thật bụng."

Bạch Cơ Nguyên Diệu , : "Hiên Chi cũng bụng đấy chứ."

Nguyên Diệu : "Bạch Cơ cũng là tâm địa mà."

Trong lúc trò chuyện, Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến cửa Phiêu Miểu các.

Bạch Cơ bước Phiêu Miểu các.

Nguyên Diệu thấy Bạch Cơ bèn gỡ chiếc ô mai đỏ xuống, giũ hết tuyết ô và chuẩn gấp .

Ai ngờ khi tiểu thư sinh định gấp ô, chiếc ô mai đỏ bỗng biến thành một cành mai đỏ xinh .

Hoa mai đỏ nở rộ như son, giống như ngọn lửa giữa tuyết trắng, cành vẫn còn vương chút tuyết.

Bạch Cơ : "Hiên Chi, tìm một chiếc bình hoa để cắm cành mai nhé."

Nguyên Diệu gật đầu.

Bạch Cơ hít sâu một , lớn tiếng gọi: "Ly Nô, về ..." Chú mèo đen nhỏ vốn đang nấu ăn trong bếp, thấy tiếng gọi của Bạch Cơ bèn vô cùng phấn khích, chẳng để ý đến nồi canh cá đang sôi, cầm lấy chiếc muôi chạy ngoài.

"Chủ nhân cuối cùng cũng về !"

Nghe thấy tiếng động, một con chồn nhỏ màu tím từ bên trong thò đầu .

"Chủ nhân, một tháng gặp, ngài gầy vì đói ."

Chú mèo đen nhỏ quanh Bạch Cơ, cọ cọ chân nàng và .

Bạch Cơ cúi xuống, xoa đầu chú mèo đen nhỏ, : "Ly Nô, nhớ ngươi! Đồ ăn ở bên ngoài đúng là khó nuốt! Ta ăn những món mà ngươi nấu!"

Chú mèo đen nhỏ cầm chiếc muôi, : "Ly Nô cũng nhớ chủ nhân. Ly Nô sẽ nấu ngay để chủ nhân ăn no!"

Nguyên Diệu đang tìm kiếm bình hoa giá, thấy con chồn nhỏ thò đầu , : "A T.ử cô nương, đây là Bạch Cơ, chủ nhân của Phiêu Miểu các."

Ly Nô cũng : "Biểu , đây là chủ nhân của gia. Chủ nhân, đây là biểu A T.ử của Ly Nô."

Con chồn nhỏ thẳng lên, e dè : "Chào Bạch Cơ đại nhân."

Bạch Cơ híp mắt A Tử, : "A Tử, về ngươi từ lâu . Không cần khách sáo, cứ coi đây là nhà của ." Con chồn nhỏ gật đầu.

Bạch Cơ và A T.ử cùng bước bên trong, bên cạnh bàn ngọc xanh và trò chuyện phiếm.

Nguyên Diệu tìm một chiếc bình ngọc trắng, cổ cong và tròn cắm cành mai , mang trong đặt lên kệ đa bảo.

Vì Bạch Cơ đói bụng mà thời gian ăn tối vẫn còn sớm, Ly Nô bèn múc cho nàng một bát canh cá nóng hổi để nàng ăn .

Khi Ly Nô mang canh cá , Bạch Cơ đang trò chuyện với A Tử.

"A T.ử định ở Tề Vương phủ mãi ?"

Bạch Cơ hỏi.

A T.ử trả lời: "Tạm thời sẽ ở . Phu thê Tề Vương dự định nhận nghĩa nữ, sẽ ở bên cạnh họ một thời gian. Việc tu hành thể để từ từ, vẫn thể về núi sâu."

Bạch Cơ : "Đây cũng là duyên phận. Duyên tận, dù ngươi trở về núi sâu vẫn còn vương vấn, thể tĩnh tâm tu hành ."

Ly Nô đặt bát canh cá xuống, : "Chủ nhân, trong Phiêu Miểu các linh đan diệu d.ư.ợ.c nào giúp trở nên xinh ?"

Bạch Cơ ngạc nhiên hỏi: "Ly Nô trở nên xinh ?"

Ly Nô lắc đầu, chỉ A Tử, : "Không gia mà là nó. Chủ nhân xem no xí như , nó Tề Vương nhận nghĩa nữ, coi như là một quận chúa . Quận chúa mà như sẽ chỉ trỏ, bàn tán. Hơn nữa, nếu tin tức lan truyền trong giới yêu ma quỷ quái, cũng mất mặt như chúng ." A T.ử đỏ mặt.

Nguyên Diệu ngạc nhiên : "Ly Nô lão đúng là thất lễ! Mau xin A T.ử cô nương !"

Bạch Cơ : "Ly Nô, lời ngươi quá đáng ."

Ly Nô buồn bã : "Chủ nhân, mặc dù lời của dễ nhưng thật lòng lo lắng cho biểu . Mọi đều vẻ tâm hồn là quan trọng nhất nhưng thực tế họ vẫn đ.á.n.h giá khác qua vẻ bề ngoài. Biểu xí thế , ở trong núi sâu thì nhưng nếu sống ở Thần Đô, chắc chắn sẽ kỳ thị. Ta lo lắng rằng vì xí, biểu sẽ khác bắt nạt nên mới hy vọng nàng trở nên xinh hơn một chút."

A T.ử đáp: "Biểu ca, lo cho . Cảm ơn . sinh thế . Ta thích vẻ ngoài vốn của , dựa thuật hóa hình linh đan diệu d.ư.ợ.c nào để trở nên xinh . Ta nghĩ rằng một tấm lòng thuần khiết, ơn, và thể giúp đỡ khác mới là nhất."

Ly Nô lo lắng : "Biểu ngốc, thật quá ngây thơ."

Nguyên Diệu : "Ta thấy cô nương A T.ử đúng."

Bạch Cơ A T.ử một lúc : "A Tử, ngươi sẽ trở nên xinh . Tu luyện của phi nhân dựa tâm sinh tướng, dung mạo thể đổi theo thời gian nhờ tu dưỡng tâm hồn. Ngươi sức mạnh thần kỳ của sự lương thiện, sẽ trở nên vô cùng xinh và rực rỡ. Ngươi vốn dĩ , chỉ cần thuận theo tự nhiên mà trưởng thành, cần dùng linh đan diệu d.ư.ợ.c gì cả."

A T.ử mỉm : "Bạch Cơ đại nhân, thật ?"

Bạch Cơ gật đầu, chân thành : "Thật."

Ly Nô thở dài : "Thôi , nếu chủ nhân thì chuyện linh đan diệu d.ư.ợ.c xem như bỏ qua. A Tử, nếu ai bắt nạt , cứ đến Phiêu Miểu các với biểu ca, hoặc với biểu tỷ Đồi Mồi của cũng . Ta vì đám họ hàng mà phiền lòng ít!"

A T.ử : "Biểu ca, cảm ơn ."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu cũng bật .

Một cơn gió thổi qua, cuốn theo tuyết bay khắp nơi, sân vườn phủ đầy tuyết, biến thành thế giới trong suốt như lưu ly.

Mùa đông đến.

(Bán Diện Trang - Hoàn)

 

Loading...