Phiêu Miểu 7 - Quyển Thần Đô - Chương 9: Nguyệt Lão
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:23:47
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , khi Nguyên Diệu tỉnh giấc, là giữa trưa.
Nguyên Diệu mơ hồ, mơ hồ nhớ rằng tối qua một trận đại loạn ở chợ Quỷ U Đô, yêu ma quỷ quái hỗn chiến thành một mớ hỗn độn, cuối cùng Ma Tôn Ba Tuần biến mất. Bạch Cơ, Phượng Vương, Hồ A Cẩm và những khác trở về Phiêu Miểu các, gặp Nhược Thảo, trong cuộc trò chuyện tranh cãi ngừng. Sau khi Bạch Cơ ngủ, Hồ A Cẩm và Nhược Thảo cũng lấy cớ lên tầng ba của Thời Gian Hoang Dã ngủ chỉ còn Phượng Vương và Phượng Xí tiếp tục tranh luận, lễ phép cạnh tiếp khách.
Đến khi phương Đông bắt đầu tỏ sáng, lờ mờ thấy tiếng gà gáy, Phượng Xí mới dừng cuộc cãi vã, biến thành Phượng Hoàng trắng bay đến cây bồ đề ở sân ngủ.
Phượng Vương hình như mang theo Kỳ Minh rời trong đêm, còn mấy lời khách sáo chào từ biệt với Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu thực sự quá buồn ngủ, chỉ cố gắng trả lời một cách miễn cưỡng nên nhớ rõ chuyện gì xảy .
Sau khi Phượng Vương rời , Nguyên Diệu mới về phòng ngủ một giấc đến bây giờ.
Ánh nắng xuân rực rỡ, cây cỏ nở hoa, Nguyên Diệu bước khỏi phòng, khi gian trong thấy Bạch Cơ, Hồ A Cẩm và Nhược Thảo đang cài hoa. Họ hái một giỏ đầy các loài hoa xuân nhiều sắc màu, hoa mẫu đơn, hoa thược dược, hoa sơn , hoa hải đường, hoa đào, đùa ríu rít, cùng cài lên tóc .
Nguyên Diệu qua cửa sổ về phía sân thì thấy Phượng Xí đang một bên hồ sen bảy báu, ngẩn ngơ suy tư, trông vẻ đang nặng lòng, đang nghĩ gì.
Nguyên Diệu cảm thấy tò mò trong lòng.
Bạch Cơ thấy Nguyên Diệu, : "Hiên Chi tỉnh ? Ta giữ cho ngươi một cành đào nở rộ nhất, mau đây, sẽ cài lên cho ngươi."
Nguyên Diệu bèn tức giận, : "Cảm ơn Bạch Cơ lòng nhưng tiểu sinh nữ nhi, cần cài hoa !"
Bạch Cơ che miệng : "Hiên Chi , nam t.ử cài hoa cũng là phong nhã đó."
Nguyên Diệu liên tục xua tay, : "Phong nhã kiểu đó cần cũng . Bạch Cơ vẫn nên tự thì hơn."
Hồ A Cẩm và Nhược Thảo bèn rúc rích.
Ly Nô mới xong bữa trưa, nó chạy tới bên cửa sổ lớn tiếng gọi chuẩn ăn cơm.
Bụng Nguyên Diệu cũng bắt đầu thấy đói, đến giếng cổ ở sân múc nước rửa mặt cùng dùng bữa.
Một chiếc bàn hoa mộc đặt hiên của sân , bữa trưa hôm nay phong phú, một con cá trắm lớn nướng thơm lừng. Một bát canh thang dư thụy viên, chỉ điều viên thịt Ly Nô bằng viên cá mà nó thích. Một đĩa rau trộn cải thìa và đậu phụ, một đĩa kim ngân gia hoa bình thiết. Món chính là cơm điêu hồ. Vì trong bữa ăn hai cô nương, Ly Nô còn món tráng miệng là kẹo dẻo đào, món mà Nhược Thảo thích ăn.
Phượng Xí ăn trưa giục Bạch Cơ chiều nay dẫn Thanh Tịnh Thiên, nhờ Nguyệt Lão giải đáp nghi vấn.
Bạch Cơ đầy bối rối, : "Phượng Xí, là sẽ tìm Nguyệt Lão ?"
Phượng Xí đáp: "Tất nhiên là ."
Hồ A Cẩm cũng : "Bạch Cơ đại nhân, tối qua khi ngủ ngài thực sự đề xuất ý kiến ."
Nhược Thảo : "Chắc hẳn Bạch Cơ đại nhân lúc đó quá buồn ngủ nên gì cũng nhớ."
Phượng Xí đặt bát xuống, : "Bạch Cơ, suy nghĩ hồi lâu bên hồ sen, quyết định chắc chắn rõ tiểu hồ là ai, dù đến nhân gian cũng là để tìm kiếm tiểu hồ mà."
Bạch Cơ ăn một miếng kim ngân gia hoa bình thiết, : "Phượng Xí, ngươi rõ ai là tiểu hồ thì ý nghĩa gì? Nhược Thảo, nếu ngươi là tiểu hồ, ngươi tiếp nối duyên xưa với Phượng Xí ?"
Nhược Thảo , : "Mặc dù cảm kích Phượng Xí công t.ử liều cứu , đại ân đại đức quên trong đời , chắc chắn sẽ báo đáp. thực sự thể tiếp nối duyên xưa với Phượng Xí công tử, vì từ nhỏ thích loài chim, mệnh cách hợp với loài chim, khó mà hòa hợp. Ta thích đồng tộc hơn."
Phượng Xí tổn thương.
Bạch Cơ hỏi Hồ A Cẩm: "A Cẩm, nếu ngươi là tiểu hồ, ngươi tiếp nối duyên xưa với Phượng Xí ?"
Hồ A Cẩm lắc đầu như trống bỏi, : "Ta thích con Phượng Hoàng ngốc nghếch . Mặc dù phản đối loài chim nhưng thích nam t.ử trưởng thành chín chắn hơn. Hắn chẳng chút gì liên quan đến trưởng thành chín chắn cả."
Phượng Xí càng thêm tổn thương.
Bạch Cơ khúc khích : "Phượng Xí, ngươi xem, các nàng đều thích ngươi, ngươi tìm ai là tiểu hồ thì ý nghĩa gì chứ."
Phượng Xí kiên quyết : "Không, vẫn rõ điều ."
Bạch Cơ đáp: "Được thôi, ăn xong bữa trưa, sẽ cùng ngươi đến Thanh Tịnh Thiên."
Hồ A Cẩm và Nhược Thảo liếc , : "Bạch Cơ đại nhân, và Nhược Thảo sẽ . Ta hề quan tâm đến chuyện kiếp , chỉ sống trong kiếp thôi."
"Bạch Cơ đại nhân, và A Cẩm định chiều nay trở về Lầu Tâm Nguyệt trong chợ Quỷ. Rời lâu, nhớ các tỷ ở đó."
Bạch Cơ đáp: "Cũng , một Phượng Xí cũng đủ ."
Nguyên Diệu sẽ gặp Nguyệt Lão, trong lòng cảm thấy vô cùng tò mò.
"Bạch Cơ, thế gian thật sự Nguyệt Lão ?"
Bạch Cơ chớp mắt : "Tất nhiên là . Hiên Chi gặp một , tiện thể cầu một mối nhân duyên ?"
Nguyên Diệu đáp: "Tiểu sinh cũng xem thử Nguyệt Lão . Còn về nhân duyên thì thôi, tiểu sinh hình như chỉ duyên với yêu quái, duyên với nhân loại."
Ly Nô nghĩ gì, : "Chủ nhân, Ly Nô cũng gặp Nguyệt Lão một ."
Bạch Cơ : "Cũng . Nguyệt Lão chỉ quản lý nhân duyên giữa nam nữ ở thế gian còn nhân duyên của mèo thì thuộc thẩm quyền của Nguyệt Lão."
Ly Nô thì thất vọng : "Hả? Nguyệt Lão quản lý nhân duyên của mèo ? Ly Nô còn định cầu cho Đồi Mồi một mối nhân duyên ! nó suốt ngày theo Quỷ Vương chuyện , lẽ là vì nhân duyên . Nếu nhân duyên , lập gia đình , nó thể sẽ trưởng thành, những chuyện tà đạo nữa."
Bạch Cơ : "Ly Nô, Nguyệt Lão quản lý mèo, ngươi thể cầu nhân duyên cho Đồi Mồi . Ngươi còn Thanh Tịnh Thiên ?"
Ly Nô cầm đũa gắp thức ăn trong bát : "Chủ nhân và mọt sách đều thì Ly Nô cũng sẽ cùng."
Kế hoạch định, tiếp tục ăn trưa, dự tính khi ăn xong sẽ ai việc nấy.
*
Thanh Tịnh Thiên, núi Đô La, nơi gắn liền với Phong Nguyệt Nhân Duyên.
Trên Thanh Tịnh Thiên, mây trắng mờ ảo, non nước tươi như một bức tranh thủy mặc đậm nhạt hài hòa. Một cung điện nguy nga xếp chồng lên , ẩn hiện trong phong cảnh non nước nhạt nhòa, trải dài theo bờ nước, tạo nên một cảnh quan cao thấp xen lẫn . Một cung điện các vị Thần Quan Sư Duyên cầm cuộn trục, bận rộn khắp nơi.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô, và Phượng Xí bước nơi Phong Nguyệt Nhân Duyên, tự xưng danh với tiểu thần giữ cửa để cầu kiến Nguyệt Lão dẫn Duyên Thần Điện, chờ đợi trong điện.
Chẳng bao lâu , một ông lão mặc áo đỏ, nét mặt hiền lành bước nhanh . Ông lão mặc áo đỏ vội vàng đến nỗi tay còn đang ôm một đống tơ hồng rối tung, thể gỡ .
" là khách quý đến chơi khiến nơi hẻo lánh lạnh lẽo bỗng trở nên sáng sủa. Bạch Cơ đại nhân, hôm nay ngài thời gian đến nơi núi Đô La hoang vu của ?" Lão đầu áo đỏ khách sáo .
Bạch Cơ tươi đáp: "Nguyệt Lão, lâu gặp . Hôm nay đến thăm ngài là để nhờ ngài giúp một bạn giải đáp thắc mắc."
Nguyệt Lão , khó xử : "Thiên cơ bất khả lộ, nhân duyên thể nghịch cải... Nếu lão phu bừa sẽ trời phạt..."
Bạch Cơ chỉ về phía Phượng Xí, : "Ta rõ quy củ của ngài nên sẽ khó để ngài chịu trách nhiệm. Ta chỉ xin ngài giúp một việc nhỏ liên quan đến thiên cơ, thiên mệnh, và cũng cần nghịch cải gì cả. Chỉ cần mượn Đá Tam Sinh của ngài để một chút về kiếp của con phượng hoàng , chỉ cần thôi, cần đổi gì cả."
Nguyệt Lão Phượng Xí, khỏi tức giận : "Đây chẳng là kẻ đây thông đồng với A Uyên, lén Đá Tam Sinh ? A Uyên hiện vẫn nhốt ở Hậu Sơn để suy ngẫm đấy!"
Phượng Xí vội vàng : "Nguyệt Lão đại nhân, chuyện đều là do ép buộc A Uyên , A Uyên ép buộc, xin ngài hãy tha thứ cho A Uyên."
Nguyệt Lão : "Đợi khi hết thời gian suy ngẫm, tự nhiên sẽ thả ."
Bạch Cơ : "Nguyệt Lão, phiền ngài dẫn Phượng Xí một chuyến đến Đá Tam Sinh để rõ điều ."
Nguyệt Lão đáp: "Đá Tam Sinh vốn thể cho ngoài xem nhưng Bạch Cơ đại nhân đích lên tiếng thì sẽ phá lệ một . Chỉ cần thôi, nghịch thiên đạo, cũng đến nỗi phạm thiên quy nhưng tiết lộ thiên cơ cũng là đúng, việc chỉ thôi đấy."
Bạch Cơ đáp: "Đa tạ Nguyệt Lão."
Phượng Xí cũng vội vàng : "Đa tạ Nguyệt Lão."
Nguyệt Lão : "Các ngươi đợi một lát ngoài vội quá, tơ hồng trong tay rối thành một đống, quấn chặt đến mức thể mở tay , thể Đá Tam Sinh. Ta sẽ gỡ tơ hồng , các ngươi uống ."
Trong lúc chuyện, tiểu thần quan bưng đến bốn chén tiên cùng một ít hoa quả.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô, và Phượng Xí uống còn Nguyệt Lão thì cặm cụi gỡ tơ hồng trong tay.
Nguyên Diệu uống tiên ngắm cảnh non nước núi Đô La qua cửa sổ, cảm thấy vô cùng thư thái dễ chịu.
Bạch Cơ cũng nhàn nhã.
Phượng Xí thì lo lắng, lập tức đến Đá Tam Sinh bèn bước đến định giúp Nguyệt Lão gỡ tơ hồng nhưng Nguyệt Lão từ chối.
"Hậu sinh, đây thứ ngươi thể gỡ ."
Nguyên Diệu vô cùng thắc mắc, nghĩ bụng tơ hồng là gì? Có là thứ dây nối kết nhân duyên nam nữ như trong truyền thuyết ? Theo truyền thuyết, Nguyệt Lão dùng tơ hồng kết duyên nam nữ khiến họ trở thành phu thê. tơ hồng kết như thế nào? Theo tiêu chuẩn gì? Có theo quy tắc định, là dựa tâm trạng của Nguyệt Lão mà kết bừa? Liệu thể xin một sợi tơ hồng ? Nếu thể kết giữa và Bạch Cơ thì họ thể trở thành phu thê ? con và phi nhân loại chắc thể kết tơ hồng nhỉ?
Nguyên Diệu đang mải mê suy nghĩ lung tung, khi thì mặt đỏ bừng, khi thì thất vọng.
Ly Nô nhịn hỏi: "Ông già, những sợi tơ hồng dùng để gì thế?"
Nguyệt Lão gỡ rối sợi tơ hồng đáp: "Những sợi tơ hồng dùng để kết nối duyên phận giữa nam nữ đời."
Ly Nô suy nghĩ một lúc hỏi tiếp: "Một chỉ thể một sợi tơ hồng thôi ? Ta thấy nhiều nam nhân trong nhân gian ba thê bốn , dường như chỉ một sợi tơ hồng. Cũng những nữ nhân tái giá nhiều , hoặc nhiều nam sủng, chắc chỉ một sợi tơ hồng ?"
Nguyệt Lão đáp: " , những chỉ một sợi tơ hồng. Một sợi tơ hồng tượng trưng cho một mối duyên phận, sợi tơ hồng càng nhiều, duyên phận càng nhiều."
Nghe , Ly Nô rơi trầm tư. Sau đó, cần vệ sinh và bèn một rời .
Chẳng bao lâu , Nguyệt Lão gỡ xong đám tơ hồng rối rắm trong tay và dự định đưa Phượng Xí đến Đá Tam Sinh.
Bạch Cơ lười biếng, : "Ta sẽ , thì cũng chỉ chờ bên ngoài Đá Tam Sinh, thà đây uống còn hơn. Đợi một lát nữa uống xong sẽ dẫn Hiên Chi dạo ngắm cảnh của nơi ."
Nguyệt Lão : "Bạch Cơ đại nhân xin cứ tự nhiên. Nếu cần gì thì cứ bảo các tiểu thần quan."
Nguyệt Lão dẫn Phượng Xí rời . Bạch Cơ và Nguyên Diệu tiếp tục uống trò chuyện.
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, tại Nguyệt Lão kính trọng ngươi như ?"
Bạch Cơ mỉm đáp: "Bởi vì từng giúp ông , ông nợ một ân tình, chuyện xảy khi ông trở thành Nguyệt Lão."
Nguyên Diệu định hỏi kỹ hơn thì Ly Nô lén lút .
Ly Nô vẻ như đang giấu gì đó ngực, nơi đó phồng lên, cất thứ gì.
Bạch Cơ thấy hỏi: "Ly Nô gì mà lén lút thế? Ngươi đang giấu gì trong áo đó?"
Ly Nô bí ẩn, lấy một bó sợi tơ hồng lớn đặt lên bàn bắt đầu chia tơ hồng cho Bạch Cơ, Nguyên Diệu và chính .
"Chủ nhân, Ly Nô trộm tơ hồng. Vừa ông già Nguyệt Lão rằng tơ hồng càng nhiều, duyên phận càng nhiều ? Ly Nô nghĩ, ba chúng đều cô đơn, duyên phận, chắc chắn là vì tơ hồng nên Ly Nô mượn cớ vệ sinh, lẻn đại điện nơi họ cất tơ hồng, trộm về một đống lớn."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu ngạc nhiên đến mức há hốc miệng.
Bạch Cơ : "Ôi... Ly Nô ngươi đang gì ?"
Nguyên Diệu đống tơ hồng lớn bàn, : "Ly Nô lão , đống tơ hồng cũng nhiều quá đấy."
"Không nhiều, nhiều, còn nghĩ lấy ít đấy chứ."
Ly Nô chia một nửa tơ hồng, đặt mặt Bạch Cơ, : "Chủ nhân, đây là của . Người , nhiều bạn bè là thêm nhiều con đường, nhiều chồng là thêm nhà. Chủ nhân thêm vài căn nhà nữa, đống tơ hồng chắc thể tạo cả nghìn căn nhà. Cầm những sợi tơ hồng , sẽ nghìn chồng đấy."
Bạch Cơ choáng váng.
Ly Nô tiếp tục lấy mười sợi tơ hồng đưa cho Nguyên Diệu, : "Mọt sách cưới mười thê t.ử là đủ . Số tơ hồng còn là của Ly Nô... Để chia cho Đồi Mồi một nửa..."
Nguyên Diệu ngạc nhiên sợ hãi, dám nhận tơ hồng mà Ly Nô đưa, : "Ly Nô lão , mặc dù cảm kích việc ngươi lo lắng cho chuyện chung đại sự của nhưng chỉ cần cưới một thê t.ử là đủ . Hơn nữa, ngươi trộm tơ hồng củ Nguyệt Lão là trộm cắp, hành vi của quân tử, như là đúng . Tranh thủ lúc ai phát hiện, ngươi mau trả tơ hồng ."
Ly Nô lập tức thu tơ hồng, tức giận : "Ngươi đúng là đồ mọt sách cổ hủ! Trộm cắp gì chứ, quân t.ử chỗ nào, chia cho ngươi sợi tơ hồng nào nữa !"
Nguyên Diệu khuyên nhủ: "Ly Nô lão nên trả tơ hồng ."
Ly Nô chịu.
Bạch Cơ nghĩ ngợi một lúc, : "Ly Nô thực sự thêm nghìn căn nhà ?"
Ly Nô đáp: "Tất nhiên , chủ nhân, nhiều nhà thì hơn."
Bạch Cơ : "Ta thể xa rời Ly Nô , thêm một căn nhà thì ngươi nấu cơm cho thêm một nhà nữa. Ta thì ý kiến chỉ sợ ngươi sẽ mệt quá thôi."
Nguyên Diệu nhịn , : "Ly Nô lão để Bạch Cơ thêm nghìn căn nhà, ngươi sẽ nấu cơm cho nghìn căn nhà, ngươi thấy mệt ?"
Ly Nô ngớ , : "Mệt c.h.ế.t mất, thể nấu cơm cho nghìn căn nhà . Đừng là nghìn căn nhà, chỉ mười căn cũng xong . Chủ nhân chỉ cần một căn nhà là ."
Bạch Cơ : "Một căn nhà cũng cần thiết, bây giờ thế là . Ly Nô, tơ hồng của Nguyệt Lão chỉ hiệu lực với nam nữ nhân gian, với phi nhân thì tác dụng. Hơn nữa, tơ hồng cần Nguyệt Lão tự tay buộc mới hiệu quả. Ngươi trộm bao nhiêu chăng nữa thì chúng cũng chỉ là những sợi tơ bình thường tác dụng kết duyên. Nguyệt Lão thể tự do buộc tơ hồng theo ý , ông tuân theo danh sách duyên phận bia Thiên Đạo trong Sổ Duyên Phận để thành nhiệm vụ thiên mệnh. Nếu ông sai hoặc tự ý đổi sẽ trừng phạt. Bia Thiên Đạo điện Nhân Duyên là một tồn tại thần kỳ."
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, hóa Nguyệt Lão chỉ theo mệnh lệnh, thể tự do buộc tơ hồng ?"
Bạch Cơ : " . Các thần tiên đều tuân theo thiên mệnh, bao giờ tự ý hành động. Chẳng lẽ Hiên Chi vẫn nhờ Nguyệt Lão buộc tơ hồng cho ngươi để tìm một mối lương duyên ?"
Nguyên Diệu đỏ mặt, : "Không chuyện đó. Duyên phận là do trời định, tiểu sinh bây giờ cũng quan tâm đến mấy chuyện nữa. , Bạch Cơ, Nguyệt Lão quản sự duyên phận của nam nữ nhân loại, ai quản sự duyên phận của những loài phi nhân?"
Bạch Cơ chỉ lên trời, : "Hồng Loan Tinh. Không thần tiên nào cai quản, chỉ là duyên phận tình yêu hình thành từ sự vận hành của các vì , điều càng thêm hư ảo, càng thêm bí ẩn. Không sợi tơ đỏ cũng sổ duyên phận, dù là quy luật nào, do dù là sức mạnh nào kiểm soát, ngay cả Thiên đạo cũng thể chi phối sự xuất hiện và tiêu vong của nó."
Nguyên Diệu cảm thán: "Nghe đúng là thâm sâu."
Ly Nô mếu máo, : "Chủ nhân, những sợi tơ đỏ tác dụng gì thì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-7-quyen-than-do/chuong-9-nguyet-lao.html.]
Bạch Cơ dậy : "Đi thôi, và Hiên Chi sẽ cùng ngươi trả . Chúng hiếm khi đến núi Đô La, tiện thể du ngoạn phong cảnh nơi Phong Nguyệt Nhân Duyên ."
*
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô rời khỏi đại điện, bắt đầu du ngoạn phong cảnh nơi Phong Nguyệt Nhân Duyên.
Núi Đô La là nơi núi đá chồng chất, cây cối xanh tươi, dãy núi xa xa nối liền với mây, nước trời một màu, chân trời nổi lên những tầng mây trắng chồng chất, lớp lớp mây mù mờ ảo mà dày mỏng hợp lý.
Trên đường , ba gặp một tiểu thần quan, rằng Nguyệt Lão dặn chăm sóc khách khứa.
Bạch Cơ bèn Ly Nô trả đống tơ đỏ, rằng ba nhặt đường .
Tiểu thần quan tuy nghi ngờ nhưng trông vẫn tin tưởng.
Tiểu thần quan thấy Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô quen thuộc với núi Đô La bèn dẫn họ du ngoạn tiên cung.
Đi một lúc, mắt Nguyên Diệu hiện một cây đại thụ to lớn, cành lá sum suê như một chiếc ô khổng lồ che cả bầu trời, cành cây buộc đầy những sợi tơ đỏ dày đặc còn treo thêm những chiếc chuông nhỏ xinh xắn.
Gió nước thổi qua, tơ đỏ bay lượn như những đốm lửa lung linh; tiếng chuông vang lên, giống như một bản nhạc buồn bã, quấn quýt dứt.
Tiểu thần quan tươi giới thiệu: "Đây là cây Nhân Duyên, nó chung nguồn gốc với tấm bia Thiên Mệnh điện duyên phận, bộ đất Phong Nguyệt Nhân Duyên đều tồn tại nhờ linh khí dồi dào của nó."
Nguyên Diệu ngẩng đầu ngắm cây Nhân Duyên, cảm thấy vô cùng kỳ diệu.
Ly Nô thì hề quan tâm đến cái cây lớn , sự chú ý của một đàn cá đang bơi lội trong dòng sông gần đó thu hút.
Một con cá béo nhảy lên khỏi mặt nước, vẫy đuôi một cái bơi .
Ly Nô kêu "Meo..." một tiếng biến thành một con mèo đen nhỏ, chạy dọc theo bờ sông, đuổi theo đàn cá.
Tiểu thần quan cũng chẳng buồn để ý đến Ly Nô, tiếp tục với Bạch Cơ và Nguyên Diệu: "Cây Nhân Duyên và Đá Tam Sinh là những biểu tượng của vùng đất Phong Nguyệt Nhân Duyên . Các vị thể ngắm cây Nhân Duyên , lát nữa sẽ dẫn các vị xem Đá Tam Sinh."
Nghe nhắc đến Đá Tam Sinh, Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Vừa tiểu sinh cảm thấy kỳ lạ, nếu Nguyệt Lão chỉ quản lý duyên phận hôn nhân của nhân loại thì Phượng Xí là con , tại thể thấy kiếp và hiện tại của Đá Tam Sinh..."
Tiểu thần quan : "Đá Tam Sinh chỉ hiển thị kiếp và hiện tại của con mà còn hiển thị cả của những sinh vật phi nhân. Bởi vì lục đạo luân hồi, chuyển động ngừng, kiếp của con chắc là con , và kiếp của phi nhân chắc là phi nhân. Kiếp và hiện tại của con và phi nhân trộn lẫn . Hơn nữa, thực tế cũng một ngoại lệ, đối tượng hôn phối ghi Bia Thiên Mệnh của con lúc nào cũng là con . Tuy nhiên, phần lớn, đối tượng hôn phối của con vẫn là con . Vì lục đạo luân hồi của chúng sinh hỗn loạn và một ít trường hợp ngoại lệ về duyên phận nên để tiện cho Nguyệt Lão đại nhân trong việc tra cứu và quản sự hôn phối của nhân loại, Đá Tam Sinh khả năng hiển thị cả kiếp và hiện tại của con và phi nhân."
Nguyên Diệu bừng tỉnh ngộ, : "Thì là ."
Tiểu thần quan : "Cây Nhân Duyên là nơi tụ tập linh khí của vùng đất Phong Nguyệt Nhân Duyên, nếu gốc cây và thành tâm cầu nguyện, tên thích với thần cây, thể ảnh hưởng đến Bia Thiên Mệnh bên khiến bia khắc tên của và thương mến, từ đó kết duyên."
Bạch Cơ bèn tiến lên vài bước, gốc cây Nhân Duyên. Nàng vận khí, lấy từ đan điền, hét lớn: "Ta thích Hiên Chi! Trên đời , thích Hiên Chi nhất! Thần cây, ngươi thấy ?!"
Giọng của Bạch Cơ vang dội như tiếng chuông đồng lớn, kèm theo tiếng rồng gầm thét dữ dội, vang vọng khắp trời đất, chấn động cả trời xanh. Có lẽ cả thần tiên ở Thanh Tịnh Thiên đều thấy.
Mặt Nguyên Diệu lập tức đỏ bừng từ mặt đến cổ. hiểu , trong lòng cảm thấy ngọt ngào, trái tim dâng trào một cảm xúc mãnh liệt, tình cảm rõ từ mà nhưng sâu đậm, thể kiềm chế như ngọn lửa bừng cháy.
Tiểu thần quan kinh hãi, : "Bạch Cơ đại nhân, ngài chỉ cần niệm thầm trong lòng là , cần hét lớn như , thần cây điếc ! Hơn nữa, việc ngài hét lên cũng chẳng tác dụng gì, cây Nhân Duyên chỉ hiệu lực với con thôi! À mà, Hiên Chi là ai ?"
Nguyên Diệu do dự mãi, cuối cùng lấy hết can đảm, định cũng hét lên gốc cây rằng thích Bạch Cơ.
Bạch Cơ : "Ta cây thần quản duyên phận của phi nhân nhưng vẫn trò chuyện với thần cây nên mới hét lên như . Hiên Chi đừng để tâm, cũng đừng coi là thật. Vì thường gọi tên ngươi, tên của ngươi dễ gọi nên mới gọi thôi."
Nghe , lòng Nguyên Diệu trở nên vô cùng thất vọng cảm thấy giận vì Bạch Cơ trêu đùa .
"Bạch Cơ đừng tùy tiện hét lên như ! Vừa tiểu sinh suýt chút nữa ... tức giận!"
Bạch Cơ : "À, Hiên Chi đừng giận, là ngươi cũng gốc cây hét lên tên , tuyệt đối sẽ giận ."
Nguyên Diệu thì tức giận : "Tiểu sinh thèm hét tên ngươi gốc cây !"
Bạch Cơ : "Hiên Chi đừng giận mà, sẽ hét bừa nữa."
Nguyên Diệu đầu , thèm để ý đến Bạch Cơ.
Tiểu thần quan xoa đầu, cố gắng hòa giải, : "Hay là chúng xem Đá Tam Sinh ."
Bạch Cơ : "Được thôi."
Tiểu thần quan dẫn Bạch Cơ và Nguyên Diệu tiếp tục , đường , Nguyên Diệu vẫn còn giận, thèm chuyện với Bạch Cơ.
Đá Tam Sinh là một viên đá nổi làn nước mờ ảo, xung quanh mây khói huyền ảo, phát những ánh sáng ngũ sắc kỳ diệu. Bên Đá Tam Sinh một cặp uyên ương đang bơi qua , chúng là những kẻ canh giữ nơi đây.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu bên bờ nước, từ xa về phía Đá Tam Sinh.
Tiểu Thần Quan : "Điều kỳ diệu của Đá Tam Sinh chỉ thể cảm nhận khi bước bên trong. Trong Đá Tam Sinh, ghi những bí mật về kiếp , kiếp , và tương lai của cả con và phi nhân. Khi bước Đá Tam Sinh, dù là phi nhân, đều thể thức tỉnh một phần hoặc bộ ký ức về kiếp và kiếp của . Vì Đá Tam Sinh quá đỗi huyền diệu, ghi bí mật của sinh mệnh và cả nguyên lý của ba giới trong vũ trụ nên bất cứ ai bí mật của ba kiếp đều thể rối loạn thiên đạo, đảo ngược thiên đạo, gây rối sự trật tự định sẵn của trời đất. Do đó, nơi là cấm địa, Nguyệt Lão cho phép ai bước . Trước đây, kẻ canh giữ là A Uyên, vì chuyện riêng mà cho phép một con phượng hoàng bước Đá Tam Sinh, dù chỉ trong chốc lát nhưng Nguyệt Lão phát hiện. Giờ A Uyên vẫn còn đang chịu phạt ở vách núi."
Bạch Cơ : "Thật , chỉ cần qua ba kiếp của , cũng sẽ ảnh hưởng lớn đến thiên đạo vận hành."
Tiểu Thần Quan đáp: "Điều khó lắm. Nếu đổi gì thì lẽ sẽ ảnh hưởng. nếu thấy ba kiếp của mà nảy sinh ý đổi gì đó thì sẽ ảnh hưởng đến thiên đạo định. Dù là phi nhân, một khi ngược với quy luật tự nhiên của trời đất, những điều nên sẽ trở thành một mối nguy hiểm tiềm tàng đối với thiên đạo. Vì thế, Nguyệt Lão mới liệt Đá Tam Sinh cấm địa, cấm cho ai bước . Ngài chỉ đó khi thắc mắc về tên bia Thiên Mệnh, rõ đúng sai mới Đá Tam Sinh để truy tìm nguyên nhân và kiểm chứng."
Bạch Cơ suy ngẫm, : "Ngươi cũng lý. Ví dụ như nếu Hiên Chi lúc bước Đá Tam Sinh, kiếp của , mà kiếp là mong nhất thì sẽ gì để đổi thiên đạo vận hành đây."
Nguyên Diệu , quên cả giận hỏi: "Bạch Cơ đang gì ?"
Bạch Cơ đáp: "Ta đang rằng Hiên Chi dễ giận như , kiếp của ngươi chắc hẳn là một con ếch, lúc nào cũng phồng má tức giận."
"Bạch Cơ, kiếp của ngươi mới là ếch thì !"
Nguyên Diệu vẫn tiếp tục giận.
lúc đó Đá Tam Sinh bỗng xuất hiện một đám mây ngũ sắc, bên trong đám mây hiện hai bóng dáng, một là một ông lão mặc đồ đỏ, khuôn mặt hiền từ, một là một vị công t.ử mặc đồ trắng, khuôn mặt ngơ ngác.
Là Nguyệt Lão và Phượng Xí.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Tiểu Thần Quan bèn bên bờ nước chờ đón.
Nguyệt Lão và Phượng Xí cưỡi mây ngũ sắc đến bờ.
Bạch Cơ : "Làm phiền Nguyệt Lão . kết quả ?"
Nguyệt Lão đáp: "Thiên cơ thể tiết lộ, lão tiện nhiều. Điều , tự ." Bạch Cơ gật đầu.
Nguyên Diệu kìm hỏi: "Phượng Xí thiếu chủ, ngươi rõ ai là tiểu hồ trong kiếp của ngươi ?" Phượng Xí mặt mày ngơ ngác, sắc mặt hoảng hốt, dường như chịu một cú sốc tinh thần, đầu óc còn tỉnh táo, mở miệng gì.
Bạch Cơ : "Đột ngột rõ bộ chuyện kiếp và kiếp , chắc hẳn nhiều thông tin bất ngờ, cũng những trải nghiệm tình cảm ngoài dự đoán, cần một thời gian để chấp nhận. Hơn nữa, những điều riêng tư, chắc thể với ngoài. Hiên Chi, chúng nên hỏi nữa."
Nguyên Diệu gật đầu.
Bạch Cơ chỉ về phía Đá Tam Sinh mặt nước, : "Nguyệt Lão, ngài xem, và Hiên Chi thể Đá Tam Sinh để thử ?"
"Không !" Nguyệt Lão quả quyết đáp.
"Cho con phượng hoàng Đá Tam Sinh để xem trộm bí mật của thiên đạo là lão phá lệ . Bạch Cơ đại nhân, ngươi tuyệt đối thể Đá Tam Sinh. Còn thanh niên ..." Nguyệt Lão chăm chú Nguyên Diệu, ông cảm thấy Nguyên Diệu một luồng khí của nước, ẩn chứa một mạch linh lực mạnh mẽ.
Nguyệt Lão dùng tiên khí để thăm dò mạch linh lực nhưng tiên khí của ông chạm mạch linh lực thì như sông đổ biển, hòa tan mạch linh lực đó, thể tìm nguồn gốc.
"Hắn cũng ." Nguyệt Lão nghiêm mặt .
Bạch Cơ : "Nguyệt Lão, ngài thật nhỏ nhen."
"Không là , nhất quyết ." Nguyệt Lão vuốt râu .
Bạch Cơ hì hì : "Thôi , khó ngài nữa. Chơi nửa ngày, cũng khát , ngài cho một chén tiên nữa là sẽ về ngay."
Nguyệt Lão : "Cái thì . Ta còn món bánh mới để ngươi nếm thử, gọi là bánh Phong Nguyệt. Bánh từ sương trong trẻo của phong nguyệt nhân gian và mật hoa tình của hoa tình núi Đô La, hương vị đậm đà ngọt ngào, ngon lành như tình cảm ngọt ngào nhất."
"Mới thấy ngon . Nguyệt Lão, khi về nhớ gói cho mười cân Phong Nguyệt Cao mang về nhé." Bạch Cơ .
"Chưa ăn thử mà nghĩ đến gói mang về ?" Nguyệt Lão vuốt râu .
"Bánh ngài , chắc chắn là ngon." Bạch Cơ khen ngợi.
"Ta còn đủ để ăn. Nhiều nhất là đưa ngươi ba cân."
Nguyệt Lão khen ngợi thì vui vẻ.
"Cũng ." Bạch Cơ đáp.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Nguyệt Lão, và Phượng Xí trở về Thần điện Duyên nhưng họ phát hiện rằng Ly Nô biến mất, lẽ nó theo con cá nào đó. Nguyệt Lão bèn sai các tiểu thần quan dọc theo bờ sông tìm kiếm Ly Nô.
Bạch Cơ và Nguyệt Lão uống tiên thưởng thức bánh Phong Nguyệt tán gẫu. Phượng Xí vẫn lặng lẽ một ở góc phòng, ngơ ngẩn đang nghĩ gì. Nguyên Diệu ban đầu Bạch Cơ và Nguyệt Lão trò chuyện nhưng một lúc thì dường như nghĩ điều gì đó, thể yên.
Nguyên Diệu việc gấp vệ sinh lập tức ngoài.
Nguyệt Lão theo bóng dáng nhỏ nhắn của tiểu thư sinh đang vội vã ngoài, : "Bạch Cơ đại nhân, chúc mừng ngài, ngài tìm thấy duyên phận của ."
Bạch Cơ đáp: "Nguyệt Lão đúng là lẩm cẩm , Hiên Chi thể là duyên phận của ? Hắn chỉ là một phàm bình thường."
Nguyệt Lão : "Trên khí tức của nước. Linh mạch trong cơ thể giống với ngài, rộng lớn vô cùng, thể thấy đáy như bốn bể phong lôi như vũ trụ bao la..."
Nụ khuôn mặt Bạch Cơ dần biến mất, nàng : "Hiên Chi là một đặc biệt. Đối với , là sự tồn tại quan trọng nhất thế gian, độc nhất vô nhị. là duyên phận của . Duyên phận của từng gặp gỡ nhưng lướt qua . Người ở quá khứ, tiến về tương lai, còn ngày gặp , xuân thu trôi qua vạn năm. Vì lạc lối từng lạc mất bản , đắm chìm trong g.i.ế.c chóc, trong bạo lực, giành lấy sinh mạng tươi sáng để lấp đầy trái tim trống rỗng và lạc lối của . Thậm chí đó, lầm tưởng rằng Phật Tổ là đấng năng, nghĩ rằng chỉ cần trở thành Vạn Phật Chi Tổ thể thời gian ngược , đ.á.n.h thức ở trong quá khứ, để vượt qua thời gian mà đến gặp . Kết quả suy nghĩ hoang đường dẫn đến trận chiến giữa trời và đất khiến sinh linh đồ thán, m.á.u nhuộm ba giới. Ta cũng chịu hình phạt, mất quốc gia nơi biển cả, trở thành tù nhân của nhân gian. Và sự hoang tưởng của chỉ là công dã tràng. Sau đó mới hiểu rằng, dù chiến thắng trong trận chiến giữa trời và đất, trở thành Vạn Phật Chi Tổ, cũng thể đ.á.n.h thức từ quá khứ, thể khiến vượt qua thời gian mà đến với , và cũng thể trở quá khứ để gặp . Không còn ngày gặp , xuân thu trôi qua vạn năm."
Nguyệt Lão : "Có lẽ Băng Di sẽ vượt qua thời gian mà các ngươi bỏ lỡ, để đến bên ngươi bằng cách nào đó."
Bạch Cơ chỉ Phượng Xí, : "Đó là điểm khác biệt giữa và con phượng hoàng ngốc . Ta chỉ Băng Di chứ kiếp của . Kiếp của Băng Di đối với là một khác."
Nguyệt Lão : "Kiếp , kiếp , tương lai, Nguyệt Lão nhiều năm, Đá Tam Sinh vô , xem qua ba đời của chúng sinh nhưng đến giờ vẫn hiểu mối quan hệ giữa ba đời như sợi mạch ngàn dặm, ràng buộc lẫn . Ba đời dường như là dòng chảy nhưng cũng như mệnh, thể nắm bắt. Chúng dường như là một phần của dòng chảy lớn hơn, và dòng chảy lớn cuối cùng phân thành kiếp , kiếp , tương lai. Trí tuệ của lão phu hạn, đến giờ vẫn thể hiểu huyền bí trong đó nhưng kiếp và kiếp thực sự là cùng một . Bởi vì nếu coi là cùng một , quỹ đạo mệnh sẽ xuất hiện sai lệch, và quy luật thiên đạo cũng thể vận hành bình thường. Vì từ một góc độ nào đó mà , Băng Di của ngươi sẽ bao giờ trở . Tiểu hồ của cũng sẽ bao giờ trở ."
Phượng Xí cuộc đối thoại giữa Bạch Cơ và Nguyệt Lão, sắc mặt buồn bã, vẻ mặt đầy mất mát.
Ngay lúc đó Ly Nô, Nguyên Diệu và tiểu thần quan cùng bước .
Bạch Cơ : "Ly Nô, Hiên Chi, các ngươi cùng trở về ?"
Nguyên Diệu đỏ mặt, trả lời.
Ly Nô : "Chủ nhân, Ly Nô đuổi theo con cá béo bắt nó nhưng bắt . Sau đó, tiểu thần quan gọi Ly Nô về. Trên đường trở về, chúng qua cây Nhân Duyên, và phát hiện mọt sách đang quỳ gốc cây nhắm mắt lẩm bẩm điều gì đó. Chúng bèn gọi về. Mọt sách quỳ gốc cây gì thế? Muốn trộm dây tơ hồng cây cũng cần quỳ xuống ."
Nguyên Diệu vội vàng phân bua: "Ta trộm dây tơ hồng! Ta chỉ... chỉ dạo gốc cây quỳ một chút thôi..."
Nguyên Diệu đến cuối, giọng nhỏ đến mức chính cũng rõ.
Thì Nguyên Diệu nghĩ rằng đời hiếm khi đến vùng đất Phong Nguyệt Nhân Duyên thấy cây Nhân Duyên thần kỳ nên nhân lúc Bạch Cơ cáo từ mà đến gốc cây Nhân Duyên để cầu nguyện một điều ước. dám thẳng rằng đến gốc cây Nhân Duyên cầu nguyện, sợ Bạch Cơ chế giễu. Thế nên viện cớ cần vệ sinh để lén . Nào ngờ, khi đang quỳ gốc cây thần thành tâm cầu nguyện thì Ly Nô và tiểu thần quan bắt gặp.
Bạch Cơ : "Thì Hiên Chi lén lút cầu duyên gốc cây thần."
"Không, chuyện đó..."
Nguyên Diệu đỏ mặt, nhỏ giọng phủ nhận, giọng điệu chút tự tin.
Bạch Cơ đảo mắt, : "Hiên Chi, ngươi thích là ai ? Ngươi thà đến gốc cây thần để bày tỏ nỗi niềm tương tư, với , thể giúp ngươi cầu hôn. Là Phi Yên tiểu thư ? Hay là công chúa Ngọc Quỷ? Hay là Thượng Quan Chiêu Dung? Hay là công chúa Thái Bình? Võ đế? Công chúa Ngọc Quỷ lẽ , vì nàng là phi nhân. Võ đế cũng , nàng mà ngươi thể yêu thích, mục tiêu quá cao xa, kiếm tìm đúng hướng . Công chúa Thái Bình và Thượng Quan Chiêu Dung cũng tạm . Tiểu thư Phi Yên là thích hợp nhất nhưng nàng thích những trai , lẽ Hiên Chi ngươi tìm cách nào đó để trở thành mỹ nam t.ử ..."
Nguyên Diệu càng càng tức, lớn tiếng : "Ta sẽ cho ngươi ! Công chúa Ngọc Quỷ thì chứ? Phi nhân gì thể kết duyên với con ?"
Bạch Cơ : "Thì Hiên Chi thích công chúa Ngọc Quỷ!"
Ly Nô cũng : "Thì mọt sách thích con mèo rừng tắm hung dữ bạo lực , đúng là mắt."
Nguyên Diệu vội vàng giải thích: "Ta thích Công chúa Ngọc Quỷ! Ta chỉ thích những phi nhân thôi!"
Bạch Cơ và Ly Nô lớn.
"Hiên Chi, thích phi nhân gần gũi với họ cũng đấy. Người duyên sâu với yêu và quỷ hợp để ở Phiêu Miểu các."
"Ôi, mọt sách điên ! Ta là phi nhân nhưng ngươi thích, càng kết duyên với ngươi!"
Nguyên Diệu tức giận vô cùng nhưng chuyện gốc cây Nhân Duyên lấp liếm, Bạch Cơ hỏi thêm nữa, và cũng lén lút thấy nhẹ nhõm.
Hắn quỳ gốc cây, thành tâm cầu nguyện, và cái tên thầm thốt lên cây Nhân Duyên là Bạch Cơ. Không liệu thần cây thể thấy lời cầu nguyện chân thành và nỗi tương tư sâu nặng của . Nếu thần cây thể thấy thì thật . Còn nếu thì sẽ tiếp tục cầu nguyện trong lòng mỗi ngày, tiếp tục nhắc đến nỗi tương tư thể , cho đến khi cuộc đời ngắn ngủi của kết thúc.
Trong lúc , thời gian cứ thế trôi qua từng chút một.
Bạch Cơ từ biệt Nguyệt Lão rời . Nguyệt Lão tặng Bạch Cơ ba cân bánh Phong Nguyệt và hai lọ mật hoa tình duyên. Bạch Cơ cảm ơn, và mời Nguyệt Lão khi nào rảnh rỗi thì ghé thăm Phiêu Miểu các.
Phượng Xí ngơ ngẩn suốt một thời gian dài như đang suy tư điều gì đó. Đến lúc chia tay, dường như hạ quyết tâm.
"Bạch Cơ, nghĩ thông suốt . Ta dự định về Đảo Hỏa Diệm một chuyến nên sẽ cùng ngươi trở về nhân gian. Khi xử lý xong việc ở Đảo Hỏa Diệm, sẽ đến Phiêu Miểu các gặp ngươi."
Bạch Cơ gật đầu, : "Được thôi. Phượng Xí, nhiều chuyện khác thể giúp ngươi , tự thông suốt. Chỉ cần tự ngươi hiểu và đưa quyết định, việc sẽ thôi."
Phượng Xí gật đầu.
Trong lòng Nguyên Diệu tò mò, Phượng Xí thấy gì trong Đá Tam Sinh? Rốt cuộc Nhược Thảo Hồ A Cẩm mới là tiểu hồ kiếp của Phượng Xí nhưng vì Phượng Xí , Nguyên Diệu cũng tiện hỏi, chỉ đành giữ sự tò mò trong lòng.
Mọi từ biệt Nguyệt Lão, rời khỏi Thanh Tịnh Thiên. Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô trở về nhân gian còn Phượng Xí trở Đảo Hỏa Diệm.