Phiêu Miểu 7 - Quyển Thần Đô - Ngoại truyện: Phi Ngư
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:24:33
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vào mùa xuân muộn, hoa rụng rơi đầy trời.
Trưa hôm đó, Bạch Cơ hiếm khi rộng rãi dẫn Nguyên Diệu và Ly Nô đến Thử Lâu xa chợ Nam, để ăn một bữa trưa thịnh soạn.
Sau khi ăn uống no nê, cả ba cùng tản bộ dọc theo sông Lạc để trở về Phiêu Miểu các.
Thực , lý do Bạch Cơ chịu dẫn Nguyên Diệu và Ly Nô ngoài ăn trưa là vì mấy ngày gần đây Ly Nô mua cá khiến thể nấu những món ngon.
Sau mấy ngày ăn uống tạm bợ, Bạch Cơ cảm thấy thức ăn nhạt nhẽo, sáng nay khi thức dậy và cảm thấy đói thấy Ly Nô chợ nên quyết định dẫn cả hai ngoài ăn trưa.
Sông Lạc Hà chảy róc rách hoa bay như mộng, mây trôi trời gió xuân thổi biến thành những hình dạng khác .
Nguyên Diệu chỉ đám mây trời, : "Ly Nô lão , ngươi xem đám mây hình dáng như một con cá béo ?"
Ly Nô liếc đám mây hình cá, : "Mọt sách ngốc, ngươi gợi đúng chuyện ! Những ngày qua đều lo lắng về chuyện cá, nhiều ngày mà A Lục đến chợ bán cá khiến mua cá ngon đây ."
A Lục là một ngư dân, thường bán cá mà bắt từ sông Lạc, Y Hà và Thiên Hà ở chợ Nam.
Vì Ly Nô thường xuyên mua cá, và A Lục quen , Ly Nô gần như chỉ mua cá của .
Vì Ly Nô là khách hàng thiết, A Lục cũng thường giữ những con cá tươi ngon nhất cho Ly Nô.
mấy ngày nay A Lục chợ, Ly Nô đến chợ đều về tay . Cá của những ngư dân khác thì hoặc đủ tươi ngon hoặc họ chịu để cá ngon cho Ly Nô nên khi Ly Nô đến thì cá tươi ngon bán hết chỉ còn những con nhỏ và gầy.
Không A Lục, Ly Nô mua cá ngon.
Bạch Cơ : "Ly Nô, khi nào A Lục bắt cá nữa, mà chuyển nghề khác ? Nếu A Lục, chẳng lẽ Phiêu Miểu các từ giờ sẽ nấu nướng nữa ?"
Ly Nô đáp: "Chuyện ... Chủ nhân, để kết giao với những ngư dân khác, để họ giữ cá ngon cho . Nếu , sẽ tự câu cá. Không A Lục, chúng vẫn thể ăn cá ngon."
Nguyên Diệu nghĩ một lúc : "Tổ tiên của A Lục ba đời đều là ngư dân, thể đột nhiên chuyển nghề . Có lẽ gần đây việc bận nên tạm thời chợ bán cá thôi."
Vì thường giúp Ly Nô chợ mua thức ăn, Nguyên Diệu cũng quen A Lục, một vài điều về . Ví dụ như tổ tiên của A Lục ba đời đều là ngư dân, cũng sống bằng nghề đ.á.n.h cá, nhà ở phía hạ lưu sông Lạc ngoài cổng Kiến Xuân, phụ mẫu đều qua đời chỉ còn thê t.ử và một đứa con trai.
Nguyên Diệu đang nghĩ về chuyện của A Lục thì bỗng thấy một đang cầu phao ở phía xa.
Người đó là một nam nhân trung niên để râu quai nón, mặc áo ngắn màu xám, giày cỏ. Thân hình khỏe mạnh, vạm vỡ.
Nguyên Diệu một lúc, cảm thấy quen thuộc, đó chẳng là A Lục ?!
Ly Nô cũng thấy A Lục, ngạc nhiên : "A Lục bán cá ngẩn ngơ cầu gì? Ta hỏi xem tại dạo chợ bán cá mới ."
Bạch Cơ xa xa, : "Ly Nô đừng vội, dáng vẻ như đang nhảy xuống sông ?"
Ly Nô ngẩn , dừng bước.
Nguyên Diệu chăm chú về phía cầu nổi, chỉ thấy vẻ mặt A Lục lo lắng, bi thương.
A Lục bên mép cầu, đờ đẫn dòng nước chảy xiết của sông Lạc. Hai tay nắm chặt lan can cầu, dường như trèo qua lan can và nhảy xuống sông. vẻ do dự, quyết định hẳn.
Nguyên Diệu hoảng hốt. Hắn lo rằng A Lục sẽ nghĩ quẩn mà nhảy xuống sông, gặp nguy hiểm bèn vội vàng chạy lên cầu nổi.
"A Lục, tuyệt đối đừng tìm đến cái c.h.ế.t!"
Nguyên Diệu chạy đến ôm chặt lấy A Lục.
"Để c.h.ế.t thì hơn..." A Lục một cách chán nản.
Nguyên Diệu ôm chặt lấy A Lục, : "Dù gặp chuyện gì cũng đều cách giải quyết... tuyệt đối đừng nghĩ quẩn..."
A Lục vùng vẫy, buồn bã : "Nguyên công tử, ngài buông tay , để c.h.ế.t thì hơn."
Nguyên Diệu chịu buông tay, A Lục vẫn cố gắng vùng vẫy để nhảy xuống sông Lạc.
"Tõm..." A Lục với sức mạnh phi thường kéo Nguyên Diệu cùng nhảy xuống sông Lạc.
Trên cầu nổi, chỉ vài qua , họ ngạc nhiên A Lục và Nguyên Diệu giằng co ôm lấy cùng rơi xuống dòng sông Lạc.
Bạch Cơ và Ly Nô cũng ngạc nhiên theo.
Sau khi cả hai rơi xuống sông Lạc, Nguyên Diệu dòng nước mạnh mẽ quấn lấy, buộc thả tay .
Nguyên Diệu bơi nên dòng nước xiết cuốn xa.
A Lục vốn là ngư dân, giỏi bơi lội nên tự nổi lên mặt nước. Thấy Nguyên Diệu dòng nước cuốn đang chật vật chìm nổi, A Lục còn nghĩ đến chuyện tự t.ử nữa mà vội vã bơi theo dòng nước để cứu .
Ly Nô ngạc nhiên : "Chủ nhân, mọt sách nước cuốn trôi ..."
Bạch Cơ đưa tay che mắt để xa, : "Bị cuốn khá xa , hình như Hiên Chi còn đang kêu cứu! Ngư dân đều bơi, họ nhảy sông thì đó cũng sẽ tự nổi lên thôi, cần lo lắng ..."
"Chủ nhân, mọt sách là con vịt cạn, Ly Nô vẫn nên vớt về thôi."
Ly Nô thấy Nguyên Diệu đang ngừng vẫy vùng trong nước, định hóa thành mèo yêu chín đuôi để vớt tiểu thư sinh.
"Đừng! Ly Nô, xung quanh đang đấy." Bạch Cơ ngăn .
Trên cầu nổi, một qua đường tụ tập để xem.
Nếu Ly Nô biến thành mèo yêu chín đuôi ở đây sẽ qua đường hoảng sợ, gây náo loạn.
Bạch Cơ khẽ mở đôi môi đỏ, niệm một câu chú ngữ.
Bỗng nhiên, sông Lạc cuộn lên một làn sóng, nhẹ nhàng nâng thư sinh đang vùng vẫy trong nước và ngư dân đang bơi về phía thư sinh lên đưa cả hai đến bờ cỏ bên sông.
Bạch Cơ : "Ly Nô, chúng qua đó xem ."
"Vâng, chủ nhân." Ly Nô đáp.
Bên bờ cỏ xanh ở hạ lưu sông Lạc, khi Bạch Cơ và Ly Nô đến nơi, A Lục và Nguyên Diệu đang đối diện bãi cỏ, phơi khô quần áo ướt ánh nắng ấm áp của mùa xuân.
A Lục giỏi bơi lội nên vấn đề gì.
Nguyên Diệu bơi, uống vài ngụm nước, mặc dù hoảng sợ nhưng vì cứu kịp thời nên cũng .
Khi Bạch Cơ và Ly Nô đến nơi, Nguyên Diệu đang an ủi A Lục.
"A Lục, chuyện cần nghĩ thoáng , dù gặp khó khăn cũng luôn cách giải quyết."
A Lục đau khổ : "Nguyên công tử, thật xin , chợt nghĩ quẩn, suýt nữa khiến công t.ử mất mạng."
Nguyên Diệu đáp: "Không cả. Ta chỉ hy vọng ngươi thể từ bỏ ý định tự tử."
A Lục ngạc nhiên : "Làn gió thật kỳ lạ, chẳng lẽ là thần sông cho c.h.ế.t ?"
Bạch Cơ thấy , : "Chắc chắn là do thần sông phù hộ . A Lục, ngươi đừng nghĩ đến chuyện tự t.ử nữa. Ngươi mà c.h.ế.t, Ly Nô sẽ chỗ nào mua cá Phiêu Miểu các ăn cơm ?"
"Bạch Cơ, Ly Nô lão ."
Nguyên Diệu thấy Bạch Cơ và Ly Nô, vô cùng vui mừng, rằng làn sóng cứu mạng chắc chắn là pháp thuật của Bạch Cơ bèn : "Đa tạ Bạch Cơ."
Bạch Cơ mỉm .
Ly Nô hỏi: "A Lục, ngươi bán cá tìm c.h.ế.t gì?"
A Lục Bạch Cơ và Ly Nô đều là quen, kìm nỗi đau lòng mà kể sự tình.
A Lục rằng tổ tiên ba đời đều nghề đ.á.n.h cá, sống ở một ngôi làng ở hạ lưu sông Lạc ngoài thành.
Mùa đông năm ngoái, một thương nhân Hồ tên Bà Đà qua làng của A Lục, đến nhà xin một bát nước nóng.
Khi uống nước, thương nhân Hồ tên Bà Đà thấy trong bếp của nhà A Lục một tảng đá đang đè hũ dưa muối, ông vô cùng mừng rỡ, rằng sẽ trả một trăm lượng vàng để mua nó.
A Lục và thê t.ử bất ngờ vui mừng.
Tảng đá đó nặng nề, Hồ thương Bà Đà còn việc , tiện mang theo nên đưa ba viên bi vàng cho A Lục, coi như tiền đặt cọc mua đá.
A Lục và Hồ thương Bà Đà hợp đồng và điểm chỉ mặt trưởng làng và lý trưởng.
Theo thỏa thuận, mùa xuân năm , Hồ thương Bà Đà sẽ trở khi xong việc, mang một trăm lượng vàng đến và lấy tảng đá.
Sau khi ký hợp đồng và để ba viên bi vàng, Hồ thương Bà Đà rời .
Tảng đá đó là do cha của A Lục nhặt bên bờ sông Lạc mang về để đè lên hũ dưa muối, nó là một tảng đá đen nhám, thô ráp, gì đặc biệt, giống như những tảng đá bình thường bên bờ sông Lạc, đó còn một rêu xanh, một ít bùn bẩn, và phát mùi hôi thối dễ chịu từ dưa muối.
Tảng đá vốn bình thường và hôi thối, thể đáng giá một trăm lượng vàng chứ?
A Lục và thê t.ử đều là những thật thà chất phác, họ cảm thấy áy náy khi đổi tảng đá lấy một trăm lượng vàng của Hồ thương Bà Đà, hơn nữa bán đồ dơ bẩn cho khác cũng là hành động lịch sự.
Vì hai phu thê đun một nồi nước sôi, dùng xà phòng và vôi, cẩn thận rửa sạch tảng đá hôi thối và nhờn nhụa .
Tảng đá trở nên sạch sẽ và trơn nhẵn, tuy vẫn là thô ráp và gì nổi bật nhưng ít nhất khi bán sẽ mất lịch sự nữa.
A Lục và thê t.ử vui mừng chờ đợi Hồ thương Bà Đà đến lấy tảng đá.
Vào cuối xuân, Hồ thương Bà Đà khi thành công việc đến ngôi làng nơi A Lục sống để lấy đá như hẹn.
A Lục và thê t.ử hân hoan đưa tảng đá rửa sạch, trơn nhẵn.
Nhìn thấy tảng đá sạch, Hồ thương Bà Đà lập tức nổi giận, đó cảm thấy thất vọng và cuối cùng là cực kỳ chán nản.
"Trả cá cho !" Hồ thương Bà Đà tức giận .
A Lục và thê t.ử ngơ ngác hiểu, vội vàng hỏi Hồ thương Bà Đà chuyện là như thế nào.
Hồ thương Bà Đà trách A Lục và thê t.ử nên dùng nước nóng, nước vôi, xà phòng để rửa tảng đá, vì tảng đá là tảng đá bình thường mà là một vật hiếm thế gian.
Tảng đá trải qua một vòng luân hồi từ Cửu Trùng Thiên Hà đến Cửu U Minh Hà, bên trong tảng đá một linh hồn cá đang cư ngụ.
Nếu mài mòn tảng đá sẽ thấy linh hồn cá bên trong. Linh hồn cá sẽ bơi qua bơi trong tảng đá, ngắm linh hồn cá bơi lội nhẹ nhàng sẽ cho tâm hồn thư thái, hòa với vũ trụ, và dùng nó để tu tâm dưỡng tính thể đạt đến trường sinh bất lão.
Linh hồn cá gọi là Ngư Trung Thạch*, cũng gọi là Phi Ngư.
*con cá năm trong đá ạ
Ngư Trung Thạch là bảo vật vô giá của Đạo gia.
Hồ thương Bà Đà từng học một thuật đạo, chút đạo hạnh nên thể thấy Ngư Trung Thạch. Khi ông đến nhà A Lục xin nước nóng uống, lúc trong bếp uống nước thấy ánh sáng linh quang tỏa từ tảng đá, mơ hồ thấy bóng cá nên mới bỏ một trăm lượng vàng để mua Ngư Trung Thạch.
Tảng đá Ngư Trung Thạch cư ngụ tuyệt đối thể gặp nước nóng, càng thể dùng những thứ như nước vôi, xà phòng để rửa, vì tảng đá gặp những thứ sẽ khiến linh hồn cá trong đó c.h.ế.t .
Giờ đây, tảng đá rửa sạch sẽ còn ánh sáng linh quang, cũng còn bóng dáng của con cá nào nữa.
Hồ thương Bà Đà vô cùng tiếc nuối vì bảo vật vô giá A Lục và thê t.ử phá hủy.
Vì linh hồn cá còn, Hồ thương Bà Đà còn ý định mua tảng đá nữa, và yêu cầu A Lục và thê t.ử trả tiền đặt cọc.
A Lục và thê t.ử đều là những thật thà chất phác, vì lầm của mà dẫn đến việc Hồ thương Bà Đà mua tảng đá, mất cơ hội phát tài, họ tuy cảm thấy hối hận và tiếc nuối nhưng vẫn đồng ý trả tiền đặt cọc.
Thê t.ử của A Lục phòng ngủ, mở một chiếc rương gỗ khóa, lật qua một quần áo cũ nhưng đột nhiên mặt biến sắc.
Thê t.ử của A Lục lục lọi trong rương gỗ, vẻ mặt lo lắng, mồ hôi đầm đìa.
"A Lục, viên bi vàng... thấy nữa..." Thê t.ử run rẩy .
A Lục lo lắng : "Đừng lo, nàng tìm kỹ ..."
Thê t.ử của A Lục lục lọi chiếc rương gỗ một nữa nhưng vẫn tìm thấy viên bi vàng.
"Vẫn , giờ đây..."
Thê t.ử lo đến phát .
Khi nhận ba viên bi vàng từ Hồ thương Bà Đà, A Lục và thê t.ử dùng một mảnh vải đỏ bọc , cất giữ ở đáy rương trong phòng ngủ, từ đó đến giờ động đến.
Giờ đây, A Lục và thê t.ử tìm thấy viên bi vàng.
Hồ thương Bà Đà bỏ qua, hạn cho A Lục và thê t.ử đền bù trong vòng mười ngày.
A Lục vô cùng đau khổ, mấy ngày nay đ.á.n.h cá và bán cá.
Ba viên bi vàng biến mất dấu vết từ rương gỗ khóa trong nhà, điều khiến A Lục cảm thấy khó tin. Nếu là kẻ trộm nhà lấy cắp, chắc chắn sẽ dấu vết xâm nhập, hơn nữa rương gỗ thể còn nguyên vẹn, và chiếc khóa rương cũng thể hư hỏng.
Chỉ sợ rằng nội gián.
Phụ mẫu của A Lục qua đời, trong nhà chỉ còn , thê t.ử và một con trai bảy tuổi.
Con trai còn nhỏ, hiểu chuyện, thể nào trộm viên bi vàng, thì chắc hẳn là thê t.ử của .
A Lục bày tỏ sự nghi ngờ với thê t.ử .
Nghe , thê t.ử nổi giận đùng đùng, nàng còn nghi ngờ chính A Lục lén giấu viên bi vàng .
Thế là hai phu thê cãi một trận kịch liệt, thậm chí còn đ.á.n.h .
Con trai của họ, Tiểu Lục thấy phụ mẫu cãi , đ.á.n.h đập lẫn bèn òa lên, run rẩy, lắp bắp thừa nhận tất cả.
Hóa , chuyện là thế .
Sau khi gia đình A Lục nhận bi vàng từ Hồ thương Bà Đà, câu chuyện lan truyền trong làng.
Các bạn nhỏ của Tiểu Lục từng thấy viên bi vàng bao giờ, đều tò mò xem.
Các bạn năn nỉ Tiểu Lục cho xem viên bi vàng nhà .
Tiểu Lục chịu nổi sự nài nỉ và khích bác của các bạn, chút hư vinh yêu thích và quý mến hơn trong đám bạn nên đồng ý lén lấy viên bi vàng từ nhà cho xem.
Tiểu Lục thừa lúc nương để ý, trộm chìa khóa gối của nương, cẩn thận mở rương gỗ, lấy gói vải đỏ đựng bi vàng.
Sau khi lấy viên bi vàng , Tiểu Lục còn khóa rương gỗ và đặt chìa khóa chỗ cũ.
Tiểu Lục mang viên bi vàng đến gặp bạn bè, khoe khoang như thể trưng bày bảo vật.
Các bạn nhỏ thỏa mãn sự tò mò và ngừng khen ngợi Tiểu Lục.
Khi Tiểu Lục mang viên bi vàng về nhà, vì mãi mê đuổi theo một con bướm, gói vải đỏ đựng viên bi vàng rơi bụi cỏ mà hề .
Tiểu Lục về đến nhà mới phát hiện viên bi vàng mất.
Hắn vội vàng chạy ngoài tìm kiếm, lùng sục khắp nơi nhưng vẫn tìm thấy.
Tiểu Lục lo lắng yên, dám với phụ mẫu. May mắn , vài ngày trôi qua, phụ mẫu phát hiện viên bi vàng trong rương biến mất.
Thế là dần dần,= Tiểu Lục cũng an tâm hơn. Hắn thường phụ mẫu chuyện về một trăm lượng vàng bữa cơm, rằng khi Hồ thương Bà Đà trở và mua tảng đá, gia đình sẽ một trăm lượng vàng.
Tiểu Lục nghĩ, đến khi nhà một trăm lượng vàng , sẽ thật với phụ mẫu về việc mất viên bi vàng, khi đó phụ mẫu sẽ bận tâm nữa.
Hắn sẽ đòn vì mất viên bi vàng.
Ai ngờ sự việc diễn đột ngột, A Lục và thê t.ử rửa tảng đá, Hồ thương Bà Đà chịu mua nữa và còn yêu cầu trả viên bi vàng.
Tiểu Lục sợ hãi lo lắng thấy phụ mẫu u sầu, trách móc , cãi cọ ngừng, mấy ngày liền ăn nổi, ngủ yên.
Hôm nay, cuối cùng cũng lấy hết can đảm, thú nhận chuyện với phụ mẫu.
A Lục và thê t.ử xong câu chuyện, vô cùng tức giận, đ.á.n.h Tiểu Lục một trận. đ.á.n.h con xong, việc cũng giải quyết , họ vẫn bồi thường viên bi vàng cho Hồ thương Bà Đà.
Viên bi vàng Tiểu Lục mất, chắc chắn khác nhặt . Việc xảy lâu , manh mối gì để theo, chắc chắn là tìm .
A Lục và thê t.ử buồn khổ trong lòng mà rơi nước mắt. Sau khi bàn bạc, họ quyết định bán nhà cửa và tìm bạn bè, vay tiền để bồi thường vàng cho Hồ thương Bà Đà.
Hôm nay, A Lục lên thành tìm họ hàng để vay tiền nhưng vay , tính toán tiền bồi thường thấy vẫn còn thiếu nhiều.
Khi đến cây cầu nổi, A Lục dòng nước sông Lạc mênh mông, bỗng nhiên cảm thấy cuộc sống còn hy vọng, con đường phía tối tăm, chi bằng c.h.ế.t cho xong.
Nguyên Diệu xong nỗi khổ tâm của A Lục, trong lòng thương cảm, : "A Lục, chuyện bồi thường sẽ cách giải quyết. Ngươi nên chuyện sống c.h.ế.t một cách nhẹ nhàng như , hãy nghĩ đến thê t.ử con cái của , nếu ngươi c.h.ế.t , họ sẽ sống ? Tiểu sinh vẫn còn một ít tiền, thể cho ngươi mượn."
Ly Nô : "Gia cứ tưởng chuyện gì to tát lắm, hóa chỉ là chuyện nhỏ thôi ? A Lục, gia cũng một ít tiền tháng , thể cho ngươi mượn."
Bạch Cơ : "A Lục, tiền cho ngươi mượn. tảng đá của ngươi vẫn còn chứ? Ta thể giúp ngươi xem, liệu Ngư Trung Thạch thể sống ..."
A Lục ban đầu cảm kích khi Nguyên Diệu và Ly Nô giúp đỡ nhưng khi Bạch Cơ rằng Ngư Trung Thạch còn thể sống , quên mất cả sự cảm kích bèn sụp xuống mặt Bạch Cơ, run rẩy : "Bạch Cơ cô nương, ngươi khả năng kỳ diệu, Ngư Trung Thạch của thực sự thể sống ?! Chỉ cần nó thể sống, vẫn thể bán cho Hồ thương Bà Đà, sẽ còn khổ sở nữa..."
Bạch Cơ : "Ta xem tảng đá mới tình trạng của Phi Ngư . Thế nhé, A Lục, ngươi mang tảng đá đến Phiêu Miểu các, sẽ xem giúp ngươi."
A Lục vội vàng gật đầu, : "Được, . Ta sẽ về nhà lấy tảng đá ngay."
A Lục cúi đầu cảm tạ Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô, đó lập tức trở về nhà lấy tảng đá.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô cùng trở về Phiêu Miểu các.
Tại chợ Nam, Phiêu Miểu các.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô giữa dòng tấp nập ở chợ Nam, chầm chậm về phía Phiêu Miểu các.
Nguyên Diệu cứ mãi vuốt vuốt mái tóc nửa ướt nửa khô của .
Bạch Cơ : "Hiên Chi, cảm giác tắm trong sông Lạc cuối xuân như thế nào?"
Nguyên Diệu nhăn mặt : "Gần đây trời nóng, cuối xuân mà giống đầu hè, sông Lạc thì lạnh. tiểu sinh bơi nên nổi lên còn sặc nước mấy . Mùa hè năm nay, tiểu sinh học bơi thôi, mong Ly Nô lão dạy cho tiểu sinh."
Ly Nô , : "Mọt sách, gia dạy . Ngươi ngốc quá, chắc chắc là học ."
Bạch Cơ : "Hiên Chi, để dạy cho. Ta bơi giỏi nhất , thể bơi khắp các con sông lớn nhỏ mà cần lên bờ, thể ở nước hàng trăm năm cũng vấn đề gì."
Nguyên Diệu mỉm : "Bạch Cơ, đó là bản năng, kỹ năng. Tiểu sinh nghĩ con thể học bơi từ ngươi ."
Ly Nô : "Mọt sách, gia cũng dạy nổi con . Hay ngươi học bơi từ A Lục , ngươi hứa cho mượn tiền, chắc chắn sẽ sẵn lòng dạy ngươi thôi."
Nguyên Diệu : "Như thế cũng . Nói đến A Lục, Bạch Cơ, Ngư Trung Thạch đó thực sự là gì ? Trên thế gian thật sự bảo vật thần kỳ như ?"
Bạch Cơ : "Có đấy. Phi Ngư hiếm gặp, là bảo vật kỳ diệu giúp Đạo gia tu tâm dưỡng tính, trường sinh bất lão, chỉ tiếc là A Lục và thê t.ử phá hủy mất ."
Nguyên Diệu hỏi: "Làm mà con cá chui trong đá ?"
Bạch Cơ : "Người bơi đời như cá nổi trong đá. Hiên Chi, đây là một cảnh giới của tạo hóa, cần lý do."
Người bơi đời, cá nổi trong đá, đó là cảnh giới của tạo hóa.
Nguyên Diệu suy ngẫm lời của Bạch Cơ theo bước chân của nàng, bước con ngõ cụt.
Ly Nô, , đột nhiên dừng , nghiêng đầu, hít nhẹ cánh mũi.
"Chủ nhân xem nơi đen ngòm, khói mù mịt, âm khí tràn cả ngoài Phiêu Miểu các. Ba chúng chỉ ngoài ăn bữa trưa, thế mà trong Phiêu Miểu các kẻ trộm đột nhập ..."
Nguyên Diệu định thần kỹ, chỉ thấy trong ngõ cụt ngập tràn khí đen, âm khí rợn .
Thường ngày, con ngõ cụt bên ngoài Phiêu Miểu các chỉ là nơi hoang vu cỏ dại đìu hiu, hề khí độc đen kịt như bây giờ, giống như âm khí rợn rợn từ địa ngục Hoàng Tuyền trào lên.
Bạch Cơ nheo mắt phượng nhưng để ý lắm, : "Đây là âm khí từ địa phủ, e là khách từ địa phủ tới."
Khi Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô bước Phiêu Miểu các, họ bèn thấy tiếng cãi vã từ bên trong vọng .
Một giọng : "A Cữu, tất cả là do ngươi!"
Giọng khác đáp: "Tiểu An, rõ ràng là ngươi tham tiền, trách ?!"
"Không trách ngươi thì trách ai? A Cữu, cho cùng, cái c.h.ế.t của cũng là do ngươi gây !"
"Tiểu An, chuyện nào chuyện đó, kéo chuyện cũ ?!"
"Ôi, A Cữu, ngươi ý gì? Chẳng lẽ cái c.h.ế.t của chỉ là chuyện cũ, đáng nhắc đến ?!"
"Tiểu An, ý đó..."
...
Nguyên Diệu , cảm thấy quen tai, đó là giọng của Hắc Bạch Vô Thường từ địa phủ.
Hắc Bạch Vô Thường là quỷ sai của địa phủ, Bạch Vô Thường tên là Tạ Bất An, Hắc Vô Thường tên là Phạm Vô Cữu, hai lúc sống là bạn , kết nghĩa kim lan, tình như thủ túc. Sau vì một lý do nên họ cùng qua đời. Diêm Vương khen ngợi tình nghĩa sâu đậm của họ, cho họ cùng quỷ sai ở địa phủ.
Nguyên Diệu quen Hắc Bạch Vô Thường từ sự kiện "Gương Âm Dương". Khi Kình Ma thượng cổ xuất hiện, Trường An biến thành tòa thành của những xác sống, Hắc Bạch Vô Thường nhờ Bạch Cơ giúp khôi phục danh sách địa phủ.
Hắc Bạch Vô Thường tham tiền, ngoài việc đúng công việc bắt hồn theo danh sách của địa phủ thì đôi khi họ nhận tiền để dẫn linh hồn của những sống tò mò xuống địa phủ, nhưng vì sợ Diêm Vương nên họ chỉ dám dẫn đến cầu Nại Hà.
Vi Ngạn tham quan địa phủ một , luôn nhờ Nguyên Diệu tìm Hắc Bạch Vô Thường giúp đỡ. Từ sự kiện "Gương Âm Dương", Nguyên Diệu gặp Hắc Bạch Vô Thường nên thể giúp Vi Ngạn nhưng hôm nay thì gặp họ .
Phiêu Miểu các tràn ngập âm khí của địa phủ, những làn khí đen như dòng sông tràn từ bên trong, lan tỏa khắp nơi, thậm chí tràn cả bên ngoài cửa.
Bạch Cơ trong lòng vui, nàng khẽ phất tay áo trắng, tạo một cơn gió mát.
Một làn gió nhẹ thoảng qua, âm khí đặc quánh và lạnh lẽo trong Phiêu Miểu các ngay lập tức tan biến, thế giới trở sự sáng sủa và trong lành của cuối xuân.
Hắc Bạch Vô Thường nhận Bạch Cơ trở về, hai ngừng cãi , lượt bước từ bên trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-7-quyen-than-do/ngoai-truyen-phi-ngu.html.]
Bạch Cơ : " là khách quý, hôm nay hai vị quỷ sai thời gian rảnh đến Phiêu Miểu các chơi ?"
Hắc Vô Thường : "Bạch Cơ, chúng đến đây nhờ ngươi giúp đỡ."
Bạch Cơ đảo mắt, : "Được thôi. Mời hai vị quỷ sai trong , chúng từ từ chuyện. Hiên Chi, pha ."
"Vâng," Nguyên Diệu đáp.
Bạch Cơ và Hắc Bạch Vô Thường trò chuyện bên trong.
Ly Nô ăn uống no nê, vốn định sân của Phiêu Miểu các, gốc cây bồ đề tắm nắng ngủ trưa nhưng tò mò hai con quỷ treo cổ gặp rắc rối gì mà đến Phiêu Miểu các nhờ Bạch Cơ giúp đỡ. Thế là Ly Nô biến thành một con mèo đen nhỏ, cuộn cửa sổ ở sân nửa tắm nắng trộm cuộc trò chuyện bên trong.
Nguyên Diệu bếp đun nước, pha một bình Cam Lộ, mang bên trong.
Phiêu Miểu các, bên trong.
Bạch Cơ và Hắc Bạch Vô Thường bên bàn ngọc xanh trò chuyện.
Nguyên Diệu mang Cam Lộ đến ở bên cạnh.
Chuyện là như thế .
Hôm qua, Hắc Bạch Vô Thường theo danh sách địa phủ, bắt một linh hồn đến lúc dương thọ kết thúc, mang về địa phủ.
Linh hồn tên là Bá Trứu, dương thọ sáu mươi tám, cũng , chỉ là một bình thường.
Bá Trứu một sở thích là câu cá.
Trong suốt cuộc đời, điều Bá Trứu yêu thích nhất là câu cá. ông từng khắp ba núi năm hồ, chỉ để câu cá ở các con sông khắp nơi. Cuối cùng, ông định cư ở Lạc Dương, cũng vì ở gần đó nhiều con sông, thuận tiện cho việc câu cá.
Dương thọ của Bá Trứu hết, Hắc Bạch Vô Thường bắt hồn ông . ông nỡ rời bỏ cần câu yêu quý của nên van xin Hắc Bạch Vô Thường, xin mang cần câu xuống địa phủ.
Hắc Bạch Vô Thường nghĩ rằng Diêm Vương quy định cấm cho linh hồn mang đồ vật xuống địa phủ, mang theo một cây cần câu cũng chuyện lớn nên họ đồng ý.
Bá Trứu mang theo cần câu yêu quý, theo Hắc Bạch Vô Thường xuống địa phủ.
Khi qua cầu Nại Hà ở sông Tam Đồ, dòng nước cuồn cuộn của sông Tam Đồ, cùng với bùn m.á.u đục ngầu và những bộ xương lăn lộn trong đó, ông lên cơn thèm câu cá.
Không hiểu vì , Bá Trứu cầu Nại Hà để thỏa mãn cơn nghiện câu cá cuối cùng trong đời. Dù thế nào, ông cũng thực hiện ước nguyện .
Bá Trứu năn nỉ Hắc Bạch Vô Thường, mong họ cho phép ông câu cá cầu Nại Hà. Hắc Bạch Vô Thường đồng ý. Bá Trứu bèn lấy từ trong n.g.ự.c một cái bọc vải đỏ, mở và lấy ba viên bi vàng dâng lên Hắc Bạch Vô Thường.
"Đây là bảo vật mà lão già nhặt mùa đông năm ngoái, nguyện dâng tặng hai vị Quỷ Tiên Đại Nhân. Mong hai vị Quỷ Tiên Đại Nhân thương tình mà đồng ý cho ước nguyện cuối cùng của lão già ."
Hắc Vô Thường đồng ý, : "Không . Cầu Nại Hà là nơi để câu cá!"
Bạch Vô Thường ba viên bi vàng thu hút, trong mắt lộ ánh sáng, cũng động lòng.
"A Cữu, chúng cũng gấp gì, để ông câu cá một lát cũng chẳng ..."
Hắc Vô Thường ngạc nhiên : "Tiểu An, cầu Nại Hà là nơi để câu cá ? Hơn nữa, sông Tam Đồ kết nối bốn bể tám phương, nước vô vong linh, tràn ngập những cảm xúc mãnh liệt và ký ức tan vỡ của hàng tỷ sinh linh qua đời. Những cảm xúc và ký ức mạnh mẽ sẽ sinh những sinh vật kỳ quái đáng sợ. Ngay cả Diêm Vương cũng trong sông Tam Đồ những quái vật gì, ngươi dám để ông câu cá ở đây ư?"
Bạch Vô Thường đáp: "A Cữu, ông chỉ là một vong linh con bình thường. Dù sông Tam Đồ đầy rẫy những sinh vật đáng sợ, ông chỉ là một con bình thường với một cần câu bình thường thể câu gì chứ? Chúng chỉ cần cho ông thời gian giới hạn, ông sẽ chẳng câu gì . Chúng đợi thêm một lát sẽ kiếm ba viên bi vàng mà chẳng mất gì."
Hắc Vô Thường vẫn yên tâm hỏi: "Thật sự vấn đề gì chứ?"
Bạch Vô Thường đáp: "Yên tâm , vấn đề gì ."
Thế là Hắc Bạch Vô Thường cho Bá Trứu một thời gian giới hạn, chỉ cho phép ông câu cá cầu Nại Hà trong một thời gian bằng một nén nhang.
Bá Trứu đồng ý.
Bá Trứu cầu Nại Hà, vung cần câu, bắt đầu câu cá.
Hắc Bạch Vô Thường đợi xa.
Dây câu thả xuống dòng nước của sông Tam Đồ.
Nước sông sông Tam Đồ đục, và dòng chảy ngầm mạnh, thấy rõ gì bên .
Chẳng bao lâu, dây câu trĩu xuống, dường như thứ gì đó c.ắ.n câu từ đáy sông Tam Đồ.
Bá Trứu vui mừng, vội vàng kéo cần câu lên.
Thứ c.ắ.n câu dường như khá nặng, đang đấu sức với Bá Trứu đáy sông Tam Đồ.
Dựa kinh nghiệm câu cá đây, Bá Trứu đoán rằng lẽ ông câu một con cá lớn.
Việc thể câu cá lớn cầu Nại Hà ở cuối cuộc đời khiến Bá Trứu vui và phấn khích. ông dùng hết sức lực, vung cần câu lên, kéo móc câu lên.
Một con bạch tuộc* mặt kích thước như một chiếc cối xay dây câu kéo khỏi sông Tam Đồ.
*Nguyên âm là蛸 Tiêu : Ngày xưa gọi là bạch tuộc tám chân, thạch cự. Còn tên gọi khác: Bát tiêu.
"Hai vị Quỷ Tiên Đại Nhân, lão già câu cá !"
Bá Trứu phấn khởi .
Hắc Bạch Vô Thường lúc đó đang trò chuyện, chú ý đến việc Bá Trứu câu cá. Khi thấy tiếng kêu của Bá Trứu, hai thì lập tức cảm thấy .
Con bạch tuộc mặt lớn cỡ chiếc cối xay khi kéo khỏi mặt nước, lớn lên như gặp gió. Cơ thể mềm mại màu đen của nó phồng lên, thể tích tăng lên hàng trăm .
Con bạch tuộc mặt há miệng to, nuốt chửng Bá Trứu bụng.
Cơ thể đen bóng mềm mại của nó lan khắp cầu Nại Hà, tám cái chân của nó như những sợi dây leo cuốn quanh cây cầu, trông như một ngôi nhà khổng lồ màu đen.
Con bạch tuộc mặt nhe răng múa vuốt há miệng to về phía Hắc Bạch Vô Thường.
Hắc Bạch Vô Thường vội vàng rút vũ khí đối phó.
Sau một hồi chiến đấu, Hắc Bạch Vô Thường thể đ.á.n.h bại con quái vật khổng lồ như ngôi nhà .
Hắc Bạch Vô Thường thấy tình thế bèn bỏ chạy.
Con bạch tuộc mặt cũng đuổi theo Hắc Bạch Vô Thường, mà chỉ rút lui, yên tĩnh cầu Nại Hà.
Hắc Bạch Vô Thường chạy đến một cách an , núp một cây khô, từ xa con quái vật khổng lồ chắn cầu Nại Hà, trong lòng đầy sợ hãi và phiền muộn.
Con bạch tuộc khổng lồ nuốt chửng Bá Trứu khiến hai mất linh hồn mà họ bắt giữ, thể về âm phủ giao nộp. Điều đáng lo ngại hơn là con quái vật chắn ngang cầu Nại Hà, ngăn chặn con đường dẫn đến âm phủ, vấn đề càng nghiêm trọng hơn.
Hắc Bạch Vô Thường đang bối rối thì một giọng nữ già nua vang lên: "Ai bảo các ngươi tham lam mù quáng, luôn những việc chỉ vì tiền, thì gặp báo ứng ?"
Hắc Bạch Vô Thường theo tiếng , thì là Mạnh Bà.
Mạnh Bà là một bà lão tóc bạc phơ, khuôn mặt từ bi hiền hậu. Bà mặc một bộ áo tím, tay cầm một chiếc gậy treo một cái chuông đồng, bước loạng choạng.
Bạch Vô Thường nịnh: "Mạnh Bà Đại Nhân, hiểu rộng rãi, xin hãy cho chúng đây là loại quái vật gì?"
Mạnh Bà đáp: "Đây là quỷ bạch tuộc Minh Hà. Nó vốn là linh hồn của một con thủy quái ở biển, lang thang trong sông Tam Đồ. Vì trong sông Tam Đồ chứa đầy những cảm xúc mạnh mẽ và ký ức tan vỡ của hàng tỷ sinh linh nên sinh quỷ bạch tuộc Minh Hà. Quỷ bạch tuộc Minh Hà thường sống ở đáy sông Tam Đồ là một sinh vật hiếm gặp. Không ngờ các ngươi nó xuất hiện."
Hắc Vô Thường nịnh: "Mạnh Bà, ngài là ân nhân của chúng , xin ngài chỉ bảo cho chúng , bây giờ đây? Làm cách nào để khiến con quỷ bạch tuộc Minh Hà nhả linh hồn mà nó nuốt và trở về đáy nước?"
Mạnh Bà : "Cái , lão . Lão giờ chỉ đến, đây cũng là đầu tiên tận mắt thấy nó. Các ngươi thể tìm Diêm Vương, ông là vua của âm phủ, chắc chắn sẽ cách."
Hắc Bạch Vô Thường cùng lắc đầu như trống bỏi.
Hắc Vô Thường : "Không , , thể để Diêm Vương đại nhân chuyện !"
Bạch Vô Thường : "Nếu Diêm Vương đại nhân con quỷ là do chúng gây , chắc chắn sẽ lột da chúng !"
Mạnh Bà suy nghĩ một lát : "Con quỷ bạch tuộc Minh Hà vốn là sinh vật của biển cả, nếu các ngươi dám tìm Diêm Vương thì hãy tìm Long Vương . Có lẽ nàng sẽ cách giúp các ngươi."
Thế là Hắc Bạch Vô Thường đến Phiêu Miểu các.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu xong lời Hắc Bạch Vô Thường kể thì đều ngạc nhiên.
Ly Nô nhịn hỏi vọng từ ngoài cửa sổ: "Này, mấy tên c.h.ế.t treo , cái con quỷ bạch tuộc Minh Hà đó là cá ?"
Vì trong lòng đang phiền muộn đến cầu cứu Bạch Cơ, Hắc Bạch Vô Thường thèm chấp việc Ly Nô gọi hai là "mấy tên c.h.ế.t treo".
Bạch Vô Thường đáp: "Là cá."
Con mèo đen l.i.ế.m môi, : "Ăn ? Nó ngon ?"
Hắc Vô Thường : "Nó trông thể ăn luôn cả ngươi đấy."
Bạch Cơ suy tư một chút, : "Nghe cũng thú vị đấy. Ta từng thấy con quỷ bạch tuộc Minh Hà bao giờ. Hai vị quỷ sai, sẽ cùng các ngươi đến âm phủ xem thế nào."
Con mèo đen dậy, : "Chủ nhân, Ly Nô cũng . Ly Nô thể bỏ lỡ con cá đó ."
Bạch Cơ : "Được thôi."
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, tiểu sinh cũng cùng ?"
Bạch Cơ đáp: "Ngươi cần . Thứ nhất, ngươi là sống, âm phủ một chuyến,tuy mất mạng nhưng cũng sẽ hao tổn dương khí, hại cho sức khỏe. Hôm nay ngươi rơi xuống sông Lạc, âm khí xâm nhập nhiễm lạnh, cần âm phủ. Thứ hai, con quỷ bạch tuộc Minh Hà thể chiếm cứ cầu Nại Hà to lớn như nhà, chắc hẳn nguy hiểm. Thứ ba, theo như thỏa thuận, chiều nay A Lục sẽ mang hòn đá đến Phiêu Miểu các. Nếu lúc đến mà Phiêu Miểu các ai thì đúng là bất lịch sự. Ngươi ở để tiếp đãi A Lục nhé."
Nguyên Diệu đáp: "Được . Bạch Cơ, Ly Nô lão , hai cẩn thận, chú ý an ."
"Ừ."
Bạch Cơ mỉm .
Con mèo đen : "Mọt sách , ngươi ở nhà trông Phiêu Miểu các cho , tối nay gia sẽ nấu tiệc thịt bạch tuộc cho ngươi ăn."
Bạch Cơ vẻ hài lòng, : "Ly Nô, quỷ bạch tuộc Minh Hà thôi là ngon , đừng mà ăn nữa. Mấy thứ ở sông Tam Đồ đều nhiễm quá nhiều oán khí và quỷ khí của âm giới, lành gì."
Con mèo đen : "Chủ nhân, thế bạch tuộc biển ngon ?"
Bạch Cơ sững , : "Bạch tuộc là một loại hải tộc, chúng mạnh mẽ, tám chân, giỏi xây dựng cung điện, pháo đài, thường lao động nặng ở biển. Ta từng ăn chúng bao giờ."
Con mèo đen : "Chủ nhân, Ly Nô sẽ mở cho ngài một ý tưởng mới. Tương lai khi ngài trở biển cả, thể thử xem chúng ngon ."
Bạch Cơ : "Bạch tuộc mềm nhũn, trơn láng như một đống bùn, trông vẻ gì ngon lành cả."
Thế là Bạch Cơ và Ly Nô trò chuyện về việc bạch tuộc thể ăn cùng Hắc Bạch Vô Thường rời khỏi Phiêu Miểu các, đến âm phủ.
Sau khi Bạch Cơ và Ly Nô rời , Nguyên Diệu ở một trong Phiêu Miểu các để trông coi cửa hàng.
Vì rơi xuống sông Lạc, Nguyên Diệu một bộ quần áo sạch sẽ tháo búi tóc , phơi khô mái tóc nửa ướt, đó buộc .
Nguyên Diệu đang định giặt quần áo thì A Lục mang theo hòn đá xông thẳng Phiêu Miểu các.
Nguyên Diệu đón tiếp A Lục.
A Lục đưa hòn đá .
Nguyên Diệu cúi đầu , chỉ thấy hòn đá đó nhỏ hơn cái cối xay một chút, màu xám đen, trông bình thường gì đặc biệt. Khi thử cầm lên thì thấy nặng ba mươi cân, gì lạ khi Hồ thương Bà Đà mang theo nó để việc, vì nó khá nặng.
A Lục mang theo hòn đá chạy một mạch đến Phiêu Miểu các, dù cao lớn, mạnh mẽ, cũng mệt đến mức mồ hôi đầm đìa, thở hổn hển.
Nguyên Diệu vội vàng mang đến cho A Lục.
A Lục gấp gáp hỏi: "Nguyên công tử, Bạch Cơ cô nương ?"
Nguyên Diệu đáp: "Vừa chuyện xảy nên Bạch Cơ và Ly Nô lão ngoài việc . Trước khi , nàng dặn tiểu sinh tiếp đãi ngươi."
A Lục hỏi: "Nguyên công tử, ngươi thể con cá trong hòn đá còn sống ?"
Nguyên Diệu lắc đầu, khó xử : "Tiểu sinh mắt kém, bảo vật." Thế là A Lục và Nguyên Diệu cùng thống nhất để hòn đá, chờ Bạch Cơ về kiểm tra.
A Lục uống hết , nghỉ ngơi một lát về nhà , ngày mai sẽ Phiêu Miểu các.
Sau khi A Lục rời , Nguyên Diệu mang hòn đá lên bàn ngọc xanh, đặt ngay ngắn.
Nguyên Diệu tiếp tục giếng cổ để giặt đồ. Sau khi giặt xong, phơi khô thì thấy trời gần tối, bèn tranh thủ mua vài cái bánh Tất La ở cửa hàng của Hồ khi trống báo hiệu đ.á.n.h lên, dùng bữa tối. Vì lo rằng Bạch Cơ và Ly Nô sẽ đói khi trở về, mua đủ phần cho ba .
Trăng lên đến đỉnh trời, cành hoa đua nở, đêm xuân yên tĩnh và thanh bình trong thành Lạc Dương.
Trong Phiêu Miểu các, Nguyên Diệu đang quỳ gối bên bàn ngọc xanh, đốt bảy cây đèn đồng, một quyển Luận Ngữ.
Nguyên Diệu sách thánh hiền lo lắng cho Bạch Cơ và Ly Nô. Dưới địa phủ xuất hiện một con bạch tuộc lớn như cả một tòa nhà ngang cầu Nại Hà, chỉ nghĩ thôi cũng thấy thật đáng sợ.
Bạch Cơ và Ly Nô xử lý việc , thật sự sẽ vấn đề gì chứ?
Vì Bạch Cơ luôn mạnh mẽ và thể thứ nên Nguyên Diệu thường mặc định rằng nàng thể giải quyết rắc rối, đ.á.n.h bại quái vật, xử lý việc, mà quên mất rằng nàng cũng chỉ là một con rồng yêu.
Liệu Bạch Cơ gặp chuyện gì , nàng con quỷ bạch tuột nuốt mất ?!
Nguyên Diệu nghĩ lung tung, càng nghĩ càng lo, lòng phiền muộn, thể tập trung sách thánh hiền nữa.
lúc đó bên ngoài vang lên tiếng đẩy cửa và tiếng chuyện của Bạch Cơ và Ly Nô.
Bạch Cơ : "Ly Nô, , cái thứ đó qua ăn , mà ngươi còn nhào c.ắ.n một miếng. Nhìn xem, miệng lưỡi ngươi đều đen cả . Muốn nôn thì ngoài nôn, đừng nôn ở trong Phiêu Miểu các."
Ngay khi tiếng mở cửa vang lên, Ly Nô chạy ngoài, nôn thốc nôn tháo ngoài ngõ cụt.
Nguyên Diệu thấy thì vội vàng dậy.
Bạch Cơ mỉm bước .
"Hiên Chi, về ."
Nguyên Diệu Bạch Cơ một lượt, lập tức ngạc nhiên.
Bạch Cơ mặc một bộ y phục trắng nhưng dính nhiều vết bẩn đen, trở thành một bộ quần áo đen trắng lẫn lộn, hơn nữa còn phát mùi tanh nồng nặc. Tuy nhiên, dù bộ y phục trắng biến thành đen trắng, Bạch Cơ vẫn tỏa sáng rạng ngời, trông vẫn đầy sức sống, hề thương.
"Bạch Cơ chứ? Quần áo của ngươi... đổi màu thế ?"
Bạch Cơ mỉm : "Hiên Chi, . Chỉ là, cầu Nại Hà, đấu với quỷ bạch tuột. Con quỷ bạch tuột đó chỉ phủ đầy dịch nhờn, mà còn thể phun chất lỏng đen tanh, kịp tránh, phun cả ."
Nguyên Diệu hỏi: "Vậy còn con quỷ bạch tuột đó thì ?"
Bạch Cơ tươi : "Ta mang nó về ."
Bạch Cơ quỳ gối bên bàn ngọc xanh, nàng lấy một chiếc hộp gỗ nhỏ .
Bạch Cơ mở hộp gỗ, khẽ mở đôi môi đỏ, thổi nhẹ một hộp gỗ.
Trong hộp bay một giọt nước nhỏ bằng bàn tay.
Giọt nước trong suốt, lấp lánh ánh sáng, bên trong chứa một con quỷ bạch tuột nhỏ màu đen đang quơ quào.
Con Bạch túc quỷ vẫn còn sống, vì pháp thuật của Bạch Cơ thu nhỏ nhốt trong giọt nước, nó quơ quào như một bông hoa đen đang liên tục khép mở.
Nguyên Diệu con quỷ bạch tuột lơ lửng giữa trung, : "Thì đây là quỷ bạch tuột."
Bạch Cơ mỉm : " . Bây giờ nó nhỏ , trông còn tạm . Khi nó to như một tòa nhà, trông thật kinh khủng. Chuyến đến địa phủ uổng công, cuối cùng tháng Phiêu Miểu các cũng thu nhập. Hắc Bạch Vô Thường đưa một trăm lượng vàng, giúp họ giải quyết con quỷ bạch tuột yên tình hình cầu Nại Hà. Còn thêm ba viên bi vàng để ép con quỷ bạch tuột nhả hồn phách của Bá Trứu . A, trận chiến , vận động nhiều quá, đói . Hiên Chi, ăn gì đó."
Nguyên Diệu dậy, : "Tiểu sinh bếp lấy cho nàng bánh Tất La. Ủa còn Ly Nô lão thì ? Sao nữa?"
Bạch Cơ mỉm : "Ly Nô thấy quỷ bạch tuột, nghĩ rằng nó cũng là cá, chắc chắn ăn . Thế là nhảy c.ắ.n một miếng, kết quả là ngậm đầy dịch nhờn đen, ghê quá mà nôn , nôn cả đoạn đường ."
"Cái ..."
Nguyên Diệu ngạc nhiên.
Nguyên Diệu bước ngoài xem Ly Nô, chỉ thấy con mèo đen vẫn đang xổm trong ngõ cụt mà nôn khan.
Mèo đen thấy Nguyên Diệu, giọng khản đặc : "Mọt sách, khó chịu quá, ghê quá, gia sống nữa..."
Nguyên Diệu : "Ly Nô lão , cá nào cũng ăn . Với thức ăn, cẩn thận khi cho miệng, thể..."
Mèo đen vẫy vẫy chân, ngắt lời Nguyên Diệu, : "Được , Mọt sách đừng nữa. Ngươi trong , để gia yên tĩnh mà nôn một lát..."
Nguyên Diệu đành .
Nguyên Diệu bưng một đĩa bánh Tất La từ bếp, một đĩa bánh vàng sữa pha một bình cam lộ, mang trong gian trong.
Bạch Cơ đang chăm chú hòn đá bàn ngọc xanh.
Trên trung, con quỷ bạch tuột nhốt trong giọt nước vẫn đang tiếp cận hòn đá, ngừng bay lượn quanh hòn đá.
Nguyên Diệu tới, : "Bạch Cơ, đây là hòn đá mà A Lục mang đến. Nàng xem con cá trong hòn đá còn sống ?"
Bạch Cơ lắc đầu, : "Không sống nữa. Ngư Trung Thạch c.h.ế.t từ lâu . Có một thứ, mất là mất , thể ."
Nguyên Diệu : "Vậy thì bây giờ? A Lục còn đang hy vọng con Ngư Trung Thạch thể cơ hội, để Hồ thương Bà Đà thể mua hòn đá của ."
Bạch Cơ : "A Lục duyên phận với việc phát tài. Những thứ trong mệnh, thể cưỡng cầu."
Nguyên Diệu buồn rầu : "Vấn đề của A Lục bây giờ còn là phát tài, mà là trả nợ. Ngư Trung Thạch chuyển biến , sẽ nợ Hồ thương Bà Đà ba viên bi vàng, thể nào trả tiền ."
Con quỷ bạch tuột vẫn quanh quẩn gần hòn đá, liên tục tiến gần hơn nhưng giọt nước ngăn .
Bạch Cơ liếc hòn đá con quỷ bạch tuột, đôi môi đỏ nhếch lên, khóe miệng nở một nụ kỳ quái.
"Hiên Chi, thể tạo một thứ thú vị. Ta sẽ mua hòn đá của A Lục."
Ngày hôm , A Lục đến Phiêu Miểu các, Bạch Cơ với rằng con Ngư Trung Thạch thể hồi sinh nữa.
A Lục vô cùng thất vọng. Nghĩ đến việc trả nợ, cảm thấy tuyệt vọng, cuộc đời vô vọng.
Bạch Cơ đề nghị mua hòn đá của A Lục với giá ba viên bi vàng.
A Lục mừng rỡ, vội vàng đồng ý ngay. Thế là Bạch Cơ đưa cho A Lục ba viên vi vàng mà nàng nhận từ địa phủ. Những viên bi vàng là ba viên mà ngày xưa Bá Trứu tình cờ nhặt trong bụi cỏ bên đường khi câu cá về, là ba viên mà Tiểu Lục mất.
A Lục mang ba viên bi vàng trả cho Hồ thương Bà Đà, là trả xong nợ.
A Lục tiếp tục công việc đ.á.n.h cá ở sông Lạc và bán cá ở chợ Nam như thường lệ, từ đó Ly Nô cũng nơi để mua cá, còn Phiêu Miểu các thể ăn uống bình thường.
Hôm đó, buổi trưa, trời trong gió mát, ánh nắng chan hòa.
Vào buổi trưa hôm đó, trời trong xanh, nắng rực rỡ.
Tại sân của Phiêu Miểu các, Nguyên Diệu và Bạch Cơ tán cây bồ đề xanh tươi, bên cạnh là con mèo đen đang cuộn tròn chiếc đệm cỏ.
Ở giữa Nguyên Diệu, Bạch Cơ, và Ly Nô là một tảng đá.
Tảng đá nửa trong ánh nắng, nửa trong bóng râm của cây.
Cả ba đôi mắt đều chăm chú tảng đá.
Đó là bảo vật mới do Bạch Cơ tạo .
Tảng đá là của A Lục nhưng mài mỏng, giống như một chiếc gương hình bầu d.ụ.c phần lồi lên. Nhìn qua ánh nắng, bên trong tảng đá một con, , một con quỷ bạch tuột Minh Hà đang bơi lượn.
Quỷ bạch tuột Minh Hà hình dạng kỳ dị và xí, nhầy nhụa, móng vuốt xòe trông vô cùng hung tợn đáng sợ.
Nhìn một lúc, Nguyên Diệu kìm mà : "Bạch Cơ, chẳng rằng ngắm thần vật sẽ giúp tâm hồn thư thái, hòa trời đất, giúp trường sinh bất lão ? càng lâu thì càng thấy tâm tĩnh, chỉ cảm thấy đáng sợ và ghê tởm..."
Con mèo đen nhắm mắt, : "Chủ nhân, mọt sách sai. Ly Nô thấy vật bèn nhớ cảnh lúc c.ắ.n nó, càng nghĩ càng buồn nôn, hôm nay thật ăn gì cả."
Bạch Cơ xoa cằm, : "Ờm, dù cũng là đồ giả tạo trong lúc ngẫu hứng, hơn nữa dùng quỷ bạch tuột Minh Hà nguyên liệu, so với loại Phi Ngư chính phẩm do trời đất tạo thành vẫn còn cách xa lắm."
Nguyên Diệu thực sự thể thêm bèn dời mắt .
"Bạch Cơ, thần vật mà ngươi giúp trường thọ, còn khiến hao mòn tuổi thọ."
Bạch Cơ cũng thu hồi ánh mắt, : "Chuyện ... lẽ là do thời điểm ngắm đúng. Thần vật mà thích hợp để ngắm lúc nửa đêm, khi vạn vật tĩnh lặng, ánh trăng âm u, càng càng thấy đáng sợ, càng càng khí ma quái. Ồ, xong thì sẽ bán với giá cao cho Vi công tử."
Nhắc đến Vi Ngạn, Nguyên Diệu nhớ đến Hắc Bạch Vô Thường, : "Bạch Cơ, Đan Dương luôn thăm Địa Phủ, đây nhờ nhờ vả Hắc Bạch Vô Thường nhưng kịp với họ."
Bạch Cơ : "Chuyện nhỏ thôi. Viết một bức thư nhờ hạc giấy mang đến cho Hắc Bạch Vô Thường là . Tuy nhiên, chuyện , Hắc Bạch Vô Thường thể sẽ giữ một thời gian, dám dẫn thăm Địa Phủ nữa."
"À? Vậy Đan Dương thể thăm Địa Phủ ?"
"Không , thể dẫn Vi công t.ử thăm Địa Phủ. Đi cùng còn thể qua cầu Nại Hà nữa. Chỉ là giá của cao hơn Hắc Bạch Vô Thường một chút."
Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh, : "Vậy để báo cho Đan Dương ."
Bạch Cơ tủm tỉm: "Hiên Chi, nhất là báo cho khi Phiêu Miểu các việc ăn, lỗ vốn, coi như là thu nhập cầm cự của Phiêu Miểu các. Dù , Vi công t.ử cũng là khách hàng giàu , thể nuôi sống ba chúng !"
Nguyên Diệu thở dài: "Ôi! Thật đáng thương cho Đan Dương!"
"Hì hì."
Bạch Cơ lấy tay áo che miệng, ma mãnh.
Một cơn gió xuân muộn thổi qua, cây cối xanh um lay động như sóng, cỏ xanh rạp xuống, con mực tám chân trôi nổi lượn lờ trong tảng đá.
Đầu hạ đến .
Hết quyển 7