Phiêu Miểu 8 - Quyển Già Lam - Chương 2: Mạch Vọng
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:36:15
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trương Dịch Chi cũng xuống, Bạch Cơ và Nguyên Diệu giống , lòng vòng nhiều lời mà thẳng vấn đề: "Mấy ngày nay, Võ đế Bệ hạ thường xuyên gặp ác mộng, khiến long thể khỏe. Ngự y khám và đó là do lao tâm tổn trí, chỉ khuyên nên bổ dưỡng và tĩnh dưỡng. Tiết Hoài Nghĩa* ở chùa Bạch Mã, vì tranh sủng là do yêu ma quấy nhiễu, nên niệm kinh trừ tà hàng đêm mới thể an thần. Hắn còn mê hoặc Võ đế Bệ hạ, khiến chuyên sủng . Võ đế Bệ hạ thường lui tới chùa Bạch Mã, hề ghé qua Khổng Hạc Giám, càng triệu kiến chúng . Bạch Cơ bảo vật nào thể giúp tránh khỏi ác mộng ?"
* 薛怀义 (Tiết Hoài Nghĩa): tên đúng là Phùng Tiểu Bảo, là một sủng thần thời Võ Chu trong triều đại nhà Đường. Trong lịch sử, Tiết Hoài Nghĩa và em Trương Dịch Chi, Trương Xương Tông độ chênh lệch tuổi tác hai, ba mươi năm. Mặc dù cùng sống trong một thời kỳ, nhưng Tiết Hoài Nghĩa c.h.ế.t sớm, và quỹ đạo cuộc đời của ba họ hề giao . Tuy nhiên, trong tác phẩm tác giả hư cấu về việc các nhân vật gặp gỡ , vì cho rằng sự đồng tồn tại của họ sẽ tạo nên nhiều tình tiết thú vị hơn, và tăng thêm sự xung đột trong cốt truyện.
"Võ đế Bệ hạ gặp ác mộng ư?" Bạch Cơ nhíu mày.
Trương Dịch Chi trả lời: " ."
Bạch Cơ suy nghĩ một lúc, hỏi: "Ngũ Lang, Lục Lang, gần đây hai vị gặp ác mộng chứ?"
Trương Dịch Chi lắc đầu, : "Không , ngủ yên giấc."
Trương Xương Tông cũng : "Ta cũng gặp ác mộng. Tuy nhiên, trưởng, các tai mắt rằng mấy ngày nay một triều thần và cung nhân cũng thường xuyên gặp ác mộng."
Bạch Cơ trầm ngâm .
Trương Dịch Chi hỏi: "Bạch Cơ, trong Phiêu Miểu các bảo vật nào giúp gặp ác mộng ?"
Nghe , Bạch Cơ đảo mắt, mỉm : "Tất nhiên là . Chỉ điều, giá đắt."
Trương Dịch Chi hỏi: "Đó là thứ gì?"
Bạch Cơ : "Hiên Chi, kệ ngoài lấy cho một hộp hương An Tức Càn Lan."
" Bạch Cơ, An Tức Can Lan là gì? Chúng loại hương liệu đó ?"
Nguyên Diệu thật thà, thốt ngay.
Bạch Cơ chỉ dậy, : "Thôi để tự lấy. Hiên Chi kiến thức hạn hẹp, đồ ."
Bạch Cơ tới đại sảnh, tiến đến kệ hàng, tùy tiện lấy một hộp hương Thủy Trầm rẻ tiền. Nàng khẽ thi triển một pháp thuật, truyền chút linh lực màu vàng hương Thủy Trầm. Bất cứ ai đốt hương Thủy Trầm để trợ giấc ngủ sẽ ngủ say, hề mơ mộng. Nếu mơ, thì cũng chẳng gặp ác mộng.
Bạch Cơ mang hương Thủy Trầm gian trong, đặt lên bàn đá ngọc xanh.
"Đây là hương An Tức Can Lan, khả năng trừ tà niệm và an thần. Đốt một chút khi ngủ sẽ giúp giấc ngủ trở nên ngọt ngào và gặp ác mộng."
Trương Xương Tông hỏi: "Bao nhiêu bạc?"
Bạch Cơ mỉm trả lời: "Hương An Tức Càn Lan vô cùng quý giá, hiếm khó tìm. Trong Đại Đường... , trong Đại Chu Đế Quốc, chỉ ở Phiêu Miểu các mới , nơi khác các ngươi thể mua . Hương liệu vận chuyển từ quốc gia Can Lan xa xôi, vượt qua năm đại dương. Nguyên liệu của nó là từ những cây trầm hương cổ thụ mọc đỉnh núi tuyết linh thiêng nhất của Can Lan."
Nguyên Diệu thầm đảo mắt, nhận đó là hương Thủy Trầm. Hắn nghĩ rằng nhà họ Trương thông minh như , chắc sẽ lừa bởi lời dối của Bạch Cơ, vì trầm hương thể mọc đỉnh núi tuyết.
"Vậy giá bao nhiêu bạc? Bạch Cơ, chỉ một hộp hương nhỏ như thế , ngươi định lấy của bọn một trăm lạng vàng chứ?" Trương Xương Tông hỏi.
Bạch Cơ : "Không , , Ngũ Lang, Lục Lang là khách quen, thường xuyên tới lui, dám hét giá trời? Chỉ cần mười lạng vàng là ."
Nguyên Diệu tính toán, hộp hương Thủy Trầm chỉ tốn một lạng bạc.
Huynh họ Trương hiện đang thánh sủng, quyền lực trong tay, hề bận tâm tới mười lạng vàng, mặc cả mà đồng ý mua ngay.
Bạch Cơ nhân cơ hội thêm: "Thiền sư Tiết Hoài Nghĩa cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, cơ thể đầy hình xăm, lưng hùm vai gấu, vô cùng nam tính. Võ đế Bệ hạ mê mẩn vẻ nam tính . Còn hai ngươi... Ngũ Lang thì , nhưng Lục Lang, ngươi yếu đuối như cành liễu lay trong gió, hình như hoa sen, quá yếu mềm. Ta ở đây một loại d.ư.ợ.c liệu bí mật từ Tây Vực, thể giúp tăng cường cơ bắp, khiến trở nên vạm vỡ, hùng tráng, sức mạnh thể nhấc đỉnh, ngươi mua một ít để thử ? Dù bây giờ, thể khiến Võ đế Bệ hạ say mê là những nam nhân mạnh mẽ như thiền sư Tiết."
Trương Xương Tông chút động lòng, định hỏi thêm.
Trương Dịch Chi lập tức : "Lục , để dạy ngươi một điều về cách sống trong cung đình. Những như chúng , hoàng đế sủng ái, để giữ tình yêu bền vững, điều quan trọng nhất là giữ phong cách riêng của . Lòng tham lam, d.ụ.c vọng vô tận, sở thích của Bệ hạ thể đổi bất cứ lúc nào. Hôm nay thích mẫu đơn rực rỡ, ngày mai thể sẽ thích mai cô độc, ngày thể thích sen thanh nhã, và lẽ một ngày nào đó sẽ thích cúc vàng. Chỉ cần khiến trái tim rung động, thì bất kỳ thứ gì cũng thể trở thành sở thích của , và sở thích đó thể đổi bất kỳ lúc nào. Chúng chỉ cần giữ vững phong cách riêng của , phát huy nó đến cực điểm, khiến chỉ cần qua động lòng và mãi quên, đó mới là điều quan trọng nhất. Nếu ngươi bắt chước thiền sư Tiết Hoài Nghĩa, dù bắt chước đến , ngươi cũng chỉ là Tiết Hoài Nghĩa thứ hai. Ngươi là Trương Xương Tông độc nhất."
Trương Xương Tông gật đầu, còn Bạch Cơ dụ dỗ nữa.
Bạch Cơ thấy bán hàng, chỉ thể : "Ta luôn ngưỡng mộ sự thông minh của Ngũ Lang."
Huynh họ Trương khi mua thứ lập tức cáo từ về.
Trương Dịch Chi nhiệt tình với Nguyên Diệu, khi còn mời khi rảnh thì đến Khống Hạc Phủ gặp , cùng đ.á.n.h đàn ngâm thơ, trao đổi học vấn.
Sau khi họ Trương rời , Bạch Cơ tiện tay ném mười lạng vàng họ để cái bình gốm đựng tiền lẻ quầy, tâm trạng vui vẻ.
Nguyên Diệu thì cẩn thận mài mực, cầm bút ghi chép khoản thu sổ sách.
" Bạch Cơ, tại Trương Ngũ Lang thiện với như ?" Nguyên Diệu hỏi.
Bạch Cơ : "Vì là một kẻ cơ hội. Hay một cách khác, là sống nhờ "quan hệ". Nhận khác là bản năng của , nịnh nọt và lợi dụng khác là cách sống của . Hắn thể dễ dàng nhận ai trong đám đông giá trị lớn đối với , thể mang cho dưỡng chất để sinh tồn và lợi ích khổng lồ. Còn Lục Lang thì thông minh bằng Ngũ Lang, cũng khôn khéo như Ngũ Lang, giống như một đứa trẻ nuông chiều. Ta thích đùa giỡn với Lục Lang hơn, vì động não khi ở cạnh , còn khi trò chuyện với Ngũ Lang thì dụng tâm."
Nguyên Diệu nhịn : "Bạch Cơ, ý ngươi Trương Lục Lang là một kẻ ngốc ?"
Bạch Cơ che miệng : "Lục Lang ngốc đến cũng thông minh hơn Hiên Chi nhiều."
Nguyên Diệu nổi nữa.
Bạch Cơ : " Hiên Chi dù ngốc nghếch, đối với , vẫn là bảo vật vô giá."
Lòng Nguyên Diệu chợt ấm lên, mặt cũng đỏ bừng.
Bạch Cơ : "Nghe Ngũ Lang, Lục Lang , những mất giấc mơ ngoài , Hiên Chi, Ly Nô, còn Võ đế Bệ hạ và một triều thần. Có vẻ như thật sự kẻ phi nhân nào đó đang tác oai tác quái."
Nguyên Diệu hỏi: "Kẻ phi nhân nào ? Bạch Cơ, nàng tìm câu trả lời lầu ?"
Bạch Cơ chợt nhớ điều gì đó, : "Vẫn tìm . tìm thấy một thứ thú vị."
Nguyên Diệu hỏi: "Thứ gì ?"
Bạch Cơ trả lời: "Hiên Chi từng về câu chuyện về "đố ngư hóa mạch vọng"* ?"
* 蠹鱼化脉望 (đố ngư hóa mạch vọng): xuất hiện trong tác phẩm "Dậu Dương Tạp Trở" của Đoàn Thành Thức thời Đường: Khi mọt sách ba ăn chữ "thần tiên" thì sẽ hóa thành mọt tiên, gọi là "mạch vọng". Câu chuyện Bạch Cơ kể xuất phát từ "Nguyên Hóa Ký" của Hoàng Phủ thị thời Đường.
Nguyên Diệu lắc đầu, : "Chưa từng ."
Bạch Cơ : "Có một thư sinh họ Hà, mua một cuốn sách cổ. Khi lật giở cuốn sách, Hà thư sinh phát hiện trong đó một chiếc vòng tròn. Chiếc vòng đường kính bốn tấc, trông giống như công cụ để cuộn tóc của nữ nhân. Hà thư sinh tò mò nghịch ngợm chiếc vòng và cẩn thận gãy nó, từ giữa chiếc vòng rỉ nhiều nước trong. Hà thư sinh hiểu đó là gì, bèn thử đốt chiếc vòng bằng lửa. Chiếc vòng khi cháy tỏa mùi tóc cháy khét. Rất lâu đó, Hà thư sinh gặp một đạo sĩ, kể chuyện . Đạo sĩ vô cùng cảm thán, tiếc nuối cho Hà thư sinh bỏ lỡ cơ hội trở thành tiên nhân. Con mọt sách ba ăn chữ "thần tiên" trong sách sẽ biến thành chiếc vòng mà Hà thư sinh phát hiện. Chiếc vòng gọi là mạch vọng, uống nước trong mạch vọng sẽ thể trở thành tiên."
Nguyên Diệu ngạc nhiên thốt lên: "Thật kỳ diệu!"
Một lúc , Nguyên Diệu hỏi: " việc con mọt sách hóa thành mạch vọng liên quan gì đến việc những giấc mơ ăn mất?"
Bạch Cơ : "Không liên quan gì cả. Khi lục tìm trong cuốn bút ký về yêu quái ở tầng hai, vô tình thấy con mọt sách mà cất giữ, nó tạo từ mạch vọng ngược hóa, và đột nhiên trong đầu nảy một ý tưởng."
Nguyên Diệu hỏi: "Mạch vọng ngược hóa thành mọt sách là gì?"
Bạch Cơ trả lời: "Đã từng một vị khách bước Phiêu Miểu các, giống như thư sinh họ Hà trong câu chuyện, duyên với thiên cơ. Với sự giúp đỡ của , thành công mạch vọng, trở thành bán tiên. , truyền thuyết chỉ nên tin một nửa thôi, mạch vọng chỉ thể khiến trở thành bán tiên, thể thành thần tiên. Sau khi vị khách uống nước trong mạch vọng và trở thành bán tiên, phần xác của mạch vọng – tức là phần giống với công cụ cuốn tóc của nữ nhân, phơi khô, nghiền thành bột và cho mọt sách ăn."
Nguyên Diệu há hốc mồm, hỏi: "Rồi nữa?"
Bạch Cơ lấy một chiếc hộp gỗ nhỏ từ trong tay áo, : "Rồi một vài con mọt sách linh khí, tạo từ mạch vọng ngược hóa."
Nguyên Diệu gãi đầu, : "Bạch Cơ, tiểu sinh vẫn hiểu con mọt sách và việc những giấc mơ ăn mất liên quan gì ."
"Hiên Chi từ từ ."
Bạch Cơ chậm rãi giải thích: "Trước đây, khi mới những con mọt sách , thử nghiệm một chút. Ta cố ý đặt con mọt sách quyển sách chỉ chữ 'thần tiên' dày đặc, mong rằng chúng sẽ ăn ba chữ 'thần tiên' hóa thành mạch vọng nữa. Nếu thể sản xuất hàng loạt mạch vọng thì đúng là một món hời. Kết quả là, tác dụng, mọt sách ăn hết chữ 'thần tiên' mà cũng hóa thành mạch vọng. Dường như việc trở thành tiên cần duyên phận, là điều thể cố ý tạo .
Vì thế, thử nghiệm khác, đầy chữ 'vàng' lên một quyển sách, để xem khi mọt sách ăn ba chữ 'vàng', chúng sẽ hóa thành cái gì."
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Chúng hóa thành cái gì? Có cũng tác dụng như ?"
Bạch Cơ che mặt bằng ống tay áo, : "Vàng thì vẫn thể tạo một cách đặc biệt. Vài con mọt sách ăn ba chữ 'vàng', con hóa thành một miếng vàng, con hóa thành một mảnh bạc nhỏ, cũng con biến thành một đồng tiền xu. Tất nhiên, cũng con chỉ hóa thành một chút bụi."
Nguyên Diệu thấy điều thật kỳ diệu.
Bạch Cơ tiếp tục: "Vừa , khi thấy chiếc hộp chứa những con mọt sách ngược hóa từ mạch vọng, chợt nảy một ý tưởng. Nếu đầy chữ 'mộng' lên một quyển sách để chúng ăn hết, thì con mọt sách khi ăn ba chữ 'mộng' sẽ hóa thành cái gì?"
"Có thể hóa thành con quái vật ăn mộng chăng?!" Nguyên Diệu thốt lên.
Bạch Cơ suy nghĩ một lát, : "Ta cũng thể đoán nó sẽ hóa thành gì. Chi bằng chúng thử một xem ."
Nguyên Diệu gật đầu : "Được."
Thế là, Bạch Cơ và Nguyên Diệu tạm gác việc nghiên cứu vấn đề giấc mộng ăn mất, để bắt đầu thí nghiệm cho mọt sách ăn mộng. Bạch Cơ lấy nhiều tờ giấy, để Nguyên Diệu đầy chữ 'mộng' bằng bút tiểu khải đó.
Bạch Cơ cũng chuẩn sẵn một hộp gỗ, trong mỗi hộp đặt ba tờ giấy chữ 'mộng'. Nàng hồi sinh những con mọt sách ngược hóa từ mạch vọng và để chúng sinh sôi. Mỗi chiếc hộp gỗ đặt một con mọt sách, để chúng ăn chữ. Sau khi mọt sách ăn hết ba chữ 'mộng', sẽ chúng hóa thành cái gì.
Do Bạch Cơ cẩn thận, dùng yêu lực sinh nhiều con mọt sách hơn mức cần thiết, nàng cảm thấy nên lãng phí, thể dùng để biến chúng thành vàng.
Bạch Cơ bảo Nguyên Diệu việc cả đêm, đầy chữ 'vàng' lên một chồng giấy Tuyên.
Bạch Cơ lấy vài chiếc lọ nhỏ, trong mỗi lọ đều giấy đầy chữ 'vàng' và một con mọt sách.
Bạch Cơ dọn trống hai hàng trong bảo khố, một hàng đặt những chiếc hộp mọt sách ăn mộng, một hàng đặt những chiếc lọ mọt sách ăn vàng, chỉ cần tĩnh tâm chờ đợi.
Ly Nô thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu bận rộn với những việc , khỏi nghĩ thầm: Nếu mọt sách ăn ba chữ 'cá', thì sẽ hóa thành cái gì? Có sẽ biến thành một con cá voi khổng lồ? Hay là biến thành một cá?
Tuy nhiên, Ly Nô chỉ nghĩ thôi, ý định thí nghiệm.
Thời gian trôi qua từng ngày, Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô vẫn tiếp tục những giấc mơ vui vẻ, tuy nhiên mức độ ác mộng giảm so với ban đầu.
Tình trạng giống như thứ gì đó c.ắ.n , ban đầu nghiêm trọng, dần dần vết thương cũng đang tự lành từng ngày.
Bạch Cơ lật xem bút ký về yêu quái, nhưng vẫn tìm gì về loài phi nhân ăn giấc mơ . Nàng còn thức trắng đêm, dạo quanh Thần Đô để quan sát, nhưng vẫn tìm thứ phi nhân nào ăn mất những giấc mơ của .
*
Hôm đó, một trận mưa xuân trút xuống.
Bên trong Phiêu Miểu các.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-8-quyen-gia-lam/chuong-2-mach-vong.html.]
Bạch Cơ chiếc bàn ngọc xanh, mặt nàng trải rộng một quyển cổ thư. Vừa lật giở những trang sách ghi chép về yêu quái, nàng nhấp một ngụm thanh, thỉnh thoảng ngước mắt ngoài cửa sổ, nơi những chồi non đang đẫm trong cơn mưa xuân.
Con mèo đen đang bận rộn trong nhà bếp. Hôm nay, nó mua một ít cá dẹp tươi ngon, định chế biến thành món cá lên men thơm ngon, đó đóng hũ và nhờ mang đến phường Bình Khang ở Trường An cho Đồi Mồi. Gần đây, nó luôn gặp ác mộng về Đồi Mồi, dù ngoài đời Đồi Mồi vẫn bình an vô sự, nhưng mèo đen vẫn lo lắng cho , gửi tặng nàng món cá lên men .
Nguyên Diệu quầy, vì khách nên chẳng việc gì . Trời mới đổ mưa xuân, trong lòng bỗng dâng lên cảm hứng để sáng tác một bài thơ về cơn mưa.
Nguyên Diệu đang mải mê tìm từ ngữ cho bài thơ trong tâm trí .
Bỗng nhiên, Vi Ngạn vội vã bước Phiêu Miểu các.
Thấy Nguyên Diệu, Vi Ngạn lập tức hỏi: "Hiên Chi, Bạch Cơ ở đây ?"
Nguyên Diệu trả lời: "Đan Dương, hôm nay ngươi rảnh rỗi ghé qua Phiêu Miểu các ? Bạch Cơ đang ở bên trong."
Vi Ngạn theo Nguyên Diệu bước bên trong : "Ta gặp một chuyện kỳ lạ, hỏi thử Bạch Cơ xem đó là điềm lành điềm dữ."
Bạch Cơ thấy từ , nàng : "Vi công tử, là thầy bói, cũng là Bách Hiểu Sinh của Lạc Dương, ngươi thể cứ gặp chuyện khó hiểu là chạy đến hỏi . Phiêu Miểu các là nơi buôn bán, ngươi đến đây là để mua đồ."
Vi Ngạn xuống đối diện với Bạch Cơ, : "Bạch Cơ, chuyện mua đồ thì khó. Năm nay thăng chức, lương bổng cũng tăng lên, thể mua nhiều thứ thích hơn. khi thăng chức, công việc cũng nhiều hơn, mỗi ngày đều dậy sớm về muộn, mệt mỏi, thời gian rảnh rỗi ít hơn ."
Bạch Cơ : "Chúc mừng, chúc mừng! Vi công t.ử thăng chức gì ?"
Vi Ngạn trả lời: "Ta thăng chức Hữu Thập Di của Trung Thư Tỉnh."
Ngoại trừ bốn loại chức vụ vua chúa, Bạch Cơ bao giờ quan tâm đến các chức vụ khác của con , rõ Vi Ngạn thăng chức gì nên chỉ hỏi đại: "Hữu Thập Di là gì?"
Vi Ngạn giải thích: "Hữu Thập Di là phụ trách việc bổ sung và sửa chữa, tất cả việc. Nói trắng , giống như công việc tạp vụ mà ở Phụng Các đây, chỉ điều công việc ở Phụng Các thì nhàn rỗi, còn Thập Di thì bận rộn hơn. Chỗ nào trong triều đình công việc tồn đọng, thì sẽ điều chúng đến hỗ trợ. Nếu triều đình ban hành điều lệ mới tổ chức hoạt động lớn, cũng sẽ giao nhiệm vụ cho chúng . Phụ bảo Thập Di vài năm để rèn luyện, tích lũy quan hệ và kinh nghiệm."
Nguyên Diệu : "Đan Dương Thập Di cho , rèn luyện bản nhiều hơn, đừng ham chơi như nữa."
Vi Ngạn nhăn mặt : "Hiên Chi, thực chẳng rèn luyện bản chút nào, nếu thể mãi mãi tự do nhàn nhã như đây thì mấy. À, dạo giao nhiệm vụ chép và hiệu đính bộ luật mới mà Võ đế Bệ hạ ban hành, gấp rút thành nên bận rộn lắm, ban đêm thời gian về nhà, đành ở phòng của Viện Hàn Lâm. Chuyện kỳ lạ mà gặp chính là xảy khi ngủ trong cung."
Bạch Cơ : "Vi công t.ử thấy điều kỳ lạ gì thế?"
Vi Ngạn kỳ quái, : "Ta thấy một con lợn bay trời."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu bật . Bạch Cơ : "Vi công tử, ngươi việc quá khuya, đèn dầu leo lét, mắt mỏi mệt nên hoa mắt nhầm ?"
Nguyên Diệu : "Đan Dương, ngươi mệt quá nên ngủ quên, mơ thấy một con lợn bay ?"
Thấy cả Bạch Cơ và Nguyên Diệu đều tin lời , Vi Ngạn cuống lên.
"Bạch Cơ, Hiên Chi, hề hoa mắt, cũng hề mơ, thật sự thấy một con lợn bay trời, con lợn còn đang nuốt chửng những làn khói màu sắc rực rỡ nữa!"
Vi Ngạn kể chi tiết những gì thấy.
Vi Ngạn đêm đó ngủ ở Viện Hàn Lâm, dẫn theo mấy viên chép và hiệu đính bộ luật. Việc chép và hiệu đính luật pháp là một công việc khô khan, đây là nhiệm vụ phát sinh thêm, phép chiếm dụng thời gian việc ban ngày.
Mọi cặm cụi việc ánh đèn dầu vàng vọt, ai nấy đều mệt mỏi rã rời. Uống nhiều , Vi Ngạn dậy nhà vệ sinh.
Dưới ánh trăng, khi vệ sinh xong, Vi Ngạn vội trở việc ngay. Hắn bước sân, duỗi gốc cây liễu, ngẩng đầu hít thở khí trong lành của đêm xuân.
Bỗng nhiên, trong một thoáng mờ mờ, Vi Ngạn thấy một con lợn vui vẻ bay qua đầu , bay thẳng lên trời.
Vi Ngạn nghi ngờ hoa mắt vì mệt, bèn dụi mắt.
Khi ngẩng đầu nữa, thì thấy rõ hơn...
Trên bầu trời bay lơ lửng nhiều làn khói đủ màu sắc rực rỡ. Con heo bay lên trời, chạy chạy trong làn khói màu sắc, ăn uống lung tung.
"Mi...uuu..."
Sau khi ăn uống no nê, con heo bay phát tiếng kêu kỳ lạ, chạy xa trong ánh trăng.
Vi Ngạn hết sức ngạc nhiên, gọi các đồng nghiệp đến xem con heo bay, nhưng con heo bay và làn khói màu sắc biến mất.
"Bạch Cơ, đây là điềm điềm lành thế? Hay là... trong hoàng cung đang yêu quái quấy phá?!"
Sau khi xong, Vi Ngạn hỏi thêm.
Bạch Cơ xong lời kể của Vi Ngạn, trong lòng đột nhiên sáng tỏ.
Để xác nhận suy nghĩ của , Bạch Cơ : "Vi công tử, ngài thể mô tả kỹ hơn về hình dáng của con heo bay đó ?"
Vi Ngạn hồi tưởng một chút, : "Vì ở xa quá là ban đêm, rõ. Nó màu xám đen, bốn chân như heo, hình mập mạp tròn trịa, đuôi ngắn. Tiếng kêu của nó kỳ lạ, phát âm thanh như "mi u mi u".
Bạch Cơ hỏi: "Vi công tử, gần đây ngài gặp ác mộng ?"
Vi Ngạn lắc đầu, : "Không. Gần đây bận rộn đến mức thời gian để ngủ, cùng lắm là chợp mắt một chút buổi trưa, gì thời gian mà gặp ác mộng?"
"Vi công tử, con heo bay mà ngài thấy gọi là Thực Mộng Mạc. Nó là một loại dị thú chuyên ăn ác mộng của và phi nhân."
Bạch Cơ .
"Cái gì... Mạc? Có ăn ?"
Vi Ngạn thắc mắc.
"Thực Mộng Mạc. Không ăn , nhưng nó thể ăn ác mộng của và phi nhân."
Bạch Cơ .
Bạch Cơ với Nguyên Diệu: "Hiên Chi, tại gần đây chúng gặp ác mộng , lẽ là do con Thực Mộng Mạc ăn tơ mộng lung tung. một điều kỳ lạ. Thực Mộng Mạc thường chỉ ăn ác mộng, ăn giấc mơ . Tại con Thực Mộng Mạc ăn cả giấc mơ lẫn ác mộng?"
Nguyên Diệu thông minh hơn, : "Bạch Cơ, tìm con Thực Mộng Mạc là thể giải trả lời thắc mắc."
Bạch Cơ gật đầu, hỏi Vi Ngạn: "Vi công t.ử thấy Thực Mộng Mạc trong hoàng cung ?"
Vi Ngạn gật đầu.
Bạch Cơ hỏi: "Ngài thấy mấy ? Cụ thể ở ?"
Vi Ngạn : "Ta chỉ thấy một đêm qua. Ta ở trong nhà khách của Hàn Lâm Viện, con heo bay xuất hiện ở phía cung Dao Quang tại hồ Cửu Châu."
Bạch Cơ trầm ngâm gì.
"Ta thấy con gì đó gọi là Mạc, rốt cuộc là điềm lành điềm ?"
Vi Ngạn hỏi.
Bạch Cơ tỉnh , : "Là điềm lành. Vi công t.ử cần lo lắng, Thực Mộng Mạc là một sinh vật may mắn thể ăn hết ác mộng, thấy nó sẽ mang tai họa cho ngài ." Vi Ngạn lập tức yên tâm.
Bạch Cơ đảo mắt, : "Vi công t.ử hôm nay hiếm khi đến Phiêu Miểu các, mua vài món đồ thú vị về?"
Vi Ngạn nghĩ rằng đến đây , gần đây cũng dư dả, nên xem món bảo vật hắc ám nào ho để mua về thưởng thức.
"Bạch Cơ gì mới ?"
Bạch Cơ suy nghĩ một chút, : "Hiện tại là mùa nhập hàng, cũng tự tay gì, lẽ kệ thứ gì mà Vi công t.ử thích. Những bảo vật hắc ám kỳ quái trong kho thì duyên với Vi công tử, nếu bán cho ngài thì cũng chỉ hại ngài thôi. Tuy nhiên, xong một đợt đồ chơi nhỏ, tuy là hắc ám kỳ quái, nhưng cũng thú vị, thể nhượng cho Vi công t.ử một cái."
Vi Ngạn khơi dậy sự tò mò, hỏi: "Là món đồ chơi thú vị gì ?"
Bạch Cơ dẫn Vi Ngạn đến tủ đa bảo, chỉ những chiếc bình nhỏ chứa mọt sách ăn vàng, và kể cho Vi Ngạn truyền thuyết về "đố ngư hóa mạch vọng" cùng câu chuyện mọt sách ăn vàng: "Ta bán cho ngươi một bình vàng , giá mười lượng vàng." Bạch Cơ .
Vi Ngạn trả lời: "Bạch Cơ đừng coi là kẻ ngốc! Chỉ là một cái bình rách, mà đáng giá mười lượng vàng? Sao ngươi cướp !"
Bạch Cơ : "Vi công t.ử đùa . Những chiếc bình vàng vô cùng quý hiếm, mười lượng vàng một cái, chắc chắn lỗ. Mọt sách của khi ăn vàng ba sẽ hóa thành vàng thật. Số vàng hóa nhiều ít là do may mắn, thể là nhiều đến trăm lượng, khi ít, chỉ mười lượng. Mua bình vàng là một vụ cá cược chắc chắn lỗ."
Nguyên Diệu thầm đảo mắt.
Bạch Cơ, để bán chiếc bình, phóng đại tình huống nhất, mà hề về tình huống tệ nhất, rằng mọt sách khi ăn vàng ba , thể hóa thành một chút bụi. Vi Ngạn do dự nên mua .
Bạch Cơ với miệng lưỡi ngọt như mật, : "Không giấu gì Vi công tử, từng may mắn đến mức mở cả một bình đầy vàng. Khi mọt sách ăn vàng ba , tình huống nhất chỉ là một bình đầy vàng, còn hóa một ngôi nhà vàng khổng lồ nữa! lúc đó Vi công t.ử thể cất giữ những mỹ nhân mà ngài thích và những bảo vật kỳ lạ của ngài trong ngôi nhà vàng đó..."
Vi Ngạn động lòng, : "Nếu một ngôi nhà vàng, sẽ cùng Hiên Chi sống trong đó." Nguyên Diệu bất ngờ cảm động.
Bạch Cơ : "Vậy Vi công t.ử còn chờ gì nữa, bằng mua ."
Vi Ngạn : "Ta mua ba cái ? Một cái bình thể mở ngôi nhà vàng, ba thì cơ hội lớn hơn."
Bạch Cơ đồng ý bán ba cái, : "Chỉ bán một cái thôi. Đây là vì Vi công t.ử là khách quen nên mới sẵn lòng nhượng một cái. Phần còn , giữ để tự mở lấy vàng!"
Thế là, Vi Ngạn bỏ mười lượng vàng, chọn một chiếc bình vàng, hài lòng rời khỏi Phiêu Miểu các.
Sau khi Vi Ngạn rời , Bạch Cơ vui vẻ, nàng tiện tay ném mười lượng vàng mà Vi Ngạn để chiếc bình gốm đựng tiền lẻ quầy.
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, chăng Đan Dương lừa ? Trong chiếc bình vàng thể chẳng gì cả."
Bạch Cơ : "Hiên Chi, Vi công t.ử lừa, ngài mua một thứ quý giá nhất đời, một thứ quý giá đến mức thể dùng tiền bạc để đo lường."
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Thứ gì ?"
Bạch Cơ : "Hy vọng. Ngài mua hy vọng ngôi nhà vàng."
Nguyên Diệu nên lời.
Con rồng yêu xảo quyệt thật khéo miệng, giỏi ngụy biện, Nguyên Diệu thể cãi nàng, đành đổi chủ đề.
"Bạch Cơ, chuyện giấc mơ ăn mất thì ?"
"Ta sẽ đến hoàng cung một chuyến tối nay, xem thể gặp Thực Mộng Mạc ." Bạch Cơ .
Đêm khuya, Bạch Cơ một vòng nhưng thu gì cả.