Phiêu Miểu 8 - Quyển Già Lam - Chương 2: Mộng Nữ
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:36:30
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Cơ thấy Vi Ngạn đến thì mỉm dậy, mời xuống.
"Vi công t.ử đùa . Ta xưa nay vốn rộng lượng nhân từ, dù Phiêu Miểu các cả năm mở cửa, thu nhập, cũng sẽ để thiếu lương của hai họ."
Nguyên Diệu cũng : "Đan Dương, hôm nay ngươi thời gian đến Phiêu Miểu các thế?"
Vi Ngạn trực tiếp trả lời Nguyên Diệu, khẽ nhíu mày, ngửi một chút mùi hương lạ trong khí qua lò hương Bác Sơn, : "Mùi hương hương Long Diên thật đậm đà, khói hương cũng tụ như mây, chất lượng quả thật tuyệt vời."
Nguyên Diệu đưa ly của cho Vi Ngạn, : "Đan Dương, trong cũng một ít hương Long Diên, ngươi uống thử xem."
Vi Ngạn nhận lấy chén hương Long Diên, uống một ngụm : "Hương thơm ngào ngạt, tinh thần phấn chấn."
Bạch Cơ nhân cơ hội giới thiệu hương Long Diên của : "Vi công tử, đến đây thì mua một ít hương Long Diên nhỉ? hương Long Diên trong Phiêu Miểu các đến từ những vùng biển hẻo lánh, chất lượng vượt trội hơn cả cống phẩm của Đại Thực. Vi công t.ử là khách quen, thể bán cho ngài với giá thấp nhất."
"Thứ hơn cả cống phẩm, dám dùng cũng chẳng dám mua. Bạch Cơ, đến Phiêu Miểu các là để nhờ nàng giải quyết một vấn đề khó khăn." Vi Ngạn .
Nguyên Diệu hỏi: "Đan Dương gặp rắc rối gì nữa ?"
Bạch Cơ tiếp lời: "Kể cho chúng xem nào."
Vi Ngạn : "Mùa thu sẽ kết hôn cùng với Quân Nương, ngày cha và nhạc phụ định sẵn."
Nguyên Diệu vui mừng : "Chúc mừng Đan Dương, đây là chuyện , gì khó khăn ?"
Bạch Cơ : "Vi công t.ử bỏ trốn khỏi hôn lễ ? Muốn chúng giúp ngài trốn hôn lễ ?"
Vi Ngạn lắc đầu, : "Không, , trốn nữa. Lần trốn hôn lễ, rơi sào huyệt của bọn cướp, khổ thể tả, còn khiến Vi gia trở thành trò ở Trường An. Lần nếu trốn nữa, phụ chắc chắn sẽ tức giận mà đ.á.n.h gãy chân ! Hơn nữa, nếu trốn hôn nữa thì thật với Quân Nương."
Trong sự kiện "Ô da " theo lệnh phụ mẫu và lời mai mối, Vi Ngạn và Thẩm Quân Nương định ước hôn nhân. Trong sự kiện "Đoạn giới chỉ" phụ mẫu tổ chức lễ cưới cho Vi Ngạn và Thẩm Quân Nương. Vì sợ hôn nhân nên Vi Ngạn bỏ trốn ngày cưới và tìm đến ở Dương Châu. Kết quả, Vi Ngạn rơi tay bọn cướp ở Dương Châu, trở thành con tin, chịu đựng muôn vàn khổ sở. May Vi Phi Yên dẫn đầu nhóm hiệp khách phi ngựa đến Dương Châu, cùng với binh lính của , dùng mưu trí và vũ lực để dẹp tan bọn cướp, cứu Vi Ngạn.
Bạch Cơ : "Nếu trốn hôn Vi công t.ử cần chúng giúp gì nào?"
Vi Ngạn : "Nghe từ từ kể . Gần đây, thường xuyên mơ thấy một cô nương mặc áo đen. Nàng khuôn mặt như quả hạnh, hình nhỏ nhắn, là một mỹ nhân. Cô nương áo đen luôn lóc trong giấc mơ của , đau khổ. Khi hỏi, nàng hầu hết chỉ , đôi khi vài câu nhờ giúp đỡ nhưng những điều khiến hiểu. Nếu chỉ một hai thì , nhưng việc xảy thường xuyên, thực sự lo lắng. Bởi vì định hôn, nghĩ rằng vợ nên là thiết nhất, gì khó khăn thì nên với nàng . Thế nên tìm Quân Nương và kể cho nàng về nỗi lo của . Kết quả, Quân Nương cho rằng, sắp kết hôn mà còn thường xuyên mơ thấy một mỹ nhân, thì hoặc là tình cũ khó quên, hoặc là yêu khác. Hơn nữa còn dám đến gặp nàng và kể về tình trong mộng, rõ ràng là kết hôn. Thà rằng trốn hôn nữa, Quân Nương còn nổi giận đòi hủy hôn. Ta giải thích lâu nhưng nàng vẫn nửa tin nửa ngờ, chịu nguôi giận. Ta nhiều thư cho nhạc phụ, nhạc phụ tin và sẽ thuyết phục Quân Nương. Quân Nương vẫn nguôi giận, và cũng giải thích thế nào cho đúng. Bạch Cơ nhất định giúp , giúp tìm hiểu rõ cơn ác mộng và giải thích nguyên do cho Quân Nương, để nàng đừng hủy hôn nữa."
Nguyên Diệu trải qua nhiều chuyện ở Phiêu Miểu các, nên cũng cách nhận riêng về những chuyện như thế , : "Đan Dương hãy thật , cô nương áo đen đó là tình cũ của ngươi ? Nàng c.h.ế.t vì lý do gì đó, nhưng vẫn thể quên ngươi, nên hồn ma của nàng siêu thoát và quấy rầy ngươi trong giấc mơ ?"
Vi Ngạn lắc đầu lia lịa, : "Không, chắc chắn . Ta từng gặp nàng, ngoại trừ trong những giấc mơ gần đây."
Bạch Cơ : "Vậy thì là tà ma ."
Vi Ngạn buồn bã : " là ma nữ ? với nàng hề quen , cũng chẳng oán thù gì, nàng giấc mơ của ?"
Bạch Cơ : "Vi công tử, mệnh cách của ngài khác với thường, giống như Hiên Chi, dù oán thù gì trong quá khứ nhưng vẫn dễ những thứ phi nhân quấy rầy."
Vi Ngạn buồn rầu : "Vậy ? Bạch Cơ, chúng là bạn thâm giao, nàng nhất định giúp ."
Bạch Cơ : "Vi công t.ử thì thể giúp ngài ? Ngài cô nương áo đen đó còn xuất hiện trong giấc mơ của ngài nữa, đúng ?"
Vi Ngạn gật đầu.
Bạch Cơ : "Chuyện đơn giản thôi. Vi công tử, sẽ cho ngài một lá bùa trừ tà tránh ma, ngài mang về nhà dán ở đầu giường hoặc đặt gối, những loại yêu ma thông thường sẽ dám đến gần và xâm nhập giấc mơ của ngài nữa. Lá bùa đáng giá hai mươi lượng bạc, nhưng vì chúng là bạn thâm giao nên sẽ tính giá đặc biệt, chỉ cần mười lượng bạc thôi."
Vi Ngạn quan tâm đến tiền bạc, cũng ý định mặc cả, nhưng nghĩ lắc đầu mạnh, : "Không , , giờ muộn , chỉ đuổi cô nương áo đen khỏi giấc mơ của thôi thì đủ. Quân Nương hiểu lầm ... Phải một lời giải thích cho mối quan hệ giữa và nữ quỷ mới thể khiến Quân Nương tin tưởng."
Bạch Cơ hỏi: "Vậy ngươi định thế nào?"
Vi Ngạn uống thêm một ngụm hương Long Diên, suy nghĩ một lúc : "Bạch Cơ thể dẫn dụ nữ quỷ áo đen giấc mơ của Quân Nương, để Quân Nương cũng mơ thấy nàng, và trong giấc mơ nàng sẽ giải thích rõ ràng rằng quen với , liên quan gì cả."
Bạch Cơ : "Việc ... tuy phiền toái một chút nhưng nếu cần thì cũng . Chỉ điều, nếu e rằng vẫn thể đạt điều ngươi mong . Bởi vì chỉ thể dẫn dụ nữ quỷ áo đen giấc mơ của Thẩm tiểu thư, nhưng nàng gì với Thẩm tiểu thư trong giấc mơ thì kiểm soát . Nếu nàng thêu dệt thêm chuyện và miêu tả quan hệ giữa ngươi và nàng một cách tùy tiện trong giấc mơ thì ngươi chắc chắn sẽ thể thành mùa thu ."
"Hả?!"
Vi Ngạn ngạc nhiên, lo lắng.
Nguyên Diệu thật sự thể thêm nữa, bèn : "Theo ý kiến của tiểu sinh, chi bằng chúng nên thử giao tiếp với nữ quỷ áo đen hỏi xem nàng là ai, tại xâm nhập giấc mơ của Đan Dương và nàng tâm nguyện gì. Biết nguồn gốc và mong của nàng, chúng mới thể giải quyết đúng cách. Cùng lắm thì cũng thể cầu xin nàng đến gặp Thẩm tiểu thư để giải thích rõ ràng và hóa giải hiểu lầm."
Bạch Cơ và Vi Ngạn đều thấy Nguyên Diệu lý.
Bạch Cơ : "Vậy thì, Hiên Chi hãy theo Vi công t.ử về, ở cùng một thời gian."
Nguyên Diệu ngạc nhiên, hỏi: "Tại ?"
Bạch Cơ điềm tĩnh : "Nữ quỷ áo đen chỉ xuất hiện trong giấc mơ của Vi công tử, tìm nàng trong giấc mơ. Mà bây giờ là ban ngày, Vi công t.ử lẽ cũng thể ngủ , ngay cả khi cố gắng ngủ cũng chắc mơ thấy nữ quỷ áo đen. Hiên Chi hãy theo Vi công t.ử về, đêm nay hai ngủ cùng . Số mệnh của ngươi và Vi công t.ử tương tự , đều là những mà phi nhân thích tiếp cận, nữ quỷ áo đen lẽ cũng sẽ đến giấc mơ của ngươi. Ta quan sát Vi công tử, sinh long hoạt hổ, dương khí dồi dào, chứng tỏ nữ quỷ áo đen hề hại . Nghĩ rằng nữ quỷ áo đen là ác quỷ yêu ma tàn ác vô cớ gây hại, mà là điều gì đó mong nên mới bám theo Vi công tử. Hiên Chi, nếu ngươi cũng gặp nữ quỷ áo đen trong giấc mơ, ngươi thể chuyện với nàng, cho nàng rằng dù mong gì, tìm Vi công t.ử cũng vô ích, chi bằng đến Phiêu Miểu các tìm ."
Nguyên Diệu và Vi Ngạn đồng loạt gật đầu.
Sau khi gật đầu, thư sinh chậm chạp mới nhận rằng sắp gặp quỷ nữa.
Nguyên Diệu sợ hãi, cầu xin: "Bạch Cơ, ngươi cũng cùng ?"
Bạch Cơ , từ chối: "Hiên Chi, là nữ nhân, nếu cũng ở cùng với Vi công tử, lời đồn đại trong thành sẽ lan , đến tai Thẩm tiểu thư, thì Vi công t.ử càng khó thành mùa thu ."
Nguyên Diệu thể phản bác, đành đồng ý cùng Vi Ngạn về nhà.
Bạch Cơ : "Vi công tử, theo như lệ cũ, mượn Hiên Chi một ngày, mười lượng bạc."
Vi Ngạn chỉ giải quyết lập tức, bận tâm đến bạc, : "Được."
Bạch Cơ dặn dò Nguyên Diệu, : "Hiên Chi cần vội , cứ ở Vi phủ thêm vài ngày cũng . nhớ là cuối tháng xong "Thần Long Phú" cho , miêu tả thật uy phong và dũng mãnh, và nhớ dùng những hình ảnh so sánh mà ."
Nguyên Diệu cau mày : "Được thôi."
Sau đó chào từ biệt Bạch Cơ, Nguyên Diệu cùng Vi Ngạn rời khỏi Phiêu Miểu các.
Bạch Cơ vươn vai một cách lười biếng, xuống ghế quý phi chìm giấc ngủ ngọt ngào.
*
Tại Vi phủ, trong nội trạch.
Đây là đầu tiên Nguyên Diệu đến Vi phủ ở Lạc Dương. Hắn nhận thấy Vi phủ ở Lạc Dương diện tích nhỏ hơn một chút so với ở Trường An, nhưng vẫn là một ngôi nhà cao sang, lộng lẫy. Vi phủ ba tầng cổng, bốn sân, và một khu vườn sân với những đóa hoa nở rộ, các đình đài lầu các rải rác khắp nơi.
Vì việc gì , là đầu đến Vi phủ nên Vi Ngạn dẫn Nguyên Diệu dạo bước thư thái, trò chuyện thăm quan nhà . Không ngờ, khi hai đang dạo bên rừng trúc trong sân gặp ngay Vi Đức Huyền.
Vi Đức Huyền là cha của Vi Ngạn, cũng là Thượng thư bộ Lễ đương triều. Vi Đức Huyền ăn mặc chỉnh tề, dẫn theo vài hầu chuẩn ngoài.
Vi Ngạn và Nguyên Diệu vội vàng cúi chào.
Vì cha của Nguyên Diệu là Nguyên Đoạn Chương đây là bạn của Vi Đức Huyền, hơn nữa Nguyên Diệu từng giúp đỡ Vi phủ nhiều , còn cứu sống phu nhân của Vi Đức Huyền là Vi Trịnh thị, nên Vi Đức Huyền đối với Nguyên Diệu thiện và niềm nở. Ông hỏi thăm tình hình hiện tại của Nguyên Diệu, trò chuyện vài câu, còn mời Nguyên Diệu ở Vi phủ chơi thêm vài ngày.
Sau đó, Vi Đức Huyền bỗng trở nên nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén, gọi riêng Vi Ngạn đến một đình hóng mát.
Nguyên Diệu tại chỗ, từ xa chỉ thấy Vi Đức Huyền với gương mặt đen sạm đang ngừng quở trách Vi Ngạn. Vi Ngạn tất nhiên dám cãi , chỉ cúi đầu , trông như một cây sậy gió thổi cong.
Vì ở quá xa, Nguyên Diệu rõ Vi Đức Huyền đang mắng gì, chỉ mơ hồ vài từ vụn vặt như "nô lệ Côn Lôn", "da", và "mau chóng mua thêm vài ."
Mắng mỏ con trai một hồi, Vi Đức Huyền vì gấp rút ngoài dự tiệc nên mắng thêm nữa.
Vi Đức Huyền dẫn theo hầu rời .
Sau khi Vi Đức Huyền , Vi Ngạn ngẩng đầu, ưỡn ngực, nở một nụ rạng rỡ, bước về phía Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu vốn định hỏi Vi Ngạn tại mắng, nhưng nghĩ đến những lời liên quan đến nô bộc, đoán rằng lý do khiến Vi Đức Huyền nổi giận chắc chắn là do nội vụ trong gia đình. Mà nội vụ của các gia đình hào môn quý tộc thường liên quan đến những chuyện riêng tư, bản là ngoài, tiện mở miệng hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-8-quyen-gia-lam/chuong-2-mong-nu.html.]
Vi Ngạn ý định của Nguyên Diệu, : "Cũng gì là riêng tư, phụ đại nhân thường mắng , khi ông vui mừng thì mắng , lúc vui cũng mắng , hễ gặp ông là mắng một trận, giờ quen . Hôm nay mắng là vì chuyện của nô lệ Côn Lôn, cũng chẳng chuyện gì bí mật, để kể cho Hiên Chi một chút."
Nô lệ Côn Lôn và nô lệ Tân La xưa nay là những loại nô lệ giá cao nhất, giá của họ đắt gấp mười so với nô bộc bình thường, là những món đồ xa xỉ mà các quan quyền quý thích khoe khoang. Ví dụ như nhà ai tổ chức tiệc tùng ca múa, hoặc đám cưới, tiệc mừng thọ, nếu một nhóm nô lệ Côn Lôn phục vụ khách, một nhóm nô lệ Tân La múa hát góp vui thì đó là một điều vô cùng thể diện. Nếu chỉ là một nhóm nô bộc bình thường phục vụ khách, dù cho phô trương đến mấy, cũng sẽ nghĩ rằng gia chủ hào môn quý tộc thực thụ mà chỉ là một nhà giàu mới nổi.
Vi gia vốn dĩ một nô lệ Côn Lôn và Tân La, nhưng vì Vi Ngạn sắp kết hôn mùa thu, Vi Đức Huyền cảm ơn gia Thẩm Tự Đạo vì đồng ý gả nàng con gái như tiên của cho đứa con trai bất tài của ông, nên tổ chức hôn lễ thật trọng thể, khiến nhà cảm thấy vinh dự.
Vi Đức Huyền cảm thấy lượng nô lệ Côn Lôn và Tân La trong nhà đủ, nên định mua thêm.
Nô lệ Côn Lôn đưa từ Nam Dương về là những nô lệ nam đến từ các quốc gia khác , từ nhiều nơi khác . Họ thể là tù binh, là bán nô lệ, hoặc là những may bắt cóc.
Điểm chung của nô lệ Côn Lôn là làn da đen nhánh, mái tóc xoăn. Vì đến từ các quốc gia khác nên chiều cao của nô lệ Côn Lôn cũng giống , ngoại hình cũng khác . Trong họ, một cao lớn, thích hợp mua vệ sĩ, bảo vệ nhà cửa; một thì thấp bé, thích hợp mua về kẻ nô lệ mua vui.
Nô lệ Côn Lôn mũi cao mắt sâu, ngũ quan rõ nét, là ngoại quốc. Có trán rộng mặt lớn, ngũ quan phẳng phiu giống Đại Đường, chỉ điều da họ đen hơn.
Nô lệ Côn Lôn cũng phân cấp bậc, loại giá cao, loại giá rẻ. Tuy nhiên, loại nô lệ Côn Lôn rẻ nhất cũng đắt hơn nhiều nô lệ nam bình thường.
Thời Vũ Chu một quy tắc bất thành văn rằng, nô lệ Côn Lôn da càng đen, tóc càng xoăn thì giá càng đắt. Mọi đều cho rằng, chỉ nô lệ Côn Lôn da đen nhánh, tóc xoăn mới là loại nhất.
Vi Đức Huyền mua thêm nô lệ Côn Lôn và Tân La, nhưng vì bận rộn với công việc công vụ, thời gian tự nên giao cho Vi Ngạn lo liệu việc .
Vi Ngạn lập tức mua, tổng cộng mua hai mươi nô lệ Tân La và mười lăm nô lệ Côn Lôn.
Nô lệ Tân La thì vấn đề gì, vấn đề ở nô lệ Côn Lôn.
Vi Ngạn chi một tiền lớn, mua về một nhóm nô lệ Côn Lôn làn da đen nhánh và tóc xoăn nhất.
Ai ngờ trong mười lăm nô lệ Côn Lôn , khi ở Vi gia một tháng, ngoài sáu làn da đổi thì những còn da dần dần trắng . Kỳ lạ nhất là ba trong họ da trở nên trắng trẻo mịn màng, tóc cũng thẳng , chẳng khác gì những nô bộc nam bình thường.
Vi Ngạn lúc mới lừa.
Thì , nô lệ Côn Lôn da đen nhánh tự nhiên thực sự hiếm, những đến từ những quốc gia xa xôi hơn, lượng ít, khó gặp mà dễ mất. Phần lớn nô lệ Côn Lôn da ngăm đen là sống những hòn đảo luôn nắng ấm quanh năm, do tiếp xúc lâu ngày với ánh nắng mà da họ đen .
Những nô lệ Côn Lôn cháy nắng khi đến Đại Đường, do còn tiếp xúc với ánh nắng nữa, da họ sẽ dần dần trắng cuối cùng trở màu da nâu vàng.
Một thương nhân gian xảo để bán nô lệ Côn Lôn với giá cao sẽ chiều theo sở thích của các quan quyền quý, họ sẽ đen da những thực sự đen, ví dụ như cho họ uống thuốc, bôi t.h.u.ố.c nhuộm đen lên , hoặc quét tro nồi. Như , hàng loại hai cũng thể bán với giá loại một. Những thương nhân lương tâm hơn nữa sẽ bôi đen những nô lệ từ phương nam của Đại Đường, giả nô lệ Côn Lôn.
Còn về mái tóc xoăn thì dễ giả hơn, chỉ cần dùng một loại thảo d.ư.ợ.c từ vùng đất Nam Man để mềm tóc, tìm cách cho tóc xoăn . Khi tóc mới mọc , nó sẽ trở về với trạng thái tóc thẳng ban đầu.
Vi Ngạn gặp tình huống .
Vi Ngạn mua về mười lăm nô lệ Côn Lôn, bộ đều mua với giá hàng loại một, nhưng chỉ mười hai là thật, sáu là hàng . Nói cách khác Vi Ngạn thương nhân gian xảo lừa một tiền lớn.
Vi Ngạn tức giận, vội vàng tìm tên thương nhân Nam Man bán cho lô nô lệ Côn Lôn, tính sổ với , nhưng sớm lên thuyền bỏ trốn.
Vi Đức Huyền cũng vô cùng tức giận, mắng Vi Ngạn mua nổi cả nô lệ Côn Lôn thì còn việc lớn gì? Tuy nhiên, dù giận dữ ông vẫn đủ nô lệ Côn Lôn da đen nhánh trong lễ cưới mùa thu để vẻ vang cho Vi gia và Thẩm gia, nên ông bảo Vi Ngạn mua thêm mười nữa.
Vi Ngạn lừa một , kinh nghiệm hơn, khi chọn nô lệ Côn Lôn, da cũng chẳng tóc mà ngoại hình.
Vi Ngạn cẩn thận tìm kiếm, phát hiện hầu hết nô lệ Côn Lôn thị trường đều loại mà phụ Vi Đức Huyền , kéo dài lâu mà vẫn mua đủ mười .
Vi Ngạn thành việc , vì thế mỗi Vi Đức Huyền gặp Vi Ngạn là mắng một về chuyện nô lệ Côn Lôn.
Nguyên Diệu ngạc nhiên, : "Hả? Nô lệ Côn Lôn cũng thể giả ? Thật thể tưởng tượng !"
Vi Ngạn trả lời: "Có đấy, Hiên Chi, bỏ tiền gấp mười giá nô lệ bình thường, nhưng mua nô lệ Côn Lôn giả, thật đúng là ngậm bồ hòn ngọt, khổ mà . Ngày nay đạo đức suy đồi, lòng còn như xưa, ở ba chợ Lạc Dương, những thương nhân gian xảo như Bạch Cơ nhiều vô kể, chỉ cần sơ ý một chút là sẽ lừa gạt."
Nguyên Diệu vội vàng lên tiếng bênh vực Bạch Cơ: "Đan Dương, Bạch Cơ là lương thiện, là kẻ buôn bán gian lận . Nàng cải tà quy chính, còn những việc lừa đảo nữa. , hiện tại hương Long Diên của Phiêu Miểu các là loại hàng chất lượng thật sự, tuy là những mảnh nhỏ đập vụn nhưng ảnh hưởng đến chất lượng hương. Tiểu sinh thật lòng khuyên Đan Dương nên mua một ít."
Vi Ngạn buồn rầu trả lời: "Hiên Chi, chuyện mua hương Long Diên để . Việc cấp bách bây giờ là mua đủ mười nô lệ Côn Lôn, nếu mỗi gặp cha , ông mắng vì chuyện , đúng là chịu nổi."
Nguyên Diệu hỏi: "Vậy ngươi mua đủ ?"
Vi Ngạn trả lời: "Không dễ mua . may mắn là cuối tháng , một bạn giới thiệu cho một thương nhân giàu tên là Thôi Giản, ông xuất từ nghề hàng hải và nhiều thuyền hàng đến từ Nam Dương. Các con trai của ông cũng biển buôn bán. Đầu tháng đến nhà Thôi Giản để thăm hỏi, khi chuyện với ông , ông đồng ý thư cho con trai ông ở Tuyền Châu, nhờ để dành cho mười nô lệ Côn Lôn thượng hạng thực sự, vận chuyển đến Lạc Dương. À đúng , ngày mai còn thăm Thôi Giản để hỏi xem những nô lệ Côn Lôn của vận chuyển đến ."
Nguyên Diệu gật đầu, hỏi thêm chi tiết nữa.
Trong lúc chuyện, Vi Ngạn dẫn Nguyên Diệu băng qua hậu hoa viên, đến nơi ở của .
Vi Ngạn sống trong một biệt viện gần hậu hoa viên. Giống như ở Vi phủ tại Trường An, nơi cũng trồng một cây tùng bách, loại cây thường trồng bên cạnh các lăng mộ.
Giữa đám cây tùng bách xanh um, một ngôi nhà hai tầng với mái vòm cong hiện lên.
Nguyên Diệu ngẩng đầu lên, thấy bảng hiệu sơn đen ở cửa chính tầng một : "Lầu Bất Ngữ."
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Đan Dương, tại ngươi đặt tên nơi ở là "Lầu Bất Ngữ"?"
Vi Ngạn trả lời: "Cha đặt đấy. Ông luôn chê cái tên "Lầu Nhiên Tê" ở Trường An là may mắn, bảo rằng đến Lạc Dương thì đốt hương chiếu quái nữa, "tử bất ngữ quái lực loạn thần." Vì thế, ông đặt cho cái tên , gọi là "Lầu Bất Ngữ.""
Nguyên Diệu hiểu .
Trong lúc chuyện, Vi Ngạn và Nguyên Diệu cùng bước lầu Bất Ngữ.
Tiểu đồng Nam Phong của Vi Ngạn chào hỏi chủ nhân và khách, lui xuống pha và chuẩn điểm tâm để tiếp đãi khách.
Nguyên Diệu quanh, khỏi ngạc nhiên vì lầu Bất Ngữ khác với lầu Nhiên Tê. Cách bài trí và trang trí của nó bình thường, dấu hiệu của những sở thích đặc biệt của Vi Ngạn. Nhìn thế nào cũng thấy đây chỉ là nơi ở sang trọng của một công t.ử quyền quý.
Nguyên Diệu thể kìm nén , hỏi: "Đan Dương, Ma Cô ? Tiểu Đế Ất ? Còn những con chim quạ đáng sợ ? Và những đồ trang trí rùng rợn đến mức khiến dựng tóc gáy ?"
Vi Ngạn vui, trả lời: "Hiên Chi, trang trí rùng rợn gì chứ? Ngươi khó quá. Đó đều là những thứ yêu thích nhất, Ma Cô, Tiểu Đế Ất, và những con chim đáng yêu đều mang theo. Ở Trường An, các gia nhân sẽ chăm sóc chúng. Phần lớn những vật phẩm thích cũng mang đến, đều để ở Lầu Nhiên Tê.
Tầng một là nơi tiếp khách, đồng nghiệp thỉnh thoảng đến chơi, cha cũng thể ghé qua nên dám trang trí nhiều, chỉ bài trí đơn giản thôi. Chúng lên tầng hai ."
Tầng hai là thư phòng và phòng ngủ của Vi Ngạn. Thư phòng và phòng ngủ mang đậm phong cách của Vi Ngạn hơn, nhưng vẫn khá kiềm chế, chỉ một vài bức tượng xương mua từ chợ quỷ và những đồ trang trí hình dáng kỳ lạ. Trên tường treo các bức tranh về điện Diêm Vương và những hình phạt tàn khốc ở địa ngục.
lúc Nguyên Diệu cảm thấy lầu Bất Ngữ dù cũng u ám nhưng vẫn bình thường hơn lầu Nhiên Tê nhiều, quá hắc ám và đáng sợ, thì Vi Ngạn dẫn Nguyên Diệu đến cái tủ đựng bảo vật ở tường phía nam của thư phòng. Hắn mở một cơ quan, tủ bảo vật từ từ mở để lộ một căn phòng tối.
Trong phòng tối, trang trí bằng những tấm rèm nhung màu đỏ như máu, bốn góc đặt những cây nến trong đầu lâu, và ngay giữa phòng là một chiếc quan tài lớn sơn đen.
Nguyên Diệu sững sờ.
Nguyên Diệu kỹ, thấy quan tài mở nắp, nắp quan tài thể trượt để đóng , và ngay cả khi đóng , vẫn một cửa sổ thông gió.
Bên trong quan tài trải t.h.ả.m Ba Tư hoa văn hình chữ "thính" màu đen, và một chiếc gối sứ đỏ hoa văn hình dơi. Vi Ngạn khoe khoang như trưng báu vật: "Hiên Chi, đây là chỗ ngủ đấy."
Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Đan Dương ngủ trong quan tài ?"
Vi Ngạn gật đầu, mỉm trả lời: "Từ khi cùng ngươi và Bạch Cơ đến chợ quỷ, hai bỏ rơi thấy , ngủ tạm một đêm trong quan tài ở tiệm quan tài của lão ông chủ Thái Cực. Sau đêm đó, phát hiện rằng ngủ trong quan tài thật sự thoải mái. Cả đời từng ngủ ngon đến thế. Vì khi trở về từ chợ quỷ, đến tiệm quan tài và nhờ thợ quan tài đóng cho một chiếc quan tài lớn để thể ngủ khi còn sống. Người thợ nghĩ điên nên chịu , trả cho một tiền lớn, mới miễn cưỡng đồng ý theo yêu cầu của , chế tạo chiếc quan tài cửa sổ thông gió ."
Nguyên Diệu sợ hãi : "Đây... đây thật sự thể ngủ ? Có... ngủ nổi ?"
Vi Ngạn trả lời: "Tất nhiên là . Mỗi khi gặp chuyện phiền lòng, trằn trọc ngủ , sẽ căn phòng tối để ngủ trong quan tài. Không tại , nhưng chỉ cần quan tài thì tâm hồn trở nên yên bình và an tĩnh, đầu óc cũng thoải mái hơn, chẳng bao lâu sẽ ngủ . Sáng hôm , tinh thần sảng khoái, tràn đầy năng lượng, và đủ sức để giải quyết những phiền não ."
Nguyên Diệu há hốc miệng, gì đó nhưng nên gì.
Cuối cùng, Nguyên Diệu chỉ : "Đan Dương, tối nay tiểu sinh ngủ quan tài với ngươi ."
Vi Ngạn : "Hiên Chi, quan tài đủ chỗ cho hai . Tối nay chúng ngủ trong phòng ngủ thôi."
Nguyên Diệu và Vi Ngạn rời khỏi phòng tối, Nam Phong bưng và điểm tâm lên, hai trò chuyện ngừng, cùng tiêu khiển trong thư phòng.
Đêm đó, Nguyên Diệu nghỉ ở Vi phủ, và cùng Vi Ngạn ngủ trong phòng ngủ, hai chung giường, nhanh chóng chìm giấc ngủ.
Tiếc rằng đêm đó Vi Ngạn mơ thấy cô nương áo đen, còn Nguyên Diệu thì ngủ một giấc thật ngon, giấc mơ kỳ lạ nào.