Phiêu Miểu 8 - Quyển Già Lam - Chương 2: Vong tình
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:36:11
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chợ Nam, Phiêu Miểu các.
Trong sân , Bạch Cơ cây bồ đề, đăm chiêu một mầm hoa.
Ly Nô xách theo một con cá lớn ngang qua Bạch Cơ để đến nhà bếp.
"Chủ nhân, chuyện diệt môn của Tư Đồ gia mà đây đồn ầm ĩ diễn biến mới . Ly Nô khi mua cá hôm nay, bọn cướp mà là kẻ thù trả thù. Hôm nay ở chợ đều bàn tán về chuyện ."
Bạch Cơ thờ ơ : "Kết oán trả thù, oan oan tương báo, tất cả đều là vô ích. Con thích những điều vô ích. Chỉ cần họ bước Phiêu Miểu các thì liên quan gì đến . Ta chỉ quan tâm đến mầm hoa của , tại đến giờ vẫn nở hoa thế ?"
Ly Nô nghĩ một lúc, : "Chủ nhân, bây giờ là mùa đông, mùa hoa nở. Có lẽ đợi đến mùa xuân năm mới nở."
Bạch Cơ : " mùa xuân năm nay, mầm hoa cũng nở."
"Ờm, thì chắc là Nữ Di gạt . Ly Nô mà, Nữ Di đó chắc chắn ý , đưa cho chủ nhân một cây hoa vô dụng nở. Hay chúng lên trời tìm Nữ Di, mắng cho một trận, bắt nàng trả tiền."
"..."
Bạch Cơ im lặng một lúc, : "Ly Nô, mầm hoa Nữ Di tặng, lấy tiền."
"À! Đồ tặng thì dễ bắt nàng trả tiền. cũng thể mắng nàng một trận."
"Ài, lên trời mắng Nữ Di cũng là vô ích, nhất là chờ thêm một thời gian nữa xem ."
Bạch Cơ thở dài, .
Thời gian trôi nhanh, năm tháng vùn vụt, thời gian tại Phiêu Miểu các dường như dừng như thể côn trùng đông cứng trong hổ phách. Không từ khi nào, năm tháng lặng lẽ đổi , bên ngoài trải qua hai mươi năm.
Trong thời gian đó, mầm hoa vẫn ở sân của Phiêu Miểu các. Mầm hoa giữ nguyên hình dáng ban đầu khi trồng xuống, phát triển, héo tàn, cũng bao giờ nở hoa.
Dần dần, Bạch Cơ và Ly Nô cũng quên mất chuyện .
Đối với mong thấy mầm hoa nở, ngắm vẻ tuyệt mỹ của hoa, Bạch Cơ cũng dần dần buông bỏ.
Một ngày nọ, khi Bạch Cơ thức dậy giấc ngủ trưa, nàng cảm thấy lòng trống rỗng. Không việc gì để , nàng thong thả dạo trong khu vườn giữa đám cỏ dại, và vô tình đến bên mầm hoa gốc bồ đề.
"Trên đời , tình yêu tuyệt vọng và sâu sắc nhất là loại cảm xúc gì? Phải để tìm thứ cảm xúc để tưới cho mầm hoa của đây?"
Bạch Cơ cúi xuống mầm hoa, lẩm bẩm tự .
Để g.i.ế.c thời gian trong lúc khách đến, thiếu niên mặc áo đen đang sắp xếp các loại hương liệu Tây Vực kệ trong sảnh lớn. Hắn lấy xuống đặt lên, khi đặt lên hài lòng, lấy xuống sắp xếp theo một cách khác.
Trong lúc thiếu niên mặc áo đen đang kiên trì sắp xếp hương liệu, một vị khách với dáng vẻ thất thần bước Phiêu Miểu các.
Ly Nô thấy tiếng bước chân, đầu .
Bước Phiêu Miểu các là một nam nhân tuấn mặc áo gấm hoa lộng lẫy.
Có khách đến, là khách hiếm hoi của loài , Ly Nô lập tức nở một nụ , để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp.
"Khách quan mua gì?"
Nam nhân ngẩng đầu quanh, quét mắt khắp cửa tiệm u ám rùng rợn, ánh mắt lộ rõ vẻ bối rối.
"Đây là Phiêu Miểu các ? Nghe trong Phiêu Miểu các một cô nương áo trắng và một con mèo đen... Ta nhầm chỗ ?"
Ly Nô lập tức hiểu .
Nhiều năm qua, những vị khách loài bước chân Phiêu Miểu các, một giống như nam nhân là cố tình tìm đến. Họ những lời đồn đại trong dân gian hoặc qua lời kể của quen, về sự tồn tại của Phiêu Miểu các và hiểu sự kỳ lạ của nơi . Vì , họ khắp nơi tìm kiếm mong đạt mục đích của . Những vị khách như đến vì những loại hương liệu Tây Vực quý hiếm kệ những viên ngọc trai bảo thạch đắt giá. Những báu vật trần tục là mục đích của họ. Những thứ họ mua, những khao khát mà họ mong thỏa mãn, đều quý hiếm và khó tìm hơn, và cũng càng khó lòng thỏa mãn.
Ly Nô : "Đây là Phiêu Miểu các, khách quan tìm nhầm chỗ . Con mèo đen tuấn, thông minh và đáng yêu vô địch mà ngài đến, nó ngoài . Còn cô nương áo trắng..."
Bạch Cơ thản nhiên bước từ bên trong .
Bạch Cơ lướt qua nam nhân, : "Ta chính là cô nương áo trắng trong Phiêu Miểu các. Ta tên là Bạch Cơ, là chủ nhân của Phiêu Miểu các."
Nam nhân hỏi: "Nghe Phiêu Miểu các thể thực hiện ước nguyện? Điều đó thật ?"
Bạch Cơ mỉm , trả lời: "Trong Phiêu Miểu các, chỉ cần thể trả giá, bất kỳ ước nguyện nào cũng thể thực hiện."
Nam nhân c.ắ.n răng, : "Ta bằng lòng trả giá. Xin thực hiện ước nguyện của ."
Bạch Cơ hỏi: "Ước nguyện của ngài là gì?"
Bên trong, tấm bình phong Hà Đồ Lạc Thư, Bạch Cơ và nam nhân đối diện bên bàn ngọc xanh.
Nam nhân : "Ta khiến một mất ký ức."
Bạch Cơ hỏi: "Muốn ai mất ký ức?"
Nam nhân : "Muốn con gái yêu."
Bạch Cơ hỏi: "Mất ký ức gì?"
Nam nhân đau khổ : "Mất ký ức về mối thù hận."
Bạch Cơ lạnh nhạt hỏi: "Chuyện rốt cuộc là ?"
"Ta tên là Tư Đồ Hiểu, là đất Lạc Dương. Khi mười tuổi, gia đình may gặp bọn cướp. Phụ mẫu và của , kể cả đứa vẫn còn trong tã lót đều may mắn thoát nạn, tất cả đều bọn cướp sát hại, m.á.u nhuộm đầy cửa. Ta hoảng loạn bỏ chạy, trốn trong hang ch.ó mới thoát một mạng. Mang mối thù sâu như biển máu, thề g.i.ế.c c.h.ế.t bọn cướp. Ta khổ công luyện võ, trải qua muôn vàn khó khăn, cuối cùng tìm kẻ thù năm đó g.i.ế.c hại cả nhà đang ung dung ngoài pháp luật, định cư ngoài quan ải Mạc Bắc."
Tư Đồ Hiểu ngập ngừng một lúc, mơ hồ kể tiếp: "Ta tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ thù, lấy m.á.u trả máu, báo thù cho phụ mẫu và . vì một lý do nên yêu con gái của kẻ thù. Ta g.i.ế.c nàng và còn mang nàng về Lạc Dương, giam giữ trong sơn trang của . Vì g.i.ế.c phụ mẫu nàng nên nàng vô cùng hận , thể tha thứ cho ."
Tư Đồ Hiểu dừng , dường như tâm trạng tràn ngập suy tư, cảm xúc dâng trào nên tiếp thế nào.
Bạch Cơ lạnh lùng : "Vì nàng hận ngươi nên ngươi nàng mất ký ức, quên việc ngươi g.i.ế.c phụ mẫu nàng ?"
Tư Đồ Hiểu gật đầu, : " ."
Bạch Cơ hỏi: "Ngươi nàng mất ký ức quên mối hận với ngươi, chỉ đơn giản vì ngươi yêu nàng ?"
Tư Đồ Hiểu lắc đầu, đau khổ : "Không . Hoa Nhược cũng yêu , chúng từng hẹn ước sẽ yêu trọn đời. Hoa Nhược là tên của nàng. Ban đầu lừa dối nàng, nàng nghĩ rằng tiếp cận nàng là vì tình yêu nhưng thực tiếp cận nàng để tiếp cận cha và bác của nàng để thực hiện kế hoạch báo thù của . từ lúc nào, thực sự yêu nàng. Thậm chí khi báo thù trái tim vẫn đấu tranh dữ dội, chiếc cân giữa báo thù và tình yêu dành cho nàng ngừng nghiêng ngả trong lòng , cuối cùng mới dừng ở sự báo thù."
"Cần dùng tình yêu tuyệt vọng nhất và sâu sắc nhất thế gian để tưới, thì Đồ Hoa mới thể nở rộ, thể hiện vẻ truyền thuyết."
Bạch Cơ bỗng nhớ đến lời của Nữ Di và Đồ Hoa mãi thể nở rộ.
Ánh mắt Bạch Cơ lóe lên, : "Ngươi Hoa Nhược mất ký ức ?"
Tư Đồ Hiểu rơi lệ, đau khổ : " . Ta cùng nàng bắt đầu từ đầu."
Khóe miệng Bạch Cơ hiện lên một nụ kỳ quái, : "Vậy thì như ý nguyện của ngươi."
Bạch Cơ bảo Tư Đồ Hiểu chờ bên trong, nàng dậy hậu viện.
Bạch Cơ qua hậu viện, tiến nhà bếp.
Trong nhà bếp, một con mèo đen đang pha chế gia vị, chuẩn ướp một con cá.
"Ly Nô, gì ăn ?" Bạch Cơ hỏi.
Mèo đen trả lời: "Chủ nhân đói ? Giờ đến giờ ăn tối nên cơm vẫn nấu xong... Trong tủ bếp vẫn còn vài món điểm tâm."
Bạch Cơ lắc đầu, : "Điểm tâm . Tốt nhất là thứ gì đó thể từ gì nhưng vẫn thể ăn ."
Trong lúc mèo đen pha chế gia vị, nó dùng chày đá để nghiền nát một ít hương liệu, bột hương liệu chất thành đống nhỏ bàn. Bên cạnh đó, còn một ít bột nếp dư trong một chiếc bát sứ.
Bạch Cơ chợt nghĩ điều gì đó, : "Ly Nô, dùng bột nếp và bột hương liệu vo thành một viên bột tròn cho ."
Mèo đen ngạc nhiên hỏi: "Chủ nhân, dùng loại bột hương liệu nào? Bột thảo mộc? Bột xuyên tiêu? Bột hoa tiêu? Bột gừng khô?"
Bạch Cơ mỉm : "Tùy ý."
Vậy là con mèo đen vung móng vuốt, tùy ý lấy một chút bột gia vị, trộn cùng với bột nếp, nhúng chút nước trong và lập tức nặn thành một viên bột tròn cỡ viên ngọc trai. Con mèo đen đặt viên bột tròn nặn xong lên bàn.
Bạch Cơ cầm viên bột tròn lên, một tia sáng vàng rực rỡ phát từ đầu ngón tay của nàng, lan tỏa viên bột tròn đó. Chẳng bao lâu, viên bột tròn biến thành màu vàng óng ánh, tỏa ánh sáng rực rỡ.
Bạch Cơ cầm viên bột tròn, thì thầm: "Truyền linh lực , chắc chắn thể một mất trí nhớ. Tuy nhiên, hiệu quả chỉ kéo dài ba năm. Nên đặt tên là gì đây? Làm mất trí nhớ quên hận thù. Ký ức của con hình thành từ cảm xúc và hận thù cũng là một dạng cảm xúc. Mất trí nhớ tức là quên cảm xúc. Vậy thì gọi là "Vong Tình Đan" là ."
Con mèo đen lẩm bẩm: "Hóa bột hạt tiêu, bột thảo quả, và bột nếp cũng thể nặn thành "Vong Tình Đan" ."
Bạch Cơ bên trong, trao viên Vong Tình Đan cho Tư Đồ Hiểu.
Tư Đồ Hiểu vội vã nhận lấy.
Bạch Cơ với Tư Đồ Hiểu rằng chỉ cần cho Hoa Nhược uống viên Vong Tình Đan, Hoa Nhược sẽ mất trí nhớ và quên hận thù.
Tư Đồ Hiểu hỏi: "Bạch Cơ cô nương đưa cho Vong Tình Đan, thì trả giá gì?"
Bạch Cơ nở một nụ bí hiểm, : "Không cần vội. Ngươi cứ mang viên Vong Tình Đan về thử , nếu nguyện vọng của ngươi thực hiện, hãy đến Phiêu Miểu các trả công cũng muộn."
Tư Đồ Hiểu cầm lấy viên Vong Tình Đan, vội vã rời .
Sau khi Tư Đồ Hiểu rời khỏi, Bạch Cơ một trong phòng, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
Bạch Cơ trầm ngâm một lúc, đột nhiên nhớ điều gì.
"Ờm, tưới nước cho Đồ Hoa thôi. Biết Đồ Hoa của thể nở hoa ."
*
Thời gian trôi qua như dòng nước, thoắt cái đến mùa xuân năm .
Xuân về, ánh sáng rực rỡ, trong núi Mang, cây cối xanh um cỏ hoa tươi .
Thanh Minh hẹn Bạch Cơ cùng dạo ngắm hoa, Bạch Cơ việc gì , cũng dạo quanh núi Mang nên đồng ý.
Ly Nô thích Thanh Minh, cùng ngắm cảnh nên viện cớ rằng hôm qua vô tình ăn cá khô hỏng, hôm nay đau bụng ngoài.
Bạch Cơ đành một đến điểm hẹn.
Bạch Cơ và Thanh Minh dạo chơi trong núi Mang cả buổi sáng, hai tiểu nô xà, một kẻ xách đồ uống và thức ăn, một kẻ mang theo chăn đệm và vật dụng theo họ.
Thanh Minh vốn là con rắn một sừng khổng lồ đến từ nước Ô Trà, đời gọi là Cự Xà núi Mang, nó sống trong Vực U Minh của núi Mang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-8-quyen-gia-lam/chuong-2-vong-tinh.html.]
Sau khi biến thành hình , Thanh Minh là một thanh niên trai. Hắn thích sự xa hoa, tham hưởng thụ, và thường ăn mặc tỉ mỉ. Vì hôm nay là dạo bộ nên mặc bộ y phục hoàng kim lộng lẫy và nặng nề mà thường mặc trong địa cung của Vực U Minh, chỉ mặc một chiếc áo dài cổ tròn màu xanh, thắt lưng bằng ngọc bích, khoác bên ngoài một chiếc áo choàng màu xanh núi và nước, toát lên khí chất quý phái.
Hôm nay Bạch Cơ ăn mặc đơn giản, một chiếc váy trắng trơn, khoác thêm một lớp lụa nước, tóc đen buộc thành búi đơn giản, và cài một chiếc trâm vàng đơn giản.
Một cơn gió xuân thổi qua, trong rừng núi những cây xanh thẫm, những cây xanh nhạt, những sắc xanh khác đan xen tạo thành một bức tranh xanh tươi đầy sắc độ. Màu xanh của núi ngập tràn trong ánh nắng trong veo, đậm nhạt như ngọc phỉ thúy.
Một dòng suối trắng như dải ngọc chảy từ khe núi, nước chảy róc rách, dòng nước trong vắt.
Bạch Cơ bên bờ suối ngắm cảnh sắc núi non.
"Trong núi Mang rừng cây um tùm nhưng hoa. Suốt dọc đường là màu xanh, chỉ lác đác vài bông hoa dại. Thiếu cảnh ngắm hoa khi dạo xuân đúng là đáng tiếc." Bạch Cơ .
Thanh Minh suy nghĩ một lúc, : "Có một nơi nhiều hoa. Đó là một trang viên của con ở ngoài núi Mang. Trang viên đó một khu vườn , trồng đầy các loại hoa, thu hút nhiều yêu quái đến du ngoạn ban đêm. Ta cũng thỉnh thoảng đến đó."
Bạch Cơ hỏi: "Có xa ?"
Thanh Minh : "Cũng xa lắm, chi bằng xem thử nào." Bạch Cơ đồng ý.
Thanh Minh dẫn Bạch Cơ đến trang viên của con .
Dọc theo dòng suối, Bạch Cơ ngắm cảnh sắc tuyệt của núi non, cảm thán: "Cảnh sắc núi non như tranh, phong cảnh tuyệt mỹ. Haiz, Thanh Minh, cùng ngươi ngắm cảnh thật uổng phí cảnh sắc như tranh ."
Thanh Minh vui, : "Bạch Cơ, ngươi cứ ăn tệ hại như thế thì sẽ tìm yêu quái nào khác chịu bạn với ngươi, tình nguyện cùng ngươi dạo xuân ngắm cảnh ."
Bạch Cơ : "Ai chứ? Đợi Đồ Hoa của nở rộ, sẽ mời hàng ngàn yêu quái đến dự tiệc hoa xuân. Ai đến sẽ ăn thịt nó."
Thanh Minh thở dài, : "Bạch Cơ thế sẽ bạn bè ."
Bạch Cơ : "Thanh Minh, chẳng ngươi cũng bạn bè ? Sinh nhật của ngươi chẳng cũng ép buộc yêu quái đến dự tiệc ? Chỉ là tự nguyện đến."
Thanh Minh : "Nói thì đau lòng, chỉ một bạn là ngươi, đều sợ , khiếp hãi . Ta ở Trung Thổ thích ghét cô đơn, nên mới ép buộc dự tiệc của để khí huyên náo hơn một chút. Ngươi từ ngoài biển xa đến, giống như là khách lạ nơi đất khách, hơn nữa là rắn, ngươi là rồng, đều chân, hai chúng cứ bạn với ."
Bạch Cơ đồng ý, : "Thanh Minh, loài rồng chân. thôi, chúng cứ bạn với ."
Thanh Minh xoa tay, : "Bạch Cơ, khi ngắm hoa xong, chúng cùng trêu chọc mấy tiểu yêu quái mà ưa ?"
Bạch Cơ thở dài, : "Ôi, Thanh Minh, chợt hiểu tại chúng bạn ."
Thanh Minh hỏi: "Tại ?"
Bạch Cơ trả lời: "Ta ăn giỏi, ngươi thì bậy, hèn gì chẳng ai chơi với chúng cả."
Thanh Minh ủ rũ.
Bạch Cơ và Thanh Minh im lặng một đoạn, chẳng mấy chốc bước khỏi kết giới của yêu quái đến ngoài núi.
Đi qua những khúc quanh núi non, Thanh Minh chỉ về phía xa xa, nơi một điểm đen đỏ xen lẫn, : "Đó là trang viên mà yêu quái thích."
Bạch Cơ tò mò hỏi: "Trong trang viên đó những ai sinh sống ?"
Thanh Minh trả lời: "Ta quan tâm, rõ lắm. Chỉ rằng, năm ngoái, khi đến trang viên ngắm hoa ban đêm, thể thấy tiếng của nữ nhân phát từ nhà giam trong trang viên, bi thương ai oán. Đôi khi thể thấy một nữ nhân xinh lang thang trong vườn, nức nở. yêu quái chúng quan tâm đến chuyện của loài , nên chỉ ngắm hoa mà hỏi lý do."
Bạch Cơ hỏi: "Trước năm ngoái? Vậy năm nay trong trang viên còn tiếng của nữ nhân nữa ?"
Thanh Minh trả lời: "Năm nay trang viên chỉ tiếng . Không lâu đây, trong trang viên còn tổ chức lễ cưới, vườn hoa cũng chăm sóc và trang hoàng hơn ."
Trong lúc trò chuyện, Bạch Cơ, Thanh Minh và hai tiểu yêu hầu đến cổng trang viên.
Trang viên xa khu dân cư, chiếm diện tích khá rộng, ngói đen tường trắng, cổng đỏ in bóng liễu, trông xa hoa.
Bạch Cơ ngẩng đầu lên thì thấy cổng đỏ một bảng hiệu đề: "Sơn trang Vân Hoa."
Thật trùng hợp, khi Bạch Cơ đang bảng hiệu, cánh cổng đỏ của trang viên bỗng nhiên mở , và một nam nhân mặc trang phục hoa lệ .
Bạch Cơ thấy nam nhân lập tức mỉm . Đó chính là Tư Đồ Hiểu.
Bạch Cơ : "Tư Đồ công tử, lâu gặp."
Tư Đồ Hiểu thấy Bạch Cơ thì vẫn nhận , chính là nữ chủ quán mà đến thăm mùa đông năm ngoái. Kể từ khi Tư Đồ Hiểu mang theo "Vong Tình Đan" rời , từng đến Phiêu Miểu các nữa.
Hôm nay, tình cờ gặp ngay cửa nhà, điều khiến Tư Đồ Hiểu khá bất ngờ, đó bình tĩnh lịch sự cúi chào.
"Bạch Cơ cô nương, lâu gặp. Hôm nay nàng thời gian ghé thăm hàn xá thế? Thực , đây đến chợ Nam, định đưa nàng phần thưởng cho "Vong Tình Đan", nhưng tìm kiếm lâu mà thấy Phiêu Miểu các."
Bạch Cơ mỉm : "Mọi chuyện đời đều dựa duyên phận, lẽ đến lúc ngươi cần trả giá, nên ngươi tìm thấy Phiêu Miểu các. Hôm nay, cùng bạn dạo chơi núi Mang, ngang qua đây, ngờ là nhà của ngươi."
Tư Đồ Hiểu nhiệt tình: "Đã đến thì là khách, xin mời uống một tách ."
Bạch Cơ : "Liệu phiền quá ?"
"Không . Ta còn cảm ơn ngươi, chính ngươi mang đến cho tình yêu viên mãn và cuộc sống hạnh phúc. Xin hãy để chiêu đãi ngươi." Tư Đồ Hiểu bảo gia nhân mở hai cánh cổng lớn, mời Bạch Cơ và Thanh Minh nhà.
Tư Đồ Hiểu về phía Thanh Minh, chắp tay : "Vị đài , xin mời ."
Thanh Minh trả lời lễ, : "Ta là Thanh Minh, xin phiền."
Tư Đồ Hiểu vốn định ngoài thu tiền thuê ruộng còn nợ của tá điền và mua một giống hoa mới, nhưng vì gặp Bạch Cơ cửa nhà nên quyết định để quản gia .
Tư Đồ Hiểu bảo một hầu thông báo với gia đình, bảo một hầu khác dẫn Bạch Cơ, Thanh Minh và hai tiểu yêu hầu hóa thành tiểu đồng trong, còn ở cổng dặn dò quản gia một việc cụ thể.
Thanh Minh thì thầm: "Bạch Cơ, đây là đầu tiên chủ nhân mời từ cổng chính của trang viên ."
Bạch Cơ mỉm : "Ngươi là hưởng phúc của , hưởng lộc của đấy."
Thanh Minh thì thầm: "Vào từ cổng chính thì phiền phức lắm, thà trực tiếp xuyên tường hậu hoa viên còn hơn."
Bạch Cơ : "Xuyên tường là khách mời mà đến, đãi , điểm tâm ăn."
Thanh Minh còn gì đó nhưng Tư Đồ Hiểu dặn dò xong công việc và bước gần.
Tư Đồ Hiểu : "Bạch Cơ cô nương, sai thông báo cho Hoa Nhược, chúng thành hôn đầu xuân, bây giờ nàng là thê t.ử của . Ngươi nhất định gặp nàng. Nếu ngươi, chúng sẽ hạnh phúc như hiện tại."
Bạch Cơ : "Đem hạnh phúc cho khách và thực hiện nguyện vọng của họ là ý nghĩa tồn tại của Phiêu Miểu các mà."
Tư Đồ Hiểu dẫn đường phía , : "Xin mời đến hậu hoa viên."
Thanh Minh khen ngợi: "Hậu hoa viên nhà ngươi , nhất là cây đào bên cạnh hồ, thật tuyệt mỹ."
Tư Đồ Hiểu ngạc nhiên hỏi: "Thanh Minh , ngươi hậu hoa viên nhà và một cây đào? Ngươi từng đến hậu hoa viên nhà ?"
Thanh Minh há miệng, thế nào.
Bạch Cơ : "Chúng đến từ hướng hậu hoa viên, ở núi thể thấy lờ mờ một cây cối rậm rạp đầy sắc hoa, từ xa cảm thấy . Cây đào thể thấy qua tường trắng, hoa nở như đám mây rực rỡ, vô cùng xinh đệp."
Nghi ngờ của Tư Đồ Hiểu tan biến, : "Ngôi trang viện chẳng ưu điểm gì khác ngoài việc gần núi Mã Nguyên, địa khí , nước nhiều, cây cỏ hoa lá đều dễ sinh sôi nảy nở, phát triển . Vì , mới ở trong ngôi nhà cũ tại thành Lạc Dương mà dọn về đây."
"Vì Hoa Nhược thích hoa nên chú tâm quy hoạch hậu hoa viên, mua một giống hoa quý hiếm, thuê vườn chăm sóc. Không tự khoe khoang, nhưng hậu hoa viên của quả thực đáng để ngắm. Nhất là mùa xuân, bạn bè nào đến thăm mà khen ngợi."
Tư Đồ Hiểu dẫn Thanh Minh và Bạch Cơ nội viện, đến hậu hoa viên, hai tên xà bộc sắp xếp ở trong phòng khách ngoài viện chờ đợi.
Dưới ánh sáng xuân, trong hậu hoa viên trăm hoa đua nở, sắc hoa rực rỡ. Bên cạnh đình Trầm Hương, một hồ nước mùa xuân gợn sóng xanh biếc, bèo nổi như ngọc vụn. Bên bờ hồ, một cây đào lớn nở hoa rực rỡ như chiếc ô che phủ màu hồng phấn, tựa như mây mờ rực rỡ phản chiếu mặt hồ một cảnh sắc tuyệt .
Trong hoa viên, ngoài cây đào còn cây đào, cây mơ, cây lê, những cây đều nở rộ trong gió xuân, cành đầy hoa rực rỡ, từng cây hoa nở như gấm, giống như lụa đỏ. Tường phía nam đầy hoa tường vi, tường phía bắc hoa dây leo nở rộ, đất còn nhiều loại hoa quý hiếm đang khoe sắc.
Dưới giàn hoa trắng một bụi hoa mẫu đơn, mẫu đơn trắng lớn như đĩa ngọc, mẫu đơn đỏ giống như quả cầu thêu, mẫu đơn tím còn đang chớm nở, từng bông hoa tô điểm giữa những chiếc lá xanh, sắc hoa quốc sắc thiên hương, xinh vô cùng.
Trước bụi mẫu đơn trải một tấm t.h.ả.m lông cừu Ba Tư, đặt một chiếc bàn gỗ hoa lê, một lư hương Bác Sơn và một gối mềm thêu hoa.
Một nữ t.ử xinh mặc trang phục lộng lẫy đang dựa gối mềm, chăm chú thêu thùa, việc nữ công.
Bên cạnh nàng hai tiểu nha hầu.
Trong lúc thêu thùa, nữ t.ử dường như đang suy nghĩ gì đó, khóe môi ngừng hiện lên nụ hạnh phúc.
Một tiểu nha thấy chủ nhân mang khách đến, vội cúi đầu nhỏ gì đó với nữ tử.
Nữ t.ử buông tay khỏi công việc thêu thùa, dậy. Khi thấy Tư Đồ Hiểu, nụ của nàng càng thêm hạnh phúc.
Tư Đồ Hiểu thấy nữ tử, ánh mắt chợt trở nên dịu dàng như nước.
Tư Đồ Hiểu : "A Nhược, khách đến . Đây là Bạch Cơ cô nương mà kể với nàng đây, nàng là ân nhân của chúng . Chính nhờ linh d.ư.ợ.c của nàng mà bệnh của nàng mới chữa khỏi. Đây là Thanh Minh , bạn của Bạch Cơ cô nương."
Hoa Nhược vội vã cúi chào, nhiệt tình : "Hai vị khách quý xin mời . Bạch Cơ cô nương, từ khi hồi phục mất trí nhớ, thể nhớ là ai, cũng thể nhớ những chuyện qua và những cũ. phu quân kể, nhờ t.h.u.ố.c của nàng nên mới thoát khỏi căn bệnh hiểm nghèo, luôn vô cùng cảm kích nàng."
"Chuyện ... Bạch Cơ chút ngượng ngùng, lấp l.i.ế.m : "Ta cũng chỉ việc mà nên thôi. Phu nhân cần nhớ kỹ."
Vợ chồng Tư Đồ Hiểu nhiệt tình tiếp đãi Bạch Cơ và Thanh Minh, bốn t.h.ả.m Ba Tư cùng trò chuyện vui vẻ.
Nha dâng bốn chén hương lộ lên lượt bày biện các món điểm tâm phong phú lên bàn gỗ hoa lê.
"Phu nhân, hoa viên nhà ngài thật ." Bạch Cơ uống khen ngợi.
Thanh Minh : "Hoa viên buổi tối càng hơn, mặt trăng phản chiếu hồ nước, giống như tấm gương sáng. Ánh trăng như nước, lấp lánh chiếu rọi, cây cỏ hoa lá như ngâm trong ánh trăng, cả hoa viên giống như thế giới nước ."
Phu thê Tư Đồ Hiểu sửng sốt.
Tư Đồ Hiểu vô cùng băn khoăn, định mở miệng hỏi tại Thanh Minh hoa viên nhà ban đêm như thế nào.
Bạch Cơ lập tức : "Hắn đoán đấy. Thanh Minh tinh thông tranh thủy mặc, cho nên trí tưởng tượng của phong phú, chỉ cần thấy cảnh ban ngày, thể tưởng tượng ban đêm sẽ thế nào. Chỉ cần một nụ hoa, thể hình dung khi hoa nở sẽ như thế nào."
Vợ chồng Tư Đồ Hiểu ngộ , còn nghi ngờ nữa, hai , lặng lẽ nắm tay .
Tư Đồ Hiểu : "Bây giờ là buổi chiều, đường về Lạc Dương cũng tiện, chi bằng hai vị ở trang viên của một đêm ."
Hoa Nhược cũng : "Xin hãy cho phép vợ chồng tận tình tiếp đón."
Bạch Cơ định từ chối thì Thanh Minh lên tiếng trả lời: "Được."
Bạch Cơ đá chân, giẫm mạnh lên một chân của Thanh Minh, : "Vậy thì phiền ." Chân của Thanh Minh vốn là đuôi rắn biến hóa, Bạch Cơ giẫm lên đau đến nỗi nước mắt chảy ròng ròng.
Vợ chồng Tư Đồ Hiểu thấy khách đồng ý ở thì vô cùng vui mừng.