Phiêu Miểu 8 - Quyển Già Lam - Chương 3: Chủ Tớ
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:36:04
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bối Đa La ăn xong thì giếng cổ giặt đồ.
Nguyên Diệu vội ngăn ngài , dám để Bồ Tát việc nặng.
Bối Đa La ăn no uống đủ, nhàn rỗi việc gì , bèn dạo khắp Phiêu Miểu các, cuối cùng thiền gốc cây bồ đề ở sân .
Khi mặt trời xế chiều, Bạch Cơ mới từ chùa Thập Tự trở về.
Bạch Cơ bước Phiêu Miểu các, Nguyên Diệu và Ly Nô vẫn ở đại sảnh. Có lẽ vì kính sợ sự hiện diện thiêng liêng của Bồ Tát, cả lẫn mèo đều dám ở chung một gian với Đa La, cũng dám sân , chỉ dám ở đại sảnh.
Bạch Cơ bước Phiêu Miểu các hỏi ngay: "Hiên Chi, Ly Nô, Phiêu Miểu các đón một vị khách quý ? Từ ngoài thấy trong khe nứt thời gian nở những đóa sen diệu kỳ, trong kết giới còn ánh sáng Phật pháp rực rỡ."
Ly Nô gật đầu, : "Chủ nhân, một vị Bồ Tát đến đây."
Nguyên Diệu bổ sung: "Là Lục Độ Mẫu."
"Bối Đa La? Tại ngài đến nhân gian? Lại còn bước Phiêu Miểu các?" Bạch Cơ thắc mắc. Nàng suy nghĩ một lúc như chợt hiểu điều gì, : "Ồ! Có là Phật Tổ đột nhiên nghĩ thông thu hồi lệnh trừng phạt , nên phái Bối Đa La đến báo tin ? Tuyệt quá, thể trở về biển !"
Nguyên Diệu và Ly Nô , vội cùng lắc đầu.
"Không, , Bạch Cơ nghĩ nhiều , chuyện liên quan gì đến quá khứ của ngươi cả."
"Không, , thưa chủ nhân, vị Bồ Tát là do mọt sách mua về."
Nguyên Diệu vội lấy một tờ giấy, : "Đây là giấy bán của Đa La."
Bạch Cơ thất vọng.
Nguyên Diệu tóm tắt bộ sự việc.
Bạch Cơ về phía hậu viện, đến gốc cây bồ đề để gặp Đa La.
Cây bồ đề tán lá sum suê, xanh biếc như cái ô, ánh sáng rực rỡ xuyên qua những kẽ lá như sương mù rơi xuống.
Ánh nắng màu hổ phách hòa với ánh xanh phản chiếu từ lá bồ đề, tựa như một tấm áo cà sa vàng xanh đầy Phật tính, bao phủ lên cơ thể đang kiết già thiền định của Đa La.
Bạch Cơ chắp tay : "Long Tự Nhân bái kiến Bối Đa La."
Đa La mở mắt, liếc Bạch Cơ một cái : "Không tệ, ngươi Phật tính hơn, cũng nhân tính hơn so với gặp ."
Bạch Cơ đáp: "Ta luôn luôn Phật tính, cũng nhân tính, chỉ là các ngươi nhận mà thôi, còn nhốt trong hồ sen bảy báu, dùng xích trói , hằng ngày tụng kinh mặt ."
Đa La : "Khi đó tâm ngươi trống rỗng. Hơn nữa, tính khí ngươi nóng nảy, hung hãn cuồng bạo, trong cơn thịnh nộ ngươi thoát khỏi xiềng xích, thương ít vị Bồ Tát Kim Cang đang cố gắng khuyên ngươi hướng thiện. Người ngươi thương nặng nhất chính là lão phu."
Bạch Cơ lảng tránh, : "Ôi chao mới đầu xuân mà thời tiết ở Thần Đô nóng nực . Bối Đa La, ngài uống chút nước mận lạnh để hạ nhiệt ?"
Đa La : "Chuyện qua lâu , lão phu giận nữa. Hơn nữa, độ hóa chúng sinh vốn là việc nguy hiểm."
Bạch Cơ đáp: "Bối Đa La, ngài đúng là độ lượng. Thực lúc đó nhắm ngài, chỉ là trong cơn thịnh nộ mất lý trí, thương cả một nhóm Bồ Tát Kim Cang, ngài chỉ là vô tình vạ lây mà thôi."
Đa La : "Khi đó ngươi hung bạo thành tính, cố chấp lời, nhưng bây giờ trông ngươi khá hơn nhiều ."
Bạch Cơ mắt đảo một vòng, : "Hiện tại một lòng hướng thiện, tâm niệm Phật pháp, từ bi hỉ xả, khắp Đông Đô Tây Kinh, ngài cũng thể tìm ai thiện lương và kính Phật hơn . Vì , Bối Đa La, ngài thể giúp vài lời Phật Tổ, xin ngài hủy bỏ hình phạt cho trở về biển, để về chốn cũ. Ở nhân gian thu thập nhân quả thực sự quá vất vả, cũng khi nào mới viên mãn công đức."
Đa La : "Rồng trắng nên nóng vội, việc đều duyên pháp. Khi ngươi thu thập đủ nhân quả, viên mãn công đức, một trái tim nhân hậu, thì sẽ tự nhiên về biển cả thôi."
Bạch Cơ tiến gần Đa La, : "Phật Tổ quên chuyện ? Ta thần thức, thể giao tiếp với ngài . Bối Đa La, ngài thể liên lạc với Phật Tổ bằng thần thức, xin ngài giúp vài lời Phật Tổ. Ta sẽ quên ơn đức của ngài, chỉ cần ngài giúp trở về biển, tất cả báu vật trong Phiêu Miểu các đều sẽ dâng lên cho ngài. Nếu đủ, còn báu vật của hải tộc. Nếu ngài thể khiến Phật Tổ đồng ý cho cũng trở thành Bồ Tát thì khi trở về biển, sẽ tìm kiếm kỳ trân dị bảo trong hải vực để dâng lên cho ngài."
Đa La ngạc nhiên, : "Long Vương, ngươi đang hối lộ lão phu ? Ngươi học nhân tính quá mức ? Những điều học học hết những điều ."
Nguyên Diệu đến hậu viện, đang giặt đồ bên giếng cổ. Nghe Đa La , vội vàng lên tiếng: "Thưa Bồ Tát, Bạch Cơ cũng học những điều . Nàng bản tính thiện lương, thường xuyên giúp đỡ khác. Dù đôi lúc một vài thiếu sót nhỏ, nhưng đều thể sửa đổi. Tiểu sinh sẽ dùng đạo thánh hiền để khuyên bảo nàng, giúp nàng trở thành một vị quân t.ử rồng cao thượng, lương thiện và nhân hậu."
Đa La : "Nguyên công tử, ánh sáng linh hồn của nàng là hỗn độn, khiến khác thể thấu. Còn ngươi thì đáng tin. Lão phu từng thấy một linh hồn nào trong sáng và rực rỡ như ngươi ở nhân gian."
Nguyên Diệu đỏ mặt, : "Cảm ơn Bồ Tát khen ngợi."
Đa La : "Các ngươi cần gọi lão phu là Bồ Tát, cũng cần bận tâm đến phận của lão phu. Lão phu là Đa La, cứ gọi lão phu là Đa La. Rồng trắng... , Bạch Cơ, từ giờ lão phu sẽ gọi ngươi là Bạch Cơ, còn ngươi cứ gọi lão phu là Đa La."
Bạch Cơ : "Đa La, nhớ rằng chân của ngài là Công chúa Bát Nhã Nguyệt của nước Thải Quang, đó là một công chúa xinh , tại ngài chọn sử dụng pháp ?"
Đa La im lặng một lúc, : "Lão phu chỉ thích sử dụng pháp thôi."
Bạch Cơ : "Vậy thì . Thông thường, các Bồ Tát dễ dàng rời khỏi Tây Thiên mà xuống nhân gian. Các thần Phật khi đến nhân gian du hành, thường đều mục đích, ngài đến nhân gian để gì?"
Đa La : "Lần đến nhân gian tu luyện, đối với lão phu là một việc quan trọng. Hơn nữa, đây cũng là một việc bí mật, ngoài Phật Tổ thì Bồ Tát nào khác . Ta thể cho ngươi ."
Bạch Cơ : "Vậy thì sẽ hỏi nữa. Đa La, ngài cứ ở Phiêu Miểu các nhé."
Đa La nghiêm túc : "Bạch Cơ, nếu lão phu quyết định ở Phiêu Miểu các, thì một quy tắc chúng cần rõ ."
Bạch Cơ ngạc nhiên, hỏi: "Quy tắc gì ?"
Đa La hỏi: "Lão phu là tớ của ngươi ?"
Bạch Cơ : "Điều ... dám chứ? Không , ngài là khách quý của Phiêu Miểu các. Giấy bán còn hiệu lực nữa."
Bối Đa La : "Lão quan sát một vòng, nhận thấy nhân lực ở Phiêu Miểu các đủ, nhiều việc ai . Các ngươi chợ mua nô bộc, cũng chỉ vì thiếu nhân lực. Lão ở đây, chỉ ăn cơm mà việc sẽ khiến các ngươi càng thêm thiếu ."
Bạch Cơ suy nghĩ một lát : " . Thế , ngày mai sẽ đích mua vài nô lệ Côn Lôn, tỳ nữ Tân La để hầu hạ ."
Khóe miệng của Nguyên Diệu giật giật.
Trước đây, khi khẩn cầu Bạch Cơ mua hầu, con rồng yêu xảo quyệt hề tính đến những nô lệ Côn Lôn và tỳ nữ Tân La đắt đỏ, chỉ đưa cho một lượng bạc để mua những nô lệ rẻ tiền. Bây giờ, để lấy lòng Bồ Tát, nàng sẵn sàng bỏ nhiều bạc.
Bối Đa La lắc đầu và : "Bạch Cơ tự hỏi lòng , Phiêu Miểu các thích hợp cho nô lệ loài sinh sống ?"
Bạch Cơ : "Ngài thích loài nô bộc? Cũng dễ thôi. Ta một bạn cũ tên là Thanh Minh, sống ở núi Mang. Hắn luôn tặng những nô bộc mà huấn luyện kỹ, là xà yêu. Nếu ngài ngại xà yêu, tối nay sẽ đến núi Mang thăm Thanh Minh, chọn vài xà yêu ngoan ngoãn và lanh lợi để hầu hạ ."
Bối Đa La lắc đầu: "Lão đây thích xà yêu."
Bạch Cơ hỏi: "Vậy, ngài thế nào?"
Bối Đa La và : "Ở Phiêu Miểu các, một chủ nhân và ba nô bộc là đủ, cần tăng thêm . Chỉ cần đổi một chút về phận chủ nhân và nô bộc là ."
Bạch Cơ suy nghĩ một lúc mới hiểu .
"Bối Đa La, ngài chủ nhân của Phiêu Miểu các , còn nô bộc ?!"
Bối Đa La mỉm và gật đầu.
" ."
Nguyên Diệu ngạc nhiên đến mức quên luôn việc giặt đồ.
Con mèo đen nhỏ từ đến giờ luôn lén lút quan sát sân qua cửa sổ cũng lộ cái đầu , há hốc miệng mèo.
Bạch Cơ tức giận, mặt đen , nàng vòng quanh cây bồ đề ba vòng, nghĩ gì, nhưng khóe miệng nở một nụ .
Bạch Cơ : "Được thôi. hai điều kiện."
Bối Đa La : "Nói thử xem."
Bạch Cơ và : "Thứ nhất, mỗi ngày ngươi kể cho một chút về thế giới Cực Lạc ở Tây Thiên, ví dụ như chuyện về Phật Tổ và các vị Bồ Tát, các vị Kim Cang, các vị Tôn Giả. Thứ hai, nếu ngươi là chủ nhân của Phiêu Miểu các, thì việc thu thập nhân quả sẽ do ngươi phụ trách. Trong thời gian ngươi chủ nhân của Phiêu Miểu các, ngươi dùng thần lực của để giúp thu thập nhân quả."
Bối Đa La suy nghĩ một lúc : "Điều kiện thứ nhất thể, xem như là kể chuyện bữa ăn. Điều kiện thứ hai cũng , việc thu thập nhân quả thể giúp quan sát gần gũi hơn với chúng sinh, đây cũng là một trong những mục đích của khi đến nhân gian."
Bạch Cơ : "Giao dịch thành công. Vậy sẽ nô bộc một thời gian."
Và thế là, Bối Đa La tạm thời trở thành chủ nhân của Phiêu Miểu các, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô trở thành nô bộc.
Bối Đa La phân công công việc cho ba nô bộc: Bạch Cơ chịu trách nhiệm giặt đồ và quét dọn, Nguyên Diệu chịu trách nhiệm ghi sổ sách và giao hàng, Ly Nô chịu trách nhiệm mua rau, nấu ăn. Phục vụ nước, đón khách và tiễn khách, ba nô bộc ai rảnh thì .
Vì nhiệm vụ của Bạch Cơ là giặt đồ và quét dọn, nên nàng đành tiếp nhận công việc của Nguyên Diệu, xổm bên giếng cổ để giặt đồ.
Bạch Cơ bao giờ giặt quần áo, Nguyên Diệu kiên nhẫn hướng dẫn nàng.
Bạch Cơ thấy việc giặt đồ mệt, bèn định lén thi triển pháp thuật để thức thần giặt giúp.
Bối Đa La phát hiện, đồng ý và : "Bạch Cơ, lười biếng, quần áo do chính tay giặt mới linh hồn."
Mặt Bạch Cơ lập tức đen , nhưng khi chạy đến gốc cây bồ đề, nhanh vòng quanh cây ba vòng, nàng bình tĩnh trở .
Bạch Cơ xổm bên giếng cổ, theo lời hướng dẫn của Nguyên Diệu, cẩn thận giặt từng cái áo một cách kiên nhẫn.
"Hiên Chi, sẽ mua đồ linh tinh nữa. Từ nay mặc đồ giản dị một chút thôi."
Bạch Cơ đau khổ giặt đồ, tự nhủ.
Nguyên Diệu bên cạnh : "Bạch Cơ nên như từ sớm ."
Ly Nô ngoài mua rau, cũng dám mua cá, chỉ mua vài loại rau xanh, đậu phụ và nấm măng theo sở thích của Bối Đa La.
Vào lúc hoàng hôn, Ly Nô chuẩn xong cơm điều hồ măng non và vài món ăn thanh đạm thêm hành tỏi gừng, chuẩn dùng bữa tối.
Bối Đa La đưa yêu cầu, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô cùng luyện yoga bữa ăn với ông.
Vì Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô đều là đầu tiên học yoga, Bối Đa La chỉ dạy ba một vài động tác đơn giản. Dù , xương cốt của Bạch Cơ cũng phát tiếng "kêu rắc" do lệch vị trí, đó nàng dùng pháp thuật để chỉnh .
Nguyên Diệu vô cùng khổ sở, tư thế của hề chuẩn mực, nhưng Bối Đa La cũng khó .
Ly Nô thấy yoga thú vị, cơ thể của nó mềm dẻo, thể tự do uốn cong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-8-quyen-gia-lam/chuong-3-chu-to.html.]
Bối Đa La khen ngợi Ly Nô, phê bình Bạch Cơ và đề nghị nàng nên tập yoga hình dạng rồng. Đối với Nguyên Diệu, Bối Đa La yêu cầu gì đặc biệt, chỉ cần kiên trì là .
Sau khi Bối Đa La dẫn Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô thành buổi tập yoga, bốn bắt đầu dùng bữa tối.
Vì Bồ Tát cùng bàn, Nguyên Diệu cảm thấy lo lắng, chỉ bụng đói, mà còn ăn thấy ngon, thậm chí cách cầm đũa ăn .
Bạch Cơ và Ly Nô cũng còn như thường ngày.
Bối Đa La : "Các ngươi cứ coi lão phu như bình thường, cần quá câu nệ."
Nguyên Diệu đáp: "Tiểu sinh đầu tiên trong đời dùng bữa cùng Bồ Tát, quá đỗi kích động, đến mức ăn thế nào."
Bối Đa La : "Sau ngươi sẽ quen thôi."
Ly Nô tò mò hỏi: "Bồ Tát hàng ngày cũng ăn ba bữa ?"
Bối Đa La : "Ở Tây phương Cực Lạc thế giới, Bồ Tát cần ăn uống, chúng hấp thụ năng lượng tự nhiên giữa trời đất vũ trụ để bổ sung sinh lực. Tuy nhiên năng lượng mạnh nhất giúp thần Phật hồi sinh đến từ lòng tin của nhân gian. Niềm tin của phàm nhân thể tụ thành nguồn năng lượng to lớn. Điều các ngươi thể hiểu, lão phu cũng cần chi tiết. Muốn long tượng của Phật pháp, hết trâu ngựa cho chúng sinh. Đến nhân gian, lão phu cho giống con hơn, vì thế nhập gia tùy tục, sẽ cùng phàm dùng bữa."
Ly Nô mơ màng gật đầu.
Bạch Cơ cầm đũa : "Những món nhạt nhẽo quá, hương vị gì cả."
Bối Đa La : "Bạch Cơ, ăn uống thanh đạm mới thể tu dưỡng tâm, cho tâm hồn trở nên bình tĩnh. Rượu thịt béo ngậy, hương thơm đậm đà, đều sẽ quấy nhiễu sự tĩnh lặng của tâm hồn."
Bạch Cơ đáp: "Rượu thịt qua ruột Phật tổ vẫn ở trong lòng. Ta sẽ luôn ghi nhớ Phật tổ trong lòng, dù ăn cá thịt cũng vẫn bình tĩnh. Bối Đa La, còn ngài, nếu tâm ngài bình tĩnh, thì sẽ mặt ở Phiêu Miểu các ."
Bối Đa La im lặng.
Bốn mỗi đều tâm sự riêng mà ăn xong bữa tối, Ly Nô thu dọn thức ăn thừa bếp rửa chén.
Trong phòng, Bạch Cơ thắp bảy ngọn đèn đồng.
Bối Đa La bên cạnh bàn ngọc xanh, nhắm mắt thiền định.
Nguyên Diệu bếp pha một ấm Xuân Lộ bưng phòng.
Bạch Cơ rót cho Bối Đa La một chén Xuân Lộ, : "Bối Đa La, thực hiện nhiệm vụ của kẻ hầu, ngài nên công việc của chủ nhân ?"
Bối Đa La mở mắt, Bạch Cơ đầy ngờ vực.
Bạch Cơ : "Hôm nay nhận lời mời đến chùa Thập Tự, ở đó xảy một chuyện cần giải quyết. Giải quyết khó khăn cho khách hàng tìm đến Phiêu Miểu các là công việc của chủ nhân nơi . Bối Đa La, vì ngài hiện tại là chủ nhân, nên giao phó nhiệm vụ của chùa Thập Tự cho ngài."
Bối Đa La đáp: "Theo lý thuyết, Giá thập tựo và Phật giáo là hai con đường khác , liên quan gì cả. Tuy nhiên, vì đây cũng là trải nghiệm và rèn luyện, ngươi hãy kể qua sự việc xảy ở Giá thập tựo ."
Thế là Bạch Cơ đối diện Bối Đa La, kể sự việc xảy ở chùa Thập Tự.
Kể từ khi Cảnh giáo truyền Trung Quốc, nhờ sự ủng hộ của Đường Thái Tông Lý Thế Dân, giáo phái những phát triển nhất định. Vào thời Trinh Quán, nhà truyền giáo A La Bản vượt qua muôn dặm xa xôi từ Đại Tần quốc* đến Trường An. Đường Thái Tông, theo chính sách "duy trì giáo lý phương khác" của , cử tể tướng Phòng Huyền Linh đến đón tiếp và đãi ngộ như khách quý.
* Đại Tần Quốc: Đế quốc La Mã và khu vực Cận Đông. Trong lịch sử, Alopen đến Đại Đường từ Đế quốc Byzantine, tức Đông La Mã.
Đường Thái Tông còn cung cấp kinh phí cho Cảnh giáo, xây dựng một nhà thờ tại phường Nghĩa Ninh ở Trường An, gọi là Đại Tần Tự. Sau đó, Cảnh giáo cũng xây dựng một nhà thờ nhỏ xung quanh Trường An, thu hút tín đồ. Khi đó Cảnh giáo phát triển rực rỡ, phần lớn tín đồ là quan quyền quý.
Thời Đường Cao Tông, Cảnh giáo cũng những phát triển nhất định, nhà truyền giáo Ba Tư Tần Minh Hạc, nhờ tài y thuật của trở thành ngự y trong triều đình. Cảnh giáo, Hỏa giáo, và Mani giáo gọi là "Tam Dị giáo thời Đường".
Tuy nhiên, kể từ khi Võ Hậu nắm quyền, sự phát triển của Cảnh giáo đình trệ.
Vì Võ Hậu tin Phật giáo và Đạo giáo, chỉ tôn thờ Phật giáo và Đạo giáo. Niềm tin giống như một cơn gió, khi cầm quyền tôn thờ điều gì thì dân gian sẽ cuốn theo cơn gió đó và phần lớn sẽ tin điều . Thêm đó, sự phát triển của Hỏa giáo và Mani giáo phân tán lòng tin của dân chúng, Cảnh giáo chỉ còn một tín đồ cũ, thu hút thêm tín đồ mới.
Mười mấy năm , tổng giáo phái Cảnh giáo cử đến một nhà truyền giáo mới.
Nhà truyền giáo là cháu của nhà truyền giáo A La Bản đến Đại Đường thời Đường Thái Tông.
Ông cũng gọi là A La Bản.
Mọi gọi ông là A La Bản nhị thế.
A La Bản Nhị Thế là , chỉ là tính cách khá kỳ lạ, hành động phần điên cuồng. Ông say mê đức tin Cảnh giáo, nhiệt tình truyền đạo và thu hút theo đạo.
Điều tệ hại nhất là A La Bản Nhị Thế khi thấy chùa chiền và đạo quán đông đúc, hương khói thịnh vượng, bèn thích đến đó truyền đạo. Ông thường các hòa thượng và đạo sĩ đuổi đ.á.n.h bằng gậy khi truyền đạo tại các chùa chiền, đạo quán. Hành động khiến Cảnh giáo liên tục tín đồ Phật giáo và Đạo giáo chỉ trích, cho danh tiếng của Cảnh giáo ngày càng suy giảm.
Do A La Bản Nhị Thế gây nhiều rắc rối cho Cảnh giáo, ông đuổi khỏi Đại Tần Tự ở Trường An và chuyển đến chùa Thập Tự ở phường Tu Thiện, Lạc Dương để suy ngẫm hành động của , quản lý công việc tôn giáo tại đây.
Dù lưu đày đến Lạc Dương, A La Bản Nhị Thế vẫn cho rằng sai và cần suy ngẫm. Niềm đam mê đối với đức tin Cảnh giáo của ông hề giảm sút, thậm chí còn nhiệt tình truyền đạo hơn .
Khi Võ Hậu lên ngôi, đặt kinh đô tại Lạc Dương, A La Bản Nhị Thế cho rằng thời cơ phục hưng Cảnh giáo đến, ông bắt đầu thực hiện hàng loạt hoạt động. Ngoài việc khắp nơi truyền bá giáo lý, ông còn tăng cường phát bánh thánh miễn phí mỗi tuần để thu hút tham gia thánh lễ và truyền đạo.
Những điều kỳ lạ bắt đầu xảy trong các buổi lễ phát bánh thánh.
Vào mỗi kỳ lễ, chùa Thập Tự mở cửa, và một dân chúng Lạc Dương đến tham dự. Một đến vì tò mò, hiểu thêm về tôn giáo mới lạ ; một khác đến để nhận bánh miễn phí, và chỉ đơn giản g.i.ế.c thời gian. Dù vì lý do gì, trong những ngày lễ, chùa Thập Tự luôn đông đúc tham dự.
Ban đầu, việc mất tích xảy như thế .
Trương Tam và Lý Tứ cùng đến tham dự thánh lễ, giữa buổi, Trương Tam nhà vệ sinh, và Lý Tứ ở đại sảnh chờ. Lý Tứ chờ mãi mà Trương Tam , nên ông khắp chùa Thập Tự tìm kiếm nhưng thấy Trương Tam .
Lý Tứ cho rằng Trương Tam lặng lẽ rời , bỏ mặc , nên dù giận dỗi ông cũng tự về nhà.
Ngày hôm , gia đình Trương Tam đến hỏi Lý Tứ về tung tích của Trương Tam.
Lý Tứ thành thật kể sự việc.
Không ai Trương Tam .
Gia đình Trương Tam khắp nơi hỏi thăm, tìm kiếm , bạn bè thể tung tích của ông nhưng cũng kết quả.
Sau vài ngày, Trương Tam vẫn xuất hiện.
Mọi mới hiểu rằng Trương Tam mất tích.
Theo những gì , Trương Tam cuối cùng xuất hiện mặt là khi tham gia thánh lễ tại chùa Thập Tự.
Sau đó, một khác cũng mất tích một cách tương tự trong chùa Thập Tự. Họ thể một hoặc cùng , bạn bè, gia nhân đến tham dự thánh lễ, và biến mất dấu vết.
Gia đình của những mất tích báo cáo sự việc, và những Bất Lương đến chùa Thập Tự để điều tra.
Những Bất Lương lục soát kỹ lưỡng trong chùa Thập Tự nhưng tìm thấy điều gì bất thường. Họ cũng giam giữ và thẩm vấn các giáo sĩ Cảnh giáo, nhưng nhiều tra hỏi, họ cũng phát hiện điều gì nghi ngờ và trả tự do cho tất cả.
Theo thống kê của những Bất Lương, tổng cộng mười ba mất tích, trong đó nam, nữ, già, trẻ, và cả hầu. Một quý phụ mất cả chú ch.ó cưng khi đến tham dự thánh lễ. Tuy nhiên, đó con ch.ó những Bất Lương tìm thấy. Nó kẻ lười nhác sống gần chùa Thập Tự đ.á.n.h cắp. Kẻ thấy chú ch.ó quý giá của quý phụ là loài ch.ó nổi tiếng từ Tây Vực nên lợi dụng lúc đông đúc, trộm lấy con ch.ó để bán lấy tiền.
Dù chú ch.ó tìm thấy, nhưng mười ba vẫn bất kỳ dấu vết nào, biến mất.
Mười ba biến mất bí ẩn trong chùa Thập Tự, khiến khỏi nghi ngờ rằng liệu các giáo sĩ Cảnh giáo vấn đề chính Cảnh giáo điều gì đáng ngờ.
A La Bản Nhị Thế hiểu nổi việc mất tích của các tín đồ trong chùa Thập Tự. Ông đau đầu và .
Một giáo sĩ giàu kinh nghiệm rằng ở vùng đất , những chuyện kỳ lạ thường coi là do yêu quái gây . Vậy nên mời đến để trừ yêu?
Vì còn cách nào khác, A La Bản Nhị Thế chấp nhận đề nghị .
A La Bản Nhị Thế dự định mời hòa thượng và đạo sĩ đến chùa Thập Tự để trừ yêu, nhưng vì đó ông gây thù với cả Phật giáo và Đạo giáo khi chạy đến chùa chiền và đạo quán truyền đạo, nên dù trả công hậu hĩnh nhưng ai trong họ chịu đến.
Không còn cách nào khác, A La Bản Nhị Thế thư cầu cứu Đại Tần Tự ở Trường An, và các giáo sĩ ở đó tìm đến hoàng t.ử Ba Tư là Tô Lượng, nhờ tìm một khả năng trừ yêu. Tô Lượng đó nhờ đến Phiêu Miểu các.
Hôm nay, Bạch Cơ đến chùa Thập Tự, gặp A La Bản Nhị Thế, lắng câu chuyện, dạo một vòng quanh chùa Thập Tự khi trở về.
Sau khi hết câu chuyện, Bối Đa La hỏi: "Tôn giáo xảy chuyện kỳ lạ như , rốt cuộc là vì ?"
Nguyên Diệu cũng tò mò, hỏi: "Bạch Cơ đến đó, chắc hẳn ngươi manh mối chứ?"
Bạch Cơ : "Chưa manh mối gì cả. Hiên Chi, cái ông A La Bản Nhị Thế đó thật lắm lời, bước chùa Thập Tự, xong câu chuyện thì ông bắt đầu liên tu bất tận truyền đạo cho . Ông từ nguồn gốc của Cảnh giáo, các vị thần của Cảnh giáo, đến các phép màu của Cảnh giáo, đến tình yêu và sự cứu rỗi của Thượng Đế đối với loài , sự thanh tẩy tâm hồn của Thượng Đế, và tác động của Thượng Đế đến tương lai nhân loại. Ta đến đau đầu, bèn với ông rằng là một Phật t.ử sùng đạo, về các thần khác. ông chẳng mảy may bận tâm, tiếp tục ngừng, đến nỗi đầu óc giờ đây vẫn còn vang lên tiếng truyền đạo của ông ! Vì ông phiền đến mụ mẫm đầu óc, dạo một vòng quanh chùa Thập Tự mà phát hiện điều gì bất thường. Tuy nhiên, nơi thực sự một chút yêu khí mờ ảo. cũng , Lạc Dương với một trăm lẻ chín phường, yêu quái tụ tập, ma quỷ ban đêm, ít nơi yêu khí."
Bối Đa La : "Dù là dị giáo, nhưng vẫn là nơi hội tụ của lòng , ngày mai lão sẽ đến chùa Thập Tự một chuyến, xem thử chuyện gì xảy ."
Bạch Cơ : "Không còn gì hơn nữa. Bối Đa La, chuyện giao cho ngài ."
Bối Đa La gật đầu đồng ý.
Đêm xuân yên tĩnh, gió nhẹ êm đềm, thật thích hợp để giảng giải giáo lý.
Bối Đa La triệu tập Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô, giảng cho họ một bài pháp về Phật pháp và Thiền lý.
Được Bồ Tát đích truyền pháp là cơ hội hiếm , Bạch Cơ đặt vài câu hỏi, chẳng hạn như về tám khổ của cuộc đời: Sanh khổ, bệnh khổ, lão khổ, t.ử khổ, ái biệt ly khổ, oán tắng hội khổ, cầu bất đắc khổ và ngũ ấm xí thạnh khổ, và thế nào để giải thoát.
Bối Đa La trả lời từng câu hỏi một.
Bạch Cơ mà vô cùng hứng thú, trong khi Nguyên Diệu và Ly Nô đến độ buồn ngủ.
Trong Phiêu Miểu các, tiếng đàm luận về Phật giáo ngớt cho đến khi trăng lên giữa trời.
Cuối cùng, đến phần tập yoga khi ngủ, Ly Nô dựng đôi tai mèo lên, bắt đầu hăng hái, còn Bạch Cơ và Nguyên Diệu cúi đầu ủ rũ.
Bối Đa La hướng dẫn Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô tập yoga xong, lập tức chuẩn ngủ.
Bối Đa La chiếm phòng của Bạch Cơ lầu hai, khiến Bạch Cơ còn nơi ở.
Nguyên Diệu định nhường phòng của cho Bạch Cơ, còn thì sẽ như ở Phiêu Miểu các tại Trường An, trải chiếu ngoài đại sảnh để ngủ tạm.
Bạch Cơ từ chối lòng của Nguyên Diệu, ngủ gốc cây bồ đề trong sân .
Con rồng trắng nhỏ nép bầu trời đêm, cùng với bầu trời xuân dịu dàng đầy , hòa thiên nhiên cùng cây cỏ hoa lá và những tiếng côn trùng, chim đêm, mà chìm giấc ngủ.