Phiêu Miểu 8 - Quyển Già Lam - Chương 3: Thiểu Cát
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:36:22
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , khi Nguyên Diệu tỉnh dậy thì Thanh Minh dậy .
Thanh Minh ăn mặc chỉnh tề bên cửa sổ, dang tay chân động tác giãn cơ và hít thở buổi sáng.
"Thú cưng nhỏ, ngươi tỉnh ?" Thanh Minh một cách đầy sảng khoái.
Nguyên Diệu gật đầu: "Thanh Minh dậy sớm thật."
Thanh Minh : "Ta luôn thói quen dậy sớm. Vừa hầu đến mời chúng đến hoa sảnh dùng bữa sáng, thấy ngươi ngủ ngon quá nên đ.á.n.h thức, chỉ để họ đợi. Ngươi rửa mặt , chúng cùng ăn sáng."
"Được ."
Nguyên Diệu vội vàng dậy, hầu mang đến nước nóng và khăn để rửa mặt.
Sau khi Nguyên Diệu mặc quần áo và rửa mặt xong, Thanh Minh cũng thành bài giãn cơ buổi sáng. Hai theo hầu đến hoa sảnh dùng bữa sáng.
Ngũ Độc U Phủ sâu trong động đất, đón ánh sáng mặt trời, ban ngày chỉ một màn sương mù âm u. Trên đường , qua khu vườn và dọc theo hành lang, cần thắp đèn nhưng vẫn thể thấy rõ vật, chỉ là ánh nắng nên thời gian.
Trên đường , Nguyên Diệu cảm thấy Ngũ Độc U Phủ rộng lớn, cây cối và núi giả đều rậm rạp, sân vườn và hành lang nhiều, chồng chéo và xoắn xuýt như một mê cung. Hơn nữa, lẽ do trong núi và lòng đất, là sáng sớm nên khí ở đây lạnh hơn trong thành Lạc Dương nhiều.
Cái động như mê cung , cộng với bầu khí âm u lạnh lẽo, xung quanh là rắn rết độc trùng khiến trong lòng Nguyên Diệu khỏi lo lắng sợ hãi. May mắn , Thanh Minh cùng, nếu một đến đây thì Nguyên Diệu thật sự dũng khí ở , chỉ mau chóng rời .
Hoa sảnh dùng bữa sáng khác với yến sảnh tiếp đãi Nguyên Diệu tối qua.
Hoa sảnh nhỏ hơn, trong một khu vườn, xung quanh trồng đầy hoa cỏ, phía cửa còn treo một giàn hoa t.ử đằng tím trông giống như một màn mộng ảo màu tím.
Nguyên Diệu và Thanh Minh theo hầu, bước qua màn hoa t.ử đằng tím hoa sảnh.
Trong hoa sảnh, chỉ Vong Xuyên đang .
Vong Xuyên đang ghế chủ vị, phía hai nữ tỳ hầu, mặt là một bàn ăn sáng thịnh soạn.
Vong Xuyên đang uống một bát cháo nếp xanh.
Người hầu cúi đầu : "Tam nương tử, khách đến."
Vong Xuyên ngẩng đầu lên, đặt bát cháo xuống, mỉm : "Nguyên công tử, Thanh Minh công tử, xin mời ."
Nguyên Diệu và Thanh Minh chào hỏi Vong Xuyên xuống ghế dành cho khách. Không lâu , các tỳ nữ lượt mang đến một bữa sáng thịnh soạn, đặt bàn mặt Nguyên Diệu và Thanh Minh. Trên bàn một bát cháo gạo thơm lừng, một khay bánh điểm tâm đủ loại và một đĩa sen bảy cánh với bảy loại dưa muối khác , trong đó củ cải hồng nhạt, măng giòn trắng như ngọc, và rau dương xỉ xanh biếc như ngọc bích. Ngoài còn một đĩa thịt cừu nướng, một đĩa cá trắm sữa, và một đĩa gà xé phay.
Vong Xuyên mỉm trò chuyện với Nguyên Diệu và Thanh Minh, hỏi thăm đêm qua ngủ như thế nào, và gì thiếu sót trong việc tiếp đãi .
Thanh Minh chỉ chú tâm ăn sáng, trong khi Nguyên Diệu trả lời , tiện mồm hỏi thấy Kim Hoàn, A Khôi và Thiểu Cát.
Vong Xuyên trả lời: "Đại tỷ thường ngủ muộn và dậy muộn, bao giờ ăn sáng. Nhị ca ăn sáng xong từ lâu và như thường lệ, dẫn các vệ sĩ tuần tra sáng . Tứ hầu như khỏi phòng, chỉ bữa sáng mà cả bữa trưa và tối đều do tỳ nữ mang phòng. Vì thế, chỉ đến tiếp đãi hai vị khách quý. Nếu gì , xin hai vị đừng trách."
Nguyên Diệu vội : "Vong Xuyên cô nương khách sáo , ngươi tiếp đãi chu đáo."
Vì bữa tiệc tối qua vấn đề gì khi ăn, Nguyên Diệu yên tâm thưởng thức bữa sáng.
Chủ và khách trò chuyện dùng bữa sáng, khí nhẹ nhàng và hài hòa.
Nguyên Diệu uống cháo gạo khen ngợi bữa sáng ngon miệng. Thanh Minh đồng tình, : "Cháo thơm quá, ngon hơn cháo đầu bếp của nấu nhiều."
Vong Xuyên : "Cháo do A Châu tự tay nấu. A Châu giỏi nấu ăn, nhất là các món cháo và điểm tâm. Cùng một loại gạo nhưng ai nấu thơm ngon như nàng. Cùng một loại bột mì nhưng ai bánh mềm mịn và ngọt ngào như nàng."
Thanh Minh , : "Ta đang thiếu một đầu bếp giỏi, bán A Châu cho . Giá cả tùy các ngươi quyết định."
Vong Xuyên : "Thanh Minh công tử, nếu là đầu bếp khác thì tặng cho ngài cũng thành vấn đề. A Châu thì ."
Thanh Minh hài lòng, hỏi: "Tại ?"
Vong Xuyên trả lời: "A Châu phận đặc biệt, là nô tỳ, chỉ là đại tỷ luôn sai khiến nàng như nô tỳ mà thôi. Không giấu gì hai vị, Ngũ Độc U Phủ đây là một hang nhện, chủ hang là ca ca của A Châu. Sau khi ca ca của A Châu may qua đời, chúng giữ nàng quản gia. Nhị ca và Tứ đều thích A Châu, cưới nàng vợ nhưng nàng luôn từ chối. Gần đây, A Châu dường như đổi thái độ với Nhị ca, thể lâu nữa nàng sẽ trở thành nhị tẩu của . Vì , Thanh Minh công tử, thể bán A Châu cho ngài ."
Thanh Minh thở dài, : " là đáng tiếc thật. trong ngọn núi Mang , sống c.h.ế.t vô thường, nếu nhị ca hoặc tứ của ngươi qua đời, A Châu trở thành góa phụ, nhớ bán nàng cho nhé."
Nguyên Diệu thì gì.
Vong Xuyên xong tức giận, định lên tiếng trách mắng.
Bỗng nhiên bên ngoài hoa sảnh vang lên tiếng náo loạn, một tỳ nữ hoảng hốt chạy , khiến Vong Xuyên kịp cãi với Thanh Minh.
Vong Xuyên hỏi tỳ nữ: "Hoảng hốt như , còn thể thống gì? Đã xảy chuyện gì thế?"
Tỳ nữ lúng túng, lắp bắp: "...Tứ... Tứ lang quân... ... c.h.ế.t..."
"Cái gì?!" Vong Xuyên bối rối.
Tỳ nữ hít một sâu, : "Quản gia A Châu nãy mang cơm cho tứ lang quân, khi mật thất đất thì phát hiện tứ lang quân c.h.ế.t. Nàng lập tức gọi chúng nô tỳ báo tin cho các vị chủ nhân."
Vong Xuyên vẫn còn bối rối, nên lời.
Nguyên Diệu vô cùng ngạc nhiên.
Thanh Minh , : "Ta mà, trong núi Mang , sống c.h.ế.t vô thường, chẳng tứ lang c.h.ế.t ?"
Nguyên Diệu vội : "Thanh Minh , mau im miệng , như là vô lễ quá."
Vong Xuyên đau buồn ngạc nhiên, rảnh để trách mắng Thanh Minh, vội vã truy hỏi tỳ nữ.
"Tứ c.h.ế.t như thế nào? Đại tỷ ? Còn nhị ca?"
Tỳ nữ trả lời: "Nô tỳ chỉ phái đến hoa sảnh báo tin cho cô nương, tình trạng của tứ lang quân thế nào. Đại nương chắc chắn . Chỗ của đại nương gần hơn hoa sảnh. Nhị lang quân đang tuần tra bên ngoài, báo tin ."
Vong Xuyên vội dậy, : "Nguyên công tử, chúng cùng đến chỗ tứ xem ."
Vì Thanh Minh quá vô lễ, Vong Xuyên để ý đến , trực tiếp lờ .
Nguyên Diệu gật đầu, : "Được."
Vong Xuyên, Nguyên Diệu và Thanh Minh cùng đến viện của Thiểu Cát.
Nơi ở của Thiểu Cát là một tiểu viện gần hoa viên phía , bộ khuôn viên lớn, rêu xanh phủ đầy yên tĩnh.
Nguyên Diệu phát hiện, nơi ở của Thiểu Cát cách xa phòng khách lắm, nó ở vị trí chéo đối diện với phòng khách, chỉ ngăn cách bởi hồ nước và núi giả.
Lúc , trong ngoài viện của Thiểu Cát tụ tập một tỳ nữ, tạo khí ồn ào và hỗn loạn.
Vong Xuyên dẫn Nguyên Diệu và Thanh Minh xuyên qua đám hầu, bước viện đầy rêu xanh, tiến một căn phòng.
Phòng rộng nhưng nhiều đồ đạc, chỉ một cánh cửa gắn vòng đồng mở sàn nhà để lộ một cầu thang đá tối om.
Nguyên Diệu đoán rằng phía đó chính là mật thất lòng đất nơi Thiểu Cát thường ở một để chế độc dược.
Vong Xuyên dẫn Nguyên Diệu và Thanh Minh bước cửa đá, xuống cầu thang tối om.
Trong hầm, ánh sáng lờ mờ lạnh lẽo. Nguyên Diệu theo Vong Xuyên mò mẫm bước chừng mười mấy bước mới thấy ánh sáng.
Đi tới cuối bậc thang đá là một căn mật thất ngầm. Dù ban ngày, trong mật thất vẫn đốt đèn nến, gian bên trong lớn, những kệ tủ, nơi chứa đầy cuộn da dê, sách tre, và các loại lọ, bình đủ hình dáng, chất liệu chật kín. Trên bàn còn nhiều cối giã, dụng cụ và nhiều loại thảo d.ư.ợ.c khô.
Ở phía nam mật thất, một chiếc giường La Hán chạm trổ bày , đó chất đầy sách vở và một vài lọ, bình đặt lộn xộn. Lúc , Thiểu Cát đang ngang giường, m.á.u chảy từ bảy lỗ mặt, biểu cảm đầy dữ tợn, c.h.ế.t.
Kim Hoàn, mái tóc uốn vồng và rối bời, quần áo xộc xệch, bên cạnh t.h.i t.h.ể Thiểu Cát, dựa hầu nữ mà lau nước mắt bằng khăn lụa. Vừa , nàng còn dậy thì hầu báo tin tang thương. Biết tin , nàng vội vàng tới đây, kịp chải chuốt. Thấy cảnh tượng t.h.ả.m thương của , cảm xúc tình giữa tỷ trỗi dậy, nàng thể kiềm chế, nước mắt lã chã tuôn rơi.
A Châu bên cạnh, bình tĩnh t.h.i t.h.ể Thiểu Cát, Kim Hoàn lóc, gương mặt chút biểu cảm, lạnh lùng như hề cảm xúc.
Vong Xuyên thấy t.h.i t.h.ể của Thiểu Cát, lòng đầy đau xót, kìm mà bật : "Đại tỷ, tại Tứ nông nỗi ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-8-quyen-gia-lam/chuong-3-thieu-cat.html.]
Kim Hoàn nghẹn ngào đáp: "Tam , đây là ý trời diệt tộc Ngũ Độc của ... Ta mất thêm một nữa ..."
Vong Xuyên òa : "Nhị ca ? Nhị ca vẫn về ?"
Kim Hoàn đáp: "Ta sai hầu báo ."
Nguyên Diệu dám kỹ t.h.i t.h.ể của Thiểu Cát, trong khi Thanh Minh bước tới quan sát tỉ mỉ, ngửi ngó khẽ động tay.
"Thi thể của Tứ trúng độc. Là tự uống độc c.h.ế.t hại?" Thanh Minh hỏi.
Kim Hoàn đau xót : "Tứ là tự sát." Nàng giơ đôi tay trắng muốt, chỉ về phía A Châu: "Là do nàng cả. Trên bàn một bức thư do chính tay Tứ , các ngươi tự ."
Vong Xuyên và Nguyên Diệu vội vàng chạy tới bàn. Trên đó một bức thư dở.
Nguyên Diệu kỹ, nội dung phần lộn xộn, nét bút thiếu mạch lạc, cách dùng từ liên tục, cảm xúc thể hiện hỗn loạn. Phần đầu của thư là một bức thư tình, trong đó những câu trích từ "Kinh Thi" với lời lẽ ngượng ngùng, bày tỏ tình cảm sâu sắc với A Châu. Phần là đoạn tâm trạng bi thương khi A Châu chọn A Khôi, từ chối , cảm thấy cuộc đời còn ý nghĩa, nên uống t.h.u.ố.c độc tự vẫn.
Tóm , đó là một bức thư tuyệt mệnh dở.
Tại là " dở"? Vì bức thư chỉnh, cũng chữ ký cuối thư.
Không khí trong mật thất trở nên căng thẳng. A Châu dường như gì đó nhưng một thoáng do dự, nàng im lặng.
Kim Hoàn thấy , liền hỏi: "A Châu, ngươi điều gì ?"
A Châu thấy Kim Hoàn hỏi, mới cất lời: "Thưa đại nương tử, Tứ lang quân tự sát, càng vì mà tự sát."
Kim Hoàn hỏi: "Tại ngươi ?"
A Châu đáp: "Tứ lang quân khi pha chế t.h.u.ố.c trong mật thất thích khác quấy rầy nên thường khóa cửa . Mỗi đến mang cơm, dù là bữa sáng bữa tối thì đều gõ cửa . Nếu Tứ lang mở cửa, mới trong. Nếu sẽ để hộp cơm ở ngoài. Thường thì khi mở cửa nghĩa là đang nghỉ ngơi, chỉ cần để cơm ở ngoài, khi tỉnh dậy sẽ tự mở cửa lấy . sáng nay khi mang cơm tới, cửa mật thất mở sẵn. Ta chăm sóc Tứ lang nhiều năm, đầu tiên thấy cửa khóa nên cảm thấy bất ngờ. Ta gõ cửa, thấy ai trả lời, bèn bước và thấy Tứ lang c.h.ế.t giường."
Thanh Minh : "Ý ngươi là ngay cả khi Tứ lang tự sát, cũng sẽ khóa cửa khi uống t.h.u.ố.c độc?"
A Châu gật đầu: "Tứ lang quân tính cách cẩn thận, ngăn nắp trong việc, chỉ cần chút xáo trộn là sẽ bực bội yên. Các ngươi là khách, đầu tới mật thất nên lẽ nhận , nhưng nơi hiện tại lộn xộn hơn hẳn so với thường ngày. Ví dụ, những cuộn sách và lọ bình vương vãi giường, điều đây hề xảy . Sách vở, cuộn giấy luôn xếp gọn gàng ở vị trí của chúng, còn những lọ t.h.u.ố.c luôn đặt kệ hoặc giá thuốc, bao giờ để bình đựng t.h.u.ố.c độc lộn xộn giường như . Hơn nữa, tư thế của Tứ lang cũng sai. Hắn luôn đầu hướng về gối mới thể nhắm mắt yên ngủ. Còn ngang như thế là tuyệt đối thể, vì sẽ thấy khó chịu mà yên . Ngay cả đôi giày, Tứ lang cũng đặt ngay ngắn giường mới thể yên tâm. Giày dép vứt lung tung như thế , thói quen của . Nếu Tứ lang thật sự tự sát, với thói quen cẩn trọng của thì chắc chắn hết sẽ khóa cửa, đặt giày ngay ngắn giường, mới uống t.h.u.ố.c độc và xuống theo tư thế chuẩn để c.h.ế.t. Hắn sẽ để thứ trở nên lộn xộn thế ."
Nguyên Diệu xuống đôi giày vương vãi sàn, và Thiểu Cát ngang giường, khỏi cảm thấy kinh ngạc. Vì đây từng quen Thiểu Cát, hiểu rõ thói quen sống của , cũng từng đến mật thất , nên Nguyên Diệu thể nhận những điểm bất thường mà A Châu chỉ . giờ kể, mới giật vì ngờ Thiểu Cát nếp sống cẩn trọng đến .
Thanh Minh suy nghĩ một lát : "Có khi nào, khi c.h.ế.t tâm trạng của Bọ Cạp đổi nên còn câu nệ tiểu tiết nữa ? lúc đó tuyệt vọng tự t.ử , ai còn để ý xem giày dép đặt thế nào, sách vở, bình lọ để lên giường ? Nằm ngang cũng dễ hiểu thôi, lẽ ban đầu ngay ngắn gối, nhưng khi chất độc phát tác, đau đớn đến nỗi trở . Các ngươi xem, m.á.u chảy từ bảy lỗ mặt thế , chắc chắn vật vã đau đớn khi c.h.ế.t."
Lời giải thích của Thanh Minh khiến Nguyên Diệu nên lời. Tuy nhiên, khi Thanh Minh rằng Thiểu Cát vô cùng đau đớn khi c.h.ế.t, lòng khỏi trĩu nặng, cảm thấy thương xót cho Thiểu Cát.
Vong Xuyên cũng cảm thấy vô cùng đau lòng, khỏi to hơn.
Sau khi A Châu , Kim Hoàn nữa, nàng vội bước đến bên bàn, cầm lấy nửa lá thư tuyệt mệnh mà Thiểu Cát để , khi xong nàng lên tiếng.
"A Châu lý. Sáng hôm qua gặp tứ , vì Bạch Cơ đại nhân sắp đến, cố ý dặn nhất định mặt trong yến tiệc. Ngoài việc bàn về việc tiếp đãi Bạch Cơ đại nhân, chúng còn tiện thể về loại độc d.ư.ợ.c mới mà tứ pha chế. Tứ về loại độc d.ư.ợ.c mới với sự hứng khởi, tự tin đầy tràn, rằng loại độc d.ư.ợ.c mới thể g.i.ế.c c.h.ế.t hơn một nửa yêu quái núi Mang. Khi thiện công thức, sẽ dùng nó để thử nghiệm Sơn Quân, lúc đó cả bầy hổ sẽ tiêu diệt, chúng chỉ loại bỏ kẻ thù mà còn thể khẳng định danh tiếng của Ngũ Độc, chiếm nhiều lãnh thổ hơn ở núi Mang. Sáng hôm qua tứ vẫn còn đầy chí khí, hề dấu hiệu chán nản, thể tối hôm đó tự t.ử ? Hơn nữa, trong thư tuyệt mệnh của , một câu nào nhắc đến loại độc d.ư.ợ.c mới. Tâm tính của tứ hiểu rõ, yêu độc d.ư.ợ.c như mạng sống, cũng tình cảm , dù tổn thương tình cảm và tự tử, cũng sẽ nghĩ đến tương lai của , tỷ mà để công thức độc d.ư.ợ.c cho chúng . Điều hợp lý, tứ tự tử."
Vong Xuyên ngạc nhiên hỏi: "Vậy ai g.i.ế.c tứ ?"
Mọi chìm im lặng.
Vong Xuyên : "Có thể nào là do Sơn Quân ? Dù gì nó cũng là kẻ thù của Ngũ Độc chúng ."
Kim Hoàn trầm tư một lúc, : "Cũng thể. Sơn Quân thể lẻn Ngũ Độc U Phủ mà ai , và thế nào nó mật thất của tứ ?"
A Châu : "Không thể là Sơn Quân."
Vong Xuyên hỏi: "Tại ?"
A Châu trả lời: "Bố cục trong Ngũ Độc U Phủ phức tạp, nhiều ngõ ngách, Sơn Quân từng đến đây, nó tứ lang quân sống ở , càng sống trong mật thất lòng đất. Hơn nữa, tứ lang quân luôn khóa trái cửa mật thất, Sơn Quân dù đến cửa mật thất cũng thể . Nếu Sơn Quân xông , chắc chắn sẽ xảy xung đột với tứ lang quân, mà nếu xung đột, thể thấy động tĩnh. Cửa vẫn khóa nguyên vẹn, dấu hiệu phá hoại, thể thấy rằng mật thất của tứ lang quân đêm qua và đầu độc là Sơn Quân, mà là một quen thuộc với tứ lang quân, mà tin tưởng mở cửa cho."
A Châu Vong Xuyên với ánh mắt phức tạp.
Vong Xuyên sững sờ, đó tức giận : "A Châu, ngươi ý gì? Ngươi gì? Khi ngũ c.h.ế.t, ngươi g.i.ế.c . Bây giờ tứ c.h.ế.t, ngươi đổ oan cho . Nói , cớ gì tại g.i.ế.c tứ ?!"
A Châu mặt , : "Ta từng như . Cái c.h.ế.t của ngũ lang quân, ngươi là khả nghi nhất, vì hai ở bên , c.h.ế.t mà ngươi còn sống. Hơn nữa, ngươi và ngũ lang quân hòa thuận. Còn về cái c.h.ế.t của tứ lang quân, nghĩ mục đích của ngươi, vì ngươi và tứ lang quân mâu thuẫn, tình cảm cũng ."
Vong Xuyên gằn, : "A Châu, nghi ngờ ngươi đấy. Ta luôn nghi ngờ ngươi thông đồng với Sơn Quân, dù các ngươi cũng là hàng xóm và bạn bè cũ. Sơn Quân quả thật từng đến Ngũ Độc U Phủ, nhưng nó mối giao tình với ca ca của ngươi, khi Ngũ Độc U Phủ vẫn còn là hang nhện, nó thường xuyên đến khách. Sau , dù chúng mở rộng hang nhện thành Ngũ Độc U Phủ thì vị trí của các căn nhà và hướng của các con đường vẫn đổi nhiều. Sơn Quân đến ít nhất sẽ lạc đường. Hơn nữa Sơn Quân cũng cần đến, nó thể g.i.ế.c tứ thông qua ngươi, ngươi chính là nội gián của nó. Ngươi luôn chăm sóc cuộc sống hàng ngày của tứ và tứ thích ngươi, tứ sẽ mở cửa cho ngươi, cũng như sẽ chút nghi ngờ mà ăn những thứ ngươi đưa cho. Ngươi đầu độc tứ sẽ dễ như trở bàn tay."
A Châu lạnh lùng : "Gán tội cho khác thì gì là khó? Ngậm m.á.u phun , bịa đặt là chuyện dễ dàng. Ngươi thấy những điều ngươi , nếu áp đặt lên đại nương tử, nhị lang quân và bản ngươi, thậm chí là một tỳ nữ bình thường thì cũng hợp lý ? Những mà tứ lang quân sẽ mở cửa cho chỉ . Tứ lang quân cũng chỉ ăn uống những thứ do đưa tới, khi bận rộn thể rời tay, hoặc ngoài mua sắm, việc, cũng sẽ nhờ tỳ nữ đem đồ ăn tới đúng giờ, tứ lang quân cũng sẽ mở cửa, cũng sẽ ăn uống."
Vong Xuyên : " ngươi vẫn là kẻ khả nghi nhất."
A Châu trả lời: "Tam nương tử, ngươi cũng chắc thể thoát khỏi nghi ngờ."
Vong Xuyên tức giận, còn tranh cãi tiếp.
Kim Hoàn lên tiếng ngăn : "Được , hai đừng cãi nữa. Nhị ? Đã cử hầu báo tin ? Nhị vẫn về?!"
Người hầu ở cửa trả lời: "Thưa đại nương tử, phái nhanh hết sức , lẽ nhị lang quân hôm nay tuần tra ở khá xa nên nhận tin. Dù nhận , thì về về cũng cần thời gian...."
Kim Hoàn sốt ruột : "Phái thêm vài nữa , bảo nhị mau chóng trở về."
"Vâng." hầu tuân lệnh rời .
Mọi ai gì thêm, bầu khí trong mật thất trở nên nặng nề. Chỉ còn t.h.i t.h.ể đáng sợ của Thiểu Cát dường như đang phát lời tố cáo vô thanh.
Cái c.h.ế.t kinh hoàng của Thiểu Cát khiến Kim Hoàn và Vong Xuyên đau buồn, thể ở trong mật thất thêm nữa.
Thanh Minh bộc lộ một mặt dịu dàng và nhã nhặn, tỏ ân cần khi đỡ Kim Hoàn rời khỏi mật thất, bước lên những bậc thang rời khỏi tầng hầm, khẽ an ủi xoa dịu nàng.
Nguyên Diệu thấy , vì lễ nghĩa nên vội an ủi Vong Xuyên.
Nguyên Diệu cảm thấy tình cảnh hiện tại giống như đang trong một hành lang tối tăm, mắt mịt mù, trong đầu rối ren, thể nào suy nghĩ rõ ràng, cũng thấy sự thật. Hắn thầm mong Bạch Cơ mau mau đến.
Mọi rời khỏi mật thất lòng đất, phòng mặt đất của Thiểu Cát trống trải, ghế cũng rộng rãi. Kim Hoàn cảm thấy nên chậm trễ khách, bèn đề nghị chuyển đến sảnh tiếp khách.
Mọi cùng rời khỏi sân của Thiểu Cát tiến về sảnh tiếp khách. Trên đường đến sảnh, sẽ ngang qua phòng khách, gì đặc biệt, nhưng Nguyên Diệu thấy cửa sổ phòng khách của đột nhiên nhớ một chuyện.
Đêm qua, khi Thanh Minh đến, Nguyên Diệu một ở phòng khách ngủ , bên cửa sổ hóng mát. Khi đó thấy một cô nương vội vàng qua bên cạnh hòn giả sơn trong vườn . Khoảng cách quá xa nên rõ, nhưng từ bóng dáng thì giống A Châu. A Châu vẻ hoảng hốt, vội vã rời .
Lúc đó Nguyên Diệu để ý, nhưng giờ đây khi Thiểu Cát c.h.ế.t cảm thấy điều gì đó đúng. Bởi vì từ vị trí mà đoán, tối qua A Châu dường như vội vàng và hoảng loạn chạy từ sân của Thiểu Cát.
A Châu đến chỗ Thiểu Cát ban đêm để gì? Tại vội vã và hoảng sợ như ?
Trong lòng Nguyên Diệu sinh nhiều nghi vấn, nhịn đầu A Châu. Nhìn thoáng qua, chỉ thấy ánh mắt của A Châu lạnh lùng, vẻ mặt u ám, khóe miệng còn mang theo một nụ nhạt. Tuy nhiên, nụ đó lập tức biến mất, và A Châu trở với vẻ mặt lạnh lùng như thường.
Nguyên Diệu khỏi cảm thấy rùng . Hoa Bảo c.h.ế.t thảm, Thiểu Cát cũng c.h.ế.t thảm, hai vị chủ nhân liên tiếp gặp bất hạnh, bóng đen của vận rủi bao trùm Ngũ Độc U Phủ, mà A Châu vẫn còn , điều thật quá kỳ quái.
Nguyên Diệu vốn định mở miệng hỏi A Châu về chuyện tối qua. khi thấy nụ của A Châu, quyết định tạm thời hỏi việc . Đợi đến khi Bạch Cơ đến, sẽ kể chuyện cho nàng.
Không lâu , đến sảnh tiếp khách, chỗ theo thứ bậc.
Kim Hoàn ở chỗ cao nhất, Vong Xuyên ở chỗ thấp hơn, và Nguyên Diệu ở ghế khách.
Trên đường , Thanh Minh và Kim Hoàn tiếp tục trò chuyện mật, hai liếc mắt đưa tình, tình cảm nồng nàn, khó rời xa, nên cùng ở chỗ cao nhất.
A Châu đích sắp xếp, bảo thị nữ dâng và điểm tâm cho .
Nguyên Diệu cảm thấy hài lòng với Thanh Minh, chỉ mong Bạch Cơ mau đến.
Kim Hoàn với tư cách là chủ nhân của Ngũ Độc U Phủ, đối mặt với tình hình hiện tại, cũng nên gì. Nàng đợi A Khôi trở về, để ba cùng bàn bạc, mới quyết định. Vì , uống trò chuyện, chờ A Khôi .
Trong lúc đang uống , một hầu vội vã chạy tới, mang theo một tin tức gây chấn động.
"Đại nương tử, , Nhị lang quân khi tuần tra Sơn Quân bắt ."