Phiêu Miểu 8 - Quyển Già Lam - Chương 4: Gông cùm

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:36:13
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau mùa xuân, Bạch Cơ đến núi Mang để thăm Thanh Minh.

Thanh Minh với Bạch Cơ rằng, trong Sơn trang Vân Hoa bắt đầu vang lên tiếng đau khổ của nữ nhân, cùng với những bài ca buồn thảm.

Trong lòng Bạch Cơ nổi lên sự tò mò, một đêm khuya, nàng và Thanh Minh đến Sơn trang Vân Hoa để xem chuyện gì đang xảy .

Lần , Bạch Cơ và Thanh Minh sơn trang Vân Hoa qua cổng chính mà biến thành hai con bướm, một trắng một xanh, theo gió đêm bay khu vườn.

Dưới ánh trăng, khu vườn đầu xuân tràn đầy sức sống. Mặc dù nhiều loài hoa xuân nở nhưng lá cây xanh tươi, nụ hoa ánh trăng rung rinh, duyên dáng.

Cây hoa đào mà Bạch Cơ từng ngủ qua đêm nó năm ngoái bắt đầu kết nụ, những nụ hoa trang điểm cành cây, tựa như gò má thiếu nữ e thẹn, ửng hồng nhẹ nhàng.

Con bướm trắng đậu một cành hoa đào.

Con bướm xanh đậu một cành hoa đào.

"Trên núi cây sồi, thung lũng cỏ ngải. Chưa thấy quân tử, hoa chỉ như đoá hoa vô ích.

Mây trời phiêu diêu, sẽ về . Trên núi cây sơn, thung lũng cỏ tía. Chưa thấy quân tử, hoa chỉ như đoá hư vô.

Mây trời phiêu diêu, sẽ về ."

Trong màn đêm vang lên tiếng ca của một nữ nhân.

Tiếng ca vang vọng, êm ái, tràn đầy nỗi buồn.

Con bướm trắng theo tiếng ca của nữ nhân, bay sâu trong khu vườn, đến một nhà tù chân giả sơn.

Trong nhà tù một nữ nhân xinh giam giữ.

Nữ nhân hát, ánh mắt vô hồn, thần sắc tuyệt vọng.

Đó là Hoa Nhược.

Hoa Nhược đối diện với hư , lẩm bẩm: "Không thể tha thứ, hận ."

Trên trán Hoa Nhược còn vệt vàng.

Sự xuất hiện và cái c.h.ế.t của Hoa Phác khiến nàng khôi phục ký ức, nhớ tất cả quá khứ của . Khi ký ức trở , nàng còn đau đớn hơn , bởi lòng hận thù trỗi dậy cùng với tình yêu thể từ bỏ. Nàng lưu luyến những khoảnh khắc hạnh phúc bên Tư Đồ Hiểu, và dành cho một tình yêu sâu đậm. Yêu và hận cùng tồn tại, xen lẫn trong lòng nàng, mâu thuẫn và xung đột lẫn khiến nàng vô cùng đau khổ. Tình yêu và hận thù tuyệt vọng đan xen, khiến nàng thể giải thoát.

Con bướm trắng bay khỏi nhà tù.

Con bướm trắng bay vòng khỏi giả sơn, xuyên qua khu vườn, đến một căn phòng nhỏ. Đó là thư phòng của Tư Đồ Hiểu.

Dưới ánh đèn lẻ loi, Tư Đồ Hiểu bệt sàn, một uống rượu giải sầu.

Dưới chân là những bình rượu trống rỗng rải rác.

Tư Đồ Hiểu vô cùng đau khổ, uống rượu giúp giải tỏa nỗi buồn, càng khiến đau đớn, thể thoát hơn.

Từ khi Hoa Phác đến tìm báo thù, cuộc sống hạnh phúc của Tư Đồ Hiểu và Hoa Nhược giống như một chiếc bình ngọc ném xuống đất, đột ngột vỡ tan.

Lời dối vốn chỉ là một giấc mơ hư ảo, dù thể che đậy tạm thời thì sớm muộn cũng sẽ tan vỡ thực tại.

Hoa Nhược sớm muộn gì cũng sẽ khôi phục trí nhớ, chỉ là cái c.h.ế.t của Hoa Phác đẩy nhanh quá trình tan vỡ của lời dối mà thôi.

Hoa Nhược cái c.h.ế.t của Hoa Phác kích động, phần nào nhớ ký ức, và khi thấy Hoa Phác Tư Đồ Hiểu g.i.ế.c c.h.ế.t, nàng khôi phục trí nhớ và nhớ tất cả.

Tư Đồ Hiểu g.i.ế.c c.h.ế.t phụ mẫu và của nàng, nàng thể tha thứ, nàng hận .

Tư Đồ Hiểu chỉ còn cách giam giữ Hoa Nhược như lúc ban đầu, , chỉ thể mượn rượu giải sầu, trong đau khổ vô cùng.

Con bướm trắng rơi xuống đất.

Chỉ trong chớp mắt, Bạch Cơ xuất hiện mặt Tư Đồ Hiểu.

Tư Đồ Hiểu ngạc nhiên mở to mắt. nhanh trở nên bình tĩnh. Hắn sợ hãi, vì so với nỗi sợ thì sự đau khổ của của còn nhiều hơn, thậm chí lấn át cảm xúc khác. Hơn nữa, từ lâu mơ hồ rằng Phiêu Miểu các là một nơi bình thường, chủ nhân của Phiêu Miểu các chắc chắn phàm, mà là yêu ma, hoặc thần quỷ.

Tư Đồ Hiểu thấy Bạch Cơ, như một sắp c.h.ế.t đuối, vớ một cọng rơm cứu mạng.

"Bạch Cơ cô nương, xin ngươi hãy cho thêm một viên Vong Tình Đan nữa, để A Nhược tiếp tục mất trí nhớ, quên hận thù, tiếp tục yêu ..."

Bạch Cơ lắc đầu : "Ta thể đưa cho ngươi thêm một viên Vong Tình Đan nữa." sắp c.h.ế.t đuối, dù bám lấy cọng rơm cứu mạng, cuối cùng vẫn sẽ c.h.ế.t đuối thôi. Bởi vì cọng rơm thể chịu nổi trọng lượng của một , thể cứu mạng .

Tư Đồ Hiểu cam tâm, khẩn cầu: "Vậy ngươi cách nào khác , để A Nhược tiếp tục yêu ? Chỉ cần ngươi khiến A Nhược yêu , bất kỳ cái giá nào cũng sẵn lòng trả."

Bạch Cơ lắc đầu.

Tư Đồ Hiểu vô cùng thất vọng, hỏi: "Vậy ngươi xuất hiện mặt để gì?"

"Ta xuất hiện là để hỏi ngươi hai câu hỏi." Bạch Cơ bình tĩnh .

Tư Đồ Hiểu hỏi: "Câu hỏi gì?"

"Ngươi tại g.i.ế.c Hoa Phác?"

Tư Đồ Hiểu sững sờ một lúc, mới trả lời: "Ta buộc . Hoa Phác đến tìm báo thù, nếu g.i.ế.c thì sẽ g.i.ế.c . Giữa chúng khả năng hòa giải, chỉ thể sống c.h.ế.t với . Ta thắng, c.h.ế.t. Nếu thua, c.h.ế.t sẽ là ."

Bạch Cơ hỏi: "Nếu thời gian thể trở , cho ngươi một cơ hội nữa, ngươi sẽ chọn từ bỏ báo thù ? Nếu ngươi đồng ý từ bỏ báo thù thì cả nhà Hoa thị sẽ còn sống, Hoa Phác cũng sẽ sống, và phu nhân của ngươi sẽ hận ngươi. Lúc ngươi và phu nhân của ngươi lẽ sẽ thể hạnh phúc mà sống cùng ."

Tư Đồ Hiểu trầm tư một lúc, lắc đầu, : "Ta thể từ bỏ báo thù. Nếu từ bỏ báo thù, để kẻ thù ung dung tự tại thì nửa đời của sẽ sống trong sự hối hận với phụ mẫu và . Sự hối hận chính là cái gông của tội , mang nó suốt đời sẽ nặng nề. Chỉ mạng sống của kẻ thù mới là chìa khóa mở chiếc gông ."

"Vậy ngươi thể từ bỏ tình yêu dành cho phu nhân của ngươi ?" Bạch Cơ hỏi.

Tư Đồ Hiểu lắc đầu, : "Ta cũng thể. Ta thử nhiều nhưng cuối cùng vẫn thể buông bỏ tình cảm , thể ngừng yêu nàng."

"Vậy ngươi định gì?"

Tư Đồ Hiểu tuyệt vọng : "Chỉ cái c.h.ế.t mới thể giải thoát." Bạch Cơ hỏi Tư Đồ Hiểu rằng cái c.h.ế.t của ai mới thể khiến giải thoát.

Bạch Cơ hóa thành một con bướm trắng, bay khỏi thư phòng.

Con bướm trắng bay đến khu vườn, đ.á.n.h thức con bướm xanh đang nghỉ ngơi cây hoa đào. Hai con bướm uyển chuyển bay trong ánh trăng.

Vì Bạch Cơ quan tâm đến Tư Đồ Hiểu và Hoa Nhược, Thanh Minh phái một con xà bộc lén lút ẩn náu trong trang viên Vân Hoa, âm thầm quan sát phận của hai .

Không lâu đó, xà bộc truyền tin tức về.

Tư Đồ Hiểu và Hoa Nhược một trận đối thoại dài, nhận rằng cả hai đều yêu sâu đậm, thể buông bỏ, nhưng cũng vì mối thù truyền kiếp mà thể sống bên trọn đời. Cuối cùng họ quyết định cùng c.h.ế.t.

Sinh mệnh tuy quý giá nhưng sống trong nỗi đau khổ nặng nề, thấy hy vọng và ánh sáng của tương lai, còn khổ sở hơn cả cái c.h.ế.t. Khi cuộc sống bằng cái c.h.ế.t thì cái c.h.ế.t là sự giải thoát nhất. Tư Đồ Hiểu tự chuẩn hai chén rượu độc.

Một chén cho , một chén cho Hoa Nhược.

Sau khi cùng uống rượu độc, Tư Đồ Hiểu và Hoa Nhược quên hận thù, nắm tay xuống, chỉ còn tình yêu. Lúc uống rượu độc, cả hai đều cảm thấy gông xiềng của cuộc đời tháo bỏ, trong lòng còn mâu thuẫn và đau khổ, nỗi buồn và tuyệt vọng cũng biến mất, cuộc sống trở nên nhẹ nhàng và đầy đặn.

Họ ôm chờ đợi cái c.h.ế.t đến. Tuy nhiên, cuối cùng chỉ Tư Đồ Hiểu c.h.ế.t .

Hoa Nhược vẫn còn sống.

quyết định cùng c.h.ế.t nhưng đến phút cuối cùng, Tư Đồ Hiểu vẫn nỡ bỏ t.h.u.ố.c độc chén rượu của Hoa Nhược. Hắn yêu nàng sâu đậm, nỡ cướp mạng sống của nàng, dù nàng là hậu duệ của kẻ thù.

Tư Đồ Hiểu uống rượu độc, còn Hoa Nhược uống rượu độc.

Tư Đồ Hiểu ôm Hoa Nhược mà c.h.ế.t, cảm thấy cuối cùng thoát khỏi gông xiềng nặng nề. Cuộc đời báo thù thật mệt mỏi. Vì báo thù cuộc sống của chỉ là hận thù, sợ hãi, g.i.ế.c chóc, toan tính. Ngoại trừ thời gian ngắn ngủi khi Hoa Nhược mất trí nhớ và cùng kết thành phu thê tại trang viên Vân Hoa, từng cảm thấy nhẹ nhàng, cũng từng hạnh phúc, càng từng sự an yên.

Lúc , trong lòng vô cùng bình yên và thỏa mãn.

Hoa Nhược Tư Đồ Hiểu trúng độc mà c.h.ế.t, ngoài sự ngạc nhiên thì trái tim mới trở nên nhẹ nhàng và đầy đặn đột ngột rơi một nỗi đau và tuyệt vọng lớn hơn nhiều. Nỗi tuyệt vọng còn nặng nề hơn đây, bóng tối còn u ám hơn , khiến Hoa Nhược thở nổi.

Ngoài mối thù truyền kiếp, nàng còn gánh thêm nỗi đau của tình yêu mãi mãi mất .

Hoa Nhược cảm thấy con đường đời quá đỗi tối tăm, quá đỗi đau khổ, thấy chút ánh sáng nào, cũng còn chút hy vọng nào.

Nàng ôm lấy t.h.i t.h.ể lạnh lẽo của Tư Đồ Hiểu, gào nức nở trong đêm dài vô tận, trái tim tan nát và tuyệt vọng.

*

Phiêu Miểu các, sân .

Bạch Cơ kể xong câu chuyện, trong lòng Nguyên Diệu vô cùng đau xót.

Nguyên Diệu lau nước mắt hỏi: "Bạch Cơ, đó thì ?"

Bạch Cơ : "Sau khi Tư Đồ công t.ử qua đời, phu nhân Hoa Nhược vô cùng đau khổ, ăn uống, tinh thần mơ màng, gần như sắp c.h.ế.t. Nghe theo lời mô tả của xà bộc, mang theo phu nhân Hoa Nhược và cây quạt Đồ Hoa mà bà tặng, chính là cây quạt mà Hiên Chi đang cầm đến trang viên Vân Hoa. Phu nhân Hoa Nhược chìm nỗi tuyệt vọng và tình yêu sâu đậm nhất. Ta cho rằng tìm thấy tình yêu sâu đậm và tuyệt vọng nhất thế gian đủ để nuôi dưỡng Đồ Hoa, giúp nó nở rộ. Vì , lấy tình yêu sâu đậm và tuyệt vọng nhất trong lòng phu nhân Hoa Nhược, chuyển cảm xúc cây quạt Đồ Hoa. Tiếng ca mà ngươi chính là âm thanh ảo vọng của tình yêu tuyệt vọng đó. Ta mang quạt Đồ Hoa trở về Phiêu Miểu các, dùng cảm xúc đó để nuôi dưỡng Đồ Hoa."

Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Đồ Hoa nở ?"

Bạch Cơ nhíu mày, : "Chưa nở. Quả nhiên là Nữ Di lừa , thế gian vốn Đồ Hoa, cây hoa mà bà đưa cho cũng thể nào nở ."

Nguyên Diệu : "Có lẽ sự nhầm lẫn hoặc hiểu lầm gì chăng? Nữ Di là một vị thần hoa thiên giới, một thần tiên đáng kính, lý do gì lừa ngươi."

Bạch Cơ kịp trả lời thì Ly Nô bưng khay trái cây rửa sạch . Hắn đặt khay mã não xuống đất, : "Mọt sách, thần tiên cũng ai cũng đáng kính cả, cũng những tính, nhỏ nhen. Nữ DI chính là một thần tiên xa. Chắc hẳn năm xưa bà đến núi Mang để lấy linh khí địa mạch nhưng tranh giành với các yêu quái lớn khác trong núi Mang, chọc tức bèn sang trêu chọc chủ nhân hiền lành của . Bà đưa một cây hoa giả để lừa gạt chủ nhân, khiến chủ nhân chịu đựng sự vất vả và kỳ vọng vô ích. Dù thì những năm qua, gia vẫn luôn Nữ Di khắp nơi, khiến con còn cúng bái bà nữa."

Bạch Cơ cũng tức giận : "Kể từ khi Nữ Di lừa, cũng chuyện với bà nữa. Thỉnh thoảng gặp bà thiên giới, đều đầu , với bà một lời."

"Điều ...!" Nguyên Diệu lúng túng, đành hỏi: "Vậy cây Đồ Hoa thì ? Các ngươi vứt ?"

Bạch Cơ : "Không vứt , giờ nó vẫn còn. Chỉ là còn ở trong Phiêu Miểu các nữa."

Nguyên Diệu hỏi: "Vậy nó ở ?"

Bạch Cơ trả lời trực tiếp câu hỏi của Nguyên Diệu, mà rơi trầm tư.

Một lúc lâu , Bạch Cơ mới : "Con là tồn tại cấu thành bởi cảm xúc. Năm đó rút tình yêu và hận thù, hy vọng và tuyệt vọng của phu nhân Hoa Nhược. Nhờ đó mà phu nhân trở nên bình tâm, còn khăng khăng c.h.ế.t, mà sống tiếp một cách an yên. Tuy nhiên, việc đều cái giá của nó. Khi rút nỗi đau khổ, tuyệt vọng và tình yêu của bà , cuộc sống còn của bà còn cảm xúc, thể cảm nhận niềm vui, cũng còn hy vọng. Trái tim của bà trở thành khô cằn và lạnh lẽo. Phu nhân Hoa Nhược đến Phiêu Miểu các, lời từ biệt với , bà dự định xuất gia ni cô, sống cùng ánh thanh đăng cổ Phật suốt đời. Lúc đó định vứt bỏ Đồ Hoa. Phu nhân Hoa Nhược khẩn cầu, xin tặng Đồ Hoa cho bà , để bà mang đến ngôi chùa mà bà sẽ xuất gia để trồng. Ta nghĩ rằng cây hoa vốn thể nở, giống với cuộc đời còn của bà , và Đồ Hoa thực sự duyên với bà nên tặng cho bà cây hoa đó. Sau , thỉnh thoảng vẫn đến thăm phu nhân Hoa Nhược tại ngôi chùa mà bà xuất gia, cũng tiện thể xem cây Đồ Hoa mà bà trồng. Đồ Hoa nở, bà cũng như một cây khô cằn, sống cùng thanh đăng cổ Phật, buồn vui."

Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Phu nhân Hoa Nhược xuất gia ở thế? Bà còn sống ?"

Bạch Cơ trả lời: "Tất nhiên là còn sống. Bà xuất gia tại am Vân Hoa, pháp danh là Vân Hoa. Bà chính là sư tổ của công chúa Ngọc Quỷ."

"Công chúa Ngọc Quỷ là t.ử của bà ư?!" Nguyên Diệu ngạc nhiên.

Bạch Cơ nghĩ một lúc, : "Hiên Chi, ngày mai chúng sẽ đến am Vân Hoa thăm sư thái Vân Hoa. Ta nghĩ rằng, việc Hiên Chi đ.á.n.h thức quạt Đồ Hoa là một duyên phận. Ta giữ cây quạt Đồ Hoa suốt mấy chục năm, giờ là lúc nên trả "tình yêu sâu đậm và tuyệt vọng nhất" cho sư thái Vân Hoa. Hơn nữa, còn một tâm kết tìm sư thái Vân Hoa để giải."

Nguyên Diệu gật đầu, : "Được thôi. Ngày mai chúng cùng đến am Vân Hoa, tiểu sinh cũng xem cây Đồ Hoa."

Ly Nô c.ắ.n một miếng trái cây, lo lắng.

"Chủ nhân, sư thái Vân Hoa già , chỉ còn nửa bước nữa là mộ. Giờ trả cho bà những cảm xúc từng đè nặng cuộc sống của bà , khiến bà sống nữa, bà chịu nổi ? Có thể c.h.ế.t ngay ?"

Bạch Cơ : "Ly Nô, chính vì sư thái Vân Hoa lớn tuổi nên mới trả "cảm xúc" cho bà . Nếu trả ngay bây giờ thì sẽ còn cơ hội nữa. Còn việc bà chịu nổi thì đó là điều chúng nên lo lắng. "Cảm xúc" vốn là của bà , là một phần của cuộc đời bà . Dù bà chịu nổi , cũng chấp nhận. Cảm xúc là dấu vết của cuộc đời con . Mất một phần cảm xúc, cuộc sống sẽ trọn vẹn. Dù đều trả cho bà những gì thuộc về bà ."

Ly Nô : "Ai da, con đúng là loài sinh vật phiền phức, nào là tình yêu, nào là thù hận, thật phiền phức c.h.ế.t ."

Nguyên Diệu nhịn : "Ly Nô lão , phi nhân cũng cảm xúc, cũng tình yêu và thù hận mà."

Ly Nô : "Vớ vẩn, gia tình yêu và thù hận. Chủ nhân cũng , mà "Mọt sách cũng , đúng ?"

" thật..." Nguyên Diệu yêu, cũng kẻ thù nên đành thừa nhận.

, ba tình yêu, cũng hiểu về thù hận, cùng im lặng gì thêm. Họ lặng lẽ ăn xong trái cây, tiếp tục thu dọn đồ đạc.

Thu dọn xong, ba lượt ngủ.

*

Đầu hè, ánh mặt trời rực rỡ.

Sau khi ăn sáng, Bạch Cơ và Nguyên Diệu rời Phiêu Miểu các đến am Vân Hoa.

Am Vân Hoa ở ngoài cổng Kiến Xuân, dọc theo sông Y ba dặm, sườn núi của một ngọn núi vô danh.

Dọc theo sông Y, ánh nắng màu hổ phách như tấm lụa mỏng, lơ lửng cánh đồng xanh tươi.

Công chúa Ngọc Quỷ cũng đang ở trong am Vân Hoa. Khi Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến thăm sư thái Vân Hoa, họ dự định tiện thể thăm Công chúa Ngọc Quỷ. Họ mang theo quà cho Công chúa Ngọc Quỷ, gồm một giỏ trái cây tươi mua ở chợ sớm đầu cầu và một hũ cá khô thơm phức mà Ly Nô cất giữ.

Công chúa Ngọc Quỷ là một con linh miêu. Khi xuất gia tại chùa Linh Tiêu ở Trường An, sư phụ của nàng nghiêm khắc và nàng cố gắng kiềm chế bản năng ăn thịt, chuyển sang ăn chay. khi gửi đến am Vân Hoa ở Lạc Dương, sư phụ mới là Vân Không nghiêm khắc lắm, và thời gian kiềm chế bản năng ăn thịt của nàng quá hạn, cơ thể nàng bắt đầu yếu vì thiếu thịt. Vì nàng trở về với bản năng ăn thịt. nàng cố gắng ăn chay và ăn thịt xen kẽ, và hầu hết thời gian nàng chỉ ăn những con cá bắt từ sông Lạc và sông Y.

Vì Công chúa Ngọc Quỷ thích ăn cá nên Bạch Cơ và Nguyên Diệu mang theo hũ cá khô của Ly Nô để quà tặng, mặc cho Ly Nô vui vẻ gì.

Bạch Cơ cũng mang theo cây quạt Đồ Hoa.

Trên đường hoa nở rộ, Nguyên Diệu hái thêm một ít hoa tươi và đặt giỏ trái cây.

Bạch Cơ vui vẻ ngắm cảnh xung quanh.

"Mùa hè đầu hạ thật . Có nhờ ngươi, nên bông hoa thế gian giống như nở rộ vì ."

Nguyên Diệu đỏ mặt, trong lòng như nếm mật ong, ngọt ngào vô cùng.

"Bạch Cơ, thể cùng ngươi ngắm cảnh thế , tiểu sinh cũng cảm thấy hạnh phúc."

Am Vân Hoa là một ngôi chùa ni cô yên tĩnh giữa lưng chừng núi vô danh, bao quanh bởi cây xanh và hoa lá, hương khói quá nhiều nhưng cũng hẳn là vắng vẻ.

Trong am Vân Hoa vài ba khách hành hương đến cầu nguyện và dâng hương.

Khi Bạch Cơ và Nguyên Diệu bước am Vân Hoa, họ thấy một quen ngoài thiền đường.

Đó là một ni cô trẻ tròn trĩnh, gương mặt hiền lành.

Pháp danh của nàng là Vô Lộc, sư tỷ của công chúa Ngọc Quỷ.

Trong sự kiện "Mang Sơn Đằng," thế tục của Vô Lộc là Ngô Du gặp chuyện kỳ lạ chia cắt cơ thể và suýt mất mạng. Công chúa Ngọc Quỷ cùng Vô Lộc Phiêu Miểu các cầu cứu, Bạch Cơ và Nguyên Diệu giải quyết vấn đề và cứu Ngô Du.

Khi thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu, Vô Lộc vội vàng đến chào hỏi và mời họ .

Sau khi chào hỏi, Bạch Cơ và Nguyên Diệu bày tỏ ý định đến thăm sư thái Vân Hoa.

Sư thái Vân Hoa ẩn cư trong một tiểu viện gần am Vân Hoa, yên tĩnh thờ Phật, quan tâm đến chuyện thế gian.

Vô Lộc cử một ni cô trẻ báo cho sư thái Vân Hoa. Bạch Cơ hỏi: "Công chúa Ngọc Quỷ ở đây ?"

Vô Lộc mỉm trả lời: "Hôm nay Ngọc Quỷ ở chùa. Phu nhân của Quốc công Từ đang tổ chức một lễ cầu phúc, gửi thiệp mời sư phụ đến phủ Quốc công giảng kinh, và sư phụ dẫn Ngọc Quỷ cùng."

Vì Công chúa Ngọc Quỷ ở đó, Bạch Cơ và Nguyên Diệu đành giao trái cây và cá khô cho Vô Lộc, nhờ nàng chuyển cho Công chúa Ngọc Quỷ. Để cải thiện mối quan hệ đối địch giữa Ly Nô và Công chúa Ngọc Quỷ, họ cố ý nhấn mạnh rằng cá khô là do Ly Nô tặng.

Trong lúc chuyện, ni cô trẻ báo rằng sư thái Vân Hoa mời khách .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-8-quyen-gia-lam/chuong-4-gong-cum.html.]

Vô Lộc lập tức chỉ dẫn ni cô dẫn đường cho Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến biệt viện.

Sau khi chào tạm biệt Vô Lộc, Bạch Cơ và Nguyên Diệu theo chân ni cô trẻ gặp sư thái Vân Hoa.

Viện của sư thái Vân Hoa xa am Vân Hoa, chỉ cần cửa bên, bước lên vài bậc thang, qua một rừng trúc là đến.

Đó là một tiểu viện, trong sân một cây hoa đào, mặt đất trồng đầy các loại hoa tươi. Vì bây giờ đầu hạ, mùa xuân nên cây hoa đào chỉ còn lá xanh và vài cánh hoa đỏ rụng. Tuy nhiên, tường vườn leo đầy hoa tường vi trắng hồng và hoa t.ử đằng rực rỡ.

Khi qua viện, Nguyên Diệu chăm chú quan sát khắp nơi, nhưng vì đất là hoa tươi, nên nhận cây nào là mầm hoa Đồ Hoa.

Đôi mắt của Bạch Cơ bất giác lướt qua một chỗ gốc cây hoa đào. Trước đây khi nàng đến thăm, ở đó từng trồng mầm hoa Đồ Hoa, giờ chỉ còn vài viên đá và một ít cỏ dại.

Có lẽ mầm hoa Đồ Hoa khô héo? Hoặc thể sư thái Vân Hoa di chuyển mầm hoa Đồ Hoa đến chỗ khác? Bạch Cơ ngẫm nghĩ bỏ qua, bận tâm nhiều. Dù khi nàng tặng mầm hoa Đồ Hoa cho sư thái Vân Hoa, nàng buông bỏ hy vọng về việc thấy hoa Đồ Hoa nở rộ.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu bước phòng.

Sư thái Vân Hoa đang thiền tượng Phật. Bà hơn bảy mươi tuổi, khuôn mặt đầy nếp nhăn, mặc một chiếc áo cà sa bằng vải thô đơn giản.

Sư thái Vân Hoa chào đón Bạch Cơ và Nguyên Diệu xuống. Bà đôi lông mày từ bi, dung mạo hiền lành, cử chỉ và lời vô cùng trang nhã.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu quỳ xuống hai chiếc bồ đoàn.

Sư thái Vân Hoa : "Bạch Cơ cô nương, cuối chúng gặp hơn ba mươi năm . Hơn ba mươi năm gặp, nàng vẫn đổi chút nào."

Bạch Cơ mỉm : "Ta là loại sinh mệnh giam cầm trong thời gian, dung mạo tất nhiên sẽ đổi."

Sư thái Vân Hoa Nguyên Diệu một cái, : "Cũng khác biệt, cùng nàng là Thanh Minh công tử."

Nguyên Diệu vội vàng hành lễ.

Bạch Cơ : " . Đây là Hiên Chi, một mới đến Phiêu Miểu các."

Sư thái Vân Hoa : "Bạch Cơ cô nương, sắp hết tuổi thọ, ngày tháng còn nhiều mà dường như cảm nhận nhạy bén hơn về cuộc sống. Gần đây bắt đầu những cảm xúc. Kể từ khi nàng rút hết cảm xúc của , lấy tình yêu và hận thù, hy vọng và tuyệt vọng khỏi cơ thể, tâm trí của trở nên tĩnh lặng như một giếng cổ gợn sóng, còn cảm nhận bất kỳ cảm xúc nào. gần đây, thể cảm nhận một vài cảm xúc, dù nhỏ nhưng chân thực. Đôi khi, trong lòng xuất hiện một chút vui vẻ, đôi khi một chút tức giận, lúc còn cảm thấy hài lòng, đó là chút thất vọng. Mấy chục năm qua, vì còn cảm xúc, từng mơ khi ngủ. Gần đây, bắt đầu mơ thấy thời gian sống cùng phụ mẫu ở bên ngoài ải Ngọc Môn, mơ thấy đầu gặp gỡ với , và cũng mơ thấy thời gian đau khổ khi mất yêu, còn mơ thấy niềm vui và hạnh phúc ở trang viên Vân Hoa tại núi Mang, và cuối cùng là cảm xúc yêu hận chịu nổi khi lựa chọn cái c.h.ế.t. Ta thể cảm nhận những cảm xúc , giống như đang qua một sân khấu, xem khác vui buồn lẫn lộn. chúng đột nhiên xuất hiện nhiều trong tâm trí như đèn , đây là điều từng xảy trong mấy chục năm qua. Ta một dự cảm kỳ lạ, cảm thấy sắp hết tuổi thọ, ngày tháng còn nhiều, cảm thấy nàng sẽ đến tìm sớm."

Bạch Cơ : "Ta thật sự đến tìm ." Sư thái Vân Hoa khẽ mỉm , ánh mắt trong sáng.

"Ta thậm chí nàng đến."

Bạch Cơ lấy một chiếc hộp gỗ từ trong tay áo, bên trong đựng cây quạt Đồ Hoa, đặt mặt sư thái Vân Hoa.

"Ta trả cây quạt Đồ Hoa cho , bao gồm cả tình yêu, hận thù và tuyệt vọng của ."

Sư thái Vân Hoa bình tĩnh : "Kể từ khi dự cảm rằng ngày tàn của sắp đến, luôn chờ nàng mang cây quạt Đồ Hoa đến."

Bạch Cơ : "Trước khi trả cảm xúc cho , một khúc mắc trong lòng, nhờ giúp giải tỏa."

Sư thái Vân Hoa : "Cứ ."

Bạch Cơ : "Năm đó khi tặng cây Đồ Hoa, thẳng thắn rằng vì công t.ử Tư Đồ đến Phiêu Miểu các và trở thành khách của , nên thực hiện ước nguyện của , giúp tạm thời quên thứ và yêu . Việc như là đúng sai? Ta giúp công t.ử Tư Đồ lừa dối , từng hận ?"

Sư thái Vân Hoa bình tĩnh : "Chuyện gì đúng sai, giống như ân oán của Tư Đồ gia và Hoa gia qua nhiều đời . Nhân quả tuần , vòng luân hồi liên tục, đời quá nhiều chuyện thể đ.á.n.h giá một cách đơn giản là đúng sai. Ta hận nàng vì khiến tạm thời quên hận thù, một thời gian hạnh phúc giả tạo và một yêu thực sự. Ngược , từ khoảnh khắc cuộc đời từ điểm cuối của sinh mệnh, còn cảm kích nàng, cảm kích nàng đổi cuộc đời . Nếu nàng, giam cầm ở trang viên Vân Hoa, đầy hận thù nhưng thể từ bỏ tình yêu đó, chỉ thể c.h.ế.t trong đau khổ và tuyệt vọng. Chính nhờ nàng, mới thể một giấc mộng hạnh phúc ảo, trải qua tình yêu sâu sắc nhưng cũng đầy tuyệt vọng nhất."

Bạch Cơ mỉm : "Nghe như thì khúc mắc trong lòng giải tỏa. , cây Đồ Hoa tặng ? Khi qua sân, gốc cây đào, nhưng nó còn ở đó nữa, khô héo ?"

Sư thái Vân Hoa : "Không . Tối qua hiểu , trong lòng đột nhiên một mong mạnh mẽ, như thể một thứ gì đó sâu thẳm trong sinh mệnh thức tỉnh. Ta cửa sổ và thấy cây Đồ Hoa, một thôi thúc mạnh mẽ khiến đến gốc cây đào, đào cây Đồ Hoa lên và nuốt trong cơ thể."

Nguyên Diệu vô cùng ngạc nhiên.

Bạch Cơ cũng im lặng một lúc mới hiểu sự việc : "Người ăn cây Đồ Hoa ?"

Sư thái Vân Hoa mơ màng gật đầu, : " . Một thôi thúc nào đó khiến tin rằng nên ăn nó. Chỉ khi nó hợp nhất với cơ thể thì mới thể viên mãn."

Bạch Cơ sửng sốt, một lúc mới : "Cũng thôi. Dù , cây Đồ Hoa và duyên. Hơn nữa, tặng nó cho , nó là của . Người xử lý thế nào đều là tự do của ."

Bạch Cơ mở chiếc hộp gỗ lấy cây quạt Đồ Hoa . Giữa trung, dường như tiếng nữ nhân đang hát.

"Núi phù dung, đầm cỏ phú di."

"Chưa gặp quân tử, hoa chỉ là Đồ Hoa."

"Sao mà đám mây tan biến? Đừng vứt bỏ."

"Núi cây sồi, đầm cây cỏ linh chi."

"Chưa gặp quân tử, mộng ảo như Đồ Hoa."

"Sao mà đám mây tan biến? Đừng c.h.ế.t ."

Sư thái Vân Hoa tỏ mơ màng.

Bạch Cơ lẩm bẩm niệm chú, một tia sáng vàng rực như gợn sóng nước lướt qua cây quạt Đồ Hoa, bất ngờ bùng nổ, tạo thành một cơn sóng sáng cuốn về phía vị ni cô già đang mơ màng.

Ánh sáng vàng rực rỡ bao trùm lấy sư thái Vân Hoa, giữa trung vang lên tiếng đau đớn của một nữ nhân.

Chẳng bao lâu , ánh sáng vàng tan biến, chỉ còn vị ni cô già tuổi cao vẫn yên lặng. Cảm xúc trở trong tâm trí bà, trái tim đóng băng dần tan chảy, khả năng cảm nhận bắt đầu hồi sinh. Bà bắt đầu cảm nhận thứ, và một nữa trải qua sự đau đớn như ngọn lửa thiêu đốt thể chịu đựng nổi.

Trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của sư thái Vân Hoa, những giọt nước mắt già nua chảy xuống, ánh mắt tràn đầy đau buồn và thống khổ.

"Hắn dùng sinh mạng để tặng phần đời còn , còn dùng phần đời còn để nhớ đến sinh mạng của . Không ngờ ở điểm cuối của cuộc đời, vẫn yêu sâu đậm như , cũng hận sâu đậm như ."

Ngay lúc đó cơ thể sư thái Vân Hoa đột nhiên xảy một biến đổi lớn.

Từ vị trí trái tim của sư thái Vân Hoa, xuất hiện một dòng ánh sáng rực rỡ và lấp lánh.

Trong dòng ánh sáng đó, một mầm xanh từ từ nhú lên, dần dần lớn lên.

Một đóa hoa vàng xuất hiện từ mầm xanh.

Đóa hoa vàng đón gió lớn lên thì dần dần nở rộ, lớn như một chiếc đĩa tròn.

Khi đóa hoa từng chút một nở rộ, lá cây dần dần chuyển từ màu xanh sang màu trong suốt như pha lê, trong khi những cánh hoa vàng ngày càng tỏa sáng lấp lánh. Cánh hoa xòe , cánh hoa cuộn , nhụy hoa tỏa sáng rực rỡ, trong khí tràn ngập một mùi hương thanh khiết và nồng nàn.

Bạch Cơ ngạc nhiên, đó như chợt hiểu điều gì, : "Thì đây chính là Đồ Hoa." Đóa hoa nở rộ n.g.ự.c sư thái Vân Hoa chỉ là một ảo ảnh.

Điều kỳ diệu nhất là khi dòng ánh sáng chảy xuống đất, những bông hoa vàng bắt đầu từ từ nở rộ như những đốm lửa nhỏ mặt đất, giống như trải một tấm t.h.ả.m hoa vàng rực rỡ. Đồ Hoa lớn lên nhanh và nở dữ dội, trải dài từ nền thiền phòng, hành lang, sân , bờ tường, thậm chí cả mái nhà, đều dần xuất hiện những cành lá trong suốt, nở những bông hoa vàng.

Sau khi Đồ Hoa nở rộ, tất cả những bông hoa mùa hè trong sân đều mất màu sắc, những bông hoa tường vi trắng phớt hồng tường bao phủ bởi màu vàng rực rỡ, đến cả những bông hoa lan tiêu đỏ rực như lửa cũng che khuất, thể thấy rõ.

Đồ Hoa dần dần lan rộng, thậm chí nở trong những biệt viện hẻo lánh, phủ kín rừng trúc và lan tới khắp cả am Vân Hoa.

Nếu lúc ngang qua chân núi Vô Danh, lên am Vân Hoa giữa lưng chừng núi sẽ thấy ánh vàng chói lọi và biển hoa hư ảo như mơ.

Đó là một vẻ vô thực khiến ngạc nhiên.

Nguyên Diệu thấy cả vườn đầy Đồ Hoa, kìm mà thốt lên: "Đẹp quá! Tiểu sinh đột nhiên cảm thấy từ ngữ đủ để diễn tả vẻ của Đồ Hoa."

Bạch Cơ : "Đồ Hoa là loài hoa nhất thế gian, nếu diễn tả thế nào thì chỉ cần như là đủ."

Sư thái Vân Hoa những bông hoa đẽ mọc lên nhờ , khuôn mặt lộ vẻ buồn bã.

"Những bông hoa đến thế , nếu như cũng thể thấy thì mấy."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu gì, chỉ lặng lẽ thưởng thức vẻ rực rỡ và huyền ảo của những đóa hoa.

*

Trăng tỏ thưa, mây như sợi vặn vẹo trôi. Tại sân của Phiêu Miểu các.

Dưới gốc cây bồ đề, bên cạnh ao sen bảy báu, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Thanh Minh đang một tấm t.h.ả.m nhung Ba Tư họa tiết hoa lạc tiên, thoải mái uống rượu và ngắm trăng.

Trên t.h.ả.m nhung Ba Tư trải vài chiếc đệm mềm, xung quanh đệm những bông hoa nở rộ rải rác một cách ngẫu nhiên. Giữa tấm t.h.ả.m đặt một chiếc babf từ gỗ lê hoa, đó một bình rượu Kim Cốc, một đĩa dưa hấu và nho, một đĩa thịt cừu lạnh, và một đĩa bánh ngọt hoa sen.

Trên chiếc bàn gỗ hoa lê còn đặt một chiếc hộp gỗ, chiếc hộp mở, bên trong chiếc quạt Đồ Hoa.

Trên chiếc quạt Đồ Hoa, xuất hiện một bông hoa hư ảo màu vàng.

Đêm sâu lắng, ánh trăng mờ ảo, bông hoa hư ảo màu vàng lơ lửng giữa trung, ánh sáng chói lọi từ cánh hoa cuộn trào, lấp lánh như ngọc.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Thanh Minh nâng những chiếc chén sứ trắng, thưởng thức rượu Kim Cốc, ngắm bông hoa hư ảo màu vàng trong đêm.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến thăm sư thái Vân Hoa tại am Vân Hoa là chuyện của bảy ngày .

Khi Đồ Hoa nở rộ đến đỉnh điểm, sư thái Vân Hoa lặng lẽ viên tịch.

Vào cuối cuộc đời, Hoa Nhược dùng tình yêu sâu sắc và tuyệt vọng nhất của để khiến Đồ Hoa huyền thoại nở rộ, để chứng kiến bông hoa hư ảo nhất trong truyền thuyết.

Am Vân Hoa bỗng nhiên nở một biển hoa rực rỡ khiến ai cũng ngạc nhiên, tin tức lập tức lan truyền đến Lạc Dương, đổ xô đến núi Vô Danh để chiêm ngưỡng vẻ huyền thoại , và họ cho rằng đó là sự hiển linh của Phật Tổ, nên tất cả đều cúi đầu đảnh lễ cảnh tượng kỳ lạ .

Ba ngày khi sư thái Vân Hoa viên tịch, Đồ Hoa mới bắt đầu tàn lụi, dần dần biến mất, trở về hư vô.

Vì sư thái Vân Hoa viên tịch, Bạch Cơ mang quạt Đồ Hoa trở về Phiêu Miểu các. Nàng còn dùng yêu lực của để giữ một bông hoa Đồ Hoa nở rộ vĩnh viễn chiếc quạt Đồ Hoa.

Sau khi Đồ Hoa nở rộ, Bạch Cơ phái Ly Nô mời Thanh Minh đến ngắm hoa. Trước đó, nàng hứa với Thanh Minh rằng khi Đồ Hoa nở sẽ mời đến ngắm hoa. đúng lúc đó Thanh Minh việc xa, đến khi vực U Minh thì hoa ở am Vân Hoa tàn héo hết.

Thanh Minh trở về vực U Minh, đám xà bộc rằng Bạch Cơ mời , nhưng tiếc là mặt và lỡ mất Đồ Hoa nở rộ, trong lòng cảm thấy vô cùng hối tiếc.

Thanh Minh vội vã đến Phiêu Miểu các khách.

Bạch Cơ lập tức tổ chức một buổi yến tiệc đêm, lấy chiếc quạt Đồ Hoa mà bảo quản để Thanh Minh thưởng thức.

Bạch Cơ : "Thanh Minh, Đồ Hoa thật sự hơn nhiều so với Đồ Hoa mà ngươi tự tưởng tượng và vẽ ."

Thanh Minh nheo mắt, thưởng rượu, ngắm bông hoa vàng nở rộ trong đêm.

"Đẹp như mộng ảo, đến mức thật. Tiếc là duyên với Đồ Hoa, thể chứng kiến biển hoa Đồ Hoa ở am Vân Hoa. Bạch Cơ thể tặng chiếc quạt Đồ Hoa và bông hoa ?"

Bạch Cơ trả lời: "Không thể. Ta quyết định mang chiếc quạt Đồ Hoa và bông hoa lên Thiên Giới để tặng cho Nữ Di."

Thanh Minh vui : "Tại tặng cho Nữ Di mà tặng cho ? Chẳng lẽ nàng mới là bạn của ngươi ?"

"Đồ Hoa là do Nữ Di tặng cho , nàng cũng chỉ cho cách khiến Đồ Hoa nở rộ. Nếu nàng thì sẽ thể thấy bông hoa truyền thuyết vô song . Hơn nữa, đây từng hiểu lầm Nữ Di, tưởng rằng nàng lừa dối . Giờ nghĩ , là do hiểu sai cách khiến Đồ Hoa nở rộ từ đầu. Không là dùng tình yêu và tuyệt vọng của khác để tưới tắm cho mầm hoa, mà là dùng chính mạng sống và tình cảm của để khiến Đồ Hoa nở. Ta định vài ngày nữa sẽ lên Thiên Giới, mang chiếc quạt Đồ Hoa và bông hoa tặng cho Nữ Di, tiện thể trò chuyện với nàng về những loài hoa truyền thuyết khác."

Bạch Cơ mỉm .

Thanh Minh : "Bạch Cơ, thật sự thể tặng Đồ Hoa cho ? Dù , họa tiết chiếc quạt Đồ Hoa là do tưởng tượng mà."

"Không thể. Hoa dành cho . Nữ Di xinh hơn ngươi, tặng Đồ Hoa cho nàng hợp hơn." Bạch Cơ kiên quyết từ chối

"Chẳng lẽ đủ tuấn tú ?"

Thanh Minh vui, đầu hỏi Nguyên Diệu, đang lặng lẽ uống rượu ngắm hoa bên cạnh: "Thư sinh, ngươi mặt xem, chẳng lẽ là mỹ nam t.ử nhất thế gian ?"

"Chuyện ..." Nguyên Diệu gì, đành trả lời: "Thanh Minh , dung mạo của nhất trong những kẻ phi nhân mà tiểu sinh từng gặp."

Lúc , Ly Nô mang một đĩa cá tre xanh nướng muối tiêu nướng xong lò lửa bước tới.

"Mọt sách, ý ngươi là gì? Chẳng lẽ gia đây còn thua con rắn một sừng về độ tuấn tú ?!"

Nguyên Diệu đành trả lời: "Ly Nô lão cũng tuấn tú mà."

Nghe , Ly Nô đặt đĩa cá tre xanh xuống, vui vẻ sang một bên ăn.

Bạch Cơ xong vui, : "Hiên Chi, chẳng lẽ khi hóa thành Long công t.ử thì đủ tuấn tú ?"

"Không! Bạch Cơ cũng tuấn tú, các ngươi đều tuấn tú cả..."

Đối diện với mấy kẻ phi nhân hiếu thắng , Nguyên Diệu dám đắc tội ai, chỉ thể lời qua loa như .

Bạch Cơ : "Thế nhé, Thanh Minh, dù thể tặng ngươi quạt Đồ Hoa, nhưng sẽ tặng ngươi một bức tranh thêu Đồ Hoa."

Thanh Minh đồng ý.

"Được. Tốt nhất là thêu thành một cái túi hương hoặc túi thơm."

Bạch Cơ nhíu mày, : "Thêu thành túi hương và túi thơm phiền phức lắm, còn cắt may nữa, cùng lắm chỉ thêu cho ngươi thành một cái khăn tay thôi."

"Thôi , khăn tay màu xanh." Thanh Minh vui vẻ .

Bạch Cơ trả lời: "Được."

Bạch Cơ nghĩ, đồng ý thêu khăn tay Đồ Hoa cho Thanh Minh, dù cũng bắt đầu cầm kim chỉ, chi bằng nhân tiện thêu luôn mấy cái nữa. Một cái màu trắng cho bản , một cái màu xanh cho Thanh Minh, một cái màu đen cho Ly Nô, và một cái màu hồng cho Công chúa Ngọc Quỷ.

"Hiên Chi thích khăn tay màu nào? Ta tiện tay thêu cho ngươi một cái."

Bạch Cơ khẽ hỏi.

Nguyên Diệu trả lời: "Màu nào cũng thích, chỉ cần là do Bạch Cơ tặng là ."

Bạch Cơ mỉm , đang suy nghĩ về cách phối màu cho khăn tay.

Thanh Minh đột nhiên : "Bạch Cơ, Đồ Hoa cũng ngắm đủ . Đêm nay tĩnh lặng như , trong Phiêu Miểu các đầy ma quỷ âm u, khí để kể chuyện ma, là chúng kể vài câu chuyện ma đáng sợ ?"

Ly Nô , c.ắ.n một miếng cá tre xanh, : "Rắn một sừng, chuyện ngươi cũng nghĩ ! Chúng ở đây uống rượu ngắm hoa, bản là một câu chuyện ma đáng sợ , còn cần kể thêm gì nữa chứ?"

Bạch Cơ : "Hay là chúng chơi trốn tìm nhé?"

Thanh Minh , sợ hãi.

"Bạch Cơ ném ? Bị ném và rơi xuống đất sẽ đau lắm."

Bạch Cơ : "Không , Thanh Minh, thật sự chơi trốn tìm mà."

Nguyên Diệu : "Đêm thế , vẫn nên thơ ngâm vịnh, luận bàn học vấn, thảo luận đạo Thánh hiền là nhất."

Ly Nô : "Theo ý gia, vẫn nên yên tĩnh mà uống rượu ngon, ăn cá nướng mới hợp với đêm nay và với đóa Đồ Hoa !"

Bốn tranh cãi ngừng, mãi vẫn nên chơi gì.

Một cơn gió đêm thổi qua, lá Bồ Đề xao động, hoa Đồ Hoa như ảo mộng, mùa hè đến.

(Quạt Đồ Hoa - kết thúc)

 

Hồi 3: Thực Mộng Mạc

 

Loading...