Phiêu Miểu 8 - Quyển Già Lam - Chương 4: Ô Y

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:36:32
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Huyền Âm : "Ta đến từ nước Ô Y, một hòn đảo giữa biển Nam Hải, bốn bề đều là biển cả, tách biệt với thế giới bên ngoài. Người dân nước Ô Y sống đảo, tự cung tự cấp, tranh đua với đời. Một ngày khi đang việc bên bờ biển, bỗng thấy một thương nặng, bất tỉnh bãi cát. Ta vô cùng kinh ngạc. Bạch Cơ đại nhân, nước Ô Y của chúng là một quốc gia nhỏ bé và xa xôi trong vùng biển của ngài, tách biệt với thế giới loài bằng một kết giới vô hình. Tuy nhiên, chuyện đều ngoại lệ, thỉnh thoảng sẽ vài trường hợp đặc biệt xảy , giống như thương . Hắn thể là một con bình thường nhưng nhờ cơ duyên mà dòng hải lưu cuốn kết giới của chúng , hoặc thể là một pháp sư tài giỏi, thể mở kết giới giữa loài và thế giới phi nhân. Người thương nặng, nếu cứu thì chắc chắn sẽ c.h.ế.t bãi biển. Ta động lòng thương và quyết định đưa về nhà.

Ta tận tình chăm sóc, chữa trị cho , dần dần hồi phục và thoát khỏi lưỡi hái t.ử thần. Hắn tự xưng là Thôi Giản, đến từ một vương quốc gọi là Đại Đường. Vì kiếm sống, nên cùng chú của khơi buôn bán, tàu của họ vượt biển đến Nam Hải thì may gặp bão lớn, tàu chìm và c.h.ế.t. Trong cơn hoạn nạn, Thôi Giản lạc mất những đồng hành và thương nặng. May mắn , ôm một mảnh ván từ con tàu, nhờ đó cuốn xuống đáy biển. Trong cảnh cô đơn trôi dạt giữa biển cả, vô tình lọt kết giới và trôi dạt đến nước Ô Y.

Từ đó, Thôi Giản ở nhà dưỡng thương, cùng sống chung. Tính tình ôn hòa, cư xử lễ độ, nhiều điều mà chúng , dạy chúng những kiến thức hữu ích trong cuộc sống. Hàng xóm cũng thích , dần dần đều chấp nhận sự mặt của . Theo quy định, báo cáo sự hiện diện của Thôi Giản. Thôi Giản là một đàn ông khôi ngô, năng lưu loát, nên khi gặp gỡ, cũng chấp nhận và bổ nhiệm quan quản lý công việc trong hoàng cung.

Thôi Giản luôn khao khát trở về Đại Đường, nhưng chúng rõ với rằng nước Ô Y thuộc về thế giới loài , và giữa hai thế giới một bức màn vô hình ngăn cách, cách nào để trở . Chúng cũng khả năng đưa về. Thôi Giản vô cùng thất vọng nhưng buộc lòng nước Ô Y.

Trong thời gian sống chung, yêu Thôi Giản và kết hôn với . Ban đầu, từ chối tình cảm của , bởi trong lòng vẫn còn hy vọng trở về Đại Đường. sáu năm sống ở nước Ô Y, Thôi Giản dần mất niềm tin việc thể rời , và cuối cùng đáp tình cảm của . Dưới sự chứng kiến của đồng tộc, thành . Cuộc sống của chúng đó trôi qua yên bình và hạnh phúc. Ba năm , chúng một đứa con trai.

Tuy nhiên, rằng dù Thôi Giản sống với ở nước Ô Y, kết hôn và con, nhưng trong thâm tâm vẫn luôn nhớ về quê hương. Trong mỗi giấc mơ, vẫn gọi tên Đại Đường và thành Lạc Dương. Ta cứ ngỡ rằng, dù nhớ nhà đến nhưng thể về nên sẽ sống cùng đến cuối đời ở nước Ô Y. Thế nhưng biến cố xảy .

Năm thứ mười kể từ ngày Thôi Giản đến nước Ô Y, một pháp sư từ Trung Thổ dùng thuật pháp mở kết giới và cùng đoàn thương nhân của xâm nhập nước Ô Y. Việc các thương nhân bên ngoài đến nước Ô Y từng xảy nhưng hiếm khi, mấy trăm năm mới một . Nước Ô Y từ chối xua đuổi những thương nhân , mà tiếp đãi họ một cách lịch sự, cho họ lưu một thời gian bên bờ biển và còn trao đổi hàng hóa với họ.

Pháp sư từ Trung Thổ cùng Thôi Giản là đồng hương, Thôi Giản trung gian giới thiệu họ với tộc . Chúng đối xử thiện với đoàn thương nhân, thậm chí còn mời họ tham dự yến tiệc trong hoàng cung. họ âm mưu xa, lợi dụng sự hiếu khách của chúng , đ.á.n.h cắp báu vật trong kho của quốc gia, thậm chí cướp cả Ngọc Châu, bảo vật trấn quốc. Pháp sư và đoàn thương nhân vội vã trốn chạy trong đêm, và Thôi Giản bỏ rơi nương con , theo họ.

Thôi Giản chỉ cướp báu vật của quốc gia mà còn bỏ mặc và con ở nước Ô Y để chịu trách nhiệm đồng tộc và hứng chịu những lời đàm tiếu của dân làng."

Nguyên Diệu tức giận : "Thật quá đáng!"

Vi Ngạn lắng đến say mê, cất lời: "Thì lão già tội nghiệp , ông lão Thôi Giản, cũng một cuộc gặp gỡ kỳ lạ như ! Vậy đó thì ?"

Huyền Âm trầm ngâm, giọng thoáng buồn: "Thôi Giản cùng đoàn thương buôn trộm quốc bảo bỏ trốn trong đêm. Mãi tới hôm , mới phát hiện , và bệ hạ tức giận vô cùng. Vì là vợ của Thôi Giản, trừng phạt. May mắn là cầu xin nên xử tử, chỉ đ.á.n.h roi và giam cầm. Để lấy Định Hải Thần Châu, bệ hạ ngừng tìm cách, bàn bạc suốt mấy năm, cuối cùng mới mời đại vu tộc cá voi. Đại vu của tộc cá voi khả năng mở ranh giới giữa quốc gia biển và nhân gian, đưa một dân Ô Y đến nhân thế. Tuy nhiên, vì cấu trúc cơ thể của Ô Y đặc biệt, thoát khỏi xác mới thể vượt qua sự ngăn cách của thời gian và gian mà đến nhân gian.

Bệ hạ quyết định để lập công chuộc tội, nhân gian tìm Định Hải Thần Châu.

Ta đành đồng ý gửi con thơ nhờ họ hàng chăm sóc đành lòng chịu đựng nỗi đau khi linh hồn tách khỏi xác để tiến nhân gian."

Bạch Cơ hỏi: "Huyền Âm, ngươi rời biển bao lâu ? À , thời gian ở biển và nhân gian khác , nên hỏi, ngươi ở nhân gian bao lâu ?"

Huyền Âm trả lời: "Ta ở nhân gian hơn hai mươi năm. nếu tính theo thời gian ở biển, chỉ mới rời Ô Y chín tháng. Đại vu tộc cá voi rằng, khi linh hồn tách khỏi xác, thể duy trì ở nhân gian trong vòng một năm tính theo thời gian của Ô Y. Nghĩa là lấy Định Hải Thần Châu trong thời gian đó. Khi đến nhân gian, vì hình thể nên chẳng ai thể thấy . Tuy nhiên, thỉnh thoảng những biến động do linh lực, khiến một ít đặc biệt thể thấy trong hình dạng chim én. Như Nguyên công t.ử đây thể thấy trong hình hài . Ô Y vốn dĩ là vương quốc của linh hồn én biển."

Bạch Cơ hỏi tiếp: "Huyền Âm, mong của ngươi là gì?"

Huyền Âm lặng im hồi lâu, khuôn mặt ánh lên nỗi buồn, thương cảm và sự do dự.

"Ta vượt qua thời gian và gian để đến lục địa . Đất liền lớn, quốc gia, mà Đại Đường là một cõi rộng mênh mông. Ta lạc lối trong thời gian dài mà tìm thấy điều gì. Khi theo dấu vết của Định Hải Thần Châu để tìm Thôi Giản, thì ở nhân gian qua năm mươi năm, và ông giờ là một ông lão già yếu. Ta tìm đến, dừng chân tại sân nhà của ông . Tám năm dài trôi qua, vẫn lặng lẽ quan sát ông . Thôi Giản chỉ là một con bình thường, dù ngày xưa ông tình cờ lọt Ô Y, nhưng ông mệnh cách đặc biệt như Vi công t.ử và Nguyên công tử. Ở nhân gian, ông thể thấy , cũng thể thấy giọng của . Ban đầu, lòng ngập tràn hận thù, bởi ông bỏ và con, khiến chịu cảnh tù đày, chịu đựng nỗi đau khi tách khỏi xác, linh hồn xa cách quê nhà. Ta báo thù Thôi Giản. Khi đến nhân gian mang theo một loại độc d.ư.ợ.c do đại vu tộc cá voi ban cho để tự bảo vệ . Ta định khi tìm thấy Thôi Giản, sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t ông để giải mối hận trong lòng. Thế nhưng, khi thực sự gặp ông , chợt nhận hề hận ông , mà trái vẫn còn yêu ông . Thôi Giản hơn bảy mươi, mái tóc bạc phơ, khuôn mặt đầy những nếp nhăn. Tình cảm của dành cho ông giờ còn là tình yêu nữa, mà là một thứ tình cảm phức tạp, sâu sắc hơn. Trong đó cả sự thương hại đối với phận, sự cảm thán dòng chảy của sinh t.ử và sự trớ trêu của tạo hóa. Ta hiểu nổi bản nhưng vẫn quyết định ở bên ông , lặng lẽ ông mỗi ngày, sáng sớm chiều tà, mãi mãi rời. Thậm chí còn nôn nóng tìm Định Hải Thần Châu, vì nghĩ rằng vẫn còn đủ thời gian để thành nhiệm vụ. Thôi Giản thấy , thấy giọng , nhưng thể thấy ông , rõ lời ông . Tám năm qua, chúng cùng sống một mái nhà, tuy gần gũi mà xa cách, một đối diện trò chuyện. Trong những khoảnh khắc đó, dần hiểu cuộc đời của Thôi Giản khi rời khỏi Ô Y. Tất nhiên, những gì chỉ là những mảnh ghép từ những câu chuyện ông chia sẻ cùng khác..."

Sau khi đoàn tụ với phụ mẫu và gia đình, vì kế sinh nhai, ông khơi buôn bán. Vận mệnh nửa đời của ông khá , ông tích lũy nhiều tài sản khi buôn bán ở các đảo Nam Hải. Ông còn lấy vợ, nạp , sinh con đẻ cái. Nhìn cảnh tuổi già sức yếu của ông , hề oán trách việc ông tái hôn và con, bởi hiểu rằng chúng vốn là những sinh vật khác biệt. Cuộc gặp gỡ giữa và ông tại nước Ô Y chỉ là một sai lầm của phận. Ta trừng phạt vì sai lầm đó, nhưng ông cũng tránh khỏi.

Cả đời ông sống trong hối hận, lúc nào cũng nhớ đến nước Ô Y, nhớ đến và con. Ta chứng kiến mỗi ngày ông đều chìm đắm trong nỗi nhớ nhung, tình cảm sâu nặng, nước mắt ướt đẫm tà áo, cạn ruột gan. Ông trang hoàng ngôi nhà và khu vườn giống hệt như nơi chúng từng ở tại nước Ô Y. Phòng ngủ của ông , cùng thứ trong đó, giống hệt căn nhà nhỏ chúng từng sống chung. Nửa đời còn , ông chỉ buôn bán mà còn theo con đường từng đưa ông đến nước Ô Y, hy vọng một ngày nào đó sẽ trở . đáng tiếc, ông thể về.

Giờ đây, ông ở tuổi xế chiều, ngọn lửa sinh mệnh của ông chỉ còn leo lét. thấy rõ rằng sự sống trong ông đang dần tàn lụi. Mỗi ngày ông càng nhớ nhung và mong trở về nước Ô Y, lòng đau đớn nhưng thể gì hơn. Điều duy nhất thể là lặng lẽ ở bên ông , cùng ông chia sẻ những khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời. Sau khi ông qua đời, sẽ lấy Định Hải Thần Châu và trở về nước Ô Y, thành nhiệm vụ giao. Phần đời còn của sẽ chỉ là trở về nước Ô Y, chăm sóc con cái của . bất ngờ một biến cố xảy . Quang Tạng Quốc Sư, từ về Định Hải Thần Châu. Ông ép buộc Thôi Giản giao viên châu . Thôi Giản vì lo sợ, ngày đêm suy nghĩ đến mất ăn mất ngủ, càng hao mòn sinh lực của ông . Ngọn lửa sinh mệnh của ông giờ đây chỉ còn yếu ớt. Nếu Định Hải Thần Châu rơi tay pháp lực cao cường như Quang Tạng Quốc Sư, việc lấy viên châu sẽ trở nên vô cùng khó khăn.

Bạch Cơ đại nhân, nguyện vọng của là đưa Định Hải Thần Châu trở về nước Ô Y, thành sứ mệnh mà nhận. Và nếu thể, mong một điều nữa: xin hãy cho gặp Thôi Giản một cuối. Không, ... lẽ hơn là nên gặp . Bởi vì trong suốt tám năm qua, thấy ông ngày ngày nhớ thương và con, và đối diện với ông thế nào. Im lặng ở bên cạnh ông đến cuối đời cũng là một sự an ủi ."

Trong lòng Huyền Âm đầy mâu thuẫn, do dự nên gặp Thôi Giản . Năm đó, ông bỏ từ biệt, khiến nàng oán giận ông suốt bao năm. khi gặp , ông là một già nua, hối hận cả đời về sự lời từ biệt đó. Ngày ngày, ông đều đau khổ, nhớ đến nàng và đứa con nơi nước Ô Y, khiến lòng nàng trào dâng niềm thương cảm và bi ai, nỡ bỏ ông mà ngay, mà chọn cách ở khu vườn của ông, lặng lẽ quan sát ông. Trong khu vườn đó, nàng chứng kiến ông mỗi ngày chìm đắm trong nỗi hối hận, đau đớn tột cùng, ông quỳ trời cao cầu xin sự tha thứ từ nàng. Nàng nhiều hiện mặt ông, để rằng: "Thôi Giản, tha thứ cho ông, ông cũng hãy buông bỏ ."

nếu thực sự gặp , những cảm xúc sâu kín, phức tạp hơn cả yêu và hận, lẽ sẽ trỗi dậy thể kiểm soát. Nàng dám chắc thể giữ vững lòng khi đối diện với ông. Trong tám năm qua, nàng quen cánh chim bay lượn trong khu vườn trống vắng, im lặng, ai thấy, chỉ lặng lẽ ở bên cạnh ông, đang dần bước chặng cuối của cuộc đời.

đôi khi, cánh chim trong vườn trống cũng thấy, tiếng, gặp từng yêu đến gần cuối đời.

Gặp, gặp?

Gặp, dám gặp?

Tâm kết của Huyền Âm là sự do dự, việc duy nhất khiến nàng kiên định là đưa Định Hải Thần Châu về nước Ô Y.

Đó là mục đích nàng đến nhân gian .

Bạch Cơ : "Ta thể đồng ý nguyện vọng của ngươi. Mặc dù việc đối đầu với Quang Tạng Quốc Sư để giành Định Hải Thần Châu phiền phức, nhưng nếu bỏ công sức thì vẫn thể thành. Hiếm khi gặp dân chúng ngoài biển bước Phiêu Miểu Các. Huyền Âm, sẽ giúp ngươi thành nguyện vọng."

Huyền Âm vô cùng vui mừng, : "Cảm ơn Bạch Cơ đại nhân."

Tuy nhiên, Huyền Âm vẫn lo lắng, băn khoăn : "Ta từng ngàn yêu trăm quỷ rằng khi bước Phiêu Miểu Các để thực hiện nguyện vọng thì trả giá. Bạch Cơ đại nhân giúp thành nguyện vọng, cần trả giá như thế nào?"

Bạch Cơ dịu dàng trả lời: "Huyền Âm, nguyện vọng của ngươi tà ác cũng tham lam, ngươi chỉ lấy bảo vật vốn thuộc về nước Ô Y. Mong của ngươi là một trong những mong thuần khiết nhất mà từng thấy. Nước Ô Y cũng là thuộc quốc của , Ô Y cũng là dân của . Ta lâu tròn trách nhiệm của một vị vua, gì cho thuộc quốc và dân chúng của . Lần lấy gì cả, giúp nước Ô Y lấy thần châu, coi như là báo đáp biển cả."

Huyền Âm vẫn yên trong lòng, nghĩ gì mà vẻ mặt đột nhiên kinh hãi.

" , khi Phiêu Miểu Các nhận giá thì cái giá cuối cùng trả là lớn nhất."

Bạch Cơ mỉm trấn an Huyền Âm: "Đó là đối với những kẻ tham lam, họ luôn đủ thứ, bỏ một chút gì, chỉ hưởng lợi mà trả giá. Vì , để họ chìm trong những điều họ nghĩ là lợi ích, để cuối cùng trả giá đắt. Còn ngươi, mong của ngươi đen tối, tham lam và cũng hại khác. Ngươi cần lo lắng, nguyện vọng của ngươi mang theo cái giá lớn nào ẩn giấu cả."

Huyền Âm thở phào nhẹ nhõm nhưng vẫn : "Bạch Cơ đại nhân, ngài vẫn nên thu của thứ gì đó để an lòng ."

Bạch Cơ mỉm : "Nếu ngươi nhất định đưa thứ gì đó để an lòng thì cũng thôi. Chỉ là, ngay lúc , cũng gì. Khi nào nghĩ , sẽ cho ngươi. Yên tâm , thứ chắc chắn là thứ ngươi thể cho."

Huyền Âm vui mừng gật đầu.

Tuy nhiên, Vi Ngạn vui : "Bạch Cơ kêu nàng giấc mơ của Quân Nương, giải thích rõ hiểu lầm chứ." Huyền Âm xong thì vô cùng bối rối.

Vi Ngạn thở dài kể chuyện.

Sau khi xong, Huyền Âm cảm thấy hổ thẹn, : "Vi vông tử, thật xin , ngờ gây phiền phức cho ngài. Suốt tám năm ở nhà họ Thôi, thấy nhiều qua , họ đều là thường, ai thể thấy thấy tiếng . Ngài là duy nhất thể xâm nhập giấc mơ, nên mượn giấc mơ của ngài để nhờ giúp đỡ. Nhờ ngài mà mới thể bước Phiêu Miểu Các, ngài chính là ân nhân của ."

Vi Ngạn : "Nếu là ân nhân của ngươi thì hãy giấc mơ của Quân Nương và rõ rằng giữa và ngươi hề quan hệ gì ."

Huyền Âm ái ngại : "Nếu thể nhất định sẽ giúp ngài giải thích. Thẩm cô nương mà ngài nhắc đến, liệu nàng thấy, tiếng ? Liệu thể giấc mơ của nàng ?"

Bạch Cơ Vi Ngạn trả lời: "Không. Thẩm Tiểu thư mệnh cách đặc biệt như Vi công tử, nàng thể thấy những vật ngươi, thể thấy tiếng của ngoài cõi. Thế , hãy để Hiên Chi giải thích. Trước đây, Hiên Chi cứu Thẩm tiểu thư, nếu thành khẩn và thật lòng, tin nàng sẽ tin tưởng."

Vi Ngạn đành : "Hiên Chi nhất định giải thích rõ ràng với Quân Nương cho ."

Nguyên Diệu còn cách nào khác, đành trả lời: "Đan Dương, sẽ cố hết sức."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-8-quyen-gia-lam/chuong-4-o-y.html.]

Vi Ngạn bèn kéo tay Nguyên Diệu: "Không thể chậm trễ, chúng ngay bây giờ."

Nguyên Diệu thể từ chối, đành bất lực về phía Bạch Cơ.

Bạch Cơ khẽ : "Đi , Hiên Chi. Vi công t.ử thể thành hôn , tất cả phụ thuộc tài ăn của ngươi đấy."

Nguyên Diệu ngay lập tức cảm thấy áp lực đè nặng.

Sau khi Vi Ngạn chào tạm biệt Bạch Cơ, kéo Nguyên Diệu rời khỏi Phiêu Miểu Các, cùng đến Thẩm phủ.

Sau khi hai họ rời , Bạch Cơ nhấp một ngụm rượu đào xuân, hỏi nữ nhân áo đen đang quỳ bên cạnh: "Huyền Âm lấy Định Hải Thần Châu từ tay Thôi Giản, giờ thể hành động ..."

Huyền Âm lắc đầu, : "Không, nếu sẽ gây phiền phức cho Thôi Giản. Quang Tạng Quốc Sư nhắm thần châu, nếu Thôi Giản giao Thôi gia sẽ gặp nguy. Ta bảo Thôi Giản và gia đình ông , ông trải qua cảnh nhà tan cửa nát khi rời cõi đời ."

Bạch Cơ nhức đầu, than: "Vậy là vẫn đối phó với Quang Tạng Quốc Sư một nữa . Ly Nô, chuẩn vài con cá tre xanh để tối nay nướng. Ngươi đến cung Thái Sơ, mời Quang Tạng Quốc Sư đến Phiêu Miểu Các uống rượu ngắm trăng và ăn cá nướng nhé."

Ly Nô đang nhấm nháp cá tre xanh, Bạch Cơ dặn, vội vàng nuốt miếng cuối cùng trả lời: "Vâng, thưa chủ nhân."

Dọn dẹp qua loa, Ly Nô vội bay về cung Thái Sơ.

Huyền Âm cũng xin phép về, vì dù ở nàng cũng giúp gì. Pháp thuật hiện hình mà Bạch Cơ ban cho nàng chỉ hiệu lực ở Phiêu Miểu Các. Huyền Âm vẫn là một nguyên thần, một cánh chim én hư vô rời khỏi Phiêu Miểu Các về Thôi gia, nơi nàng đồng hành cùng yêu trong những năm cuối đời.

Bạch Cơ bước lên lầu hai, phòng ngủ. Trong phòng một bức bình phong bốn tấm khắc họa cảnh sơn hải vân mẫu.

Bức tranh sơn hải vẽ bằng mực nước, với những hình ảnh ngừng biến đổi. Lúc thì là biển cả mênh mông, lúc là dãy núi trải dài bất tận, thỉnh thoảng xuất hiện những loài thú quý hiếm chạy nhảy trong rừng, biến thành những con cá kỳ dị bơi lội giữa biển khơi.

Nhìn bức bình phong, cảm giác như núi và biển luôn tồn tại từ ngàn đời, bao giờ đổi, còn các hình ảnh bình phong chỉ là một góc ngẫu nhiên của bức tranh . Làn sương trắng mỏng manh đôi lúc tràn từ bức bình phong, tựa như khói hương, mờ ảo mà huyền diệu.

Bạch Cơ bức bình phong, ngắm biển xanh và những hòn đảo xa xăm.

Vừa suy nghĩ, nàng khẽ lẩm bẩm: "Để tránh đêm dài lắm mộng, nhất là nên đưa Định Hải Thần Châu về nước Ô Y sớm. mà... thể xuống biển, điều phiền đây. Ừm, thể nhờ Hiên Chi giúp. Đã thì tặng thêm một vài bất ngờ thú vị nữa... Haha, nghĩ thôi cũng thấy vui , trêu chọc Hiên Chi đúng là chuyện thú vị nhất đời."

Chưa đến một canh giờ , Ly Nô mang tin tức về: Quang Tạng Quốc Sư đồng ý đến Phiêu Miểu Các tối nay.

Khi tin đến nơi, đúng lúc tiếng trống phố vang lên, Nguyên Diệu cũng hối hả trở .

Vừa về đến, Nguyên Diệu chạy trong tìm Bạch Cơ để than thở: "Bạch Cơ, Thẩm tiểu thư tin lời giải thích của tiểu sinh. Nàng với Đan Dương là bạn , mà bạn thì tất nhiên sẽ che giấu chuyện tình ái của , cùng lừa nàng. Tiểu sinh chân thành chuyện nhưng nàng tin. Nàng bảo chuyện nước Ô Y ở Nam Hải con chim én vô hình gì đó, là bịa đặt. Thẩm tiểu thư tức giận đến mức đuổi cả lẫn Đan Dương khỏi phủ. Đan Dương đau khổ vô cùng, còn cũng gì, đành vội vàng tìm ngươi. Bạch Cơ, ngươi nhiều mưu kế, chắc chắn cách giúp Đan Dương và Thẩm tiểu thư hàn gắn và thành thuận lợi ."

Bạch Cơ đang quỳ cạnh bàn ngọc xanh, một quyển sách trong khi đợi Ly Nô gọi dọn cơm.

Vừa lật qua mấy trang sách mới mua ngoài phố, Bạch Cơ lơ đãng : "Thẩm tiểu thư tin sự thật ? Thế cũng chẳng cả, nếu sự thật đủ thì dùng lời dối trá khiến nàng tin là . Những tin sự thật thường dễ tin lời dối."

Nguyên Diệu nhăn mặt hỏi: "Dùng lời dối trá gì để khiến Thẩm cô nương tin đây?"

Bạch Cơ nhẹ: "Dùng những lời nàng thích và mong thôi."

Nguyên Diệu tiếp tục hỏi: "Thẩm cô nương thích và mong những lời gì?"

Lúc , Ly Nô từ sân bày sẵn bàn ăn và gọi lớn: "Chủ nhân, mọt sách, ăn tối thôi!"

Bạch Cơ thì khép sách , lên tiến sân .

"Thẩm cô nương thật bận tâm lắm về mối quan hệ giữa Huyền Âm và Vi công t.ử . Nàng sắp lấy chồng nên lòng hoang mang thôi. Nàng yêu Vi công tử, nhưng cũng hiểu Vi công t.ử đáng tin cậy, và chẳng chắc Vi công t.ử thật lòng với nàng . Điều nàng mong mỏi chỉ là những lời hứa hẹn đủ để an tâm, ví như vài câu ngọt ngào, thề non hẹn biển. Vậy nên ngươi cần giải thích về Huyền Âm với nàng , mà hãy để Vi công t.ử bày tỏ sự quan tâm hơn, nhiều những bức thư tình đầy cảm xúc và thốt những lời thề vững chắc hơn."

Nguyên Diệu xong thì bừng tỉnh, nhưng buồn bã: " theo , Đan Dương thể nổi những bức thư tình tràn đầy cảm xúc như thế..."

Bạch Cơ mỉm : "Ngươi thể giúp Vi công t.ử . Chữ của ngươi đây từng động lòng cả Quỷ Vương, khiến mất ăn mất ngủ trồng đào đấy. Thôi nhắc đến thư tình nữa, bài 'Thần Long Phú' xong ?"

Nghe đến thư tình gửi cho Quỷ Vương, mặt Nguyên Diệu đỏ bừng, chỉ chui xuống đất cho đỡ hổ. Khi nhắc đến "Thần Long Phú," càng thấy đau đầu, đành lấp liếm: "Ta vẫn đang suy nghĩ, còn thiếu chút cảm hứng nữa."

Bạch Cơ hỏi tiếp: "Thiếu gì mà ?"

Nguyên Diệu buột miệng: "Bạch Cơ so sánh ngươi với lửa dữ, sấm sét, sóng biển và bão tố. Những phép so sánh đòi hỏi cảm giác thật mạnh mẽ, mà từng trải qua những điều , cho nên ..."

Bạch Cơ xong thì suy nghĩ cẩn thận, nảy một ý tưởng. Đôi môi nàng khẽ cong, một nụ bí hiểm hiện gương mặt.

"Vậy thì sẽ tặng ngươi một trải nghiệm kinh thiên động địa, gì sánh ."

"Ngươi gì thế?" Nguyên Diệu rõ, liền hỏi .

Bạch Cơ mỉm , trả lời qua loa: "Không . Đến lúc đó ngươi sẽ tự hiểu thôi."

Trong khi trò chuyện, Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến sân , nơi Ly Nô chuẩn sẵn bữa tối. Vì tối nay Bạch Cơ mời Quang Tạng Quốc Sư đến Phiêu Miểu các uống rượu thưởng trăng, nên bữa tối đơn giản, chỉ một đĩa cá, một bát súp viên tôm với đậu phụ và măng xuân, cùng với bánh mì chiên giòn và món tráng miệng là chè đào.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô cùng trời chiều đầy nắng, trò chuyện ăn tối như thường lệ.

Biết rằng tối nay Quốc Sư Quang Tạng sẽ đến khách, Nguyên Diệu thất lễ nên bữa ăn bắt tay dọn dẹp và trang trí phòng khách. Hắn thắp sáng bảy ngọn đèn đồng khiến gian phòng rực rỡ như ban ngày, đó quét dọn sàn nhà, lau sạch tấm bình phong Hoạ Đồ và tủ đa bảo. Trên tủ đa bảo vốn một bình cổ vẽ chim, bên trong cắm vài nhành hoa đào mà Bạch Cơ hái từ bờ sông Lạc.

Vì sự kiện "cây Vô Ưu", Nguyên Diệu đoán rằng Quang Tạng Quốc Sư thể ám ảnh bởi chiếc bình vẽ chim, nên thế nó bằng một bình sứ trắng.

Sau bữa tối, Bạch Cơ thiền mái hiên, nhắm mắt tĩnh tâm ánh trăng. Khi mở mắt qua cửa sổ, nàng thấy Nguyên Diệu bận rộn như một chú kiến trong phòng, tihf khỏi bật : "Hiên Chi, cần cẩn thận như . Dù ngươi chu đáo đến mấy, Quốc Sư Quang Tạng cũng chẳng để ý. Tối nay ông tám phần sẽ nổi giận, khi còn thương nữa."

Nguyên Diệu hoảng hốt: "Bạch Cơ, tối nay ngươi sẽ đ.á.n.h với Quốc Sư ?"

Bạch Cơ mỉm : "Chưa chắc đánh. Còn tùy sự lựa chọn của Quang Tạng thôi. Ta chỉ viên Định Hải Thần Châu. Nếu ông nhường thì chúng vẫn là bạn cũ, thể vui vẻ uống rượu ngắm trăng. Còn nếu chúng sẽ thành kẻ thù."

Nguyên Diệu : "Quang Tạng Quốc Sư ỷ thế bắt nạt , ép buộc Thôi Giản, quả thật là sai. nếu ngươi đ.á.n.h với ông e rằng cũng cách . Tốt nhất, chúng nên dùng lý lẽ thuyết phục ông từ bỏ viên thần châu."

Bạch Cơ : "Hiên Chi , Quang Tạng thể lời khuyên. Thay vì phí lời vô ích chẳng bằng đ.á.n.h bại ông . Đánh mới là cách nhanh nhất."

Nguyên Diệu khuyên: "Bạch Cơ cứ thử lấy lễ binh . Đàm phán là chính."

Bạch Cơ dịu dàng: "Tất cả đều theo Hiên Chi."

Trong lòng Nguyên Diệu vẫn còn lo lắng, bếp tiếp tục chuẩn rượu ngon, ly tách và món tráng miệng để chiêu đãi Quốc Sư Quang Tạng.

 

Loading...