Phiêu Miểu 8 - Quyển Già Lam - Chương 4: Sơn Quân
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:36:23
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe tin , Kim Hoàn vô cùng lo lắng, nàng quan tâm đến sự an nguy của A Khôi, bèn đến động phủ của Sơn Quân để đòi .
Vì sáng nay Kim Hoàn hầu báo tin dữ về Thiểu Cát, nên nàng kịp chải chuốt cũng mặc trang phục chỉnh tề, càng kịp dùng đan d.ư.ợ.c tăng cường công lực và duy trì sắc mà nàng thường uống buổi sáng.
Ở trong phủ tiếp khách thì , nhưng nếu ngoài để đối đầu với Sơn Quân và cứu A Khôi ít nhất cũng cần mặc trang phục đàng hoàng.
Vì , để cứu , Kim Hoàn định về phòng chuẩn .
Thấy , Thanh Minh vì chăm sóc cho mỹ nhân, chia sẻ lo lắng cho mỹ nhân, bèn ngăn cản Kim Hoàn và tự nguyện .
"Phu nhân, ở đây cần đến phu nhân mặt? Phu nhân cứ yên tâm ở trong phủ, sẽ tìm Sơn Quân và mang A Khôi về cho phu nhân."
Kim Hoàn Thanh Minh, đôi mắt lộ vẻ cảm kích, nàng dịu dàng : "Sơn Quân hung ác tàn nhẫn, đòi chắc chắn sẽ xảy tranh đấu, vô cùng nguy hiểm. Đây là mối thù giữa chúng Ngũ Độc và bầy hổ dữ, thể để Thanh Minh công t.ử liên lụy?"
Thanh Minh vỗ ngực, : "Việc của phu nhân chính là việc của , kẻ thù của phu nhân cũng là kẻ thù của . Tâm thuộc về phu nhân , phục vụ phu nhân là vinh hạnh của . Chỉ cần phu nhân thể nở nụ tươi như hoa, nguyện trâu ngựa, dâng tặng phu nhân một tấm da hổ."
Thanh Minh dùng lời lẽ ngọt ngào, những lời khiến Kim Hoàn vui mừng, đôi mắt nàng Thanh Minh với sự dịu dàng tràn đầy.
"Thanh Minh công tử, nhất định đưa Nhị trở về an ." Thanh Minh hứa: "Hãy giao cho ."
Kim Hoàn dịu dàng : "Khi ngươi đưa A Khôi về, tối nay chúng sẽ cùng thưởng thức hoa rắn."
Thanh Minh vô cùng vui vẻ, : "Vậy tối nay chúng sẽ chuyện nhiều hơn."
Kim Hoàn nheo mắt, : "Ngoài trò chuyện chúng còn thể những việc khác thú vị hơn. Nếu Thanh Minh công t.ử chê, và Ngũ Độc U Phủ đều thuộc về ngươi."
Thanh Minh : "Trái tim thuộc về phu nhân, mãi mãi là nô bộc của phu nhân." Nguyên Diệu mà nổi da gà khắp .
Thanh Minh cứu A Khôi, khả năng sẽ xảy xung đột vũ lực với Sơn Quân. Kim Hoàn định sắp xếp vài vệ sĩ mạnh mẽ cùng Thanh Minh, nhưng Thanh Minh từ chối, : "Ta chỉ cần mang theo thú cưng của là đủ. Chỉ là một con hổ núi nhỏ, cần lớn chuyện."
Kim Hoàn hiểu rằng, so với Sơn Quân, một bên là đại yêu quái đầu trong núi Mang, một bên chỉ là ác yêu bình thường, Thanh Minh đối phó với Sơn Quân dư sức, việc phái vệ sĩ theo cũng chẳng ý nghĩa gì.
Kim Hoàn âm thầm suy nghĩ, mất Thiểu Cát, Ngũ Độc mất một cánh tay đắc lực, về những ngày tháng ở núi Mang lẽ sẽ trở nên khó khăn. trời ban cho may mắn, nàng nắm Thanh Minh, chỉ cần dựa nhan sắc mà thu phục Thanh Minh, sự che chở của một đại thụ như Thanh Minh, dù mất Thiểu Cát, nàng vẫn sẽ càng ngày càng thăng tiến.
Kim Hoàn vui mừng trong lòng, quyết định hôm nay sẽ uống thêm vài viên linh đan tăng cường công lực và giữ mãi nhan sắc.
Kim Hoàn suy nghĩ một lát, thấy nếu Thanh Minh và Nguyên Diệu cứu A Khôi mà phái nào giúp đỡ thì cũng , nàng nghĩ ngợi một lúc, lên tiếng:
"Tam , theo Thanh Minh công t.ử và Nguyên Diệu công tử, giỏi giao thiệp, nếu cần thì hãy thương lượng với Sơn Quân, nhất định an đưa Nhị trở về."
Vong Xuyên trả lời: "Đại tỷ yên tâm, chúng nhất định sẽ đưa Nhị ca về."
Thanh Minh, Nguyên Diệu và Vong Xuyên ba cùng xuất phát, đến động phủ của Sơn Quân, chuẩn cứu A Khôi.
Động phủ của Sơn Quân xa Ngũ Độc U Phủ, đều trong cùng một dãy núi, chỉ khác là một ở sườn dương, một ở sườn âm, cách một khu rừng và một khe núi.
Rời khỏi Ngũ Độc U Phủ, khi thấy mặt trời, Nguyên Diệu mới nhận bây giờ cũng gần giữa buổi sáng, đến giờ ngọ.
Vong Xuyên dẫn đường, nàng đang suy nghĩ nhiều điều trong lòng nên bước vội vàng. Vì mải suy nghĩ, nàng nhanh quá để một cách xa giữa và Thanh Minh, Nguyên Diệu mà hề nhận .
Thanh Minh và Nguyên Diệu thảnh thơi phía .
Nguyên Diệu kìm , khẽ hỏi: "Thanh Minh , đêm qua thích Kim Hoàn phu nhân, hôm nay những lời đắn mặt nàng như ?"
Thanh Minh nhỏ: "Nàng mất , trong lòng buồn bã, chắc chắn vài lời ngọt ngào, chỉ thuận miệng cho nàng thôi."
"À? Vậy chẳng là lừa dối ? Ngay cả khờ khạo như cũng thể nhận Kim Hoàn phu nhân gả cho ."
Nguyên Diệu ngạc nhiên .
Thanh Minh tỏ vẻ vô tội, : "Ta lừa nàng, thực sự định đưa A Khôi trở về an . Sự tò mò của khơi dậy, cũng bí mật trong Ngũ Độc U Phủ, hoa bảo và Thiểu Cát rốt cuộc c.h.ế.t như thế nào. Vì , A Khôi thể Sơn Quân g.i.ế.c c.h.ế.t, cứu . Nếu Sơn Quân cản trở , thì cũng đành tặng cho Kim Hoàn phu nhân một tấm da hổ."
"Còn những lời ngọt ngào ?" Nguyên Diệu hỏi nhỏ.
Thanh Minh : "Những lời đó là do cảnh và cảm xúc, thuận miệng "vẽ bánh" mà thôi, cần coi là thật."
"Huynh "vẽ bánh" nghĩa là gì?" Thư sinh khó hiểu hỏi.
"Cái cũng học từ Bạch Cơ đấy." Thanh Minh .
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Sao liên quan đến Bạch Cơ nữa?"
Thanh Minh : "Bạch Cơ luôn với rằng Trường An là một nơi tuyệt vời, thể thấy cảnh hoàng hôn tuyệt núi Lạc Du, mùa xuân thì bên sông Khúc hoa nở rực rỡ, phong cảnh như tranh vẽ, mùa đông còn thể đến núi Ly để thoải mái tắm suối nước nóng. Ta mong đến Trường An, Bạch Cơ luôn sẽ dẫn đến Trường An chơi. bao giờ nàng thực hiện. Dù nàng ở Phiêu Miểu các trong Trường An hàng trăm năm, nhưng bao giờ nhớ đến , bao giờ thư mời đến Trường An khách! Chỉ khi nào đến Lạc Dương nàng mới nhớ đến . Ta từng ngầm hỏi, Bạch Cơ với rằng đó gọi là vẽ bánh, những điều khiến đối phương vui vẻ, mối quan hệ thêm gắn bó, nhưng cần thực hiện lời hứa. Đó chính là vẽ bánh, Bạch Cơ dạy đấy."
Nguyên Diệu sững sờ .
"Thanh Minh , bỏ chuyện Bạch Cơ sang một bên, khao khát đến Trường An, mà Trường An cũng xa Lạc Dương lắm, chẳng lẽ thể tự đến Trường An chơi ?"
Thanh Minh : "Ta dám, sợ."
Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Huynh là đại yêu quái ? Huynh sợ gì chứ?"
Thanh Minh cúi đầu, : "Ta sợ đến một nơi xa lạ một . Từ khi trốn khỏi nước Ô Trà đến Lạc Dương là vì sinh tồn nên còn cách nào khác. Sau khi định cư ở núi Mang, quen thuộc với nơi nên tự đến bất kỳ nơi xa lạ nào nữa. Những năm qua, chỉ ở trong vực U Minh, ngay cả thành Lạc Dương cũng ít khi đến. Vì , nếu đến Trường An chơi cần Bạch Cơ cùng."
Nguyên Diệu Thanh Minh, : "Nô bộc ? Huynh thể dẫn nô bộc theo đến Trường An. Huynh nhiều nô bộc như mà."
Thanh Minh lắc đầu, : "Nô bộc thì . Ta đến một nơi xa lạ, mà tin tưởng cùng thì trong lòng mới yên tâm. Ta , cũng bạn bè nào khác, chỉ Bạch Cơ là thể cùng ."
Nguyên Diệu im lặng.
"Thanh Minh , tiểu sinh thể bạn của ?"
Thanh Minh nghĩ ngợi một chút, : "Ờm, thôi. Không tại sa, nhưng ghét ngươi. Hơi thở của ngươi khác với bình thường cho cảm thấy dễ chịu, ở cùng ngươi cũng khá thú vị."
Nguyên Diệu : "Thanh Minh , dù Bạch Cơ thế nào thì ngươi đồng hành cùng tiểu sinh, chỉ cần ngươi cần tiểu sinh nhất định sẽ cùng ngươi đến Trường An, là lời suông, tuyệt đối thất hứa."
Thanh Minh trong lòng vui vẻ.
Thanh Minh định gì đó nhưng đột nhiên phía vài tới.
Người đầu là Vong Xuyên, ngẩng đầu lên thấy bọn đến là gia nhân của Ngũ Độc U Phủ. Đây là gia nhân mà Kim Hoàn phái báo tin choA Khôi khi phát hiện Thiểu Cát c.h.ế.t buổi sáng.
Đám gia nhân thấy Vong Xuyên thì vội vàng cúi chào.
Vong Xuyên hỏi thăm tình hình.
"Tam nương tử, bên bờ khe núi phía vài con hổ dữ, chúng dám tiến gần. Nhị lang quân và đám hộ viện đều thấy , chắc hẳn bọn hổ dữ bắt ."
Vong Xuyên trầm ngâm một lúc, đó bảo đám gia nhân về, mà dẫn đường giúp họ.
Trong rừng núi, Nguyên Diệu, Thanh Minh, và Vong Xuyên lặng lẽ theo đám gia nhân.
Vong Xuyên mang vẻ mặt u sầu, : "Sự việc kỳ lạ. Nhị ca tuần tra Sơn Quân bắt , điều từng xảy ."
Nguyên Diệu và Thanh Minh đều hiểu tình hình, tò mò Vong Xuyên. Vong Xuyên lập tức giải thích: "Ngũ Độc và Sơn Quân đối địch với , tranh đấu ngừng, nhưng nhị ca tuần tra nhiều năm như , bao giờ Sơn Quân bắt . Không Sơn Quân nhân từ, mà là chúng một quy ước ngầm, lấy khe núi ranh giới, chia cắt địa phận. Phía bắc khe núi là địa bàn của Sơn Quân, phía nam là phạm vi của chúng , chỉ cần vượt qua khe núi thì dù thấy , cũng sẽ động thủ. Nhị ca tuần tra bao giờ tuần tra đến phía bắc khe núi. Hôm nay chẳng lẽ nhị ca vượt ranh giới? Hay là Sơn Quân vượt qua ranh giới?"
Nguyên Diệu và Thanh Minh , cũng rõ rốt cuộc xảy chuyện gì.
Thanh Minh : "Rốt cuộc là chuyện gì, cứ đến chỗ Sơn Quân xem là ngay."
Một con suối trong veo từ trong núi chảy , len lỏi qua rừng cây và đá núi như một dải ngọc bích xanh lục giữa núi non.
Khi Nguyên Diệu, Thanh Minh, và Vong Xuyên theo đám gia nhân đến bên bờ suối, bên bờ vài con hổ lớn đang đá núi, họ chằm chằm, khí thế uy hiếp.
Mấy con hổ đó thấy bọn Nguyên Diệu thì một con dậy rời .
Vong Xuyên tiến đến bên bờ suối, cách dòng nước, : "Hổ dữ, mau gọi Sơn Quân đây, kêu thả nhị ca !"
Mấy con hổ đó là con trai và thủ hạ của Sơn Quân.
Con trai của Sơn Quân gằn, : "Con bọ cạp độc đó ? Đã sớm chúng c.ắ.n c.h.ế.t , phụ đang bàn bạc với , định lấy xác nó ngâm rượu đây ."
Nghe xong, Vong Xuyên cảm thấy như sét đ.á.n.h ngang tai, choáng váng đến mức vững.
Nguyên Diệu vội vàng tiến lên đỡ lấy Vong Xuyên.
Thanh Minh đám hổ : "Đừng lừa cô nương nhỏ ngây thơ nữa. Nếu thật sự g.i.ế.c A Khôi, giữa các ngươi và Ngũ Độc U Phủ nhất định sẽ một trận chiến sinh tử, khi đó đám hổ canh ở đây sẽ chỉ mấy con như các ngươi."
Con trai của Sơn Quân nhe răng , lộ hàm răng sắc nhọn, nhịn mà : "Sao mà rồng, rắn đều đến lo chuyện bao đồng thế ."
Lúc , một nhóm từ trong rừng , đến bờ khe núi.
Trong đám đó, dẫn đầu là một nam nhân trung niên cao lớn, uy vũ, râu ria xồm xoàm, giận mà uy, đó chính là Sơn Quân. Đi bên cạnh là A Khôi, xung quanh còn đám hộ viện của Ngũ Độc U Phủ.
Nguyên Diệu thấy A Khôi vẫn còn sống thì khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Vong Xuyên thấy A Khôi bình an vô sự, lập tức lấy tinh thần, nhưng khi thấy A Khôi và Sơn Quân bình yên, hòa nhã bên , nàng khỏi đầy ngờ vực. Nàng rõ ràng, Ngũ Độc và Sơn Quân mối thù sâu nặng, hận thù lẫn , A Khôi căm ghét Sơn Quân, chung hòa bình với Sơn Quân như thế ? Khi Vong Xuyên còn đang ngờ vực, từ lưng Sơn Quân bỗng xuất hiện một nữ t.ử mặc áo trắng, làn da trắng như tuyết, môi đỏ như sen, mặt mang một nụ mờ hờ hững. Nàng mặc một chiếc váy dài bằng gấm mây trắng, khoác một chiếc khăn lụa tơ tằm với hoa văn gợn sóng như khói, mái tóc đen như lông quạ búi lên thành kiểu tóc oa đọa, cài một chiếc trâm vàng hình bán nguyệt, bên mái tóc còn cài xiên lệch hai đóa hoa mẫu đơn đỏ thẫm, một lớn một nhỏ. Trên cổ tay trái của nàng đeo một chiếc vòng dây trường mệnh ngũ sắc, điểm xuyết đó là ngọc trai và vỏ sò.
Nguyên Diệu chăm chú , khỏi mừng rỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-8-quyen-gia-lam/chuong-4-son-quan.html.]
"Bạch Cơ!"
Bạch Cơ thấy Nguyên Diệu thì vẫy tay chào, mỉm : "Hiên Chi!"
Nguyên Diệu vội vàng lội qua suối, chạy về phía Bạch Cơ.
"Bạch Cơ, cuối cùng ngươi cũng đến ."
Bạch Cơ Nguyên Diệu đang chạy về phía , đôi mắt rực rỡ như ánh .
Bạch Cơ mỉm : "Một ngày gặp như cách ba thu, cảm giác như ba năm gặp Hiên Chi cậy, nhớ Hiên Chi nhiều lắm."
Nguyên Diệu đỏ mặt, : "Bạch Cơ, câu nên bừa."
Thanh Minh vui, bước tới : "Bạch Cơ nhớ chút nào ?"
Bạch Cơ : "Thanh Minh, dù ba trăm năm gặp ngươi, cũng chỉ cảm giác như mới một ngày thấy ngươi thôi."
Thanh Minh suy nghĩ một chút : "Ý ngươi là gì? Chẳng lẽ trong lòng ngươi, tình bạn bao năm của chúng đều là giả ? Chẳng lẽ còn bằng một con thú cưng nhỏ ư?"
Bạch Cơ : "Thanh Minh, tình bạn của chúng như sắt thép, như núi cao biển rộng, gặp gặp cũng chẳng khác gì. Dù gặp mặt chúng vẫn đồng cam cộng khổ, tình bạn của chúng vẫn mãi mãi bền chặt."
Thanh Minh : "Câu thích ."
Nguyên Diệu hỏi: "Sao Bạch Cơ xuất hiện ở đây?"
Bạch Cơ : "Sáng nay đến núi Mang, vốn định đến thẳng Ngũ Độc U Phủ, nhưng giữa đường gặp A Khôi đang tuần tra. Chúng tự giới thiệu , A Khôi kể cho về cái c.h.ế.t của Hoa Bảo, và tình cờ chúng ở gần đây, cũng vài điều hỏi Sơn Quân, nên dẫn A Khôi vượt qua ranh giới để đến gặp Sơn Quân."
Những gia nhân lệnh tìm kiếm A Khôi và báo tin buồn cho A Khôi. Họ mơ hồ thấy A Khôi và những tuần tra tại địa phận của Sơn Quân, nhưng hiểu rõ tình hình, những con hổ dữ ngự tại bờ suối uy h.i.ế.p nên dám vượt qua, dẫn đến việc hiểu lầm rằng A Khôi Sơn Quân bắt giữ.
Sơn Quân cất tiếng: "Bạch Cơ đại nhân, hoan nghênh ngươi, nhưng thể dung thứ cho hai ."
Sơn Quân chỉ A Khôi và Vong Xuyên, và đám hổ dữ cũng nhe răng gầm gừ đầy hung dữ với A Khôi và Vong Xuyên.
A Khôi tức giận lườm Sơn Quân, : "Nếu vì Bạch Cơ đại nhân dẫn đường, sẽ bao giờ đặt chân đây đaia."
Vong Xuyên báo tin buồn về Thiểu Cát cho A Khôi, : "Nhị ca, chuyện với . Chi bằng chúng về bên suối, địa phận của chúng mà đợi Bạch Cơ đại nhân."
A Khôi cảm thấy bất an trong lòng, đồng ý với đề nghị của Vong Xuyên.
"Bạch Cơ đại nhân, sẽ đợi các ngươi ở bên ."
Bạch Cơ gật đầu: "Được, sẽ trò chuyện với Sơn Quân thêm một chút, lát nữa sẽ qua tìm các ngươi."
A Khôi và Vong Xuyên cùng các vệ binh rời . Sơn Quân theo họ rời với ánh mắt hung ác.
Sơn Quân nghiến răng : "Sớm muộn gì cũng sẽ g.i.ế.c hết đám độc trùng đó."
Bạch Cơ : "Sơn Quân đừng tức giận. Vậy , cái c.h.ế.t của Hoa Bảo là do ngươi ?"
Sơn Quân : "Bạch Cơ đại nhân, nãy , . Đêm đó tình cờ qua bờ suối, từ xa thấy con thằn lằn và con cóc đang ở bên suối hấp thụ linh khí của mặt trăng. Lúc đó từ tiệc của bạn trở về, uống khá nhiều rượu, và rượu dễ tức giận. Ta nhớ ân oán với Ngũ Độc trong những năm qua, nhớ về Ô Luân c.h.ế.t, nhớ đến vợ con và thuộc hạ c.h.ế.t của , cơn giận trong lòng bùng lên, quả thật nghĩ đến việc lao tới c.ắ.n c.h.ế.t bọn chúng. Ta còn tiến gần, chắc chắn chúng cũng thấy . khi cơn gió đêm thổi qua, đổi ý định, cho rằng nên hành động nóng nảy, bởi sức mạnh của chúng vẫn đủ, lúc kết thúc ân oán. Ý định g.i.ế.c chóc nổi lên ngay lập tức tiêu tan, bèn lưng rời . Sau đó, con cóc g.i.ế.c thảm, con thằn lằn với bên ngoài rằng g.i.ế.c con cóc."
Bạch Cơ đang suy nghĩ.
Thanh Minh ghé sát tai Bạch Cơ, nhỏ về cái c.h.ế.t của Thiểu Cát.
Bạch Cơ vô cùng ngạc nhiên, thốt lên: "Hả?"
Nguyên Diệu hỏi: "Sơn Quân đại nhân, tối hôm qua ngài đến Ngũ Độc U Phủ ?"
Sơn Quân ngẩn , : "Ngươi là ai? Chỉ là một con nhỏ bé mà dám chuyện với ."
Bạch Cơ : "Sơn Quân, đây là Hiên Chi, của Phiêu Miễu các. Hiên Chi và là cùng một loại , chỉ là một phiên bản khác của ."
Sơn Quân đành trả lời: "Không. Ta thể đến cái ổ độc đó? Đêm qua ở trong động phủ của , chẳng cả."
Bạch Cơ : "Đêm qua Thiểu Cát c.h.ế.t."
Bạch Cơ quan sát sự đổi sắc mặt của Sơn Quân, chỉ thấy khi tin Thiểu Cát c.h.ế.t, lông mày của Sơn Quân ngay lập tức giãn , rạng rỡ, : "Tuyệt quá! Lại c.h.ế.t thêm một đứa! là trời diệt Ngũ Độc, trời giúp ! Con rết đó c.h.ế.t thế nào ?"
Thanh Minh : "Có lẽ là tự sát, hoặc lẽ là ai đó hạ độc."
Sơn Quân vui vẻ : " là báo ứng! Bọn chúng nhiều điều ác, g.i.ế.c bạn của , hại vợ con và thuộc hạ của , cuối cùng cũng gặp báo ứng ."
Bạch Cơ : "Sơn Quân, chuyện g.i.ế.c bạn của ngài là ?"
Vì quá vui mừng, Sơn Quân bắt đầu nhiều hơn.
"Ngũ Độc U Phủ đây là hang của con nhện, chủ nhân là Ô Luân. Ô Luân là một con nhện tinh, tính tình hợp là hàng xóm, chúng giao tình khá , luôn sống hòa thuận. Cho đến khi Ô Luân mê hoặc bởi sắc của con rắn Kim Hoàn, thấu sự độc ác của Ngũ Độc, bất chấp lời khuyên của mà cưới lấy tai họa cửa. Sau khi cưới Kim Hoàn, ả độc phụ đó luôn gây sự, chia rẽ chúng bằng cách kiếm chuyện về lãnh địa, khiến và Ô Luân bắt đầu mâu thuẫn. Vì gần , tránh khỏi những xích mích nhỏ, nhưng mỗi khi ả độc phụ thì thầm bên gối, xích mích nhỏ cũng trở thành vấn đề lớn, tình cảm giữa và Ô Luân dần rạn nứt, cũng qua nữa. Có một ngày, hiếm lắm Ô Luân mới phái gửi thư mời đến hang nhện uống rượu. Trước chuyện thường xuyên xảy , nhưng từ khi lấy vợ thì còn nữa. Ta nghĩ nhiều, một đến đó như khi. Nào ngờ, đây là cuối cùng và Ô Luân cùng nâng chén. Hôm đó, rượu quá ba tuần, khí , và Ô Luân như xưa tâm sự chân thành, trò chuyện vui vẻ, quên những mâu thuẫn gần đây, uống đến say mèm. Ta uống say, ngủ ngay tại bàn tiệc như khi. Khi tỉnh dậy, Ô Luân c.h.ế.t bên cạnh . Ả độc phụ thì lóc bên cạnh, rằng g.i.ế.c Ô Luân bảo và hầu tấn công , và họ đ.á.n.h , nhân lúc hỗn loạn mà thoát trở về. Khi đó sự việc xảy bất ngờ, tỉnh dậy cơn say, đầu óc hỗn loạn kịp xem xét kỹ càng Ô Luân c.h.ế.t như thế nào, cũng kịp phân bua cho , đ.á.n.h thương Ngũ Độc và hầu, chạy khỏi hang nhện, trông như g.i.ế.c Ô Luân vì mâu thuẫn và sợ tội mà chạy trốn. Ngay cả của Ô Luân là A Châu cũng tin rằng g.i.ế.c , và vì lời khai của ả, khi đó trong những kẻ ở núi Mang sự thật, đều đồn rằng g.i.ế.c Ô Luân."
Sơn Quân ngừng một lúc tiếp tục : "Khi đó còn nghĩ rằng, cái c.h.ế.t của Ô Luân chỉ là một t.a.i n.ạ.n hoặc vì lý do khác. Ả độc phụ chỉ vì mất chồng đột ngột, đau buồn quá mà tỉnh táo đổ oan cho . Mãi , khi hang nhện trở thành Ngũ Độc U Phủ, ả độc phụ rước về một phu quân mới mới ngộ . Ô Luân e rằng c.h.ế.t tay Ngũ Độc. Bọn chúng g.i.ế.c Ô Luân, chiếm lấy hang nhện, đổ tội cho . Tất nhiên đó chỉ là phỏng đoán, bằng chứng. dù chỉ là phỏng đoán cũng đủ . Một khi ả độc phụ vu oan cho thì sẽ đổ tội cho ả. Ta sai rải tin đồn khắp nơi, rằng Ô Luân ả độc phụ g.i.ế.c c.h.ế.t, mục đích của ả là chiếm đoạt hang nhện, chứng cứ rõ ràng nhất là việc hang nhện biến thành Ngũ Độc U Phủ, Ô Luân yên nghỉ mà ả cưới phu quân mới. Tin đồn quả nhiên tác dụng, nhất là những tin đồn về một góa phụ xinh , giờ đây trong đám yêu quái ở núi Mang, kẻ tin rằng ả độc phụ g.i.ế.c chồng và kẻ tin rằng g.i.ế.c Ô Luân ngang . Những năm qua cuộc đấu tranh giữa và Ngũ Độc bao giờ dừng , ả độc phụ nhân danh báo thù cho chồng, đầu độc g.i.ế.c c.h.ế.t vợ con và thủ hạ của . Ta chịu đựng nổi, trong cơn giận đôi khi cũng g.i.ế.c một vài trong chúng, chẳng hạn như chồng thứ hai của ả độc phụ là do g.i.ế.c. Kẻ nào g.i.ế.c, sẽ nhận, kẻ nào g.i.ế.c cũng đừng hòng đổ oan cho ."
Bạch Cơ hỏi: "Người chồng thứ hai của Kim Hoàn là ai?"
Sơn Quân trả lời: "Một tên mặt trắng nhỏ mọn, cũng là một con rắn chẳng tài cán gì. Dù g.i.ế.c nhưng cũng nhớ tên là gì."
Con trai của Sơn Quân bên cạnh : "Cha, con rắn đó tên là Ha Tang, đến từ Thiên Trúc, là họ của Kim Hoàn, còn là tình nhân cũ. Nghe Ha Tang gây rối ở Tây Vực, sống nổi mới đến Đại Đường tìm Kim Hoàn. Kim Hoàn là góa phụ, vô cùng cô đơn, khi thấy tình cũ, tình cũ dứt bèn cưới ."
Sơn Quân : "Kệ nó tên gì, dù thì con rắn xui xẻo đó cũng đ.á.n.h c.h.ế.t. Ô Luân c.h.ế.t nhắm mắt, gia nghiệp mà khổ công gây dựng chiếm mất, thấy đám độc trùng đó là nổi giận, gặp con rắn xui xẻo đó đến gây sự, lập tức đ.á.n.h c.h.ế.t . Sớm muộn gì cũng sẽ g.i.ế.c ả độc phụ đó, báo thù rửa hận cho Ô Luân."
Bạch Cơ : "Sơn Quân bớt giận. Việc báo thù, thể vội vàng, cần tính kế lâu dài."
Nguyên Diệu kiềm chế hỏi: "Sơn Quân đại nhân, xin hỏi tình hình của A Châu như thế nào? Nếu đúng như ngài , là Kim Hoàn phu nhân g.i.ế.c chồng để chiếm đoạt hang động, thì tại A Châu ở bên cạnh kẻ thù g.i.ế.c ca ca , còn quản gia cho họ?"
Sơn Quân suy nghĩ một lúc, trả lời: "Điều thì . Mặc dù giao tình với Ô Luân nhưng hiểu rõ về A Châu. Nam nữ khác biệt, và A Châu cũng gặp nhiều, cũng bao giờ chuyện riêng. Theo ấn tượng của , cô nương trầm lặng, u ám, hầu như gì, cũng dễ gần."
Bạch Cơ hỏi: "Tình cảm giữa Ô Luân và A Châu như thế nào ?"
Sơn Quân nghĩ một lúc : "Rất . Chưa họ mâu thuẫn gì."
Lúc , ở phía bên của dòng suối trong núi, Vong Xuyên kể cho A Khôi tin dữ về cái c.h.ế.t của Thiểu Cát.A Khôi ngạc nhiên và đau đớn, im một lúc để tiêu hóa tin , lo lắng lập tức về Ngũ Độc U Phủ. Tuy nhiên vì hứa sẽ chờ Bạch Cơ nên dám bỏ , chỉ sốt ruột tại chỗ.
Sau khi chuyện xong với Sơn Quân, Bạch Cơ từ biệt .
Ngũ Độc gặp rủi ro, Sơn Quân vui mừng, vui vẻ với Bạch Cơ rằng, dù cách cũng xa, nếu còn điều gì hỏi thể đến tìm bất cứ lúc nào, sẽ giấu giếm điều gì. Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Thanh Minh thể bước qua ranh giới, lúc nào cũng chào đón họ đến khách, còn Ngũ Độc thì phép, nếu chúng dám bước qua khe núi thì sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t chúng.
Những con hổ đưa Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Thanh Minh đến bờ suối. Ba vượt qua suối, gặp A Khôi và Vong Xuyên, cùng trở về Ngũ Độc U Phủ.
Trên đường về, A Khôi và Vong Xuyên chìm trong nỗi buồn, lời nào.
Bạch Cơ hỏi về tình hình khi Thiểu Cát qua đời, Thanh Minh trả lời từng câu một.
Nguyên Diệu suy nghĩ một lúc kể về những điều bất thường của A Châu mà thấy đêm qua.
Bạch Cơ từng gặp A Châu, ấn tượng gì về nàng, chỉ ghi nhớ thông tin .
A Khôi lộ vẻ mặt kỳ lạ còn Vong Xuyên thì ngạc nhiên.
Thanh Minh ngạc nhiên : "Chẳng lẽ, Thiểu Cát A Châu đầu độc ? Không thể nào , đúng ?"
A Khôi cũng tin, : "A Châu là tâm địa hiền lành, sẽ chuyện như . Ta tin cái c.h.ế.t của Tứ liên quan đến A Châu."
Vong Xuyên : "Nguyên công tử, mặc dù A Châu luôn đổ oan cho , nhắm , nhưng cũng tin A Châu sẽ hạ độc tứ . Tình hình ngươi thấy là A Châu đang mang bữa khuya cho tứ . Nàng luôn chăm lo chuyện ăn uống và sinh hoạt hàng ngày cho tứ , việc mang bữa khuya cũng là chuyện thường thấy.
Còn việc ngươi nàng vội vã, hấp tấp, thể chỉ là vì nàng đang gấp gáp việc gì đó nên vội vàng. Dù , tối qua chúng mở yến tiệc để tiếp đãi ngươi, khi chúng rời , A Châu chịu trách nhiệm dọn dẹp đồ ăn thừa. Nàng còn xuống bếp chuẩn bữa sáng cho ngày hôm . Có thể rằng, tối qua, A Châu bận rộn hơn thường ngày, công việc nhiều hơn, vội vã cũng là điều dễ hiểu."
A Khôi từ đến giờ luôn xem thường tam của , cho rằng nàng chỉ là gánh nặng trong nhóm năm , tác dụng gì, nên thường phản bác lời nàng. , hiếm hoi lắm mới thật sự đồng tình với lời Vong Xuyên: "Tam đúng."
Thanh Minh cũng : "Thú cưng nhỏ, thể ngươi thật sự nhầm . A Châu chăm lo chuyện ăn uống và sinh hoạt của Thiểu Cát từ lâu, nếu nàng hạ độc thì nhiều cơ hội, nhất thiết chọn đêm qua khi đang bận rộn thể nào rảnh tay để tay."
Nghe lời của , Nguyên Diệu cũng thấy thể nghĩ quá nhiều.
Nguyên Diệu : "Tại hạ chỉ là đêm qua thấy A Châu cô nương rời khỏi viện của Thiểu Cát, ngoài gì thêm. Nếu đều cho rằng đó là chuyện bình thường thì cứ coi như bình thường ."
Sau khi chủ đề kết thúc, rơi im lặng.
Không lâu , Bạch Cơ, Nguyên Diệu và trở Ngũ Độc U Phủ. Bạch Cơ định trực tiếp xuống mật thất đất để kiểm tra t.h.i t.h.ể của Thiểu Cát, nhưng vì lễ nghi, nàng gặp chủ nhân Kim Hoàn để thất lễ.
Trước đó, khi Thanh Minh, Nguyên Diệu và Vong Xuyên rời , Kim Hoàn trở về phòng để tắm rửa và quần áo.
Vong Xuyên sắp xếp việc tiếp đón khách, đưa họ đến đại sảnh, dâng và cho mời Kim Hoàn.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Thanh Minh chờ trong đại sảnh, A Khôi ở bên cạnh tiếp khách.
Bạch Cơ dự định khi Kim Hoàn đến, sẽ chào hỏi vài câu, đó kiểm tra t.h.i t.h.ể của Thiểu Cát.
Ai ngờ, Bạch Cơ vĩnh viễn thể gặp Kim Hoàn nữa.
Người hầu hốt hoảng chạy báo: "Không , đại nương t.ử c.h.ế.t !"