Phiêu Miểu 8 - Quyển Già Lam - Chương 5: Kim Hoàn

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:36:24
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi xong thì đều vô cùng ngạc nhiên.

A Khôi thể chấp nhận tin , bèn hét lớn: "Tên nô tài khốn kiếp , ngươi đang nhảm gì ? Đại tỷ thể c.h.ế.t ?!"

Người hầu run rẩy trả lời: "Là thật, nhị lang quân, ngài tự đến xem ..."

Thế là theo hầu đến phòng Kim Hoàn.

Phòng ngủ của Kim Hoàn trang trí lộng lẫy, xa hoa. Hai tỳ nữ sợ hãi ở cửa, một hoang mang , một thì run rẩy nức nở.

Khi thấy A Khôi và Vong Xuyên, hai tỳ nữ vội vàng kể quá trình phát hiện Kim Hoàn qua đời.

Sáng nay, khi Kim Hoàn trở về phòng, hai tỳ nữ phục vụ nàng trang điểm xong thì nàng cho ngoài chờ, vì nàng một yên tĩnh dùng đan dược, luyện tập hô hấp và thiền định.

Hai tỳ nữ đợi bên ngoài. Trong lúc đó họ thấy từ trong phòng phát một âm thanh nhỏ, nhưng vì Kim Hoàn gọi, hai nghĩ lẽ chỉ là nàng lỡ tay rơi đồ vật gì đó, và nếu lệnh gọi, thì chắc chuyện gì quan trọng cần lo lắng.

Cho đến khi Bạch Cơ, A Khôi và những khác trở về, hầu đến truyền lời.

Hai tỳ nữ và hầu ngoài cửa phòng đợi mãi, nhưng trong phòng im ắng lạ thường, động tĩnh gì.

Hai tỳ nữ bắt đầu nghi ngờ, đẩy cửa bước thì thấy Kim Hoàn c.h.ế.t. Người hầu kinh hoàng, bèn lập tức chạy đại sảnh để báo tin.

Lúc , t.h.i t.h.ể của Kim Hoàn ngang giường La Hán.

Kim Hoàn mặc một chiếc váy lụa thêu vàng lộng lẫy, búi tóc phức tạp kiểu linh xà. Cái c.h.ế.t của nàng đẽ thê thảm. Thê t.h.ả.m là vì khuôn mặt nàng biến dạng, m.á.u chảy từ bảy lỗ mặt. Giống như Thiểu Cát, Kim Hoàn cũng c.h.ế.t do trúng độc.

A Khôi và Vong Xuyên thấy lập tức kìm nỗi đau, họ gục xuống bên xác của Kim Hoàn, nức nở.

A Khôi : "Đại tỷ, là ai g.i.ế.c tỷ, nhất định sẽ báo thù cho tỷ!"

Vong Xuyên cũng : "Đại tỷ, tỷ , để và nhị ca nơi nương tựa, đây!"

Thanh Minh cũng khỏi buồn bã, : "Người yêu trong cuộc đời , chủ nhân của linh hồn c.h.ế.t, đau lòng như d.a.o cắt, ý chí tan vỡ, sống nữa."

Bạch Cơ ngạc nhiên hỏi: "Thanh Minh, khi nào mà ngươi một yêu và chủ nhân như ?"

Thanh Minh cúi đầu, lặng lẽ tỏ lòng thương tiếc trả lời.

Nguyên Diệu trả lời Thanh Minh: "Tối qua mới ."

Bạch Cơ hiểu , : "Tình duyên là chuyện đôi khi dài, đôi khi ngắn, đều là ý trời, cách nào đổi. Thanh Minh, chúng chỉ thể rõ nguyên nhân cái c.h.ế.t của yêu ngươi mới thể an ủi linh hồn nàng trời."

Bạch Cơ tiến lên, kiểm tra t.h.i t.h.ể Kim Hoàn và quan sát xung quanh, tìm kiếm các dấu vết.

Thanh Minh : "Bạch Cơ, đau buồn."

Bạch Cơ kiểm tra t.h.i t.h.ể an ủi Thanh Minh: "Thanh Minh đừng quá đau buồn. Sau , sẽ đưa ngươi đến Trường An thư giãn. Trường An là một nơi , buổi chiều nắng ấm, đỉnh Lạc Du Nguyên thể thấy hoàng hôn tuyệt . Cảnh sắc bên sông Khúc như một bức tranh, mùa đông còn thể đến núi Ly để tắm suối nước nóng thoải mái."

Thanh Minh phấn chấn hỏi: "Vậy khi nào chúng ?"

Bạch Cơ trả lời hờ hững: "Sau , khi nào rảnh rỗi."

Thanh Minh : "Bạch Cơ lừa nữa , từ mấy trăm năm , ngươi sẽ dẫn Trường An chơi, nhưng bao giờ thực hiện cả."

Bạch Cơ dường như thấy lời của Thanh Minh. Nàng đặt tay xuống, buông món trang sức đang kiểm tra dậy.

"Có một chút vụn t.h.u.ố.c ngón tay của nàng , nàng uống loại t.h.u.ố.c nào đó chăng?"

Nghe Bạch Cơ hỏi, thị nữ đang thút thít vội vàng trả lời: "Đại nương t.ử vốn thói quen uống t.h.u.ố.c mỗi sáng, t.h.u.ố.c của nàng đặt bàn trang điểm."

Bạch Cơ bước tới bàn trang điểm khảm vàng nạm ngọc, thấy một chiếc bình ngọc dương chi tròn trịa. Nàng mở nắp bình thì thấy bên trong vài viên t.h.u.ố.c màu đỏ như máu.

Bạch Cơ mỉm với Thanh Minh: "Có lẽ chính những viên t.h.u.ố.c đầu độc Kim Hoàn phu nhân, nhưng cũng chắc chắn, cần giám định mới liệu những viên t.h.u.ố.c độc . Giờ đây, cách đơn giản nhất để giám định là tìm một ăn thử, xem độc c.h.ế.t . Thanh Minh, mà ngươi yêu thương nhất, chủ nhân linh hồn ngươi c.h.ế.t , đoán ngươi sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Thay vì Trường An giải sầu chi bằng ngươi ăn thử những viên t.h.u.ố.c , may mắn thì thể cùng nàng mà c.h.ế.t theo tình."

Nghe xong, Thanh Minh lập tức rằng nhầm, Kim Hoàn yêu thương nhất, cũng là chủ nhân của , hai họ chỉ là những kẻ qua đường gặp mà thôi. Hắn cũng buồn đến mức Trường An giải sầu.

Nguyên Diệu mà cảm thấy vô cùng chán nản.

Bạch Cơ thèm để ý đến Thanh Minh nữa, nàng tiến về phía A Khôi và Vong Xuyên, định hỏi họ một vài điều.

Bỗng nhiên, một nữ nhân mặc đồ đen chạy , loạng choạng suýt ngã.

Đó chính là A Châu.

A Châu dường như thấy những khác, chỉ chạy thẳng đến bên giường La Hán, khi thấy t.h.i t.h.ể của Kim Hoàn, khuôn mặt lạnh lùng thường ngày của nàng bỗng lộ vẻ buồn bã.

A Châu bên xác Kim Hoàn, dù rơi lệ nhưng trông nàng như một vỏ bọc trống rỗng, mất hồn.

A Khôi và Vong Xuyên thấy A Châu xông khỏi ngạc nhiên.

Bạch Cơ cũng bất ngờ.

Nguyên Diệu thì thầm tai Bạch Cơ: "Bạch Cơ, đây chính là A Châu cô nương."

Bạch Cơ hiểu , nàng đột nhiên đổi ý định, định hỏi A Khôi và Vong Xuyên nữa mà : "Ta xem t.h.i t.h.ể của Thiểu Cát và Hoa Bảo."

Sau khi Kim Hoàn qua đời, A Khôi trở thành thể chủ sự cho ngũ độc và Ngũ Độc U Phủ.

A Khôi lập tức lệnh cho một hạ nhân dẫn Bạch Cơ đến sân viện của Thiểu Cát.

Bạch Cơ theo hạ nhân, Nguyên Diệu cũng theo nàng, Thanh Minh do dự một chút cũng theo.

Trong phòng ngủ của Kim Hoàn, A Khôi và Vong Xuyên lòng đau như cắt, bật thành tiếng, còn A Châu thì ngây dại, hồn phách như bay mất.

Đoàn của Bạch Cơ đến mật thất ngầm của Thiểu Cát.

Thi thể của Thiểu Cát vẫn khâm liệm, vẫn giường La Hán như sáng nay.

Bạch Cơ xem xét t.h.i t.h.ể của Thiểu Cát, đó so sánh độc d.ư.ợ.c trong bình t.h.u.ố.c giường La Hán với t.h.u.ố.c bàn trang điểm của Kim Hoàn, cuối cùng đưa kết luận.

Kim Hoàn và Thiểu Cát đều c.h.ế.t vì cùng một loại độc dược...đó là một loại t.h.u.ố.c cực độc do Thiểu Cát mới chế tạo .

Trong bình ngọc trắng tròn bộ đều là độc dược, chỉ một vài viên t.h.u.ố.c chứa một lượng nhỏ độc dược, những viên t.h.u.ố.c độc trộn lẫn với những viên t.h.u.ố.c độc.

Điều đó nghĩa là nếu Kim Hoàn uống t.h.u.ố.c mỗi ngày, sớm muộn gì nàng cũng sẽ uống viên độc và đầu độc c.h.ế.t. Còn ngày nào nàng độc c.h.ế.t, điều đó thì khó , phụ thuộc phận.

Hôm nay vận xui của Kim Hoàn đến, nàng uống viên t.h.u.ố.c độc, và độc c.h.ế.t.

Bạch Cơ kêu hạ nhân dẫn đường, đến hầm băng ngầm kiểm tra t.h.i t.h.ể của Hoa Bảo đặt ở đó.

Thi thể của Hoa Bảo bảo quản trong hầm băng với nhiệt độ thấp, phân hủy mà còn kết một lớp băng mỏng.

Hoa Bảo đầu độc c.h.ế.t, mà chặt đầu, c.h.ế.t do ngoại lực tấn công.

Bạch Cơ cẩn thận xem xét vết thương đầu và cơ thể của Hoa Bảo, động tác như x.é to.ạc nó . ... May mắn là A Khôi và Vong Xuyên ở đây, nếu thấy Bạch Cơ như , tôn trọng t.h.i t.h.ể của , lẽ họ cãi với nàng .

Hạ nhân thấy thế, dám đắc tội với khách, chỉ giả vờ như thấy gì.

Bạch Cơ sang hỏi Thanh Minh: "Thanh Minh, ngươi thể xé con cóc như ?"

Thanh Minh vết thương của Hoa Bảo, lắc đầu : "Dù thể cũng nên xé rách. Nếu thù oán với g.i.ế.c , thì đ.á.n.h c.h.ế.t, c.h.é.m c.h.ế.t, đầu độc, ngạt thở, đè c.h.ế.t, nuốt chửng đều là những cách hơn. Xé rách chỉ khiến bản khó chịu, văng đầy m.á.u và dịch nhớt của con cóc, thật kinh tởm."

Bạch Cơ lẩm bẩm: " . Xé rách một con cóc chẳng việc mà bình thường sẽ ."

Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ ai g.i.ế.c Hoa Bảo, Thiểu Cát và Kim Hoàn phu nhân ?"

Bạch Cơ , trả lời: "Hiên Chi và Thanh Minh ở đây cả đêm mà vẫn hung thủ là ai, mới đến đầy một canh giờ, thể sự thật ?"

Cái hầm băng quá lạnh, Nguyên Diệu rùng , : "Đầu óc của như một mớ bòng bong, thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy . Bạch Cơ, ở đây lạnh quá, chúng ngoài thôi."

Bạch Cơ gật đầu, trả lời: "Được."

Ba cùng hầu bước khỏi hầm băng.

Trên đường , Thanh Minh mở lời: "Ta nghĩ, đáng nghi nhất là A Khôi."

Nguyên Diệu hỏi: "Thanh Minh , vì ?"

Thanh Minh trả lời: "Thông thường, trong các vụ án mạng, ai là hưởng lợi thì kẻ đó là đáng nghi nhất. Hiện tại, A Khôi lợi nhiều nhất, Kim Hoàn c.h.ế.t , trở thành đại ca của năm độc tố, Ngũ Độc U Phủ của năm sẽ do cai quản."

Bạch Cơ , : "Thanh Minh quên rằng cũng trở thành kẻ cô độc. Năm Ngũ Độc giống như ngươi, ngươi là một đại yêu quái thể chiếm giữ một vùng, cần dựa khác. Bọn họ vốn dĩ yếu ớt, dựa để tồn tại. Không cái đầu của Kim Hoàn, t.h.u.ố.c độc của Thiểu Cát, A Khôi đối phó với Sơn Quân? Sau việc sinh tồn của A Khôi và Vong Xuyên ở núi Mang sẽ khó khăn."

Thanh Minh im lặng.

Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, vẫn nghi ngờ A Châu cô nương. Cảm giác như nàng đáng nghi nhất."

Bạch Cơ phản đối Nguyên Diệu, : "Chúng tìm A Châu chuyện thôi."

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Thanh Minh rời khỏi hầm băng và phòng ngủ của Kim Hoàn. Ba kịp phòng, hành lang thấy tiếng cãi vã bên trong.

A Khôi, A Châu, và Vong Xuyên đang tranh cãi, lời qua tiếng ngừng.

A Châu lạnh lùng : "Tam nương tử, bây giờ ngươi như ý chứ?"

Vong Xuyên trả lời: "A Châu, đừng mà vu khống. Tình trạng chính là điều mà ngươi thấy nhất mà."

A Khôi trong lời vẫn thiên vị yêu A Châu, : "Tam , vô lễ với A Châu."

Vong Xuyên tức giận, trong phút chốc kiềm chế cảm xúc, bắt đầu công kích A Khôi: "Nhị ca, đừng tưởng rằng , luôn ghen ghét đại tỷ, luôn tỷ c.h.ế.t. Bây giờ thế , chắc chắn là và A Châu liên kết g.i.ế.c từng chúng . Chúng c.h.ế.t hết thì sẽ thể cùng A Châu thành đôi, độc chiếm Ngũ Độc U Phủ. Từ đây, còn đại tỷ đè đầu , còn tứ gây phiền toái cho , thứ sẽ quyết định, A Châu cũng trả thù cho ca ca của nàng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-8-quyen-gia-lam/chuong-5-kim-hoan.html.]

Nghe thấy lời , mặt A Châu lập tức tái nhợt.

A Khôi tức giận tột độ, giơ tay lên và tát mạnh mặt Vong Xuyên.

Mặt Vong Xuyên lập tức sưng lên, khóe miệng cũng rỉ máu.

Vong Xuyên căm phẫn nhìnA Khôi.

A Khôi hả giận, xông tới đè ngã Vong Xuyên, giơ nắm đ.ấ.m tiếp tục đ.á.n.h nàng.

A Khôi to cao lực lưỡng, vóc dáng vạm vỡ, còn Vong Xuyên hình mảnh mai, yếu ớt, thể chống cự , m.á.u tươi từ khóe miệng nàng chảy xuống. Ánh mắt nàng dần trở nên lạnh lẽo và trống rỗng, khóe miệng đẫm m.á.u nở một nụ kỳ lạ.

A Châu thấy cảnh thì lập tức trở nên vô cùng hoảng sợ. nàng run rẩy, từng bước từng bước lùi , dần dần lùi đến bên giường La Hán.

Nàng ôm đầu bằng cả hai tay, cúi đầu chôn trong bóng tối, đau khổ sụp xuống bên cạnh xác của Kim Hoàn.

Khi Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Thanh Minh bước , họ thấy A Khôi đang đ.á.n.h Vong Xuyên.

Nguyên Diệu kinh hoảng lao tới, nắm lấy A Khôi: "Dừng tay ngay! Sao ngươi thể đ.á.n.h Vong Xuyên cô nương chứ?!" A Khôi lúc mới tỉnh táo , cúi đầu bàn tay dính m.á.u của , định mở miệng biện minh nhưng thốt nên lời.

Bạch Cơ bước đến bên cạnh Vong Xuyên, đưa tay đỡ nàng dậy: "Vong Xuyên, ngươi chứ?"

"Không ."

Vong Xuyên dậy, dùng tay áo lau vết m.á.u nơi khóe miệng, dường như quá quen với điều . Bạch Cơ cẩn thận xem xét vết thương của Vong Xuyên : "Vẫn cần xử lý một chút. Đi súc miệng và lấy ít đá trong hầm băng để chườm lên mặt. Thanh Minh, ngươi chăm sóc Vong Xuyên một chút."

Thanh Minh vui, : "Bạch Cơ, là bạn của ngươi, kẻ hầu của ngươi."

Bạch Cơ thở dài: "Ôi, kẻ phi nhân nào chẳng hiểu ý nghĩa của sự dịu dàng, bảo ở Núi Mang bao lâu nay vẫn chỉ là một con rắn cô độc, lấy một phu nhân."

Thanh Minh lập tức phản bác: "Bạch Cơ, dù nữa cũng đến lượt ngươi . Ngươi ở nhân gian mấy ngàn năm chẳng cũng chỉ là kẻ cô độc, lấy một phu quân ?!"

Bạch Cơ , kéo Nguyên Diệu , : "Ta Hiên Chi!"

Thanh Minh : "Đó chỉ là thú cưng của ngươi, phu quân của ngươi!"

, Thanh Minh vẫn thấy Vong Xuyên đáng thương nên chủ động dẫn nàng phòng bên, bảo hầu cận lấy đá trong hầm băng để giúp nàng xử lý vết thương.

Sau khi Thanh Minh và Vong Xuyên rời , A Khôi cũng bình tĩnh trở .

A Khôi lí nhí : "Ta cũng cố ý. Đôi khi kiểm soát tính nóng nảy của ."

Bạch Cơ để ý đến A Khôi, nàng bước đến mặt A Châu.

A Châu hai tay ôm đầu, chôn mặt trong bóng tối, đau khổ xổm bên giường La Hán. nàng để tâm đến thứ xung quanh, chỉ đắm chìm trong nỗi sợ hãi của .

Bạch Cơ hỏi A Châu điều gì đó, nhưng thấy nàng đang xúc động, tinh thần hoảng loạn nên đành an ủi vài câu tạm thời hỏi nữa.

Bạch Cơ sang với A Khôi: "Kim Hoàn phu nhân c.h.ế.t do trúng độc, điều rõ ràng. Độc d.ư.ợ.c mà bà uống chính là viên t.h.u.ố.c chứa trong bình ngọc . A Khôi, ai thể pha độc viên t.h.u.ố.c đó?"

A Khôi nghĩ ngợi gì mà trả lời ngay: "Tứ . Những viên t.h.u.ố.c của đại tỷ luôn do tứ phụ trách cung cấp. Tứ thông thạo về d.ư.ợ.c liệu và đan dược, ngoài việc chế độc, còn luyện đan."

Bạch Cơ nhíu mày, hỏi tiếp: "Ngoài Thiểu Cát thì ?"

A Khôi thuận miệng trả lời: "A Châu. Nàng là chăm sóc đại tỷ, chịu trách nhiệm lấy t.h.u.ố.c từ tứ . Những viên t.h.u.ố.c đều qua tay nàng. À đúng , còn hai tỳ nữ cận của đại tỷ cũng thể tiếp xúc với thuốc. Ồ, đúng , tam cũng khả năng, vì đôi khi nàng đến phòng đại tỷ trò chuyện, tâm sự. Nàng thể tự do phòng của đại tỷ."

Bạch Cơ hỏi: "Thế còn ngươi?"

A Khôi trả lời: "Ta... cũng thể tự do phòng đại tỷ. nếu việc gì quan trọng, ít phòng đại tỷ. Dù thì nam nữ khác biệt, đó là đại tỷ mà."

Hỏi mãi mà chẳng kết quả gì, kết luận là ai cũng thể pha độc viên t.h.u.ố.c của Kim Hoàn.

A Khôi : "Bạch Cơ đại nhân, sang phòng bên thăm tam , xin nàng. Gần đây, ngũ và tứ c.h.ế.t, hôm nay đến đại tỷ, tâm trạng định, mất kiểm soát nên đ.á.n.h tam . Giờ chỉ còn hai nương tựa . Ta đến xin nàng, mong nàng tha thứ."

Nguyên Diệu mối quan hệ phức tạp giữa năm nhà Ngũ Độc và những cái c.h.ế.t kỳ lạ cho rối tung đầu óc, trong lòng vô cùng tức giận vì việc A Khôi hành hung Vong Xuyên. thấy lời của A Khôi, cơn giận trong lòng Nguyên Diệu cũng giảm bớt, cảm thấy an ủi phần nào. Dù , họ cũng là , giữa họ vẫn tình cảm.

"Đi ." Bạch Cơ đầy ẩn ý: "Giờ chỉ còn hai các ngươi."

A Khôi lập tức rời .

Trong phòng chỉ còn Bạch Cơ, Nguyên Diệu, A Châu và t.h.i t.h.ể của Kim Hoàn.

Tâm trạng của A Châu dường như định , nàng cũng dần lấy lý trí.

A Châu dậy thấy Kim Hoàn ngang giường La Hán, mặt lộ vẻ đành lòng, bắt đầu sắp xếp t.h.i t.h.ể của Kim Hoàn, còn đắp lên một chiếc chăn lông mềm từ Ba Tư.

A Châu như thể thấy sự hiện diện của Bạch Cơ và Nguyên Diệu, lấy từ trong tay áo một chiếc khăn lụa đen, bắt đầu lau sạch những vết m.á.u chảy mặt Kim Hoàn.

Nguyên Diệu cảm thấy vô cùng bối rối. Tổng hợp tất cả thông tin thu thập , dấu hiệu đều chỉ rằng Kim Hoàn g.i.ế.c Ô Luân, chính là ca ca của A Châu, A Châu lẽ căm hận Kim Hoàn mới đúng. Dù cho A Châu chịu đựng quyền uy của Kim Hoàn, nuốt nhục sống qua ngày, thì giờ đây khi Kim Hoàn c.h.ế.t, A Châu cần sợ hãi nữa, lẽ nàng thể hiện cảm xúc thật của . tại khi đối diện với cái c.h.ế.t của Kim Hoàn, A Châu trông vô cùng đau lòng, vô cùng buồn bã? A Châu dường như hề mối thù với Kim Hoàn, mà còn cảm tình sâu đậm với bà ?

Bạch Cơ lên tiếng: "A Châu, vài câu hỏi hỏi ngươi."

A Châu điềm tĩnh trả lời: "Bạch Cơ đại nhân, ngài hỏi gì. Ngài cần mở miệng, sẽ thẳng với ngài. Ca ca Ô Luân là do g.i.ế.c, đại nương tử. Những năm qua, đại nương t.ử quan tâm đến , vô cùng ơn bà . Ta thích Nhị lang quân cũng thích Tứ lang quân, chỉ bên đại nương t.ử để báo đáp ân tình của bà ."

Nguyên Diệu chấn động, thể kìm nén mà hỏi: "A Châu cô nương, tại ngươi g.i.ế.c c.h.ế.t ca ca ?"

A Châu ngừng bàn tay đang lau vết m.á.u Kim Hoàn, ngẩng đầu lên trần nhà, ngây một lúc, chậm rãi cất lời.

"Nguyên công tử, ngài nghĩ rằng tình cảm thì nên như thế nào?"

Nguyên Diệu suy nghĩ một chút, bản nhưng những xung quanh thì . Vi Ngạn và Vi Phi Yên, Ly Nô và Đồi Mồi, hai cặp dù thường ngày cãi nhưng giữa họ luôn sự quan tâm dành cho . Khi Vi Ngạn bỏ trốn đến Dương Châu và thổ phỉ bắt con tin, chính Vi Phi Yên dẫn các du hiệp đến Dương Châu cứu trở về. Ly Nô và Đồi Mồi càng lo lắng cho .

Nguyên Diệu : "Huynh lẽ yêu thương . Huynh sẽ che chở cho , cũng sẽ quan tâm đến ."

A Châu thở dài, chậm rãi tiếp.

"Trên đời may mắn cũng bất hạnh. Những may mắn như ngài , còn bất hạnh. Ta may mắn một che chở cho . Từ khi còn nhớ chuyện, ca ca hành hạ, mỗi khi ca ca cảm thấy vui thì sẽ đ.á.n.h đập và tra tấn ."

Vào những ngày đông lạnh giá, để mua vui, Ô Luân sẽ ném A Châu giếng nước đóng băng, để xem liệu nàng đông cứng . Hắn còn nhốt nàng trong hầm tối, cho nàng ăn uống, cho đến khi A Châu đói khát đến kiệt quệ mới mang đến cho nàng những miếng thịt thối rữa và nước bẩn từ nhà xí, ha hả đầy khoái trá khi thấy nàng ăn những thứ đó.

A Châu thầm thì: "Ca ca còn thích đ.á.n.h đập hành hạ . Trên và lưng đầy những vết bỏng do than lửa dùng để đốt và những vết roi do đánh. Những vết sẹo đó đến giờ vẫn còn. Khi thấy Nhị lang quân đ.á.n.h Tam nương tử, chợt nhớ đến cảnh ca ca đ.á.n.h , và gì vì quá sợ hãi. Ta hận ca ca . Từ nhỏ đến lớn luôn mong c.h.ế.t . thể đ.á.n.h cũng c.h.ế.t. Ta từng thử trốn chạy vài nhưng mỗi bắt đều hành hạ tàn nhẫn hơn. Ta chỉ còn cách chịu đựng. Sau cưới đại nương t.ử và từ đó việc hành hạ cũng ít phần nào, vì bận rộn với những chuyện khác. Cho đến một ngày, khi uống say sân hóng gió, vô tình ngang qua và đụng . Hắn thấy đụng thì tức giận, rằng mắt chẳng để gì, định móc mắt . Ta sợ hãi, cố gắng bỏ chạy nhưng ca ca đuổi theo..."

Ô Luân đuổi A Châu đến kho hàng, và tại đây, vì say rượu vô tình trượt chân và trẹo chân.

Cơn đau khiến Ô Luân tỉnh táo phần nào, cố gắng dậy và quát A Châu: "Ngươi đó gì, còn mau đến đỡ dậy?"

A Châu sợ hãi đến run rẩy, nàng từ từ tiến gần để đỡ Ô Luân.

Rượu Ô Luân trở nên mê , lẩm bẩm c.h.ử.i rủa: "Ngươi dám ngã, đợi ngày mai tỉnh rượu sẽ móc mắt ngươi ."

Nghe , cơ thể A Châu bỗng cứng đờ, vì sợ hãi tột độ. nàng thấy sàn kho một cối xay nhỏ hỏng với trục gỗ, , trong lòng nàng đột nhiên bùng lên một cơn giận dữ ngút trời.

Những năm tháng chịu đựng nhục nhã và đau khổ, sự phẫn uất và thù hận trong lòng A Châu thể kiềm chế nữa, cuối cùng biến thành một nguồn sức mạnh khổng lồ.

A Châu nhấc cối xay lên đập mạnh đầu Ô Luân. Ô Luân kịp phản ứng, ngã gục xuống.

Một , hai , ba ... Máu phun trào, sắc đỏ lan .

A Châu điên cuồng đập c.h.ế.t ca ca , cho đến khi tay và mặt nàng đều nhuốm đầy màu đỏ tươi.

Nhìn Ô Luân c.h.ế.t thảm, A Châu bỗng cảm thấy nhẹ nhõm như thể gánh nặng vai trút bỏ, cuộc sống cuối cùng giải thoát.

A Châu cũng tỉnh táo . Và khi tỉnh táo nàng chỉ hoang mang.

A Châu buông chiếc cối xay, ngã xuống bên cạnh thi thể.

Ngay lúc đó tiếng bước chân khe khẽ vang lên.

Người đến là Kim Hoàn.

Kim Hoàn đến kho hàng để tìm vài mảnh vải may áo mới.

Nhìn thấy A Châu đầy lo lắng và t.h.i t.h.ể của Ô Luân, Kim Hoàn chỉ ngỡ ngàng trong chốc lát lập tức lấy sự tỉnh táo. Đầu óc bà hoạt động nhanh, trong lòng cân nhắc lợi hại và toan tính cho bản .

A Châu sợ hãi lắm, nàng run rẩy : "Tẩu tẩu, ..."

Kim Hoàn tiến tới ôm lấy A Châu lòng, dịu dàng : "A Châu, đừng sợ, đây. Ta chắc chắn là hành hạ , khiến ." A Châu ngừng nức nở.

Kim Hoàn cũng rơi nước mắt, : "Tính tình hung bạo, coi việc hành hạ khác là thú vui. Ta cũng chịu đựng quá đủ . Không giấu gì ngươi, khi kết hôn với , ban đầu thứ còn bình thường nhưng đó bộc lộ bản chất tàn ác. Ta thường xuyên đ.á.n.h đập, hành hạ. Chuyện thể với ai, chỉ nén đau mà nuốt hận, âm thầm chịu đựng. Giờ đây nhờ ngươi mà cũng giải thoát."

A Châu và Kim Hoàn ôm nức nở. Sau một lúc xả hết nỗi lòng, cả hai bắt đầu lo liệu việc chính.

Ô Luân là chủ nhân của động nhện, nay c.h.ế.t, chắc chắn cần lý do để giải thích với động cũng như những ngoài giao tiếp với . Kim Hoàn quyết định gánh vác tội A Châu, khi bàn bạc, hai quyết định đổ cái c.h.ế.t của Ô Luân cho Sơn Quân, vị khách đang ở động nhện.

Nếu Sơn Quân đến chơi, Kim Hoàn dự định sẽ cùng A Châu và các của tuyên bố rằng Ô Luân đột ngột bệnh mà qua đời. vì Sơn Quân đang ở trong phòng khách say ngủ, lấy lý do bệnh tật e rằng khó qua mắt nên họ buộc đẩy tội cho .

Kim Hoàn triệu tập bốn , giấu kín sự thật và nhận hết tội về , rằng vì giận quá mà g.i.ế.c c.h.ế.t Ô Luân. Đối với họ, đại tỷ vẫn quan trọng hơn tỷ phu, nên A Khôi, Vong Xuyên, Thiểu Cát, và Hoa Bảo do dự về phía Kim Hoàn, giúp nàng thoát tội và đổ tội cho Sơn Quân. Mọi việc đó diễn như lời của Sơn Quân.

Sơn Quân mơ hồ dính cuộc xung đột với của động nhện, khi thoát , càng nghĩ càng tức giận, cảm thấy oan ức, một thời gian , tin động nhện trở thành Ngũ Độc U Phủ, cơn giận kiềm chế bèn tung tin đồn trả đũa Kim Hoàn.

Sơn Quân ngờ rằng g.i.ế.c Ô Luân là A Châu.

Dù Sơn Quân và Ô Luân là bạn bè, nhưng chỉ vì hợp tính vàd cả hai đều thích g.i.ế.c chóc, chứ hề chuyện Ô Luân ngược đãi A Châu. Sơn Quân tuy hung bạo nhưng chỉ đối xử tàn nhẫn với kẻ thù, bao giờ ngược đãi gia đình. Ở điểm , khác hẳn Ô Luân.

Về phần A Khôi, Vong Xuyên, Thiểu Cát, và Hoa Bảo, họ cũng Ô Luân do A Châu g.i.ế.c. Sống trong động nhện lâu ngày, họ ít nhiều về việc A Châu Ô Luân ngược đãi, họ nghĩ rằng vì thế nên nàng chấp nhận sự việc, và bởi A Châu đơn độc, thể sống sót núi Mang nếu sự che chở của Kim Hoàn, nên nàng đành ở Ngũ Độc U Phủ quản gia.

A Châu bình thản kể hết chuyện, cũng giúp Kim Hoàn lau sạch vết m.á.u và chỉnh trang di thể.

Lúc , Kim Hoàn trông như đang say ngủ, yên bình và xinh .

 

Loading...