Phiêu Miểu 8 - Quyển Già Lam - Chương 5: Tẩy Thạch
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:36:18
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tại nhân gian, Lạc Dương.
Sau khi trở về nhân gian, Bạch Cơ và Nguyên Diệu khôi phục kích thước ban đầu, còn tể tướng, Râu quai nón, Râu chữ bát, Tên lùn vẫn chỉ bằng kích cỡ ngón tay cái. Để thuận tiện, Nguyên Diệu để bốn tí hon vai , mang theo họ di chuyển.
Trong cung Thái Sơ, khắp thành Lạc Dương, đều chìm giấc ngủ, thế giới rơi cảnh mộng chồng chất và méo mó.
Thấy , Nguyên Diệu vô cùng ngạc nhiên, Ly Nô Thực Mộng Mạc nuốt chửng, càng lo lắng yên.
Mọi đến hồ Cửu Châu, phát hiện giữa hồ nước một ngọn đồi đen sừng sững.
Nhìn kỹ, hóa đó chính là Thực Mộng Mạc hóa yêu.
Thực Mộng Mạc to lớn như một ngọn đồi, đang trong hồ Cửu Châu nhắm mắt nghỉ ngơi. Cả nó đen nhánh, liên tục chảy từng lớp bùn đen xếp chồng lên , từ miệng và mũi ngừng bốc lên những làn khói đen.
Bùn đen lắng đọng quanh Thực Mộng Mạc, khói đen khiến nước hồ Cửu Châu trở nên đục ngầu, còn tỏa mùi khó chịu.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, tể tướng và ba Râu quai nón từ xa, ai nấy đều cảnh tượng kinh hãi đến sững sờ, gì.
Bạch Cơ hỏi: "Tể tướng, ngài thấy nên thế nào?"
Tể tướng vuốt râu, lắc đầu, : "Không . Lão phu sống cả đời, bao giờ gặp chuyện như thế ."
Râu quai nón lên tiếng: "Có lẽ, nếu tẩy sạch thần thú thì sẽ khôi phục bình thường?"
Râu chữ bát : "Đại ca, e rằng tẩy . Huynb xem, thần thú ngâm trong hồ Cửu Châu chỉ sạch, mà còn ô nhiễm cả nước hồ."
Tể tướng : "Phải cần nước Thánh Tuyền mới thể thanh tẩy thần thú. Đáng tiếc, Thánh Tuyền ..."
Bạch Cơ : "Để thanh tẩy ô uế, chỉ nước, còn lửa. Hay là phun Hồng Liên Nghiệp Hỏa thể thiêu đốt thứ, đốt cháy Thực Mộng Mạc cùng với thứ ô uế?"
Tể tướng và ba Râu quai nón cùng lắc đầu: "Không ." Râu quai nón : "Nếu Hồng Liên Nghiệp Hỏa thiêu đốt, thần thú cũng sẽ c.h.ế.t mất."
Râu chữ bát thêm: "Nếu thần thú còn, vương quốc của chúng cũng sẽ tiêu vong." Tên lùn .
"Người dị quốc, tuyệt đối thể đốt thần thú bằng lửa. Nếu mất thần thú, dân chúng trong vương quốc sẽ thể chuyển đổi giấc mơ mà hấp thụ sinh lực từ tơ mộng, và tất cả đều thể sống sót." Tể tướng .
Nguyên Diệu suy nghĩ một lúc cũng : "Bạch Cơ, nhất là đừng thiêu rụi thần thú, huống hồ còn Ly Nô đang nó nuốt bụng. Nếu ngươi thiêu hủy nó, thì Ly Nô sẽ ?"
Bạch Cơ cũng phần khó xử, nàng ít về Thực Mộng Mạc nên cũng trong tình huống : "Cũng đúng, thể đốt , Ly Nô vẫn còn ở trong bụng nó." nàng .
lúc đó từ trong hồ Cửu Châu, một đôi mắt tròn xoe hiện lên. Khi đôi mắt thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu bên bờ hồ Cửu Châu, lập tức tỏ vui mừng, một cái đầu mèo thò khỏi đám cây thủy chú: "Chủ nhân, mọt sách, Ly Nô khổ quá!"
Con mèo đen nhỏ lảo đảo, mẩy dính đầy bùn, lao đến chỗ Bạch Cơ và Nguyên Diệu. Nó ướt sũng, lông mèo dính đầy bùn, tỏa một mùi hôi thối.
"Ly Nô lão vẫn sống, đúng là quá!" Nguyên Diệu thấy Ly Nô bình an vô sự, bèn vui mừng, cúi định ôm lấy nó. mùi hôi thối bốc lên từ bộ lông mèo và lớp bùn nhầy nhụa dày đặc cơ thể khiến Nguyên Diệu vội dậy và lùi vài bước.
Bạch Cơ cũng che mũi bằng tay áo, lùi vài bước: "Ly Nô, ngươi trở nên bẩn thỉu và hôi thối thế ?"
Mèo đen nhỏ cảm thấy tự ti, nó cũng dám tiến tới gần mà lùi vài bước, cúi đầu. Mèo đen nhỏ giơ móng vuốt chỉ về phía Thực Mộng Mạc trong hồ Cửu Châu và : "Chủ nhân, tất cả là do con heo bay hại! Nó nuốt Ly Nô bụng nhổ . Trong bụng nó là bùn thối khủng khiếp, Ly Nô nhấn chìm, và khi nhổ , đều bẩn thỉu và hôi thối chịu nổi. Ly Nô đang ở trong nước để rửa sạch, thấy tiếng nên mới phát hiện các ngươi."
Nguyên Diệu khỏi thương cảm cho Ly Nô: "Tội nghiệp Ly Nô lão ..."
Bạch Cơ : "Ly Nô, ngươi hãy rửa sạch thêm chút nữa ."
Ly Nô khó xử, : "Chủ nhân, Ly Nô rửa suốt nửa canh giờ , nhưng nước trong hồ cũng con heo yêu cho bẩn thỉu và hôi thối, rửa sạch cũng như ."
Bạch Cơ : "Trong hoàng cung vẫn còn một giếng nước. Ly Nô, ngươi hãy tìm một giếng nước sạch mà rửa."
Ly Nô đang chuẩn thì Nguyên Diệu : "Hay là trở về Phiêu Miểu các mà rửa . Bây giờ như thế cũng thể giải quyết vấn đề ngay , chi bằng hãy về Phiêu Miểu các tính kế lâu dài."
Bạch Cơ và Ly Nô ý kiến gì, còn Tể tướng cùng ba Râu quai nón dù ý kiến khác, nhưng do đang vai Nguyên Diệu nên cũng chỉ đành theo trở về Phiêu Miểu các.
Khi trở về Phiêu Miểu các ở chợ Nam, Bạch Cơ và Nguyên Diệu đều lo lắng. Trên đường trở về, họ thấy tất cả đều chìm giấc ngủ, thế giới rơi một cảnh mộng quái dị chồng chất và biến dạng.
Tình cảnh kỳ lạ khiến ai cũng bất an. Bạch Cơ nghĩ cách nào khác, chỉ đành lục tìm một đống sách cổ về Thực Mộng Mạc, quỳ bên bàn ngọc xanh để lật giở, hy vọng tìm manh mối phá giải tình huống.
Tể tướng và ba Râu quai nón quỳ bàn ngọc xanh, chờ đợi Bạch Cơ nghĩ cách. Khi Ly Nô trở về Phiêu Miểu các, nó lập tức vội vã đến giếng nước để rửa sạch . Vì bùn đất quá bẩn và khó tẩy, Ly Nô còn nhờ Nguyên Diệu nhóm lửa đun nước nóng và dùng xà phòng để tắm rửa kỹ lưỡng, thậm chí còn lấy một chiếc thùng gỗ bồn tắm, rắc thêm bột hương và cánh hoa để tắm.
tất cả những cố gắng đều vô ích. Bùn đen do Thực Mộng Mạc tiết quá ô uế, và Ly Nô ngâm trong bụng của nó quá lâu, khiến nhiễm mùi khó chịu, dù rửa sạch nhưng vẫn phát một mùi khó ngửi.
Thúc mèo đen vốn tính sạch sẽ sắp phát điên. Nó sợ khác ngửi thấy mùi hôi lông và chê nó quá bẩn, nên gặp ai, tự ti trốn gầm tủ Đa Bảo.
Nguyên Diệu, khi thành các công việc Ly Nô giao, bèn tìm nó khắp nơi. Hắn hỏi xem liệu cần tiếp tục chẻ củi đun nước nữa , nên tìm Ly Nô và bước gian trong.
Nguyên Diệu thấy một đoạn đuôi mèo đen thò góc tủ đa bảo, bèn bước tới hỏi: "Ly Nô lão tiếp tục tắm nữa ? Tiểu sinh cần tiếp tục đun nước ?"
Ly Nô kịp trả lời thì Nguyên Diệu thấy một trong những chiếc hộp gỗ đựng sách mọt ăn tủ đa bảo phát ánh sáng nhẹ nhàng mà óng ánh.
Nguyên Diệu khỏi ngạc nhiên, : "Bạch Cơ, cái hộp gỗ đang phát sáng."
Nghe , Bạch Cơ ngẩng đầu lên từ cuốn cổ thư.
"Á! Mọt sách ăn đến thứ ba chữ mộng ." Bạch Cơ thấy chiếc hộp gỗ phát sáng, bèn .
Tể tướng, Râu quai nón, Râu chữ bát, và Tên lùn cũng đồng loạt đầu về phía tủ đa bảo.
Bạch Cơ dậy, đến tủ đa bảo, lấy chiếc hộp gỗ phát sáng.
"Chỉ chiếc hộp là mọt sách ăn đến ba chữ mộng. Hiên Chi, hãy để chúng xem thử, mọt sách khi ăn mộng sẽ biến thành gì."
Bạch Cơ đem chiếc hộp gỗ đặt lên bàn ngọc xanh, đưa tay ngọc mở chiếc hộp phát sáng.
Con mèo đen tủ đa bảo cũng thò cái đầu ướt nhẹp , tò mò về phía bàn ngọc xanh.
Trong chiếc hộp gỗ, giữa những mảnh giấy vụn, mọt sách biến mất, chỉ còn một viên đá đen như hòn sỏi đang phát sáng lấp lánh.
Nguyên Diệu ngạc nhiên.
"Bạch Cơ, đây là gì?"
Bạch Cơ cầm viên đá lên, từ trái qua , cân nhắc một hồi đưa lên mũi ngửi.
"Đây là... đá rửa?* Mọt sách ăn mộng biến thành đá rửa?"
* Tẩy thạch(đá rửa): Một loại đá chứa kiềm, thể hòa tan chất bẩn. Xuất xứ từ "Sơn Hải Kinh - Tây Sơn Kinh", "Tiền Lai chi sơn, kỳ thượng đa tùng, kỳ hạ đa tẩy thạch." Chú thích quan trọng: đá Tẩy Mộng là một khái niệm hư cấu, trong cổ thư.
Bạch Cơ bối rối, đặt viên đá rửa lên bàn ngọc xanh.
Nguyên Diệu bước đến bên bàn ngọc xanh, cầm viên đá rửa lên xem xét, cũng hiểu .
Tể tướng tiến đến bên cạnh viên đá rửa, xoay một vòng, còn dùng tay gõ gõ, ngửi một cái.
"Viên đá rửa mùi giống như nước thánh..." Tể tướng lẩm bẩm.
Nghe , Bạch Cơ lập tức nảy ý tưởng.
Con mèo đen tủ đa bảo rụt rè : "Chủ nhân, nếu đây là đá rửa, thể dùng nó để rửa cho Ly Nô ? Ly Nô dính bùn bẩn từ con heo yêu quái đó, giờ mùi hôi thối, dùng xà phòng và bột thơm rửa cũng sạch, sống thật khổ sở."
Bạch Cơ : "Được. Ly Nô, và Hiên Chi sẽ giúp ngươi rửa sạch."
Ly Nô ngạc nhiên, : "Chủ nhân, dám phiền động tay?"
Bạch Cơ mỉm : "Không , chỉ xem thử thể rửa sạch gì thôi."
Nghe , Nguyên Diệu lập tức tiếp tục đun nước.
Ở sân , bên giếng cổ.
Nguyên Diệu dùng thùng gỗ đựng nước ấm, Bạch Cơ lấy viên đá rửa và đặt trong nước ấm.
Nguyên Diệu quan sát kỹ, phát hiện viên đá rửa khi đặt nước ấm thì bắt đầu sủi bọt.
Nước trong thùng khi ngâm viên đá rửa dần dần tỏa một ánh sáng nhạt như ánh ngọc trai.
Con mèo đen vội vàng nhảy thùng gỗ, ngâm trong nước ấm, thoải mái nhắm mắt .
"Mọt sách, còn đó gì? Mau kỳ lưng cho gia!"
Ly Nô .
Nghe , Nguyên Diệu đành kỳ lưng cho Ly Nô.
Nước ngâm viên đá rửa từ bộ lông mèo của Ly Nô cuốn nhiều bùn bẩn, khiến thùng nước lập tức trở nên đục ngầu, nhưng vì viên đá rửa trong nước vẫn đang sủi bọt, nên nước đục cũng lập tức trở trong sạch. Bùn bẩn viên đá rửa phân giải.
Lần , Ly Nô tắm sạch sẽ, còn mùi khó chịu nữa.
Bạch Cơ thấy, bèn : "Hóa , đây là đá rửa mộng. Mọt sách ăn mộng thể biến thành đá rửa mộng, khả năng rửa sạch ác mộng, đúng là thú vị."
Trong phòng, bàn ngọc xanh.
Râu quai nón càu nhàu: "Đã đến nước , mà họ còn tâm trạng tắm cho mèo."
Râu chữ bát : "Mấy dị nhân , việc nặng nhẹ, đáng tin."
Tên lùn lo lắng: "Bây giờ đây?"
Tể tướng vuốt râu trắng, khinh thường : "Các ngươi chỉ là lũ giặc cỏ đem kiến thức nông cạn, hiểu sự cao minh của dị nhân, thể dùng đá rửa tắm cho mèo, thì thần thú cũng thể thanh tẩy."
Râu quai nón thấy tể tướng nông cạn, bèn tức giận, định xông lên đ.á.n.h ông .
Râu chữ bát vội vàng ngăn , : "Đại ca, đừng lỗ mãng, đ.á.n.h tể tướng, chúng tống ngục."
Tên lùn : "Đại ca, nhị ca, bây giờ tể tướng hộ vệ, chúng chẳng thể ám sát ông ?"
Râu chữ bát vội vàng khuyên: "Tam , bây giờ chúng thất bại trong việc tạo phản, còn ám sát ông gì?"
Râu quai nón : "Lão già chuyện khó , kiêu ngạo, cần tạo phản cũng thể ám sát ông ."
Tể tướng vui, : "Lũ giặc cỏ, lão phu và các ngươi thù oán, ác độc như ?!"
Tể tướng và ba Râu quai nón đang cãi thì Bạch Cơ và Nguyên Diệu bước .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-8-quyen-gia-lam/chuong-5-tay-thach.html.]
Bạch Cơ : "Tể tướng, chúng hãy bàn một vụ giao dịch nhé."
*
Trăng lên giữa trời, mây vờn khắp nơi. cung Thái Sơ, hồ Cửu Châu.
Con Thực Mộng Mạc hóa thành yêu ma, phục trong bờ nông của hồ Cửu Châu, tựa như một ngọn đồi đen. Da của nó ngừng tiết bùn đen bẩn thỉu, từ mũi miệng cũng tràn khí độc hôi thối.
Nước hồ Cửu Châu vốn trong vắt giờ trở nên đen kịt, dính nhờn và bốc mùi thối.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô từ xa hồ.
Ly Nô cầm theo một cái thùng gỗ lớn, trong đó vài cái bàn chải và mấy miếng vải.
Tể tướng, Râu quai nón, Râu chữ bát, và Tên lùn vai Nguyên Diệu.
Bạch Cơ ngọn đồi khổng lồ là con Thực Mộng Mạc, bốn tí hon vai Nguyên Diệu, cảm thấy lo lắng.
"Kích thước quá chênh lệch, vẻ , nhưng cứ thử xem."
Bạch Cơ lẩm bẩm một câu, một luồng kim quang lóe lên.
Tể tướng, Râu quai nón, Râu chữ bát và Tên lùn từ vai Nguyên Diệu lăn xuống đất, biến thành kích cỡ như Nguyên Diệu.
Râu quai nón, Râu chữ bát, và Tên lùn sắp việc nặng nhọc nên quyết định nhẹ nhàng hơn, tháo vũ khí, cởi bỏ giáp và giày ủng, để trần nửa , chỉ còn một chiếc quần ngắn. Họ còn lấy khăn trùm đầu hoặc khăn tay che miệng mũi, để tránh ngửi mùi hôi thối. Sau đó, họ chọn bàn chải và vải lau từ thùng gỗ của Ly Nô.
Tể tướng vẫn đang quan sát con Thực Mộng Mạc, : "Dị nhân, thể khiến thần thú nhỏ ?"
Bạch Cơ trả lời: "Nếu thể nó nhỏ , thì cần đến các ngươi. Để khôi phục kích thước ban đầu của nó, tịnh hóa nó."
Râu quai nón giơ tay lên để che nắng, một chút con Thực Mộng Mạc hỏi: "Có thể khiến chúng lớn lên một chút, giống như lúc gặp ngươi, biến thành khổng lồ ?"
Bạch Cơ lắc đầu: "Không . Thứ nhất, việc biến các ngươi thành khổng lồ tiêu tốn quá nhiều yêu lực. Thứ hai, sự khổng lồ chỉ duy trì trong một thời gian ngắn, tối đa chỉ bằng thời gian đốt một cây hương. Thời gian đó đủ để các ngươi thành công việc."
Tể tướng xong thì ngây .
"Bốn ? Không chỉ ba việc ?"
Bạch Cơ : "Thêm một , thêm một đôi tay, ngài cũng việc ."
Tể tướng đồng ý: "Lão phu già yếu, còn đủ sức việc nặng nhọc nữa. Hay là để lão phu về Mộng Quốc, điều động một đội hộ vệ tinh nhuệ đến?"
Bạch Cơ còn kiên nhẫn: "Quay về Mộng Quốc sẽ tốn quá nhiều thời gian. Nhân gian thể mãi chìm trong mộng cảnh, kéo dài quá lâu sẽ xảy chuyện. Các ngươi hãy thử , nếu thật sự , thì mới nhờ viện trợ."
Tể tướng do dự một chút, c.ắ.n răng, bắt đầu run rẩy cởi đồ: "Ôi! Vì thần thú, vì hoàng thượng, vì Mộng Quốc, lão phu đành liều thử một ."
Nguyên Diệu thấy thì đồng cảm với lão tể tướng, suy nghĩ một lúc cũng bắt đầu cởi đồ.
"Bạch Cơ, tiểu sinh cũng giúp một tay."
Bạch Cơ : "Cũng . Thực Mộng Mạc ăn , nguy hiểm, chỉ bẩn, thể sẽ mệt."
Nguyên Diệu đầu Ly Nô.
Ly Nô lập tức lùi về , : "Mọt sách đừng gia, gia sẽ . Trước đây, cái con yêu quái heo bay đó b.ắ.n bùn đen khắp , gia suýt phát điên, mãi mới tẩy sạch , gia gần nó nữa ."
Nguyên Diệu sang Bạch Cơ.
Bạch Cơ vội lùi về , : "Thánh nhân dạy: Nam nữ thụ thụ bất . Các ngươi đều là nam nhân cởi trần việc, là một nữ nhi yếu đuối chen giữa, hợp với lời dạy của thánh nhân, sẽ dị nghị. Thôi thì để các ngươi ."
Nguyên Diệu méo mặt: "Bạch Cơ biến thành rồng thì còn vi phạm lời dạy của thánh nhân nữa?"
Bạch Cơ : "Nguyên Diệu, biến thành rồng sẽ khiến họ sợ hãi. Hơn nữa, Thực Mộng Mạc bây giờ bẩn thỉu như thế, chẳng gần nó nên các ngươi cứ ."
Bạch Cơ thoái thác, Nguyên Diệu đành bất đắc dĩ cùng tể tướng, Râu quai nón, và ba khác tiến về hồ Cửu Châu.
Năm gồm Nguyên Diệu, tể tướng, Râu quai nón và những khác cởi trần, bịt mũi, tay cầm các dụng cụ sạch như bàn chải, khăn lau, mò bước xuống hồ Cửu Châu, lội qua lớp bùn đen bẩn, từng bước tiến về phía con Thực Mộng Mạc. Công việc của họ là dùng đá rửa mộng, do con mạch vòng hóa thành, để tịnh hóa Thực Mộng.
Nhìn thấy năm Nguyên Diệu tiến hồ Cửu Châu, tiến về phía con Thực Mộng Mạc, Bạch Cơ và Ly Nô vội lên một tảng đá giả, cố gắng xa hơn một chút.
Bạch Cơ lấy đá rửa mộng từ trong tay áo, khẽ thổi một .
đá rửa mộng phát một ánh sáng vàng nhạt, bay lên trung.
đá rửa mộng trôi dạt về phía hồ Cửu Châu, dừng trung phía Thực Mộng Mạc, rơi xuống.
"Phùm..."
Khi viên đá tẩy mộng chìm trong nước, một vài bong bóng nổi lên, nước bẩn dần dần tan , nước hồ vốn đen ngòm cũng từ từ trở nên trong suốt.
Thực Mộng Mạc cảm nhận điều gì đó khác thường. Nó vốn đang nghỉ ngơi trong nước cạn, mắt nhắm nghiền, nhưng lúc bỗng nhiên mở to đôi mắt đen kịt.
Viên đá tẩy mộng hòa tan những cặn bẩn do ác mộng tích tụ khiến Thực Mộng Mạc giật . Nó dậy và định bay .
Nguyên Diệu, lão tể tướng, Râu quai nón và ba lúc vẫn đang lội trong nước bùn, tốc độ di chuyển cản trở bởi lớp bùn bẩn, họ vẫn đến vị trí của Thực Mộng Mạc.
Thấy , Bạch Cơ thở dài và : "Vào thời điểm , thể để nó chạy thoát . Đành hao tổn một ít yêu lực nữa ."
Trên bầu trời đêm, mây gió tụ , tiếng sấm chớp vang lên. Một tia sét sáng rực xuất hiện, biến thành một sợi xích vàng mang theo bùa chú.
Sợi xích vàng lập tức cuốn lấy Thực Mộng Mạc, trói chặt hình to lớn của nó tại chỗ.
Thực Mộng Mạc há miệng, tạo một luồng xoáy mạnh mẽ, nhưng sợi xích khéo léo cuốn thêm một vòng, gọn gàng bịt kín miệng của nó .
Lúc , Nguyên Diệu, lão tể tướng, Râu quai nón và ba cũng đến nơi.
Lão tể tướng run rẩy bước tới gần Thực Mộng Mạc và : "Bắt đầu thanh tẩy thần thú thôi."
Nguyên Diệu hỏi: "Làm để thanh tẩy?"
Lão tể tướng trả lời: "Chỉ cần rửa sạch nó là ."
Nói xong, lão tể tướng dùng đôi tay gầy guộc của múc nước trong và đổ lên hình trói buộc của Thực Mộng Mạc.
Thật kỳ diệu, những chỗ nước trong dội lên, lớp bùn bẩn bám da Thực Mộng Mạc bắt đầu tan chảy.
Nguyên Diệu, Râu quai nón và ba thấy , bèn bắt chước lão tể tướng, cùng đổ nước lên Thực Mộng Mạc, dùng bàn chải và khăn lau để sạch nó.
Thực Mộng Mạc sợi xích vàng trói chặt tại chỗ, thể động đậy, mở miệng cũng , chỉ đành chịu đựng sự thanh tẩy.
Lão tể tướng tuy già yếu nhưng dù cũng là một vị tể tướng của một nước, sự thông thái diện và khả năng điều phối . Ông thấy Thực Mộng Mạc to lớn như ngọn núi, rửa bừa bãi như khó mà hiệu quả, nên ông đơn giản phân công công việc. Ông sẽ rửa đầu của Thực Mộng Mạc, Nguyên Diệu sẽ rửa chân bên trái của nó, Râu quai nón sẽ rửa chân bên , Râu chữ bát rửa chân bên trái, và Tên lùn rửa chân bên . Sau khi rửa xong, họ sẽ cùng rửa phần to lớn của Thực Mộng Mạc.
Phân công như giúp họ tránh việc rửa lộn xộn, đan xen, tốn sức mà sạch , lãng phí thời gian.
Nguyên Diệu phân công rửa chân bên trái của Thực Mộng Mạc.
Đối với Nguyên Diệu, chân bên trái của Thực Mộng Mạc giống như một cột hành lang trong cung điện, đó đầy bùn nhơ và cần rửa sạch bằng nước trong.
Sức mạnh thanh tẩy của viên đá tẩy mộng mạnh mẽ, kể từ khi nó chìm xuống nước, nó ngừng thanh tẩy những năng lượng tiêu cực của ác mộng, nước trong hồ Cửu Châu đang dần trở nên trong suốt với tốc độ thể thấy bằng mắt thường, và lớp bùn bẩn tiết từ da của Thực Mộng Mạc cũng đang tan chảy nhanh.
Nguyên Diệu việc chăm chỉ, đổ nước trong lên chân của Thực Mộng Mạc để hòa tan bùn bẩn, dùng bàn chải để cọ sạch. Quy trình quen thuộc với Nguyên Diệu, giống như việc thường lau chùi sàn nhà trong Phiêu Miểu các, chỉ điều chân của Thực Mộng Mạc bẩn hơn nhiều so với sàn nhà của Phiêu Miểu các.
Chẳng bao lâu, Nguyên Diệu mệt mỏi, mồ hôi nhễ nhại. Hắn quanh, thấy ba Râu quai nón hề lười biếng, ai nấy đều đang việc nghiêm túc và chăm chỉ.
Lão tể tướng, dù tuổi cao sức yếu, quen sống trong nhung lụa, việc chậm, lau chùi một lát nghỉ ngơi một chút, lấy thở.
Lão tể tướng đang rửa phần đầu của Thực Mộng Mạc, phần đầu của con quái vật biến thành yêu ma trông khá dữ tợn, vì sợi xích vàng khóa chặt miệng mũi, đôi mắt đen của nó đầy sự phẫn nộ.
Thực Mộng Mạc vốn là thần thú của Mộng quốc, lão tể tướng cũng áy náy, lau rửa lẩm bẩm xin thần thú, rằng đây là việc bất đắc dĩ, mong thần thú trách.
Nguyên Diệu, lão tể tướng, và ba Râu quai nón việc hết sức chăm chỉ, cẩn thận rửa sạch Thực Mộng Mạc.
Thực Mộng Mạc ép chịu đựng sự thanh tẩy, từng mảng bùn bẩn lớn hòa tan và trôi từ thể nó, tan nước hồ Cửu Châu.
Bạch Cơ và Ly Nô từ xa.
Ly Nô vốn chứng sạch sẽ ám ảnh, : "Chủ nhân, thật kinh tởm, cảnh tượng còn kinh khủng hơn cả ác mộng."
Bạch Cơ trả lời: "Không , cảnh khiến nhớ đến thời kỳ xa xưa, khi các bộ lạc con săn những con lợn rừng quý giá và chuẩn lễ tế. Họ cũng rửa sạch bùn bẩn những con lợn rừng như ."
Ly Nô rùng : "Dù là rửa lợn rừng để tế lễ rửa con yêu quái lợn thì đều là ác mộng."
Nguyên Diệu việc chăm chỉ, ngạc nhiên phát hiện rằng, khi bùn bẩn hòa tan và rửa sạch, da của Thực Mộng Mạc từ màu đen dần dần chuyển sang màu xám.
Không là ảo giác , nhưng Nguyên Diệu còn cảm thấy sợi xích vàng trói chặt Thực Mộng Mạc đang từ từ lỏng . Nói cách khác, chân của Thực Mộng Mạc đang từ từ thu nhỏ .
Ban đầu to như một ngọn núi, nhưng khi lớp bùn bẩn rửa sạch, Thực Mộng Mạc dần dần thu nhỏ , chỉ còn bằng một con voi.
Sợi xích vàng đổi, khi Thực Mộng Mạc nhỏ , nó thoát khỏi sợi xích đang lỏng .
Sau khi thoát khỏi sợi xích, việc đầu tiên mà Thực Mộng Mạc là phun một luồng khí từ miệng và mũi, thổi bay lão tể tướng đang rửa đầu cho nó.
Tội nghiệp lão tể tướng, kịp phản ứng, luồng khí thổi bay, lăn xuống nước. May mắn là ông thương, tự lồm cồm bò dậy.
Thực Mộng Mạc nhân cơ hội tung một cú đá trúng Nguyên Diệu, khiến bay xa. Nguyên Diệu ngã lăn nước, bối rối quanh. Râu quai nón, Râu chữ bát, và Tên lùn phản ứng nhanh, vì cả ba đều là luyện võ, thể linh hoạt và động tác nhanh nhẹn, họ lập tức ôm chặt ba chân của Thực Mộng Mạc.
Thực Mộng Mạc thể đá ba Râu quai nón, vô cùng tức giận, bèn đầu lao thẳng đến Nguyên Diệu đang gần nhất. Nguyên Diệu thấy Thực Mộng Mạc lao đến với khí thế hùng hổ, sợ hãi, lập tức bật dậy từ nước, cố gắng chạy trốn.
"Bạch Cơ, cứu mạng!" Nguyên Diệu lảo đảo chạy trong nước la hét.
Bạch Cơ thấy, : Hiên Chi, bẩn váy trắng của nên sẽ đến . Ngươi nhanh chạy về phía sợi xích, Phược Vân Tỏa sẽ trói chặt Thực Mộng Mạc. Cố lên!"
Ly Nô cũng : "Mọt sách, chạy nhanh lên! Cẩn thận kẻo con heo yêu hút miệng đấy!"
Nguyên Diệu thấy Bạch Cơ và Ly Nô chỉ xem kịch , giúp gì, tức giận nhưng cũng chẳng thể gì khác, đành chọn đúng thời điểm, né tránh bước chân của Thực Mộng Mạc và chạy về phía sợi xích vàng.
Bạch Cơ niệm chú. Trên trời, mây đen cuộn lên, sấm chớp lóe sáng, Phược Vân Tỏa dường như sinh mệnh, quấn lấy Thực Mộng Mạc như một con rắn linh hoạt.
Con Thực Mộng Mạc yêu hóa, thần trí mơ hồ, hành động cứng nhắc, một nữa sợi xích vàng bùa chú trói chặt. Ba Râu quai nón thấy Thực Mộng Mạc trói chặt mới dám buông tay, lui về một bên. Nguyên Diệu thở phào nhẹ nhõm, dậy.