Phiêu Miểu 8 - Quyển Già Lam - Chương 6: Tế Ti
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:36:19
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lần , sợi xích vàng trói kín mũi miệng Thực Mộng Mạc, khiến nó phun một luồng khí mạnh, hút tất cả thứ xung quanh. Bạch Cơ chầm chậm nâng tay lên, viên đá rửa mộng chìm xuống nước giờ nổi lên giữa trung.
đá rửa mộng phát ánh sáng dịu nhẹ, Thực Mộng Mạc hút bụng. Bạch Cơ : "Hiên Chi, khuyên ngươi nên xa xa khỏi đầu Thực Mộng Mạc một chút."
Nguyên Diệu còn hiểu lời của Bạch Cơ thì thấy tiếng kêu thê lương phát từ miệng Thực Mộng Mạc: "Mi...uuu...uuuu..."
Con Thực Mộng Mạc đột nhiên mở miệng, phun một dòng bùn đen hôi thối tràn ngập. Từng đợt bùn đen bẩn thỉu từ trong cơ thể nó trào , chất đống trong hồ Cửu Châu, mùi hôi thối nồng nặc tỏa khắp nơi. Nguyên Diệu, Tể Tướng, và ba Râu quai nón kịp tránh né, bùn đen ngập đến tận đùi. Họ cố gắng chịu đựng cảm giác buồn nôn, trong bùn đen đầy ngỡ ngàng Thực Mộng Mạc tiếp tục nôn những chất bẩn thỉu. Những chất bẩn thỉu đều là năng lượng tiêu cực tích tụ từ những ác mộng mà Thực Mộng Mạc ăn suốt một ngàn năm qua.
Ly Nô thở dài : "Chủ nhân, đó là năm tên ngốc ? Bùn bẩn thế mà họ còn tránh ..."
Bạch Cơ : "Chắc là sợ quá nên quên mất. Không cả, nước trong ao Cửu Châu đá rửa mộng biến thành nước rửa mộng, bùn từ ác mộng tạo sẽ tan biến ngay thôi."
Sau khi Thực Mộng Mạc nôn hết bùn trong bụng, cơ thể và màu sắc của nó một nữa đổi. Thân hình Thực Mộng Mạc từ cỡ một con voi dần thu nhỏ chỉ còn như một con heo rừng. Trên nó còn tiết bùn nữa, màu da từ đen tuyền như đêm tối chuyển thành màu xám nhạt, lớp màu xám nhạt đó dường như còn những ánh sáng lấp lánh.
Ánh mắt Thực Mộng Mạc trở nên sáng sủa hơn, tính khí cũng còn hung hăng, mà trở nên ngoan ngoãn hơn. Bạch Cơ niệm chú, thu Phược Vân Tỏa. Trời cũng còn mây đen biến đổi, sấm chớp vang rền, đó là một vầng trăng tròn lơ lửng những đám mây xoắn, khắp trời đầy lấp lánh.
Thực Mộng Mạc khi nôn hết bùn trong bụng, cuối cùng cũng nôn viên đá rửa mộng .
Thực Mộng Mạc lắc đầu, vẫy , rũ sạch nước da: "Mi...uuu..." Thực Mộng Mạc ngẩng đầu kêu lên, chuẩn bay lên trời.
Bạch Cơ thấy thế, : "Ôi trời, vẫn thanh tẩy xong mà! Hiên Chi, Tể Tướng, đừng để nó chạy thoát, mau bắt lấy nó."
Vì lúc Thực Mộng Mạc chỉ to bằng một con heo, ánh mắt đầy linh khí, trông ngoan ngoãn, tính công kích, nên Nguyên Diệu và bốn còn sợ nó nữa, bèn cùng vây quanh bắt lấy nó. Thực Mộng Mạc nhanh nhẹn, thấy vây bắt, nó lập tức nhắm trống giữa Tể Tướng và Nguyên Diệu mà chui khỏi vòng vây.
Râu quai nón thấy Thực Mộng Mạc chạy thoát, vội nhảy lên, lao tới để bắt nó. Thực Mộng Mạc khéo léo tránh né, khiến Râu quai nón ngã nhào xuống đất, bắt hụt.
Năm cùng đuổi bắt Thực Mộng Mạc, náo loạn cả lên nhưng suốt nửa ngày trời cũng thể tóm nó. Ngay cả bùn hồ Cửu Châu cũng đá rửa mộng thanh lọc sạch sẽ, nhưng bọn họ vẫn bắt nó.
Ly Nô lo lắng : "Năm cộng cũng mười bàn tay, mà ngay cả một con lợn cũng bắt , đúng là quá vụng về..."
Không thể chịu nổi nữa, Ly Nô nhảy lên, biến thành một con mèo yêu chín đuôi, lao thẳng về phía Thực Mộng Mạc.
Ly Nô tay, một bằng cả năm , di chuyển linh hoạt và nhanh nhẹn.
Thực Mộng Mạc chỗ nào để chạy trốn, mèo yêu chín đuôi đè móng vuốt.
"Ly Nô, giữ chặt nó ."
Bạch Cơ nhẹ nhàng tiến đến gần hồ Cửu Châu, xổm xuống Thực Mộng Mạc. Nàng xoay nhẹ bàn tay, đá rửa mộng trong hồ nổi lên giữa trung, dừng trong lòng bàn tay nàng.
Thực Mộng Mạc giữ chặt móng vuốt của Ly Nô, ban đầu nó kích động, nhưng khi thấy đá rửa mộng trong tay Bạch Cơ, dường như nó hiểu điều gì đó. Nó còn giãy giụa nữa, trở nên ngoan ngoãn, phục xuống trong làn nước cạn, đôi mắt đầy linh tính của nó lấp lánh như những ngôi .
Bạch Cơ : "Đừng sợ, đến để thanh lọc cho ngươi." Bạch Cơ lấy nước từ hồ, dùng đá rửa mộng di chuyển thể của Thực Mộng Mạc.
Một điều kỳ diệu xảy .
Làn da xám xịt của Thực Mộng Mạc bắt đầu tan chảy, như thể một lớp bùn đang rửa sạch. Bên lớp bùn đó, những màu sắc rực rỡ và ánh sáng nhẹ nhàng dần dần lộ .
Dần dần, Thực Mộng Mạc trở màu sắc thật của nó. Khi còn năng lượng tiêu cực tích tụ từ ác mộng xâm chiếm, nó làn da rực rỡ với nhiều màu sắc khác , tỏa một ánh sáng mộng mơ.
Khi Thực Mộng Mạc thanh lọc , môi trường xung quanh cũng bắt đầu đổi.
Những làn khói mỏng trong suốt, đầy màu sắc từ từ bốc lên, lan tỏa xung quanh Bạch Cơ, Nguyên Diệu và những khác.
Dưới ánh trăng, những làn khói màu bung tỏa như những sợi tơ, trôi lơ lửng, xoay tròn trong gió, tạo thành những hình dạng kỳ diệu và lấp lánh.
"Mi... Uuuuu..."
Thực Mộng Mạc kêu lên một tiếng vui mừng, lao giữa làn khói màu và bắt đầu hút.
Lần , Thực Mộng Mạc hút bừa bãi, nó chỉ hút những sợi tơ màu đen, nâu, xám, và để những màu sắc rực rỡ.
Tể tướng thấy, nước mắt tuôn rơi, vui mừng khôn xiết.
"Thật tuyệt vời! Cảm tạ trời cao, thần thú thanh lọc!" Râu quai nón, Râu chữ bát, và Tên lùn cũng vui mừng.
Điều kỳ diệu là, khi Thực Mộng Mạc hút những sợi tơ ác mộng màu đen, một chút ánh sáng sẽ phát từ đỉnh đầu nó, ánh sáng huyền ảo sẽ bay về phía Tể tướng, Râu quai nón, và những khác từ Mộng quốc và nhập cơ thể họ.
Bốn của Mộng quốc khi hấp thụ ánh sáng, sinh lực dường như nuôi dưỡng, trở nên tràn đầy sức sống hơn.
Vì niềm vui, họ bỏ qua những thù hận đó, bất chấp sự khác biệt giữa tể tướng và kẻ cướp, cùng nắm tay nhảy múa quanh hồ Cửu Châu.
Nhảy múa một hồi, cả bốn thu nhỏ thành kích cỡ của ngón tay cái.
Đứng cảnh tượng kỳ diệu , xung quanh những làn khói màu trôi lơ lửng, Nguyên Diệu cảm thấy như đang ở trong một giấc mơ.
"Bạch Cơ, chuyện đúng là kỳ diệu." Nguyên Diệu cảm thán.
Bạch Cơ : "Hiên Chi, giấc mơ vốn là điều kỳ diệu nhất thế gian."
Ly Nô trở hình dạng một con mèo đen nhỏ, Thực Mộng Mạc đang ăn sợi tơ ác mộng, : "Chủ nhân, tiếp theo chúng gì?"
Bạch Cơ : "Chúng sẽ đưa Thực Mộng Mạc trở về Mộng quốc."
Thực Mộng Mạc khi ăn no sợi tơ ác mộng, thì tìm một chỗ khác để bắt đầu ngủ.
Khi Thực Mộng Mạc chìm giấc ngủ, nó cũng thu nhỏ thành kích thước của ngón tay cái, trở về kích cỡ thật ở Mộng quốc. Dường như nó thể tự do đổi kích cỡ tùy thuộc thế giới mà nó đang ở.
Khi sợi tơ mộng biến mất và Thực Mộng Mạc chìm giấc ngủ, những giấc mơ chồng chéo và méo mó trong nhân gian cũng tan vỡ, cung Thái Sơ và thành Lạc Dương trở bình thường, lượt ngáp dài và tỉnh dậy từ những giấc mơ.
Mọi đều chuyện gì xảy , một thắc mắc tại đang việc ngủ gật, đang ngủ giường ở nhà thì thấy vẫn là ban đêm, xoay tiếp tục ngủ.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô và Tể tướng cùng bốn của Mộng quốc mang Thực Mộng Mạc trở về Mộng quốc.
Vì đưa Thực Mộng Mạc trở về và thanh lọc nó, vua của Mộng quốc vui mừng, tổ chức yến tiệc để tiếp đãi đoàn của Bạch Cơ.
Trước đó, Bạch Cơ và Tể tướng một cuộc giao dịch, nàng giúp thanh lọc Thực Mộng Mạc, đổi , nàng trở thành một trong những Đại Tế Ti của Mộng quốc.
Tại là "một trong những" Đại Tế Ti? Vì Bạch Cơ sống trong Mộng quốc, cũng ngày nào cũng ở trong vườn Thánh để chăm sóc Thực Mộng Mạc và chủ trì các nghi lễ, những công việc vụn vặt nàng để cho những Đại Tế Ti khác , nàng chỉ một phận hợp pháp để thể vườn Thánh bất cứ lúc nào và tiếp xúc với Thực Mộng Mạc.
Tể tướng ca ngợi công lao của Bạch Cơ vua và tiến cử nàng Đại Tế Ti của vườn Thánh.
Vua suy nghĩ một chút, thấy rằng nước thánh cạn kiệt, đá rửa mộng là của Bạch Cơ, chỉ nàng mới thể thanh lọc Thực Mộng Mạc, nên đành đồng ý để nàng trở thành Đại Tế Ti.
Lễ phong chức và đăng quang Đại Tế Ti phần rườm rà, vì Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô ở Mộng quốc vài ngày.
Ba Râu quai nón cũng công lao trong việc thanh trừ Thực Mộng Mạc, và tể tướng báo cáo sự thật với nhà vua. Bạch Cơ, vì thấy ba Râu quai nón cần mẫn giúp đỡ mà đòi hỏi sự trả lời , che giấu và giữ kín việc Thực Mộng Mạc chính là do họ mang nhân gian. Nàng chỉ rằng Thực Mộng Mạc thể thanh tẩy, khi trở thành yêu ma, mất hết lý trí, vô tình xông khỏi vườn Thánh và chạy nhân gian.
Nhà vua thấy Râu quai nón hình vạm vỡ, dáng vẻ dũng sĩ, nên tán thưởng và phong cho Hộ Quốc Đại Tướng Quân. Ba Râu quai nón vốn định tạo phản để lên hoàng đế, nhưng kết cục thành công, mà chỉ trở thành Hộ Quốc Tướng Quân. Ba họ đầu óc nhanh nhẹn, suy tính vẫn nên tiếp tục mưu phản , nên họ tìm quân sư mà họ tin tưởng...Nguyên Diệu...để bàn bạc. Nghe xong, Nguyên Diệu vội khuyên ba Râu quai nón từ nay nên yên Hộ Quốc Tướng Quân, bảo vệ đất nước, trung thành với hoàng thượng và đừng nghĩ đến chuyện tạo phản nữa. Ba vốn giỏi suy nghĩ, nên theo thói quen lời quân sư.
Nguyên Diệu luôn thắc mắc tại Bạch Cơ trở thành Đại Tế Ti của Mộng quốc tưởng. Hắn hỏi vài , nhưng Bạch Cơ chỉ mỉm mà trả lời.
Ba ngày , khi công việc ở Mộng quốc tưởng xong, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô trở về nhân gian.
*
Sau khi trở về nhân gian, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô sống cuộc sống như bình thường, thế giới cũng gì đổi, ngày vẫn lên, đêm vẫn xuống, vẫn tiếp tục cuộc sống thường ngày.
Vì vụ việc xảy ở Thư Viện Lệ Chính khi vô tình đụng ba Râu quai nón đang mưu phản, họ ép đưa đến Mộng quốc, bắt giam ngục và suýt chặt đầu, nên Nguyên Diệu mất hứng thú, còn hoàng cung nữa. Hắn một lá thư với lời lẽ chân thành, viện lý do sức khỏe , từ chối công việc tiếp tục giúp Trương Dịch Chi hiệu đính thi tập. Nguyên Diệu phận đặc biệt, luôn gặp những chuyện kỳ quái. Gặp ở nơi hoang vu đầu đường xó chợ thì , nhưng hoàng cung là nơi của thiên tử, nếu gặp chuyện quái dị trong hoàng cung, lỡ mà gây tai họa thì thể sẽ hại đến quốc gia.
Nguyên Diệu cảm thấy nên tránh hoàng cung, hơn là ở Phiêu Miểu các. Trương Dịch Chi cũng ép buộc, thư hồi âm, dặn Nguyên Diệu nghỉ ngơi cho , bảo trọng sức khỏe, còn gửi thêm một ít bạc thù lao.
Nguyên Diệu cảm thấy ngại, ấn tượng về Trương Dịch Chi cũng trở nên hơn. Khi đó Ốc Sên thuê Phi Đầu Man A Lạc để gửi thư cho , Nguyên Diệu cố ý tìm gặp Ốc Sên đang thăm bạn bè ở Lạc Dương để bày tỏ lòng cảm ơn, còn tặng thêm hai lượng bạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-8-quyen-gia-lam/chuong-6-te-ti.html.]
Sau sự việc , Ly Nô bỗng yêu thích việc tắm rửa, mỗi ngày đều tắm một , và thường xuyên đòi Bạch Cơ cho mượn đá rửa mộng để tắm.
Dù Bạch Cơ với Ly Nô rằng bùn ác mộng gột rửa sạch sẽ, và hiện giờ thứ nó cần là đá rửa mộng, mà là đá xà phòng và bột hương để rửa sạch mồ hôi thật, nhưng Ly Nô vẫn .
Bạch Cơ đành đưa đá rửa mộng cho Ly Nô, để nó tự do tắm rửa.
Cuối cùng, Nguyên Diệu chịu nổi nữa, : "Ly Nô lão , ngươi nhận rằng lông mèo của ngươi rụng nhiều lắm ? Mèo mà tắm hàng ngày, lông dễ rụng, sẽ hói đấy."
Nghe , Ly Nô mới dừng việc tắm rửa mỗi ngày, trả đá rửa mộng cho Bạch Cơ, và trở thói quen tắm mười ngày một như .
Tại Đa Bảo Các, việc thử nghiệm cho mọt sách ăn vàng cuối cùng cũng thành. Đáng tiếc là tất cả đều thất bại. Một thì c.h.ế.t khi ăn hết ba chữ "vàng", để trong hũ vài mảnh giấy vụn. Một thì cả mọt sách lẫn giấy đều đổi gì. Còn một thì chỉ để chút tro tàn trong hũ. Tóm , là công cốc, Bạch Cơ thể biến chút vàng nào từ việc thử nghiệm .
Bạch Cơ vô cùng thất vọng, tâm trạng suy sụp.
Ở gian trong, bên cạnh bức bình phong Hà Đồ Lạc Thư, Bạch Cơ bàn ngọc xanh, uống Mông Đỉnh Xuân ăn một đĩa bánh sữa hoa hồng, một đĩa bánh xuân ngọc lộ, và một chén chè ngọt đào.
Nguyên Diệu một bên, cuốn sách mới mua ở phố. Bạch Cơ nhíu mày ăn, ăn : "Hiên Chi, ăn cả đống đồ ngọt mà tâm trạng vẫn hơn chút nào."
Nguyên Diệu trả lời: "Bạch Cơ vẫn còn buồn vì việc mọt sách biến thành vàng ?"
Bạch Cơ : " ."
Nguyên Diệu đành an ủi: "Bạch Cơ, mọt sách biến thành vàng thì ngươi cũng chẳng mất mát gì, đừng buồn nữa, quên chuyện đó . Bây giờ đang là giữa mùa xuân, khắp nơi hoa nở, để tiểu sinh đưa ngươi bờ sông Lạc dạo, ngắm hoa cho khuây khỏa nhé?"
Bạch Cơ trả lời: "Haiz, tâm trạng tệ quá, chẳng ngoài." Nguyên Diệu đành tiếp tục khuyên nhủ vài câu.
Bạch Cơ ăn thêm một lúc : "Hiên Chi, chúng đến Mộng quốc ."
Nguyên Diệu ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách phố, hỏi: "Đến Mộng quốc để gì?"
Bạch Cơ trả lời câu hỏi của Nguyên Diệu, mà mỉm hỏi: "Hiên Chi tại Đại Tế Ti của Mộng quốc ?"
Nguyên Diệu lắc đầu, trả lời: "Không ."
Trước đây, Nguyên Diệu hỏi vài , nhưng Bạch Cơ đều trả lời. Lần , Bạch Cơ mới đưa câu trả lời.
"Hiên Chi, Thực Mộng Mạc là một loại dị thú thần kỳ hiếm đời, nó sinh từ giấc mơ, sống dựa giấc mơ, phát năng lượng tinh thần của giấc mơ. Ta thi triển chú ngữ ngưng tụ giấc mơ, thể lấy từ nó hai thứ. Một thứ chúng tạm gọi là viên Mộng Đẹp, và thứ gọi là viên Ác Mộng. Như tên gọi của chúng, viên Mộng Đẹp thể khiến con và phi nhân loại một giấc mơ , còn viên Ác Mộng thể khiến họ một giấc mơ kinh khủng. Ta định kỳ đến Mộng quốc lấy hai loại từ Thực Mộng Mạc, mang về Phiêu Miểu các để bán với giá cao."
Nguyên Diệu ngạc nhiên, : "Còn thứ nữa ?! Bạch Cơ, để Viên Mộng Đẹp và Viên Ác Mộng? Chúng gây hại cho Thực Mộng Mạc ?"
Bạch Cơ : "Dùng chú ngữ Ngưng Mộng để lấy, sẽ gây hại cho Thực Mộng Mạc . Thực Mộng Mạc vốn khả năng tạo sức mạnh từ giấc mơ ngừng, chỉ lấy một chút sức mạnh mộng mà nó tràn thôi. Nếu so sánh Thực Mộng Mạc với một cây ăn quả, chỉ thỉnh thoảng hái vài trái mà thôi. Hái quả sẽ hại đến cây, dù hái, quả cũng sẽ chín rụng xuống đất và cuối cùng sẽ mục nát, trở về với bụi đất. Sức mạnh từ giấc mơ của Thực Mộng Mạc, khi tràn cũng sẽ tan biến vũ trụ mênh mông."
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, nếu ngươi hái quả, chủ nhân của cây là vua của Mộng quốc sẽ ý kiến gì ?"
Bạch Cơ : "Đối với dân của Mộng quốc, phần sức mạnh từ giấc mơ mà lấy là thứ họ cần đến. Ta cần báo cho họ . Ta là Đại Tế Ti, việc chăm sóc Thực Mộng Mạc trong vườn Thánh là trách nhiệm tất nhiên của ."
Nguyên Diệu bừng tỉnh, : "Thì đây là mục đích khi ngươi trở thành Đại Tế Ti."
Bạch Cơ : "Nguyên Diệu, điều cũng là vì nhân loại và những sinh vật khác. Có Viên Mộng Đẹp, thể mang giấc mơ cho . Hơn nữa, bỏ công sức thanh lọc Thực Mộng Mạc, cũng cần chút phần thưởng. Ta trở thành Đại Tế Ti của Vương quốc Giấc Mơ, cũng sẽ gánh vác một trách nhiệm, sức khỏe của Thực Mộng Mạc sẽ gặp vấn đề gì, trong thiên niên kỷ tới, Thực Mộng Mạc vẫn sẽ thanh lọc, cũng sẽ bảo vệ Mộng quốc."
Nguyên Diệu nghĩ, mặc dù Bạch Cơ lấy sức mạnh mộng của Thực Mộng Mạc, nhưng Thực Mộng Mạc sẽ tổn hại, Mộng quốc cũng sẽ nàng bảo vệ, chung cũng gì đáng ngại.
"Bạch Cơ, chúng đến Mộng quốc ngay bây giờ ?"
Bạch Cơ : "Bây giờ ngay, cần lấy một ít Viên Mộng Đẹp và Viên Ác Mộng. Ta đang cần ăn Viên Mộng Đẹp, để thể mơ một giấc mơ . Biết , trong giấc mơ, lũ mọt sẽ hóa thành núi vàng!"
Nguyên Diệu thầm lườm nàng.
"Chờ , Bạch Cơ, Viên Ác Mộng dùng để gì? Cũng thể bán ?"
Bạch Cơ : "Tất nhiên cũng thể bán. Ví dụ, nếu ghét ai đó, thể mua Viên Ác Mộng tặng cho , để mơ thấy ác mộng. Với bản tính con , chừng Viên Ác Mộng sẽ bán chạy hơn cả Viên Mộng Đẹp đấy."
"..."
Nguyên Diệu nên lời.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu dọn dẹp một chút, chuẩn đến Mộng quốc thì Vi Ngạn bất ngờ xuất hiện.
Vi Ngạn chỉ chào hỏi qua với Ly Nô, lớn tiếng gọi: "Hiên Chi Hiên Chi..."
Nguyên Diệu thấy từ bên trong, vội vàng .
"Đan Dương, hôm nay ngươi đến? Gọi việc gì?"
Bạch Cơ cũng , : "Vi công tử, hôm nay thời gian đến đây thế?"
Vi Ngạn thấy Bạch Cơ, mừng rỡ : "Bạch Cơ cũng ở đây , cùng luôn nhé."
Bạch Cơ : "Đi ?"
Vi Ngạn : "Bạch Cơ, mời ngươi và Hiên Chi uống rượu ở lầu Mẫu Đơn! Hôm nay mời, các ngươi ăn gì, uống gì, chơi gì, tất cả đều tính !"
Nguyên Diệu : "Đan Dương gặp chuyện gì vui ?"
Bạch Cơ : "Vi công tử, ngươi thăng chức ?"
Vi Ngạn Bạch Cơ, kích động, : "Bạch Cơ quả là tri kỷ của , ngươi thật chu đáo!"
Bạch Cơ nhất thời hiểu chuyện gì, : "Vi công tử, ngươi vui như , rốt cuộc xảy chuyện gì thế?"
Vi Ngạn : "Bạch Cơ còn nhớ ngươi bán cho con mọt ăn vàng ?"
Bạch Cơ gật đầu, : "Nhớ chứ."
Vi Ngạn : "Bạch Cơ quả là một thương nhân đáng tin cậy, bao giờ lừa gạt ai, con mọt ngươi bán cho biến thành một đống vàng. Ta còn hoảng sợ, để bình đựng con mọt kệ trong thư phòng, kết quả là nó biến một đống vàng lấp lánh, đến mức kệ cũng sập xuống. Mười lượng vàng, đổi lấy một đống vàng, thật quá lời."
Bạch Cơ nhiều bình mọt ăn vàng, chỉ bán cho Vi Ngạn một cái, và kết quả chỉ cái đó biến vàng.
Nguyên Diệu ngạc nhiên, khỏi há hốc mồm.
Bạch Cơ thì như sét đ.á.n.h ngang tai, lập tức đơ , ánh mắt dần trở nên u ám, giống hệt như Thực Mộng Mạc khi thanh lọc.
Vi Ngạn vẫn nhận sự đổi của Bạch Cơ, còn đang vui mừng : "Bạch Cơ, thành thật mà , lúc đó còn nghĩ ngươi chỉ dùng lời ngon ngọt để lừa bạc của , ngờ ngươi thực sự cho ! Ngươi là bạn nhất của , mang cho tài sản như , chúng là tri kỷ! Ta nhất định mời ngươi và Hiên Chi ăn một bữa!"
Bạch Cơ tỉnh , mơ hồ : "Tại lúc đó bán con mọt? Ta nên bán, thật hối hận... Ta đến Mộng quốc, cần Viên Mộng Đẹp, nếu thì sống nổi. Hiên Chi cùng Vi công t.ử đến lầu Mẫu Đơn , ở thế giới thực tàn khốc nữa, trốn Mộng quốc hư ảo..."
Bạch Cơ để ý đến lời giữ của Vi Ngạn, như một cái xác hồn. Nguyên Diệu thấy cũng từ chối lời mời của Vi Ngạn, theo Bạch Cơ, cùng nàng đến Mộng quốc để trốn tránh thực tại. Dù nàng vui buồn, Nguyên Diệu vẫn luôn lặng lẽ bên cạnh nàng.
Vi Ngạn đến mời Bạch Cơ và Nguyên Diệu, nhưng ai chấp nhận lời mời của , khiến cảm thấy thất vọng. Hắn liếc Ly Nô đang ăn cá khô ở quầy, : "Ly Nô, Bạch Cơ và Hiên Chi cùng , một đến lầu Mẫu Đơn cũng chẳng ý nghĩa gì. Hay ngươi cùng , chúng cùng ăn uống!"
Ly Nô nhanh trí, , bắt chước giọng điệu của Bạch Cơ: "Vi công tử, mượn Hiên Chi một ngày mười lượng bạc. Mượn Ly Nô một ngày, mười gói cá khô."
Vi Ngạn nhận của phú quý trời ban, hào phóng, : "Không vấn đề gì. Ta sẽ tặng Ly Nô mười một gói."
Ly Nô vui mừng : "Tuyệt quá. Vi công tử, ngươi đến Phiêu Miểu các, Ly Nô sẽ luôn tươi đón tiếp ngươi."
Vậy là, Vi Ngạn và Ly Nô cùng đến lầu Mẫu Đơn.
Gió nhẹ thổi qua, hoa rơi như mưa, như mộng ảo, đầu hè đến.
(Thực Mộng Mạc - Hết)
Hồi 4: Dây Trường Mệnh