Phiêu Miểu 8 - Quyển Già Lam - Chương 7: A Khôi 2

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:36:26
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyên Diệu và Thanh Minh đều hiểu những lời của Bạch Cơ nghĩa là gì.

Thanh Minh hỏi: "Bạch Cơ định cắt đứt ai ?"

Bạch Cơ trả lời: "Thanh Minh, chỉ ví von thôi, ý định cắt đứt ai cả. Hiện tại, trong Ngũ Độc U Phủ chỉ còn A Khôi, Vong Xuyên và A Châu, chẳng còn ai để cắt đứt nữa. Hôm qua bận cả đêm ngủ, sáng nay vội vàng đến núi Mang, giờ mệt, đầu óc còn tỉnh táo. Hiện tại chẳng manh mối nào. Ta phòng khách ngủ một giấc, khi tỉnh đầu óc sẽ minh mẫn hơn."

Thanh Minh suy nghĩ một lúc : "Bạch Cơ cứ nghỉ ngơi . Ta sẽ cắt ngươi!"

Bạch Cơ ngạc nhiên hỏi: "Ý ngươi là gì?"

Thanh Minh chỉ , tự hào : "Ta tuấn tú phi phàm, phong độ nhẹ nhàng, là mỹ nam t.ử một trong thiên hạ. Nữ nhân nào thấy cũng khỏi mê mẩn. Nếu dùng mỹ nam kế đúng là quá đáng tiếc. Vong Xuyên và A Châu đều là nữ nhân, thể dùng mỹ nam kế để khiến họ say mê , từ đó khai thác thông tin."

Bạch Cơ sững một lúc, nàng gì đó nhưng cuối cùng đổi ý, đó dùng lời khác.

"Thanh Minh đúng. Trên đời ai trai hơn ngươi. Vậy thì nhờ ngươi dùng mỹ nam kế, tìm kẻ g.i.ế.c ."

Thanh Minh vỗ n.g.ự.c tự hào : "Bạch Cơ yên tâm nghỉ ngơi , việc cứ giao cho . Đợi ngươi tỉnh dậy, kẻ g.i.ế.c sẽ tìm ."

Bạch Cơ vỗ vai Thanh Minh và : "Giao cho ngươi đấy."

Nói xong, Bạch Cơ lưng . Nguyên Diệu ban đầu ngăn cản Thanh Minh, nhưng cuối cùng chỉ chân thành khuyên một câu.

"Thanh Minh , nhất đừng dùng mỹ nam kế với A Châu cô nương, vì A Khôi sẽ liều mạng với đấy."

Nguyên Diệu xong cũng theo Bạch Cơ. Thanh Minh ngẩn ngơ một lúc, nên tìm Vong Xuyên A Châu để thực hiện mỹ nam kế .

Bạch Cơ và Nguyên Diệu cùng đến phòng khách. Bạch Cơ dặn Nguyên Diệu gọi nàng dậy khi ăn tối, giường ngủ ngay. Ngắm Bạch Cơ đang say ngủ, Nguyên Diệu quyết định một dạo quanh Ngũ Độc U Phủ, sắp xếp những suy nghĩ rối ren trong đầu, và tìm xem manh mối nào để phá án.

Mất ba chủ nhân, Ngũ Độc U Phủ phủ đầy bầu khí u sầu, hoang mang, tương lai sẽ . Mặc dù cái c.h.ế.t bao trùm Ngũ Độc U Phủ, nhưng vì còn A Khôi và Vong Xuyên ở đó nên dù lo lắng nhưng vẫn công việc của .

Một gia nhân theo lệnh của A Khôi và Vong Xuyên, đưa t.h.i t.h.ể của Kim Hoàn và Thiểu Cát hầm băng, cẩn thận sạch và mặc trang phục lộng lẫy theo nghi lễ tang lễ.

Gia nhân đặt một khối băng lớn sàn, đó lượt đặt t.h.i t.h.ể của Kim Hoàn, Thiểu Cát trang điểm và mặc trang phục lên đưa t.h.i t.h.ể Hoa Bảo .

Trên khối băng lớn, khí lạnh lan tỏa.

Kim Hoàn, Thiểu Cát và Hoa Bảo cạnh .

Nguyên Diệu lang thang trong Ngũ Độc U Phủ, lòng suy nghĩ m.ô.n.g lung, vô tình theo chân những gia nhân bận rộn bước hầm băng.

Trong hầm băng, Nguyên Diệu thấy t.h.i t.h.ể của Kim Hoàn, Thiểu Cát và Hoa Bảo khối băng lạnh, khỏi sinh lòng thương cảm, cúi đầu chào và bày tỏ lòng thành kính.

Vừa cúi chào, suy nghĩ, khí lạnh trong hầm băng khiến đầu óc Nguyên Diệu trở nên tỉnh táo hơn.

Kim Hoàn và Thiểu Cát c.h.ế.t vì độc, Hoa Bảo c.h.ế.t vì ngoại lực. Điều gì nghi ngờ.

Bạch Cơ và Thanh Minh đều chú ý đến cách thức t.ử vong của ba , nghĩ rằng từ đó thể suy đoán hung thủ. Nguyên Diệu nghĩ rằng, thứ tự t.ử vong cũng quan trọng. Từ thứ tự t.ử vong thể suy đoán động cơ g.i.ế.c của hung thủ. Tại g.i.ế.c , mà g.i.ế.c ? Điều chứa đựng động cơ g.i.ế.c của hung thủ, và cả logic sâu xa hơn của việc gây án.

Nếu thể hiểu động cơ và logic của hung thủ thì hung thủ sẽ dần lộ diện.

Thứ tự t.ử vong vẻ là Hoa Bảo c.h.ế.t , Thiểu Cát tiếp theo, và Kim Hoàn cuối cùng.

Tuy nhiên, khi suy nghĩ kỹ, Nguyên Diệu cho rằng lẽ thứ tự t.ử vong là sai lầm.

Hoặc chính xác hơn, dù Hoa Bảo c.h.ế.t nhưng nhất thiết là mục tiêu đầu tiên của hung thủ.

Kim Hoàn đầu độc bởi t.h.u.ố.c độc trộn lẫn trong đan d.ư.ợ.c mà nàng thường dùng hàng ngày.

Nàng mỗi ngày đều lấy t.h.u.ố.c từ một lọ để ăn, ngày nào sẽ ăn t.h.u.ố.c độc thì là ngẫu nhiên. Rất thể khi Hoa Bảo c.h.ế.t, trong lọ t.h.u.ố.c của Kim Hoàn bỏ t.h.u.ố.c độc . Kẻ sát nhân ban đầu g.i.ế.c c.h.ế.t Kim Hoàn, nhưng tại Hoa Bảo c.h.ế.t đầu tiên? Rất thể là vì phát hiện âm mưu của kẻ sát nhân, sợ rằng sẽ vạch trần nên dùng bạo lực để g.i.ế.c c.h.ế.t .

Người thể dùng bạo lực g.i.ế.c c.h.ế.t Hoa Bảo, trong Ngũ Độc, từ việc phân phối Linh Cổ của Thiên Địa thì Kim Hoàn, A Khôi, và Thiểu Cát đều khả năng. Vong Xuyên và A Châu thì vẫn còn nghi ngờ.

Để rõ những nghi ngờ trong lòng, Nguyên Diệu bèn mở miệng hỏi lão bộc đang lo liệu tang sự bên cạnh: "Thưa lão bá, tiểu sinh một thắc mắc, thể hỏi ngài ?"

Lão bộc thì dừng tay : "Khách điều gì thắc mắc thì cứ hỏi. Lão phu gì sẽ cho ngài ."

Nguyên Diệu hỏi: "Xin hỏi, A Châu cô nương, Vong Xuyên cô nương, và Hoa Bảo, ai trong ba giỏi giang hơn?"

Lão bộc dường như ngờ rằng Nguyên Diệu sẽ hỏi điều , khỏi ngây . Nguyên Diệu nghĩ rằng rõ ràng, dẫn đến việc lão bộc hiểu, nên đổi cách hỏi: "Nếu đ.á.n.h , A Châu cô nương, Vong Xuyên cô nương, và Hoa Bảo ai thắng ai thua?"

Lão bộc thoáng qua t.h.i t.h.ể của Hoa Bảo và : "Khách t.h.i t.h.ể của Ngũ Lang Quân mà hỏi điều , vì thể diện khi c.h.ế.t của Ngũ Lang Quân, lão phu vốn nên che đậy và tô vẽ cho một chút. lão phu nghĩ ngài cũng hỏi điều lý do. Các ngài đến để tìm hung thủ, nếu dối sẽ lệch hướng điều tra của các ngài, Ngũ Lang Quân trời linh cũng sẽ tha thứ cho lão phu. Nói thật nhé, trong Ngũ Độc U Phủ, Ngũ Lang Quân là trẻ và yếu nhất, nếu đ.á.n.h , Tam Nương T.ử và quản gia A Châu đều thể thắng ."

"Đa tạ lão bá giải đáp." Nguyên Diệu suy nghĩ tiếp. Bây giờ, trong Ngũ Độc U Phủ, chỉ còn ba là A Khôi, Vong Xuyên, và A Châu. Cả ba đều thể đầu độc c.h.ế.t Kim Hoàn và Thiểu Cát, cũng đều thể dùng bạo lực g.i.ế.c c.h.ế.t Hoa Bảo, theo lời của lão bộc thì ba họ đều thể .

Nguyên Diệu phát hiện suy nghĩ kỹ càng một lượt, nhưng dường như cũng ích gì, suy nghĩ trở về điểm xuất phát. A Khôi, Vong Xuyên, A Châu đều khả năng g.i.ế.c , nhưng từ tình hình hiện tại ai giống kẻ sát nhân.

A Khôi và Thiểu Cát là tình địch, lẽ động cơ nhưng lý do gì để g.i.ế.c c.h.ế.t Kim Hoàn. Từ tình hình hiện tại, g.i.ế.c c.h.ế.t Kim Hoàn và Thiểu Cát thì chẳng lợi gì, còn trở nên cô độc, khó mà sống sót ở núi Mang. Khi rời khỏi núi Mang và trở thành kẻ đào tẩu, sự sống còn của A Khôi cũng gặp vấn đề, vì sức mạnh cá nhân của thể sánh bằng sức mạnh của tập thể Ngũ Độc.

Vong Xuyên cũng giống như A Khôi, thậm chí còn tệ hơn. Nếu A Khôi rời khỏi Ngũ Độc, dù cuộc sống dễ dàng nhưng ít nhất vẫn thể tự bảo vệ . Vong Xuyên, nếu sống một thì lẽ ngay cả việc tự bảo vệ bản cũng trở thành vấn đề. Vì , nàng mới tha thiết cầu xin A Khôi đừng bỏ rơi , dẫn nàng theo cùng.

Huynh Ngũ Độc hề hòa thuận, họ thực sự mâu thuẫn, nhưng vấn đề sống còn những mâu thuẫn đó chỉ là những xung đột nhỏ, đáng để g.i.ế.c . Bởi đối với Ngũ Độc, tự tàn sát lẫn chẳng khác nào tự hủy diệt con đường sống.

A Châu thực là kẻ đáng nghi nhất, nhưng khi lý do nàng g.i.ế.c ca ca , Nguyên Diệu cảm thấy nàng thể là mưu hại Ngũ Độc. Sự sống còn và lợi ích của nàng cũng gắn liền với Ngũ Độc. A Châu thể hại Kim Hoàn, vì khi Kim Hoàn c.h.ế.t nàng rõ ràng đau buồn.

Sau một hồi suy nghĩ, Nguyên Diệu cảm thấy đầu óc bắt đầu rối loạn, nên quyết định rời khỏi nhà băng ngoài dạo một vòng.

Nguyên Diệu dạo bước khắp Ngũ Độc U Phủ, đến nhà bếp, phát hiện khói bếp lượn lờ, mùi thơm của đồ ăn lan tỏa, A Châu đang chỉ huy các nữ đầu bếp chuẩn bữa tối.

A Châu uể oải, tâm trạng thất thần. Kim Hoàn c.h.ế.t, lòng nàng đau buồn, chẳng còn tâm trí để việc, nhưng trong Ngũ Độc U Phủ vẫn còn Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Thanh Minh là ba vị khách. Dù nữa cũng tiếp đãi khách. Nàng chỉ thể gắng gượng tinh thần, công việc của .

Nguyên Diệu rời khỏi nhà bếp về phía hoa viên, đường ngang qua hoa sảnh.

Cửa sổ của hoa sảnh đang mở, Nguyên Diệu từ bên ngoài , lúc thấy Vong Xuyên và Thanh Minh đang chuyện bên trong.

Vong Xuyên trong hoa sảnh đang chỉ huy hai nữ tì sắp xếp bàn ghế và dụng cụ để tiếp khách buổi tối.

Vong Xuyên âu sầu, thần sắc u ám, thỉnh thoảng chìm im lặng đờ đẫn. Khi ngẩng đầu hoặc xoay , thấy vị trí mà Kim Hoàn thường , nàng kìm mà đau buồn, nước mắt rưng rưng.

Thanh Minh bên cạnh những lời ngọt ngào, đầu đuôi, đầu tiên là khen ngợi vẻ của Vong Xuyên, ca ngợi nàng hiếm , thổ lộ tình cảm của , những lời như gặp yêu, tình thể rút lui.

"Vong Xuyên cô nương, lòng ái mộ của dành cho nàng giống như ngọn lửa rực cháy. Mỗi thấy nàng, ngọn lửa như dội thêm một gáo dầu, càng cháy mạnh hơn."

"Thanh Minh công tử, ngươi thấy trời nóng quá ? Thật ngại quá, phủ biến cố liên tục, chúng chuẩn đá lạnh để giảm nhiệt. Để bảo nữ tì mang cho ngươi một ly lạnh thêm đá nhé?"

"Vong Xuyên cô nương như mặt trăng trời. Ánh sáng rực rỡ, sáng trong tì vết, giống như dung nhan của nàng, từ nay chỉ cần là đêm trăng, trong lòng đều nàng."

"Ta chẳng liên quan gì đến mặt trăng cả..."

Thanh Minh sức thi triển mỹ nam kế, nhưng khác với phản ứng nồng nhiệt của Kim Hoàn, Vong Xuyên hề động lòng, trả lời , chỉ vì lễ nghi tiếp khách mà qua loa chiếu lệ.

Nguyên Diệu ngoài cửa sổ Thanh Minh diễn trò.

Vong Xuyên ban đầu cố gắng chịu đựng, gượng đối phó, nhưng Thanh Minh cứ thao thao bất tuyệt, ngừng những lời vô nghĩa.

Dần dần, mặt Vong Xuyên xuất hiện sự tức giận khó kiềm chế. Nguyên Diệu cũng cảm thấy Thanh Minh quá đáng, đang định lên tiếng can ngăn.

Vong Xuyên nổi giận .

"Ồn quá! Cút... Ngươi cút ngoài ngay!"

Bỗng nhiên, Vong Xuyên ngẩng đầu lên, trừng mắt Thanh Minh, chỉ thẳng cửa đại sảnh với giọng đầy căm phẫn.

Vong Xuyên dường như biến thành một khác, đôi mắt giận dữ trợn trừng, biểu cảm dữ tợn, đôi mắt ngập đầy tia m.á.u đỏ, khóe miệng cũng co giật liên hồi.

Thanh Minh lập tức sững sờ.

Nguyên Diệu cũng ngạc nhiên.

Thanh Minh chợt xử lý tình huống thế nào.

Đột nhiên, Vong Xuyên như phát điên, hất đổ tất cả các vật dụng bàn xuống đất, những chiếc ly pha lê, đĩa mã não bày biện cẩn thận lập tức vỡ nát tan tành. Một mảnh vỡ còn văng chân của Thanh Minh.

Hai thị nữ đang sắp xếp đồ dùng cũng dọa cho hình.

Thanh Minh trong chốc lát gì.

Nguyên Diệu thấy tình hình , vội vàng xông cửa lớn. Hắn thành khẩn xin Vong Xuyên, kéo Thanh Minh đang bối rối ngoài.

"Xin , Vong Xuyên cô nương. Là chúng thất lễ, thật sự thất lễ quá. cô nương xin hãy nguôi giận, chúng sẽ rời ngay."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-8-quyen-gia-lam/chuong-7-a-khoi-2.html.]

Thanh Minh cảm thấy , để mặc cho Nguyên Diệu kéo .

Khi Nguyên Diệu dẫn Thanh Minh rời khỏi, vô tình đầu , thấy Vong Xuyên vẫn nguyên tại chỗ, dường như đang cố gắng kìm nén cơn giận, thở hổn hển.

Nguyên Diệu dám nán lâu, kéo Thanh Minh vội vã rời khỏi đó và thẳng đến hậu hoa viên.

Nguyên Diệu và Thanh Minh bước trong tâm trạng hoang mang, cả hai lúc đều gì vì đều ngạc nhiên sự biến đổi đột ngột của Vong Xuyên, vốn dĩ hiền lành như nước thể bộc lộ mặt bạo lực như lửa.

Trong khi đang suy nghĩ về biểu hiện của Vong Xuyên, cả hai vô tình ngang qua một viện.

Đây là viện A Khôi cư ngụ.

Lúc , A Khôi đang cởi trần, rèn luyện cơ bắp trong sân.

Trong sân một giá treo bằng gỗ, đó treo hai chiếc đỉnh đồng xanh to lớn và nặng nề. Hai chiếc đỉnh đồng buộc chặt bằng dây sắt, cộng thêm hệ thống ròng rọc, thể nâng lên hạ xuống.

A Khôi giá treo, dùng đôi tay kéo dây sắt để nâng hạ đỉnh đồng, rèn luyện sức lực của .

Cơ bắp của A Khôi cuồn cuộn, mồ hôi rơi như mưa, dường như đang xả hết những cảm xúc tiêu cực bằng cách kéo lên hạ xuống đỉnh đồng một cách điên cuồng.

A Khôi thấy Nguyên Diệu và Thanh Minh, nhưng ngừng .

Nguyên Diệu và Thanh Minh dừng , quan sát A Khôi nâng đỉnh đồng.

Không ngờ, chỉ trong tích tắc, sự cố bất ngờ xảy .

Dây sắt đứt đoạn, chiếc đỉnh đồng khổng lồ nâng lên đột ngột rơi xuống đúng ngay đầu của A Khôi.

Chiếc đỉnh đồng nện đầu, não A Khôi vỡ tung, bèn ngã xuống đất, tắt thở tại chỗ.

Sự cố xảy quá nhanh, Nguyên Diệu và Thanh Minh nhất thời phản ứng kịp, vẫn ngẩn ngơ tại chỗ.

Một lúc , Thanh Minh mới là đầu tiên phản ứng, giọng run rẩy hỏi: "Thú cưng nhỏ, A Khôi c.h.ế.t ?"

Nguyên Diệu lúc mới bừng tỉnh, hét lên: "Trời ơi! Thanh Minh , A Khôi c.h.ế.t mặt chúng ! Ta mau chóng báo cho Bạch Cơ!"

Nói xong, Nguyên Diệu vội vàng, lảo đảo chạy đến phòng khách.

*

Trong phòng khách, Bạch Cơ đang nhắm mắt say ngủ.

Nguyên Diệu xông phòng, màng lễ nghĩa lắc mạnh Bạch Cơ dậy.

"Bạch Cơ, xong ! Mau tỉnh dậy! A Khôi c.h.ế.t !"

Bạch Cơ mở mắt ngái ngủ, mơ màng : "Cái gì?"

Nguyên Diệu lặp : " A Khôi c.h.ế.t . Vừa nãy còn sống, nhưng chỉ trong chớp mắt, đỉnh đồng rơi xuống đè c.h.ế.t ngay mặt ."

Bạch Cơ nhắm mắt , tiếp tục ngủ: "Chắc là đang mơ, cứ ngủ tiếp thôi."

Nguyên Diệu nhăn nhó : "Bạch Cơ đừng ngủ nữa, A Khôi thật sự c.h.ế.t ."

Bạch Cơ mở mắt, dậy. Nguyên Diệu lập tức kể ngắn gọn những gì chứng kiến.

Bạch Cơ lên, trong lòng đầy nghi ngờ, : "Sao mới ngủ một giấc, c.h.ế.t thêm một ? Tối qua Thiểu Cát c.h.ế.t, sáng nay Kim Hoàn c.h.ế.t, giờ A Khôi c.h.ế.t, đúng là gì, cũng khiến hoang mang..."

Bạch Cơ trầm ngâm một lát, quyết định đến nơi A Khôi c.h.ế.t để xem xét.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến viện A Khôi cư ngụ.

Lúc , trong sân tụ tập nhiều , ngoài Thanh Minh còn Vong Xuyên, A Châu và một gia nhân cũng tin mà đến, thì đau buồn, thì kinh hãi, thì hoảng loạn.

Thanh Minh một bên, nét mặt mơ màng. Vong Xuyên gục ngã t.h.i t.h.ể của A Khôi, lóc đau đớn.

A Châu phịch xuống một bên, mặt mày kinh hoàng.

Bạch Cơ bước tới xem xét t.h.i t.h.ể của A Khôi, nhẹ nhàng an ủi Vong Xuyên vài câu, kiểm tra giá treo và chiếc đỉnh đồng.

A Khôi c.h.ế.t trong tình trạng não vỡ nát, trông đáng sợ, Nguyên Diệu dám tới gần xem kỹ, chỉ từ xa quan sát.

Nguyên Diệu cạnh A Châu. Mặt A Châu tái nhợt, run rẩy ngừng. Nguyên Diệu nghĩ rằng A Châu quá đau buồn vì cái c.h.ế.t của A Khôi, bèn an ủi nàng.

"A Châu cô nương, xin hãy bớt đau lòng, đừng quá bi thương."

A Châu ngẩng đầu Nguyên Diệu, giọng run rẩy : "Nguyên công tử, sợ quá. Sao trong một ngày đều c.h.ế.t hết thế ? Đây là chuyện gì xảy ? Chẳng lẽ yêu ma quấy phá ?"

Nguyên Diệu quanh, chợtkhông gì. Trong Ngũ Độc U Phủ ngoài thì còn nào khác, tất cả đều là yêu ma. Yêu ma mà còn sợ yêu ma quấy phá ?! Nguyên Diệu đành an ủi: "A Châu cô nương, đừng sợ. Dù sự việc kỳ lạ đến cũng sẽ nguyên do. Bạch Cơ sẽ rõ nguyên do đó và bảo vệ . Xin hãy tin tưởng nàng."

Bạch Cơ đang định kiểm tra giàn treo, Thanh Minh chỉ đoạn xích sắt đứt mặt đất và : "Bạch Cơ, đừng xem nữa. Ta kiểm tra kỹ . Là do xích sắt đứt, khiến chiếc đỉnh đồng rơi xuống và đập trúng đầu A Khôi. Xích sắt tự nhiên mà đứt, nó cưa một nửa. Đoạn cưa là phần treo lên , khó thể phát hiện. A Khôi sơ ý nhận . Chiếc đỉnh đồng nâng lên nhiều , xích sắt chịu nổi nên đứt gãy."

Bạch Cơ rơi suy tư. Thanh Minh bối rối : "Bạch Cơ, chuyện càng ngày càng trở nên rối rắm ."

Bạch Cơ , : "Thanh Minh, ngươi sai . Sự việc phát triển đến đây, thì sáng tỏ ."

Thanh Minh liếc Vong Xuyên đang lóc đau buồn, A Châu thất thần, : "Ý của ngươi là... chọn một trong hai ?"

Bạch Cơ trả lời: "Cũng thể đơn giản và thô bạo mà kết luận như , cần tìm nguyên do của sự việc. Nếu thể rõ nguyên do ẩn giấu đó, đừng là chọn một trong hai, dù chỉ còn một chúng cũng thể sáng tỏ sự thật."

Thanh Minh gật đầu, tỏ vẻ hiểu phần nào.

Cái c.h.ế.t đột ngột của A Khôi khiến Ngũ Độc U Phủ rơi trạng thái hoang mang, hỗn loạn. Trời về chiều, chủ nhân duy nhất còn của Ngũ Độc U Phủ là Vong Xuyên cũng còn tâm trạng tiếp đãi khách ăn tối ở hoa sảnh nữa. Nàng sai hầu lo liệu t.h.i t.h.ể của A Khôi, tắm rửa, bọc đặt hầm băng. Nàng canh bên hầm băng, đau buồn vì mất , bối rối gì tiếp theo.

Bạch Cơ thấy đói bụng ăn gì đó. Quản gia A Châu cố gắng lấy tinh thần, sai các tỳ nữ mang một món ăn tinh tế đến phòng khách cho Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Thanh Minh dùng bữa. Để mất lễ nghi tiếp khách, A Châu đích phòng khách phục vụ.

Trong một ngày xảy quá nhiều biến cố, tinh thần A Châu vô cùng căng thẳng, nàng cứng đờ ở một bên. Bạch Cơ thấy nhất quyết mời A Châu xuống cùng ăn, cùng trò chuyện. A Châu đành mơ hồ xuống cùng khách dùng bữa.

Bạch Cơ nhẹ nhàng tìm chuyện để , trò chuyện với A Châu về những chuyện vụn vặt như bố cục của các gian nhà trong Ngũ Độc U Phủ, thiết kế hoa cỏ, đình đài trong phủ, lượng gia nhân, tỳ nữ và các chủ đề lặt vặt khác để xoa dịu cảm xúc căng thẳng của nàng.

A Châu lượt trả lời. Dần dần, qua những câu hỏi và trả lời , tinh thần của A Châu định hơn, trong lòng cũng bình tĩnh trở . Khi tâm trí bình tĩnh, một điều cảm xúc che lấp và bỏ qua cũng hiện lên trong đầu nàng.

A Châu chủ động nhắc đến cái c.h.ế.t của A Khôi và một điều đáng ngạc nhiên.

"Bạch Cơ đại nhân, là hại c.h.ế.t nhị lang quân."

"Hả?!"

Bạch Cơ ngạc nhiên, vì đây là hướng trong kế hoạch của nàng, và A Châu cũng là đối tượng mà nàng nghi ngờ trong lựa chọn hai .

Nguyên Diệu và Thanh Minh cũng ngạc nhiên, buông đũa xuống.

A Châu : "Chiều nay, nhị lang quân tìm , rằng khi lo liệu xong hậu sự của đại nương tử, sẽ dẫn rời khỏi núi Mang, tìm một nơi thích hợp để chúng sống. Hắn cùng với nhưng từ chối. Thực , thích nhị lang quân, cũng thích tứ lang quân. Trước đây đồng ý nhận lời yêu của nhị lang quân là vì khi đó đại nương t.ử còn sống. Ta nghĩ rằng nếu sống cùng họ trong Ngũ Độc U Phủ cả đời thì kết hôn với nhị lang quân là lựa chọn nhất. giờ đây đại nương t.ử qua đời, Ngũ Độc phân tán, cũng còn lý do gì để ở với nhị lang quân nữa. Ta tương lai sẽ , nhưng chắc rằng trải qua phần đời còn với nhị lang quân, thích . Ta hết sự thật. Nhị lang quân sốc nặng, gì, vẻ mặt thất thần, lặng lẽ rời . Bình thường nhị lang quân bao giờ nâng đỉnh buổi chiều, chỉ nâng đỉnh buổi sáng để rèn luyện sức mạnh. Vì cú sốc gây , giải tỏa cảm xúc nên mới... Nếu , sẽ gặp tai nạn. Chính hại c.h.ế.t ..."

Bạch Cơ xong, an ủi A Châu: "A Châu, ngươi thể nghĩ như . Dù ngươi từ chối A Khôi, cũng sẽ mất mạng. Chỉ điều là mất mạng sáng mai mà thôi. Vì xích sắt giàn treo ai đó cắt một nửa và che giấu khéo léo. Ngươi chỉ là dũng cảm từ chối một tương lai mà ngươi thôi, ngươi sai."

Lời an ủi của Bạch Cơ khiến bóng đen trong lòng A Châu tan phần nào. Vốn dĩ A Châu là thông minh, điềm tĩnh, nhưng cái c.h.ế.t liên tiếp của Thiểu Cát, Kim Hoàn, và A Khôi khiến nàng rơi đau buồn và sợ hãi, trí não thể suy nghĩ. Lúc , nàng mới bình tĩnh nhiều. nàng ngập ngừng một chút, : "Bạch Cơ đại nhân, điều ."

Bạch Cơ trả lời: "Cứ ."

A Châu kiên định : "Bây giờ thể khẳng định, tất cả đều là do Tam nương t.ử . Chính nàng g.i.ế.c ."

Bạch Cơ hỏi: "Ngươi chứng cứ gì ? tại Vong Xuyên g.i.ế.c tất cả những còn ?"

Trong mắt A Châu hiện lên vẻ mơ hồ, lắc đầu: "Ta . Ta cũng tại nàng g.i.ế.c . đến lúc , chỉ còn nàng sống, chắc chắn là nàng . Hơn nữa nhớ một điểm kỳ lạ của Tam nương tử."

Nguyên Diệu vội hỏi: "Những điểm kỳ lạ nào?"

A Phỉ nhớ một lúc, : "Đã xảy hai , nhưng vì quá nhỏ nhặt nên đây để ý. Bây giờ nghĩ mới thấy điều gì đó . Dường như tam nương t.ử quên mất từng những việc đó."

Bạch Cơ tỏ vẻ hứng thú, : "Ngươi kể chi tiết xem nào."

A Phỉ : "Một đây, khi ngũ lang quân vẫn c.h.ế.t. Đại nương t.ử việc ngoài, theo lời dặn của nàng khi , phòng ngủ của nàng để cuộn tranh treo tường. Khi bước phòng của đại nương tử, tam nương t.ử tình cờ đang ở trong đó. Ta khá ngạc nhiên bèn hỏi tam nương t.ử tại ở đây. Tam nương t.ử rằng nàng hết phấn nên tạm thời đến phòng đại nương t.ử để tìm một ít. Đây là chuyện lớn, bình thường tam nương t.ử cũng thường xuyên phòng của đại nương t.ử nên để tâm. Khi việc xong, nghĩ chuyện mới nhận rằng thiếu phấn là do của . Việc cung cấp các vật dụng hàng ngày cho chủ nhân trong phủ đều do đảm trách. Vì lấy một hộp phấn từ kho và đích mang đến cho tam nương tử. Tam nương t.ử giải thích thì vẻ mặt ngạc nhiên, nàng lẩm bẩm: "Ta hết phấn lúc nào nhỉ? Hôm nay phòng của đại tỷ ?", nhưng cuối cùng nàng vẫn mỉm nhận lấy hộp phấn. Khi tam nương t.ử đang bận rộn đàm phán với tộc cóc Đông Hà, nghĩ lẽ nàng quá nhiều việc cần suy nghĩ nên quên mất một chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống, vì thế để ý và cũng từng kể với ai về chuyện . Lần thứ hai là tối hôm qua. Tối qua kể hết cho các về những gì xảy với tứ lang quân và nhị lang quân. Tuy nhiên, một việc nhỏ mà quên . Ta là vì nghĩ chuyện liên quan đến cái c.h.ế.t của tứ lang quân. Sau khi an ủi nhị lang quân, tiếp tục công việc, lệnh cho các thị nữ dọn dẹp sảnh tiệc và nhà bếp. Sau khi thứ sắp xếp gọn gàng, một chuẩn bữa ăn sáng cho ngày hôm trong nhà bếp, vì tay nghề của nhất nên việc chiêu đãi khách dùng đến những món ngon nhất. Cháo gạo ngâm từ đêm hôm , bột mì cũng nhào nặn từ đêm để lên men. Khi đang ngâm gạo nếp, tam nương t.ử đến nhà bếp, nàng rằng trong bữa tiệc chiêu đãi khách nàng ăn no, bụng đói nên tìm một ít bánh ngọt để lót . Vừa còn sót một ít bánh ngọt từ bữa tiệc, lập tức dùng lá sen đựng vài chiếc mang đến cho nàng. Tam nương t.ử lập tức mang . Chuyện vốn dĩ chẳng gì lớn, cũng gì bất thường. sáng nay khi gặp tam nương tử, tiện miệng hỏi nàng ăn hết bánh ngọt tối qua . Tam nương t.ử ngạc nhiên, hỏi ngược bánh ngọt nào? Ta việc nàng đến nhà bếp lấy bánh ngọt tối qua. Tam nương t.ử vẫn tỏ vẻ ngạc nhiên, một mực phủ nhận, dường như quên mất chuyện đó. Dù lạ nhưng vì chuyện lớn nên cũng để tâm. Ngay đó, lượt xảy những biến cố như tứ lang quân c.h.ế.t, đại nương t.ử c.h.ế.t, nhị lang quân c.h.ế.t, liên tiếp sốc, trong lòng chỉ là sự bối rối, đau buồn và sợ hãi nên quên chuyện nhỏ nhặt . Bây giờ khi ăn với Bạch Cơ đại nhân, những lời an ủi của ngài, tâm trí bình tĩnh phần nào, khi nghi ngờ tam nương t.ử mới nhớ những chuyện ."

Thanh Minh : "Hai việc quả thật kỳ lạ nhưng dường như liên quan đến án mạng. Không thể chỉ vì Vong Xuyên quên thiếu phấn quên ăn bánh ngọt mà rằng nàng g.i.ế.c c.h.ế.t bốn ."

Trong lòng Nguyên Diệu cũng đồng tình với Thanh Minh.

Bạch Cơ bỗng mắt sáng rực, : "Không, liên quan. Rất liên quan, dường như màn sương mắt tan biến ."

 

Loading...