Phiêu Miểu 8 - Quyển Già Lam - Chương 8: Vong Xuyên

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:36:27
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyên Diệu và Thanh Minh đều bối rối, hiểu.

Bạch Cơ hỏi A Châu: "A Châu, ngươi tam nương t.ử ghét nhất điều gì ?"

A Châu ngẩn , nghĩ một lúc : "Tam nương t.ử gì yêu thích, cũng gì ghét lắm. Nàng là tính cách ôn hòa, độ lượng."

Thanh Minh thấy, bèn ngay: "Tính cách của nàng hề ôn hòa, còn bộ dạng nổi giận của nàng dọa cho sợ điếng ."

A Châu ngờ vực : "Tam nương t.ử nổi giận ư? Không thể nào? Ta sống cùng tam nương t.ử bao nhiêu năm, từng thấy nàng nổi giận. Lần duy nhất nàng bực tức dám cãi đại nương t.ử là khi ngũ lang quân đề nghị gả nàng cho trưởng lão tộc cóc Đông Hà. Lão cóc già , nhiều thê , chỉ riêng tam nương t.ử tức giận mà ngay cả cũng sẽ nổi giận nếu gặp chuyện như . Chuyện là ngũ lang quân quá đáng ."

Bạch Cơ hỏi Thanh Minh: "Vừa Vong Xuyên tại nổi giận?"

Thanh Minh ngượng, : "Mỹ nam kế của phần quá đà, nên x.úc p.hạ.m đến nàng."

Nguyên Diệu : "Thanh Minh , thực sự quá thất lễ."

Bạch Cơ suy nghĩ một lúc, : "Xem để phá vỡ bức tường trong lòng nàng, cần nàng tức giận, khiến nàng mất lý trí."

Nguyên Diệu, Thanh Minh và A Châu đều bày vẻ mặt bối rối.

Bạch Cơ cũng giải thích, chỉ tiếp tục ăn cơm.

Sau bữa tối, A Châu lệnh cho các thị nữ dọn dẹp bàn ăn, đến nhà bếp việc.

Ba Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Thanh Minh bước ánh trăng thăm Vong Xuyên.

Trong băng thất, khí lạnh buốt giá, t.h.i t.h.ể của Kim Hoàn,A Khôi, Thiểu Cát và Hoa Bảo thẳng hàng một khối băng lớn.

Thi thể rách nát của A Khôi tắm rửa, khâm liệm xong xuôi, chỗ đầu vỡ che bằng một chiếc mũ, qua trông vẻr bình thường.

Vong Xuyên quỳ mặt đất, đối diện với t.h.i t.h.ể của bốn , sắc mặt bi thương, im lặng .

Bạch Cơ tiến đến gần Vong Xuyên.

Nguyên Diệu tưởng rằng Bạch Cơ sẽ vài lời an ủi Vong Xuyên, như "hãy nén đau thương, mất đừng quá đau buồn", vân vân.

Bạch Cơ để ý đến Vong Xuyên, nàng bước tới gần khối băng, kiểm tra bốn t.h.i t.h.ể nở nụ .

Vong Xuyên thấy Bạch Cơ mỉm thì kìm hỏi: "Bạch Cơ đại nhân, ngài ?"

Bạch Cơ : "Không gì, chỉ đột nhiên nghĩ nên yêu cầu ngươi trả công cho như thế nào. Mật của rắn Kim Hoàn, đuôi bọ cạp Đông Toàn, ngọc xà của rết đầu đen, y bào của cóc hoa lưng đều là những thứ quý giá, thể dùng thù lao."

Vong Xuyên trong lúc nhất thời hiểu lời Bạch Cơ , bèn hỏi: "Bạch Cơ đại nhân, ngài gì thế?"

Nguyên Diệu cũng đến đầu óc mù mịt, hiểu Bạch Cơ đang gì.

Bạch Cơ

Vong Xuyên ngạc nhiên

Bạch Cơ : "Ai da, thật đáng tiếc, con cóc lưng hoa c.h.ế.t thê t.h.ả.m quá, xác chẻ đôi, áo cóc xé rách, còn nguyên vẹn nữa."

Nguyên Diệu cảm thấy Bạch Cơ quá vô lễ, định gì đó thì Thanh Minh : "Bạch Cơ, áo cóc còn nguyên vẹn nữa nhưng vẫn thể trích lấy nhựa cóc. Giao nó cho , cách luyện nhựa cóc. Con rết chỉ ngọc rết đáng giá, mà còn thể tinh luyện chất độc trong cơ thể. Ở vực sâu Minh Giới của phòng luyện đan, sẽ giúp ngươi luyện độc."

Bạch Cơ mỉm : "Vậy thì quá. Thanh Minh, t.h.i t.h.ể giao hết cho ngươi, lãng phí chút nào nhé."

Vong Xuyên lập tức nổi giận, : "Bạch Cơ đại nhân thật quá vô lễ ."

Bạch Cơ trả lời: "Ta chỉ đang sắp xếp cách sử dụng tài sản của , vô lễ chứ?"

Vong Xuyên trừng mắt : "Thứ gọi là 'tài sản' của ngươi chính là tay chân của . Xương cốt họ còn lạnh ngươi ở đây những lời bất kính, thật quá đáng. Hơn nữa, ngươi còn giải quyết ủy thác của . Ngươi chỉ điều tra ai g.i.ế.c Ngũ mà Đại tỷ, Nhị ca, Tứ của cũng đều c.h.ế.t. Ngươi dựa cái gì mà đòi trả công cho ngươi?"

Bạch Cơ : "Ta điều tra ai g.i.ế.c Hoa Bảo. Thậm chí, còn ai g.i.ế.c Kim Hoàn, A Khôi, và Thiểu Cát."

Vong Xuyên ngạc nhiên hỏi: "Là ai?"

Bạch Cơ Vong Xuyên, trong đôi mắt nàng hiện lên ánh sáng u ám như hồ nước vàng giấu sâu trong khu rừng đen tối nhất.

"Là ngươi đấy, Vong Xuyên."

Vong Xuyên , tức giận cảm thấy buồn .

"Sao thể? Bạch Cơ đại nhân, ngươi đừng bậy." Bạch Cơ nghiêm túc : "Ta bậy. Vong Xuyên, chính ngươi g.i.ế.c tay chân của ngươi."

Vong Xuyên cố gắng kiềm chế cơn giận trong lòng, : "Bạch Cơ đừng vu oan cho ! Ta hiểu rõ chính ? Ta g.i.ế.c bất cứ ai. Họ là tay chân của , là của , họ c.h.ế.t đau khổ nhất!"

Giọng Vong Xuyên nghẹn ngào, âm thanh khàn đục. Ngọn lửa giận mà nàng cố nén như núi lửa sắp phun trào, dường như phá vỡ ranh giới lý trí của nàng.

Bạch Cơ thấy , đôi môi đỏ khẽ nhếch, nở một nụ quái đản, một cách bình thản: "Không ngươi g.i.ế.c cũng . Dù sẽ với rằng ngươi g.i.ế.c của ngươi. Ngươi cũng cách nào kêu oan, vì sẽ g.i.ế.c ngươi. Con thằn lằn cũng thể d.ư.ợ.c liệu, nhất là con thằn lằn tinh sống cả trăm năm, d.ư.ợ.c liệu quý giá. Thanh Minh, trong Ngũ Độc U Phủ nhiều vàng bạc châu báu, nô bộc tỳ nữ như chủ nhân, chúng chia đôi nhé? Ta chỉ cần vàng bạc châu báu, nhà cửa và nô bộc tỳ nữ giao hết cho ngươi."

Thanh Minh : "Được thôi. Quy tắc sinh tồn ở núi Mang là cá lớn nuốt cá bé, kẻ thích nghi mới sống . Bạch Cơ, chúng chỉ cần g.i.ế.c con thằn lằn yếu ớt . Ngũ Độc U Phủ là một nơi , thể lấy nó để xây một biệt viện mặt đất. Con thằn lằn ngốc nghếch còn mời chúng đến khách, đúng là tự dẫn sói nhà."

Trong lòng Vong Xuyên dâng lên nỗi sợ hãi vô tận, sợ hãi cộng với giận dữ, đôi mắt nàng dần dần ửng đỏ, nhưng nàng vẫn cố gắng kiềm chế bản , giữ chút lý trí cuối cùng.

Nguyên Diệu cuộc đối thoại giữa Bạch Cơ và Thanh Minh, trong lòng ngạc nhiên tức giận. khi bình tĩnh suy nghĩ, dựa sự hiểu của về Bạch Cơ cho rằng Bạch Cơ hiểm ác độc địa như . Mặc dù nàng xảo quyệt tham lam, đôi khi chặt c.h.é.m khách hàng, nhưng nàng tuyệt đối những chuyện độc ác như g.i.ế.c Vong Xuyên chỉ vì chiếm lấy vàng bạc châu báu trong Ngũ Độc U Phủ.

Nguyên Diệu nhớ lời Bạch Cơ khi ăn tối rằng nàng chọc giận Vong Xuyên, khiến nàng mất lý trí. Lập tức hiểu đây là một kế hoạch của Bạch Cơ.

Mặc dù hiểu vì Bạch Cơ như , nhưng Nguyên Diệu vẫn chọn tin tưởng nàng và quyết định giúp nàng chọc giận Vong Xuyên.

Nghĩ đến đây, Nguyên Diệu cũng góp lời: "Nếu khác tin, tiểu sinh cũng thể chứng, là Vong Xuyên cô nương g.i.ế.c c.h.ế.t của ."

Vong Xuyên ngạc nhiên Nguyên Diệu, trong lòng nàng chịu đựng cú sốc lớn. Bạch Cơ và Thanh Minh nửa chính nửa tà, chính tà khó phân. Nàng cho rằng hai vì lợi ích thể bất cứ chuyện gì, nhưng một con chính trực lương thiện thể đẩy nàng xuống vực thẳm, điều khiến nàng tổn thương nặng nề, thể chịu đựng nổi hiện thực, đối mặt với thế giới .

Bạch Cơ thấy Nguyên Diệu góp lời thì cũng phần bất ngờ. Sau khi bất ngờ, nàng vui vẻ : "Những lời của Hiên Chi đều đúng."

Đôi mắt Vong Xuyên đỏ ngầu, nàng ngẩng đầu lên, mái tóc rối bù rủ xuống, dù vẫn là cùng một khuôn mặt nhưng dường như đổi thành một khác: "Ha ha ha ha......"

Vong Xuyên phát tiếng , thì thầm: "Luôn luôn như . Mỗi khi đối diện với hiện thực đối mặt và tình huống thể giải quyết , ngươi lập tức chạy trốn để đống hỗn độn cho . Để giải quyết bốn đó khó. tình cảnh hiện tại thật khó khăn. Muốn giải quyết con rồng và con rắn thể, cũng cách nào, còn lựa chọn nào khác."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-8-quyen-gia-lam/chuong-8-vong-xuyen.html.]

Vong Xuyên bệt xuống đất.

Bạch Cơ : "Lần đầu gặp mặt, nên gọi ngươi là gì đây?"

Vong Xuyên ngẩng đầu lên Bạch Cơ, còn sự ấm áp và thiện như , trong mắt nàng chỉ còn sự lạnh lùng và căm ghét, cùng với chút ác ý và tàn bạo thể che giấu.

"Ta cũng là Vong Xuyên. Không, mới thực sự là Vong Xuyên."

Nguyên Diệu và Thanh Minh ngạc nhiên.

Bạch Cơ lắc đầu, thở dài: "Phá vỡ bức tường trong lòng, quả thật là chuyện . Bởi vì đằng bức tường trong lòng của thường, thường ẩn giấu một con quái vật mà ngay cả bản họ cũng nhận . Ngươi là Vong Xuyên, ngươi là quái vật."

Vong Xuyên một cách gian tà.

"Nếu là quái vật, điều đó chỉ chứng tỏ Vong Xuyên vốn dĩ là một quái vật. Ta là bộ con nàng, còn nàng chỉ là một phần của ."

Bạch Cơ : "Nói . Bức tường trong lòng phá vỡ khi nào? Và ngươi xuất hiện vì lý do gì?"

Vong Xuyên trả lời: "Khi nàng sụp đổ, chịu đựng nổi hiện thực, đối mặt với thế giới thì lập tức xuất hiện. Lần đầu tiên xuất hiện là khi nàng phát hiện bí mật đó."

Bạch Cơ hỏi: "Bí mật gì?"

Vong Xuyên liếc Kim Hoàn, A Khôi, Thiểu Cát, và Hoa Bảo, những kẻ c.h.ế.t băng lạnh, lạnh lùng : "Việc kết nghĩa với họ thực chất là một âm mưu xảo trá. Khi đó, các bộ tộc của chúng đều tranh giành Càn Khôn Linh Cổ, đ.á.n.h g.i.ế.c lẫn . Bộ tộc của kẻ thù tấn công, chịu cảnh diệt vong. Ta cùng với trưởng lão mang theo Càn Khôn Linh Cổ chạy trốn, may mắn bốn bọn họ cứu giúp. Lúc đó thương nặng và ngất xỉu, còn trưởng lão cũng thương nặng. Sau khi tỉnh , họ với rằng trưởng lão qua khỏi. Ta tin họ và ơn. sự đúng là, họ cứu chúng Càn Khôn Linh Cổ. Họ của tộc Thủ Cung nên cách sử dụng Càn Khôn Linh Cổ. Do đó, họ ép trưởng lão tiết lộ bí mật của nó nhưng trưởng lão thà c.h.ế.t chứ , và cuối cùng họ g.i.ế.c ông . Họ giữ từ cách sử dụng Càn Khôn Linh Cổ. Ban đầu, họ định g.i.ế.c khi bí mật, nhưng khi sống chung một thời gian, họ thấy yếu đuối, đơn thuần và đầy lòng ơn, hề đe dọa gì. Vì thế họ đổi ý định, quyết định kết nghĩa với và đưa nhóm của họ."

Nguyên Diệu ngạc nhiên, nghi ngờ hỏi: "Vong Xuyên cô nương, ngươi phát hiện bí mật ?"

Vong Xuyên trả lời: "Hoa Bảo vì tư lợi cá nhân đem của hồi môn, ép gả cho trưởng lão tộc cóc Hà Đông. Lần đầu tiên từ chối, phản kháng Kim Hoàn và phản bác Hoa Bảo. Sau đó giận dữ rời nhà, dạo cả ngày cho nguôi giận mới về. Việc đầu tiên là đến phòng của Kim Hoàn, định bụng xin riêng vì dù cũng là đại tỷ, nên chống đối. Đồng thời, cầu xin bà lắng nguyện vọng của , đừng ép gả cho trưởng lão Cóc. Khi đến phòng của Kim Hoàn, qua cửa sổ, thấy bà và Hoa Bảo đang uống rượu với . Họ say khướt và bắt đầu tiết lộ sự thật. Họ nghĩ rằng ngoài và về nên hết bí mật. Ta bên ngoài tán lá chuối, cảm thấy trời đất như sụp đổ mắt."

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Thanh Minh đều đến ngây .

Vong Xuyên tiếp tục: "Ta lặng lẽ rời , kinh động đến Kim Hoàn và Hoa Bảo, trở về phòng trong trạng thái mất hồn. Cú sốc khiến chấp nhận sự thật và thể đối diện với tất cả. Thế là '' xuất hiện, thế cho '' , tiếp quản xác ."

Nguyên Diệu ngạc nhiên : "Vong Xuyên cô nương, thực sự ngươi g.i.ế.c cả bốn họ ?"

Vong Xuyên gằn, khinh bỉ : "Họ của , họ là kẻ thù của . Ta g.i.ế.c họ, nhất là Hoa Bảo, tự tay xé xác, cảm giác đúng là thoải mái."

Nguyên Diệu một nữa ngạc nhiên, bối rối : "Ta thật hiểu. Vong Xuyên cô nương, nếu ngươi g.i.ế.c Hoa Bảo, ngươi còn đến Phiêu Miểu các, nhờ chúng đòi công bằng cho ngươi? Sự đau buồn của ngươi chân thành, giống như đang diễn kịch."

Thanh Minh cũng đồng ý với Nguyên Diệu, : "Diễn xuất của ngươi g thật sự quá , đến cả cũng lừa."

Trong mắt Vong Xuyên thoáng qua một chút đau thương thật sự, nàng : "Ta diễn kịch, sự đau buồn của là thật. Đó là cảm xúc của 'Vong Xuyên' . Để các ngươi dễ hiểu, sẽ gọi nàng là 'Vong Xuyên', còn là ''. Khi Vong Xuyên phát hiện sự thật và thể chấp nhận, nàng tự phong bế bản , chìm giấc ngủ sâu trong tâm trí. Khi nàng tự phong bế mới xuất hiện. Vong Xuyên giao bí mật đó cho , còn nàng thì quên chuyện, tiếp tục yêu thương bốn kẻ như . Ta thể chịu đựng việc lừa dối, cũng trả thù cho trưởng lão và lấy Càn Khôn Linh Cổ, nên lên kế hoạch g.i.ế.c họ. Người đầu tiên g.i.ế.c là Kim Hoàn. Bà là đại tỷ, nên đáng c.h.ế.t nhất. Thực , lúc đầu vì Vong Xuyên quá yếu đuối, ý định g.i.ế.c của kiên quyết nên chỉ bỏ t.h.u.ố.c độc đan d.ư.ợ.c mà Kim Hoàn uống hàng ngày. Kim Hoàn sẽ c.h.ế.t khi nào thì phụ thuộc vận may của bà và sự phán xét của ông trời. Và khi bà c.h.ế.t, nếu Vong Xuyên thể vượt qua sự yếu đuối trong lòng, mở lòng, đối diện với sự thật và chấp nhận tất cả, kể cả , thì nàng sẽ sự tồn tại của và việc bỏ t.h.u.ố.c độc. Nếu Vong Xuyên giữ cuộc sống hiện tại, quên hận thù và tha thứ cho Kim Hoàn, nàng thể vứt bỏ t.h.u.ố.c độc và để bà sống. đáng tiếc, Vong Xuyên vẫn chọn cách đối diện với sự thật, nàng phong bế bản , chấp nhận thực tế giả tạo và để đối diện với hiện thực tàn khốc và chủ trì tất cả việc."

Bạch Cơ : "A Châu kể rằng nàng bắt gặp ngươi đang tìm phấn son trong phòng của Kim Hoàn. Sau đó, nàng mang phấn son khác đến cho ngươi, nhưng ngươi nhớ rằng từng phòng của Kim Hoàn chuyện thiếu phấn son. Vậy ở trong phòng Kim Hoàn hôm đó là ngươi , và ngươi bỏ t.h.u.ố.c độc đan d.ư.ợ.c của Kim Hoàn ư?"

Vong Xuyên gật đầu, thẳng thắn thừa nhận: " . Những việc khi nắm quyền điều khiển cơ thể thì Vong Xuyên sẽ nhớ . Vì nàng phong bế tâm trí, thấy, chìm sâu trong tâm thức. tất cả những gì Vong Xuyên trải qua, đều , vì chọn cách đối diện tỉnh táo với thứ mà phận ban cho . Ta Vong Xuyên đối diện với thực tế mà nàng đối diện, giải quyết những vấn đề mà nàng giải quyết. Vong Xuyên chỉ là một phần của "", còn bộ của Vong Xuyên."

Bạch Cơ cảm thán: "Theo một cách nào đó, ngươi mới chính là Vong Xuyên. Vậy tại đầu tiên ngươi định g.i.ế.c là Kim Hoàn mà Hoa Bảo c.h.ế.t đầu tiên?"

Vong Xuyên lạnh lùng, : "Hoa Bảo là kẻ đáng ghét nhất trong bốn đó. Chỉ cần cách phân chia linh lực của Càn Khôn Linh Cổ cũng , và Hoa Bảo là hai yếu nhất trong năm . Hoa Bảo còn yếu hơn cả , dựa việc nịnh nọt, dùng lời ngọt ngào để lấy lòng Kim Hoàn và A Khôi nhằm kiếm lợi. Người ngoài thì thấy năm chúng kết nghĩa kim lan, đoàn kết yêu thương , nhưng thực chất . Người ngoài chỉ thấy bề mặt hảo nhưng thấy sự thật đầy những vết thương rỉ m.á.u ẩn bề mặt đó. Năm chúng sống một mái nhà, nhưng thực tế đầy rẫy những mâu thuẫn. Trước khi Vong Xuyên trốn tránh và tỉnh dậy, những mâu thuẫn đó vẫn luôn tồn tại. Mâu thuẫn giữa Kim Hoàn và A Khôi, giữa A Khôi và Thiểu Cát, giữa và Hoa Bảo, giữa Kim Hoàn và Thiểu Cát, giữa và A Châu, giữa Hoa Bảo và Thiểu Cát... Mâu thuẫn giữa chúng phức tạp, chung quy là do sự phân chia lợi ích đồng đều và những va chạm trong cuộc sống mà . Những mâu thuẫn đó tuy lớn nhưng như những cái gai nhỏ da khiến đau đớn. Những cái gai g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi, nhưng sẽ khiến ngươi luôn cảm thấy đau đớn và khó chịu. Chúng thể nhổ , ngươi chỉ thể tự an ủi bằng "tình yêu thương", khuyên bản khoan dung, nhẫn nhịn và chịu đựng. Những cái gai đó là lý do g.i.ế.c Hoa Bảo và bốn , nên cần chi tiết. Hoa Bảo là kẻ tham lam, ích kỷ và đố kỵ, vì yếu đuối nên nịnh nọt Kim Hoàn, A Khôi, Thiểu Cát ba , nhưng tìm cách lấy lòng tự trọng từ . Lúc đầu, khi mới gia nhập bốn họ, yếu hơn Hoa Bảo một chút, nhưng khi đến núi Mang, nhờ tu luyện với Càn Khôn Linh Cổ, tu vi của tăng lên nhiều. Càn Khôn Linh Cổ vốn là bảo vật của tộc Thủ Cung chúng , dù nhận ít linh lực hơn cũng thể đạt nhiều lợi ích. Tuy tu vi của thể so với Kim Hoàn, A Khôi và Thiểu Cát nhưng vượt xa Hoa Bảo. Sự ghen tị của Hoa Bảo trỗi dậy, mắt, chỉ thường xuyên đàn áp mà cuối cùng còn nảy ý định gả cho Trưởng lão của tộc Cóc. Vong Xuyên luôn kìm nén nỗi oán hận và tức giận trong lòng, chịu đựng Hoa Bảo. Đêm đó ánh trăng , Hoa Bảo mời bờ sông để hít nguyệt linh ánh trăng. Ta cùng Hoa Bảo đến bên sông, chúng tìm một chỗ tảng đá hiện nguyên hình. Vừa trò chuyện, luyện tập. Hoa Bảo như thường lệ, vẻ ngoài tỏ quan tâm đến nhưng thực chất lời chứa đầy gai nhọn, đàn áp . Sau đó, càng lúc càng quá đáng, nhắc đến chuyện gả cho Trưởng lão của tộc Cóc, khoe khoang với rằng, dù cũng , nhất định sẽ thuyết phục Kim Hoàn và A Khôi để họ đồng ý. Trong năm , chỉ cần ba đồng ý, đồng ý cũng đồng ý. Hoa Bảo tiếp tục khoe khoang về chuyện gả cho kẻ đó...

Sau khi gả , bốn bọn họ sẽ nhận nhiều lợi ích từ tộc Cóc. Ta thể tiếp tục sử dụng Càn Khôn Linh Cổ nữa, và sẽ phần linh lực của . Đến lúc đó sẽ trở nên mạnh hơn . Khi đến đây, lý trí của Vong Xuyên sự phẫn nộ đ.á.n.h bại và nỗi tuyệt vọng lấn át, một nữa nàng đối diện với thực tế, trốn sâu trong tâm trí. Lúc đó xuất hiện. Nhìn con cóc mặt đang lảm nhảm ngừng, nghĩ rằng nếu xé nó thành từng mảnh thì sẽ như thế nào đây? Nếu xé nó , nó sẽ câm miệng và kêu lên nữa, đúng ? Thế là khi nó đang mải mê chuyện và đề phòng, tấn công và xé nó thành từng mảnh."

Nguyên Diệu sững sờ đến mức gì.

Vong Xuyên tiếp tục : "Sau khi g.i.ế.c Hoa Bảo, cho Vong Xuyên một cơ hội nữa để đối diện với sự thật và chấp nhận bộ bản . Ta trốn thoát mà tiếp tục ở bên cạnh t.h.i t.h.ể của Hoa Bảo, chìm giấc ngủ chờ đợi Vong Xuyên tỉnh dậy. Ai ngờ, khi Vong Xuyên tỉnh , Kim Hoàn tìm đến. Nàng việc gấp cần gặp Hoa Bảo, và khi hầu rằng Hoa Bảo và bờ suối, nàng lập tức tìm đến. Kim Hoàn thấy Hoa Bảo c.h.ế.t, thì ngất bên cạnh t.h.i t.h.ể của , nàng hoảng hốt và vội vàng đ.á.n.h thức Vong Xuyên. Đáng tiếc là Vong Xuyên vẫn đối mặt với thực tế, nhớ rằng – tức là chính nàng – g.i.ế.c Hoa Bảo, nàng tiếp tục chọn cách trốn tránh, đổ cho Sơn Quân về cái c.h.ế.t t.h.ả.m thương của Hoa Bảo."

Bạch Cơ hỏi: "Vậy cái c.h.ế.t của Thiểu Cát thì ?"

Vong Xuyên lạnh lùng trả lời: "Sau khi g.i.ế.c Hoa Bảo, luôn lo lắng ba còn sẽ phát hiện là hung thủ và hại . Cái c.h.ế.t của Hoa Bảo khiến A Khôi và A Châu nghi ngờ nhiều, còn Kim Hoàn thì nửa tin nửa ngờ. Bởi vì khi Vong Xuyên tỉnh dậy, phát hiện Hoa Bảo c.h.ế.t, sự sợ hãi và đau khổ của nàng đều xuất phát từ nội tâm, chân thành đến mức ngay cả Kim Hoàn ở bên cạnh cũng tin là thật. Trong bốn , là yếu nhất, lợi thế về tu vi, nên để tự bảo vệ chỉ thể dựa t.h.u.ố.c độc. Ta lấy nhiều t.h.u.ố.c độc hữu ích hơn. Tất cả các loại t.h.u.ố.c độc trong Ngũ Độc U Phủ đều trong tay Thiểu Cát. Bản tính của Thiểu Cát lạnh lùng, vô cảm, chỉ chăm chăm nghiên cứu độc d.ư.ợ.c lòng đất, quan tâm nhiều đến cái c.h.ế.t của Hoa Bảo và cũng nghi ngờ . Hắn xu hướng tin rằng Sơn Quân g.i.ế.c Hoa Bảo. lúc đó Thiểu Cát chế một loại kịch độc mới, định dùng loại độc để g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ thù của chúng là Sơn Quân. Ta âm thầm lên kế hoạch g.i.ế.c Thiểu Cát và chiếm lấy loại độc . Thời điểm g.i.ế.c Thiểu Cát thật kế hoạch cụ thể, nhưng ngoài dự kiến là Vong Xuyên đến Phiêu Miểu các và mời các ngươi đến. Khi các ngươi đến Ngũ Độc U Phủ để điều tra những việc , cảm thấy tình hình trở nên khó khăn và cần lấy độc d.ư.ợ.c ngay lập tức. Để tránh đêm dài lắm mộng, cũng thể để Thiểu Cát. Sau yến tiệc, Vong Xuyên uống chút rượu và ngủ sớm. Khi Vong Xuyên ngủ, lập tức chiếm lấy cơ thể. Ta giả vờ rằng đói bụng đến bếp tìm A Châu xin ít điểm tâm. Ta bỏ độc điểm tâm và mang đến cho Thiểu Cát. Thiểu Cát hề phòng , giả vờ với về khách mời và yến tiệc, dụ cùng ăn điểm tâm với . Dĩ nhiên, điểm tâm ăn thì độc, còn điểm tâm Thiểu Cát ăn thì độc. Hắn dễ dàng đầu độc mà c.h.ế.t. Khi lấy độc d.ư.ợ.c kiểm tra phòng của Thiểu Cát và phát hiện một bức thư tình dở. Ta xem kỹ thấy bức thư đầy cảm xúc lẫn lộn, về giống như một bức di thư. Ta A Khôi, Thiểu Cát và A Châu tình cảm rối rắm, đoán rằng lẽ A Châu chọn A Khôi khiến Thiểu Cát chịu nổi, trong cơn xúc động mà bức thư . Thư dở lẽ tự thấy nực nên tiếp nữa, bỏ một góc như giấy vụn. Ta nghĩ tờ giấy thể ích cho , nên lấy đặt ở chỗ dễ thấy, để khác hiểu lầm rằng Thiểu Cát vì thất tình mà chịu nổi, tự t.ử bằng độc dược. Như Kim Hoàn thể trách A Khôi và A Châu, để họ tự trách và sinh mâu thuẫn với . Đáng tiếc Kim Hoàn may mắn, đó nàng vẫn bình an vô sự, nhưng hôm nay ăn độc d.ư.ợ.c trong đan dược. Vì trong một ngày, Thiểu Cát và Kim Hoàn lượt c.h.ế.t."

Bạch Cơ hỏi: "Còn A Khôi thì ? Cái c.h.ế.t của A Khôi là như thế nào? Ngươi gì với sợi xích treo chiếc đỉnh đồng?"

Vong Xuyên vui vẻ : "Thực lòng mà ngờ A Khôi c.h.ế.t nhanh như . Ta nghĩ sẽ gặp t.a.i n.ạ.n sáng mai hoặc thậm chí là sáng ngày . Ta thậm chí dự đoán rằng sẽ cẩn thận phát hiện bí mật của chiếc khóa sắt mà thoát c.h.ế.t. Lúc đó sẽ sử dụng loại độc mới mà Thiểu Cát chế tạo. ngờ, c.h.ế.t nhanh như . Những việc với sợi xích sắt chiếc đỉnh đồng là lúc ngươi đang ngủ trong phòng khách."

Nguyên Diệu hỏi: "Tại ngươi g.i.ế.c A Khôi?"

Vong Xuyên trả lời: "Vì mang Càn Khôn Linh Cổ . Đó là bảo vật của tộc Thủ Cung chúng , thể để mang ? Hắn c.h.ế.t , Càn Khôn Linh Cổ sẽ thuộc về . Hơn nữa, cũng là một trong những kẻ thù của . Khi ba c.h.ế.t, A Khôi cũng cần sống nữa. G.i.ế.c bọn họ mới thành sự trả thù của , mới dịu nỗi hận trong lòng ."

Bạch Cơ khẽ thở dài một tiếng, : "Vong Xuyên, g.i.ế.c bốn bọn họ , ngươi sẽ về ?"

reĐẩy đổ rào cản trong lòng, ngươi sẽ xử lý mảnh vỡ của tâm hồn thế nào đây?"

Vong Xuyên im lặng cúi đầu xuống.

Nguyên Diệu : "Vong Xuyên cô nương, chẳng lẽ bọn họ bốn hề mang đến cho ngươi chút ấm áp và an ủi nào ?"

Vong Xuyên hồi tưởng một chút, : "Tất nhiên, chúng cũng từng tình nghĩa sinh tử, họ từng cứu mạng , ở bên cạnh chăm sóc khi thương, mang cho nhiều sự ấm áp khiến cảm nhận sự an ủi. những ký ức đẽ đó đều xây dựng dối trá và lừa gạt. Chúng càng ấm áp bao nhiêu thì càng khiến ghê tởm bấy nhiêu."

Vong Xuyên ngừng một lúc, sang Bạch Cơ, : "Bạch Cơ đại nhân, một yêu cầu, cũng xem như là ủy thác của . Ngươi chấp nhận ủy thác của Vong Xuyên đến để rõ chân tướng. Vậy thì xin ngươi cũng chấp nhận ủy thác của ."

Bạch Cơ hỏi: "Yêu cầu của ngươi là gì?"

Vong Xuyên trả lời: "Ta g.i.ế.c Vong Xuyên."

Bạch Cơ hiểu.

Vong Xuyên thấy sự bối rối của Bạch Cơ : "Thử theo cách khác . Nếu Vong Xuyên đối mặt với thế giới tàn khốc thì hãy để nàng mãi mãi chìm giấc ngủ. Ta sẽ thế nàng . Dù mới là Vong Xuyên thật sự."

Bạch Cơ suy nghĩ một lúc, lắc đầu, : "Ta thể nhận ủy thác của ngươi. Bởi vì cuộc tranh đấu giữa hai các ngươi khả năng can dự, cũng cách nào giúp đỡ."

Vong Xuyên thất vọng : "Xem chỉ thể tự cố gắng thôi. Tuy nhiên, nghĩ rằng thể chiến thắng nàng , dù nàng cũng quá yếu đuối và bất lực."

Bạch Cơ : "Ta chuyện với Vong Xuyên , ngươi thể để nàng đây ?"

Vong Xuyên : "Ta chìm giấc ngủ, nàng sẽ xuất hiện. Chỉ là lẽ nàng sẽ trốn tránh tất cả."

Bạch Cơ quả quyết : "Lần , sẽ để nàng trốn tránh nữa."

 

Loading...