Phiêu Miểu 8 - Quyển Già Lam - Chương 9: Trường mệnh
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:36:28
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Núi Mang, Ngũ Độc U Phủ. Trăng lên đến đỉnh trời, phòng khách.
Ba Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Thanh Minh quanh bàn gỗ, uống rượu, trò chuyện... Rượu là do Bạch Cơ yêu cầu A Châu mang đến.
Trước đó, Bạch Cơ để Vong Xuyên gọi bản Phiêu Miểu các, nàng kể bộ sự thật cho Vong Xuyên . Vong Xuyên đó thói quen trốn tránh tất cả, chịu đối mặt với thực tế, chìm giấc ngủ, Bạch Cơ cảnh báo nàng rằng, bản khác đang thế nàng. Nếu nàng tiếp tục trốn tránh, sự tồn tại của nàng sẽ ngày càng mờ nhạt, thể một khi chìm giấc ngủ, sẽ bao giờ tỉnh nữa.
Khi rào cản trong lòng đẩy đổ, nếu thể chấp nhận bộ bản thì một phần của chính chắc chắn sẽ c.h.ế.t .
Vong Xuyên đầu tiên tỉnh táo đối mặt với thứ, tiếp nhận những điều mà nàng thể tiếp nhận.
Vong Xuyên thất thần đó.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Thanh Minh cũng rời khỏi hầm băng, về phòng khách.
Sau khi giải quyết xong chuyện, Bạch Cơ cảm thấy đêm nay thật , buổi chiều nàng cũng ngủ đủ, cảm thấy buồn ngủ, nên bảo A Châu mang rượu đến, dự định uống rượu ngắm trăng, tiêu khiển đêm hè.
Nguyên Diệu theo thói quen, cùng Bạch Cơ uống rượu ngắm trăng.
Thanh Minh vẫn mơ màng, hiểu chuyện gì đang xảy , trong đầu đầy thắc mắc, nên cũng ở uống rượu cùng.
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, dù Vong Xuyên cô nương cũng g.i.ế.c bốn , chúng cứ để mặc nàng như , liệu vấn đề gì ?"
Bạch Cơ : "Hiên Chi, chúng thể gì đây? Bắt nàng , đưa đến quan phủ ? Quan phủ cũng quản chuyện giữa đám yêu quái như rắn, sâu, chuột, ếch ."
Nguyên Diệu im lặng.
Bạch Cơ : "Dù là Mang Sơn Hầu, nhưng trong Núi Mang cũng ai lời . Hơn nữa, khác với thế giới loài , trong Núi Mang mạnh yếu thua, những yêu quái ác độc vì sinh tồn sẽ tranh giành và nuốt chửng lẫn , g.i.ế.c chóc là chuyện cho phép. Lúc đây trong Núi Mang, lẽ cũng đang yêu quái giao đấu sinh t.ử đấy."
Nguyên Diệu : "Vậy là nhiệm vụ của chúng coi như thành ?"
Bạch Cơ : "Hoàn thành . Vong Xuyên ủy thác là rõ hung thủ g.i.ế.c c.h.ế.t Hoa Bảo, chúng tìm và cho nàng sự thật, coi như thành nhiệm vụ . Sáng mai sẽ đến Vong Xuyên đòi một ngàn lượng bạc tiền công, chúng thể về Phiêu Miểu các."
Nguyên Diệu tâm trạng phức tạp, quên mất cả việc mắng thầm con rồng yêu tham lam dám đòi một ngàn lượng bạc tiền công.
Thanh Minh yên lặng suy nghĩ, lặng lẽ uống rượu, cuối cùng dường như nghĩ thông điều gì đó.
"Bạch Cơ, cuối cùng cũng hiểu . Con thằn lằn đó chăng là bệnh? Nên trong một cơ thể mới hai ?"
Bạch Cơ ngẩn , : "Từ một góc độ nào đó là đúng . Bởi vì bình thường sẽ xuất hiện tình trạng một cơ thể hai khác thường như . Ví dụ như , . Hiên Chi, Ly Nô cũng , ngươi cũng ."
Nguyên Diệu nhớ điều gì, : "Bạch Cơ, một cũng giống như tình trạng của Vong Xuyên cô nương."
Bạch Cơ hỏi: "Ai?"
Nguyên Diệu : "Người sống trong cái giếng cổ ... Dận ! Có một con đỏ, một con trắng. Con trắng dịu dàng thiện, còn tặng ngọc trai, con đỏ tính tình nóng nảy, ăn thịt , suýt nữa c.h.ế.t khiếp!"
Nguyên Diệu về Thẩm Dận trong sự kiện "Cây Vô Ưu". Thẩm Dận là một con sò sống trong giếng cổ Hải Thị, hai chân thuận lợi, và trong một cơ thể hai Thẩm Dận, một đỏ một trắng.
Bạch Cơ : "Ta suýt nữa quên mất Dận . mà, mặc dù trông vẻ giống , nhưng thực tình trạng của Dận và Vong Xuyên khác biệt."
Nguyên Diệu hỏi : "Khác biệt ? Chẳng đều là một cơ thể mà hai ?"
Bạch Cơ giải thích: "Ta sẽ kể cho ngươi bí mật của Dận, đó thực sự là một câu chuyện buồn. Từ lâu đây, Dận Đỏ và Dận Trắng là hai , họ là sinh đôi. Sau chuyện xảy , Dận Trắng mất thể của . Dận Đỏ đến Phiêu Miểu các cầu cứu để cứu lấy Dận Trắng. Ta mất nhiều công sức, tiêu hao ít yêu lực mới thể hợp nhất hai với . Dận Đỏ tự nguyện chia sẻ thể, chịu đựng nỗi đau mất đôi chân, từ đó thể nữa. linh hồn của Dận Trắng coi như bảo vệ. Từ đó hai họ ở chung một thể, một ngủ thì mới thể tỉnh , giống như những gì ngươi thấy."
Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Ồ? Ra là chuyện như !"
Bạch Cơ tiếp: "Dận là hai , chia sẻ một cơ thể, nên Dận Đỏ và Dận Trắng thể những gì mà trải qua. Còn hai nhân cách của Vong Xuyên thực chất đều là nàng, chỉ cần nàng thì thể thấy chuyện của bản . Ví dụ như, Vong Xuyên g.i.ế.c c.h.ế.t bốn Kim Hoàn, nàng những gì mà Vong Xuyên trốn tránh đang trải qua."
Nguyên Diệu gật đầu đồng ý.
Thanh Minh bắt đầu mơ hồ.
"Bạch Cơ, thú cưng nhỏ, mới suy nghĩ một chút, nhưng giờ các ngươi đến mức trở nên rối rắm . Ta thể hiểu , mà một thể biến thành hai ? Điều thật quá kỳ quái!"
Bạch Cơ : "Ngươi cứ từ từ suy nghĩ, sẽ hiểu thôi. Thanh Minh, cũng muộn , ngươi nên trở về Vực U Minh , về đất từ từ mà nghĩ tiếp."
Thanh Minh ngạc nhiên, ngoài cửa sổ, ngắm ánh trăng, hỏi: "Mặc dù muộn, nhưng Bạch Cơ đuổi ?"
Bạch Cơ trả lời: "Phòng khách chỉ đủ cho hai ở, và Hiên Chi sẽ ở đây. Vực U Mình của ngươi cũng xa, ngươi cứ trực tiếp về nhà ."
Thanh Minh giận dữ: "Bạch Cơ, khi cần đến thì ngươi gọi lên, khi cần nữa thì đuổi ? Ngươi quá đáng quá ! Ta cũng ở phòng khách!"
Bạch Cơ : "Thanh Minh đừng giận, nếu ngươi về thì ba chúng cùng ở phòng khách cũng ."
Nguyên Diệu : "Đừng ở ba một phòng, chật chội lắm. Ta sẽ tìm A Châu cô nương, nhờ nàng sắp xếp thêm hai phòng nữa."
Bạch Cơ : "Vậy thì quá."
Thế là Nguyên Diệu đặt ly rượu xuống, tìm A Châu nhờ nàng sắp xếp phòng khách.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Thanh Minh tiếp tục uống rượu ngắm trăng, chuyện phiếm. Đến khi khuya lắm, cơn buồn ngủ kéo đến, ba mới mỗi về phòng ngủ.
Sáng hôm , khi Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Thanh Minh còn đang ngủ thì những gia nhân hoảng hốt đẩy cửa đ.á.n.h thức.
Thì Vong Xuyên c.h.ế.t.
Sáng sớm, khi tỳ nữ phòng để hầu hạ Vong Xuyên rửa mặt, phát hiện t.h.i t.h.ể của Vong Xuyên treo lơ lửng xà nhà.
Nàng treo cổ t/ự t/ử.
Nghe tin Vong Xuyên c.h.ế.t, Bạch Cơ và những khác kịp rửa mặt, vội vã chạy đến phòng của nàng.
Khi họ đến nơi, t.h.i t.h.ể của Vong Xuyên gia nhân hạ xuống khỏi xà nhà, đặt thẳng giường.
Vong Xuyên khi c.h.ế.t trông bình thản, vẻ mặt an nhiên, khóe miệng như còn vương một nụ mơ hồ.
A Châu ngẩn ngơ ở một bên, vẻ mặt bối rối.
Trên bàn gỗ giữa phòng, đặt một cái linh cổ màu vàng và một lá thư tuyệt mệnh.
Bạch Cơ bước tới, mở thư .
Sau khi xong lá thư, nàng cầm linh cổ lên, : "Nàng để Ngũ Độc U Phủ cho A Châu, linh cổ cho ... Nguyên Diệu, linh cổ giá trị đến một ngàn lượng bạc ?"
Nghe tin Vong Xuyên c.h.ế.t, Nguyên Diệu vốn cảm thấy phức tạp, nay thấy t.h.i t.h.ể của nàng, với tấm lòng nhân hậu, khỏi tiếc thương cho phận của nàng, trong lòng vô cùng buồn bã.
Nguyên Diệu buồn rầu : "Bạch Cơ, Vong Xuyên c.h.ế.t , ngươi còn chuyện giá trị , đúng là bất nhã... Mạng sống quý giá như , nàng chọn cái c.h.ế.t chứ? Ôi..."
Bạch Cơ đặt linh cổ xuống, t.h.i t.h.ể của Vong Xuyên, : "Ta nghĩ đây là sự lựa chọn của Vong Xuyên trốn tránh. Lần nàng chạy trốn, mà là can đảm một , chọn cách kết thúc cùng với chính . Nàng thắng thua, thật khó ."
Thanh Minh rối loạn một nữa, ôm đầu : "Đêm qua nghĩ suốt đêm, mãi mới hiểu chuyện hai Vong Xuyên và chấp nhận việc một cơ thể thể hai . Sao giờ cả hai Vong Xuyên đều còn nữa?! Ta rối tung lên , thể hiểu nổi."
Nguyên Diệu để ý đến Thanh Minh, tiếp tục buồn bã thương cho Vong Xuyên.
Bạch Cơ vỗ vai Thanh Minh, : "Thanh Minh, ngươi trở về đất từ từ mà nghĩ tiếp."
Thanh Minh ôm đầu, ủ rũ rời .
*
Gió đêm man mát, ánh trăng mờ ảo. Phiêu Miểu các, sân .
Trên mặt cỏ, một trận pháp vẽ bằng chu sa đỏ tươi. Trong trận pháp, đặt một cái linh cổ màu vàng.
Ánh trăng như những con đom đóm, như những bông tuyết mùa đông, từng chút một, tụ trong trận pháp hút linh cổ.
Nguyên Diệu nhận rằng, hôm nay, chiếc Càn Khôn Linh Cổ khác với đây, nó tỏa một ánh sáng vàng đỏ mờ ảo.
Vài ngày , tại Ngũ Độc U Phủ, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Thanh Minh giải quyết xong sự việc. Có lẽ vì chấp nhận hiện thực hoặc sợ rằng bản ngã khác của sẽ chiếm lấy cơ thể, Vong Xuyên quyết định treo cổ tự vẫn. Trước khi c.h.ế.t nàng để một bức di thư, gửi chiếc Càn Khôn Linh Cổ cho Bạch Cơ, coi như tiền công cho nhiệm vụ.
Bạch Cơ cảm thấy thiệt thòi, tâm trạng phần chán nản. Khi nàng thấy sợi dây trường mệnh cổ tay và nhớ xác của Tứ Độc trong hầm băng, một ý tưởng bất chợt lóe lên trong đầu. Bạch Cơ bèn xin A Châu, yêu cầu lấy xác của Ngũ Độc.
A Châu, nhiều chấn động tâm lý, trong lòng đầy mâu thuẫn, thêm đó nàng chỉ là một tiểu yêu dám từ chối Bạch Cơ nên đồng ý.
Nguyên Diệu tò mò Bạch Cơ cần xác của Ngũ Độc để gì, bèn hỏi, nhưng nàng trả lời.
Bạch Cơ nhờ Thanh Minh cho thuộc hạ của vận chuyển xác của Ngũ Độc Phiêu Miểu các.
Khi xác của Ngũ Độc đưa Phiêu Miểu các, Nguyên Diệu âm thầm quan sát và phát hiện rằng xác của Ngũ Độc cùng với Càn Khôn Linh Cổ đều Bạch Cơ đặt trong một trận pháp vẽ bằng chu sa.
Sau một đêm, xác của Ngũ Độc biến mất, chỉ còn chiếc Càn Khôn Linh Cổ.
Trong vài ngày qua, chiếc Càn Khôn Linh Cổ luôn đặt trong trận pháp, mỗi đêm đều hấp thụ khí linh của mặt trăng nhưng gì đổi. Cho đến hôm nay, chiếc Càn Khôn Linh Cổ bắt đầu phát ánh sáng vàng đỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-8-quyen-gia-lam/chuong-9-truong-menh.html.]
Chiều hôm đó, khi thấy ánh sáng vàng lấp lánh từ chiếc Càn Khôn Linh Cổ, Bạch Cơ : "Thành công ! Tối nay chắc là thể tất."
Bạch Cơ một bức thư nhờ hạc giấy mang . Vào lúc chạng vạng Thanh Minh đến thăm.
Thanh Minh chu đáo, đến tay . Hắn mang theo hai con rắn nhỏ thuộc hạ, một con cầm một gói quà, còn con ôm một bó sen và gương sen.
"Thú cưng nhỏ, vài ngày gặp, thật sự nhớ ngươi."
Thanh Minh với Nguyên Diệu khi mở cửa.
Nguyên Diệu : "Cảm ơn Thanh Minh quan tâm, mời . Bạch Cơ đặc biệt chuẩn rượu Kim Cốc đang chờ ở sân ."
Thanh Minh : "Tốt. Khi ngang qua bờ sông, thấy một hoa sen và gương sen nở , nên hái tặng các ngươi."
"Cảm ơn Thanh Minh ." Nguyên Diệu nhận lấy món quà và bó hoa sen.
Thanh Minh thẳng bên trong, tiến đến sân : "Bạch Cơ, uống rượu Kim Cốc!"
Bạch Cơ đang mái hiên, nàng chăm chú chiếc Càn Khôn Linh Cổ xa, trông vẻ đang suy nghĩ gì đó. Nghe thấy giọng của Thanh Minh, Bạch Cơ mới hồn, nàng nghiêng đầu : "Ta chuẩn nhiều cho ngươi, tối nay cứ tha hồ mà uống."
Thanh Minh ngay lập tức thấy chiếc Càn Khôn Linh Cổ đang phát sáng, tò mò hỏi: "Bạch Cơ đang luyện thứ gì ? Có vẻ như sắp thành ."
Bạch Cơ một cách bí ẩn và : "Một lát nữa, ngươi sẽ ."
Ly Nô thấy Thanh Minh đến bèn mang rượu Kim Cốc và một món điểm tâm tinh xảo lên. Trong đó nhiều nhất là những chiếc bánh ú mà Ly Nô gói trong mấy ngày qua. Ly Nô thể kiềm chế sự say mê gói bánh ú của nên gói nhiều, loại ngọt, loại mặn, khi Bạch Cơ mang tặng, vẫn còn nhiều.
Thanh Minh lấy một chiếc bánh ú, bóc , bên trong là loại bánh ú mặn cá khô.
Thanh Minh ăn một miếng, khỏi nhăn mặt : "Đây là mua ở ? là khó ăn..."
Ly Nô thấy, bèn : "Bánh ú thì gì mà khó ăn? Rõ ràng là ngon! Chỉ loài rắn các ngươi là vị giác, thứ gì ngon dở thôi!"
Bạch Cơ đỡ trán, : "Thanh Minh, bánh ú đều do Ly Nô tự . Bánh ú cá khô phần khác biệt, cần khả năng thưởng thức mới cảm nhận hương vị tinh tế của nó. loại bánh ú ngọt thì hương vị cũng khá ."
Thanh Minh im lặng đặt chiếc bánh ú xuống và bắt đầu ăn những món điểm tâm khác.
Hai con rắn nhỏthuộc hạ khi giao đồ xong lập tức ngoài con ngõ cụt phía ngoài Phiêu Miểu các chờ chủ nhân. Nguyên Diệu mời hai con rắn nhỏ trong đợi, nhưng họ dám, nhất quyết ở bên ngoài Phiêu Miểu các.
Nguyên Diệu đành lấy hai chiếc ghế xếp cho hai con rắn nhỏ chờ, mang , điểm tâm và bánh ú để họ ăn uống đợi. Nguyên Diệu đó chọn một bình sứ trắng tròn, đổ đầy nước giếng, cắm hoa sen giọt nước còn đọng bình.
Nguyên Diệu mang bình hoa sen đặt ở sân , bên cạnh Bạch Cơ và Thanh Minh, để họ uống rượu ngắm hoa sen. Làm xong việc, Nguyên Diệu mới xuống, cùng Bạch Cơ và Thanh Minh uống rượu, trò chuyện.
Khi Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Thanh Minh đang trò chuyện đầu cuối, bỗng nhiên chiếc Càn Khôn Linh Cổ bãi cỏ phát một tia sáng vàng rực, khiến con mèo đen nhỏ đang ăn bánh ú cá khô bên cạnh cũng giật .
Nắp của Càn Khôn Linh Cổ mở , từ bên trong từ từ tràn năm sợi tơ đỏ, vàng, xanh, trắng, đen. Chúng là sợi tơ thật mà là năm luồng linh khí. Bạch Cơ vui mừng : "Thành công !"
Bạch Cơ đặt ly rượu xuống, dậy đến bên chiếc Càn Khôn Linh Cổ. Nàng lặng lẽ chờ đợi cho đến khi ánh sáng vàng chiếc Càn Khôn Linh Cổ dần mờ , còn tràn "tơ ngũ sắc" nữa.
Nhìn đám "tơ ngũ sắc" bãi cỏ, Bạch Cơ nở một nụ . Nàng đưa bàn tay mềm mại của lên, phủ lên đám "tơ ngũ sắc" đó, miệng lẩm nhẩm chú.
Chỉ trong chớp mắt, những sợi tơ vô hình lập tức trở nên hữu hình, còn là những tia sáng màu mà thực sự biến thành những sợi tơ ngũ sắc.
Nguyên Diệu và Thanh Minh ngạc nhiên việc. Thanh Minh là phản ứng đầu tiên, : "Bạch Cơ cần xác của Ngũ Độc chỉ để luyện thành những sợi tơ ?"
Bạch Cơ mỉm gật đầu, : " ."
Bạch Cơ gọi Nguyên Diệu: "Hiên Chi, nhanh đến giúp mang những sợi tơ qua đây."
Nguyên Diệu lập tức dậy, đến lấy những sợi tơ.
Nguyên Diệu đống tơ ngũ sắc bên cạnh chiếc Càn Khôn Linh Cổ, phát hiện mỗi màu lượng khác . Đỏ nhiều nhất, vàng ít nhất.
Bạch Cơ căn dặn: "Hiên Chi, hãy tách các màu riêng , đừng để chúng trộn lẫn ."
Nguyên Diệu gật đầu, hỏi: "Bạch Cơ, tại năm màu khác thế?"
Bạch Cơ trả lời: "Yêu lực của Ngũ Độc giống , tinh hoa từ yêu lực của chúng luyện thành màu sắc riêng. Mỗi một màu, màu đỏ là Kim Hoàn, màu đen là A Khôi, màu xanh là Vong Xuyên, màu trắng là Thiểu Cát, màu vàng là Hoa Bảo."
Nghe , tay Nguyên Diệu khi cầm những sợi tơ ngũ sắc run lên.
Nguyên Diệu gượng : "Bạch Cơ luyện chúng thành sợi tơ để gì?"
Bạch Cơ : "Ngũ sắc tơ luyện từ Ngũ Độc thể dệt thành dây trường mệnh. Dây trường mệnh dệt từ Ngũ Độc thật sự thể trừ tà, chứ chỉ là tín ngưỡng tinh thần nữa."
"..."
Nguyên Diệu im lặng một lúc, khó khăn : "Bạch Cơ định dệt chúng thành dây trường mệnh?"
Bạch Cơ gật đầu, : " . Ta sẽ dệt ngay bây giờ, đêm nay thể dệt xong bốn sợi, một cho , một cho Hiên Chi, một cho Ly Nô, và một cho Thanh Minh. Đeo dây trường mệnh từ Ngũ Độc dịp Đoan Ngọ hiệu quả hơn nhiều dây trường mệnh thông thường. Ngũ Độc là độc trong các loại độc, dùng độc trị độc, đeo dây trường mệnh từ Ngũ Độc thể trừ tà khí, xua đuổi ma quỷ."
Ly Nô vui mừng : "Cảm ơn chủ nhân. Dây trường mệnh từ Ngũ Độc thể đuổi muỗi ? Gần đây muỗi nhiều quá, chúng đốt , đang thiếu một thứ để đuổi côn trùng."
"Ờm..." Bạch Cơ hỏi bất ngờ, nghĩ một lúc : "Chắc cũng thể. Dù muỗi là thức ăn của Ngũ Độc, chúng hẳn sẽ sợ Ngũ Độc."
Thanh Minh vui vẻ : "Bạch Cơ, hóa ngươi gọi đến là để tặng dây trường mệnh."
Bạch Cơ : " . Nhờ sự giúp đỡ của ngươi, chuyện của Ngũ Độc mới thể thuận lợi giải quyết."
Dưới ánh trăng, trong ánh sáng của bảy cây đèn đồng, Bạch Cơ uống rượu dệt dây trường mệnh.
Nguyên Diệu và Thanh Minh uống rượu, cuộn các sợi tơ ngũ sắc thành từng cuộn.
Thanh Minh cầm cuộn tơ đỏ cuộn xong, nhớ đến Kim Hoàn, nước mắt kiềm mà trào .
"Chủ nhân của đời , tình yêu của linh hồn , nay biến thành một cuộn tơ đỏ. Nàng biến thành tơ, chỉ còn thế gian , mà sống tiếp đây...?" Thanh Minh .
Nguyên Diệu há miệng định gì đó, nhưng nghĩ một lát, cuối cùng quyết định im lặng nữa. Hắn tiếp tục cúi đầu sắp xếp những sợi tơ màu xanh.
Ly Nô chỉ Càn Khôn linh cổ t.h.ả.m cỏ và : "Rắn , nếu ngươi đau buồn đến mức sống nữa thì hãy chui trong linh cổ . Chủ nhân sẽ thi pháp, vài ngày nữa ngươi cũng thể biến thành sợi tơ màu xanh. Khi đó sợi tơ xanh và sợi tơ đỏ thể kết thành một cái kết đồng tâm đấy!"
Thanh Minh lau khô nước mắt và : "Thôi bỏ qua kết đồng tâm ."
Bạch Cơ an ủi Thanh Minh: "Có duyên mà phận, đó cũng là chuyện thể tránh. Dây Trường Mệnh đeo tay cũng coi như một kỷ niệm. Sau ngươi nhớ nàng chỉ cần dây Trường Mệnh là như đang thấy nàng ." Trong khi , Bạch Cơ đan xong sợi dây Trường Mệnh đầu tiên.
Thanh Minh là khách nên Bạch Cơ đưa sợi dây Trường Mệnh đầu tiên cho .
Dưới ánh trăng, dây Trường Mệnh năm màu phát ánh sáng lung linh. Ngũ độc sống chung khi còn sống, khi c.h.ế.t cũng tiếp tục tồn tại hình thức như .
Thực , kỹ thì sự kết hợp màu đỏ, vàng, xanh, trắng, đen hài hòa, cũng quá mắt, nhưng khi đời gán cho chúng một ý nghĩa nào đó, thì chúng cũng tồn tại theo ý nghĩa đó.
Thanh Minh đeo dây Trường Mệnh lên cổ tay và : "À, Bạch Cơ, hiện giờ A Châu trở thành nô bộc của . Chính xác hơn nàng trở thành đầu bếp của ."
"Hả?!"
Nguyên Diệu khá bất ngờ.
Bạch Cơ cũng ngạc nhiên.
Thanh Minh giải thích: "Là như thế . Sau khi chúng rời , A Châu một thể quản lý Ngũ Độc U Phủ, nàng buộc giải tán phần lớn gia nhân. A Châu chỉ giữ vài hầu sống yên . yêu quái trong núi Mang để nàng yên. Chúng thấy A Châu một , yếu ớt, bèn đến cướp t.h.u.ố.c độc và tài sản trong Ngũ Độc U Phủ. Hôm đó, đến tìm Chúc Diệp việc, đường qua lãnh địa của Ngũ Độc U Phủ, tình cờ thấy yêu quái đang cướp bóc tài sản, còn A Châu đ.á.n.h gần c.h.ế.t. Ta g.i.ế.c yêu quái cứu A Châu. Ta thỏa thuận với A Châu rằng, nàng sẽ đầu bếp cho , nấu cháo và bánh ngon cho . Đổi sẽ bảo vệ nàng, giúp nàng giữ Ngũ Độc U Phủ, cho yêu quái quấy rối."
Nguyên Diệu cảm thấy phức tạp. Trong thế giới của yêu quái, chuyện sinh tồn luôn khắc nghiệt. việc A Châu nhận sự bảo hộ của Thanh Minh và thể sống yên từ đây cũng là điều .
Bạch Cơ : "Thanh Minh hơn tưởng nhiều."
Thanh Minh hài lòng: "Bạch Cơ đang khen đang mắng ?"
Bạch Cơ : "Tất nhiên là đang khen ngươi ."
Bạch Cơ nghĩ một lát : "Ngươi nhắc thì cũng quên mất, A Châu cũng nên một sợi dây Trường Mệnh. Không, nghĩ rằng so với dây Trường Mệnh, lẽ nàng sẽ thích một kỷ vật khác hơn."
Bạch Cơ cầm một đoạn tơ đỏ, bắt đầu đan một sợi dây Trường Mệnh màu đỏ thuần.
"Thanh Minh, hãy mang cái đến cho A Châu. Ta lấy xác của Kim Hoàn, thì trả cho nàng cái ."
Thanh Minh gật đầu.
Bạch Cơ đan dây Trường Mệnh, Nguyên Diệu sắp xếp sợi tơ, Thanh Minh ung dung uống rượu, chú mèo đen nhỏ chơi đùa t.h.ả.m cỏ, hai con rắn nhỏ uống và ăn bánh ú trong con ngõ cụt.
Một cơn gió đêm thổi qua, cỏ xanh cúi , hương sen tỏa ngát, mùa hạ đến.
(Dây Trường Mệnh - hết)
Hồi 5: Không Đình Điểu