Phiêu Miểu 8 - Quyển Già Lam - Hồi 3: Thực Mộng Mạc - Chương 1: Ác mộng
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:36:14
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thần Đô, Lạc Dương, đêm khuya thăm thẳm.
Trong thành Lạc Dương còn ánh đèn, bách tính đều say ngủ.
Dưới ánh và ánh trăng, trong các phường phố dày đặc của thành, từ mái nhà của mỗi hộ gia đình lặng lẽ bốc lên những sợi khói nhẹ.
Những làn khói dạng trong suốt, với đủ màu sắc, ngoài các màu cơ bản thường thấy như trắng, đen, đỏ, cam, vàng, lục, xanh, lam, tím, còn nhiều màu sắc kỳ diệu và rực rỡ hơn pha trộn từ chín màu khác .
Những làn khói đầy màu sắc từ mái nhà mỗi hộ gia đình trong thành Lạc Dương bay lên, lơ lửng giữa trung. Trong ánh trăng, khói trong suốt bay lượn, hàng trăm hàng nghìn màu sắc đung đưa xoay chuyển, giống như những con rắn đầy màu sắc đang múa theo nhịp nhạc khi nghệ nhân Ấn Độ thổi sáo, vô cùng linh động.
Như thể bầu trời đêm là một bức tranh, cảnh tượng giống như giọt mực màu rơi xuống nước, vết mực tan, nở bung như những sợi chỉ, tạo nên những dấu vết kỳ diệu.
Khói sắc màu bay lượn, cuộn xoáy, tạo thành những hình thù kỳ lạ và rực rỡ bầu trời đêm của thành Lạc Dương.
"Mi...uuu..."
Trên bầu trời đêm, vang lên một tiếng kêu dài và réo rắt.
Một con dị thú chạy vội ánh trăng.
Dị thú màu xám, lông bờm, bốn chân dài và đuôi ngắn.
Hình dạng của dị thú chút giống lợn rừng, lưng tròn, phần dần thu hẹp . Đầu của nó giống tê giác, nhưng chiếc mũi mềm như voi. Vì mũi của nó dài như voi, nên tổng thể giống lợn hơn.
Dị thú chạy điên cuồng giữa trung, như thể mất trí, đôi mắt phát ánh sáng đỏ rực quỷ dị.
Mỗi khi dị thú chạm những làn khói đầy màu sắc, nó lập tức há miệng, hút hết bụng.
Dị thú lao loạn trong khói, hút lấy hút để. Sau khi no nê, dị thú phát tiếng kêu "Mi...uuu...uuu...", chạy xa dần ánh trăng.
Trong thành Lạc Dương, những giấc mơ của con bắt đầu đổi, trong cơn ác mộng bắt đầu phát những tiếng mê đầy đau đớn.
Khi dị thú đang nuốt chửng khói sắc màu ánh trăng, tại chợ Nam, trong Phiêu Miểu các.
Tầng hai, trong phòng ngủ, Bạch Cơ đang say giấc.
Trong giấc mơ, là Tây Phương Cực Lạc, Bạch Cơ mơ thấy trở thành tổ của chúng Phật.
Tại vùng đất Phật kim quang, muôn loài vi diệu, Bạch Cơ ưu nhã tòa sen, hai tay đặt đầu gối, kết ấn trí tuệ. Tóc nàng búi thành hình sóng nước, lộ một đôi sừng rồng, mặc một chiếc áo cà sa màu vàng ánh kim. Toàn nàng tỏa muôn đạo kim quang, lưng là một vòng hào quang rực rỡ, lộng lẫy.
Trước mặt Bạch Cơ, hàng ngàn vị Phật và Bồ Tát cùng hàng vạn thiện nam tín nữ đang quỳ lắng Bạch Cơ giảng pháp.
Bên trái Bạch Cơ, đột nhiên xuất hiện một con mèo đen nhỏ. Mèo đen nhỏ ôm một con cá.
Bên Bạch Cơ, đột nhiên xuất hiện một thư sinh mặc áo xanh. Thư sinh nhỏ ôm sách.
Những chỗ xuất hiện bất ngờ quá quan trọng, thậm chí phần mơ hồ, chúng là trọng điểm của giấc mơ .
Trọng điểm là, trong giấc mơ , Bạch Cơ trở thành Phật Tổ, đang truyền giảng Phật pháp cho chúng sinh.
Bạch Cơ vô cùng vui vẻ, thỏa mãn, nàng các vị Phật và Bồ Tát, trong giấc mơ tận hưởng niềm hạnh phúc của việc đạt tâm nguyện.
Ta như , hoa trời rơi loạn.
Bạch Cơ như dòng suối chảy, ngừng giảng giải giáo lý của cho chúng sinh.
Bỗng nhiên, bầu trời nứt toạc, một bàn tay khổng lồ từ trời giáng xuống.
"Rồng yêu, ngừng ngay lời tà! Trả tòa sen cho ..." kèm theo âm thanh hùng hồn của Phật, bàn tay khổng lồ đó đè xuống Bạch Cơ, bao phủ nàng trong màn đen vô tận.
Bạch Cơ tiếp tục mơ, nàng mơ thấy núi tuyết và vực sâu, để sức mạnh của Bàn Cổ, nàng tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t Băng Di ma hóa. Sinh ly t.ử biệt, nàng đau đớn vô cùng, tâm can tan nát, từ đó mất trái tim.
Bạch Cơ mơ thấy đảo Kình Lạc, nàng chìm đắm trong g.i.ế.c chóc, ngừng khơi mào chiến tranh, bắt các bộ tộc thua trận hiến tế, mưu cầu lấp đầy trống trong lòng bằng những sinh mạng tươi trẻ. Vùng biển xung quanh đảo Kình Lạc đều nhuộm đỏ máu.
Bạch Cơ còn mơ thấy trận đại chiến giữa trời và đất, nàng giam đáy ao sen bảy báu, những chiếc xiềng lạnh lẽo trói buộc nàng, mỗi ngày đều chịu sự xâm nhập của băng lạnh và thiêu đốt của nghiệp hỏa, để thanh tẩy tội của trong sự dày vò của băng và lửa.
Đó là ký ức đau đớn nhất của Bạch Cơ, ác mộng khiến ký ức mà nàng cố ý phong ấn trong tâm thức bừng tỉnh.
Bạch Cơ trong giấc ngủ cau mày, phát những tiếng mê đầy đau khổ.
Tầng một, trong phòng ngủ của Nguyên Diệu.
Thư sinh ngủ ngon, đang một giấc mơ .
Mùa xuân, ánh nắng rực rỡ, trăm hoa đua nở. Nguyên Diệu, Bạch Cơ, Ly Nô tổ chức một bữa tiệc xuân ngoài đồng.
Những tham dự bữa tiệc cả và phi nhân, phi nhân gồm Hồ Thập Tam Lang, Công chúa Ngọc Quỷ, A Thử, Phượng Xí, Quỷ Vương, Đồi Mồi, Bối Đa La, Dạ Xoa... Những tham dự bữa tiệc là Vi Ngạn, Bùi Tiên, Vi Phi Yên, Quang Tạng Quốc Sư, Huyền Trang, Vương Duy... tất cả đều là những bạn bè mà quen và kết giao trong các sự kiện khác .
Trên bãi cỏ đầy hoa, một chiếc bàn lớn từ gỗ lê đặt sẵn, bàn đầy ắp các loại mỹ thực và rượu ngon, bạn bè quây quần bên bàn, cùng nâng ly uống rượu, tiếng rôm rả, vui vẻ vô cùng.
Trong giấc mơ của Nguyên Diệu, Bạch Cơ nho nhã, ôn hòa, khiêm tốn và lễ độ, nàng với tư cách là chủ nhân của bữa tiệc, giao tiếp mật với khách mời, năng đầy lý lẽ, là nhân nghĩa đạo đức, lời và hành động đều mực tuân thủ đạo Thánh hiền.
Trong giấc mơ của Nguyên Diệu, Ly Nô cũng còn ngang ngược hống hách, mà trở nên ngoan ngoãn, dịu dàng, chăm sóc chu đáo từng vị khách, ân cần nướng cá ngon cho , nhiệt tình rót rượu nho cho họ.
Bữa tiệc mùa xuân, hòa thuận, tiếng vui vẻ, tất cả đều hòa hợp và vui tươi đến lạ thường.
Bỗng nhiên, như một cơn bão lớn bất ngờ ập đến, một bóng đen xuất hiện tại bữa tiệc.
Đó là một Ma Phật khổng lồ với sáu cánh tay. Chính là Ma Tôn Ba Tuần.
Ba Tuần với khuôn mặt dữ tợn, ngạo mạn lớn, lật tung chiếc bàn đầy những món ngon, cho đám và phi nhân trong buổi tiệc hoảng loạn. Hắn bắt đầu cuộc tàn sát của .
Vi Ngạn là xui xẻo nhất, vì Ba Tuần xuất hiện ngay lưng . Không kịp chạy thoát, Ma Phật sáu tay bắt , xé đôi. "Đan Dương..." Nguyên Diệu đau đớn lên.
Ba Tuần bắt đầu đuổi theo Bùi Tiên. Bùi Tiên cũng thoát nổi, Ba Tuần vỗ một chưởng c.h.ế.t tươi. "Trọng Hoa..." Nguyên Diệu tuyệt vọng lên.
Mọi lập tức chạy trốn, hình Ba Tuần càng lúc càng lớn, như một gã khổng lồ, bắt đầu điên cuồng tàn sát. Hắn lúc thì vỗ c.h.ế.t Quang Tạng Quốc Sư, lúc thì nuốt chửng Hồ Thập Tam Lang, khi giẫm c.h.ế.t Công chúa Ngọc Quỷ, khi bắt lấy Ly Nô. Nguyên Diệu lo lắng và đau đớn tột cùng, xông lên đối đầu với Ba Tuần nhưng thể chống . Hắn cố gắng lao tới nhưng chẳng thể di chuyển chút nào.
Bạch Cơ hóa thành một con rồng trắng khổng lồ, chiến đấu với Ma Phật sáu tay giữa trung. Trời bỗng chốc mây đen kéo tới, sấm chớp vang rền. Rồng trắng và Ma Phật sáu tay ác đấu, dần dần sức lực yếu , chống nổi đối thủ. Ma Phật sáu tay mở rộng cánh tay khổng lồ, một tay bắt lấy đầu rồng trắng, một tay giữ chặt đuôi, bắt đầu dùng sức xé nó hai.
Nguyên Diệu đau đớn tột cùng, trong đầu là một màn đen kịt, tim như vỡ . Trong giấc mơ, Nguyên Diệu rên rỉ đau khổ, từ vị trí trái tim , từng sợi khí đen bắt đầu lan .
Bên trong phòng, con mèo đen đang chìm trong giấc ngủ mơ màng. Ly Nô cũng một giấc mơ.
Trong mơ là một buổi chiều bình yên, ở hậu viện của Phiêu Miểu các, Bạch Cơ và Nguyên Diệu nhàn rỗi việc gì , cùng uống trò chuyện. Ly Nô và Hồ Thập Tam Lang cùng nướng cá lò than đỏ. Cả hai đang thi xem ai nướng cá thơm ngon hơn. Cược là khô cá thơm và gà bọc hồ lô.
Nếu Ly Nô thắng, Hồ Thập Tam Lang sẽ mua cho một tháng khô cá thơm. Nếu Hồ Thập Tam Lang thắng, Ly Nô sẽ mời ăn gà bọc hồ lô suốt một tháng. Trọng tài là Bạch Cơ và Nguyên Diệu.
Như thường lệ, Ly Nô và Hồ Thập Tam Lang thi tài thỉnh thoảng cãi cọ, chê bai tài nấu nướng của . Vì Ly Nô giỏi cãi vã, thể dễ dàng hai việc cùng lúc, nên chú tâm nướng cá mà vẫn thể tiện miệng châm chọc Hồ Thập Tam Lang vài câu. Hồ Thập Tam Lang phân tâm để trả lời trả, nên chú ý tới lửa than, cá của nướng cháy.
Ly Nô vui mừng khôn xiết, nghĩ rằng sẽ thắng và một tháng khô cá thơm. Ai ngờ, Dạ Xoa bỗng nhiên xông Phiêu Miểu các. Dạ Xoa mặc một bộ đồ tang màu trắng, thấy Ly Nô lập tức dậm chân : "Mèo đen! Ngươi còn tâm trạng ở đây nướng cá ăn. Muội Đồi Mồi của ngươi c.h.ế.t kìa!"
"Ôi?!!"
Ly Nô sững sờ. Dạ Xoa vung cây gậy tang, : "Không từ xuất hiện một con yêu trùng ăn trộm tiên đan, nó dẫn theo một đám yêu quái đến khu vực Bình Khang để cướp địa bàn của Ác Quỷ Đạo. Đồi Mồi lập công, tự nguyện tiên phong, nhưng yêu trùng c.ắ.n c.h.ế.t. Quỷ Vương Bệ hạ và chúng đang tổ chức tang lễ cho Đồi Mồi, ngươi là ca ca ruột của nó, mau tới dự tang lễ, cuối khi chôn cất ."
"..."
Ly Nô chỉ cảm thấy trời đất cuồng, mắt tối sầm , gần như vững.
Cá nướng của Ly Nô rơi xuống lò than, lập tức cháy đen. Ly Nô trong lòng buồn bã, vô cùng đau khổ. Trong giấc mơ, con mèo đen phát những tiếng rên rỉ đau đớn.
Tại Thái Sơ Cung, điện Thượng Dương, Võ Tắc Thiên long sàng và chìm sâu giấc ngủ. Trong mơ, Võ Tắc Thiên mặc một bộ hoàng bào chín con rồng, đầu đội mũ ngọc trắng, Minh Đường, nhận lễ bái của bá quan và đón tiếp các sứ thần từ vạn nước.
Trong mơ, đế quốc Đại Chu trời yên biển lặng, quốc lực ngày càng hùng mạnh, bản đồ mở rộng gấp ba so với thời Đại Đường. Trong mơ, quốc khố đầy ắp vàng bạc vải vóc, Hàn Gia Thương đầy ắp lúa gạo, vì chứa hết nên xây dựng thêm kho lương lớn hơn.
Bách tính an cư lạc nghiệp, dân gian ai khổ đau, đều ca ngợi nữ đế là một vị minh quân hiếm trong lịch sử. Võ Tắc Thiên ban đầu đắm trong giấc mộng vương đồ bá nghiệp, tâm trạng vô cùng thoải mái.
Không vì , cảnh trong mơ đột nhiên biến đổi, Võ Tắc Thiên mơ thấy dần dần già . Trong gương đồng, nữ đế tóc bạc trắng, nếp nhăn hiện lên nơi khóe mắt, răng cũng dần rụng hết. Nữ đế dần dần già yếu, đổ một cơn bệnh nặng, long sàng, trong lòng dâng lên một cảm giác bất lực, chỉ cảm thấy sắp thể giữ quyền lực của đế quốc nữa .
Bỗng nhiên, hoàng cung bắt đầu bốc cháy, bên ngoài cung truyền đến tiếng binh khí và sự c.h.é.m g.i.ế.c.
Võ Tắc Thiên gắng gượng chống đỡ cơ thể, ánh mắt mờ đục ngoài điện. Trong đôi mắt lão hóa của , nữ đế sắp c.h.ế.t thấy một nhóm văn thần võ tướng vây quanh con trai bà xông trong điện. Đối diện với nữ đế già nua bất lực, những thần t.ử và con trai bỗng đổi thái độ từ đây, còn sự phục tùng và khiêm nhường, mà ép buộc bà thoái vị, giao quyền lực. Võ Tắc Thiên vô cùng đau khổ, nhưng thể gì . Trong giấc mơ, Võ Tắc Thiên nhíu mày, phát những tiếng rên rỉ đau đớn.
*
Thế giới giữa xuân, hoa nở khắp Lạc Dương.
Chợ Nam, Phiêu Miểu các.
Mấy ngày nay, khí ở Phiêu Miểu các vô cùng ảm đạm. Bạch Cơ phần lớn thời gian đều buồn bã vui. Ly Nô thì hầu như lúc nào cũng ủ rũ. Nguyên Diệu mấy ngày nay thường xuyên gặp ác mộng, dù rõ rằng mộng chỉ là hư ảo, nhưng vẫn ảnh hưởng đến tâm trạng hàng ngày, khiến cũng trở nên vui.
Ngày hôm đó, khi thức dậy, cả ba Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô đều mang vẻ mệt mỏi như ngủ ngon, đôi mắt thâm quầng. Ly Nô uể oải chuẩn bữa sáng, Bạch Cơ và Nguyên Diệu buồn bã ăn xong, cả ba đều tâm trạng chuyện nhiều. Nguyên Diệu nhận thấy từ khi ăn sáng xong, Bạch Cơ bắt đầu tìm kiếm thứ gì đó trong Phiêu Miểu các.
Thỉnh thoảng, Bạch Cơ quanh đại sảnh và gian trong, tìm kiếm ở các góc kẹt của kệ hàng và tủ đa bảo. Đôi lúc, nàng kéo tấm rèm tre, dịch chuyển bàn ngọc xanh, qua đặt thứ trở vị trí cũ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-8-quyen-gia-lam/hoi-3-thuc-mong-mac-chuong-1-ac-mong.html.]
Đôi lúc, Bạch Cơ còn lục lọi giữa những bụi cây và cỏ dại trong sân , thậm chí nàng còn thò đầu chiếc giếng cổ, sâu bên trong giếng tối tăm. Nguyên Diệu vốn định hỏi Bạch Cơ đang tìm cái gì, nhưng thấy nàng bận rộn với vẻ mặt nghiêm túc, nên tiện quấy rầy.
Đợi đến khi Bạch Cơ xuống, bắt đầu uống bên bàn ngọc xanh, Nguyên Diệu mới hỏi: "Bạch Cơ, cả buổi sáng nay ngươi tìm gì ?"
Bạch Cơ nâng tách , thở dài một tiếng : "Hiên Chi, đang tìm khiếu hài hước của . Dường như đ.á.n.h mất nó."
"Khiếu hài hước cũng thể mất ?!"
Nguyên Diệu ngạc nhiên. Bạch Cơ trả lời: "Không nó thể mất , nhưng gần đây thật sự còn chút hài hước nào, nên tạm nghĩ là nó mất và thử tìm xem thể tìm ."
Nguyên Diệu đổ mồ hôi, : "Bạch Cơ vốn thứ gọi là khiếu hài hước, tìm cũng chỉ là công cốc thôi."
Bạch Cơ vui, : "Hiên Chi mới là khiếu hài hước."
Bạch Cơ lặng lẽ, buồn bã. Con mèo đen cũng ủ rũ đệm mềm. Gần đây nó ít, tâm trạng cũng uể oải, thậm chí cũng lười cãi với Nguyên Diệu. Tiểu thư sinh cũng buồn bã. Gần đây, thường xuyên gặp những giấc mơ vui, trong mơ luôn xảy những chuyện buồn bã, đau khổ, khiến khi tỉnh dậy đều cảm thấy chán nản.
Nguyên Diệu thở dài, : "Không , gần đây luôn mơ thấy những giấc mơ khiến đau khổ. Dù rõ giấc mơ chỉ là hư ảo, nhưng khi tỉnh dậy, nghĩ những gì xảy trong mơ vẫn khiến vui."
Con mèo đen lên tiếng: "Gia cũng ."
"Hiên Chi, Ly Nô, các khiếu cũng thỉnh thoảng gặp ác mộng ?"
Bạch Cơ , ngạc nhiên hỏi. Nguyên Diệu trả lời: "Chẳng lẽ Bạch Cơ cũng như ?"
Ly Nô : " , chủ nhân, Ly Nô gần đây thường mơ thấy Đồi Mồi c.h.ế.t, dù rõ đó chỉ là mơ, nhưng tỉnh dậy vẫn cảm thấy buồn bã."
Bạch Cơ hỏi: "Các ngươi bắt đầu gặp ác mộng từ khi nào?"
Nguyên Diệu : "Mấy ngày gần đây."
Ly Nô trả lời: "Từ hôm Xuân Phân, tức là bảy ngày ."
Bạch Cơ dường như nhớ điều gì đó. Nàng đặt tách xuống, dậy, đến tủ đa bảo lấy một chiếc gương đồng trang trí hoa văn ốc biển. Bạch Cơ cầm chiếc gương đồng, bước đến bên cửa sổ, đưa gương về phía ánh sáng.
Bạch Cơ tập trung tĩnh khí, đôi mắt biến thành màu vàng, nàng dùng linh lực hình ảnh của trong gương. Trong gương đồng, giữa trán của Bạch Cơ một vết đen. Bạch Cơ dùng đôi mắt vàng Nguyên Diệu và Ly Nô. Trên trán Nguyên Diệu, cũng một vết đen. Con mèo đen thì đen, khó thấy vết đen nào, nhưng trán nó, mơ hồ một làn khói đen bao phủ.
Bạch Cơ đặt gương xuống, : "Thì là . Gần đây luôn gặp ác mộng, ban ngày cũng vui vẻ, cứ tưởng là do mất khiếu hài hước. Không ngờ là do những giấc mộng ăn mất!"
Nguyên Diệu , tò mò hỏi: "Bạch Cơ, ăn mất giấc mộng là ?"
Bạch Cơ giải thích: "Người và phi nhân đều cần ngủ. Khi ngủ say, sinh linh sẽ mơ. Giấc mơ là kết quả của tinh khí, sẽ tràn khỏi cơ thể sinh linh và bay lơ lửng xung quanh. Trạng thái giấc mơ bay khỏi cơ thể và phi nhân, chúng tạm gọi nó là "tơ mộng". Vì giấc mơ xuất phát từ não bộ, nên "tơ mộng" sẽ từ đầu thoát , bay ngoài cơ thể. Một đầu của "tơ mộng" nối với não bộ của sinh linh, đầu xuyên qua tất cả những tồn tại hữu hình và vô hình, bay lơ lửng trung, kéo dài vô tận. Nếu "tơ mộng" của A và B trong lúc bay lơ lửng sự rối rắm hoặc giao nhất định, họ sẽ mơ thấy những điều tương tự ."
Thấy hai gặp . Thông thường, "tơ mộng" của sinh linh sẽ trôi nổi khắp nơi trong thế giới hữu hạn vô hạn khi sinh linh chìm giấc ngủ, vấn đề gì và cũng nguy hiểm. nếu gặp một sinh linh nào đó khả năng thấy "tơ mộng", chạm "tơ mộng", thì sẽ nguy hiểm. Nếu "tơ mộng" của giấc mơ ăn mất, con hoặc phi nhân sẽ rơi ác mộng. Việc liên tục gặp ác mộng sẽ ảnh hưởng đến tinh thần, thậm chí nghiêm trọng hơn thể đe dọa tính mạng."
Nguyên Diệu vô cùng ngạc nhiên.
"Giấc mơ cũng thể ăn mất ư?!"
Bạch Cơ gật đầu.
"Ban đầu nhận , chỉ nghĩ rằng ngẫu nhiên gặp ác mộng. khi các ngươi rằng các ngươi cũng như , mới dùng linh lực kiểm tra, quả nhiên ấn đường của chúng đều dấu vết màu đen, đó là dấu vết do giấc mơ ăn mất để . Tiện thể thêm, nếu ác mộng ăn mất thì đó là một chuyện may mắn, sẽ cho tâm trạng trở nên vui vẻ. Nếu ác mộng ăn mất, ấn đường sẽ xuất hiện một ánh sáng nhạt."
Ly Nô hỏi: "Chủ nhân, ý ngài là ai đó ăn mất giấc mơ của chúng . Hãy cho Ly Nô là ai ăn? Ly Nô sẽ ăn nó ngay!"
Bạch Cơ : "Chắc chắn là một phi nhân nào đó. Ta nghĩ rằng ít phi nhân thể ăn giấc mơ trực tiếp hoặc gián tiếp. Tuy nhiên, bình thường để tâm ghi nhớ, giờ nghĩ cũng thể nhớ , để lật sổ ghi chép về yêu quái."
Có hướng cố gắng, tâm trạng của Bạch Cơ trở nên phấn chấn hơn, khi đặt chiếc gương đồng với họa tiết ốc biển xuống, nàng lập tức lên kho tầng hai tìm kiếm sách cổ.
Ly Nô cố gắng giữ tinh thần, chợ mua cá.
Thư sinh cố gắng giữ tinh thần, ở quầy hàng trông cửa tiệm.
Kể từ khi gặp Bạch Cơ và Ly Nô, thế giới của Nguyên Diệu đổi, luôn những chuyện từng thấy xảy , còn gặp gỡ đủ loại tồn tại kỳ lạ.
Giấc mơ của con và phi nhân thể hóa thành tơ mộng, thậm chí phi nhân thần kỳ ăn mất, đúng là một chuyện kỳ diệu vô cùng.
Phi nhân ăn giấc mơ rốt cuộc là thứ gì? Nó tên gì? Hình dáng thế nào? Đến từ ? Tại ăn giấc mơ?
Nguyên Diệu đang mơ màng suy nghĩ thì đột nhiên hai bước Phiêu Miểu các.
Đó là hai nam t.ử đẽ mặc trang phục sang trọng.
Một cao lớn, mày kiếm mắt , sống mũi cao, dung mạo vô cùng tuấn tú, tỏa khí chất hùng. Người thì dáng thanh tú, môi đỏ răng trắng, dung nhan tuấn mỹ, giống như một đóa sen rung rinh trong gió.
Nguyên Diệu thấy lập tức nhận ngay, đó chính là Trương Dịch Chi và Trương Xương Tông.
Trương Dịch Chi và Trương Xương Tông là hai , họ dung mạo tuấn tú, khéo léo, đều là sủng thần của Võ Tắc Thiên, phục vụ trong cung.
Nữ đế lập một phủ gọi là Khống Hạc Phủ cho Trương thị, bổ nhiệm Trương Dịch Chi Tả Phủ Lệnh, kiêm Tư Vệ Thiếu Khanh. Trương Xương Tông phong Hữu Phủ Lệnh, kiêm Xuân Quan Thị Lang.
Khống Hạc Phủ còn gọi là Khống Hạc Giám, là một cơ quan văn nghệ, công việc chính là biên tập thơ văn của xưa hoặc các thi nhân đương thời, biên soạn thành tập.
Công việc thứ hai là trong các yến tiệc cung đình, những nam t.ử của Khống Hạc Giám trình diễn tài nghệ, phụng sự và vui lòng Hoàng Hậu. Thành viên chính của Khống Hạc Giám ngoài Trương thị còn Lý Khuông Tú, Cát Húc, Tiết Cử, Nghiêm Triều Ẩn, Tống Chi Vấn, Quách Nguyên Chấn v.v.
Nguyên Diệu từng theo Bạch Cơ dự vài yến tiệc cung đình, từng gặp Trương Dịch Chi và Trương Xương Tông.
Nguyên Diệu từng tiếp xúc với Trương Dịch Chi, chỉ quen mặt, thể là thích ghét. nhiều duyên nợ với Trương Xương Tông, vài tiếp xúc, cứ thấy Trương Xương Tông là đau đầu.
Trương Xương Tông cũng thích Nguyên Diệu, mỗi thấy là khó chịu, chỉ gọi là " xí."
Huynh Trương thị nhờ nhan sắc mà phục vụ , cần duy trì vẻ ngoài mỹ lệ, họ giao dịch mua bán d.ư.ợ.c phẩm với Bạch Cơ, thường xuyên qua mua bán.
Huynh Trương thị định kỳ mua những loại phấn hương từ xương mỹ nhân nghiền thành, son từ m.á.u mỹ nhân chế thành, công thức bí mật, cách đẫm máu, cần phép thuật gia trì, Nguyên Diệu thấy mà tê đầu.
Huynh Trương thị đến thăm chắc là để lấy phấn hương và son môi.
Nguyên Diệu cố gắng chịu đựng, chào đón: "Hai vị Trương phủ lệnh lâu gặp, đến lấy phấn hương và son môi ? Xin mời bên trong . Tiểu sinh sẽ lên lầu mời Bạch Cơ xuống."
Trương Xương Tông thấy Nguyên Diệu ghét bỏ, mặt , để ý đến .
Trương Dịch Chi nhiệt tình với Nguyên Diệu, tiến lên nắm lấy tay Nguyên Diệu, thiết : "Nguyên , mấy gặp tại yến tiệc trong cung, cũng thường nhắc đến , nhưng vẫn dịp cận. Hôm nay thấy , chỉ cảm thấy hợp ý. Tuy rằng chúng đến thăm Bạch Cơ, nhưng vẫn trò chuyện cùng nhiều hơn."
Nguyên Diệu vô cùng ngạc nhiên.
"Trương phủ lệnh, ngài quá khách khí , tiểu sinh thực sự ưu ái quá mức..."
Trương Xương Tông cũng ngạc nhiên. Hắn rằng trưởng của luôn chú trọng đến các mối quan hệ, giỏi đoán ý khác, thu phục lòng , nhưng hiểu tại trưởng thu phục một kẻ thấp kém như Nguyên Diệu. Hắn cảm thấy đối với Nguyên Diệu, chẳng cần tốn sức mưu kế, thậm chí cần đến .
Trương Dịch Chi thiết : "Gì mà phủ lệnh với phủ lệnh, Nguyên , cứ gọi là Ngũ Lang. Huynh nhớ đến trưởng xa xôi của , trưởng cũng giống , văn nhã và tuấn tú. Khi còn nhỏ, trưởng thương , nghĩ đến trưởng, lòng thấy ấm áp, thấy cũng khiến khỏi cảm thấy ấm lòng, sinh ý cận."
Nguyên Diệu thế nào sự thiện cố ý của Trương Dịch Chi.
"Tiểu sinh dám nhận là trưởng của ngài. Ngũ Lang, xin hãy gọi tiểu sinh là Hiên Chi."
"Hiên Chi, quê quán ngươi ở ? Đã thành gia lập thất ? Trong nhà còn những ai? Gần đây ngươi đang sách gì?"
Trương Dịch Chi dường như quên mất mục đích của , nắm tay Nguyên Diệu, cùng bước gian trong, kề đàm đạo.
Nguyên Diệu còn cách nào, đành trả lời.
Vì Trương Dịch Chi nhiệt tình, lời chân thành, cách an ủi lòng , nên một hồi trò chuyện tâm giao, Nguyên Diệu cũng còn ác cảm với , chỉ cảm thấy là dễ gần.
Trương Xương Tông mà thấy sốt ruột, nhưng dám cắt ngang cuộc trò chuyện của trưởng, chỉ thể yên bên gian trưng bày báu vật, ngắm nghía những tranh chữ, bình hoa, hương liệu và các đồ vật linh tinh khác.
Trương Dịch Chi bước Phiêu Miểu các, vội gặp Bạch Cơ, mà trò chuyện với Nguyên Diệu suốt nửa canh giờ.
Trước sự nhiệt tình của Trương Dịch Chi, Nguyên Diệu tìm cơ hội thích hợp để thoát và mời Bạch Cơ.
May , dường như Bạch Cơ tìm thấy điều gì đó trong cuốn bút ký về yêu quái, bèn phấn khởi bước xuống lầu.
"Hiên Chi, nghĩ một chuyện thú vị!" Bạch Cơ xuống lầu lớn tiếng .
Khi Bạch Cơ thấy Nguyên Diệu và Trương Dịch Chi đang nắm tay bên bàn đá ngọc xanh trò chuyện, còn Trương Xương Tông thì buồn chán bên gian trưng bày, nàng mới là Phiêu Miểu các khách đến.
Bạch Cơ khuôn mặt một nụ thiện, : "Chà! là hiếm khách quý, Ngũ Lang, Lục Lang hôm nay nhã hứng đến Phiêu Miểu các ?"
Trương Dịch Chi lúc mới buông tay Nguyên Diệu, dậy hành lễ và : "Bạch Cơ, hôm nay chúng đến đây là để mua đồ."
Bạch Cơ bước tới, xuống bên bàn đá ngọc xanh.
"Vậy hai vị mua gì?"