Phiêu Miểu 9 - Quyển Ta Bà - Chương 10: Chiếc bè gỗ
Cập nhật lúc: 2025-11-12 14:28:38
Lượt xem: 104
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bước căn nhà nhỏ, Bạch Cơ quanh bốn phía, vẻ mặt đầy ẩn ý.
Bạch Cơ thở dài: "Chỉ là một cái bè gỗ rách nát mà thôi, mà biến thành căn nhà nhỏ ấm cúng. Để hàn gắn linh hồn của , con thật đúng là tô điểm cho ký ức của bản , còn tự bịa nữa."
Nguyên Diệu hiểu lắm, đang định mở miệng hỏi.
Nào ngờ, tiếng bước chân của Bạch Cơ và Nguyên Diệu đ.á.n.h thức Già La đang ngủ trưa.
Già La dậy, dụi mắt, vẻ mặt kinh ngạc.
"Ơ? Sao hai Ma Da?!"
Bạch Cơ : "Quả nhiên là bất cứ ai bước ảo cảnh của ngươi đều sẽ thành Ma Da nhỉ! Già La, phúc Ma Da của ngươi , vì chấp niệm của ngươi giam cầm, c.h.ế.t đói trong mê cung trái tim của ngươi."
Già La vô cùng hoang mang, Bạch Cơ đang gì. Vẻ hoang mang của là thật, thật sự hiểu, chứ giả vờ.
Bạch Cơ hiểu rõ, một mà ngay cả bản cũng lừa dối thì cách nào giao tiếp bình thường . Bất kể bạn gì với họ cũng đều vô ích. Cách hiệu quả nhất là thô bạo đập tan lời dối của họ, phá vỡ ảo tưởng của họ, kéo họ về thực tại.
Thế là Bạch Cơ bèn xoay Kinh luân trong tay và niệm Lục Tự Chân Ngôn.
"Án Ma Ni Bát Mê Hồng..."
Trong nháy mắt, trời đất rung chuyển, ảo cảnh dần dần sụp đổ.
Căn nhà nhỏ từ từ biến mất.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Già La ba đang một chiếc bè gỗ cũ nát chịu nổi.
Ao nước bao quanh căn nhà nhỏ cũng biến mất, biến thành biển cả mênh m.ô.n.g vô tận.
Nguyên Diệu quan sát chiếc bè gỗ, giống hệt như những gì thấy trong ký ức của Già La.
Không buồm, mái chèo, một mái che sơ sài, vài mảnh vải rách, một cái bát, một cái gáo gỗ. Một bộ xương khô lóc sạch thịt phơi ánh nắng mặt trời, khiến lạnh gáy.
Điều giống với những gì Nguyên Diệu thấy trong ký ức của Già La là, lúc bè gỗ, Già La và Ma Da gầy trơ xương vì đói.
Giờ phút , giữa biển cả mênh m.ô.n.g chỉ ba Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Già La.
Ngay khoảnh khắc thấy bộ xương trắng, Già La bèn ngã xuống bè gỗ, run rẩy, vẻ mặt đau đớn.
Bạch Cơ hỏi: "Già La, ngươi nhớ ?"
Già La đột ngột ngẩng đầu, dường như tỉnh táo hơn một chút, mà nhận Bạch Cơ, Nguyên Diệu là Ma Da.
Già La kinh hãi : "Đây là ? Tại ở đây?! Hai là ai? Ma Da của ? Ma Da ?"
Bạch Cơ lộ một tia bất đắc dĩ: "Vẫn còn u mê tỉnh ngộ."
Bạch Cơ xoay Kinh luân một nữa, niệm Lục Tự Chân Ngôn.
"Án Ma Ni Bát Mê Hồng..."
Cảnh tượng đổi.
Vẫn là chiếc bè gỗ cũ nát .
Bộ xương trắng biến mất.
Hai đang bè, một là hòa thượng thương ở chân, một là Già La.
Hai trôi dạt biển một thời gian, đều vì lâu ngày gì ăn, đói bụng mà mặt vàng mày vọt, còn chút sức sống.
Trên đôi ủng của Già La cắm một con d.a.o găm phòng . Hắn liếc vị hòa thượng yếu ớt, con d.a.o găm trong ủng với vẻ mặt phức tạp, như đang suy nghĩ điều gì.
Già La đang cùng Bạch Cơ và Nguyên Diệu thấy cảnh , sắc mặt lập tức méo mó, trông như ma quỷ.
Bạch Cơ cất tiếng: "Già La, ngươi nhớ ?"
Già La hai tay ôm đầu, gào lớn: "Ma Da ? Ma Da ở ? Hai các ngươi giấu Ma Da của ?"
Bạch Cơ thở dài một tiếng thể thấy.
Mà trong ảo cảnh, Già La gầy yếu rút d.a.o găm , đột nhiên lao về phía vị hòa thượng đang suy yếu, một d.a.o g.i.ế.c c.h.ế.t ông .
Giữa khuôn mặt đầy m.á.u tươi, Già La trong ảo cảnh bắt đầu cắt thịt mà ăn. Hắn như một con mãnh thú đói khát, đang vì lấp đầy cái bụng mà nuốt chửng m.á.u thịt của đồng loại.
Nhìn thấy cảnh , Nguyên Diệu lập tức sững sờ. Ký ức của Già La mà thấy, như thế . Trong ký ức của Già La, là Ma Da tàn nhẫn g.i.ế.c c.h.ế.t vị hòa thượng để hai cùng ăn.
Nguyên Diệu đang định mở miệng hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-9-quyen-ta-ba/chuong-10-chiec-be-go.html.]
Bạch Cơ lạnh lùng : "Già La, ngươi nên tỉnh táo ! Từ đến nay từng Ma Da. Lúc lên thuyền buôn ngươi chỉ một . Có lẽ, ở cố quốc xa xôi của ngươi, quả thực một nữ tử tên là Ma Da, nàng là ngươi yêu đơn phương tha thiết, hoặc cũng thể nàng thực sự từng yêu ngươi, nhưng nàng cùng ngươi lên thuyền buôn. Ngươi một lên thuyền Trung Thổ. Sau khi gặp nạn biển, ngươi và vị tăng nhân may mắn sống sót, cùng trôi dạt bè. Để sinh tồn, ngươi g.i.ế.c ông , ăn m.á.u thịt của ông . Không là để trốn tránh cảm giác tội vì g.i.ế.c ăn thịt là để trốn tránh cảm giác cô đơn khi tuyệt vọng trôi dạt một , ngươi ảo tưởng yêu của là Ma Da. Có lẽ nàng bầu bạn ngươi sẽ nhận sự an ủi ấm áp. Có lẽ đổ tội ác g.i.ế.c cho nàng, nội tâm của ngươi sẽ bớt dày vò, đến mức phát điên."
Cơ thể Già La run lên như cầy sấy, khuôn mặt tuấn tú của vì đau đớn mà méo mó, trông vô cùng đáng sợ.
"Lại thể là như ? Ma Da, Ma Da của , Ma Da yêu sâu đậm, nàng chỉ là một ảo ảnh hư cấu đáng thương..." Già La đau buồn và tuyệt vọng .
Bạch Cơ những lời còn lạnh lùng hơn.
"Già La, ngươi cần cảm thấy đau buồn, bởi vì chỉ Ma Da là một ảo ảnh hư cấu, mà ngươi cũng là một ảo ảnh hư cấu. Trên thế giới hề ngươi. Ngươi bao giờ bước khỏi đại dương vô tận đó."
"Hả?!" Già La mặt đầy hoang mang.
Nguyên Diệu cũng vô cùng hoang mang.
Bạch Cơ tiếp tục: "Đối với con , hành trình biển cả đầy rẫy nguy hiểm. Có mất mạng giữa biển khơi. Có tuy sống sót nhưng đ.á.n.h mất linh hồn giữa biển khơi."
Già La run rẩy : "Chẳng lẽ c.h.ế.t ? Ta là một bóng ma giữa biển ?"
Bạch Cơ : "Không, ngươi vẫn sống, đến nay ngươi vẫn sống . Chỉ là của ngươi lên bờ, nhưng linh hồn thì cả đời từng rời khỏi vùng biển đó."
Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Bạch Cơ, rốt cuộc là chuyện gì thế? Tiểu sinh mà đầy bụng nghi vấn, nên giờ cũng thấy đói bụng nữa."
Bạch Cơ khỏi bật .
"Ra là nghi vấn cũng thể lấp đầy cái bụng đói ."
Mặt Nguyên Diệu đỏ bừng.
Bạch Cơ trêu chọc Nguyên Diệu nữa, trong mắt nàng lộ một sự thương cảm, đưa tay chỉ về phía vị hòa thượng Già La g.i.ế.c c.h.ế.t.
"Trong chuyến trôi dạt tuyệt vọng , cuối cùng sống sót là ông ."
Nguyên Diệu kinh ngạc.
Một c.h.ế.t thể là cuối cùng sống sót?!
Già La cũng khó hiểu.
Bạch Cơ chậm rãi : "Pháp danh của ông dịch sang tiếng Hán là Phù Chu."
Phương trượng Phù Chu?!
Nguyên Diệu kinh hãi thất sắc.
Khi cái tên Phù Chu Bạch Cơ , thứ xung quanh đổi.
Bè gỗ biến mất, biển cả biến mất, chỉ còn một rừng trúc xanh biếc.
Chính là núi của chùa Pháp Vân.
Trong rừng trúc, một tảng đá, một vị lão tăng lông mày bạc trắng đang nhắm mắt thiền. Ông đang nhập định thiền, lá trúc rơi tăng bào, ông cũng hề .
Nguyên Diệu kỹ, chính là phương trượng Phù Chu.
Già La liếc vị lão tăng lông mày bạc trắng thì như sét đánh, sững sờ im.
Bạch Cơ : "Già La, ngươi trôi dạt biển mấy tháng trời, khi sắp c.h.ế.t, một thuyền buôn Trung Thổ ngang qua cứu vớt. Sau khi cứu, ngươi còn tục niệm, từ bỏ ý định ban đầu đến Trung Thổ ăn. Ngươi thế phận của Phù Chu trở thành một tăng nhân. Ngươi với rằng khi gặp nạn biển, ngươi may mắn sống sót, một trôi dạt biển. Nhờ Phật Tổ che chở, hiển linh thần tích, ngươi mới thể ở biển mấy tháng, ăn bất cứ thức ăn gì, chỉ dựa tín ngưỡng thành kính mà sống sót. Thần tích Phật Tổ hiển linh khiến ngươi nổi danh, khi đến Trung Thổ, ngươi bèn chùa Pháp Vân, cuối cùng trở thành phương trượng. Ngày nay, trong chùa Pháp Vân vẫn còn lưu truyền về chuyến hành trình kỳ diệu biển năm đó của ngươi. Ngươi sống sót lên bờ nhưng vĩnh viễn bỏ chính ngoài biển khơi, và quên mất con thật của ."
Trên mặt Già La lộ vẻ bi ai, thoáng hiện một sự mờ mịt.
"Lại thể là như ? Vậy tại ở đây? Ta rốt cuộc là gì? Ta là Phù Chu? Hay là Già La?"
Bạch Cơ : "Ngươi là ai cả, ngươi chỉ là một ảo ảnh hư cấu. Điều mà phương trượng Phù Chu cả đời quên nhất chính là đoạn quá khứ trôi dạt biển đó. vì để tuyên dương thần tích của Phật Tổ, ông thể nhắc đoạn ký ức đó mặt . Mặc dù, điều ông lặp lặp đều là lời dối hư cấu, nhưng khi con dối thì sự thật vẫn sẽ ngừng hiện lên trong đầu. Phương trượng Phù Chu cả đời đều liều mạng đè nén sự thật, ông cố gắng xóa bỏ ký ức thật, xóa sạch dấu vết của thanh niên tên Già La khỏi tâm trí . Những năm , phương trượng Phù Chu , thậm chí chính ông cũng quên mất từng là Già La. Cho đến mấy năm nay, ông già yếu , trí nhớ suy giảm, ý chí cũng bạc nhược. Ông mắc chứng lú lẫn, bắt đầu quên thứ, Già La cũng theo đó chạy trở tâm trí ông . Nếu sự tồn tại của Kinh luân, chuyện cũng chỉ là hoạt động nội tâm của một vị lão tăng tuổi xế chiều, sẽ mờ nhạt giữa hư ảo và chân thực, gây hậu quả nghiêm trọng như . Kinh luân sở hữu sức mạnh thần kỳ, nó mượn chấp niệm của phương trượng Phù Chu và tạo ngươi. Chấp niệm thể buông bỏ trong lòng ông và cơn ác mộng thể quên, cũng như linh hồn khao khát hàn gắn, còn một vài ham khác, ví dụ như mối tình thời niên thiếu với yêu tên Ma Da, tất cả những thứ trộn lẫn , tạo nên ngươi. Trong ảo tưởng của ông , ông và Ma Da là tình nhân, cùng sống trong căn nhà nhỏ giống như bè gỗ, biển cả mênh m.ô.n.g hóa thành ao nước. Để trốn tránh cảm giác tội vì ăn thịt , trong căn nhà nhỏ mỗi ngày đều vô vàn mỹ vị xuất hiện, chỉ tiếc đó là hư ảo. Ngươi thể ăn no nhưng thật thì ăn no . Năm tháng dài đằng đẵng, Già La thực sớm quên mất dung mạo của Ma Da, cho nên ngươi ai cũng giống Ma Da, chỉ cần là thể bước ảo cảnh của ngươi, bất kể nam nữ, bất kể già trẻ, đều là Ma Da. Cũng thật trùng hợp, những bước ảo ảnh của ngươi, ngoài Hiên Chi, đều là nữ tử. Đây hẳn là do từ trường, nữ tử âm khí nặng hơn, dễ bước ảo cảnh hơn. Thế là, những 'Ma Da' giam cầm, những nữ tử bất hạnh c.h.ế.t đói, tạo nên bi kịch mà chúng thấy ngày nay."
Già La ngã mặt đất như một con rối gỗ mất linh hồn.
Nguyên Diệu trong lòng buồn bã, cảm xúc ngổn ngang.
"Bạch Cơ, phương trượng Phù Chu và Già La đến sự tồn tại của đối phương , họ hại c.h.ế.t những nữ tử vô tội ?"
Bạch Cơ : "Điểm rắc rối của chuyện , chính là ở đây. Một thì già cả lú lẫn, căn bản nhớ gì, một là ảo ảnh do Kinh luân ảnh hưởng, chỉ ký ức đứt đoạn, và chỉ thấy ảo cảnh, thấy sự thật. Họ tuy là cùng một , nhưng sự tồn tại của đối phương, cũng cái c.h.ế.t đói của các nữ tử là do gây . Con một khi phạm tội ác thì sẽ cảm giác tội . Đối với cảm giác tội , ngay cả phán xét cũng bắt đầu từ . Lúc gặp phương trượng Phù Chu và thấy Kinh luân, đoán gần như bộ sự việc. Ý định lúc đó của là trực tiếp để phương trượng Phù Chu viên tịch, là thể giải thích với Võ phu nhân . Sự xuất hiện của Đàm Ma sư tổ xáo trộn kế hoạch của , ngài phương trượng Phù Chu c.h.ế.t một cách hồ đồ, xuất phát từ lòng từ bi, ngài hy vọng phương trượng Phù Chu khôi phục 'tự tính', cũng chính là để ông tỉnh táo , và sự giác ngộ. Thế là chỉ đành dùng cách phiền phức hơn để giải quyết chuyện ."
Nguyên Diệu gãi đầu, hoang mang hỏi: "Phải thế nào mới thể để phương trượng Phù Chu khôi phục tự tính?"
Bạch Cơ liếc Già La đang thất thần, : "Là đ.á.n.h thức Già La hư cấu và phương trượng Phù Chu chân thực. Ta đảm nhận một nửa công việc, đ.á.n.h thức Già La. Bây giờ, thành nhiệm vụ. Còn về phương trượng Phù Chu, Đàm Ma sư tổ nguyện ý đ.á.n.h thức ông . Cứ xem, ngài thế nào."
Nói xong, Bạch Cơ bèn về phía vị lão tăng lông mày bạc trắng đang minh tưởng.
Nguyên Diệu vội vàng theo.