Phiêu Miểu 9 - Quyển Ta Bà - Chương 10: Ngũ Viện 4

Cập nhật lúc: 2026-08-20 11:14:01
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạnh Nương giật , vội hỏi: “Hai vị phu nhân ngụ trong Tham viện ai cũng kiều diễm động lòng , tỷ tỷ đang nhắc tới nào?”

Đào Nương đáp: “Là nữ nhân mặc áo đỏ, vẻ mặt luôn sầu khổ, lúc nào cũng thút thít đó. Ả còn thì mặt mày ác độc hẹp hòi, dáng dấp kiêu ngạo khó gần, tỷ chẳng buồn bắt lời gì.”

Hạnh Nương khẽ thở phào nhẹ nhõm, bảo: “Tỷ tỷ, theo âm thầm dò la , áo đỏ nữ nhân đó là một góa phụ chồng hắt hủi. Hình như bởi quá đỗi thương tâm nên tinh thần chẳng còn minh mẫn nữa. Ả lúc nào cũng lẩm bẩm như kẻ mộng du, e là đầu óc vấn đề . Lời ả căn bản thể tin . Nơi chắc chắn là Lạc Dương, dứt khoát vẫn quanh quẩn đó gần Đồng Quan mà thôi.”

Nghe , Đào Nương chợt thấy cũng lý. Bản nàng cũng chẳng dám chắc nơi rốt cuộc là Lạc Dương Đồng Quan, bèn im bặt thêm lời nào nữa.

Một lát , Đào Nương lên tiếng: “ , trạch viện vẫn luôn toát lên vẻ cổ quái. Vì chỗ lúc nào cũng u ám âm u, thấy ánh mặt trời, cũng chẳng phân định ngày đêm?”

Hạnh Nương đáp: “Điểm đúng là chút khiến bất an. Có điều, giống như lời tỷ phu từng , chúng chỉ vô tình lạc hang sâu trong núi. Còn vị chủ nhân ở đây là cường hào quý tộc thích lối sống tĩnh mịch, ẩn dật lánh đời nên mới xây trạch viện trong lòng hang động? Đã ở trong hang thì đương nhiên là quanh năm suốt tháng chẳng thể thấy ánh mặt trời .”

Đào Nương chẳng buồn lên tiếng, chỉ lẳng lặng nhíu đôi lông mày thanh tú.

Hạnh Nương bèn trấn an thêm: “Chủ nhân tòa trạch viện gia tư kết xù, kim ngân tài bảo thu thập chắc chắn chẳng ít. Làm xong vố lớn , bọn lập tức rời ngay. Tỷ tỷ, tỷ cứ yên tâm, bốn chúng từng thất thủ là gì, đảm bảo sẽ êm như bao bận .”

Đào Nương gật đầu, thở dài: “Mong là .”

Lông mày lá liễu nhíu chặt vẫn phơi bày trọn vẹn nỗi bất an tên đang trào dâng mãnh liệt trong cõi lòng Đào Nương.

Trực giác của Đào Nương cực kỳ nhạy bén, dẫu cho Bạch Cơ nãy giờ chẳng hề phát dù chỉ một tiếng động nhỏ, nàng dường như vẫn cảm nhận sự hiện diện của ai đó sát bên ngoài cửa sổ.

“Ai? Kẻ nào đang bên ngoài?!”

Đào Nương giật thót quát lớn.

Hạnh Nương vội vã buông bỏ chiếc kiềng vàng đang mân mê, tiện tay vơ lấy thanh đoản kiếm sắc bén sáng loáng.

Hai tỷ , thoăn thoắt tiến tới, đột ngột tung cửa đẩy bung hai cánh cửa sổ.

Xung quanh vắng hoe chẳng bóng , chỉ luồng gió lướt qua tạt sân trống trải vắng lặng.

Hạnh Nương mỉm : “Tỷ tỷ, bên ngoài chẳng ma nào, tỷ đa nghi quá .”

Đào Nương ngó nghiêng tứ phía thấy một bóng , chợt cảm thấy đúng là đa nghi như Tào Tháo, bèn ngượng: “Hình như tỷ nhầm thật. Mấy ngày nay cứ cảm giác trạch viện quá tà môn, thành thử thần kinh lúc nào cũng căng như dây đàn.”

“Tỷ tỷ, tỷ cứ thư giãn thả lỏng thôi.”

Hạnh Nương nhẹ nhàng xoa dịu.

Lời qua tiếng xong xuôi, hai tỷ khép kín khung cửa sổ, tiếp tục chìm đắm công cuộc trang điểm chải chuốt.

Bên bậu cửa, một con tiểu bạch long cỡ bắp tay lặng lẽ ló cái đầu dò xét.

Tiểu bạch long nháy nháy đôi mắt, thè thè chiếc lưỡi, thoắt một cái xoay phiêu nhiên bay mất.

 

Nguyên Diệu và Ly Nô một bước, chực sẵn trong Mạn viện để chờ Bạch Cơ.

Ngụ tại Mạn viện là hai con nọ.

Nguyên Diệu hồi tưởng cảnh tượng đứa con phát bệnh, mẫu tỉ mẩn sắc t.h.u.ố.c hầu hạ ngày mà động lòng thương cảm. Lần vặn tạt qua đây, định tiến lên gõ cửa ân cần hỏi han vài câu, xem chừng đối phương cần dang tay giúp đỡ việc gì .

“Ly Nô lão , nếu tiện đường ghé , là bọn qua thăm hỏi hai con họ một chuyến. Đứa trẻ thì ốm yếu, mẫu chỉ một , e là lực bất tòng tâm chẳng thể chu , chúng qua đó phụ một tay .”

“Mọt sách . Gia cứ loanh quanh ở đây đợi chủ nhân là .”

Ly Nô chẳng buồn cản trở, cứ để mặc cho Nguyên Diệu phát huy tấm lòng từ bi bác ái của .

Nguyên Diệu thong dong sải bước đến bên sương phòng, chuẩn đưa tay gõ cửa.

Nào ngờ, Nguyên Diệu còn kịp chạm cửa thì Quỷ vương từ bên trong đẩy bước ngoài.

Nguyên Diệu vô thức kinh hãi giật .

Quỷ vương chỉ cúi đầu lườm Nguyên Diệu một cái, thèm để ý mà sải bước thẳng.

Chờ Quỷ vương rời , Nguyên Diệu qua khung cửa mở toang bên trong. Chỉ thấy căn phòng trống huơ trống hoác, ngay cả giường cũng chẳng lấy một bóng . Đôi mẫu t.ử mất dạng.

Nguyên Diệu thập phần thắc mắc.

Ly Nô thấy thế cũng lật đật chạy hóng chuyện.

“Ly Nô lão , Quỷ vương thình lình bước từ sương phòng của đôi mẫu t.ử ?”

Nguyên Diệu nhỏ giọng gặng hỏi.

Ly Nô vốn dĩ cũng mù mờ, nhưng tự dưng nhớ tới đám Thanh Minh, Tâm Nguyệt Hồ phu nhân và cặp vợ chồng Bạch Cốt phu nhân. Đầu óc bỗng chốc bừng sáng, bèn suy đoán: “Mọt sách, ngươi xem khi nào đôi con là tình nhân và con rơi của Quỷ vương ? Do Quỷ vương chọc giận tình nhân nên ả tức tối bồng con cao chạy xa bay, bắt lão Quỷ vương khốn khổ bám theo đòi ?”

“Hả?!”

Nguyên Diệu thấy lập luận của Ly Nô quá mức hoang đường, nhưng do thông tin hữu ích thu thập thật sự quá mỏng manh, thành thử cũng chẳng lý lẽ nào vặn .

“Chắc chắn tám chín phần mười là như .”

Ly Nô tỏ vẻ dương dương tự đắc phán đoán thần sầu của bản .

“Không... tới mức đó chứ?”

Nguyên Diệu trong lòng chỉ thấy lời dự đoán của Ly Nô phi lý vô cùng, rặt một phường vô căn cứ.

Giữa lúc Nguyên Diệu và Ly Nô đang mải miết phỏng đoán già non, Bạch Cơ từ Sân viện trở về tới nơi.

Ly Nô nhanh nhảu đoảng, lập tức kể tường tận hết thảy những chuyện đập mắt nãy giờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-9-quyen-ta-ba/chuong-10-ngu-vien-4.html.]

“Chủ nhân, lão cương thi hành tung lén lén lút lút xuất hiện ở Lạc Dương, liệu là đến đây để lùng sục đứa con rơi của lão ?”

Bạch Cơ trừ: “Chuyện ai mà ? Ở thế gian lắm điều ly kỳ cổ quái , việc quái quỷ gì cũng thể xảy .”

Thấy cánh cửa mở toang, bóng dáng hai con bên trong, Bạch Cơ bèn sải bước tiến dạo quanh phòng một vòng.

Bạch Cơ khẽ chun chóp mũi, hít ngửi bầu khí thoang thoảng chung quanh.

Không gian thoảng chút hương mộc mạc từ những thứ đồ gỗ cũ, vị khen khét của than củi, mùi t.h.u.ố.c thang thanh thanh đắng chát, cả chướng khí cương thi Quỷ vương bỏ . Lẫn lộn trong đó còn một cỗ... mùi vị tanh tưởi của m.á.u tươi cùng với một luồng yêu khí vô cùng khác lạ.

Bạch Cơ nở nụ khẽ, xoay cất bước rời khỏi phòng.

Nguyên Diệu lo lắng gặng hỏi: “Bạch Cơ, cặp mẫu t.ử rốt cuộc đằng nào ?”

Bạch Cơ bảo: “Có lẽ đứa bé bệnh tình liên miên quá lâu khiến lòng phiền muộn, đành dẫn theo đứa bé ngoài tản bộ, khuây khỏa đôi chút. Hiên Chi đừng lo lắng, chắc sẽ thôi.”

Nghe Bạch Cơ giải thích , Nguyên Diệu bèn trút bỏ tảng đá đè nặng trong lòng.

“Đi thôi. Hiên Chi, Ly Nô, chúng về chỗ ở của .”

Bạch Cơ nhẹ nhàng mỉm .

Nguyên Diệu, Ly Nô gật đầu đồng thuận.

Ba Bạch Cơ rời khỏi Mạn viện, lững thững về.

Nguyên Diệu hồi tưởng lúc nãy thấy Bạch Cơ lưu Sân viện, vì chút tò mò nên hỏi: “Bạch Cơ, ban nãy ngươi khựng ở Sân viện là để gì thế?”

Bạch Cơ : “Ta nán xem cặp tỷ thêu hoa. Kỹ năng thêu thùa của các nàng tinh xảo quá đỗi, thật kìm lòng mà ngắm nghía thêm một chút.”

Nguyên Diệu hề mảy may sinh nghi, cũng thôi dò hỏi thêm.

Ba tiếp tục rảo bước, chẳng ngờ trực diện đụng Quỷ vương đang lảng vảng qua cổng Nguyệt Lăng.

Quỷ vương vẻ đang lùng sục thứ gì, ánh mắt ngó quanh phía, liên tục dò theo luồng khí tức nào đó.

Quỷ vương bỗng ngẩng mặt lên. Trông thấy ba Bạch Cơ, thoáng khựng hành động dò xét.

Bạch Cơ kìm bật , nàng xoay chuyển con ngươi, xách mé: “Ly Nô, chúng đều là những phi nhân hiền lành lương thiện, việc gì cũng quang minh chính đại. Còn mấy loại yêu quái xảo trá tinh ranh, bụng hẹp hòi mưu mô quỷ kế, chỉ thích những việc lén lút đen tối mờ ám.”

Ly Nô nhanh trí bắt sóng, hùa theo: “Chủ nhân, ai biểu chúng thật thà chất phác chi, bày mưu lập kế! Đâu giống đám yêu quái lén la lén lút rình mò chui lủi lãnh địa kẻ khác. Chẳng hiểu đang ủ mưu toan tính trò ma quỷ gì!”

Quỷ vương xong, tức phát điên đến mức đỉnh đầu như bốc khói. Hắn trừng đôi mắt giận dữ xoáy thẳng về phía Ly Nô.

Suy cho cùng đối phương cũng là Quỷ vương. Yêu lực của Ly Nô thật sự còn kém xa, bình thường cũng chỉ dám buông lời xỉa xói lưng. Lần đối mặt đọ sức, Ly Nô vẫn chút e dè sợ hãi.

Bị Quỷ vương trừng mắt thị uy, trong lòng Ly Nô dâng lên cơn hoảng loạn, lửa giận bỗng chốc tắt ngúm, lập tức lấm lét rụt cổ núp gọn phía lưng Bạch Cơ.

Bạch Cơ mỉm : “Quỷ vương, đang yên đang lành ngươi dọa nạt thú cưng nhà thế hả? Nếu tức giận oán hờn gì thì cứ trút mặt đây .”

Quỷ vương tự sức địch Bạch Cơ, đành dám xả giận lên đầu nàng. Hắn chỉ đành cố nuốt cục tức, đáp: “Rồng yêu, đường lớn thênh thang mỗi một lối. Ngươi đường quan đạo của ngươi, bản tọa qua cầu độc mộc của bản tọa. Chúng ai nấy lo, nước sông phạm nước giếng.”

Bạch Cơ : “Được thôi. Quỷ vương , chẳng nhẽ ngươi chút tò mò về chủ nhân nơi đây ? Hay là chúng hợp sức lôi kẻ chủ mưu chơi đùa chút xem ?”

Quỷ vương phẩy tay hờ hững lắc đầu từ chối: “Rồng yêu, bản tọa còn chuyện hệ trọng cần giải quyết, xen việc trạch viện . Bản tọa buộc tìm kẻ cần tìm để kết thúc dứt điểm đoạn ân oán xưa .”

Bạch Cơ vểnh đôi tai, sấn sổ gặng hỏi chuyện tọc mạch: “Quỷ vương, mà ngươi tìm là thần thánh phương nào? Vì nhọc công truy đuổi kẻ đó?”

Ly Nô vẫn núp lùm lưng Bạch Cơ, bĩu môi thì thầm khe khẽ: “Chắc hẳn là tìm tình nhân cũ cùng với đứa con rơi của lão chứ còn gì nữa!”

Lời lọt tai Quỷ vương, lập tức bốc hỏa ba trượng, rống lên: “Mèo đen, ngươi bớt nấp lưng chủ nhân mà lầm bầm to nhỏ, nhai rác rưởi lưng . Giỏi thì vác cái bản mặt đây mà đối chất!”

Ly Nô càng hoảng, vội lùi sát sàn sạt Bạch Cơ, trốn kỹ đến mức kín bưng hở kẽ hở nào.

“Gia đếch thèm đấy.”

Ly Nô lầm bầm đáp.

Bạch Cơ : “Quỷ vương, ngươi tức giận thì cứ tức giận, nhưng cấm dọa dẫm thú cưng nhà ! Mà ngươi đứa con hoang từ bao giờ thế hả? Nó bao lớn ? Nương của nó là kẻ nào?”

Quỷ vương bực dọc vô cùng nhưng vốn cũng lười phân bua thanh minh. Hắn càng nhã hứng tiết lộ cho đám Bạch Cơ mục đích chuyến của .

Quỷ vương hét toáng lên: “Đừng hòng bản tọa cho các ngươi!”

Dứt lời, Quỷ vương bước những sải dài, lưng rời .

Ba Bạch Cơ chôn chân tại chỗ, mắt to trừng mắt nhỏ, tự nhiên cũng bất giác xòa một tiếng.

“Bạch Cơ, Ly Nô lão , hai thật quá quắt, chọc Quỷ vương phẫn nộ phát khiếp đấy.”

Nguyên Diệu cất giọng hờn trách.

Bạch Cơ : “Quỷ vương vốn vẫn thường tức giận, Hiên Chi chẳng cần bận tâm gì.”

Ly Nô cũng toe toét hùa theo: “Lão cương thi tức giận là chuyện của lão, cốt chúng thấy khoái chí là .”

Mải chuyện trò rôm rả, ba nối gót rời khỏi, hồi cung về Si viện.

Bạch Cơ gọi với một tên đồng t.ử tết tóc sừng dê vô tình ngang qua, bày tỏ ý đến bái phỏng chủ nhân nơi , ngỏ lời tạ ơn tá túc.

Tên đồng t.ử cuống quýt chối từ khéo léo, viện cớ chủ nhân khỏe, thứ tiện tiếp khách.

Bạch Cơ đành bó tay từ bỏ dự định vấn an chủ nhà.

Rời núi Mang lặn lội tới tận U Đô, băng qua chốn hoang dã một chặng đường dài, nay thêm một phen lao lực ở trạch viện . Cả Bạch Cơ, Nguyên Diệu lẫn Ly Nô thảy đều rã rời thể xác, tinh thần uể oải mệt nhoài. Ai nấy đành lặng lẽ rút về sương phòng của , chìm giấc ngủ nạp tinh lực.

Loading...