Phiêu Miểu 9 - Quyển Ta Bà - Chương 11: Ma Da
Cập nhật lúc: 2025-11-12 14:35:04
Lượt xem: 103
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe thấy tiếng bước chân, phương trượng Phù Chu mới mở mắt . Ông Bạch Cơ, Nguyên Diệu, trong mắt hiếm hoi sự trong trẻo, dường như cũng hồ đồ quên mất thứ, : "A Di Đà Phật! Long thí chủ, Nguyên thí chủ, chuyện của hai vị điều tra thế nào ?"
Chỉ một cái , Bạch Cơ bèn hiểu, phương trượng Phù Chu tỉnh táo và tất cả chuyện.
Bạch Cơ : "Làm phương trượng bận tâm , chuyện sáng tỏ, chỉ còn chờ giải quyết."
Phương trượng Phù Chu , : "Vậy thì ."
Bạch Cơ, Nguyên Diệu yên lặng đó.
Phương trượng Phù Chu ngẩng đầu trời, : "Hôm nay ánh nắng thật , khiến lão tăng nhớ một vài chuyện cũ. Những tháng ngày trôi dạt biển đó cũng là mỗi ngày nắng rực rỡ. Giữa đại dương bao la vô tận đó, ngoài nước biển thì chính là ánh nắng. Không một bóng , ngoài cá bơi đáy biển, cũng bất kỳ sinh mệnh nào. Giữa trời đất, tầm mắt thể vươn tới, chỉ một lão tăng, trống trải đến đáng sợ."
Bạch Cơ dùng tay che ánh nắng chói mắt, : "Cho nên ngài bèn ảo tưởng Ma Da ?"
Phương trượng Phù Chu hiếm khi tỉnh táo, ông gật đầu, : " . Biển cả vô tận, trời đất trống trải tĩnh lặng, cơn đói khiến khó chịu đựng, sự cô đơn còn khiến dày vò hơn. Không trôi về , chút hy vọng sống sót, cái c.h.ế.t treo lơ lửng đầu, ảo tưởng một bầu bạn thì sẽ phát điên mất."
Bạch Cơ : "Chẳng lẽ Phật Tổ thể ký thác tâm linh ? Nhất định ảo tưởng Ma Da ư?"
Phương trượng Phù Chu khổ: "Lúc đó lão tăng còn là Phù Chu, hiểu sự vĩ đại của Phật Tổ, sự vô biên của Phật pháp. Ma Da là chỗ dựa tinh thần duy nhất ."
Bạch Cơ: "... Được ."
"Long thí chủ, hôm nay lão tăng hiếm khi cảm thấy vô cùng tỉnh táo, sẽ cho ngươi một bí mật." phương trượng Phù Chu .
"Bí mật gì?" Bạch Cơ hỏi.
"Bí mật của Ma Da. Lão tăng... , Già La từ nhỏ là cô nhi, vô cùng nghèo khổ, cha tin Phật, nên đặt tên cho là Già La. Chỉ là, may, khi còn nhỏ, cha qua đời, ngài đều nhớ nổi dung mạo của cha . Vì mưu sinh, Già La trở thành hầu cho một phú thương. Ma Da là con gái của phú thương, nàng vô cùng xinh , giống như đóa hoa sen nhất trong ao. Vì phận cách biệt, Già La cũng chỉ thấy Ma Da vài , đều là lúc lễ hội. Ma Da bao giờ thẳng Già La, hai từng với một lời, càng hề yêu . Tất cả, đều là tình yêu đơn phương của thiếu niên Già La. Già La từng thích Ma Da, nhưng cũng thích đến thế. Ít nhất, nửa đời , trong đầu lão tăng là kinh văn và Phật Tổ, từng một khắc nhớ đến nàng. Nói , Già La và Ma Da thực là xa lạ. Bởi vì từng chuyện, từng giao tiếp, Già La thậm chí hiểu Ma Da thực sự là thế nào."
Nguyên Diệu vô cùng kinh ngạc, nhịn hỏi: "Phương trượng, nếu Ma Da với ngài quen, cũng hề giao tiếp, tại lúc trôi dạt, ngài ảo tưởng nàng, coi nàng là trụ cột tinh thần?!"
Phương trượng Phù Chu khổ, : "Già La , từ nhỏ là cô nhi, lớn lên nô bộc, còn trẻ và tầm hạn hẹp, trong cuộc sống từng gặp thiếu nữ nào xinh hơn Ma Da, khác để ảo tưởng. Nếu gặp nhiều nữ tử xinh hơn, nhiều lựa chọn hơn, thì lúc tuyệt vọng trôi dạt biển, coi Ma Da là chỗ dựa tinh thần, ảo tưởng nàng là tình nhân của ."
Nguyên Diệu im lặng.
Bạch Cơ : "Thảo nào trong ảo ảnh của , Ma Da là ai cũng . Chuyện chỗ dựa tinh thần đôi khi kỳ quái. Ai là chỗ dựa tinh thần của ai, là xem duyên phận của thời điểm đó."
" ! Ma Da là ai cũng , thì lão tăng cũng thể là Ma Da." phương trượng Phù Chu bình thản .
Nguyên Diệu hiểu.
Bạch Cơ sững sờ.
Phương trượng Phù Chu ngẩng đầu trời, : "Mây nhạt gió nhẹ, nắng rực rỡ, đúng là thời tiết thích hợp để xa."
Bạch Cơ ngăn cản: "Phương trượng, ngài ngại suy nghĩ , cũng cần đến mức . Trải qua cơn ác mộng một nữa sẽ đau khổ."
"A Di Đà Phật! Không như , lão tăng cách nào chuộc tội." Phương trượng Phù Chu kiên định .
Bạch Cơ im lặng.
Nguyên Diệu hiểu Bạch Cơ, Phù Chu đang bóng gió điều gì, chỉ đành im lặng .
"Long thí chủ, xin hãy cho lão tăng mượn Kinh luân." Phương trượng Phù Chu khách khí .
Bạch Cơ đưa tay, trao Kinh luân.
Phương trượng Phù Chu nhận lấy Kinh luân, ông chút do dự xoay một cái, nhắm mắt trầm tư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-9-quyen-ta-ba/chuong-11-ma-da.html.]
Chuyện thần kỳ xảy .
Già La đang thất thần như con rối gỗ dần dần biến mất.
Trong rừng trúc bước một Già La khác.
Già La mới ký ức đó, mặt mờ mịt, cũng tuyệt vọng. Ngài vô cùng lo lắng, quanh bốn phía, dường như đang tìm kiếm ai đó.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu trong rừng trúc, Già La mới như thấy hai , chỉ thấy phương trượng Phù Chu, mắt lập tức sáng lên.
"Ma Da, nàng ở đây?! Ta khắp nơi tìm nàng, đều tìm thấy." Già La quan tâm và mật .
Cảnh tượng vô cùng kỳ lạ.
Từ trong mắt Bạch Cơ, Nguyên Diệu sang, phương trượng Phù Chu là một lão tăng già nua, nhưng từ trong mắt Già La sang, là yêu xinh nhất trong lòng ngài.
Phương trượng Phù Chu thản nhiên , : "Già La, đợi ngươi lâu , chúng về thôi."
"Được thôi. Đi nào." Già La vui vẻ .
Phương trượng Phù Chu cúi , đặt Kinh luân lên tảng đá lúc nãy thiền. Ông đầu hành Phật lễ với Bạch Cơ, Nguyên Diệu, đó bèn cùng Già La trong rừng trúc.
Nguyên Diệu lúc mới hiểu, Phù Chu theo Già La chiếc lồng giam do tâm linh tạo nên, tự giam cầm , tự bỏ đói . Đối với ông, đây là một sự chuộc tội, là chuộc tội với Phù Chu thật sự ông g.i.ế.c năm đó, là chuộc tội với những nữ tử vô tội liên lụy c.h.ế.t đói.
Nguyên Diệu nhốt mấy ngày nay, đói đến quặn lòng, vô cùng dày vò, hiểu sâu sắc việc c.h.ế.t đói là một cực hình tột độ, khỏi thấy thương cảm, nỡ Phù Chu chịu đựng những điều .
Nguyên Diệu vội vàng đuổi theo rừng trúc.
Bạch Cơ nhặt Kinh luân lên, cũng theo.
Nguyên Diệu đuổi kịp Già La và phương trượng Phù Chu đang chuẩn bước lên cầu phao, khuyên vài câu để phương trượng Phù Chu .
Phương trượng Phù Chu lắc đầu, dùng ánh mắt ngăn cản những lời Nguyên Diệu sắp .
Nguyên Diệu há miệng, cuối cùng gì.
Phương trượng Phù Chu bèn dứt khoát bước lên cầu phao, theo Già La về phía căn nhà nhỏ giữa mặt nước.
Khoảnh khắc bước lên cầu phao, biểu cảm của phương trượng Phù Chu như trút gánh nặng, dường như giải thoát.
Ngay lúc phương trượng Phù Chu và Già La bước căn nhà nhỏ, căn nhà nhỏ, cầu phao, ao nước bộ đều biến mất, như mộng ảo như bọt bong bóng, chỉ còn một rừng trúc.
Không vì mà trong lòng Nguyên Diệu vô cùng buồn bã, kìm mà lên.
"Bạch Cơ, tiểu sinh cảm thấy buồn."
Bạch Cơ ngẩng đầu, cảm nhận cơn gió nhẹ mang theo hương lá trúc thanh mát, : "Haiz! Hiên Chi đừng đau buồn nữa, đây là lựa chọn của chính phương trượng Phù Chu, chúng ngoài tôn trọng lựa chọn của ông , cũng cách nào khác. Haiz! Thật , phương trượng Phù Chu cũng cần đến mức , yên bình viên tịch trong rừng trúc cũng thể chuộc tội . Ta còn thể giúp ông tạo ít mây vàng ánh kim, ảo ảnh Phật Đà, để tưởng ông thăng thiên thành Phật ."
Nguyên Diệu lóc : "Thật phương trượng Phù Chu cũng là một , chỉ là từng một vài chuyện sai trái mà thôi."
Bạch Cơ : "Chuyện thì , dù thì Già La vì để giữ mạng sống g.i.ế.c c.h.ế.t Phù Chu. Tuy nhiên, theo , khi trở thành Phù Chu, ông thật sự nhiều chuyện . Ông khổ công tu hành, cứu khổ cứu nạn. Vào những năm tháng đói kém, ông khắp nơi hóa duyên, quyên góp lương thực, mở kho cứu tế, lấy hết thức ăn trong chùa Pháp Vân để cứu vớt những dân lưu lạc đói khổ, giúp họ sống sót. Ông từng g.i.ế.c , từng ăn thịt , gián tiếp hại c.h.ế.t , nhưng cũng cứu sống nhiều . Thật khó để ông là là ."
Trong lòng Nguyên Diệu vô cùng buồn bã.
Bạch Cơ an ủi Nguyên Diệu: "Hiên Chi, hãy nghĩ thoáng một chút. phương trượng Phù Chu và Già La từ nay đều biến mất, như sẽ còn ai bất hạnh mất tích nữa, cũng còn ai c.h.ế.t đói nữa."
Nguyên Diệu thở dài một , đau buồn : "Cũng chỉ thể nghĩ như thôi."