Phiêu Miểu 9 - Quyển Ta Bà - Chương 13: Mất tích

Cập nhật lúc: 2026-08-23 16:02:52
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bất Động trạch, Tham viện.

Ba Bạch Cơ bước Tham viện, bèn bắt gặp Thanh Minh, Tâm Nguyệt Hồ phu nhân và A Nguyên đang cãi vã ỏm tỏi giữa sân, còn Bạch Cốt phu nhân thì bặt vô âm tín.

Trong lòng thầm hiếu kỳ, nhưng cũng chẳng tiện chen lời, ba đành nép sang một bên xem náo nhiệt.

Thanh Minh gặng hỏi Tâm Nguyệt Hồ phu nhân: “Tâm Chi, Dạ Nhi ? Có giống như lời A Nguyên , cô tay sát hại nàng ?”

Tâm Chi là khuê danh của Tâm Nguyệt Hồ phu nhân.

Tâm Nguyệt Hồ phu nhân thút thít: “Thiếp tiện nhân đó chui lủi góc nào! Ả biến mất, các hùa lôi trút giận!”

A Nguyên chỉ thẳng mặt Tâm Nguyệt Hồ phu nhân, lớn tiếng: “Yêu hồ, chắc chắn là ngươi hãm hại nương t.ử của ! Trong cái sân viện , cũng chỉ ngươi và nương t.ử của là kết oán sâu nặng. Hai căm ghét lẫn , ngày ngày buông lời rủa xả. Ta ngay mà, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ hạ độc thủ. Nương t.ử đáng thương của ơi...”

Tâm Nguyệt Hồ phu nhân hừ một tiếng: “Thiếp quả thực hận con ả Bạch Cốt Tinh đó, hận thể băm vằm ả thành vạn mảnh, nghiền xương thành tro bụi!”

A Nguyên , càng vững tin sự nghi ngờ của .

“Yêu hồ! Quả nhiên là ngươi g.i.ế.c nương t.ử của !”

A Nguyên bi phẫn gào lên.

Thanh Minh tức giận quát: “Tâm Chi, con yêu hồ độc ác nhà ngươi, cấm ngươi nguyền rủa Dạ Nhi của ! Nàng là linh hồn của , là sinh mệnh của , là chủ nhân của ! Hơn nữa, và ngươi ân đoạn nghĩa tuyệt từ lâu, ngươi đừng bám riết lấy nữa!”

Nghe Thanh Minh mắng mỏ là yêu hồ độc ác, dứt khoát tuyên bố ân đoạn nghĩa tuyệt, còn trơ trẽn thổ lộ tình cảm với Bạch Cốt phu nhân, cõi lòng Tâm Nguyệt Hồ phu nhân lập tức vỡ vụn thành từng mảnh, nàng chẳng còn thiết tha mở miệng phân bua nữa.

A Nguyên cũng hùa lên án Tâm Nguyệt Hồ phu nhân: “Đồ yêu hồ điên điên dại dại nhà ngươi! Nương t.ử của dẫu bốc đồng ngang bướng đôi chút, nhưng tội đến mức đền mạng. Ngươi thật độc ác, dám nhẫn tâm sát hại nàng ! Mau đền mạng nương t.ử cho !”

Tâm Nguyệt Hồ phu nhân vốn một lòng say đắm Thanh Minh nên nỡ châm chọc , nhưng với A Nguyên thì nàng tuyệt đối khách khí dung túng.

“Phi! Ngươi đừng ngậm m.á.u phun ! Thiếp đúng là hận ả Bạch Cốt Tinh, chỉ mong ả c.h.ế.t sớm cho rảnh nợ! Thế nhưng, hề g.i.ế.c ả. Từ hôm qua tới giờ, còn chạm mặt ả! Khoan ! Bạch Cốt Tinh mới biến mất một buổi sáng, cớ ngươi đinh ninh ả c.h.ế.t? Biết bản tính lẳng lơ, thèm ngó ngàng tới hai các ngươi nữa mà để mắt tới kẻ khác. Ví dụ như Nguyên công t.ử tài mạo song do Bạch Cơ đại nhân mang tới, chạy theo quyến rũ Nguyên công t.ử !”

Từ lúc đặt chân Tham viện, ba Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô vốn dĩ chỉ dẹp sang một bên, an tĩnh xem kịch vui.

Họa vô đơn chí, Nguyên Diệu bàng quan cũng vạ lây vô cớ, hình thoáng chốc loạng choạng suýt ngã.

Ly Nô nhịn bật thành tiếng.

“Tài mạo song cơ á? Chắc con hồ ly điên chứng mất trí mờ mắt ...”

Bạch Cơ cũng nén nổi nụ .

Thanh Minh đưa mắt liếc ba Bạch Cơ đang bên cạnh. Hắn thầm nghĩ, tuy Bạch Cốt phu nhân dứt khoát chẳng dây dưa gì với Nguyên Diệu, nhưng lời lẽ của Tâm Nguyệt Hồ phu nhân ít nhiều cũng lý. Dạ Nhi mới vắng mặt một buổi sáng, đến mức mất mạng . Vừa nãy, lúc đang nhàn rỗi trong sương phòng, A Nguyên mặt mày rũ rượi, cả nặc nùi mùi rượu lao tới, khăng khăng báo rằng Bạch Cốt phu nhân bỏ mạng.

“A Nguyên, Dạ Nhi chắc mất mạng ?”

Thanh Minh sang, thăm dò hỏi.

Gương mặt A Nguyên toát lên vẻ bi ai, đáp lời: “Chắc chắn là c.h.ế.t . Thanh Minh, ngươi hiểu , phu thê chúng vốn đều là bạch cốt, sánh bước cùng tu luyện, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, gian nan mới tu thành yêu tinh. Nhờ tháng năm dằng dặc kề cận song tu, di cốt và tinh khí của hai hòa quyện chặt chẽ , thể tương thông cảm ứng sinh tử. Ta thoát khỏi cơn say mèm tỉnh , bèn phát giác bản tài nào cảm nhận nương t.ử nữa. Ta gắng dùng linh khí để dò xét, sinh cơ của nàng triệt tiêu .”

Thanh Minh thoáng chốc tin là thật, trong lòng vô thức dâng lên nỗi bi thương.

“Thật sự như ? Dạ Nhi đáng thương của ...”

A Nguyên trừng mắt giận dữ Tâm Nguyệt Hồ phu nhân, gằn giọng: “Yêu hồ, chắc chắn là ngươi hạ độc thủ sát hại nương t.ử ! Nếu chẳng vì đạo hạnh bằng ngươi, nhất định sẽ dốc lực báo thù cho nàng! Thanh Minh, lúc thèm so đo oán hờn với ngươi nữa. Ngươi cùng nương t.ử từng chung chăn chung gối một hồi, lẽ nào nay nàng hương tiêu ngọc vẫn, ngươi đành lòng trơ như đá tảng, dửng dưng xả báo thù cho nàng ?”

Nghe , Tâm Nguyệt Hồ phu nhân luống cuống thanh minh: “A Nguyên! Ngươi đừng oan uổng cho ! Thanh Minh, ngàn vạn đừng tin lời xảo ngữ của . Lùi một vạn bước mà , cho dù ả Bạch Cốt Tinh thực sự bỏ mạng, hung thủ tay cũng tuyệt đối . Chàng thử nghĩ mà xem, nam nhân nào dung nhẫn thê t.ử phản bội ? Chàng cùng Bạch Cốt Tinh lén lút tư thông, kẻ nóng lòng đoạt mạng ả nhất, ắt hẳn là phu quân của ả. Nếu Bạch Cốt Tinh quả thực c.h.ế.t, chắc chắn do A Nguyên xuống tay!”

Thanh Minh chuyển sang tin lời Tâm Nguyệt Hồ phu nhân đôi chút, bi ai rên rỉ: “Dạ Nhi đáng thương của ơi... Chủ nhân linh hồn của , nàng c.h.ế.t thật thê thảm! A Nguyên, vì lòng ghen tuông oán hận mà ngươi nhẫn tâm g.i.ế.c hại Dạ Nhi ?!”

A Nguyên hốt hoảng phủ nhận: “Ta ! Yêu hồ, ngươi đừng vội khích bác, thật sự thể bao dung cho nàng . Nương t.ử nhà vốn tính tình phóng túng ngang ngạnh, cũng chẳng đầu nàng bỏ theo nam nhân khác. Thế nhưng, cuối cùng nàng cũng kẻ đó ruồng bỏ, bằng tự khắc cũng chán ngán mà tìm đường về bên . Tuy muộn phiền, oán hận, suy sụp chán nản, nhưng tuyệt đối mà tước đoạt sinh mệnh của nàng. Nàng thể sống thiếu , mà cũng chẳng thể lìa xa nàng.”

Tâm Nguyệt Hồ phu nhân vô cùng kinh hãi, khẽ hé môi nhưng chẳng thốt nên lời nào.

A Nguyên càng ngẫm nghĩ càng thấy xót xa, cất tiếng than: “Nương t.ử c.h.ế.t , sống đây?! Ở thế gian , lúc nào cũng nàng bầu bạn, chuyện lớn nhỏ thảy đều do nàng định đoạt. Ta từng lủi thủi tu luyện một , một một mà tồn tại đây!”

A Nguyên than cho thê tử, tình sâu chan chứa, quả thực giống đang gian dối.

Thanh Minh sang cầu cứu Bạch Cơ, : “Bạch Cơ đừng mải khoanh tay náo nhiệt nữa, mau bày mưu tính kế xem nên giải quyết thế nào ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-9-quyen-ta-ba/chuong-13-mat-tich.html.]

Bạch Cơ mỉm nhàn nhạt: “Ta vốn dĩ chân ướt chân ráo đến, đây các tranh cãi qua mà đầu óc cũng lùng bùng. Bạch Cốt phu nhân mất tích ?”

A Nguyên nghẹn ngào: “Nàng c.h.ế.t !”

Bạch Cơ đáp: “Tục ngữ câu, sống thấy , c.h.ế.t thấy xác. Nếu Bạch Cốt phu nhân thực sự c.h.ế.t, thi hài nàng hiện giờ ở ?”

A Nguyên chỉ thẳng tay mặt Tâm Nguyệt Hồ phu nhân, gắt: “Phải hỏi ả . Mạng chắc chắn do ả tước đoạt!”

Tâm Nguyệt Hồ phu nhân phẫn uất kêu than: “Oan uổng quá! Bạch Cơ đại nhân, quả thực tay với Bạch Cốt Tinh . Thiếp thừa nhận, trong lòng vẫn luôn ghi hận, thầm mong băm ả thành vạn mảnh, nhưng bởi tự xét thấy đủ bản lĩnh đối chọi với ả nên từng động thủ.”

Ly Nô bàng quan rảnh rỗi sinh nông nổi, bèn lẩm nhẩm nhẩm tính chiến lực của bốn kẻ trong Tham viện. Xếp thứ nhất là Thanh Minh, thứ nhì Bạch Cốt phu nhân, thứ ba Tâm Nguyệt Hồ phu nhân, đội sổ là A Nguyên.

Ly Nô thầm lẩm bẩm: “Hèn chi bốn tên dở nhùng nhằng dây dưa với mớ bòng bong lâu đến thế mà nảy sinh án mạng. Hóa kẻ chịu ấm ức, phụ bạc là hạng đạo hạnh thấp kém, chỉ đành c.ắ.n răng nhẫn nhục, ngậm bồ hòn ngọt.”

Bạch Cơ gặng hỏi Thanh Minh: “Bạch Cốt phu nhân mất tích từ thời điểm nào?”

Thanh Minh hồi tưởng đôi chút, trầm ngâm đáp với vẻ bi ai: “Cẩn thận ngẫm thì từ lúc rạng đông hôm nay chẳng thấy bóng dáng nàng . Đêm qua hai vẫn còn âu yếm bên , thế nhưng khi tỉnh giấc thì chẳng thấy nàng giường nữa. Ta cũng chẳng mảy may bận tâm, chỉ cho rằng nàng thức dậy sớm hơn. Ta rời giường vẫn thấy nàng, nhưng vốn dĩ thi thoảng nàng cũng tản bộ một mà chẳng buồn đ.á.n.h tiếng, nên cứ đinh ninh chuyện vẫn . Cho đến ban nãy khi đang tĩnh tọa, A Nguyên mới hốt hoảng ập , báo rằng Dạ Nhi c.h.ế.t, còn khăng khăng do Tâm Chi hạ độc thủ. Kế đó, ba chúng kéo đây cự cãi ầm ĩ.”

Nghe , Bạch Cơ bật , : “Mới khuất bóng nửa ngày, các cứ thư thả đợi thêm chút nữa xem . Biết Bạch Cốt phu nhân dạo phiền muộn, nên ngoài tản mạn cho khuây khỏa. Đến lúc mỏi chân, ắt hẳn nàng sẽ thôi.”

A Nguyên khăng khăng: “Ta chẳng còn cảm nhận sinh khí của nương tử. Nàng chắc chắn là mệnh mỏng c.h.ế.t .”

Bạch Cơ trấn an: “A Nguyên, ngươi đừng vội vàng kết luận nương t.ử ngươi vong mạng. Ta báo cho ngươi , vùng Đông Nam của U Đô vốn chẳng giống những nơi khác. Nơi đây chằng chịt những kẽ nứt thời gian, linh lực của bọn phi nhân tới đây thường sẽ xáo trộn, hoặc tạm thời tiêu biến, khiến việc cảm ứng trở nên thiếu chính xác. Ngươi thở của Bạch Cốt phu nhân ở đây, cũng hẳn là nàng gặp bất trắc. Ngươi khoan hãy nóng lòng, một khi tận mắt thấy thi hài thì sự tình vẫn đến mức tồi tệ, cứ tạm thời nán ngóng xem .”

Nghe Bạch Cơ kiến giải như , A Nguyên cũng bắt đầu d.a.o động, sinh lòng ngờ vực chính cảm ứng của .

Thanh Minh cũng nén nỗi bi thương, tảng đá đè nặng trong lòng rốt cuộc cũng gỡ bỏ.

Thanh Minh : “Thì chỉ là một trận om sòm, một phen hoảng vía vô ích. Ta ngay mà, ngọn lửa sinh mệnh, ánh sáng linh hồn của dễ dàng lụi tàn đến . Dạ Nhi, Dạ Nhi yêu dấu của ơi, nàng hãy mau trở về .”

Tâm Nguyệt Hồ phu nhân trĩu môi khinh bỉ, nhổ toẹt một bãi nước bọt: “Phi! Tiện nhân đó nhất là bỏ mạng bờ bụi nào đó , vĩnh viễn đừng vác mặt về nữa!”

A Nguyên suy tính chốc lát, chung quy vẫn thể an tâm, bèn quyết định ngoài trạch viện lùng sục tung tích thê tử.

“Ở đây chờ đợi cũng chỉ tổ bồn chồn ruột gan, thà quanh quẩn ngóng tung tích nương t.ử còn hơn.”

Mọi ai cản trở, A Nguyên bèn một rời .

Tâm Nguyệt Hồ phu nhân xưa nay vốn mang tâm bệnh, tinh thần suy nhược. Trải qua một phen cự cãi gay gắt với A Nguyên, thêm những lời lẽ chướng tai của Thanh Minh chọc tức, sức lực nàng bỗng chốc cạn kiệt, thể rệu rã khó chịu, đành cáo từ về sương phòng nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.

Bạch Cơ lên tiếng: “Thanh Minh, A Nguyên ngoài tìm , ngươi tìm kiếm sinh mệnh và linh hồn của ?”

Thanh Minh hờ hững đáp: “Có A Nguyên tìm là đủ .”

Bạch Cơ mỉm châm biếm: “Mối quan hệ của bốn các ngươi quả thực vô cùng rắc rối.”

Thanh Minh cũng đáp : “Cảm xúc rối rắm một chút thì mới thêm phần thi vị chứ.”

Bạch Cơ hỏi: “Thanh Minh từng diện kiến chủ nhân của tòa trạch viện ?”

Thanh Minh lắc đầu: “Chưa từng. Lần nào ngỏ ý bái phỏng cũng đều khước từ.”

“Ta đồ rằng, ngài cũng sẽ chịu gặp ngươi .” Bạch Cơ lách câu chuyện sang hướng khác, mỉm gặng hỏi: “Ngươi gì về hai đôi phu thê đang ngụ ở Sân viện cách vách ? Cứ cảm giác quan hệ của bốn kẻ đó cũng chằng chịt y hệt các .”

Thanh Minh bật : “Vẫn đôi chút khác biệt. Tình cảm của đôi tỷ đó thắm thiết, còn hai tên cột chèo ... vô cùng khăng khít. Bọn họ mới dọn đây vài ngày, cũng chẳng kẻ thích lo chuyện bao đồng nên rõ ngọn ngành cho lắm.”

Bạch Cơ nheo mắt : “Ngươi những gì? Kể chi tiết xem.”

Thanh Minh thuật : “Một là, bốn kẻ đó thảy đều là phàm nhân. Trong cõi U Đô , chuyện đó quả thực hiếm thấy. Hai là, bọn chúng đều là giang dương đại đạo, tay nhuốm ít nhân mạng, còn mang theo mớ vàng bạc châu báu rịn mùi m.á.u tanh. Ba là, bọn chúng đang rắp tâm nhòm ngó tòa trạch viện . Ha ha, e rằng bọn chúng tính lầm nước cờ . Tòa trạch viện sâu lường , chủ nhân chẳng là con . Chỉ dựa sức mọn của bốn kẻ phàm phu tục t.ử đó, e là lấy trứng chọi đá. Bốn là, hai tên cột chèo đều là phường đoạn tụ, mắc chứng long dương chi hảo. Bọn chúng vin cớ do thám, lén lút tằng tịu với trong giả sơn lưng đôi tỷ . Hôm nọ vô tình bắt gặp, quả thực chướng mắt mù luôn.”

Ly Nô nén nổi tò mò xen ngang: “Rắn một sừng, nếu ngươi tận mắt chứng kiến, ngươi nẫng chút vàng thỏi nào ?”

Thanh Minh kinh ngạc, vặn hỏi: “Vàng thỏi nào cơ?”

Xem chừng Thanh Minh cũng hệt như Bạch Cơ và Ly Nô, dẫu vô tình bắt gặp cảnh dơ bẩn đó, nhưng nhanh chân lẩn trốn một tiếng động khi phát giác.

Thấy Thanh Minh cũng trắng tay, Ly Nô cụt hứng chẳng buồn bới móc thêm, lắc đầu nguầy nguậy: “Không gì, gì.”

Bạch Cơ tiếp tục truy vấn: “Thanh Minh, còn đôi mẫu t.ử ở Mạn viện, ngươi nắm lai lịch ?”

 

Loading...