Phiêu Miểu 9 - Quyển Ta Bà - Chương 14: Quái Thạch

Cập nhật lúc: 2026-08-23 16:02:53
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thanh Minh vò đầu bứt tai, đáp: “Biết ít. Thoạt tiên còn ngỡ Mạn viện bỏ trống đón khách. Nào ngờ đó, đôi mẫu t.ử đột ngột xuất hiện. Họ sống khép kín, gần như giam trong sương phòng, hiếm khi ló mặt ngoài. Thi thoảng loáng thoáng đám đồng t.ử áo đỏ trong trạch viện gọi vị mẫu là A Thị phu nhân. Ta từng tận mắt diện kiến, chỉ dựa yêu khí mà suy đoán, A Thị nọ ắt hẳn là Thực Khí Quỷ. Chắc chắn ngươi cũng ngửi thấy chứ.”

Thực Khí Quỷ vốn là một loài quỷ quái lấy khí mạch của con hoặc phi nhân thức ăn. Khí mạch chỉ đơn thuần là luồng sinh khí của con và phi nhân, mà còn bao hàm cả khí vận ẩn chứa trong linh hồn. Bởi vì chúng bòn rút cạn kiệt sinh lực lẫn vận khí, nên dù là phi nhân cũng cực kỳ chán ghét và bài xích Thực Khí Quỷ. Vì lẽ đó, khi Thực Khí Quỷ hành tẩu thế gian, chúng thường tìm cách che giấu tung tích, tránh để đồng đạo phi nhân phát giác phận thực sự của .

Bạch Cơ khẽ : “Ta cũng chỉ đoán nàng là Thực Khí Quỷ mà thôi.”

Do Thực Khí Quỷ thạo thuật che đậy yêu khí và ngụy trang phận, nên thoạt đầu Ly Nô chỉ nhận A Thị là phi nhân chứ chẳng ngờ ả là Thực Khí Quỷ. Nay rõ ngọn ngành, kinh ngạc tặc lưỡi: “Hả? Tình nhân của Quỷ vương là Thực Khí Quỷ ? Thực Khí Quỷ qua với cương thi thì nặn giống nòi gì chứ? Thực Khí cương thi cương thi Thực Khí Quỷ? Nghe qua thấy yểu mệnh , hèn chi đứa bé cứ ốm dặt dẹo mãi dứt...”

Bạch Cơ lên tiếng cảnh tỉnh: “Ly Nô, đùa cợt cũng chừng mực. Ta quan sát hành tung và sắc mặt của Quỷ vương, e rằng truy đuổi con Thực Khí Quỷ vì cái cớ như ngươi đoán mò . Hắn đơn độc hành sự, rời xa Trường An, sắc mặt nặng nề, tinh thần ủ dột, ngay cả đám tứ đại yêu nữ như Dạ Xoa, Đồi Mồi thường trực hầu cận cũng vắng bóng. Ta sợ rằng phường Bình Khang xảy biến cố chẳng lành.”

Ly Nô , như sét đ.á.n.h ngang tai. Nếu phường Bình Khang thực sự gặp nguy cơ, thì an nguy của Đồi Mồi quả thật khó lòng bảo . Vừa nghĩ tới sự an nguy của Đồi Mồi, Ly Nô chẳng thể giữ nổi bình tĩnh, lập tức bật dậy: “Chủ nhân, vẫn là ngài lo nghĩ chu . Sao Ly Nô sơ suất lường tới điểm chứ?! Thực Khí Quỷ vốn là loài hút chửng sinh mạng phi nhân, Ly Nô tìm Quỷ vương ngay lập tức để thám thính tin tức của Đồi Mồi.”

Nói đoạn, Ly Nô vọt như một làn khói, biến mất tăm.

Bạch Cơ thở dài sườn sượt: “Hiên Chi, Ly Nô nôn nóng thế , chẳng vội cho phán đoán của .”

Nguyên Diệu đáp lời: “Hôm nay xảy quá nhiều chuyện dồn dập, trong đầu tiểu sinh giờ như mớ bòng bong, rối loạn tơi bời. Thôi đành , cứ để Ly Nô lão . Chỉ mong ngóng tin bình an vô sự của Đồi Mồi cô nương.”

Bạch Cơ gật gù: “Chỉ đành trông cậy thôi.”

Thanh Minh lên tiếng hỏi: “Bạch Cơ tìm hiểu về kẻ đang tá túc ở Nghi viện ? Ta lưu tâm đến . Hắn đến đây cùng ngày với các , chỉ chớp mắt các một chốc lát. Hắn là một con cự thi, cứ theo yêu khí mà xét, chắc chắn là một đại yêu quái!”

Bạch Cơ xua tay: “Không cần thiết nhắc tới . Hắn là Quỷ vương, với là chỗ bằng hữu lâu năm .”

Thanh Minh sững sờ: “Ồ! Hóa chính là Quỷ vương khét tiếng đó ! Khắp chốn yêu ma quỷ quái đều rỉ tai rằng, hai là uyên ương từ thuở kiếp nào, ngươi sẽ gả cho ư?”

Bạch Cơ tới đó, kìm phì : “Thanh Minh mù mắt rắn đui mắt rồng ? Quỷ vương tướng mạo bặm trợn thô kệch, sặc mùi t.ử thi, thể để mắt tới ? Còn mong gì đến chuyện gả cưới!”

Thanh Minh trêu chọc: “Bạch Cơ, tình yêu vốn dĩ khiến con mù quáng. Ngươi lỡ mù quáng thì cũng khó mà lường . Nếu hai thực sự trong sạch, cớ liên tục ngóng bao lời đồn đại của lũ yêu quỷ, bảo rằng hai bày tiệc thành ở Trường An, Quỷ vương vì ngươi mà trồng cả mười dặm hoa đào Long Thủ Nguyên màng ngày đêm?”

Nguyên Diệu , vội vã lên tiếng thanh minh Bạch Cơ: “Thanh Minh , Bạch Cơ và Quỷ vương tuyệt đối dính líu gì! Hôn yến là do mèo Ngọc Diện giả mạo Bạch Cơ, gạt Quỷ vương dốc sức lo liệu. Mười dặm hoa đào đó càng là một sự hiểu lầm tày trời!”

Bạch Cơ đảo mắt lườm nguýt: “Thanh Minh, bớt hóng hớt tin đồn nhảm , lo ngươi cho xong . Ngươi đừng suốt ngày đ.â.m chọc chuyện khác, hãy lo thu xếp mớ bòng bong giữa ngươi, Tâm Nguyệt Hồ và phu thê Bạch Cốt . Ta ngẫm , Quỷ vương tinh thần bất , Ly Nô mang bản tính nóng nảy. Hai kẻ đó mà chạm trán, lỡ lời một câu là e chuyện lớn. Ta thật sự yên tâm về Ly Nô, nhanh chóng đuổi theo xem . Hiên Chi chẳng định khuyên răn Thanh Minh ? Ta tìm Ly Nô, ngươi cứ nán bầu bạn với Thanh Minh .”

Dứt lời, Bạch Cơ bèn hóa thành một con rồng trắng nhỏ, vút bay lên trung.

Nguyên Diệu dõi mắt theo bóng dáng khuất dần của Bạch Cơ, cõi lòng dâng lên cỗ bất đắc dĩ.

Thanh Minh Nguyên Diệu, hỏi: “Hiên Chi định khuyên nhủ chuyện gì?”

Nguyên Diệu nhíu mày suy nghĩ tìm cách khuyên bảo Thanh Minh, mong rũ bỏ thói trăng hoa, quyến rũ thê t.ử của kẻ khác. Giờ khắc , cảm thấy trách nhiệm đè nặng vai, nhưng vẫn quyết tâm dốc sức thử một phen.

Nguyên Diệu nghiêm trang : “Thanh Minh , đấng quân t.ử hành xử quang minh chính đại. Phàm việc gì cũng tự soi xét bản , bước con đường chính đạo. Huynh đừng trêu ghẹo các phu nhân khắp nơi nữa. Việc những cực kỳ hiểm nguy, dễ mang họa diệt , mà còn ngược đạo đức của quân tử. Huynh nên tu dưỡng tâm tính, uốn nắn lời ăn tiếng ...”

Thanh Minh , đầu sưng vù, ngắt lời Nguyên Diệu với vẻ bất cần: “Hiên Chi, là quân tử, cũng chẳng thiết tha bậc quân tử. Người sống đời, vội vàng tận hưởng khoái lạc mới là lẽ . Hơn nữa, Hiên Chi tỏ tường sự tuyệt diệu của các vị phu nhân. Mỗi phu nhân đều sở hữu phong thái và sự quyến rũ riêng biệt. Họ trưởng thành mặn mà, dịu dàng đằm thắm, thấu tình đạt lý, khiến mê đắm lối thoát. Ta quả thực thể nào dập tắt niềm đam mê dành cho các phu nhân.”

Nguyên Diệu nhất thời cạn lời.

Thanh Minh bồi thêm: “Đáng tiếc , thế gian , phu nhân thực sự thấu hiểu quá đỗi hiếm hoi. Tâm Chi thấu hiểu , Dạ Nhi mới chính là tri kỷ của linh hồn . Tình yêu giữa và nàng là thứ tình cảm thuần khiết và xinh nhất thế gian.”

Nguyên Diệu và Thanh Minh nán đàm đạo hòn giả sơn trong sân.

Nghe những lời biện bạch của Thanh Minh, mường tượng đến mớ quan hệ tình cảm chằng chịt giữa Thanh Minh, Tâm Nguyệt Hồ và phu thê Bạch Cốt, Nguyên Diệu bỗng thấy đầu váng mắt hoa, choáng váng cả mặt mày.

Tiểu thư sinh vững, lảo đảo lùi phía . Chẳng ngờ ót đập mạnh một phiến đá giả sơn. Khối đá nhô thình lình ở một góc, độ cao ngang bằng Nguyên Diệu, mang hình thù kỳ dị quái đản.

“Ái chà!”

Nguyên Diệu nhăn mặt vì đau, vội đưa tay ôm lấy ót, chân mày chau , đau đến ứa nước mắt.

Thanh Minh thấy thế, bèn gác điệp khúc tình ái, hối hả bước tới xem xét, ân cần hỏi han: “Hiên Chi chứ? Sao đập đầu đá thế ? Có nghiêm trọng lắm ?”

Nguyên Diệu lắc đầu xua tay, đáp: “Không , chỉ va nhẹ một chút, ê ẩm thôi.”

“Không . Nếu để ngươi va đầu đến ngốc nghếch, Bạch Cơ nhất định sẽ tính sổ ! Đi thôi, chúng đừng mãi ngoài sân, phòng tĩnh tọa, đàm đạo cho khuây khỏa.”

Thanh Minh cất lời đề nghị.

Nguyên Diệu gật đầu ưng thuận.

Thanh Minh rảo bước về phía sương phòng, Nguyên Diệu lững thững theo .

Đi vài bước, Nguyên Diệu vô tình đầu ngó khối đá lỡ va , trong lòng bỗng chốc giật thót.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-9-quyen-ta-ba/chuong-14-quai-thach.html.]

Lúc nãy gần rõ hình dáng của khối đá, nay từ xa quan sát, nó mờ ảo phác họa dáng dấp của một hình . Đường nét đó giống như như một mỹ phụ nhân lả lơi quyến rũ, hiện rõ đầu, tay, uốn lượn thướt tha. Phần đầu mỹ nhân thấp thoáng ngũ quan, nét mặt mang đậm vẻ kinh hoàng hốt hoảng.

Nguyên Diệu rùng kinh hãi, toan gọi Thanh Minh xem cho tường tận. Thế nhưng ngó kĩ một nữa, suy cho cùng cũng chỉ là một khối đá bình thường, còn những chi tiết giống phụ nhân kỹ thấy chẳng giống chút nào, chỉ mang máng đôi nét tương đồng mà thôi.

Nguyên Diệu đưa tay dụi mắt, thầm nhủ chắc là do mờ mắt. Đá trong tòa trạch viện vốn dĩ mang đủ hình thù quái gở, giống nữ nhân cũng chẳng chuyện gì quá lạ kỳ. Thôi đừng gọi Thanh Minh đến xem nữa, lỡ lấy cớ châm biếm, bảo tâm thuật bất chính, cũng hình bóng phụ nhân thì khổ.

“Hiên Chi ?”

Thanh Minh đầu, lên tiếng hỏi.

“Không .”

Nguyên Diệu dứt khoát ngó ngàng tới tảng đá nữa, đáp lời.

“Hiên Chi, cất công tới dự yến tiệc sinh thần của , Bạch Cơ vắt cổ chày nước mang tặng thứ lễ vật quý báu gì ?”

Thanh Minh mỉm dò hỏi.

Nguyên Diệu trả lời: “Mười hai chiếc trâm ngọc phỉ thúy, phỉ thúy chất lượng tuyệt hảo, trong vắt ngậm nước, mỗi chiếc chạm trổ tinh xảo một loài hoa tượng trưng cho từng tháng. Đảm bảo sẽ ưng ý.”

Thanh Minh xong, ánh mắt sáng rực rỡ, tươi rói: “Món lễ vật của Bạch Cơ chừng hợp ý đấy. Trở về hậu tạ nàng đàng hoàng.”

Nguyên Diệu vô ý, suýt nữa buột miệng : “Bạch Cơ còn định lo liệu tang lễ bề thế cho đấy.” May , lời đến môi kịp thời ngưng , thốt .

Nếu lỡ miệng tuôn , Thanh Minh chắc chắn sẽ nhảy dựng lên vì tức giận. Một rồng một rắn phỏng chừng sẽ ân đoạn nghĩa tuyệt ngay tại trận.

Nguyên Diệu theo gót Thanh Minh phòng. Hai quỳ gối an tọa, nhàn nhã đàm đạo, gọi đồng t.ử dọn cơm trưa, cùng dùng bữa.

Giữa lúc Nguyên Diệu và Thanh Minh đang dùng bữa, Bạch Cơ và Ly Nô trở .

Nguyên Diệu đặt bát đũa xuống, lên tiếng: “Bạch Cơ, Ly Nô lão , hai vị trở về .”

Bạch Cơ mỉm đáp: “Trở về .”

Ly Nô mặt mày ủ rũ rũ rượi, thở dài: “Thật đúng là gặp ma. Tìm đỏ mắt khắp nơi mà chẳng thấy tăm lão cương thi !”

Bạch Cơ nhẹ nhàng trấn an: “Ly Nô, ngươi đừng sốt sắng. Dù phường Bình Khang lâm nguy thì Đồi Mồi ắt hẳn vẫn bình an vô sự. Nếu thật sự biến cố, với tính cách bộc trực của Quỷ vương, khi chạm mặt ngươi chắc chắn sẽ giấu giếm .”

Ly Nô chép miệng: “Chủ nhân, Ly Nô chỉ mỗi một , vẫn tận miệng hỏi thăm, lời cam đoan của lão cương thi thì Ly Nô mới an lòng. Lão cương thi hành tung thoắt ẩn thoắt hiện, tìm kiếm quả thực nan giải.”

Bạch Cơ khuyên nhủ: “Ly Nô, chớ vội vàng. Ở chốn hoang vu hẻo lánh , Quỷ vương còn thể chạy cơ chứ? Cuối cùng cũng sẽ trở về viện của thôi.”

Ly Nô đáp: “Chủ nhân lý. Cả con Thực Khí Quỷ đó cũng lặn mất tăm mất tích. Đứa bé của ả chẳng đang liệt giường ? Cớ ả còn bế theo đứa trẻ đau ốm bôn ba khắp chốn, quả thực ly kỳ.”

Bạch Cơ bật khúc khích: “Trong tòa trạch viện , chuyện nào bình thường . Ây da, bỗng dưng thấy đói lả . Hiên Chi, Thanh Minh, các dùng bữa mà chẳng đợi bọn .”

Thanh Minh thản nhiên đáp: “Đâu khi nào hai mới . Ta và Hiên Chi đói bụng nên cứ thế dùng bữa .”

Bạch Cơ buông lời châm chọc: “Thanh Minh, sinh mệnh và linh hồn của ngươi đều biến mất , ngươi vẫn còn tâm trạng nuốt trôi cơm ?”

Thanh Minh vô tư đáp lời, vẻ mặt vô cùng an tâm: “Nuốt trôi chứ. Dạ Nhi phỏng chừng chẳng hề hấn gì .”

Bạch Cơ và Ly Nô cũng cất tiếng gọi đồng t.ử mang thêm cơm nước, cùng quây quần dùng bữa.

Thanh Minh chậm rãi và cơm, cất tiếng hỏi: “Bạch Cơ còn ý định tá túc đây ?”

Bạch Cơ mỉm đáp : “Đương nhiên .”

Thanh Minh : “Ta cáo từ .”

Bạch Cơ nhạo: “Thanh Minh đang ở thư thái ? Cớ gì đến, ngươi bỏ ?”

Thanh Minh thanh minh: “Ta vốn lưu thoải mái là bởi đinh ninh sinh thần của vẫn tới. Dự định ban đầu của là sẽ về Núi Mang ngày sinh thần để tự tổ chức yến tiệc. Ai dè, chẳng để tâm ngày tháng, để trôi tuột qua mất. Hiện tại, chắc chắn Minh cung đang nhốn nháo cả lên, mau chóng về dọn dẹp mớ bòng bong. Đợi Dạ Nhi , chúng sẽ lập tức lên đường, trở về Núi Mang.”

Bạch Cơ mỉm rạng rỡ: “Nơi cũng khá thú vị đấy chứ. Giải quyết mớ bòng bong thì cũng chẳng cần gấp gáp. Thanh Minh, hiếm hoi lắm mới đặt chân đến chốn thú vị thế , là chúng nán dạo chơi vài hôm ?”

Thanh Minh ngần ngừ một thoáng, song vẫn dứt khoát lắc đầu, đáp: “Bạch Cơ cứ tự ngao du . Ta về Núi Mang .”

“Cũng thôi.” Bạch Cơ ung dung dùng bữa, thờ ơ buông lời, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ quỷ mị, giọng hạ thấp tựa như muỗi kêu: “Miễn là, hiện giờ ngươi còn khả năng thoát khỏi đây...”

Thanh Minh mảy may lọt lời lầm bầm của Bạch Cơ. Hắn dùng bữa, đắm chìm trong mộng tưởng tương lai. Một khi Bạch Cốt phu nhân trở về, hai sẽ lén lút trốn khỏi Tâm Nguyệt Hồ và A Nguyên, Núi Mang, từ đó về cùng sống cuộc đời thần tiên tiêu d.a.o nơi Minh cung.

 

Loading...