Phiêu Miểu 9 - Quyển Ta Bà - Chương 2: Núi Mang

Cập nhật lúc: 2025-11-11 04:51:23
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

bắt cá, cũng mua rau, Ly Nô đành một bữa tối đơn giản: một đĩa cá muối chua, một đĩa đậu phụ lên men sữa kèm theo ba bát mì lạnh lá hòe.

Tâm trí của Bạch Cơ và Nguyên Diệu đặt thức ăn, nên chỉ ăn qua loa cho no bụng mà thôi.

Đêm xuống, trăng tròn như gương.

Hôm nay là mồng bảy âm lịch, vốn nên trăng tròn nhưng vầng trăng sáng lạ thường treo bầu trời đêm một cách kỳ quái.

Bạch Cơ ở sân , ngẩng đầu trăng tròn cao.

Nguyên Diệu gốc bồ đề, cúi đầu quả trứng Ca Lăng Tần Già tấm đệm mềm. Bạch Cơ , gốc bồ đề là nơi nhất để ấp Ca Lăng Tần Già, nên chuyển trứng vàng đến đây. Để tỏ lòng kính trọng thần điểu, nàng chọn một tấm đệm mềm , thêu hoa sen bảy báu của nhà Phật, đặt trứng vàng lên .

Nguyên Diệu lo lắng. Trước đây ở quê nhà Tương Châu, từng thấy đầu bếp dùng trứng gà ấp gà con, chim từ trứng nở thành chim non cần sự ấm áp.

Đêm khuya sương nặng, gió đêm lạnh lẽo, Bạch Cơ đặt trứng Ca Lăng Tần Già gốc bồ đề, chỉ sợ thần điểu kịp thành chim đông cứng trong vỏ trứng .

Nguyên Diệu kìm : “Bạch Cơ, cần nhóm một lò than bên cạnh trứng Diệu Âm Điểu ?”

Bạch Cơ còn trả lời, chú mèo đen đang bồ đoàn lên tiếng.

“Mọt sách, gia nghĩ trứng chim cứ đem luộc hoặc rán lên thì ngon hơn. Dùng than nướng trứng, nhỡ nướng nổ thì ăn .”

Nguyên Diệu ngạc nhiên: “Ly Nô , trứng thần điểu thể đem ăn chứ?!”

Mèo đen đáp: “Không mọt sách ngươi nướng trứng ăn ? Không nướng trứng ăn thì ngươi nhóm than gì?”

Nguyên Diệu : “Ta lo gió đêm lạnh, nhiệt độ quá thấp, thần điểu nở .”

“Hoá nướng trứng ăn …”

Chú mèo đen thất vọng, cúi đầu xuống, cuộn tròn .

Bạch Cơ : “Hiên Chi cần lo, Ca Lăng Tần Già khác với chim thường ở nhân gian, nó yêu cầu nhiệt độ, cũng sợ lạnh. Lục Độ Mẫu Bồ Tát tặng chúng trứng , tuy còn trong vỏ nhưng sắp nở . Chúng chỉ cần đặt nó gốc bồ đề để nó hấp thụ linh khí trời đất, năng lượng vũ trụ, nếu gì bất ngờ thì vài ngày nữa sẽ nở thôi.”

Nghe , Nguyên Diệu mới yên lòng.

Bạch Cơ : “Hiên Chi, Ly Nô, trời treo vầng trăng bất thường , chúng xuống cũng ngủ , chi bằng dạo núi Mang một chút. Ta xem ngọn núi ảo đột nhiên xuất hiện trong mây .”

Trước đó, khi núi ảo mây ở núi Mang xuất hiện, Bạch Cơ xem một . Nàng hoá thành một con rồng trắng bay lên trung tiến về núi ảo, nhưng trong mây mù gì cả. Nàng cũng như , phát hiện gì. Khi đó nàng còn quan sát quanh núi Mang, cũng phát hiện gì, núi ảo là chuyện gì.

Bạch Cơ cam lòng, định tối nay xem .

Đêm huyền bí như thế, trăng kỳ lạ như , Nguyên Diệu và Ly Nô cũng hoang mang trong lòng, khó mà ngủ yên, nên hai đồng ý cùng Bạch Cơ du ngoạn núi Mang ban đêm.

Chú mèo đen dậy, bốn chân đạp đất, hoá thành một mèo yêu chín đuôi to bằng hổ dữ.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu lên lưng mèo yêu.

Dưới trăng Thần Đô, mèo yêu chín đuôi bay vút lên, đạp trung mà , cưỡi gió phóng nhanh. Nó lao qua những mái nhà san sát, giữa những con phố chằng chịt, cuối cùng nhảy vọt qua tường thành, chạy về phía núi Mang.

Núi Mang ánh trăng, núi non trùng điệp, rừng cây âm u, như một bức tranh thuỷ mặc đậm nhạt hài hoà.

Trước đây, sống núi Mang, trong núi Mang ”, nhưng gần đây khác.

Từ khi núi ảo mây xuất hiện, khiến Võ Hoàng lo lắng, bà chuyện gì xảy , bèn phái một đội Ngự Lâm quân đóng quân trong núi Mang.

Ngự Lâm quân cắm trại trong núi Mang, lúc nào cũng quan sát núi ảo. Nếu chuyện gì bất thường hơn xảy , họ sẽ phái cưỡi ngựa phi nhanh về hoàng cung, báo cáo với Võ Hoàng.

Ngự Lâm quân chọn nơi thích hợp nhất để quan sát núi ảo mây mà hạ trại, dựng mười mấy lều trại, tấp nập, lửa trại bập bùng.

Để tránh phiền phức, Bạch Cơ bảo Ly Nô chọn chỗ thích hợp để quan sát núi ảo, tránh xa trại của Ngự Lâm quân.

Ly Nô lanh lợi, nó lướt qua gần trại Ngự Lâm quân, những binh sĩ gác và tuần tra ai phát hiện .

Mèo yêu chín đuôi tìm một chỗ kín đáo trong rừng, dừng . Nơi chính là vị trí nhất để quan sát núi ảo.

Nơi cách doanh trại Ngự Lâm quân xa, cũng vặn.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu xuống khỏi lưng mèo yêu.

Sự chú ý của Nguyên Diệu lập tức núi ảo núi Mang thu hút.

Dưới ánh trăng, núi ảo cao vút trong mây, tựa như một ngọn núi thật sự.

Núi ảo vách ngàn trượng, hùng vĩ uy nghiêm, khác gì những ngọn núi hùng vĩ thông thường. Nếu mắt , thể thấy đỉnh núi mờ ảo trong mây, tuyết trắng chất chồng.

“Hoá , là một ngọn núi tuyết.”

Nguyên Diệu lẩm bẩm.

Bạch Cơ ngạc nhiên: “Ngọn núi tuyết gì cơ?”

Nguyên Diệu : “Núi ảo là một ngọn núi tuyết.”

Bạch Cơ ngẩng đầu, quan sát kỹ, khỏi kinh ngạc.

“Lạ thật, mấy ngày đến xem, ngọn núi ảo còn rõ ràng như . Nó nửa ẩn nửa hiện trong biển mây, chỉ thể thấy đường nét của núi cao, thấy đỉnh tuyết trắng. Sao nó dần dần trở nên rõ ràng hơn như thế?”

Nguyên Diệu và Ly Nô trả lời thế nào.

Ba tại chỗ, về phía núi ảo, quan sát một lúc nhưng cũng thu hoạch gì.

Ly Nô : “Chủ nhân, ngọn núi tà khí, thêm vầng trăng , khiến Ly Nô cảm giác bất an tả . Hay chúng về Phiêu Miểu Các thu dọn đồ đạc, chạy trốn trong đêm .”

Nguyên Diệu : “Ly Nô lão , nếu đây thật sự là tai hoạ thì chúng tìm cách hoá giải. Chúng chạy , còn dân chúng trong Thần Đô ? Cứu một mạng hơn xây bảy tòa tháp, chẳng lẽ đành chịu tai ương mà chỉ lo cho ? Nhất định tìm cách cứu .”

Ly Nô bĩu môi: “Cứu khổ cứu nạn là việc của Bồ Tát, của yêu quái chúng . Bây giờ Bồ Tát cũng chạy , chẳng lẽ cho yêu quái chạy ?”

Nguyên Diệu biện hộ cho Lục Độ Mẫu Bồ Tát: “Bồ Tát chạy, mà là tạm thời rời . Hơn nữa, Bồ Tát còn để một trứng Diệu Âm Điểu.”

Ly Nô : “Vậy chúng cũng tạm thời rời . Đừng nhắc đến cái trứng chim đó nữa, gia chẳng thấy nó ích gì sất.”

Nguyên Diệu còn thêm, nhưng Bạch Cơ lên tiếng: “Được , Hiên Chi, Ly Nô, hai đừng cãi nữa. Chạy thì về Phiêu Miểu Các tính. Bây giờ lên trời xem thử, hai ở đây chờ .”

Nguyên Diệu và Ly Nô đồng ý.

Bạch Cơ hoá thành một con rồng yêu khổng lồ, bay về phía núi ảo.

Nguyên Diệu và Ly Nô ở chờ.

Hai tìm một tảng đá núi, xuống đợi Bạch Cơ.

Phía trại Ngự Lâm quân, thấp thoáng truyền đến tiếng xôn xao, trong vầng trăng tròn, núi ảo xuất hiện bóng dáng rồng yêu bay lượn, khiến họ hoảng sợ.

Sự náo động ở trại Ngự Lâm quân ảnh hưởng đến Nguyên Diệu và Ly Nô.

Ngồi một lúc, lẽ bữa tối uống nhiều, Nguyên Diệu cảm thấy buồn, tìm chỗ giải quyết.

“Ly Nô lão , phía rừng một lát.” Nguyên Diệu .

“Đi nhanh về nhanh, cẩn thận nhé.” Ly Nô dặn dò.

Nguyên Diệu rừng.

Dưới ánh trăng, tìm một bụi cây yên tĩnh và kín đáo, bắt đầu giải quyết.

“Haizz…”

Nguyên Diệu thấy thở dài.

Tiếng thở dài kéo dài theo gió đêm, rõ ràng.

Trong lòng sợ hãi, vội vàng xong việc, rời khỏi rừng, tìm Ly Nô.

Ai ngờ, vì hoảng loạn nên Nguyên Diệu nhầm đường ngược hướng.

Đi một lúc, thấy một cây cổ thụ cong vẹo, cây treo xuống một chiếc thòng lọng thắt nút c.h.ế.t.

Một bóng gầy gò, đang ủ rũ cây, chiếc thòng lọng, thở dài một tiếng càng dài, càng u ám hơn.

“Haizz…haizz…”

Nguyên Diệu lập tức hết sợ, vì nhận tiếng thở dài quen thuộc, bóng dáng ủ rũ cũng quen.

Nhìn kỹ hoá là Cao Công Công.

Cao Công Công tên là Cao Diên Phúc, là tổng quản đại nội của Thái Sơ Cung, Võ Hoàng vô cùng tin tưởng. Trong sự kiện “Bất T.ử Điểu”, Nguyên Diệu quen Cao Công Công. Cao Công Công thích thư sinh ủ rũ, cảm thấy hợp ý , một lòng thư sinh rời khỏi Phiêu Miểu Các, về trướng thái giám, để truyền y bát.

Cao Công Công ủ rũ cây cổ thụ, run rẩy bước lên tảng đá, đưa tay nắm lấy dây thòng lọng treo cây, định treo cổ.

Nguyên Diệu kinh hãi, kịp nghĩ gì khác, vội xuất hiện ngăn cản.

“Cao Công Công, xin đừng tự tìm cái c.h.ế.t!”

Cao Công Công tiếng , thấy là Nguyên Diệu thì khỏi cụp đôi mày chữ bát xuống, càng thêm u sầu.

“Là ngươi , hậu sinh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-9-quyen-ta-ba/chuong-2-nui-mang.html.]

“Cao Công Công, ngài mau xuống , đời còn dài, chuyện nên nghĩ thoáng một chút, đừng hành động nông nổi…”

Nguyên Diệu khuyên nhủ, đỡ Cao Công Công bước xuống tảng đá, tránh xa dây thòng lọng.

Cao Công Công tuy vẫn u sầu, nhưng thấy Nguyên Diệu, cũng vội treo cổ nữa, dìu xuống tảng đá.

Cao Công Công buồn bã : “Lão nô nhất thời nông nổi, mà khi suy nghĩ kỹ, cảm thấy chi bằng tự treo cổ cho xong.”

Nguyên Diệu hỏi: “Dám hỏi Cao Công Công, xảy chuyện gì khiến ngài nghĩ quẩn như ?”

Cao Công Công đưa tay chỉ lên trăng tròn trời, chỉ về phía xa ngọn núi ảo mây, buồn bã : “Hai thứ còn kỳ lạ hơn cả yêu quái, bùa đòi mạng. Thay vì sắp tới c.h.ế.t thế nào, chi bằng bây giờ lão nô tự tìm cách c.h.ế.t ý. Hơn nữa, sáng nay lão nô phụng mệnh đến núi Mang, còn cơn mưa cá ươn tôm thối ở ngoại ô nam thành. Lão nô ở trại Ngự Lâm quân tắm rửa cả nửa ngày, vẫn còn mùi hôi. Thật là xui xẻo thêm u sầu, khiến sống nữa.”

Nguyên Diệu khuyên: “Mùi hôi chỉ cần tắm rửa thêm vài , xông chút hương liệu sẽ hết thôi. Cao Công Công ngài nên vì thế mà nghĩ quẩn.”

Cao Công Công : “Chuyện mùi hôi còn dễ . Trăng và núi ảo mới là nguồn gốc khiến u sầu. Hậu sinh, đêm khuya thế ngươi cũng thể một ở núi Mang. Ngươi cùng Bạch Cơ ? Sáng nay nàng ở mặt Võ Hoàng bệ hạ sẽ tìm cách giải quyết dị tượng ở Thần Đô. Bây giờ cách ?”

Nguyên Diệu thành thật đáp: “Bạch Cơ đang thăm dò núi ảo, hiện tại vẫn cách gì.”

Cao Công Công xong, càng thêm u sầu.

*

Vì Cao Công Công trông vô cùng u sầu, Nguyên Diệu đành an ủi , những lời như “Dù nữa, chuyện sẽ cách giải quyết”.

Cao Công Công cũng dần nghĩ thông, bảo Nguyên Diệu giúp lấy chiếc thòng lọng treo cây cổ thụ cong vẹo xuống ví đó là thắt lưng của .

Nguyên Diệu lên tảng đá, kiễng chân để gỡ thòng lọng.

Cao Công Công về phía xa, nơi núi ảo mây, mặt mày ủ rũ, thở dài than thở.

Đột nhiên, thể Cao Công Công run lên, nét mặt lộ vẻ kinh hoàng, dường như thấy điều gì thể tin nổi.

“Ngươi xem núi ảo xuất hiện một quái vật ?!”

Nguyên Diệu nghĩ rằng Cao Công Công thấy rồng yêu điều tra núi ảo mây, nên để tâm, tập trung gỡ thắt lưng cây, : “Đó là một con rồng yêu, quái vật.”

Cao Công Công buồn bã : “Rồng thì lão nô còn nhận , nhưng đó là rồng, mà là một quái vật.”

Nghe , Nguyên Diệu đầu về phía núi ảo, lập tức cũng giật .

Trên tầng mây, núi ảo hùng vĩ, đỉnh núi phủ tuyết, tuyết sơn rõ ràng xuất hiện một bóng quái vật khổng lồ.

Bóng quái vật đó tựa như hình dáng của một , nhưng bốn cánh tay. Trên đầu một vật trang trí hình trăng lưỡi liềm, mái tóc hình dạng đặc biệt, quanh cổ quấn một con rắn. Nhìn kỹ, phần đầu của vô cùng to lớn, và ba con mắt. Hai mắt như , hai bên mũi, còn một mắt nhắm ở vị trí trán.

“Á? Đó là gì ? Xuất hiện từ khi nào thế?!” Nguyên Diệu ngạc nhiên kêu lên.

Cao Công Công cũng quên mất sự u sầu, kêu lên: “Vừa mới xuất hiện thôi! Trong chớp mắt, đột nhiên hiện như .”

Nguyên Diệu và Cao Công Công đều đó là gì, một hoảng hốt, một khi hoảng hốt càng u sầu hơn. Hai , bàn bạc một hồi, quyết định cùng tìm Bạch Cơ.

Cao Công Công uể oải buộc thắt lưng , theo chân Nguyên Diệu trở về.

Ánh trăng như nước chiếu sáng cả trời đất, Nguyên Diệu lạc đường, dẫn theo Cao Công Công trở về chỗ cũ.

Ly Nô vẫn đang chờ ở đó, dường như cũng thấy đổi núi ảo mây. Hắn duỗi dài cổ, cảnh giác chằm chằm núi ảo, đôi mắt xanh biếc sáng rực.

“Ly Nô lão , trở .” Nguyên Diệu chào hỏi.

Ly Nô đầu, thấy Nguyên Diệu dẫn theo Cao Công Công mặt mày u sầu đến.

Vì Bạch Cơ thường cung đình nên Ly Nô nhận Cao Công Công.

Ly Nô vốn thích vị thái giám u sầu , cảm thấy là tâm trạng ảnh hưởng. Cao Công Công cũng ưa con mèo đen nhỏ , cảm thấy nó tràn đầy khí thế, tinh lực dồi dào, hợp với .

“Mọt sách vệ sinh, nhặt về lão thái giám mặt mày xui xẻo thế?” Ly Nô tỏ vẻ khó chịu .

“Ngươi là mèo yêu, đừng vô lễ! Lão nô hiện giờ là tổng quản đại nội, mặc áo tím, vị trí tam phẩm.” Cao Công Công vui .

“Vô lễ lễ gì chứ. Gia còn là tổng bếp của Phiêu Miểu Các, mặc áo đen, vị trí cực phẩm đấy!” Ly Nô phục .

Cao Công Công bĩu môi, : “Tốt gì một con mèo mọc miệng lưỡi sắc bén chứ, còn tranh cãi với lão nô, đúng là khiến u sầu.”

Ly Nô còn định cãi , Nguyên Diệu vội vàng ngắt lời , chuyển chủ đề: “Ly Nô , núi ảo xuất hiện một bóng quái vật thế?”

Ly Nô đáp: “Gia cũng , chỉ cảm thấy tà dị, từ xa thôi lông mèo của gia dựng .”

“Bạch Cơ vẫn trở về ?” Nguyên Diệu hỏi.

Ly Nô : “Chưa, chúng chờ thêm chút nữa .”

Thế là, Nguyên Diệu, Ly Nô, Cao Công Công mỗi tìm một chỗ nghỉ, chờ đợi Bạch Cơ. Thỉnh thoảng, Ly Nô và Cao Công Công còn cãi vài câu.

Trong lòng Nguyên Diệu đầy lo lắng, bóng quái vật núi ảo, tuy đó là gì, nhưng cảm nhận một áp lực cực độ, chỉ thấy bồn chồn bất an.

Khoảng một nén nhang , Bạch Cơ trở về.

Bạch Cơ từ trời giáng xuống, xuất hiện mặt ba .

Cao Công Công kiến thức rộng rãi, nên cũng kinh ngạc.

Bạch Cơ thấy Cao Công Công cũng bất ngờ.

Bạch Cơ : “Cao Công Công đến thật đúng lúc, manh mối dị tượng ở Thần Đô .”

Cao Công Công u sầu : “Bạch Cơ đại nhân, manh mối gì? Sao núi ảo xuất hiện một bóng quái vật, ngươi thử xem.”

Bạch Cơ đáp: “Chính vì xuất hiện bóng quái vật nên sự việc manh mối.”

Cao Công Công kéo đôi mày chữ bát xuống, : “Nói thử xem?”

Bạch Cơ : “Bóng quái vật đó là hình tượng của Shiva*. Ngọn núi ảo mây tên là núi Kailash, là nơi Shiva tu luyện trong truyền thuyết. Shiva là một trong ba vị thần của đạo Hindu ở Thiên Trúc, đồng thời hai mặt hủy diệt và sáng tạo. Trong Phật giáo, gọi Shiva là Đại Tự Tại Thiên. Trước đây rảnh rỗi việc gì, cũng nghiên cứu qua các vị thần ở Tây Vực. Nếu nhầm, thì Shiva đang thể hiện diện mạo hủy diệt. Trong vài ngày tới, đầu của Shiva sẽ ngày càng to lớn, ngày càng rõ ràng, sẽ thấy rõ con mắt thứ ba trán Shiva đang chậm rãi mở . Khi con mắt thứ ba của Shiva mở , sẽ phun ngọn lửa phẫn nộ hủy diệt trời đất, tiêu diệt tất cả, ngay cả thần cũng thể may mắn thoát khỏi. Đến lúc đó, Thần Đô sẽ biến thành một thành c.h.ế.t và đống đổ nát.”

* Shiva: Shiva cùng với Brahma và Vishnu là ba vị thần chính của đạo Hindu. Shiva vai trò là thần hủy diệt, đồng thời mang tính cách hai mặt của sinh sản và hủy diệt, sáng tạo và phá hoại. Con mắt thứ ba của Shiva là một vũ khí còn đáng sợ hơn b.o.m nguyên tử. Con mắt thường nhắm , một khi mở sẽ phun ngọn lửa phẫn nộ hủy diệt trời đất, tiêu diệt tất cả những gì thấy, ngay cả thần cũng thể thoát khỏi. Thần ái tình từng dụ dỗ Shiva, con mắt thiêu thành tro. Shiva thể hiện các hình dạng kỳ quái khác , chủ yếu Linga, hình dạng đáng sợ, hình dạng dịu dàng, hình dạng siêu nhân, hình dạng ba mặt, hình dạng vua của vũ điệu, hình dạng chúa tể của Linga, hình dạng nửa nam nửa nữ, v.v. Linga (Shiva Linga) là biểu tượng cơ bản nhất của Shiva. Như nhiều thần trong thần thoại, vì tính tri năng của Shiva, nên giới tính của Shiva cố định, mà đổi theo từng “hình dạng” khác . Trong văn hiến Phật giáo, Shiva gọi là Đại Tự Tại Thiên, sống đỉnh của cõi trời Hữu Đỉnh, là chúa tể của ba nghìn thế giới. Ngoài , Shiva trong Ấn Độ giáo còn là thần của vũ điệu, sáng tạo hai loại vũ điệu cương và nhu, tôn vinh là vua của vũ điệu.

Cao Công Công xong, bắt đầu tháo thắt lưng, định tìm một cây để treo cổ.

“Đã là thần thì còn cách nào . Thay vì c.h.ế.t như thế nào, chi bằng tự tìm một cách c.h.ế.t ý mà c.h.ế.t thôi.”

Bạch Cơ ngăn : “Cao Công Công đừng vội tìm c.h.ế.t. Sự phẫn nộ của Shiva cũng thể hóa giải, chỉ cần tìm nguồn gốc là .”

Cao Công Công u sầu hỏi: “Nguồn gốc ở ? Theo lời ngươi , Shiva là thần của Thiên Trúc, phát uy ở Thiên Trúc chạy đến Thần Đô gây chuyện. Đây là đạo lý gì?”

Bạch Cơ đáp: “Thần linh tồn tại nhờ tín ngưỡng của con , thường chỉ xuất hiện ở nơi nhiều tín đồ, xuất hiện ở nơi liên quan đến . Việc hình tượng Shiva xuất hiện ở Thần Đô chắc chắn là do mang về vật thuộc về Shiva từ Thiên Trúc tới, và vật đó khơi dậy sự phẫn nộ của Shiva. Hơn nữa, khả năng vật đó đang ở Thần Đô, ở trong Thái Sơ Cung.”

Cao Công Công hỏi: “Vật gì?”

Bạch Cơ : “Chuyện thể hỏi , hỏi ngươi. Ngươi là tổng quản đại nội của Thái Sơ Cung, các vật trong cung đều đăng ký, trong Thái Sơ Cung gì, ngươi là rõ nhất.”

Cao Công Công mặt mày ủ rũ, kéo đôi mày chữ bát xuống, : “Bốn phương tiến cống, vạn quốc lai triều, kho báu trong hoàng cung chứa đựng thứ đời, chất chồng như núi, mười vạn thì cũng tám vạn. Nhiệm vụ của lão nô là để thuộc hạ phân loại, đếm , đăng ký lập sổ. Lão nô chỉ đại khái, chỉ nhớ những vật mà Võ Hoàng bệ hạ thích nhất. Còn những vật khác, lão nô ấn tượng gì, chỉ nhớ rằng mùa xuân năm nay, Tiết thiền sư của chùa Bạch Mã mơ thấy Phật tổ báo mộng, bảo đặt một Phật bảo mà pháp sư Huyền Trang mang về từ Tây Vực ở chùa Bạch Mã để cầu phúc cho Đại Chu. Võ Hoàng bệ hạ vốn để ý đến , nhưng chịu nổi Tiết thiền sư ngày ngày than thở, rằng chùa Bạch Mã một Phật bảo hồn, mất mặt. Võ Hoàng bệ hạ để dỗ Tiết thiền sư vui, phái đến Trường An, vận chuyển một Phật bảo mà thiền sư Huyền Trang mang về đến Thần Đô từ chùa Đại Từ Ân, đưa chùa Bạch Mã. Những thứ là do lão nô lo liệu, còn đăng ký lập sổ, nhưng lão nô cũng nhớ rõ cụ thể là vật gì, chỉ nhớ là một kinh lá bối, tượng ngọc Phật, tháp vàng các thứ. Chẳng lẽ những Phật bảo liên quan đến núi ảo mây và Shiva ?”   

Bạch Cơ : “Tám phần là liên quan. Thế , ngày mai sẽ đến chùa Bạch Mã xem những Phật bảo đó.”

Cao Công Công : “Được, lão nô sẽ về cung trong đêm, bẩm báo việc với Võ Hoàng bệ hạ.”

Sau khi bàn bạc với Cao Công Công, cũng vội tìm c.h.ế.t nữa, vội vã trở về doanh trại của Ngự Lâm Quân, dẫn trong đêm về Thần Đô.

Sau khi chia tay với Cao Công Công, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô cũng trở về Phiêu Miểu Các.

Trong lòng Nguyên Diệu đầy nghi vấn, nhưng bắt đầu hỏi từ .

Sau khi hình tượng Shiva xuất hiện núi ảo mây, Bạch Cơ dường như manh mối, còn lo lắng như nữa. Sau khi trở về Phiêu Miểu Các, nàng đến gốc cây bồ đề, quan sát trứng của Ca Lăng Tần Già, còn gì đó với quả trứng Diệu Âm Điểu, ngáp một cái ngủ.

Thấy Bạch Cơ ngủ, Nguyên Diệu và Ly Nô cũng ngủ.

Ngày hôm , ánh nắng tươi sáng, gió mùa hè dịu nhẹ.

Dù thời tiết nắng , nhưng trong các ngõ phố của Thần Đô mây mù dày đặc, lòng hoang mang. Bởi vì khi thức dậy buổi sáng, phát hiện núi ảo núi Mang xuất hiện một tượng Shiva khổng lồ – bách tính Trung Thổ giáo phái Thiên Trúc, nhận Shiva, họ gọi đó là quái vật ba mắt.

Việc xuất hiện hình ảnh quái vật ba mắt núi ảo mây, dù là đứa trẻ sáu tuổi cũng đây là chuyện lành, nên dù thời tiết tâm trạng cũng ủ rũ.

Buổi sáng, Ly Nô lục lọi trong bếp nửa ngày, phát hiện còn bao nhiêu nguyên liệu, chỉ miễn cưỡng nấu một nồi cháo trắng, một đĩa bánh trứng phô mai.

Khi ăn sáng, Ly Nô buồn bã : “Chủ nhân, vì thích nguyên liệu tươi mới, chúng ở gần chợ, nên bình thường Ly Nô tích trữ nhiều thực phẩm. Vừa mới phát hiện, chúng còn gạo, còn bột, rau quả, . Còn ba quả trứng gà, chút phô mai, đủ đĩa bánh trứng phô mai . Gần đây, ở chợ Nam hầu hết ăn nữa, bán thực phẩm càng ít, thể cầm bạc cũng mua đồ ăn.”

Nguyên Diệu nhớ chuyện hôm qua mua bánh tất la, kết quả đói bụng trở về, cũng khỏi lo lắng.

Bạch Cơ : “Không , mua nguyên liệu, chúng nấu ăn nữa. Trong hoàng cung đầy đồ ăn, dù Võ Hoàng bệ hạ giải quyết dị tượng ở Thần Đô, chúng tìm thêm lý do cung, ở lâu một chút, đến giờ ăn thì thể ăn chực trong cung .”

Ly Nô vui mừng : “Vậy thì đành ăn tạm bợ trong hoàng cung .”

Nguyên Diệu vẫn lo lắng, cảm thấy hoàng cung là nơi để ăn chực.

Bạch Cơ : “Hôm nay chúng sẽ đến chùa Bạch Mã.”

Sau khi ăn sáng, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô cùng ngoài, đến chùa Bạch Mã.

 

Loading...