Phiêu Miểu 9 - Quyển Ta Bà - Chương 2: Tô Sơn (Thượng)

Cập nhật lúc: 2026-03-18 17:00:56
Lượt xem: 69

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mùa hạ chói chang, Lạc Dương. Chợ Nam, Phiêu Miểu Các.

Ngày hè lê thê, tiết trời oi ả. Sáng hôm đó, khi dùng xong bữa điểm tâm, Ly Nô xách giỏ chợ mua cá. Còn Nguyên Diệu thì đang bên quầy xem sổ sách gần đây, bất giác cau mày. Trái ngược với thời tiết nóng bức ngoài , việc buôn bán của Phiêu Miểu Các vô cùng ảm đạm, những dòng ghi chép sổ sách chỉ đếm đầu ngón tay.

Bạch Cơ mới ngủ dậy. Rửa mặt chải đầu xong, nàng thẫn thờ bên chiếc bàn ngọc thanh điền ở gian trong.

Kiểm tra xong sổ sách, Nguyên Diệu bước , thấy Bạch Cơ thức bèn mỉm : "Bạch Cơ dậy ."

Bạch Cơ đáp: "Ừm. Trời nóng quá, ngủ nướng thêm một lát cũng chẳng chợp mắt nổi. Ly Nô ? Sao thấy nó?"

"Ly Nô lão mua cá . Trước khi , nó để phần điểm tâm cho ngươi đấy, một bát cháo cá thái lát với một đĩa bánh nướng bơ sữa. Để tiểu sinh xuống bếp mang lên cho ngươi nhé?"

Bạch Cơ lúc mới tỉnh táo , xua tay bảo: "Không cần . Ta ăn , trời nóng bức thế chẳng thấy đói, cũng khẩu vị."

Nghe , Nguyên Diệu đành thôi. Y cất tiếng: "Bạch Cơ , tiểu sinh xem qua sổ sách, tháng chúng bán món hàng nào, gần như chẳng khoản thu nào sổ, thật đáng lo ngại."

Bạch Cơ điềm nhiên mỉm : "Không . Chẳng ngày mai là sinh nhật của Thanh Minh ? Trước đây gửi thiệp mời , chúng cũng tiện vắng mặt. Ngày mai đến núi Bắc Mang chúc thọ , tiện đường ghé qua Chợ Quỷ dạo một vòng, mua rẻ vài món đồ hắc ám quỷ dị, bán giá cao cho Vi công tử, thế là tiền sổ thôi."

Nguyên Diệu chép miệng: "Hóa cả ba chúng đều dựa Đan Dương để nuôi miệng ?"

" đó. Lúc khách thì , chứ lúc ế ẩm thế , Vi công t.ử chính là phụ mẫu cơm áo của chúng . Nên ngày thường Hiên Chi tỏ thiết với một chút nhé."

Nguyên Diệu toát mồ hôi hột.

Trong lúc hai đang trò chuyện tán gẫu, từ sảnh ngoài bỗng vọng một giọng rụt rè: "Bạch Cơ, Nguyên công tử, hai nhà ?"

Nguyên Diệu vểnh tai , lập tức nhận giọng của Hồ Thập Tam Lang. Thấy Thập Tam Lang đến chơi, y mừng rỡ vội vàng bước đón.

Giữa sảnh, một chú hồ ly đỏ chót đang xổm chụm hai chân một cách vô cùng ngoan ngoãn. Bên cạnh nó là một chiếc giỏ đan bằng cành liễu. Trong giỏ một hũ mật ong, một hũ sữa bơ, vài chùm nho đỏ tươi mọng nước và ít nụ hoa nhài trắng muốt.

Nhìn thấy tiểu hồ ly, Nguyên Diệu nhiệt tình hỏi: "Thập Tam Lang, lâu gặp, hôm nay ngươi thời gian rảnh rỗi đến Phiêu Miểu Các chơi thế?"

Hồ Thập Tam Lang thường ngày sống ở núi Thúy Hoa tại Trường An, thi thoảng mới ghé Lạc Dương dạo chơi. Những lúc ở Lạc Dương, đều tá túc tại nhà cô ruột là Tâm Nguyệt Hồ phu nhân. Bà đang mở một ca vũ nhạc phường tên là Tâm Nguyệt Lâu phố Bách Quỷ trong Chợ Quỷ.

Hồ Thập Tam Lang đáp lời bằng một nụ : "Hôm nay mỗ đến đây là vì nhớ Nguyên công tử, nhớ Bạch Cơ, và cả con mèo đen đáng ghét nữa, nên đặc biệt tới thăm . Ngoài , mỗ cũng một chuyện liên quan đến cô cô, nhờ Bạch Cơ giúp đỡ."

"Mau trong , Bạch Cơ đang ở gian trong đấy." Nguyên Diệu vồn vã.

Tiểu hồ ly ngó nghiêng xung quanh: "Thế con mèo đen đáng ghét ?"

Nguyên Diệu : "Ly Nô lão chợ , lát nữa là về ngay thôi."

Hồ Thập Tam Lang bèn dùng miệng ngoạm lấy quai giỏ liễu, thủng thẳng bước gian trong tìm Bạch Cơ. Còn Nguyên Diệu thì vòng sân , chuẩn nước, trái cây và bánh trái để đãi khách.

Bước sân , Nguyên Diệu tiến về phía giếng cổ. Chẳng hiểu vì lý do gì, nước giếng ở Phiêu Miểu Các luôn lạnh buốt hơn hẳn giếng nhà thường. Đặc biệt là mùa hè, miệng giếng luôn phả luồng hàn khí khiến khu vực đất đai xung quanh cũng tỏa cái lạnh buốt xương. Ly Nô chợ về thường bỏ rau củ, trái cây, thịt cá hộp cất cạnh giếng để chống ôi thiu. Mùa hè ăn trái cây ướp lạnh, nó cho dưa hấu, nho, dưa lưới thùng gỗ thả xuống đáy giếng ngâm.

Nguyên Diệu kéo gàu lên, vớt từ trong thùng gỗ một quả dưa lưới ướp lạnh rượi. Cầm quả dưa tay, y bếp cắt thành từng miếng nhỏ bày lên chiếc đĩa hổ phách, chuẩn thêm một bình lạnh Ngọc Lộ và hai đĩa bánh ngọt nhỏ xinh.

Khi Nguyên Diệu bưng khay bánh bước , Bạch Cơ và Hồ Thập Tam Lang tới sân , cả hai đang hóng mát bóng râm của dãy hành lang.

Thấy Nguyên Diệu bưng đồ , Bạch Cơ bèn vẫy tay gọi: "Hiên Chi, mang bánh đây . Thập Tam Lang chuẩn món kem Tô Sơn cho chúng giải nhiệt đấy."

"Được ." Nguyên Diệu tươi đáp , bưng khay bước tới.

Tiểu hồ ly hóa hình thành một thiếu niên áo đỏ khôi ngô, mỉm khoe: "Mấy hôm mỗ về núi Thúy Hoa một chuyến. Hũ mật ong là mật hoa ảo ảnh mang từ đó về, thơm ngọt lắm. Còn bơ sữa là do bạn của cô cô tặng, là loại thượng hạng, dùng kem Tô Sơn thì tuyệt nhất."

Bạch Cơ hài lòng: "Mùa hè nóng bức, ăn gì cũng thấy nghẹn, kem Tô Sơn là hợp lý nhất ."

Thiếu niên áo đỏ xắn tay áo, xách chiếc giỏ liễu lên: "Mỗ bếp lấy dụng cụ và sơ chế nguyên liệu đây. Bạch Cơ, chúng dùng nước giếng cổ để đá nhé?"

Bạch Cơ trầm ngâm suy nghĩ một chút khẽ bật : “Không, nước giếng cổ nguồn từ cõi âm, hàn khí quá nặng, đủ thanh mát. Bình thường dùng để rửa mặt nấu ăn thì cũng đành tạm chấp nhận, nhưng hôm nay hiếm khi thưởng thức Tô Sơn do đích Thập Tam Lang , sẽ chịu khó tốn chút yêu lực lấy loại đá hơn cho ngươi. Thập Tam Lang cứ bếp chuẩn nguyên liệu , lúc ngươi bước thì núi băng cũng sẽ mặt."

"Vâng." Hồ Thập Tam Lang vui vẻ đáp, xách giỏ liễu thoăn thoắt bếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-9-quyen-ta-ba/chuong-2-to-son-thuong.html.]

Nguyên Diệu đặt khay xuống thì thấy Bạch Cơ dậy, bước khỏi hành lang, tiến bãi cỏ.

Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Bạch Cơ định ?"

"Lấy đá." Nàng đáp.

Nguyên Diệu chẳng hiểu , nhưng cũng lười hỏi gặng, chỉ cúi đầu dọn lạnh Ngọc Lộ, dưa lưới và bánh ngọt khay t.h.ả.m cỏ. Bày biện xong xuôi, y chợt nghĩ: cất công ăn Tô Sơn giải nhiệt, chi bằng gian trong lấy bình hoa sen hồng hái hôm qua , đốt thêm một lư hương trầm. Có hoa hương, chẳng sẽ tăng thêm phần nhã thú ?

Trên t.h.ả.m cỏ, Bạch Cơ nhắm nghiền hai mắt, miệng lẩm nhẩm niệm chú.

Nguyên Diệu bước trong, lấy bình hoa ngọc trắng cắm đầy sen hồng và đài sen xanh mướt kệ đa năng đặt lên khay. Y lấy lư hương Bác Sơn, kệ hàng bên ngoài tìm trầm hương, châm lửa thả lư hương.

Vừa bận rộn xong xuôi, Nguyên Diệu chợt cảm nhận một luồng gió lạnh từ ngoài cửa sổ thổi , vô cùng khoan khoái. Y thầm nghĩ, mấy ngày nay trời nóng như đổ lửa, đến gió cũng mang theo nóng hầm hập, tự dưng gió lạnh thế , chẳng lẽ sắp mưa?

Bưng khay bước sân , Nguyên Diệu ngay lập tức một luồng khí mát mẻ phả mặt, khiến tinh thần sảng khoái lạ thường.

Liếc mắt t.h.ả.m cỏ, y thấy sừng sững một khối vật thể khổng lồ lấp lánh ánh sáng. Định thần kỹ, Nguyên Diệu khỏi hoảng hốt: đó là một tảng băng khổng lồ trong suốt như pha lê!

Tảng băng khổng lồ hình thù mấy vuông vức, trông giống hệt một ngọn núi nhỏ. Nhìn từ xa, "núi băng" bao trùm cả một vùng cỏ, tựa như hòn non bộ ở sân của vương hầu khanh tướng, nhô cao vượt cả bức tường viện của Phiêu Miểu Các.

Mặt trời chói chang đỉnh đầu, ánh nắng rực rỡ, ngọn núi băng mọc lên giữa t.h.ả.m cỏ một tì vết, trong trẻo và lấp lánh chói lòa.

Bạch Cơ đang cạnh đó, nụ tươi tắn môi, đôi bàn tay ngọc ngà khẽ vỗ lên bề mặt băng để tạo một lớp màn chắn bằng yêu pháp. Thời tiết hiện tại đang nóng bức, băng sẽ tan nhanh, nhưng lớp màn chắn sẽ giúp chậm quá trình .

Nguyên Diệu kinh ngạc thốt lên: "Bạch Cơ, chỉ kem Tô Sơn thôi mà, cần dùng cả núi băng thế ?!"

Bạch Cơ tủm tỉm : "Ta lỡ tay lấy nhiều. Nước băng đỉnh núi Thiên Sơn là tinh khiết nhất, gọi là thiên thủy, thích hợp để Tô Sơn. Để lấy băng, dùng thuật độn thổ đến Thiên Sơn một chuyến. Dù lấy ít nhiều thì lượng yêu lực tiêu hao cũng như , nên dứt khoát lấy nhiều một chút, bê luôn cả một ngọn núi kết tụ từ băng hàn về đây."

Nói dứt lời, nàng khoan t.h.a.i về phía hành lang khoanh chân xuống.

Nguyên Diệu kinh ngạc đến mức miệng há hốc khép . Bạch Cơ nhấp nháp ly đá Ngọc Lộ, thỏa mãn ngắm thành quả "núi băng" mà dời về.

Mất một lúc lâu Nguyên Diệu mới bình tĩnh , lững thững bước tới hành lang, đặt khay xuống bắt đầu bày biện bình sen và lư hương.

Khi Hồ Thập Tam Lang bưng khay từ bếp , thấy ngọn núi băng, cũng giật nảy . Sau khi định thần hiểu ngọn núi băng dùng để gì, hớn hở khen: "Bạch Cơ, loại băng qua là thượng hạng, kem Tô Sơn chắc chắn sẽ cực kỳ ngon."

"Vậy thì Thập Tam Lang bắt đầu ." Bạch Cơ .

Hồ Thập Tam Lang đặt khay gỗ hoa lê xuống. Trên khay là những nguyên liệu Tô Sơn chuẩn xong trong bếp: một đĩa nho đỏ như ngọc mã não, một bát bơ sữa đun nóng chảy, một bát mật ong màu hổ phách, một đĩa hoa nhài, cùng bốn chiếc đĩa ngọc bích hình lá sen tuyệt và bốn chiếc thìa bạc tinh xảo.

"Có băng , Tô Sơn sẽ nhanh thôi." Hồ Thập Tam Lang đáp.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu quỳ nền đất, háo hức chờ đợi.

Hồ Thập Tam Lang bê bốn chiếc đĩa lá sen tiến về phía ngọn núi băng. Chẳng mấy chốc, mang về bốn đĩa băng bào vụn nhuyễn mịn. Cậu cẩn thận rưới sữa bơ lên từng đĩa băng bào, tiếp đến là một lớp mật ong, rải những quả nho đỏ mọng lên , cuối cùng điểm xuyết thêm vài nụ hoa nhài trắng.

Sữa bơ trắng muốt, mật ong màu hổ phách, băng bào trong suốt, nho đỏ lấp lánh như mã não, cùng hương thơm thoang thoảng của hoa nhài, bốn đĩa kem Tô Sơn lộng lẫy thành.

Để kem Tô Sơn đạt hương vị đậm đà và ngon miệng nhất, bơ sữa cần ở trạng thái bán đông đặc, và hỗn hợp ướp lạnh thêm một thời gian. Để tiết kiệm thời gian, Hồ Thập Tam Lang liền thi triển một chút pháp thuật, y hệt như lúc nãy đập đá.

Chỉ trong chớp mắt, sữa bơ bán đông, món kem Tô Sơn mỹ.

"Bạch Cơ, Nguyên công tử, mời hai nếm thử món kem Tô Sơn Nho Hoa Nhài do mỗ nhé." Hồ Thập Tam Lang hân hoan mời gọi.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu vội vàng nâng đĩa lên, tay cầm thìa bạc, bắt đầu thưởng thức. Hồ Thập Tam Lang chu đáo mang phần của Ly Nô đặt lên núi băng ướp lạnh , mới chỗ để thưởng thức phần của .

Nguyên Diệu múc một miếng Tô Sơn cho miệng. Ngay lập tức, vị béo ngậy của sữa bơ quyện cùng cái ngọt ngào của mật ong bùng nổ, hương vị trái cây từ những quả nho mọng lan tỏa đầu lưỡi, còn hương hoa nhài thanh tao thì cứ vấn vít mãi nơi đầu mũi. Món ăn chỉ thơm ngon, giải nhiệt tuyệt vời mà còn mang cảm giác sảng khoái đến lạ kỳ.

Nếm kỹ hơn, y nhận thứ khiến quyến luyến nhất chính là phần băng bào. Khi những vụn băng tan chảy lưỡi, một luồng khí trong trẻo, tinh khiết xen lẫn hương vị ngọt ngào thấm đẫm cơ thể, cuốn trôi mệt mỏi rã rời của ngày hè oi bức, trả cho tâm trí sự tĩnh tại, đầu óc thanh minh.

Cả Bạch Cơ và Nguyên Diệu đều khen ngợi món Tô Sơn nức nở, luôn miệng tán thưởng sự khéo tay của tiểu hồ ly. Hồ Thập Tam Lang chỉ bẽn lẽn trong niềm hạnh phúc ngập tràn.

 

 

Loading...