Phiêu Miểu 9 - Quyển Ta Bà - Chương 3: Tô Sơn (Hạ)
Cập nhật lúc: 2026-03-18 17:00:57
Lượt xem: 70
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang nhâm nhi món kem Tô Sơn thanh mát, ngắm núi băng sừng sững giữa sân, buôn chuyện vô cùng rôm rả.
Bạch Cơ tiện miệng hỏi Hồ Thập Tam Lang về việc định nhờ vả ban nãy. Mặt tiểu hồ ly lập tức đỏ bừng, ấp úng mãi, nhưng cuối cùng vẫn quyết định mở lời: "Bạch Cơ, chuyện ... liên quan đến cô cô mỗ, và cả bạn Thanh Minh của ngươi nữa."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu đều sững , trong lòng trào dâng sự khó hiểu. Chuyện của Tâm Nguyệt Hồ phu nhân thì dính dáng đến Thanh Minh ?
Tiểu hồ ly hỏi: "Bạch Cơ, Nguyên công tử, hai chuyện giữa cô cô và Thanh Minh ?"
"Hai họ tám sào cũng chẳng với tới thì chuyện gì chứ?" Bạch Cơ cau mày nghi hoặc.
Nguyên Diệu cũng lắc đầu: "Tiểu sinh rõ."
Hồ Thập Tam Lang gãi đầu bối rối: "Họ... qua với ."
Cả Bạch Cơ lẫn Nguyên Diệu đều tròn mắt kinh ngạc, nhất thời quên luôn cả việc ăn Tô Sơn. Phải mất một lúc cả hai mới tiêu hóa nổi thông tin động trời .
Bạch Cơ lập tức nổi m.á.u tò mò, nàng xúc kem ăn ngon lành, hăng hái hỏi: "Thập Tam Lang, Tâm Nguyệt Hồ phu nhân và Thanh Minh quen từ bao giờ thế? Rồi chuyện bắt đầu như thế nào?"
"Mỗ cũng nắm rõ chi tiết. Lần tới Lạc Dương chơi mỗ mới chuyện . Nghe các tỷ tỷ ở Tâm Nguyệt Lâu , cô cô và Thanh Minh bắt đầu qua từ năm ngoái."
Bạch Cơ rạng rỡ: "Hóa là từ năm ngoái. Tên Thanh Minh cũng kín miệng thật, cạy răng cũng . Thật may ngày mai là sinh nhật , sẽ tổ chức tiệc mừng thọ ở Vực Sâu Minh Giới. Một việc hỉ chẳng bằng hai việc hỉ, ngày mai khuyên nhân tiện tổ chức luôn lễ thành hôn mới ."
" là khiến kinh ngạc. Tiểu sinh thấy Tâm Nguyệt Hồ phu nhân và Thanh Minh chẳng vẻ gì là cùng một đường cả." Nguyên Diệu cảm thán.
Hồ Thập Tam Lang gật đầu đồng tình: "Nguyên công t.ử đúng đấy. Cô cô và Thanh Minh vốn cùng đường. Họ mặn nồng một thời gian đứt gánh."
Bạch Cơ vểnh tai ngóng: "Chia tay ? Vì cớ gì ?"
Hồ Thập Tam Lang buông tiếng thở dài thườn thượt: "Haiz! Mới chia tay mùa xuân năm nay thôi. Tên Thanh Minh đó mới nới cũ, đem lòng yêu Bạch Cốt phu nhân ở U Đô Chợ Quỷ, thế là ruồng rẫy cô cô. Vốn dĩ vì chuyện Ninh Lang phản bội năm xưa, cô cô vẫn luôn mang tâm bệnh. Thanh Minh thế khiến bệnh cũ của bà tái phát. Bà điên cuồng bám riết lấy . Nghe ầm ĩ một thời gian khá lâu. Tháng , cô cô lên núi Bắc Mang tìm Thanh Minh quấy rối, từ đó biệt tăm luôn về Tâm Nguyệt Lâu nữa.
Lúc đầu, chúng mỗ cũng bận tâm lắm, cứ đinh ninh hai họ lành, nên cô cô ở chỗ Thanh Minh. qua nhiều ngày mà cô cô chẳng gửi lấy một tin tức nào về, bắt đầu thấy bất an nên mới cử đến Vực Sâu Minh Giới dò la. Lúc bấy giờ mới , Thanh Minh cũng vắng mặt ở Minh Cung từ lâu . Thiếu vắng cô cô, Tâm Nguyệt Lâu như rắn mất đầu, hớt hải chia tìm kiếm, ngóng khắp nơi. Tìm kiếm chán chê mà vẫn bặt vô âm tín. Ai nấy đều sốt sắng lo âu, chẳng thế nào cho . Lần mỗ cất công đến đây là hi vọng Bạch Cơ thể giúp truy tìm tung tích của cô cô."
Nghe xong, Nguyên Diệu liền nhớ vụ án Sách Cực Lạc năm nào. Khi Tâm Nguyệt Hồ phu nhân cũng mất tích, hóa là chạy tìm vị hòa thượng nhân tình của .
Nguyên Diệu lên tiếng: "Thập Tam Lang, liệu khi nào Tâm Nguyệt Hồ phu nhân tìm ý trung nhân mới nên quên béng đường về Tâm Nguyệt Lâu ?"
Hồ Thập Tam Lang vò đầu bứt tai, mặt đầy âu lo: "Cho dù gặp gỡ ai mới, tạm thời tiện về thì cô cô vẫn còn cả một Tâm Nguyệt Lâu mà, chí ít cũng đ.á.n.h tiếng gửi tin về chứ. Bặt vô âm tín thế , e là gặp chuyện chẳng lành ."
Bạch Cơ nhẹ nhàng an ủi: "Thập Tam Lang đừng lo lắng quá. Ngày mai là sinh nhật Thanh Minh, trùng hợp cũng định tới Vực Sâu Minh Giới ở núi Bắc Mang để chúc thọ . Nếu Tâm Nguyệt Hồ phu nhân bám theo cuối thì đến lúc đó cứ hỏi là manh mối thôi. Trường hợp nhất, cũng chỉ là Thanh Minh chịu nổi sự đeo bám, tay sát hại Tâm Nguyệt Hồ phu nhân mà thôi."
Nguyên Diệu giật thót, vội can: "Bạch Cơ đừng gở! Dọa Thập Tam Lang sợ bây giờ!"
Hồ Thập Tam Lang vò mặt đến nhăn nhúm cả : "Bạch Cơ, mỗ Thanh Minh cũng mất tích ."
Bạch Cơ sững sờ: "Sao thể thế ? Tên Thanh Minh đó cho kẹo cũng chẳng dám một ló mặt khỏi Lạc Dương! Quanh quẩn lắm cũng chỉ ở mạn Thần Đô thôi, thể mất tích đằng nào cơ chứ?"
Thanh Minh vốn mắc một chứng bệnh kỳ quái. Tuy là một đại yêu quái pháp lực ngút trời, nhưng sợ đơn thương độc mã rời khỏi địa bàn của , tức là Lạc Dương. Trong mắt , thế giới bên ngoài Lạc Dương đều tiềm ẩn nguy hiểm, nên dù thèm Trường An dạo chơi đến mấy, vẫn chẳng dám bước chân .
Hồ Thập Tam Lang nghiêm túc đáp: "Là thật đấy. Hôm qua mỗ đến Vực Sâu Minh Giới xong. Quản gia Phong Vô Thanh Minh vắng nhà khá lâu . Tuy nhiên, quản gia tin chắc rằng ngày mai Thanh Minh thế nào cũng sẽ trở về. Vì , ông cũng chẳng bận tâm lắm, hiện đang dẫn lũ hầu tất bật bài trí hội trường, sửa soạn tiệc rượu để chuẩn cho lễ mừng thọ ngày mai. Dù , mỗ vẫn thấy chuyện điềm. E rằng ngày mai Thanh Minh cũng chẳng về , khéo cũng giống cô cô, mất tích luôn ."
Bạch Cơ chống cằm ngẫm nghĩ một hồi lên tiếng: "Ở chốn Thần Đô , Thanh Minh chí ít cũng xếp hàng ngũ mười đại ác yêu. Lũ yêu quái đủ sức khiến Thanh Minh mất tích chỉ đếm đầu ngón tay. Mà cũng ngóng tin đắc tội với kẻ nào cả. Hay là thế , ăn xong kem Tô Sơn, chúng Vực Sâu Minh Giới một chuyến . Dù thì, hôm nay cũng là , ngày mai cũng là ."
Thế là Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang tiếp tục nhâm nhi kem Tô Sơn, thảnh thơi ngắm núi băng.
lúc , Ly Nô chợ về. Thấy nó cúi gằm mặt ủ rũ, hai tay trống trơn, Bạch Cơ bèn đoán phần nào sự tình.
Nhìn thấy núi băng khổng lồ giữa sân , Ly Nô giật nảy . Sau đó nó trừng mắt Hồ Thập Tam Lang và những đĩa Tô Sơn, giọng hậm hực: "Con hồ ly thối tha , ngươi tới đây gì? Lại còn bày vẽ mấy trò hoa lá cành, biến Phiêu Miểu Các thành một mớ hỗn độn thế ."
Hồ Thập Tam Lang cũng chẳng thèm chấp nhặt với Ly Nô, vẫn cầu tài: "Mèo đen, mỗ cố ý phần ngươi một bát Tô Sơn đấy, mau ăn . Trời nóng nực thế , ngoài chợ đông đúc ngột ngạt, cẩn thận kẻo say nắng, ăn chút đồ mát cho tỉnh ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-9-quyen-ta-ba/chuong-3-to-son-ha.html.]
Nghe , Ly Nô mới chịu nín lặng xuống, lẩm bẩm: "Vậy gia đây đành miễn cưỡng ăn một chút ."
Hồ Thập Tam Lang bèn bước tới chỗ núi băng, bưng bát Tô Sơn chuẩn sẵn từ nãy đưa cho Ly Nô.
Ly Nô xúc từng thìa kem ăn lấy ăn để, chiều vô cùng ngon miệng. Vừa nhai tóp tép, nó sang Bạch Cơ rên rỉ than vãn: "Chủ nhân, đúng như con hồ ly thối , thời tiết hôm nay oi bức kinh khủng, ngoài chợ đông ngạt thở. Lúc Ly Nô đến nơi thì A Lục bán hết cá dọn hàng từ đời nào . Mấy hàng rau cỏ cũng giải tán từ sớm, thế nên hôm nay Ly Nô một chuyến công cốc chẳng mua gì cả, tối nay chúng ăn gì đây?"
Bạch Cơ trấn an: "Ly Nô, cần lo. Ăn xong Tô Sơn chúng sẽ xuất phát Vực Sâu Minh Giới. Ngày mai Thanh Minh đãi tiệc mừng thọ, chắc chắn trong địa cung của nhiều sơn hào hải vị, tha hồ cho chúng đ.á.n.h chén."
Ly Nô ngẩn tò te hỏi : "Chủ nhân, chẳng ngày mai mới lên núi Bắc Mang chúc thọ tên rắn một sừng ?"
Bạch Cơ mỉm : "Có chút trục trặc, nên hôm nay chúng sẽ luôn."
"Vậy cũng ." Ly Nô gật gù đồng ý.
Thế là khi thưởng thức xong món kem Tô Sơn giải nhiệt, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô cùng Hồ Thập Tam Lang lục tục sửa soạn hành lý chuẩn khởi hành đến núi Bắc Mang.
Bạch Cơ dặn Nguyên Diệu mang theo cả món quà mừng thọ chuẩn cho Thanh Minh. Đó là một chiếc hộp bằng gỗ trầm hương chạm trổ hình trái đào tiên vô cùng tinh xảo, bên trong đặt mười hai cây trâm ngọc phỉ thúy chạm hình hoa. Chất ngọc phỉ thúy thượng thặng, trong trẻo và bóng bẩy, tựa như lá liễu non mùa xuân tắm trong mật ngọt, mang màu xanh mướt của núi rừng ánh nắng ban mai. Hình dáng của những cây trâm ngọc chế tác theo hình ảnh các loài hoa đặc trưng của mười hai tháng trong năm, mỗi cây một vẻ mười phân vẹn mười.
Thanh Minh vốn chuộng màu xanh biếc, cực kỳ thích chải chuốt đỏm, nên Bạch Cơ cho rằng tặng bộ trâm ngọc phỉ thúy là hợp lý nhất. Hắn thể mỗi tháng cài một cây, suốt cả một năm chẳng sợ đụng hàng.
Sau khi chuẩn tươm tất, nhóm bốn Bạch Cơ rời khỏi Phiêu Miểu Các, thẳng tiến về phía núi Bắc Mang.
Suốt dọc đường, rôm rả trò chuyện, chủ đề xoay quanh Thanh Minh.
Nguyên Diệu nhẫn nhịn ngẫm nghĩ suốt chặng đường, cuối cùng chịu hết nổi đành lên tiếng: "Tuy rằng bàn tán lưng khác là điều . tiểu sinh thực sự vô cùng thắc mắc. Trước đây trong sự việc Chỉ Trường Mệnh, Thanh Minh đem lòng si mê quả phụ Kim Hoàn phu nhân, tới Tâm Nguyệt Hồ phu nhân, giờ chuyển đối tượng sang Bạch Cốt phu nhân. Sao những bóng hồng lọt mắt xanh của Thanh Minh là... phu nhân ?"
Bạch Cơ bèn phì : “Hiên Chi, cuối cùng thì ngươi cũng nhận đấy. , Thanh Minh mắc cái sở thích quái gở , chỉ mặn mà với các vị phu nhân, chứ tuyệt nhiên thích những tiểu thư khuê các. Cho dù là thiếu nữ chồng quốc sắc thiên hương, chim sa cá lặn chăng nữa, cũng chẳng đoái hoài. Hắn chỉ say đắm các vị phu nhân mà thôi. Theo quan sát của , đối tượng ưng ý nhất là những phu nhân trượng phu vẫn còn sống nhăn răng, xếp hạng hai mới đến các góa phụ."
Nguyên Diệu há hốc miệng kinh ngạc.
Hồ Thập Tam Lang cũng đưa tay ôm mặt vò đầu: "Trên đời loại như ! Hôm nay mỗ thực sự mở rộng tầm mắt!"
Ly Nô chen : "Gia ghét cay ghét đắng con rắn một sừng đó cũng vì cái thói đấy. là đồ vô liêm sỉ! Chủ nhân , tên rắn một sừng đó nhân phẩm tồi tệ, ngài đừng qua với nữa, khéo ngày cho hư ."
Bạch Cơ đáp: "Ly Nô cứ yên tâm, Thanh Minh hư . Nước trong quá thì cá, xét nét quá thì bạn. Ở cái đất núi Bắc Mang , đào một đại yêu quái thể thế vị trí của Thanh Minh cơ chứ, vẫn cần chống lưng giúp mà. Hơn nữa, cũng chẳng mấy bạn, tính thì cũng chỉ là còn trò chuyện hợp gu đôi chút, đành tạm chấp nhận thôi."
Ly Nô bĩu môi: "Tên rắn một sừng quen thói trăng hoa, lăng nhăng khắp chốn mà đến tận bây giờ vẫn trượng phu của mấy vị phu nhân đ.á.n.h c.h.ế.t, đúng là kỳ tích."
Bạch Cơ mỉm : "Kẻ đủ sức đ.á.n.h c.h.ế.t Thanh Minh đời thực sự nhiều. Tuy nhiên, nếu cứ tiếp tục trêu ghẹo các vị phu nhân như , thì chuyện đ.á.n.h c.h.ế.t cũng chỉ là sớm muộn mà thôi. Mấy năm nay cũng từng khuyên can , nhưng khuyên cũng như , bỏ ngoài tai hết, đành mặc kệ thôi."
Nguyên Diệu lắc đầu đồng tình: "Làm là đúng. Hành vi của Thanh Minh ngược lời răn dạy của thánh hiền. Đã là bạn bè thì chúng khuyên nhủ , nhất định buộc từ bỏ cái thói hư tật . Suy cho cùng, cứ mãi đèo bòng với các vị phu nhân, mà còn là phu nhân đang trượng phu, quả thực vô cùng hung hiểm, ngày rước họa sát như chơi!"
Bạch Cơ khẽ thở dài: "Hiên Chi, thế giới phi nhân giống như thế giới loài các ngươi . Trong thế giới phi nhân, mạnh yếu thua, cá lớn nuốt cá bé, hiện thực vô cùng khốc liệt. Yêu quái tranh giành địa bàn, chiếm đoạt tài nguyên, lúc nào cũng nguy cơ những kẻ mạnh hơn nhòm ngó. Nhằm đoạt lấy những tài nguyên mà ngươi sở hữu, hoặc đơn giản chỉ là nuốt chửng nội đan của ngươi để gia tăng yêu lực, chúng sẽ rình rập, săn lùng và g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi. Phi nhân dù cẩn thận từng li từng tí, việc quy củ nề nếp đến , thì cũng chắc sống yên đến cuối đời. Cho nên, một khi Thanh Minh chấp nhận những rủi ro tiềm tàng từ việc ve vãn các vị phu nhân, và mang theo tâm thế sẵn sàng bỏ mạng bất cứ lúc nào, thì cứ để sống tự tại, buông thả một chút cũng chẳng ."
Nguyên Diệu vẫn kiên quyết phản bác: "Điều là sai trái. Hành vi của Thanh Minh vi phạm luân thường đạo lý, phận bằng hữu, nhất định khuyên can."
Bạch Cơ đảo mắt một vòng khanh khách: "Được , từ nay trọng trách khuyên can Thanh Minh đành giao phó cho Hiên Chi . Biết , Hiên Chi thực sự thể khiến từ bỏ cái tật thì !"
Trò chuyện rôm rả một hồi, cả nhóm đặt chân đến Chợ Quỷ.
Tiểu hồ ly đột nhiên lên tiếng cáo từ: "Bạch Cơ, mỗ đành cùng đến Vực Sâu Minh Giới nữa."
Ly Nô tỏ vẻ khó chịu: "Con hồ ly thối, ngươi ? Tiệc mừng thọ của tên rắn một sừng náo nhiệt lắm đấy, cùng chơi ."
Hồ Thập Tam Lang áy náy giải thích: "Kể từ khi cô cô mất tích, lòng ở Tâm Nguyệt Lâu xôn xao yên, thể gánh vác đại cục. Trước khi cô cô trở về, mỗ ở Tâm Nguyệt Lâu quản lý việc, thể rời quá lâu . Mèo đen , mỗ về Tâm Nguyệt Lâu một chuyến, dù thì Chợ Quỷ và núi Bắc Mang cũng gần . Đợi khi nào rảnh rỗi, mỗ sẽ đến Vực Sâu Minh Giới tìm các chơi nhé."
Nhóm Bạch Cơ cũng đành chịu, chẳng còn cách nào khác là đành chia tay tiểu hồ ly tại đây.