Phiêu Miểu 9 - Quyển Ta Bà - Chương 4: Pháp Vân
Cập nhật lúc: 2025-11-12 13:45:05
Lượt xem: 108
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe xong chuyện, Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Vi Ngạn đều cảm thấy vô cùng ly kỳ.
Bạch Cơ : "Chuyện thú vị thật đấy, còn thú vị hơn cả mấy câu chuyện tình ái trong sách phố phường."
Nguyên Diệu cảm thán: "Cũng may Đàn Lang là tình nghĩa, ơn báo đáp nên Võ phu nhân mới thể thoát nạn. Hắn quả là một ."
Vi Ngạn : "Chuyện chắc chắn là do yêu quái tác quái !"
Bạch Cơ hỏi: "Võ phu nhân, tuy sự việc ly kỳ nhưng phu nhân thoát nạn , cũng còn rắc rối gì nữa. Phu nhân tìm đến đây là giải quyết chuyện gì?"
Vi Phi Yên hồn, : "Sau khi dưỡng bệnh xong, vẫn luôn canh cánh trong lòng về những gì xảy ở chùa Pháp Vân, rõ ngọn ngành chuyện. Ta cũng tên Già La là yêu quái. Ta phái điều tra, cũng bỏ tiền lớn mời thuật sĩ tham gia, kết quả chẳng thu gì. thu hoạch ngoài ý . Thuật sĩ phát hiện trong núi gần chùa Pháp Vân hai xác khô của nữ giới, thể đều là c.h.ế.t đói."
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Vi Ngạn thì đều sững sờ.
Vi Phi Yên khẽ nhíu mày ngài, : "Sau khi tìm hiểu mới hai cái xác khô là những nữ tử mất tích trong thành Lạc Dương. Nghĩ thì họ cũng gặp chuyện giống , chỉ là may mắn hơn, linh hồn Đàn Lang cứu giúp nên mới thoát khỏi khốn cảnh. Còn họ thể thoát khỏi lồng giam, c.h.ế.t đói. Cứ nghĩ đến chuyện thấy đau lòng, thêm cô gái nào gặp chuyện đáng sợ như nữa. Long công tử, xin hãy giúp tìm chân tướng sự việc. Thứ nhất, rốt cuộc chuyện là thế nào. Nếu sự thật thì tuy thoát khỏi lồng giam nhưng tâm hồn vẫn mãi giam cầm trong đó. Thứ hai, tên Già La rốt cuộc là yêu? Nếu là yêu vật nhiều việc ác, hại c.h.ế.t những cô gái vô tội thì nhất định trừng phạt thích đáng."
Bạch Cơ xong bèn nhận lời ngay: "Được. Vụ nhận."
Vi Phi Yên lấy tay áo che mặt, : "Vậy giá cả thì ? Nghe Vi Ngạn quy tắc của Phiêu Miểu Các là việc gì cũng cái giá của nó. Ngài giúp giải quyết chuyện cần bao nhiêu bạc?"
Bạch Cơ : "Lần lấy bạc. Võ phu nhân, phu nhân cho thấy một trái tim nhân hậu. Nhìn thấy một tâm hồn đẽ như khiến cảm thấy thoải mái, thể bù đắp cho cái giá trả ."
Nguyên Diệu và Vi Ngạn khó hiểu.
Vi Phi Yên trong lòng cũng đầy nghi hoặc, : "Long công tử, lời ngài khó hiểu, trái tim nhân hậu gì cơ?"
Bạch Cơ : "Phu nhân may mắn thoát khỏi lồng giam nhưng thấy đau lòng cho những cô gái bất hạnh khác, giải quyết chuyện để còn ai bỏ mạng nữa. Phu nhân chịu đựng nỗi khổ đói khát suốt một tháng trời, chịu đủ giày vò, khác trải qua nỗi đau giống . Một tâm hồn như chẳng lẽ ?"
Vi Phi Yên thẹn thùng : "Chuyện ... cũng nghĩ nhiều như , chỉ là thấy những cô gái c.h.ế.t đói thấy phẫn nộ, hơn nữa thực tâm thêm ai chịu cảnh đói khát giống nữa."
Nguyên Diệu : "Võ phu nhân giờ vẫn luôn là tấm lòng lương thiện."
Vi Ngạn bĩu môi khinh thường: "Hứ, chẳng thấy nó lương thiện chỗ nào. chuyện thì tâm địa nó cũng tệ. Con yêu quái đó quả thực đáng ghét, khiến c.h.ế.t đói, thật quá tàn nhẫn, đáng trừng phạt."
Nguyên Diệu nghi hoặc : "Đan Dương chắc chắn Già La là yêu quái ?"
Vi Ngạn gãi đầu : "Ta cũng chắc. thấy con chuyện ."
Bạch Cơ : "Là yêu, và Hiên Chi đến chùa Pháp Vân xem thử là ngay."
Thế là Bạch Cơ, Nguyên Diệu cáo biệt Vi thị, rời khỏi lầu Mẫu Đơn, đến chùa Pháp Vân.
Ngoại thành Lạc Dương.
Chùa Pháp Vân xây dựng từ thời Tào Ngụy bởi tăng nhân Tây Vực Đàm Ma Già La, khác với những ngôi chùa Trung thổ thông thường, kiến trúc của nó vô cùng tráng lệ, kết hợp với phong cách trang trí của Hồ. Trong chùa những tinh xá đẽ tinh xảo, thờ phụng tượng Phật và xá lợi mang từ Tây Vực đến. Cũng đủ loại kỳ hoa dị thảo, đình đài lầu các, là thắng cảnh để dân Thần đô đến lễ Phật du ngoạn lúc rảnh rỗi.
Phương trượng hiện tại của chùa Pháp Vân pháp danh là Phù Chu, là một lão tăng. Giống như Đàm Ma Già La, ông cũng là nước Ô Trường ở Tây Vực.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu bên ngoài chùa Pháp Vân, ngẩng đầu cánh cổng chùa nguy nga tráng lệ.
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, Già La liên quan đến chùa Pháp Vân ?"
Bạch Cơ lắc đầu : "Không . Có thể , cũng thể . Võ phu nhân gặp chuyện ở chùa Pháp Vân, nàng biến mất trong chùa, xuất hiện trong chùa, chùa Pháp Vân xem thử chắc chắn sai."
Thế là Bạch Cơ và Nguyên Diệu gõ cửa chùa.
Chú tiểu mở cửa, thấy hai nam tử trẻ tuổi bên ngoài bèn chắp tay hỏi ý định của khách.
Bạch Cơ là Võ phu nhân nhờ đến điều tra nguyên do nàng gặp chuyện.
Chuyện Vi Phi Yên mất tích kỳ lạ ở chùa Pháp Vân đột nhiên xuất hiện trở từng gây xôn xao dư luận một thời, đó nàng cũng phái đến điều tra. chùa Pháp Vân sợ tộc Võ thị, cũng sợ tộc Vi thị, dám đắc tội Vi Phi Yên, là do Vi Phi Yên phái đến điều tra bèn sức phối hợp.
Chú tiểu vội vàng trong bẩm báo.
Nghe tin Võ phu nhân phái đến điều tra, phương trượng Phù Chu của chùa Pháp Vân cũng chỉ đành phối hợp. Ông theo lệ cũ, bảo tri khách tăng tiếp đón.
Tri khách tăng vội vàng ngoài cổng lớn, dẫn Bạch Cơ và Nguyên Diệu trong chùa Pháp Vân.
Đi dọc đường, khác với vẻ trang nghiêm thanh tịnh của chùa chiền Trung thổ, những điện đường miếu vũ ở đây đều mang phong cách dị vực tráng lệ, màu sắc rực rỡ, vàng son chói lọi.
Đang độ giữa hè, vạn vật sinh sôi, trong chùa Pháp Vân hoa quả sum suê, cỏ thơm xanh , thỉnh thoảng một làn gió mát nhẹ nhàng thổi qua sân viện, khiến cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Nguyên Diệu cảm thán: "Quả là một ngôi chùa !"
Tri khách tăng tự hào : "A di đà Phật! Không bần tăng tự khoe, nếu bình chọn ngôi già lam nhất Lạc Dương thì chùa Pháp Vân chúng tuy dám nhận nhất nhưng chắc chắn trong ba hạng đầu. Các bậc đạt quan hiển quý, văn nhân mặc khách thích nhất là đến tệ tự lễ Phật du ngoạn. Mùa xuân đạp thanh, mùa hè tránh nóng, mùa thu ngắm trăng, mùa đông tuyết, tệ tự bốn mùa đều cảnh để thưởng ngoạn. Tệ tự còn một loài hoa quý hiếm từ Tây Vực mà những nơi khác ở Lạc Dương ."
Bạch Cơ xong bèn .
"Quý tự là nơi đáng để du ngoạn như , thì Hiên Chi , chúng hãy ở nhờ chùa Pháp Vân vài ngày ."
Tri khách tăng chút khó xử.
"Chuyện e là . Hiện giờ phòng khách kín chỗ . Thông thường, các vị thí chủ đến tệ tự dâng hương lễ Phật, ngắm cảnh nghỉ đều sai gia nhân đến báo một tháng."
Bạch Cơ : "Ta và Hiên Chi chỉ hai , hầu, thể ở đơn giản một chút. Cả một ngôi chùa lớn thế , các vị chắc chắn cách dọn hai gian khách phòng mà."
Tri khách tăng đồng ý.
"A di đà Phật! Thực sự cách nào. Hiện giờ các vị thí chủ đang ở khách phòng tránh nóng đều là những quý nhân thể đắc tội, tiểu tăng dám bảo họ chuyển phòng? Hai vị chỉ đến điều tra sự việc, hỏi han xong, dùng cơm chay xong là thể tự nhiên ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-9-quyen-ta-ba/chuong-4-phap-van.html.]
Bạch Cơ : "Cũng nhất thiết ở phòng khách, phòng khác cũng . Chúng hiện giờ mờ mịt đầu mối, rõ chuyện cần điều tra thì tốn bao nhiêu thời gian. Ở trong chùa sẽ thuận tiện hành sự hơn. Các vị cho chúng ở chính là cản trở chúng điều tra. Các vị đắc tội nổi những quý nhân khác, chẳng lẽ đắc tội nổi Võ phu nhân ?"
Tri khách tăng mà nước mắt.
"Không, , , tệ tự càng thể đắc tội Võ phu nhân. Thế , bần tăng đưa hai vị đến núi nơi Võ phu nhân mất tích , bàn bạc với phương trượng Phù Chu xem phương trượng sắp xếp thế nào, đó sẽ trả lời hai vị."
Bạch Cơ đồng ý.
Chẳng bao lâu , tri khách tăng đưa Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến núi, cũng chính là nơi Vi Phi Yên biến mất và xuất hiện trở .
Để Bạch Cơ và Nguyên Diệu tự nhiên, tri khách tăng tìm phương trượng.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu kiểm tra ở núi, hai xung quanh một hồi, phát hiện đúng là một rừng trúc xanh biếc, nhưng cái ao nào, càng ngôi nhà nhỏ giữa ao.
Mà rừng trúc diện tích nhỏ, chỉ bằng hai gian phòng, liếc mắt một cái là thể thấy bộ.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu đều manh mối gì.
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, yêu quái ?"
Bạch Cơ lắc đầu : "Không cảm nhận yêu khí."
Nguyên Diệu khổ não : "Chuyện đầu đuôi, manh mối gì thế thì điều tra đây?"
Bạch Cơ suy nghĩ một lúc, nhớ tới cái ao mà Vi Phi Yên , trong đầu nàng hiện lên hình ảnh một con cá, diễn biến thành cảnh câu cá, mắt bỗng lóe lên một tia sáng.
Bạch Cơ Nguyên Diệu : "Ta một ý tưởng ."
Nguyên Diệu đang định hỏi thì tri khách tăng vội vàng tới, cắt ngang cuộc trò chuyện của hai .
Tri khách tăng : "A di đà Phật! Hai vị thí chủ, phương trượng Phù Chu ngài nguyện nhường thiền phòng của cho hai vị ở. Ngài sẽ đến Đại Hùng Bảo Điện lễ Phật suốt đêm, cầu phúc cho chùa Pháp Vân, bảo vệ bình an."
Nguyên Diệu giật , trong lòng áy náy, dám nhận.
"Thế ?! Bạch Cơ, về tình về lý chúng cũng thể chiếm đoạt thiền phòng của phương trượng trụ trì, là đừng ở chùa Pháp Vân nữa."
Bạch Cơ : "Thiền phòng của phương trượng chắc hẳn là nơi thoải mái nhất trong chùa. Được, nhận lời."
Nguyên Diệu khuyên: "Bạch Cơ, thế thất lễ quá!"
Bạch Cơ : "Thất lễ chỗ nào chứ? Phương trượng chẳng ngài lễ Phật ? Chúng đây là tác thành cho tấm lòng lễ Phật của phương trượng đấy."
Tri khách tăng : "Thiền phòng của phương trượng Phù Chu chỉ một gian phòng, một chiếc giường, hai vị chịu khó chen chúc một chút."
Nguyên Diệu càng ngại ở hơn.
Bạch Cơ , nàng thì thầm với giọng cực nhỏ: "Không . Dù thì phần lớn thời gian cũng chỉ một ở thôi."
Thế là Bạch Cơ và Nguyên Diệu theo tri khách tăng đến thiền phòng của phương trượng Phù Chu.
Trên đường , Bạch Cơ hỏi thăm về quá trình Vi Phi Yên mất tích xuất hiện trở .
Tri khách tăng trả lời đúng sự thật, những gì cũng hạn, lời kể cũng tương tự như Hồng Tuyến.
Vi Phi Yên đang ngắm hoa thì đột nhiên biến mất, tìm kiếm khắp nơi nhưng kết quả. Một tháng , điềm báo gì, Vi Phi Yên đột nhiên xuất hiện.
Bạch Cơ hỏi: "Xin hỏi, quý tự xảy chuyện gì ly kỳ cổ quái ?"
Tri khách tăng lắc đầu : "Ngoài chuyện của Võ phu nhân thì chuyện lạ nào xảy cả."
Bạch Cơ , hỏi: "Vậy quý tự truyền thuyết quỷ thần gì ?"
Tri khách tăng lắc đầu : "A di đà Phật! Càng . Chùa Pháp Vân chúng là chốn lễ Phật đàng hoàng, đều tin tưởng thành kính, một lòng hướng Phật, loại tà tự hỗn tạp gì ."
Bạch Cơ , tiếp tục hỏi: "Vậy quý tự truyền thuyết thần tích Phật tổ hiển linh nào ?"
Tri khách tăng tự hào : "Cái thì . Còn ít ."
Bạch Cơ vô cùng hứng thú, hỏi: "Có những thần tích nào ?"
Tri khách tăng : "A di đà Phật! Chùa Pháp Vân do sư tổ Đàm Ma Già La xây dựng, sư tổ Đàm Ma là nước Ô Trường, mang dị năng, ít thần tích. Ngài giỏi chú thuật, thể khiến cây khô gặp mùa xuân, vật biến hình. Dưới sự truyền dạy của sư tổ Đàm Ma, một sư tôn cũng kỳ môn dị pháp, thỉnh thoảng sẽ giảng kinh thuyết pháp biểu diễn dị năng cho các vị hương khách thành kính xem trong các buổi lễ Vô Già. Đây là thần tích mà ai cũng ."
Bạch Cơ càng thêm hứng thú, : "Vậy còn thần tích nào mà ?"
Hôm nay tâm trạng tri khách tăng khá nên cũng cởi mở hơn.
"Sau khi sư tổ Đàm Ma viên tịch, linh hồn của ngài vẫn xa, vẫn quanh quẩn trong chùa. Tương truyền, đôi khi các tăng nhân trong chùa sẽ thấy ngài, ngài còn biện luận Phật pháp với nữa cơ! Đương nhiên là bần tăng từng tận mắt thấy."
Bạch Cơ trầm ngâm suy nghĩ.
Nguyên Diệu kinh ngạc : "Sau khi c.h.ế.t, quỷ hồn vẫn còn quanh quẩn ở nhân gian, chẳng lẽ oan khuất gì giải ? Chẳng lẽ sư tổ Đàm Ma c.h.ế.t oan?"
Tri khách tăng vội vàng quát: "A di đà Phật! Tên thư sinh ngốc nghếch đừng bậy! Sư tổ Đàm Ma là c.h.ế.t già, viên tịch bình thường, chuyện c.h.ế.t oan c.h.ế.t uổng gì cả. Linh hồn sư tổ thể quanh quẩn trong chùa, truyền đạo giảng pháp cho chính là thần tích của Phật tổ. Điều chứng tỏ chùa Pháp Vân chúng là nơi Phật phù hộ."
Nguyên Diệu há miệng định gì đó, nhưng sợ tri khách tăng tức giận nên đành thôi. Quỷ hồn c.h.ế.t lang thang khắp nơi khiến từ tận đáy lòng cảm thấy chùa Pháp Vân chút tà môn, lắm.
Bạch Cơ , cũng thêm gì.
Thế là ba trò chuyện ngắm cảnh, chẳng mấy chốc đến thiền phòng của phương trượng Phù Chu.