Phiêu Miểu 9 - Quyển Ta Bà - Chương 4: Tiệc Mừng Thọ
Cập nhật lúc: 2026-03-18 17:00:58
Lượt xem: 64
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bắc Mãng Sơn, Vực Sâu Minh Giới.
Vực Sâu Minh Giới sâu lòng đất núi Bắc Mang. Muốn đặt chân tới đó, băng qua một khe núi dốc , luồn lách qua một hang động tối om.
Ba Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô xách chiếc đèn lồng từ cỏ lồng đèn huyễn hóa thành ánh đèn xanh lét, dò dẫm bước xuống hang động hun hút kéo dài xuống tận sâu lòng đất. Bình thường, mỗi khi ba bọn họ đến Vực Sâu Minh Giới, dọc đường chỉ một màu đen đặc quánh, gió âm ty thổi lạnh buốt thấu xương, tịnh một bóng . Vậy mà hôm nay, họ bắt gặp một hai yêu quái lẻ tẻ.
Ly Nô tiến lên lân la hỏi chuyện mới , hóa chúng cũng là bằng hữu của Thanh Minh, tới đây chung mục đích mừng thọ giống Bạch Cơ. Sở dĩ những yêu quái đến sớm một ngày là vì chúng từ nơi khác đến, canh chuẩn thời gian nên tới sớm. Thấy sớm thì cứ luôn, dẫu địa cung của Thanh Minh cũng rộng thênh thang, phòng dành cho khách nhiều vô kể, thể xin tá túc .
Dưới lòng đất, Minh Cung.
Ánh nắng mặt trời vĩnh viễn thể chạm tới độ sâu , nơi đây chẳng tồn tại khái niệm ban ngày. Tuy nhiên, quang cảnh xung quanh cũng tối mịt mù như ban đêm đến mức đưa tay thấy năm ngón, mà bao phủ bởi một thứ ánh sáng nhờ nhờ, xam xám tựa bóng hoàng hôn chạng vạng.
Giữa vực sâu le lói thứ ánh sáng mờ ảo , một dòng sông ngầm đục ngầu, lạnh lẽo uốn lượn chảy qua. Minh Cung tọa lạc ngay bên bờ dòng sông .
Minh Cung xây cất nguy nga tráng lệ, khí thế ngút trời, những tầng lầu gác mái nối tiếp trùng trùng điệp điệp, cảnh sắc huy hoàng rực rỡ.
Vì chuẩn cho yến tiệc, từ trong ngoài Minh Cung đều trang hoàng lộng lẫy, giăng đèn kết hoa rực rỡ. Trước cổng chính, những bức tượng hình đầu thú mạ vàng ngậm minh châu tỏa sáng lung linh, chiếu rọi khu vực cổng sáng rực như ban ngày.
Một đám hầu rắn nhỏ đang tất bật ngược xuôi. Bọn chúng trải những tấm t.h.ả.m nhung Ba Tư đỏ rực cổng điện, treo lên cột cửa những dải gấm vóc điểm xuyết muôn ngàn viên bảo thạch lấp lánh.
Thấy khách quý ghé thăm, đám hầu rắn lập tức tươi rạng rỡ, đon đả tiến đón tiếp. Mấy tên yêu quái cùng hang động với nhóm Bạch Cơ bèn chúng niềm nở rước trong.
Một tiểu xà tiến đến chào hỏi Bạch Cơ, miệng tươi rói: "Bạch Cơ đại nhân, ngài cũng đến sớm tận một ngày thế ?"
Vì Bạch Cơ là khách quen, thường xuyên ghé chơi với Thanh Minh nên hầu hết đám hầu trong Minh Cung đều nhẵn mặt nàng.
Bạch Cơ đáp: "Đằng nào chẳng đến, đến sớm muộn một ngày thì cũng khác gì , nên tới sớm một hôm. Thanh Minh ? Hắn nhà ?"
"Chủ nhân vắng ạ, ngài lâu trở về." Tiểu xà tươi trả lời.
"Thế quản gia Phong Vô ? Ngươi gọi ông đây cho , chuyện hỏi." Bạch Cơ .
Tiểu xà vẫn đon đả: "Quản gia đang bận rộn bài trí ở đại sảnh yến tiệc ạ! Để tiểu nhân dẫn các ngài trong nhé."
Thế là ba Bạch Cơ lững thững theo chân tiểu xà tiến về phía sảnh tiệc.
Xưa nay Thanh Minh vốn dĩ là kẻ xa hoa lãng phí, cực kỳ đam mê hưởng thụ. Hắn sùng bái những vật trang trí xa xỉ như vàng ngọc, thế nên nơi sào huyệt của thiết kế và trang hoàng lộng lẫy còn hơn cả hoàng cung nội viện.
Dọc đường , cũng thấy cung điện lộng lẫy, vàng son chói lọi. Tấm t.h.ả.m nhung Ba Tư màu đỏ sẫm trải dài tít tắp từ cổng chính Minh Cung thẳng tận sảnh tiệc. Dọc hai bên lối , cứ cách năm mét đặt một chiếc đèn hình chim hạc mạ vàng. Ánh lửa đỏ vàng hắt qua chiếc chao đèn vẽ hoa tinh xảo, hắt xuống nền gạch những mảng sáng tối đan xen, tựa như một dòng sông vàng ròng đang uốn lượn.
Bên trong sảnh tiệc cũng bài trí vô cùng tráng lệ. Sàn nhà lát đá cẩm thạch trắng muốt, bóng loáng như gương, một hạt bụi. Bàn ghế dành cho khách khứa bộ chế tác từ gỗ t.ử đàn. Để phù hợp với chủ đề tiệc mừng thọ, mặt bàn chạm khắc họa tiết mây cuốn và đào tiên, khảm thêm bích tỷ và trân châu lấp lánh. Mười hai cây cột ngọc chạm rồng uốn lượn trang hoàng bằng lụa vân cẩm màu yên chi, điểm xuyết thêm bảy loại bảo thạch quý giá. Dưới ánh sáng lung linh của ngọn đèn dầu, cả gian phòng tỏa ánh sáng rực rỡ muôn màu, hệt như một cõi mộng ảo.
Có thể thấy rõ ràng việc chuẩn cho hội trường vẫn tất, còn thiếu sót vài thứ. Đám hầu rắn chạy đôn chạy đáo ngược xuôi, khệ nệ bê nệm êm, hoa tươi và đủ thứ đồ trang trí bày biện, quản gia Phong Vô thì đài cao hò hét chỉ huy.
Thấy bóng dáng Bạch Cơ, Phong Vô vội vã chạy : “Bạch Cơ đại nhân, ngài đến ngay hôm nay thế ?" Ông xuề xòa.
Giống như Thanh Minh, Phong Vô cũng mang bản thể là rắn, chỉ điều đạo hạnh của ông còn kém xa Thanh Minh, nên đành an phận kẻ hầu hạ. Mang dáng vẻ của một đàn ông trung niên, hình gầy nhẳng cao nghều, khuôn mặt trắng bệch với bộ râu thưa thớt, bề ngoài của ông toát lên vẻ thật thà, chững chạc và hiền từ.
Bạch Cơ nhạt, thẳng vấn đề: "Phong Vô , đồn Thanh Minh mất tích hả?"
Phong Vô khựng một nhịp, phá lên: "Mất tích? Đâu đến nỗi thế, chỉ là lâu chủ nhân gửi tin tức gì về thôi."
Bạch Cơ truy hỏi: "Thế ?"
"Chủ nhân đến Chợ Quỷ U Đô thăm Bạch Cốt phu nhân ." Phong Vô đáp.
"Tâm Nguyệt Hồ cũng theo ?" Bạch Cơ hỏi dồn.
Phong Vô gật đầu cái rụp: "Cũng theo ạ."
Bạch Cơ nhíu mày: "Phong Vô, lâu Thanh Minh báo tin về, ông thấy lo lắng chút nào ?"
Phong Vô ngẩn , đáp tỉnh bơ: "Có gì mà lo ạ? Bạch Cơ đại nhân, ngài cũng tính chủ nhân đấy, ngài dám… , bao giờ chịu rời khỏi Lạc Dương. Ngài loanh quanh lắm cũng chỉ trong địa phận Lạc Dương mà thôi. Mà ở Lạc Dương , chủ nhân với yêu lực ngút trời thế , thử hỏi ai dám gì ngài ? Hơn nữa, Chợ Quỷ U Đô sát sạt núi Bắc Mang, khi chủ nhân chỉ lười thèm báo tin về thôi. Ngày mai là ngày trọng đại, thiệp mời cũng phát khắp nơi , ngài sẽ lỡ hẹn , chắc chắn ngày mai sẽ trở về để chủ trì tiệc thọ."
Những lời của Phong Vô cũng xuôi tai, Bạch Cơ chẳng tìm cớ gì để bẻ .
Phong Vô thao thao bất tuyệt an ủi Bạch Cơ một chập, vỗ n.g.ự.c cam đoan rằng ngày mai chủ nhân chắc chắn sẽ về, đồng thời sai tiểu xà dẫn ba nghỉ ngơi ở phòng khách.
Đã quản gia khẳng định chắc nịch như đinh đóng cột thế , Bạch Cơ cũng buồn hỏi han thêm. Nàng cùng Nguyên Diệu, Ly Nô thu xếp thỏa ở phòng khách, hễ đói bụng thì gọi đồ ăn, rảnh rỗi thì dạo bước ngắm cảnh xung quanh.
Một ngày thấm thoắt trôi qua.
Ngày hôm , khách khứa tới chúc thọ Thanh Minh bắt đầu lục tục kéo đến đông đúc. Quản gia Phong Vô dẫn theo đám hầu rắn xếp hàng cửa Minh Cung, nét mặt tươi rói, đon đả đón khách.
Bên trong Minh Cung rực rỡ cờ hoa, tiếng rộn rã náo nhiệt. Ba Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô rảnh rỗi sinh nông nổi, bèn hòa dòng yêu quái khách khứa vui chơi thỏa thích. Khách mời tụ năm tụ ba, kẻ thì cụng ly thi thố tửu lượng, kẻ thì gieo xúc xắc sát phạt sới bạc, đám vây quanh xem ca múa tạp kỹ, ồn ào huyên náo, khung cảnh tưng bừng vô cùng.
Thế nhưng qua khỏi buổi chính ngọ, quản gia Phong Vô bắt đầu thể nặn nổi một nụ nào nữa. Bởi lẽ theo dự định tiệc sẽ khai màn buổi chiều, mà đến giờ phút bóng dáng Thanh Minh vẫn biệt tăm biệt tích. Theo lệ thường của tiệc mừng thọ, nhân vật chính công chúng dăm ba câu, khiêm nhường về tuổi tác của , ngỏ lời tạ ơn bằng quyến thuộc cất công tới dự, tất thảy cùng hô vang khẩu hiệu chúc tụng, khi đó tiệc mới chính thức bắt đầu. Thọ tinh mà mặt, bữa tiệc mà mở màn cho ?
Nhìn thời gian trôi qua từng giây từng phút, Thanh Minh vẫn bặt vô âm tín, tuyệt nhiên một tin tức nào lọt về. Quản gia Phong Vô sốt ruột như kiến bò chảo nóng, mồ hôi lạnh toát ròng ròng, nhất thời chẳng xoay xở . Ông vắt óc suy nghĩ một hồi, co cẳng chạy một mạch tới sảnh tiệc tìm Bạch Cơ.
Lúc bấy giờ, Bạch Cơ đang mải mê gieo xúc xắc với mấy tên yêu quái, vì thua mất mấy lạng bạc nên tâm trạng nàng đang vô cùng khó ở.
Nguyên Diệu kế bên hết lời khuyên nhủ, bảo rằng đây chỉ là trò chơi mua vui, thắng thua là chuyện thường tình, quan trọng là vui vẻ. Ở một góc cách đó xa, Ly Nô đang chén tạc chén thù, thi thố tửu lượng hăng say với đám yêu quái.
Phong Vô tìm thấy Bạch Cơ, bất chấp sự cố chấp gỡ gạc của nàng, ông lôi tuột nàng khỏi sới bạc, kéo phăng khỏi đại sảnh. Nguyên Diệu thấy thế cũng tất tả chạy theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-9-quyen-ta-ba/chuong-4-tiec-mung-tho.html.]
Đến một chỗ khuất , Phong Vô mới rên rỉ than vãn: "Bạch Cơ đại nhân, chủ nhân tới giờ vẫn về, chuyện đây?"
Bạch Cơ hừ mũi: "Chẳng hôm qua ông thề non hẹn biển là Thanh Minh hôm nay kiểu gì cũng về cơ mà?"
Phong Vô mếu máo: "Hôm qua nghĩ thế thật, nhưng tình hình xem chủ nhân khó lòng mà về . Bạch Cơ đại nhân ơi, đây? Bao nhiêu khách khứa ở , lỡ mà xảy cơ sự gì thì mất mặt lắm."
Bạch Cơ nhạt: "Ta cũng chỉ là khách dự tiệc, các là chủ nhà, ông nên gì?"
Phong Vô vội vàng xòa nịnh bợ: "Bạch Cơ đại nhân, ngài thế là khách sáo quá . Ai mà chẳng ngài với chủ nhân là chí giao tâm giao, tình sâu nghĩa nặng. Cái Minh Cung cũng khác gì nhà của ngài . Chủ nhân cô thế cô chẳng họ hàng thích, quan hệ mật thiết nhất với ngài chỉ mỗi ngài thôi. Bọn dù cũng chỉ là phận hạ nhân, dám tự ý quyết định. Rủi mà bữa tiệc biến thành trò , để mất thể diện thì lúc chủ nhân trở về kiểu gì cũng lấy mạng mất. Hay là, ngài cứ chủ trì giúp với."
Bạch Cơ gặng hỏi: "Rốt cuộc thì Thanh Minh đang ở xó nào ?"
Phong Vô nhăn nhó: "Chợ Quỷ U Đô. Thôi thì xin thú thực, lúc đó chủ nhân với Bạch Cốt phu nhân đang dây dưa rõ ràng, Bạch Cốt phu nhân gửi thư hẹn chủ nhân gặp mặt, thế là ngài tìm mụ . Con hồ ly Tâm Nguyệt Hồ cũng bám gót theo. Sau đó, chủ nhân đ.á.n.h tiếng báo về bảo là sẽ ở chỗ Bạch Cốt phu nhân một dạo, tạm thời về, bảo chúng cứ yên tâm dốc sức bài trí tiệc thọ. Ta thấy chuyện cũng chẳng gì đáng lo, nên chẳng để trong lòng, chỉ cắm đầu lo trang hoàng tiệc tùng thôi."
Bạch Cơ chau mày hỏi tiếp: "Thanh Minh báo tin về cuối là khi nào?"
"Cách đây một tháng ạ." Phong Vô lí nhí đáp.
Bạch Cơ ngẫm nghĩ một lát hỏi: "Thế trượng phu của Bạch Cốt phu nhân là loại yêu quái gì?"
Phong Vô nhún vai: "Chỉ là một tên cốt yêu nhu nhược thôi. Đạo hạnh thì mỏng như tờ giấy, yêu lực còn chẳng bằng vợ ! Đạo hạnh của Bạch Cốt phu nhân dĩ nhiên cũng chẳng sánh nổi với chủ nhân, nhưng bù mụ nhan sắc ma chê quỷ hờn, tính tình lẳng lơ phóng túng, đ.á.n.h trúng ngay cái sở thích quái gở của chủ nhân. Cả ba kẻ: Tâm Nguyệt Hồ phu nhân và vợ chồng Bạch Cốt, cộng hết thảy cũng bằng một góc đạo hạnh của chủ nhân ."
Bạch Cơ gật gù: "Ừm, thì khỏi lo chuyện Thanh Minh đ.á.n.h c.h.ế.t. Ta sẽ đại sảnh thông báo với là vì một lý do nên yến tiệc sẽ dời đến chập tối mới khai mạc. Hi vọng khi trời tối Thanh Minh kịp lết xác về."
Phong Vô thở phào nhẹ nhõm, thể đùn đẩy trách nhiệm cho Bạch Cơ luôn, ông tươi : "Thế thì từ giờ trở trăm sự đành nhờ ngài chủ trì giúp cho."
Bạch Cơ thở dài sườn sượt: "Giao cho . Ai bảo kết bạn lầm cơ chứ!"
Quay trở đại sảnh, Bạch Cơ kiếm bừa một lý do, báo với rằng yến tiệc sẽ khai mạc trễ hơn dự định vài canh giờ. Đám khách khứa cũng bận tâm lắm, tiếp tục vùi đầu ăn chơi trác táng.
Thời gian trôi nhanh như ch.ó chạy ngoài đồng, ngoảnh ngoảnh trời nhá nhem tối. Bạch Cơ và quản gia Phong Vô bàn bạc với một hồi, cuối cùng đành bịa một cái cớ nữa, bảo rằng gieo quẻ xem bói, hiện tại giờ hoàng đạo, yến tiệc mừng thọ sẽ dời đến tối mịt mới bắt đầu. Sợ thực khách đói lả, đồ nguội, hoa quả, bánh trái và rượu ngon đều dọn lên ê hề.
Suốt cả một ngày trời vắng bóng Thanh Minh, dẫu trong lòng ôm một bụng thắc mắc nhưng đám yêu quái khách khứa cũng chẳng tiện thắc mắc, đành cắm cúi ăn uống nô đùa.
Thời gian chầm chậm trôi qua, chớp mắt đến giữa lúc nửa đêm, bóng dáng Thanh Minh vẫn biệt tăm bặt tích. Đám khách khứa đợi mòn mỏi, bụng đói meo, mắt nhíp vì buồn ngủ.
Chủ nhà bày tiệc mời khách mà bản trốn biệt chịu vác mặt , hành vi quả là thất lễ và ngạo mạn. Vài vị khách bắt đầu to nhỏ bàn tán, lầm bầm trách cứ, những kẻ nóng tính hơn thậm chí rục rịch nổi đóa.
Ly Nô một hồi nốc rượu say bí tỉ lăn kềnh ngủ một giấc tấm t.h.ả.m êm ái. Bị đ.á.n.h thức bởi những tiếng xì xào oán thán của , nó uể oải ngáp dài một cái sang hỏi Nguyên Diệu đang cạnh: "Mọt sách, tên rắn một sừng vẫn lết về ?"
Nguyên Diệu mặt mày âu sầu lo lắng: "Vẫn thấy tăm ! Khách khứa kín cả sảnh mà chủ nhà lặn mất tăm, phen mà thu xếp cho êm đây?"
Ly Nô thò tay bốc một miếng bánh hoa hồng bàn tọng miệng: "Đói meo râu cả ngày trời mà chỉ ăn dăm ba món nguội ngắt, chẳng lấy một món nóng sốt nào. Gia sống đến nhường tuổi đầu mà từng dự cái tiệc thọ nào tồi tệ đến mức . Mọt sách, chủ nhân ?"
Nguyên Diệu méo mặt: "Bạch Cơ quản gia Phong Vô kéo . Khéo là ông quản gia nhờ Bạch Cơ chủ trì đại cục, dỗ dành đám đông để khỏi xảy loạn lạc."
Ly Nô nhồm nhoàm nhai bánh hoa hồng càu nhàu: "Gia khuyên chủ nhân năm bảy lượt là đừng chơi với tên rắn một sừng mà ngài chịu cơ. Tên rắn một sừng việc chẳng , dự tiệc thọ của mà cuối cùng còn dọn dẹp đống hỗn độn cho ."
Đã quá nửa đêm mà Thanh Minh vẫn lộ diện, buổi tiệc mừng thọ coi như thất bại t.h.ả.m hại.
Bạch Cơ cùng quản gia Phong Vô lững thững bước . Một là để dẹp buổi tiệc, hai là để xoa dịu đám thực khách đang nháo nhào.
Quản gia Phong Vô ngừng khom lưng cúi đầu lời tạ , đồng thời cũng chẳng thiết gì nữa, lệnh cho đám hầu rắn bưng rượu ngon thịt ngọt, cơm nóng canh sốt lên mâm để lấp đầy dày đang sôi réo của quan khách.
Một bộ phận khách khứa miễn cưỡng chấp nhận, cắm cúi ăn uống. Tuy nhiên, vẫn một kẻ tỏ hậm hực mua cái danh , cho rằng lặn lội đường sá xa xôi đến đây mà tiếp đón nhạt nhẽo thế quả là một sự sỉ nhục.
Chứng kiến cảnh tượng , Bạch Cơ bèn nở một nụ nửa miệng, cất cao giọng : "Thanh Minh quả thực ăn quá đỗi tắc trách. Quản gia Phong Vô nhờ chủ trì, xin mạn phép đưa một ý kiến thế . Sảnh tiệc mừng thọ lộng lẫy xa hoa, bài trí vô cùng kỳ công, cứ thế mà bỏ phí thì thật uổng công. Mọi ngày thường đều trăm công nghìn việc, bớt chút thời gian tụ tập đây cũng dễ, thể lãng phí khí đông vui thế . Thanh Minh đến cái tiệc sinh nhật của còn thèm ló mặt, xem lành ít dữ nhiều, khéo toi mạng cũng nên. Nhân tiện sẵn sảnh đường , tiệc tùng, đông đảo , chi bằng chúng tổ chức luôn đám tang cho . Đỡ mất công ít bữa nữa lóc cóc chạy tới Minh Cung một chuyến. Đổi tiệc sinh nhật thành đám tang cũng chẳng phiền hà gì mấy, cùng lắm chỉ tốn một chút yêu lực, dùng phép biến màu đỏ thành màu trắng là xong."
Nguyên Diệu đến đây thì "Phụt..." một cái, phun sạch ngụm rượu thơm mới ngậm trong miệng ngoài.
Ấy thế mà, một vài yêu quái xong thấy chí lý, gật gù cân nhắc lời đề nghị của Bạch Cơ và rục rịch ý định đồng tình.
Quản gia Phong Vô tức đến mức mũi cũng lệch sang một bên, gắt lên: "Bạch Cơ đại nhân, chủ nhân còn c.h.ế.t ! Tiệc thọ thế ngài xúi bậy biến thành đám tang ?!"
Bạch Cơ đủng đỉnh đáp: "Phong Vô , Thanh Minh là kẻ coi trọng sĩ diện như mạng sống, mà chỉ đến Chợ Quỷ U Đô gần xịt thế . Nếu xảy tai ương bất trắc, chắc chắn bao giờ chịu cái cảnh tiệc sinh nhật của diễn mà chủ nhân vắng bóng, mất hết thể diện thế . Hắn về, tám chín phần mười là chầu Diêm Vương ."
Quản gia Phong Vô phản đối kịch liệt: "Chưa chắc ! Sống thấy , c.h.ế.t thấy xác, tin chủ nhân c.h.ế.t !"
Bạch Cơ tặc lưỡi thốt lên một tiếng than vãn: "Haiz! Thôi thì niệm tình giao tình một trận, thì cho trót. Đói khát cả ngày trời, đuối sức lắm , kiếm cái gì lót cái . Xong xuôi sẽ đến U Đô Chợ Quỷ một chuyến tìm Thanh Minh. Hắn còn sống thì đương nhiên là . Còn lỡ c.h.ế.t thật , sẽ vác xác về đây, chúng cùng tang lễ luôn thể."
Phong Vô lúc cũng hết bài, đành gật đầu chấp thuận: "Được . Vậy đành phiền Bạch Cơ đại nhân cất công dò la tung tích chủ nhân giúp cho."
Thế là đến nửa đêm, dù vắng bóng Thanh Minh, bữa tiệc vẫn diễn , điều tuyệt nhiên chẳng còn chút khí hân hoan chúc tụng nào nữa.
Đang lúc Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô vùi đầu ăn uống thì một con tê tê yêu bước tới, chủ động mở lời bắt chuyện: "Bạch Cơ đại nhân, nếu ngài ý định tìm Thanh Minh, để tránh đường vòng, xin mạn phép cung cấp cho ngài chút manh mối. Ta sống ở Chợ Quỷ U Đô, nên phong thanh một vài lời đồn."
Nghe thấy thế, Bạch Cơ lập tức hứng thú. Nàng bỏ đũa bát xuống, nhiệt tình mời tê tê yêu , mỉm : "Tin tức gì thế? Ngồi xuống từ từ kể ."
Tê tê yêu chỉnh tư thế ngay ngắn, bắt đầu chậm rãi kể: "Sau khi ngài tới U Đô, cần chạy loanh quanh khác, cứ nhắm hướng Đông Nam mà tiến. Nếu may mắn, ngài sẽ tìm thấy Thanh Minh."
Bạch Cơ tròn mắt ngạc nhiên: "Phía Đông Nam U Đô là vùng hoang vu cấm địa mà. Linh mạch ở đó cực kỳ đặc thù, cả gian lẫn thời gian đều xé rách vụn, chỉ lỡ sẩy chân là một trở . Nơi cỏ cây mọc nổi, đá tảng lởm chởm kỳ quái, ai cũng đó là cõi c.h.ế.t hẹn mà gặp, ngay cả bọn đại yêu quái còn chẳng dám léng phéng đến gần, Thanh Minh chạy tới đó cái gì cơ chứ?"
Tê tê yêu lắc đầu quầy quậy: "Cụ thể thế nào cũng mù tịt. Ta chỉ bạn bảo, cách đây lâu, nó tận mắt thấy Thanh Minh và Bạch Cốt phu nhân vì trốn tránh sự bám riết của Tâm Nguyệt Hồ mà dắt díu chạy về hướng Tây Nam."
Bạch Cơ trầm ngâm đắn đo một chốc, gật gù: "Thôi . Vậy sẽ tới đó xem ."
Sau khi ăn uống no nê, Bạch Cơ cáo từ quản gia Phong Vô, dẫn theo Nguyên Diệu và Ly Nô rời khỏi Minh Cung, thẳng tiến về phía Chợ Quỷ.