Phiêu Miểu 9 - Quyển Ta Bà - Chương 5: Phi Hương
Cập nhật lúc: 2025-11-11 04:53:22
Lượt xem: 52
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên bờ hồ Cửu Châu, trong ngự hoa viên.
Nắng vàng rực rỡ, muôn hoa đua nở, trong đó mẫu đơn nở rộ nhất. Những khóm mẫu đơn nhiều màu sắc nở rực rỡ bên cạnh đình Trầm Hương, cánh hoa xếp tầng tầng lớp lớp, trắng tựa băng tuyết, đỏ như lửa cháy, hồng như ráng chiều.
Dưới đình Trầm Hương là hồ Cửu Châu, nước trong vắt, lấp lánh gợn sóng ánh mặt trời. Một hồ sen lay động theo gió, lá sen xanh mướt, tựa như những chiếc đĩa ngọc bích trôi nổi mặt nước.
Trong đình Trầm Hương, một chiếc ghế quý phi đặt ngay ngắn, Võ Tắc Thiên lười biếng tựa chiếc gối mềm, chăm chú ngắm hồ Cửu Châu phủ đầy hoa sen.
Những ngày qua, vì dị tượng xuất hiện tại Thần Đô, Võ Tắc Thiên vô cùng mỏi mệt. Bà đến ngự hoa viên ngắm hoa để thư giãn tâm trí. Nên khi Bạch Cơ đến cầu kiến, bà chọn tiếp kiến tại đây, lắng lời giải thích của Bạch Cơ về dị tượng , cũng như phương án giải quyết mà nàng đề xuất.
Bạch Cơ một bên, thuật tường tận câu chuyện về Shiva và Sati, đồng thời trình bày kế hoạch tổ chức nghi lễ tế bái cùng điệu múa tiễn thần.
Nữ đế uy nghi tựa giường, nghiêm túc lắng . Dù hiểu rõ về thần linh của Thiên Trúc, nhưng bà luôn sẵn lòng tìm hiểu những điều . Mỗi khi trong lòng nảy sinh thắc mắc, bà bèm cất tiếng hỏi.
Bạch Cơ kính cẩn giải đáp từng câu hỏi của nữ đế.
Võ Tắc Thiên và Bạch Cơ trò chuyện trong đình Trầm Hương, trong khi Nguyên Diệu, Ly Nô, Cao công công, Tiết Hoài Nghĩa và một cung nữ, thái giám yên lặng chờ đợi phía đình.
Đình Trầm Hương vốn lớn, vật cách âm. Hai trò chuyện tuy hạ thấp giọng nhưng vẫn thể loáng thoáng từ bên ngoài. Những gần đình hơn một chút, như Nguyên Diệu, Ly Nô, Cao công công và Tiết Hoài Nghĩa, đều thể rõ.
Nguyên Diệu lặng, cúi đầu, lắng đoạn đối thoại vang từ trong đình.
Bạch Cơ đang thỉnh vấn về địa điểm và quy trình cử hành nghi lễ.
Võ Tắc Thiên trầm ngâm một lúc, chậm rãi :
“Trẫm dự định từ hôm nay sẽ trai giới, thanh tịnh tâm, đến Thiên Đường* thành tâm lễ Phật, cầu nguyện cho Thần Đô, cũng như bách tính thiên hạ. Còn nghi lễ tế bái và điệu múa tiễn thần, bộ giao cho ngươi sắp xếp.”
*Thiên Đường: Là điện thờ Phật của Võ Tắc Thiên, mang ý nghĩa “tòa điện chí cao vô thượng”, tọa lạc trong hoàng cung của thành Lạc Dương thời Tùy Đường. Thiên Đường còn gọi là “Thông Thiên Tháp” hoặc “Thông Thiên Phù Đồ”. Tòa tháp gồm năm tầng, từ tầng ba trở lên thể xuống Minh Đường. Theo ghi chép, công trình cao tới 312,09 mét, là kiến trúc cao nhất trong lịch sử thế giới cổ đại.
Bạch Cơ thì khỏi sững .
Nàng vốn chỉ định bẩm báo Võ Tắc Thiên về nguyên nhân của dị tượng ở núi Mang và phương thức hóa giải, xem như thành nhiệm vụ. Sau đó chuyện sẽ do nữ đế quyết định sắp đặt, còn nàng chỉ hỗ trợ, tiện thể cùng Nguyên Diệu và Ly Nô ở hoàng cung ké vài bữa cơm ngon. Nàng chỉ đóng vai trò hỗ trợ, ý định gánh vác trách nhiệm chính.
Nào ngờ Võ Tắc Thiên giao bộ việc cho nàng xử lý.
Hỗ trợ thì dễ dàng, nhưng chủ trì mới là vất vả, huống hồ đây là một nghi lễ tiễn thần nguy hiểm. Quan trọng nhất, việc thù lao!
Bạch Cơ vội vàng từ chối, mỉm : “Hoàng đế bệ hạ, thần vô cùng cúc cung tận tụy vì ngài. thiên hạ Đại Chu nhân tài như mây, dị nhân xuất hiện lớp lớp, giỏi hơn thần nhiều vô kể. Thần tài hèn sức mọn, chỉ e khó đảm đương trọng trách .”
Võ Tắc Thiên dường như hiểu rõ suy nghĩ của Bạch Cơ. Bà liếc nàng một cái, mỉm : “Hầu tước chỉ là khởi đầu, đó còn Công tước. Trẫm thể tách núi Mang để lập quốc, ban nó cho ngươi. Nếu chuyện tiễn thần giải quyết hảo, ngươi sẽ trở thành Mang Sơn Quốc Công.”
Bạch Cơ mấy hứng thú, chỉ nhạt: “Phi nhân và con vốn khác . Những thứ các ngươi coi trọng, chúng chẳng màng. Hiện giờ Mang Sơn hầu, cũng chỉ là danh hão, chẳng phi nhân nào nộp thuế cho , càng ai lệnh . Mai Mang Sơn Quốc Công, cũng chẳng khác gì.”
Võ Tắc Thiên trầm ngâm một lát tiếp: “Vậy… quốc sư thì ? Nếu ngươi chủ trì chuyện , xem như thực hiện trách nhiệm quốc sư. Trẫm sẽ phong ngươi quốc sư, để ngươi tự do Thượng Thanh Quán của Quang Tạng.”
Bạch Cơ bật : “Bệ hạ đùa . Nếu chiếm lấy vị trí của Quang Tạng Quốc Sư, đợi về, chắc chắn sẽ tìm gây phiền phức. Với tính cách của , e rằng sẽ dây dưa dứt, báo thù đến khổ sở. Ta quốc sư của Đại Chu, quốc sư thì xử lý đủ loại chuyện phiền toái. Ta đến nhân gian là để thu thập nhân quả, để phục vụ bậc đế vương.”
Võ Tắc Thiên nheo mắt: “Ý trẫm là, ngươi chỉ tạm thời mặt quốc sư mà thôi. Khi Quang Tạng mặt, ngươi sẽ tạm thời chủ Thượng Thanh Quán, thể sai bảo môn nhân của Quang Tạng, sách vở và điển tịch trong tàng thư của , thậm chí xem xét pháp khí và bảo vật mà cất giữ. Chắc ngươi sẽ hứng thú với những điển tịch Đạo gia về trừ yêu phục ma và pháp khí huyền môn. Điều ích cho ngươi hơn là cái danh Mang Sơn hầu Mang Sơn Quốc Công.”
Đôi mắt Bạch Cơ sáng lên, nàng : “Bệ hạ, xin hãy để dốc sức vì ngài. Các nghi lễ hiến tế và vũ điệu tiễn thần, cứ giao cả cho .”
Võ Tắc Thiên nhếch môi : “ chẳng khi nãy ngươi , Đại Chu của trẫm nhân tài đông đúc, kẻ mạnh hơn ngươi nhiều như cá sông ? Trẫm chỉ sợ ngươi đủ khả năng gánh vác.”
Bạch Cơ dứt khoát đáp: “So với , bọn họ đều là phế vật. Chỉ mới thể giải quyết chuyện . Xin hãy giao việc cho .”
Võ Tắc Thiên gật đầu: “Được. Trong chuyện đại điển tiễn thần , trẫm trao cho ngươi quyền hạn cao nhất. Mọi sự liên quan, ngươi đều thể tự quyết định. Ngự thiên giám, Lễ bộ, cấm vệ quân… ngươi đều quyền điều động tùy ý. Trẫm chỉ một yêu cầu duy nhất… khi Thần Đô hủy diệt, hãy tiễn Shiva , để thứ trở như cũ.”
Bạch Cơ cúi đầu: “Tuân mệnh.”
Thấy nàng đồng ý chuyện, Võ Tắc Thiên thở phào nhẹ nhõm.
Bạch Cơ ngẫm nghĩ một chút : “Bệ hạ, nhảy vũ điệu tiễn thần do ngài quyết định. Bởi vì đó sẽ trở thành nhân vật chính của đại lễ .”
Võ Tắc Thiên ngước nàng: “Ngươi.”
Bạch Cơ bật : “Nếu nhảy vũ điệu tiễn thần, ai sẽ chủ trì đại cục?”
Võ Tắc Thiên hỏi: “Vũ điệu cần bao nhiêu ?”
“Một là đủ.”
“Cần nam nữ?”
“Ai cũng .”
Võ Tắc Thiên trầm ngâm một lúc : “Thái Bình thì ? Nó là con gái trẫm, nếu để nó nhân vật chính của vũ điệu tiễn thần, khi thành công, trẫm thể danh chính ngôn thuận phong thưởng cho nó, ban cho nó tước vị Hộ Quốc Công Chúa, để nó thanh thế lớn hơn trong triều đình.”
Bạch Cơ lắc đầu, : “Không . Người múa ‘vũ điệu tiễn thần’ sẽ gặp nguy hiểm nhất định. Trường hợp nhất thể mất mạng.”
Võ Tắc Thiên : “Vậy hãy để vũ cơ trong cung đảm nhiệm vai chính . Ngươi chọn , do ngươi quyết định.”
Bạch Cơ còn gì đó.
Bên ngoài đình Trầm Hương, Tiết Hoài Nghĩa sải bước tiến lên, quỳ rạp xuống đất.
Tiết Hoài Nghĩa lớn tiếng : “Bệ hạ, xin hãy để thần múa ‘vũ điệu tiễn thần’ vì Người!”
Nguyên Diệu khỏi sững sờ.
Theo lễ nghi, khi Hoàng đế đang chuyện, thần t.ử tùy tiện chen ngang nếu hỏi đến. Đây là hành vi đại bất kính, thể trừng phạt.
Nguyên Diệu nghĩ rằng Tiết Hoài Nghĩa sẽ Võ Tắc Thiên quở trách, nhưng ngoài dự đoán, nàng hề tức giận.
Võ Tắc Thiên vô cùng sủng ái Tiết Hoài Nghĩa, chẳng hề để tâm đến việc tự tiện xen lời, chỉ dịu dàng : “Tiểu Bảo, ‘vũ điệu tiễn thần’ vô cùng nguy hiểm, thể mất mạng đấy.”
Tiết Hoài Nghĩa trung thành tận tụy đáp: “Được phân ưu với bệ hạ, dù thịt nát xương tan, thần cũng từ nan. Xin bệ hạ nhất định cho thần cơ hội để tận trung với Người.”
Võ Tắc Thiên hài lòng mỉm .
“Tốt. Vậy ngươi theo Bạch Cơ, nàng sắp xếp. Sau khi thành, trẫm sẽ ban thưởng thứ ngươi mong .”
Tiết Hoài Nghĩa dập đầu, chân thành :“Được bệ hạ vui lòng, nở nụ , đó chính là phần thưởng duy nhất thần mong .”
Ly Nô đảo mắt khinh bỉ.
Cao công công cũng hậm hực trợn mắt.
Chỉ Nguyên Diệu sự nịnh nọt ẩn vẻ chân thành của Tiết Hoài Nghĩa, trong lòng khỏi cảm động.
Võ Tắc Thiên hưởng thụ sự trung thành , vui vẻ : “Tiểu Bảo, đây, cùng trẫm ngắm hoa.”
“Tuân lệnh, bệ hạ.”
Tiết Hoài Nghĩa dậy, tiến đình Trầm Hương.
Thấy bước , Bạch Cơ lập tức thức thời lui xuống.
Nàng : “Bệ hạ, thần sẽ chuẩn việc.”
Võ Tắc Thiên gật đầu: “Đi .”
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô cùng Cao công công lui xuống.
Bạch Cơ đến Ti Thiên Giám để xem xét ghi chép thiên tượng của lão thiên quan, quan sát ảo tượng Shiva núi Mang, cuối cùng xác định địa điểm và thời gian tổ chức đại lễ tế tự. Địa điểm là bên bờ sông Lạc, thời gian là bảy ngày .
Võ Tắc Thiên soạn thánh chỉ bổ nhiệm Bạch Cơ quyền Quốc sư, đồng thời gửi chỉ dụ đến Thượng Thanh Quán.
Bạch Cơ quyết định lấy Thượng Thanh Quán nơi xử lý các công việc liên quan đến đại lễ trong cung. Vì sự vụ bề bộn, nàng thể sẽ ở trong cung một thời gian.
Khi Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô cùng Cao công công đến Thượng Thanh Quán, t.ử của Quang Tạng tỏ thái độ lạnh nhạt, hề hoan nghênh nàng. Họ thậm chí còn dán đầy bùa trừ tà cửa và tường, khiến Ly Nô thể bước quán, đành ngoài cổng.
Bạch Cơ thấy , trong lòng cũng dự liệu , nên chẳng hề so đo. Nàng chỉ yêu cầu Cao công công bố trí điện Phi Hương bên cạnh Thượng Thanh Quán cho , để tiện xử lý công việc.
Cao công công vội vàng sắp xếp, đồng thời điều mười sáu hoạn quan và cung nữ đến điện Phi Hương, lo liệu chuyện ăn ở cho ba họ.
Trưa hôm đó, Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô cùng ăn một bữa cơm trưa thịnh soạn tại điện Phi Hương.
Buổi chiều, Bạch Cơ giao việc sắp xếp chi tiết cho lễ tế cho các quan viên Lễ Bộ, Nguyên Diệu phụ trách truyền đạt một chuyện vụn vặt, còn Ly Nô thì chơi đùa trong sân.
Bạch Cơ tranh thủ chút thời gian rảnh, định sang Thượng Thanh Quán bên cạnh để xem sách của Quang Tạng. Nào ngờ, Tiết Hoài Nghĩa đến điện Phi Hương, rằng nhận lệnh đến học vũ điệu tiễn thần.
Bạch Cơ đành dạy .
Nàng đích thị phạm, để Tiết Hoài Nghĩa theo.
Động tác và bước nhảy của thandavam quá phức tạp, thủ ấn và bộ pháp tuân theo quy luật nhất định. Một vũ công thông minh thể học trong một buổi chiều, luyện tập vài ngày là thành thục.
Tiếc rằng, Tiết Hoài Nghĩa chẳng thiên phú vũ đạo.
Theo Bạch Cơ học suốt một canh giờ, vẫn nắm bước nhảy, ngay cả động tác tay cũng sai.
Ly Nô bên quan sát thấu từ lâu, cố ý bắt đầu múa thandavam trong sân, cốt để chế giễu sự vụng về của Tiết Hoài Nghĩa.
Tiết Hoài Nghĩa trông thấy, sắc mặt lập tức sa sầm.
Ngay cả Nguyên Diệu vốn chậm hiểu cũng nhớ bước nhảy.
Bạch Cơ dạy đến mức mệt mỏi, : “Thiền sư Tiết, hiểu tấm lòng trung thành của ngài đối với bệ hạ. vũ điệu tiễn thần trò tiêu khiển, mà là một nghi thức quan trọng liên quan đến an nguy của Thần Đô và tính mạng của bách tính. Xin thứ cho thẳng, ngài thực sự năng khiếu múa, chi bằng từ bỏ . Ngài hãy tự đến xin bệ hạ miễn chức, sẽ tìm vũ giả khác.”
“Không! Ta nhất định đảm nhận vai chính trong tế điển!” Tiết Hoài Nghĩa kiên quyết cự tuyệt. Hiếm khi thấy chịu cúi cái đầu vốn kiêu hãnh, khẩn cầu: “Đại nhân Bạch Cơ, xin phiền dạy thêm vài . Dù thế nào, xin hãy giúp học vũ điệu tiễn thần.”
Thấy kiên trì như , Bạch Cơ cũng đành bó tay, chỉ thể tiếp tục dạy.
Nguyên Diệu xem Bạch Cơ dạy Tiết Hoài Nghĩa múa suốt buổi, cảm thấy vô vị mệt mỏi, bèn quyết định sân dạo một vòng.
Trong sân, thấy bóng dáng Ly Nô, lẽ chạy chơi bên ngoài .
Nắng chiều dịu dàng như một tấm lụa mỏng rải xuống, Nguyên Diệu một bên tường cung, ngắm những đóa hồng tường vi nở rộ. Gió nhẹ lướt qua, từng chùm tường vi đong đưa yêu kiều, rực rỡ như bừng cháy sức sống, thoang thoảng tỏa hương thơm ngát.
Nguyên Diệu cảm thấy, ngắm hoa tường vi còn thú vị hơn xem Tiết Hoài Nghĩa tập múa nhiều.
Hắn nhàn nhã bước dọc theo tường cung, chiêm ngưỡng những khóm tường vi rợp đầy tường.
“Ê, đồ xí!”
Bỗng nhiên, một giọng nam vang lên.
Nguyên Diệu dừng chân, về phía phát giọng , thì thấy Trương Tông Xương.
Trương Xương Tông bên cổng cung, xuyên qua rặng tường vi đỏ rực, vẫy tay với , : “Đồ xí, đây!”
Nguyên Diệu vốn ưa Trương Tông Xương, gọi là “đồ xí,” bèn để ý đến, bỏ .
Thấy định , Trương Xương Tông vội vàng chạy tới, kéo lấy tay áo .
“Đừng mà, đồ xí. Ta ăn thịt ngươi .”
Nguyên Diệu giật tay áo, lạnh nhạt : “Trương phủ lệnh, ngài tìm tiểu nhân việc gì?”
Trương Xương Tông kéo đến bên khóm tường vi, : “Đồ… À , Hiên Chi, thế . Đại ca và về đại lễ Tiễn Thần. Nghe Tiết Hoài Nghĩa tự tiến cử đảm nhiệm vai chính trong buổi tế điển. theo , ngu ngốc, tám phần là học nổi vũ điệu tiễn thần. Mà đại ca giỏi vũ đạo, nhất là các điệu múa tế lễ…”
“Ngươi với Bạch Cơ một tiếng, nhờ nàng đến mặt Võ Hoàng bệ hạ đề nghị thế Tiết Hoài Nghĩa, đồng thời vài lời về đại ca , để múa vũ điệu tiễn thần.”
Nguyên Diệu sững sờ, ngạc nhiên hỏi: “Ngũ Lang vì múa vũ điệu tiễn thần?”
Trương Xương Tông coi Nguyên Diệu là ngoài, bèn thẳng thắn :
“Đương nhiên là thể để Tiết Hoài Nghĩa nhân cơ hội lấy lòng bệ hạ! Nếu nổi bật, Võ Hoàng bệ hạ sủng ái, ở Thái Sơ Cung , trưởng và còn chỗ nữa ?”
Nguyên Diệu hỏi: “Vậy các ngươi tự tiến cử mặt bệ hạ?”
Trương Xương Tông đáp: “Chuyện tiện tự đề xuất, nhất là để Bạch Cơ tiến cử. Ngươi cứ bảo nàng yên tâm, nàng sẽ sức vô ích . Nếu chuyện thành công, chúng sẽ tặng nàng một nghìn lượng vàng thù lao, cũng sẽ bạc đãi ngươi.”
Nguyên Diệu vốn tham lợi ích mà họ Trương hứa hẹn, nhưng khi nghĩ đến bộ dạng vụng về của Tiết Hoài Nghĩa khi múa, cảm thấy nếu Trương Dịch Chi thực sự giỏi vũ đạo, thì đổi sang y đảm nhiệm vai chính lẽ sẽ hơn. Dù , tế điển tiễn Thần trò đùa, nó liên quan đến sự an nguy của Thần Đô và tính mạng của . Nếu Tiết Hoài Nghĩa thể học vũ điệu trong vòng bảy ngày, hoặc đến lúc đó mắc sai lầm khi múa, thì hậu quả sẽ nghiêm trọng.
Nguyên Diệu từ chối, chỉ hỏi: “Theo lời Bạch Cơ, vũ điệu tiễn thần vô cùng nguy hiểm, thậm chí thể mất mạng. Ngũ Lang múa, thực sự vấn đề gì chứ?”
Trương Xương Tông nhún vai: “Không vấn đề. Ngay cả Tiết Hoài Nghĩa cũng sợ c.h.ế.t, chúng sợ gì chứ? Nếu để chiếm lợi thế, thì cuộc đời của trưởng và cũng chẳng khác nào c.h.ế.t .”
Nguyên Diệu gật đầu: “Vậy sẽ với Bạch Cơ một tiếng.”
Trương Xương Tông vui vẻ :
“Vậy phiền ngươi , đồ xí. Hôm nào đến Khống Hạc Giám uống rượu .”
Nguyên Diệu tức giận: “Ta đồ xí.”
Trương Xương Tông : “Được , gọi ngươi như thế nữa.”
Nguyên Diệu nghĩ thầm, dù Trương Xương Tông , nhưng chắc chắn vẫn sẽ gọi là “đồ xí.”
Trương Xương Tông tán gẫu với Nguyên Diệu vài câu, vui vẻ rời .
*
Sau khi chia tay Trương Xương Tông, Nguyên Diệu điện Phi Hương. Bạch Cơ vẫn kiên nhẫn dạy Tiết Hoài Nghĩa múa vũ điệu Tandaava.
Tiết Hoài Nghĩa vẫn còn vụng về, khó mà nhớ từng động tác và tư thế. Tuy , nghiêm túc, hề sợ khổ cực. Nguyên Diệu nghĩ thầm, Tiết Hoài Nghĩa quả thực năng khiếu múa, khi Trương Dịch Chi còn hợp để múa vũ điệu tiễn thần hơn.
Bạch Cơ dạy, Tiết Hoài Nghĩa học, còn Nguyên Diệu thì bên cạnh quan sát. Chẳng mấy chốc, mặt trời ngả về Tây.
Bạch Cơ dạy đến mệt nhoài, nhưng thấy Tiết Hoài Nghĩa một lòng học thì tiện ngắt ngang. Đến khi trời chạng vạng, nàng mới kiếm cớ: “Đến giờ cơm tối , đói lắm , ăn thôi. Tiết thiền sư , là ngày mai học tiếp nhé?”
Tiết Hoài Nghĩa mới chịu rời .
Sau khi , Bạch Cơ thở dài não nề: “Hiên Chi, Tiết thiền sư chút năng khiếu nào cả, hợp để vũ công chính trong buổi tế lễ. Nếu đến lúc đó mà nhảy sai thì rắc rối lắm.”
Nguyên Diệu , bèn kể chuyện Trương Xương Tông nhờ vả .
Bạch Cơ suy nghĩ một lúc, mắt chợt sáng lên, : “Ngũ Lang thiên phú múa, dạy vũ điệu Tandaava thì dễ hơn nhiều. Ngày mai Hiên Chi với Lục Lang rằng, chỉ cần đưa ba nghìn lượng vàng, sẽ đến chỗ Võ Hoàng bẩm báo rằng Tiết thiền sư tư chất ngu , dù dạy thế nào cũng học vũ điệu tiễn thần, e rằng sẽ hỏng đại điển tiễn thần. Nếu bọn họ chịu đưa ba nghìn lượng vàng thì sẽ cố gắng đổi vũ công chính thành Ngũ Lang.”
Nguyên Diệu sững sờ: “Bạch Cơ, Thần Đô sắp diệt vong , mà ngươi vẫn quên kiếm vàng ?!”
Bạch Cơ đưa tay áo che miệng, duyên dáng: “Hiên Chi, đừng là Thần Đô sắp diệt vong, dù ba nghìn thế giới hóa thành tro bụi ngay lúc thì cũng kiếm vàng.”
Nguyên Diệu đáp thế nào.
Vì tối nay định đến Ti Thiên Giám quan sát tinh tượng, nên Bạch Cơ quyết định về Phiêu Miễu Các mà ở cung Thái Sơ, nghỉ tạm trong điện Phi Hương.
Lúc hoàng hôn buông xuống, cung nữ dọn sẵn bàn ăn trong đại điện, bày lên một bữa tối thịnh soạn.
Lúc , Bạch Cơ và Nguyên Diệu mới nhận Ly Nô mất .
lúc , một tiểu thái giám xách theo một cái lồng sắt phủ kín bằng tấm gấm xanh, bước đại điện. Hắn đây là thứ mà đạo sĩ ở Thượng Thanh Quán gửi đến, bảo là giao tận tay Bạch Cơ.
Bạch Cơ thấy điều chẳng lành, bèn bảo tiểu thái giám đặt lồng sắt xuống đất, cho bộ cung nữ, thái giám hầu trong điện lui .
Giờ đây trong điện chỉ còn nàng và Nguyên Diệu.
Bạch Cơ đưa tay, nhẹ nhàng vén tấm gấm xanh lên.
Một con mèo đen nhỏ thụp trong lồng, bộ dạng vô cùng ấm ức, khuôn mặt cực kỳ phẫn uất.
Trên nó dán một lá bùa vàng bằng chu sa, đó là một lá bùa trói yêu, trói chặt thể nó, khiến nó thể cử động.
“Ly Nô lão !”
Nguyên Diệu giật kêu lên, vội mở cánh cửa lồng vốn khóa, đưa tay gỡ lá bùa con mèo. bùa chu sa như thể ăn sâu da thịt nó, Nguyên Diệu kéo một cái khiến da lông bật lên, đau đến mức con mèo đen nhăn mặt, kêu lên oai oái.
Nguyên Diệu dám kéo nữa.
Bạch Cơ lẩm nhẩm chú ngữ, đưa tay chạm lá bùa.
Một luồng ánh sáng lóe lên, lá bùa chu sa như chiếc lá rụng, nhẹ nhàng rơi khỏi mèo đen, tan thành tro bụi giữa trung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-9-quyen-ta-ba/chuong-5-phi-huong.html.]
Con mèo đen lập tức khôi phục tự do.
Nó nhảy khỏi lồng sắt, oán thán: “Chủ nhân, Ly Nô khổ quá, đám mũi trâu ở Thượng Thanh Quán thật là quá đáng!”
Hóa , chiều nay, Ly Nô nhàn rỗi việc gì , chợt nhớ chuyện trưa nay bùa chú của Thượng Thanh Quán cản , thể trong cổng lớn. Chủ nhân thì một đám đạo sĩ mặt mày lạnh lùng coi thường, tạm lánh sang điện Phi Hương bên cạnh, khiến cho Phiêu Miễu Các mất mặt.
Nghĩ , mèo đen bèn chạy đến Thượng Thanh Quán, định tìm thể diện. Nó thi triển yêu pháp, phá vỡ bùa chú chặn ngoài cổng, định bụng sẽ mắng cho bọn đạo sĩ một trận trò, trút hết bực tức.
ngờ, t.ử của Quang Tạng cũng hạng tầm thường. Nhìn thấy mèo yêu tự tìm đến cửa gây sự, bọn họ lập tức liên thủ bày trận pháp trừ yêu, dùng chính lá bùa mà Quang Tạng chuẩn sẵn để trấn áp, nhốt chặt Ly Nô.
Sau một hồi đấu pháp kịch liệt, đám đạo sĩ cuối cùng cũng chế ngự Ly Nô, nhốt nó lồng sắt.
Dưới ánh hoàng hôn, các đạo sĩ lo sợ con mèo đen nhỏ đói, nếu con rồng trắng chắc chắn sẽ đến tìm họ gây phiền phức. Sau khi bàn bạc, bọn họ quyết định trả con mèo và chiếc lồng cho điện Phi Hương bên cạnh.
Bạch Cơ : “Ly Nô đừng nên trêu chọc t.ử của Quang Tạng. Bọn họ bản lĩnh hàng yêu phục ma thực sự đó. Giờ tạm thế Quang Tạng Quốc sư, thể tự do Thượng Thanh Quán, trong lòng bọn họ ắt phục, chẳng thể nào mắt . Vì nể mặt Quang Tạng, so đo với bọn họ. Mặt mũi gì đó quan trọng, chỉ cần thể Tàng Thư Các và Tàng Bảo Các xem sách ngắm báu vật là mãn nguyện .”
Ly Nô đáp: “Chủ nhân, Ly Nô cũng bọn mũi trâu khó đối phó, nên đến Thượng Thanh Quán kiếm chuyện. rảnh rỗi quá, chẳng việc gì , buồn chán lắm.”
Bạch Cơ : “Ngươi tìm việc ư? Chuyện đó dễ thôi. Từ nay, ngươi hãy dạy Thiền sư Tiết nhảy điệu Tandaava .”
“Há?! Lão trọc họ Tiết đó trông ngốc nghếch lắm, chắc chắn dạy mệt.”
Ly Nô ngẩn , ban đầu từ chối, nhưng đồng ý: “ thôi, dù việc khó, nhưng thể giúp chủ nhân, thể g.i.ế.c thời gian, thì nhận dạy cũng .”
Bạch Cơ : “Ly Nô, nếu thì cho . Đêm nay luyện cho thuần thục , việc dạy múa sẽ giao cho ngươi.”
“Dạ, thưa chủ nhân.”
Ly Nô lĩnh mệnh.
Ba Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô cùng trong đại điện, thưởng thức một bữa tối thịnh soạn.
Sau khi đèn đuốc thắp sáng, Nguyên Diệu trong sân, ngước bầu trời đêm, vầng trăng tròn trịa như tấm gương sáng trong vắt, chợt cảm thấy một nỗi sợ hãi vô danh tràn lên.
Dưới ánh trăng, Ly Nô luyện điệu múa Tandaava trong sân.
Về phần thiên tượng, Bạch Cơ một đến Ti Tinh Giám, lên đài quan sát trăng, bố trí vị trí bày tế phẩm cho lễ tế.
Nguyên Diệu trong lòng thấy bất an, nhưng cách nào khác, đành về hướng núi Mang để cầu nguyện, mong rằng lễ tiễn thần thể thuận lợi, tai ương đều hóa giải.
Hôm , trời trong nắng ấm, ánh dương rạng rỡ. Nếu đỉnh núi Mang đang dần hiện ảo ảnh của Shiva, con mắt hủy diệt thứ ba trán ngài chậm rãi mở , thì đây là một ngày hè yên bình và tươi sáng.
Hôm nay, ba Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô đều vô cùng bận rộn.
Bạch Cơ lo liệu cùng quan viên Lễ Bộ bàn bạc về quy mô và bố trí của đại lễ.
Tiết Hoài Nghĩa từ sớm đến điện Phi Hương, định tiếp tục học điệu múa Tandaava từ Bạch Cơ, nhưng nàng giao việc đó cho Ly Nô.
Nguyên Diệu đến Khống Hạc Giám một chuyến, truyền lời Bạch Cơ cho Trương Dịch Chi và Trương Xương Tông. Sau khi bàn bạc, hai Trương thị đồng ý trao cho Bạch Cơ ba nghìn lượng vàng, mà chỉ chịu cấp hai nghìn.
Nguyên Diệu điện Phi Hương, thuật nguyên văn lời của họ Trương.
Bạch Cơ thoáng qua Tiết Hoài Nghĩa đang vụng về học múa với Ly Nô trong thiên điện thì khỏi nhíu mày. Sau một hồi cân nhắc, nàng gật đầu đồng ý.
Rời khỏi điện Phi Hương, Bạch Cơ đến Thiên Đường, tình cờ gặp Cao Công Công lầu.
Nàng chuyển lời với Cao Công Công rằng Tiết Hoài Nghĩa giỏi nhảy múa, khó thể học thành thục trong thời gian ngắn. Để lễ tiễn thần diễn thuận lợi, nàng hy vọng thể thế vai chính trong vũ khúc bằng Trương Dịch Chi.
Cao Công Công cân nhắc trong lòng, cảm thấy chuyện khá quan trọng. Tuy già yếu, trèo lên Thiên Đường, nhưng cuối cùng vẫn c.ắ.n răng leo lên Lễ Phật Đường.
Ông cắt ngang việc lễ Phật của Võ Tắc Thiên, bẩm báo sự việc, xin bà định đoạt.
Võ Tắc Thiên suy nghĩ một chút, ban chỉ dụ: “Tiết Hoài Nghĩa trung thành tận tâm, sợ nguy hiểm khổ cực, chủ động đảm nhận trọng trách trong lễ tiễn thần. Dù thiên phú nhảy múa, nhưng tấm lòng đáng quý, dũng khí đáng khen, thể dập tắt nhiệt huyết của , cứ để tiếp tục học điệu nhảy Tandaava. Còn Trương Dịch Chi cũng lập tức theo Bạch Cơ học nhảy. Vài ngày , trong buổi tế lễ, ai nhảy điệu Tandaava hơn thì đó sẽ lên sân khấu. Đến lúc đó, kẻ thua kém hơn chắc cũng gì để oán trách.”
Cao công công xuống lầu, truyền đạt ý chỉ của Võ Tắc Thiên.
Bạch Cơ xong bèn trở về.
Chiều hôm đó, Trương Dịch Chi cũng đến điện Phi Hương. Sau vài câu chào hỏi, Bạch Cơ giao cho Ly Nô dạy dỗ.
Có hai theo học nhảy, nên Ly Nô cuối cùng cũng việc để , còn thời gian gây chuyện với đạo sĩ ở Thượng Thanh Quán nữa.
Tuy nhiên, Tiết Hoài Nghĩa thấy Trương Dịch Chi cũng nhận lệnh của Võ Tắc Thiên đến học điệu Tandaava, hơn nữa còn so tài, ai nhảy hơn thì đó lên sân khấu, lập tức cảm thấy áp lực và cơn giận trào dâng.
Hắn chắc chắn là Bạch Cơ và họ Trương âm thầm bày mưu, giở trò mặt Võ Tắc Thiên, khiến thất sủng.
Tiết Hoài Nghĩa vốn còn đang phụ trách việc đào tìm mảnh vỡ của Minh Luân Thánh Loa tại chùa Bạch Mã, lúc dứt khoát đẩy trách nhiệm sang cho Bạch Cơ, để nàng chạy tới chạy lui giữa hoàng cung và chùa Bạch Mã để lo liệu chuyện tìm kiếm mảnh vỡ, còn bản thì chuyên tâm học nhảy.
Mảnh vỡ của Minh Luân Thánh Loa là vật tế lễ quan trọng nhất trong buổi tế thần , thể xem nhẹ. Bạch Cơ đành nhận lấy trách nhiệm , giao cho Nguyên Diệu đến chùa Bạch Mã giám sát quá trình tìm kiếm.
Nguyên Diệu vội vàng dẫn theo thị vệ của Tiết Hoài Nghĩa tới chùa Bạch Mã xem xét tình hình.
Chùa Bạch Mã cách hoàng cung xa, cưỡi ngựa khỏi thành đến một canh giờ là đến nơi. Sau khi chùa, thị vệ của Tiết Hoài Nghĩa phụ trách trao đổi công việc với các hòa thượng, còn Nguyên Diệu chỉ cần kiểm tra thực tế và báo cáo tiến độ.
Trong chùa lúc vô cùng rối loạn, những thuê đến để đào ao và hố xí đang bận rộn tìm kiếm từng chút một trong lớp bùn đất và nước bẩn. Các sa di cũng giúp đỡ bên cạnh.
Võ Tắc Thiên hạ lệnh: nếu khi tế lễ diễn mà tìm hết các mảnh vỡ của Minh Luân Thánh Loa, thì chỉ thủ phạm chính Như Hải chịu tội mà tất cả tăng nhân trong chùa đều xử tử.
Nguyên Diệu còn đến khu vực đào hố xí thì ngửi thấy một mùi ô uế nồng nặc đến buồn nôn. Hắn đến gần, bèn sang khu vực ao hồ xem xét.
Bên bờ ao, cảnh khi với những đóa sen nở rộ nay còn. Nước ao rút cạn, những đóa sen cũng phá hủy, một đám đang cắm cúi đào bới trong lớp bùn.
Nhớ khung cảnh hồ sen rực rỡ khi , và bóng dáng xinh và bi thương của vị thần nữ t.ử in mặt nước, trong lòng Nguyên Diệu bất giác dâng lên cảm giác xót xa.
Các hòa thượng cẩn trọng báo cáo, rằng họ tìm kiếm suốt từ đó đến giờ mà vẫn thấy mảnh vỡ nào của Minh Luân Thánh Loa.
Thị vệ trưởng tức giận, quát mắng bọn họ là vô dụng, thúc giục họ tìm nhanh hơn.
Các hòa thượng rơi nước mắt cầu xin, rằng họ hết sức, suốt cả đêm dám nghỉ ngơi, mong thị vệ trưởng thể vài lời ho mặt Tiết Hoài Nghĩa, xin gia hạn thêm vài ngày.
thị vệ trưởng hề động lòng, vẫn tiếp tục trách mắng.
Nguyên Diệu lười cảnh trách móc vô nghĩa , bèn dạo quanh bờ ao.
Nhiều đóa sen ném bừa bãi mặt đất, rải rác trong bùn lầy, phần lớn giẫm nát tả tơi, chỉ còn vài bông tương đối nguyên vẹn và sạch sẽ.
Hắn cúi xuống, nhặt lên một đóa sen sạch sẽ và còn nguyên vẹn.
Hắn cũng rõ vì , lẽ chỉ là vì đành lòng. Đối với những đóa sen vô tội trong hồ thì đây quả là tai họa từ trời giáng xuống, một kiếp nạn hề liên quan đến chúng nó. Chỉ vì một sai lầm trong suy nghĩ của Như Hải, ném mảnh vỡ của Minh Luân Thánh Loa xuống nước để trốn tránh tội của .
Nguyên Diệu nhặt một đóa sen lên, lặng lẽ bên hồ đám đáy nước đang giẫm lên bùn lầy bận rộn tìm kiếm.
Đột nhiên, một cảm giác lạ thường dâng lên trong lòng , như thể thứ gì đó đang dẫn dắt. Hắn đầu về phía tây.
Giữa hồ, ở hướng tây, một nơi đang lóe lên ánh sáng.
Nơi đó ai bận rộn, vì đào bới kỹ lưỡng nên chỉ còn một vũng bùn nhão lật lật hết đến khác.
Nguyên Diệu như thần linh chỉ dẫn, trong lòng chợt lóe lên linh cảm.
“Hướng đó! Nơi phát sáng , hãy thử tìm một nữa. Đào sâu xuống, lẽ mảnh vỡ của Minh Luân Thánh Loa vẫn còn bên !”
Hắn chỉ tay về phía ánh sáng.
chỉ Nguyên Diệu thấy nó, còn những khác thấy gì.
“Nơi nào phát sáng ?” Đám ngơ ngác.
Lúc , Nguyên Diệu mới nhận những thứ chỉ thể trông thấy.
Hắn giải thích nhiều, chỉ lặng lẽ dẫn tăng nhân và nhóm công nhân đào bới đến vị trí .
Ban đầu, ai tin , bởi nơi lật tung lên để tìm kiếm, chắc chắn bỏ sót bất kỳ thứ gì. Nguyên Diệu đại diện cho Tướng quốc Tiết Hoài Nghĩa đến giám sát công việc, họ thể trái lệnh, đành cử hai đào thêm một nữa.
Hai nhẫn nại đào sâu xuống lớp bùn nhão, ba thước, quả nhiên phát hiện một mảnh vỡ màu đen.
Họ cẩn thận lấy những mảnh vỡ khỏi bùn, dùng nước giếng do các tăng nhân mang đến để rửa sạch đưa cho Như Hải kiểm tra. Không ngờ, đó thực sự là Minh Luân Thánh Loa.
Mọi vui mừng khôn xiết.
Họ tin rằng Nguyên Diệu pháp thuật kỳ diệu, là bậc cao nhân dị sĩ.
Bất chấp sự phản đối của , họ kéo đến khu vực đào bới hố xí, mong thi triển dị năng, tìm những mảnh vỡ còn sót .
Đáng tiếc, năng lực chẳng tác dụng gì ở nơi đầy rẫy ô uế . Nguyên Diệu bịt mũi, hồi lâu mà chẳng thấy tia sáng nào.
Cố gắng chịu đựng một lúc, cuối cùng thể chịu nổi nữa, bèn : “Ta dị năng gì cả. Vừa chỉ là trùng hợp thôi. Nếu tìm thấy mảnh vỡ, cứ kiên trì, tỉ mỉ sàng lọc thì nhất định sẽ tìm .”
chẳng ai tin . Họ cứ nằng nặc bắt tiếp tục tìm kiếm giữa nơi nhơ nhớp .
Nguyên Diệu cảm thấy khổ sở tột cùng. Không thể chịu đựng thêm, bèn nhân lúc đám thị vệ và tăng nhân đang tranh cãi lén rời khỏi chùa Bạch Mã, cưỡi ngựa chạy thẳng về hoàng cung.
Trên đường phi ngựa trở về, Nguyên Diệu chợt thấu hiểu vì Shiva nổi giận. Thánh vật hóa từ thi hài vợ yêu dấu hủy hoại như thế, ai mà đau lòng cơ chứ?
Hơn nữa, chúng còn ném nơi dơ bẩn nhất. Nếu là , cũng thể tức giận.
Hắn cũng hiểu nỗi bi ai của Sati. Di thể thánh vật của nàng đưa đến đất khách quê , còn chịu kiếp nạn oan uổng thế , nàng đau lòng cho ?
Giữa muôn vàn cảm xúc ngổn ngang, Nguyên Diệu đồng cảm với cơn phẫn nộ của Shiva, nỗi bi thương của Sati hiểu sự sợ hãi và khát vọng sinh tồn của bách tính Thần Đô.
Hắn chỉ mong Bạch Cơ thể thuận lợi thực hiện điệu múa tiễn thần, để cơn kiếp nạn sớm qua .