Phiêu Miểu 9 - Quyển Ta Bà - Chương 5: U Đô

Cập nhật lúc: 2026-03-18 17:14:54
Lượt xem: 63

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chợ Quỷ, phố Bách Quỷ.

Chợ Quỷ ngay sát núi Bắc Mang nên ba Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô chẳng mấy chốc đến nơi. Hôm nay đúng phiên chợ mùng chín, Chợ Quỷ mở cửa rầm rộ, khách dạo đêm phố Bách Quỷ khá đông đúc. Kẻ bán mua tấp nập, bóng quỷ chập chờn, u hồn vất vưởng khắp chốn.

U Đô ngay bên lòng đất phố Bách Quỷ. Nơi đó là sào huyệt của những đại yêu quái tội ác tày trời, thể lộ diện ánh sáng. Bọn chúng chẳng thể sống mặt đất, cũng phép bước chân núi Bắc Mang, đành rúc rúc nơi đáy Chợ Quỷ u ám .

Đến phố Bách Quỷ, Bạch Cơ vốn định thẳng xuống U Đô qua một con hẻm tối. dường như sực nhớ điều gì, nàng sang bảo Ly Nô: "Ly Nô , đằng nào chúng cũng tiện đường tìm Tâm Nguyệt Hồ phu nhân, chi bằng gọi cả Thập Tam Lang cùng. Ta và Hiên Chi sẽ đợi ở đây. Ngươi chịu khó chạy đến Tâm Nguyệt Lâu một chuyến, gọi Thập Tam Lang tới nhé."

Tâm Nguyệt Lâu tít tận sâu bên trong phố Bách Quỷ. Từ lối mà nhóm Bạch Cơ đang lội bộ đến đó cũng ngót nghét hai dặm đường. Bạch Cơ lười nên sai Ly Nô chạy việc.

"Vâng, thưa chủ nhân." Ly Nô ngoan ngoãn lời, hóa thành một con mèo đen nhỏ thoăn thoắt lao vút .

Đứng chôn chân một chỗ mãi cũng chán, tình cờ dọc phố Bách Quỷ kha khá sạp hàng đang bày bán đủ món đồ kỳ lạ. Bạch Cơ ngẫm nghĩ, dù cũng cất công tới đây, chi bằng tiện tay săn vài món đồ quỷ dị, đó về bán giá cao cho Vi Ngạn. Nghĩ là , nàng bắt đầu thong dong dạo quanh các sạp hàng.

Nguyên Diệu lẽo đẽo theo Bạch Cơ. Tâm trí nàng lúc dồn hết mấy sạp đồ, ánh mắt cứ mải mê săm soi đủ loại kỳ trân dị bảo mà chẳng hề để ý đến xung quanh. Còn Nguyên Diệu thì mù tịt chẳng hứng thú gì với hàng hóa ở Chợ Quỷ, y chỉ ngó nghiêng tứ phía cho đỡ buồn chán.

Nào ngờ, ngó dáo dác một vòng, Nguyên Diệu bỗng bắt gặp một bóng dáng quen thuộc.

Đó là một con cương thi khổng lồ cao chừng một trượng, cơ bắp cuồn cuộn. Vóc dáng gã to lớn tựa ngọn núi nhỏ, tóc đỏ rực, nanh vuốt nhọn hoắt, dung mạo cực kỳ hung tợn. Mỗi bước của gã đều toát thứ uy áp bức , chẳng cần nổi giận cũng đủ khiến kẻ khác run sợ.

Đây chẳng là Quỷ Vương ở phường Bình Khang tại Trường An ?!

lạ một nỗi, tên cương thi khổng lồ đang lủi thủi một . Bên cạnh chẳng Dạ Xoa kề cận, cũng vắng bóng tứ đại yêu nữ Đồi Mồi theo hầu. Dáng vẻ còn ủ rũ, chán nản, chẳng chút gì giống với một vị Quỷ Vương uy phong lẫm liệt, bá khí ngút trời ngày thường.

Nguyên Diệu còn tưởng hoa mắt nhầm. Biết là một con cương thi khổng lồ khác dung mạo giống y hệt? Y đưa tay dụi dụi mắt định thần kỹ nữa.

lúc , ánh mắt của gã cương thi khổng lồ tình cờ chạm ánh mắt Nguyên Diệu, quét qua chỗ Bạch Cơ đang chọn đồ. Thân hình đồ sộ của khẽ run lên bàng hoàng, đó vội vàng cúi gằm mặt, chỗ khác, vờ như thấy hai họ.

Không sai ! Chính xác là Quỷ Vương! Nguyên Diệu chắc nịch trong lòng. Y vội vã sang gọi Bạch Cơ: "Bạch Cơ, tiểu sinh thấy Quỷ Vương đấy!"

"Hả?! Ở cơ?" Bạch Cơ ngẩng đầu lên hỏi.

"Ở đằng kìa!" Nguyên Diệu đưa tay chỉ về hướng thấy Quỷ Vương, nhưng giữa biển bóng quỷ chập chờn, bóng dáng to lớn bốc tì vết.

"Ủa?! Sao mới chớp mắt mà Quỷ Vương biến mất tăm ?" Nguyên Diệu gãi đầu, trong lòng đầy hoang mang.

Bạch Cơ bật : "Chắc là Hiên Chi hoa mắt nhầm . Thông thường, các đại yêu quái sẽ tùy tiện rời khỏi địa bàn của . Địa bàn của Quỷ Vương ở tận phường Bình Khang thành Trường An, hầu như thể xuất hiện ở Chợ Quỷ Lạc Dương ."

"Tiểu sinh nhầm ! Con cương thi khổng lồ đó chắc chắn là Quỷ Vương." Nguyên Diệu quả quyết.

Bạch Cơ vẫn điềm nhiên: "Trong thế giới phi nhân, cương thi khổng lồ chỉ mỗi Quỷ Vương. Bữa nào rảnh dẫn Hiên Chi đến núi Cương Thi chơi, tiện tay đập phá thử một ngôi mộ, thể nào cũng cả bầy cương thi ngốc nghếch to xác trông y hệt Quỷ Vương lao cho xem."

Nguyên Diệu định phân bua thêm vài câu, nhưng ngẫm , việc cấp bách bây giờ là tìm Thanh Minh đang sống c.h.ế.t rõ. Dù Quỷ Vương xuất hiện ở Chợ Quỷ thật thì cũng chẳng liên quan gì đến họ. Nếu cố tình lẩn tránh thì ắt hẳn là chạm mặt Bạch Cơ và y, thì y cứ coi như thấy là xong. Việc tìm Thanh Minh quan trọng hơn, chẳng việc gì phí tâm sức vướng bận chuyện của Quỷ Vương. Nghĩ , Nguyên Diệu bèn im lặng.

Chẳng bao lâu , Ly Nô vội vã chạy về, nhưng tuyệt nhiên thấy bóng dáng Hồ Thập Tam Lang .

Ly Nô thở hổn hển giải thích: "Chủ nhân, tối nay Tâm Nguyệt Lâu ăn phát đạt, khách khứa đông nườm nượp. Con hồ ly thối đó bận tối mắt tối mũi dứt . Nó bảo trông coi quán nên xuống U Đô , đành nhờ chủ nhân tìm giúp cô cô của nó đưa về ."

Bạch Cơ gật đầu: "Nếu Thập Tam Lang thì ba chúng . Hiên Chi, Ly Nô, thôi, xuất phát nào."

Thế là Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô rời khỏi khu vực sầm uất của phố Bách Quỷ, rẽ một con hẻm tối mù cứ thế sâu xuống lòng đất.

 

Chợ Quỷ, U Đô.

Nằm sâu đáy Chợ Quỷ, U Đô quanh năm suốt tháng bao giờ thấy ánh mặt trời. Dù là ngày đêm, nơi đây vĩnh viễn chôn vùi trong bóng tối ảm đạm. Địa hình U Đô trống trải nhưng trũng thấp, hình thù vô cùng kỳ quái. Núi non, sông ngòi, cỏ cây đều sắp xếp một cách vặn vẹo, khúc khuỷu. Do dòng sông ngầm chảy róc rách qua, thêm các nhánh của dòng sông Tam Đồ chốn minh giới quy tụ về đây, khí ở U Đô lúc nào cũng đặc quánh một mùi hôi thối, ẩm mốc đến lợm giọng.

U Đô thực chất cũng là một tòa thành với tường bao bốn phía. Thế nhưng, cách quy hoạch nhà cửa ở đây chẳng hề bằng phẳng, vuông vức như Trường An Lạc Dương. Các dãy nhà nhấp nhô lộn xộn, thậm chí những căn nhà còn xây trong tư thế treo ngược lơ lửng.

Lần Nguyên Diệu đến U Đô là đợt giải quyết vụ án "Thanh Ngọc Di". Khi , y giả trang thành Nhược Thảo để tân nương cho Ma Tôn Ba Tuần. Lúc cỗ xe hoa, trong lòng y rối bời vì lo âu thấp thỏm, tâm trí mà quan sát xem U Đô rốt cuộc trông ngang dọc .

Lần thong dong dạo bước, Nguyên Diệu vẫn chẳng thể rõ cấu trúc của U Đô. Bởi lẽ đặt chân đến nơi, Bạch Cơ rẽ thẳng hướng Đông Nam vắng vẻ, bỏ lưng khu đô thị ồn ào náo nhiệt của lũ quần ma.

Càng sâu, khung cảnh càng trở nên hoang tàn, vắng lặng. Dưới ánh sáng mờ ảo nhờ nhờ, đập mắt chỉ những khối đá lởm chởm đủ hình thù, tịnh lấy một sinh vật sống. Xung quanh tĩnh mịch đến rợn , ngoại trừ tiếng gió rít gào, chỉ còn văng vẳng những tiếng quỷ nỉ non.

Những khối đá kỳ dị rải rác khắp vùng hoang dã, chỗ thì tụ thành núi đồi, chỗ tạo thành rừng đá với muôn vàn kích cỡ. Càng tiến những khu vực hoang lương, thỉnh thoảng họ bắt gặp những cụm đá hình thù cực kỳ cổ quái, trông giống giống yêu ma. Kì lạ hơn, nếu kỹ, dường như chúng còn cả ngũ quan mờ nhạt và những biểu cảm vô cùng sống động.

Nguyên Diệu mà sởn gai ốc, rụt rè hỏi: "Bạch Cơ, mấy hòn đá ... yêu quái biến thành ?"

Bạch Cơ híp mắt quan sát một lúc lắc đầu: "Không yêu quái , chỉ là đá tảng bình thường thôi."

Ly Nô cũng xen : "Chủ nhân, hình thù của chúng trông dị thế nhỉ? Ngài xem tảng kìa, giống một con mèo đang dựng ngược đuôi lên ?"

Tảng đá mà Ly Nô chỉ quả thực trông y hệt một con mèo đang dựng lông đuôi.

Bạch Cơ gật gù: "Cũng giống. Chắc là do gió thổi mài mòn thôi. Bàn tay của thiên nhiên vô cùng kỳ diệu, qua hàng ngàn năm thì đá thổi thành hình gì chẳng ."

Nghe Bạch Cơ giải thích , Nguyên Diệu và Ly Nô cũng thở phào nhẹ nhõm, bớt cảm giác rờn rợn. Hai bắt đầu sang thích thú chiêm ngưỡng những phiến đá kỳ quái. Tuy nhiên, những khối đá giống phi nhân nhiều, vị trí phân bố lộn xộn, một quãng khá xa mới thấy vài khối.

Nguyên Diệu dẫu vẫn chỉ là phàm, thể lực với Bạch Cơ Ly Nô. Sau một hồi lội bộ đường dài, y bắt đầu thấm mệt. Y bèn lên tiếng: "Bạch Cơ, Ly Nô lão , cứ nhắm mắt nhắm mũi mò mẫm vô định thế , đến kiếp nào mới tìm manh mối? Hay là chúng nghỉ một lát, bàn bạc định hướng rõ ràng hẵng tiếp?"

Bạch Cơ và Ly Nô cũng bùi tai nên đồng ý. Ba chọn một tảng đá khổng lồ khuất gió xuống nghỉ ngơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-9-quyen-ta-ba/chuong-5-u-do.html.]

Ly Nô thò tay n.g.ự.c áo, lấy một gói giấy dầu chứa vài món bánh trái mắt mà nó lén gói đem về từ bữa tiệc. Nó mở giấy , đưa đến mặt Bạch Cơ mời nàng. Bạch Cơ chọn một viên Ngọc Lộ Đoàn nặn hình lá sen, c.ắ.n một miếng. Vị ngọt ngào thanh tao tan trong miệng khiến nàng mỉm hài lòng.

Ly Nô chìa gói bánh về phía Nguyên Diệu, nhưng y xua tay từ chối vì chẳng còn tâm trạng nào để ăn uống. Thấy thế, Ly Nô tự chọn cho một khối bánh Mặc T.ử cho tọt miệng nhai nhóp nhép.

Vừa nhai, nó làu bàu: "Chủ nhân, liệu con yêu tê tê đưa tin vịt ? Ngài cái chốn khỉ ho cò gáy xem, hoang tàn rợn tóc gáy. Cả chặng đường mỏi rã cẳng mà chẳng bói nổi một sinh vật sống để hỏi đường."

Bạch Cơ nuốt trôi miếng bánh, khẽ thở dài: "Ly Nô , con tê tê đó lý do gì, và cũng chẳng gan để lừa chúng . Chao ôi, cuối đặt chân đến chốn cũng từ nhiều năm . Hồi đó, Phiêu Miểu Các của chúng vẫn còn ở Chợ Quỷ. Ta từng cảm nhận linh mạch ở đây vô cùng bất thường, chằng chịt những khe nứt gian và thời gian. Lỡ xui xẻo sa chân đó thì hậu quả vô cùng hung hiểm. Từ những khe nứt sẽ rớt những thứ dị hợm thuộc về thế giới . Ngược , nếu ai ở thế giới vô tình chạm , cũng sẽ lực hút kéo tuột trong. Một khi hút thì kết cục chỉ con đường tan thành tro bụi.

Khi , dùng thuật Di Sơn, dời một lượng lớn đá tảng đến đây, bố trí thành Mê Hồn Trận bao quanh các khe nứt để ngăn những thứ xui xẻo bò , cũng như tránh cho ai lọt . Bẵng một thời gian, còn đoái hoài gì đến khu vực nữa. Nay , chẳng hiểu cớ sự gì mà đá tảng ngày một nhiều thêm, biến thành hình thù như bây giờ. Vừa nãy cảm nhận thử, lượng khe nứt thời hình như cũng nhân lên đáng kể."

Nguyên Diệu giật thon thót: "Vậy nếu Thanh Minh thực sự lạc đến đây, chẳng đang ngàn cân treo sợi tóc ?"

Ly Nô thì chẳng mảy may bận tâm đến sống c.h.ế.t của Thanh Minh, nó chỉ lo cho cái mạng nhỏ của : "Chủ nhân, nguy hiểm vãi linh hồn. Hay là ba chúng chuồn thôi, lảng vảng ở đây gì nữa? Rủi tìm thấy con rắn một sừng bỏ mạng thì lỗ vốn to."

Bạch Cơ cân nhắc một hồi đáp: "Đã lỡ cất công đến tận đây , gót về tay thì dễ dãi quá. Đợi ăn xong chỗ bánh , chúng chịu khó lượn quanh đây cỡ trăm thước nữa xem , coi như là trọn tình trọn nghĩa với . Nếu thực sự thấy tăm thì cũng đành chịu. Tranh thủ lúc khách khứa ở Minh Cung tản hết, chúng về tổ chức đám tang cho luôn là ."

Ly Nô gật đầu cái rụp: "Chủ nhân phán chí lý! Cứ quyết thế !"

Nguyên Diệu kìm bèn lên tiếng: "Bạch Cơ và Thanh Minh dù cũng là bạn bè. Với mức độ tình bạn của hai , ít nhất cũng tìm thêm hai trăm thước chứ."

Bạch Cơ nhún vai: "Nói thẳng nhé, nếu do Thanh Minh lạc thì cái xó xỉnh còn lâu mới thèm bước chân . Hiên Chi , việc chịu mạo hiểm lội tận đây chứng minh đối xử với quá đấy."

Nguyên Diệu cạn lời, lẳng lặng dậy, trèo lên một mỏm đá cao quanh quất xem tình hình. Y thầm mong mèo mù vớ cá rán, ăn may thấy bóng dáng Thanh Minh.

Ngờ , ngó quanh một vòng, bóng Thanh Minh chẳng thấy, y vô tình bắt gặp thêm một quen nữa.

Giữa bãi đá ngổn ngang lởm chởm, một con cương thi khổng lồ đang lầm lũi cất bước, nét mặt cô độc, buồn bã vô cùng.

Lại là Quỷ Vương!

Nguyên Diệu cứ ngỡ mắt tèm nhèm, bèn cúi xuống hỏi Bạch Cơ: "Bạch Cơ , dạo quanh đây cái động cương thi nào ?"

Bạch Cơ lắc đầu: "Không . Đừng là cương thi, vùng tuyệt đối lấy một sinh vật sống nào hết."

Đến lúc , Nguyên Diệu mới dám chắc chắn, hớt hải : "Bạch Cơ, tiểu sinh thấy Quỷ Vương ! Hắn đang về phía chúng kìa."

"Hả?!”

“?"

Bạch Cơ và Ly Nô vội vàng bật dậy, chạy đến bên Nguyên Diệu. Đưa mắt theo hướng tay y chỉ, quả nhiên thấy Quỷ Vương đang sải bước dài tới.

Ban đầu Quỷ Vương chỉ mải cúi gằm mặt bước , chìm đắm trong những tâm sự riêng nên hề để ý đến nhóm ba Bạch Cơ. Khi ngẩng lên, bắt gặp nhóm Phiêu Miểu Các đang chình ình đống đá tảng, định ngoắt lẩn nhưng quá muộn.

Bạch Cơ mỉm giễu cợt: "Chà, hóa đúng là Quỷ Vương bệ hạ thật !"

Quỷ Vương cũng kinh ngạc kém, nhíu mày hỏi: "Ba các ngươi cái trò gì ở đây? Quả là âm hồn bất tán, bổn tọa đến cũng va các ngươi!"

Bạch Cơ nhạt: "Quỷ Vương, ngài ? Chốn khỉ ho cò gáy chỗ lý tưởng để tản bộ nhỉ!"

Quỷ Vương trả lời mà hầm hừ bật : "Bổn tọa , mượn các ngươi xen . Ba các ngươi dở chứng gì mà mò đến đây?"

Bạch Cơ tủm tỉm : "Chúng tìm . Quỷ Vương, dọc đường ngài vô tình chạm mặt một con rắn một sừng, một con hồ ly chín đuôi, một ả Bạch Cốt tinh nào ?"

Quỷ Vương lắc đầu cộc lốc: "Không thấy. Bổn tọa nãy giờ, nửa cái bóng ma còn chẳng thấy."

Thấy moi móc chút manh mối nào từ miệng Quỷ Vương, Bạch Cơ định bụng đường ai nấy , nước sông phạm nước giếng.

Quỷ Vương hừ một tiếng, xoay lưng định bước tiếp.

Nhìn bóng lưng cô độc của Quỷ Vương, nghĩ tới sự hung hiểm của chốn , Nguyên Diệu đành lòng, bèn lên tiếng khuyên nhủ: "Quỷ Vương bệ hạ, ngài đừng tiến sâu trong nữa. Bạch Cơ khu vực cực kỳ nguy hiểm, là khe nứt thời gian và gian. Lơ là một chút là một trở đấy."

Nhận thành ý trong lời của Nguyên Diệu, giọng Quỷ Vương dịu đôi chút: "Thư sinh, đa tạ ý của ngươi! bổn tọa tìm một , và bắt buộc tìm cho kẻ đó!"

Khi nhắc tới câu "bắt buộc tìm cho kẻ đó", Quỷ Vương bỗng nghiến răng trèo trẹo, ánh mắt tóe lửa giận dữ.

Nguyên Diệu định mở miệng khuyên thêm vài câu, nhưng Quỷ Vương dứt khoát xua tay sải bước dài, thẳng một mạch ngoảnh .

Bạch Cơ và Ly Nô ung dung xuống, tiếp tục nhâm nhi chỗ bánh trái. Còn Nguyên Diệu thì thẫn thờ, lòng bồn chồn yên.

Bạch Cơ và Ly Nô nhai tóp tép bắt đầu buôn chuyện bát quái về Quỷ Vương. Ly Nô tò mò: "Chủ nhân, ngài bảo Quỷ Vương thui thủi một ở đây nhỉ? Cái cô Dạ Xoa lúc nào cũng 'như keo như sơn' với lão ?"

Nguyên Diệu nhịn sửa lưng: "Ly Nô lão , 'như keo như sơn' dùng trong trường hợp ! Tiểu sinh dạy ngươi thành ngữ để ngươi dùng bừa bãi thế ."

Trải qua chuỗi ngày mù chữ, Ly Nô giờ cũng đang nuôi chí một chú mèo học thức. Lúc rảnh rỗi, nó thường lân la theo Nguyên Diệu học chữ, học vẹt vài câu thành ngữ, thi phú. Dẫu bữa đực bữa cái, mười chữ nhớ chừng hai ba chữ, nhưng nó vẫn luôn tự huyễn hoặc rằng nay bụng đầy kinh luân.

Nghe Nguyên Diệu mắng, Ly Nô vỗ trán cái đốp: "À! Mọt sách, gia hiểu ! Chỗ dùng là 'tả phù hữu bật', 'hình bóng rời'! Chuẩn ?"

Nguyên Diệu cạn lời, lười chẳng buồn đáp.

Bạch Cơ thong thả : "Theo lời Quỷ Vương thì đến đây tìm . Ân oán tình thù của , chúng sức mà xen . Còn Dạ Xoa, suy cho cùng họ cũng dính liền một, lúc tách hành động chứ."

Trò chuyện dăm ba câu thì bánh trái cũng sạch bách. Ly Nô cẩn thận gấp gọn tờ giấy dầu, nhét n.g.ự.c áo. Bạch Cơ vươn vai dậy, phủi bụi áo.

Cả ba xác định hướng Đông Nam, tiếp tục lên đường truy lùng tung tích của Thanh Minh.

Loading...