Phiêu Miểu 9 - Quyển Ta Bà - Chương 6: Bất Động

Cập nhật lúc: 2026-03-20 07:46:23
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô mải miết luồn lách qua những khối đá hình thù cổ quái. Quanh quẩn , phong cảnh xung quanh nơi nào cũng na ná , khiến cả ba dần trở nên mất phương hướng, chẳng rõ đang ở xó xỉnh nào và lội bộ bao xa.

Đột nhiên, Nguyên Diệu đầu chợt buột miệng thốt lên một tiếng kinh ngạc: “Ủa?!"

Ly Nô giật hỏi: "Mọt sách thế?"

Bạch Cơ trêu: "Hiên Chi thấy Quỷ Vương nữa ?"

"Không ! Bạch Cơ, Ly Nô lão , phía ... phía một tòa dinh thự kìa!" Nguyên Diệu giơ tay chỉ thẳng về phía , vẻ mặt đầy thảng thốt.

Theo hướng tay y chỉ, Bạch Cơ và Ly Nô quả thực thấy một tòa trạch viện sừng sững. Xung quanh tuyệt nhiên một bóng cây ngọn cỏ, dòng suối giếng nước nào, chỉ một bãi đá hoang tàn, tĩnh mịch đến rợn . Thế mà giữa chốn đồng m.ô.n.g quạnh đột ngột mọc lên một tòa dinh thự, tạo nên một cảnh tượng vô cùng lạc lõng và quỷ dị.

Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Bạch Cơ, Ly Nô lão , chúng nên qua đó xem thử ?"

Ly Nô cau mày e dè: "Thôi, bỏ . Gia cứ thấy tòa dinh thự đó tà môn thế nào , chẳng chút gì bình thường cả."

Bạch Cơ mỉm điềm nhiên: "Cứ qua xem . Tiện đường ghé qua, chí ít cũng gõ cửa hỏi chủ nhà một tiếng xem họ bắt gặp Thanh Minh ."

Thế là, cả ba quyết định tiến thẳng về phía dinh thự.

Lại gần, Nguyên Diệu mới rõ dáng vẻ của tòa trạch viện. Bề ngoài của nó trông khá đỗi bình thường. Tường trắng, ngói đen, cửa sơn đỏ chót điểm xuyết vòng đồng. Treo ngay giữa cổng là một bức hoành phi bằng gỗ hoa lê, nắn nót hai chữ: "Bất Động". Hai bên tả hữu cũng hai tấm biển gỗ, tấm bên trái đề "Phi phi hữu", tấm bên đề "Tức tức hữu".

Những tấm biển hiệu thật kỳ quặc, chẳng giống câu đối mà cũng chẳng hề đề tên họ của gia chủ. Nguyên Diệu mà đầu óc m.ô.n.g lung, chẳng hiểu mô tê gì.

"Cộc cộc... Cộc cộc cộc..." Ly Nô nhanh nhảu bước tới, giơ tay gõ cửa.

Một lúc , cánh cửa son từ từ mở . Cửa mở, nhưng tuyệt nhiên thấy bóng .

Ly Nô và Nguyên Diệu còn đang ngơ ngác thì Bạch Cơ khẽ nhắc: "Nhìn xuống đất kìa."

Nguyên Diệu cúi đầu xuống, mới mở cửa là một đứa bé vóc dáng thấp bé tí tẹo. Đứa bé đầu tròn xoe, tay chân ngắn củn cỡn, chiều cao bằng một phần ba cánh cửa, nên nếu chú ý xuống thì y cứ ngỡ ai.

Nó mặc bộ quần áo ngắn tay màu đỏ, lưng thêu hai chữ "Sinh khổ" bằng chỉ đen. Đứa bé để kiểu tóc đầu nấm, khuôn mặt tròn trịa, nụ híp mí trông vô cùng hiền lành, thiện.

"Hì hì hì! Mời khách nhà." Cửa son rộng mở. Giọng của đứa bé tuy non nớt nhưng phảng phất một thứ gì đó rờn rợn khó tả.

Rõ ràng nhóm Bạch Cơ còn hề đ.á.n.h tiếng trong, mà nó vồn vã mời chào. Dù bản tính ngây thơ, thật thà như Nguyên Diệu cũng nhận tòa dinh thự điềm chẳng lành, tuyệt đối tùy tiện bước .

Nguyên Diệu và Ly Nô đưa mắt , cả hai im như phỗng, nhất quyết nhúc nhích.

Bạch Cơ vẫn ung dung ở cửa, vốn định bụng chỉ hỏi vài câu rời . Nàng định mở miệng hỏi xem đứa bé thấy Thanh Minh thì bất ngờ, một bóng dáng màu xanh lướt qua cực nhanh bên trong sân rộng của dinh thự.

"Ủa?" Bạch Cơ ngẩn ngạc nhiên. Nàng nuốt lời định hỏi ngược trong, khẽ lùi vài bước, ngước bức hoành phi gỗ hoa lê, chăm chú soi hai chữ "Bất Động".

Trầm ngâm một chốc, khóe môi Bạch Cơ bỗng nhếch lên một nụ quỷ dị, nàng lẩm bẩm: "Một nơi khá thú vị đấy. Ây dà, đến tận đây thì cứ xem ."

Nói đoạn, Bạch Cơ dứt khoát sải bước trong dinh thự. Nguyên Diệu và Ly Nô dù trong bụng đ.á.n.h lô tô, nhưng thấy Bạch Cơ , cả hai cũng đành c.ắ.n răng lẽo đẽo theo.

Dọc đường , cảnh vật lọt tầm mắt cho thấy tòa dinh thự chẳng khác biệt là bao so với những khu trạch viện bề thế chốn phường thị Lạc Dương. Đại sảnh, hoa sảnh đều quy mô đầy đủ. Trục đường chính chạy dọc ở giữa, hai bên là các sân lớn nhỏ đan xen, hành lang uốn khúc nối liền các dãy sương phòng đông tây.

Điểm kỳ lạ duy nhất so với nhà dân bình thường là nơi một bóng cây ngọn cỏ, chỉ bày la liệt đủ loại đá.

Rải rác khắp nơi là đám đồng t.ử đầu tròn, tay chân ngắn ngủn đang hối hả chạy việc. Đứa thì bưng khay lăng xăng lướt qua; đứa thì cầm chổi quét tước dọc sân; đứa bắc sào phơi chăn nệm. Thật kỳ quặc, vùng U Đô Chợ Quỷ quanh năm tăm tối mù mịt, từng thấy một tia nắng, chẳng hiểu bọn chúng phơi chăn nệm kiểu gì cho khô.

Nguyên Diệu băn khoăn tò mò cúi xuống quan sát lũ hầu nhí . Y nhận hình dáng và khuôn mặt của chúng đúc từ một khuôn với đứa bé mở cửa, điểm khác biệt duy nhất ở kiểu tóc. Trong khi đứa mở cửa để đầu nấm thì những đứa khác đứa buộc sừng dê, đứa búi củ tỏi, đứa để chỏm, đứa cắt đuôi sam.

Tất cả đều mặc đồ ngắn màu đỏ, nhưng những dòng chữ thêu lưng khác . Đứa mở cửa thêu chữ "Sinh khổ", còn đám thì thêu "T.ử khổ", "Lão khổ", "Bệnh khổ", "Ái biệt ly khổ", "Oán tắng hội khổ", "Cầu bất đắc khổ", "Ngũ ấm xí thạnh khổ".

Nguyên Diệu cẩn thận xâu chuỗi , chợt nhận đây chính là "Bát khổ" trong giáo lý nhà Phật! Chủ nhân của tòa dinh thự ắt hẳn là một tín đồ Phật giáo vô cùng ngoan đạo mới cho hầu mặc những bộ trang phục như thế .

Trong lúc Nguyên Diệu còn mải miết phân tích đám đồng tử, Bạch Cơ phía bỗng quát lớn: "Thanh Minh! Ngươi đó cho !"

Nguyên Diệu giật thót, vội ngẩng lên . Theo tiếng quát của Bạch Cơ, một bóng mặc áo xanh lấp ló thò đầu từ cánh cổng hình bán nguyệt. Người đó dung mạo tuấn mỹ, phong thái ngọc thụ lâm phong, khí chất tiêu sái, ai khác chính là Thanh Minh.

Bắt gặp ba Bạch Cơ, Thanh Minh tỏ vô cùng kinh ngạc: "Bạch Cơ, ngươi mò tới tận đây?"

Bạch Cơ đáp cụt lủn: "Bọn tới tìm ngươi."

Thanh Minh chậm rãi bước , theo sát gót là một mỹ nhân lộng lẫy, uyển chuyển, hình mềm mại xương. Nàng sở hữu đôi mắt xếch đa tình, cặp lông mày cong vút, chiếc miệng chúm chím như quả đào. Đuôi mắt cong lên, mỗi ánh đều lúng liếng đưa tình, phong tình vạn chủng. Đó chính là Bạch Cốt phu nhân.

Nghe Bạch Cơ đến tìm Thanh Minh, thấy nàng là một nữ nhân trẻ trung xinh , Bạch Cốt phu nhân như giẫm trúng đuôi, ghen tức đanh đá c.h.ử.i đổng: "Hứ! Lại thêm một con hồ ly tinh mặt dày vô liêm sỉ nữa !"

Vừa thấy chủ nhân mắng xối xả, Ly Nô chẳng thèm quan tâm đầu đuôi tai nheo , cũng chẳng cần phân rõ trắng đen, lập tức chống nạnh định c.h.ử.i .

Ly Nô còn kịp mở miệng, Thanh Minh hoảng hốt chen ngang: "Dạ nhi, nàng im ngay! Đây là Bạch Cơ, bạn của , hồ ly tinh nào ."

Bạch Cốt phu nhân thực danh Bạch Cơ từ lâu, chỉ là từng diện kiến. Nàng vội vàng đổi thái độ, xun xoe giả lả: "Ây dà! Hóa là Bạch Cơ đại nhân. Thiếp Thanh Minh nhắc đến ngài từ lâu, cũng lũ ngàn yêu trăm quỷ rỉ tai về danh tiếng của Phiêu Miểu Các. Vừa nãy thật thất lễ quá, hiểu lầm, lỡ miệng năng thiếu suy nghĩ, tất cả cũng tại con hồ ly tinh đê tiện tức quá mất khôn. Mong ngài đại nhân đại lượng đừng để bụng."

Ly Nô bĩu môi, lầm bầm trong họng: "Một mớ xương khô xộc xệch mà cũng thành tinh, còn mọc mồm . Sống đủ lâu thì chuyện quái gì cũng thấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-9-quyen-ta-ba/chuong-6-bat-dong.html.]

Nguyên Diệu vội thụi nhẹ hông Ly Nô, hiệu cho nó ngậm miệng, tránh gây thêm rắc rối. May , Ly Nô lầm bầm khá nhỏ, Bạch Cốt phu nhân cách xa, mải lo tìm cớ xin Bạch Cơ nên thấy.

Bạch Cơ mỉm xòa: "Không , phu nhân đừng bận tâm. Chuyến đến đây chút việc cần bàn riêng với Thanh Minh. Không phu nhân thể nhượng bộ cho chúng chút gian ?"

Bạch Cốt phu nhân nở nụ kiều diễm, sảng khoái gật đầu: "Dĩ nhiên , hai cứ thong thả trò chuyện. Thanh Minh, về phòng đợi nhé."

"Dạ nhi ngoan, sẽ qua với nàng ngay." Thanh Minh đáp lời, ánh mắt thâm tình, giọng dịu dàng như vắt nước.

Chứng kiến cảnh mùi mẫn , Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô đồng loạt nổi da gà. Bạch Cốt phu nhân lắc lư vòng eo thon thả như rắn nước, bước qua cổng bán nguyệt khuất.

Bạch Cơ sang hỏi Thanh Minh: "Thanh Minh, con hồ ly tinh mà mụ c.h.ử.i còn sống ?"

Thanh Minh gật đầu: "Tâm Nguyệt Hồ ? Vẫn sống nhăn răng! Nàng cũng ở chung viện với bọn ."

Bạch Cơ hỏi tiếp: "Thế còn phu quân của Bạch Cốt phu nhân? Gã đó còn sống ?"

Thanh Minh gật đầu: "A Nguyên ? Cũng sống nhăn! Hắn cũng ở chung viện với bọn ."

Nguyên Diệu há hốc mồm kinh ngạc, nhịn thốt lên: "Thanh Minh , bốn các sống chung một chỗ á?"

Thanh Minh gật đầu xác nhận: " thế! đa phần ở cùng Dạ nhi. Tâm Nguyệt Hồ ngủ phòng nàng , còn A Nguyên ngủ phòng khác."

Ly Nô bịt tai nhăn nhó: "Úi dào! Gia mấy thứ nhảm nhí nữa, bẩn hết cả tai."

Bạch Cơ gạt : "Ly Nô, hiểu rõ ngọn ngành thì chịu khó một chút . Thanh Minh, ngươi mau kể rõ đầu đuôi, mà bốn chui đây sống chung thế ?"

Thanh Minh cũng chẳng buồn giấu giếm, kể tuốt luốt: "Chuyện cũng chẳng gì phức tạp. Từ hồi chia tay, Tâm Nguyệt Hồ cứ bám riết lấy đòi nối tình xưa. Ta thì đem lòng si mê Dạ nhi, mà Dạ nhi sống ở U Đô, thế là và nàng lén lút hẹn hò ở đó. Tâm Nguyệt Hồ phát hiện bèn mò tới tận nơi, ba đứa bọn ầm ĩ một trận ở U Đô. Ai dè, tên A Nguyên từ đời thuở nào chẳng thèm mò về nhà, đột nhiên hôm lù lù xuất hiện ở U Đô. Hắn bắt quả tang và Dạ nhi, thế là nổi điên đòi đuổi cùng g.i.ế.c tận. Bọn hết cách đành dắt trốn khu vực hẻo lánh. Thấy vùng Đông Nam U Đô vắng vẻ, bọn mới chạy đây. Tâm Nguyệt Hồ cũng bám theo, tên A Nguyên cũng dai như đỉa bám theo. Bốn đứa bọn rượt đuổi c.h.ử.i mắng om sòm khắp bãi đá hoang vu. Đánh c.h.ử.i chán chê mà chẳng phân thắng bại, tình cờ va tòa dinh thự . Thấy gia chủ nhiệt tình hiếu khách nên bọn quyết định ở luôn."

Nghe cái mớ bòng bong tứ giác tình yêu , cả ba Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô đều cảm thấy não như thắt nút.

Thanh Minh cao hứng tuyên bố: "Bạch Cơ , thực sự tìm thấy chân ái của đời ! Chính là Dạ nhi! Nàng là linh hồn, là sinh mệnh, là ánh sáng duy nhất rọi sáng vực sâu Minh Giới của !"

Nguyên Diệu vẫn quên vụ án Chỉ Trường Mệnh năm nào, bất giác chen ngang: "Thanh Minh , chẳng sinh mệnh và linh hồn của là Kim Hoàn phu nhân ?"

Thanh Minh gạt phăng: "Kim Hoàn là sinh mệnh và linh hồn của , còn , sinh mệnh và linh hồn của là Dạ nhi!"

Ly Nô tò mò: "Vậy con hồ ly điên Tâm Nguyệt Hồ thì ? Mụ chịu buông tha cho ngươi dễ thế ?"

Thanh Minh vẻ tiếc nuối: "Ta và Tâm Nguyệt Hồ duyên phận, bọn hợp . Chỉ Dạ nhi mới là tình yêu đích thực của đời . Tình yêu nồng cháy của bọn cuốn hút như một vòng xoáy, khiến say đắm, khiến điên cuồng."

Bạch Cơ cắt ngang bài diễn văn sến súa: "Khoan bàn chuyện tình với yêu . Thanh Minh, ngươi sống sung sướng quá nên quên béng luôn ngày sinh nhật của ?"

Thanh Minh ngớ ngẫm nghĩ một lát: "Đâu quên! Mùng chín tháng , đúng ?"

Bạch Cơ thở dài ngán ngẩm: " là tình yêu con mù quáng."

Ly Nô hùa theo: "Tên rắn một sừng vòng xoáy tình yêu cuốn trôi luôn cả não ."

Nguyên Diệu vội nhắc nhở: "Thanh Minh , lú lẫn thật , sinh nhật mà cũng nhớ nhầm ? Hôm qua chính là ngày sinh nhật đấy! Mọi tề tựu đông đủ ở Minh Cung để mở tiệc chúc thọ, đợi mòn mỏi cả ngày trời mà chủ tiệc lặn mất tăm. Quản gia Phong Vô lo sốt vó, tưởng gặp chuyện chẳng lành nên mới nhờ bọn tìm đây ."

Nghe đến đây, vẻ mặt Thanh Minh lộ rõ sự sửng sốt cực độ, theo đó là một ánh mắt ngơ ngác hiểu chuyện gì đang xảy .

"Không... thể nào... Ta lú lẫn đến cũng thể nhớ nhầm ngày . Các gạt đấy chứ? Bạch Cơ giỏi nhất là trêu chọc khác, đây ngươi cũng lừa mãi còn gì!" Thanh Minh bối rối lẩm bẩm.

Bạch Cơ thẳng thừng đáp: "Thanh Minh, rảnh rỗi sinh nông nổi trêu ngươi gì? Lần là thật đấy, ngươi lỡ mất tiệc mừng thọ của chính . Ta đến đây là nhận lời thác tìm ngươi và Tâm Nguyệt Hồ phu nhân."

"Tiệc mừng thọ đổ bể thật ? Vụ bẽ mặt mất mặt quá... Không thể nào! Bạch Cơ, dù hồ đồ cũng thể nhầm ngày , chắc chắn là ngươi đang gạt ..." Thanh Minh vẫn ngoan cố chống chế, cố tìm lý do bao biện cho bản .

Bạch Cơ nhún vai: "Ta lừa ngươi gì. Không tin ngươi hỏi Hiên Chi , vốn nổi tiếng chính trực, thật thà, từng dối ai bao giờ."

Nguyên Diệu vội vàng gật đầu xác nhận: "Thanh Minh , Bạch Cơ tuyệt đối lừa ."

Thanh Minh triệt để chìm hoang mang, đầu óc cuồng.

Ly Nô vốn dĩ ác cảm với tòa dinh thự , nay thấy Thanh Minh cứ đực mặt đó, bèn bực dọc giục: "Con rắn một sừng , còn ngây đó gì? Mau gọi con hồ ly điên chuồn khỏi đây nhanh ."

Thanh Minh kịp phản ứng thì đứa bé đồng t.ử đầu nấm nãy giờ vẫn im lặng cạnh bỗng cất tiếng: "Thưa các vị khách, trời cũng tối mịt , lúc bất tiện lắm. Chi bằng nán đây nghỉ ngơi một đêm xem ?"

Ly Nô vốn , định hé miệng từ chối thì Bạch Cơ chớp thời cơ lên tiếng .

Bạch Cơ tươi rói: "Giờ vắt chân lên cổ chạy về thì cỗ cũng nguội tanh nguội ngắt, khách khứa cũng tản mác hết , Thanh Minh về cũng chẳng vớt vát tiệc thọ nữa. Ly Nô , chúng lội bộ nãy giờ cũng rã rời , là cứ tá túc đây một đêm dưỡng sức ."

"...Thôi ." Bạch Cơ lên tiếng thì Ly Nô chỉ còn nước tuân lệnh.

Nguyên Diệu ngẫm nghĩ, mục tiêu chính là tìm Thanh Minh và Tâm Nguyệt Hồ phu nhân thành, cả hai đều an . Nghỉ một đêm ở dinh thự cũng chẳng khác biệt gì mấy, nên y quyết định ngậm miệng bình phẩm gì thêm.

 

 

Loading...