Phiêu Miểu 9 - Quyển Ta Bà - Chương 7: Tế Điển
Cập nhật lúc: 2025-11-11 04:54:26
Lượt xem: 50
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm hôm , Ly Nô về Phiêu Miểu Các một chuyến, để lấy cây đinh ba mà nhặt trong trận mưa dữ.
Trong những ngày Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô vắng mặt, con Chim Diệu Âm một trông coi Phiêu Miểu Các, trông cửa hàng, tự hưởng thụ cuộc sống.
Lúc Ly Nô cầm đinh ba định rời , thì Chim Diệu Âm gọi .
“Chờ . Mèo xí, việc chuẩn cho lễ tiễn thần xong ?”
Chim Diệu Âm ngẩng đầu, dùng cằm hếch lên với Ly Nô, với vẻ kiêu ngạo.
Nghe Chim Diệu Âm gọi là “mèo xí”, Ly Nô giận đến mức nghiến răng nghiến lợi. Hắn vốn định dùng cây đinh ba trong tay đ.â.m cho nó một cái, nhưng nghĩ đến đại cục lễ tiễn thần, nghĩ đến công sức những ngày qua của Bạch Cơ, Nguyên Diệu và cả bản , cuối cùng đành nén giận. Dù , lễ tiễn thần thể thiếu Chim Diệu Âm, nếu lỡ tay đ.â.m nó bay thì phiền phức to.
Ly Nô nén giận, nhưng cũng chịu thua, ngẩng đầu lên, dùng cằm hếch với Chim Diệu Âm, trả lời với giọng kiêu ngạo: “Vẫn chuẩn xong.”
Chim Diệu Âm : “Gần đây, trời đất sẽ xuất hiện dị tượng. Ngươi hãy với Bạch Cơ, cố gắng tránh chọn ngày dị tượng để cử hành lễ tế. Nếu hai điều xui rủi trùng , tai họa càng khó tiễn .”
Ly Nô giật , bất giác cúi đầu hỏi: “Dị tượng gì?”
Chim Diệu Âm hiếm khi nghiêm túc như , nó cũng cúi đầu xuống, dùng đôi mắt như bảo thạch chằm chằm Ly Nô, chậm rãi : “Nhật thực, ánh sáng biến mất, trời đất chìm trong bóng tối.”
Ly Nô sững sờ: “Thiên cẩu thực nhật ?”
Chim Diệu Âm gật đầu.
Trong lòng Ly Nô chợt dâng lên cảm giác bất an. Nhật thực đối với loài điềm lành, thường mang hàm ý tai họa, t.h.ả.m kịch, thiên phạt. Với phần lớn dị loại đang sống ở dương gian, cũng chuyện may mắn, vì khoảnh khắc đó, âm khí sẽ dâng đến đỉnh điểm, dương khí biến mất. Điều sẽ khiến âm dương trong cơ thể bọn họ mất cân bằng, dẫn đến linh lực suy yếu, thậm chí thương.
Tuy , vẫn một bộ phận dị vật mong chờ nhật thực, chúng là những thứ bóng tối ẩn náu trong địa ngục và vực sâu, sẽ nhân dịp mà thức tỉnh.
Bạch Cơ và Ly Nô đều là dị loại sống giữa dương gian, nhật thực chỉ hại mà lợi. Nếu lễ tiễn thần trùng ngày nhật thực, e rằng vì thời cơ thuận mà trăm điều khó bề thành.
Ly Nô vác đinh ba, mang theo nỗi lo lắng rời khỏi Phiêu Miểu Các, đến Thái Sơ Cung.
Về đến Phi Hương Điện, Ly Nô đến gặp Bạch Cơ đang thức dậy, chuẩn rửa mặt chải đầu, kể lời Chim Diệu Âm cho nàng .
Bạch Cơ trầm ngâm chốc lát, thở dài: “Chuyện đúng là phiền phức. Hôm nay sẽ đến Tư Thiên Sở hỏi lão Tư Thiên Giám một chuyến, xem ông thể đoán chính xác thời khắc xảy thiên cẩu thực nhật . Giờ đây, ảo ánh của Shiva ngày càng rõ ràng, cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ đành từng bước tính từng bước, tùy duyên mà ứng biến. Mong rằng, thể thuận lợi tiễn thần.”
Ly Nô chau mày : “Chủ nhân, chúng là yêu quái, vì liều mạng cứu con ? Hơn nữa, Shiva cũng do chúng chọc giận mới kéo đến Thần Đô đòi hủy diệt thế giới. Cớ gì bắt chúng gánh lấy trách nhiệm nặng nề và nguy hiểm ?
Ly Nô , Quỷ Vương dẫn đám Đồi Mồi trốn đường ngạ quỷ từ lâu . Nhà con cáo thối cũng thu dọn đồ đạc, rời khỏi núi Thúy Hoa, về Linh Giới thăm . Con rắn một sừng ở núi Mang cũng trốn sâu xuống vực tối, chẳng thấy bóng dáng . Đa La Bồ Tát cũng trốn về Tây Thiên, chỉ để một đống rắc rối và con chim tự luyến cho . Hay là chúng cũng học họ, ai chạy thì chạy thôi.
Trốn xuống Địa Phủ, lên Thiên Giới sang Linh Giới đều cả. Đợi Shiva nổi giận xong, Thần Đô phá hủy , chúng về cũng muộn.”
Bạch Cơ suy nghĩ giây lát, lắc đầu: “Không . Hiên Chi chắc chắn sẽ đồng ý . Nếu thế giới hủy diệt, Thần Đô còn, bạn bè đều biệt ly, Hiên Chi nhất định sẽ đau lòng.”
Ly Nô : “Chủ nhân, lo lắng cho tâm trạng của tên mọt sách gì? Chúng đưa trốn theo, để còn sống là lắm .”
Bạch Cơ mỉm : “Vẫn để ý đến tâm trạng của Hiên Chi chứ. Hắn cả ngày mặt ủ mày chau, cũng vui nổi. Quan trọng hơn là, vì , nhưng nếu thể cứu Thần Đô, trong lòng sẽ khổ sở. Những sinh linh tươi trong Thần Đô , dù là dị loại, họ chẳng chút liên hệ nào với Minh Luân Thánh Loa, cũng từng vô lễ với Sati, thậm chí còn Shiva và Sati là ai. Họ nên cuốn tai kiếp vô lý , càng nên cơn thịnh nộ của Thần đè nát, chịu kết cục là cái c.h.ế.t. Ta cứu những sinh linh vô tội , dù hy sinh một chút cũng .”
Ly Nô ngạc nhiên thốt lên: “Chủ nhân, càng lúc càng giống tên mọt sách ?”
Bạch Cơ phản bác ngay: “Ly Nô, thể ngốc như Hiên Chi ?”
Ly Nô gãi đầu: “ Ly Nô thấy hai càng lúc càng giống . Mọt sách cứ suốt ngày chuyện cứu , giúp đời, Ly Nô từng quan tâm . thì theo hết…!”
Bạch Cơ rửa mặt : “Ly Nô, cứu vớt chúng sinh, cũng vì cứu , giúp đời. Ngươi thử nghĩ xem, nếu thế gian diệt vong, và dị loại kịp chạy trốn đều c.h.ế.t hết, thì Phiêu Miểu Các của còn buôn bán gì nữa? Ta là vì nhân quả của chính .”
Ly Nô thở dài: “Haiz, chạy thì chạy .
Chỉ mong sớm tiễn cái vị ôn thần ba mắt , chuyện bình an là .”
Bạch Cơ mỉm : “Ly Nô, yên tâm . Có ở đây, .”
*
Ngày hôm đó trôi qua bình yên nhưng bận rộn.
Bạch Cơ mang Hỏa Hoàn Y đến Thượng Thanh Quán, tìm Bích Hỏa Thần Chú trong Tàng Thư Các, dùng bút chu sa chép lên y phục thi triển pháp thuật gia trì.
Sau đó nàng đến Tư Thiên Sở, cùng lão Tư Thiên Giám quan sát thiên tượng, nhưng cả hai cũng đoán chính xác thời điểm xảy thiên cẩu thực nhật, nên đành phó mặc cho trời.
Ly Nô tiếp tục huấn luyện Tiết Hoài Nghĩa và Trương Dịch Chi nhảy Vũ điệu tiễn thần.
Hễ hai nhảy sai, Ly Nô sẽ dùng cây đinh ba lấy từ Phiêu Miểu Các đ.â.m để đe dọa.
Hắn nghiêm giọng cảnh báo: nếu nhảy sai trong lễ tế, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng. Việc nghiêm khắc là vì cho họ. Tạ, Trương hai cũng dám cãi lời, chỉ thể âm thầm chịu đựng.
*
Nguyên Diệu Bạch Cơ bàn bạc với quan viên Lễ Bộ, xử lý việc vụn vặt trong tế lễ, ngoại trừ việc chuẩn lễ vật, nàng đến Thiên Đường một chuyến, dâng tấu trình lên Võ Tắc Thiên.
Võ Tắc Thiên lễ Phật căn dặn Nguyên Diệu nhất định tổ chức đại lễ tiễn thần cho thật chu .
Nguyên Diệu quỳ xuống lĩnh mệnh.
Mảnh vỡ của Minh Luân Thánh Loa vẫn tìm đủ, khiến Nguyên Diệu phiền muộn thôi. Hắn thấy thường ngày Bạch Cơ và Ly Nô vốn lười biếng, mà nay cũng bận rộn hẳn lên, dám lười nhác, nên cũng chia sẻ bớt phần việc cho họ.
Tính đến hiện tại, các công việc chuẩn cho tế lễ đều sắp xếp gần như đầy đủ, chỉ còn thiếu mỗi lễ vật.
Buổi chiều việc gì quan trọng, Nguyên Diệu đến chùa Bạch Mã một chuyến. Hắn cố nén cảm giác ghê tởm, tới bãi đào xung quanh nhà xí, giữa bùn nhơ ô uế, hy vọng linh cảm sẽ trào dâng, giúp cảm ứng phần mảnh vỡ còn mất tích.
Không rõ là vì lòng thành của Nguyên Diệu cảm động trời xanh, chỉ là trùng hợp, nhưng ngay khi tới nơi, một vị tăng nhân trong chùa tìm thấy mảnh vỡ Như Hải vứt trong bùn lầy nước đục.
Mọi đều vô cùng mừng rỡ.
Vị tăng phụ trách tìm kiếm lập tức sai mang nước suối sạch đến, cẩn thận rửa sạch mảnh vỡ Minh Luân Thánh Loa, đó đốt hương cầu nguyện, tụng kinh thanh tẩy mảnh pháp khí .
Trước khi đại lễ tiễn thần bắt đầu, các mảnh vỡ của Minh Luân Thánh Loa sẽ đặt trong khói hương Phật ngào ngạt, dùng hoa tươi và tiếng tụng kinh cung phụng, để tăng nhân thanh tẩy.
Nguyên Diệu thấy mảnh vỡ tìm đủ, lập tức phi ngựa về Thái Sơ Cung, báo tin mừng cho Bạch Cơ.
Bạch Cơ vui mừng khôn xiết, tiếp tục công tác chuẩn , dự định tổ chức lễ tiễn thần đúng như kế hoạch ban đầu.
Trên núi Mang, ảo ảnh của Thần Shiva ngày một rõ ràng, con mắt thứ ba trán thần cũng mở mỗi lúc một lớn.
Từ đêm các mảnh vỡ tìm thấy và đưa về chùa Bạch Mã để thanh tẩy, ánh trăng kỳ dị còn xuất hiện nữa. Thay đó, là một màn đêm u tối đến rợn , càng khiến lòng bất an.
Đêm tối, trăng, , cả thế gian chìm bóng tối tuyệt đối.
May , mỗi khi hừng đông, mặt trời vẫn mọc lên theo thường lệ.
Trong mấy ngày đó, Bạch Cơ mời Chim Diệu Âm về Thái Sơ Cung, để nó lưu trong Phi Hương Điện. Khi Tiết Hoài Nghĩa và Trương Dịch Chi luyện tập vũ khúc tiễn thần, nàng cũng cho nó phối hợp ca hát.
Tiếng hót của Ca Lăng Tần Già vô cùng tuyệt diệu, văng vẳng quanh quẩn dứt, lan khắp Thái Sơ Cung. Mọi thấy đều say mê ngây ngất, đến nỗi cả Võ Tắc Thiên cũng từ Thiên Đường hạ thế, đến tiên âm Phật điểu.
Nguyên Diệu ngạc nhiên phát hiện, Chim Diệu Âm khi còn ở Phiêu Miểu Các thì tự luyến, ngạo mạn, còn c.h.ử.i . kể từ khi hoàng cung, dường như trở thành một con chim khác. Nó còn tiếng nữa, cũng vì thế mà còn vô lễ kiêu căng. Ngoài việc ca hát theo yêu cầu của Bạch Cơ, nó luôn im lặng, dùng phong thái cao quý và thần thánh, dịu dàng mà từ bi, để cúi chúng sinh.
Từ nữ đế cho đến trăm quan, trong cung đều mang theo hoa tươi, trái ngọt đến cúng bái thần điểu đến từ Tây Phương Cực Lạc. Tiếng hót của Chim Diệu Âm như gột rửa hỗn loạn và sợ hãi trong lòng , dịu sự hoảng loạn và bất an, khiến lòng ai nấy đều trở nên thanh tịnh.
Mọi đều tán tụng tạo hóa thần kỳ, Phật pháp vô biên.
Từ ngày Chim Diệu Âm đến Phi Hương Điện, nơi lập tức chất đầy hoa tươi và trái cây do dâng tặng.
Bạch Cơ bảo cung nữ xếp hoa thành hình tổ tròn cho nó ngủ. Chim Diệu Âm bèn an giấc trong chiếc tổ hoa đẫm sương . Còn trái cây, ba Bạch Cơ thản nhiên đem ăn hết.
Bạch Cơ chú Thần Trừ Hỏa lên bộ Hỏa Hòan Y. Sau nhiều cùng Nguyên Diệu thử nghiệm và điều chỉnh, cuối cùng Hỏa Hoàn Y cũng thể giúp thường thần hỏa thiêu đốt.
Bạch Cơ đích đến chùa Bạch Mã kiểm tra các mảnh vỡ thanh tẩy, cảm thấy còn vấn đề gì.
Theo kế hoạch của nàng, lễ tiễn thần sẽ cử hành bên dòng sông Lạc. Sau khi tất nghi thức tế lễ, sẽ dâng mảnh vỡ Minh Luân Thánh Loa, hoa tươi, hương liệu và châu ngọc lên, cầu xin Shiva tha thứ. Sau đó để Ca Lăng Tần Già hát khúc Diệu Âm, để các múa múa bài tiễn thần.
Nếu vận khí , Shiva sẽ mang lễ vật rời . Nếu may, thần sẽ nổi giận, mở con mắt thứ ba, phun hỏa diệm hủy diệt.
Lúc , chỉ cần nàng hóa thành cự long, dùng sức mạnh bản để trấn áp cơn giận của thần, đồng thời múa thể tránh thần hỏa, tiếp tục múa xong khúc tiễn thần thì dù Shiva cũng . Dù Shiva cũng chỉ là một ảo ảnh, thể thật của thần. Mà ảo ảnh núi Mang chỉ là phẫn nộ của thần linh. Một khi dập tắt cơn giận , thì chuyện sẽ yên .
Còn chuyện múa thể tránh khỏi thần hỏa , thể múa xong điệu múa tiễn thần , Bạch Cơ tin tưởng Hỏa Hoàn Y mà nàng niệm chú. Chỉ cần khoác lên Hỏa Hoàn Y, thường dù thần hỏa thiêu suốt một ngày trời, cũng sẽ bình an vô sự.
Về hiện tượng Thiên Cẩu thực nhật, Lão Tư Thiên Giám cử đến báo rằng, theo thiên tượng và quẻ bói, ít nhất mười ngày nữa mới xảy . Khi , lễ tiễn thần tất từ lâu .
Bạch Cơ giờ mới yên lòng.
Mọi chuyện đều tiến hành đấy, suôn sẻ.
Thế nhưng, ngay ngày khi tế lễ bắt đầu, xảy một chuyện ngoài ý .
*
Vốn dĩ, theo kế hoạch, hôm nay điệumúa tế thần) sẽ biểu diễn mặt Bạch Cơ và Võ Tắc Thiên, do hai quyết định ai sẽ là chọn để múa chính trong lễ tế ngày mai.
Bạch Cơ nhận vàng của nhà họ Trương, nên bất kể ai múa giỏi hơn, nàng cũng quyết định chọn Trương Dịch Chi.
Từ tình hình luyện múa những ngày gần đây mà xét, Trương Dịch Chi quả thực vượt trội hơn Tiết Hoài Nghĩa về kỹ năng, để múa tế sẽ an hơn. Có những việc, chỉ chăm chỉ và nỗ lực thôi là đủ, thiên phú mới là điều quan trọng hơn cả.
Miễn là nữ đế mù mắt, đầu óc hồ đồ, hẳn cũng sẽ chọn Trương Dịch Chi, kẻ thiên phú về vũ đạo cao hơn, và sẽ phạm trong lễ tế.
Đi qua một lượt quy trình hiến vũ, cuối cùng chọn Trương Dịch Chi, gần như là chuyện trong dự liệu.
Tại Phi Hương điện, Võ Tắc Thiên và Bạch Cơ trong đại điện, chờ Tiết Hoài Nghĩa và Trương Dịch Chi đến hiến vũ. Nguyên Diệu, Ly Nô, công công Cao cùng một vài khác hầu một bên, cùng đợi.
Bạch Cơ đang suy tính trong lòng nên dùng lý do gì để bắt bẻ khuyết điểm của Tiết Hoài Nghĩa, lên tiếng bênh vực Trương Dịch Chi. Lý do đó nhất thật vững vàng, khiến Tiết Hoài Nghĩa dù phục cũng thể phản bác .
Bạch Cơ đang trầm tư suy nghĩ.
Không ngờ, nàng còn kịp mở lời, thì bên ngoài truyền đến một trận hỗn loạn.
Một tiểu thái giám vội vã bước , vẻ mặt hốt hoảng, báo rằng Trương Dịch Chi Tiết Hoài Nghĩa đ.á.n.h thương, trẹo mất mắt cá chân.
Mọi khỏi kinh ngạc.
Võ Tắc Thiên nổi giận lôi đình, lập tức sai dẫn cả Tiết Hoài Nghĩa và hai họ Trương đến điện.
Ba áp giải . Tiết Hoài Nghĩa giận dữ. Trương Dịch Chi thì im lặng, sắc mặt u ám, chân thương, đỡ mới . Trương Xương Tông sát bên trưởng, như hoa sen gặp mưa.
Thì , lúc nãy trong hành lang, ba chạm mặt . Tiết Hoài Nghĩa ngạo mạn hống hách, coi hai nhà họ Trương như khí, chẳng buồn để tâm.
Trương Dịch Chi vẫn giữ tâm thái bình hòa, so đo, chỉ lo nghĩ đến chuyện lát nữa múa hơn Tiết Hoài Nghĩa.
Trương Xương Tông vốn ghét Tiết Hoài Nghĩa, vốn tính kiêu căng bốc đồng, gặp buông lời châm chọc, bảo ngu ngốc, lát nữa múa chắc chắn sẽ trò .
Tiết Hoài Nghĩa tức giận, xưa nay ỷ sủng ái mà kiêu căng, chẳng sợ ai, bèn vung nắm đ.ấ.m định đ.á.n.h Trương Xương Tông.
Trương Xương Tông nhanh nhẹn né .
Không may Trương Dịch Chi ngay bên cạnh, đang mải nghĩ về vũ điệu, để ý nên bất ngờ đ.ấ.m trúng, ngã xuống bậc thềm, trẹo chân.
Chỉ trong chớp mắt, mắt cá chân của Trương Dịch Chi sưng phồng, đau đến mức mặt tái xanh, mồ hôi ướt đẫm trán.
Thấy trưởng thương, Trương Xương Tông kinh hãi, hối hận vì lỗ mãng gây họa, bèn gào , đổ tội cho Tiết Hoài Nghĩa vô cớ gây chuyện, cố tình đ.á.n.h .
Tiết Hoài Nghĩa thấy còn định tay đ.á.n.h tiếp, nhưng thị tùng của hai nhà họ Trương quyết liệt ngăn , bên ngoài liền sinh hỗn loạn.
Biết rõ nguyên do, Võ Tắc Thiên phiền muộn giận dữ, những kẻ xung quanh bà, là đến để hầu hạ, bà vui, nhưng chẳng ai khiến bà yên tâm .
Trương Xương Tông quả quyết rằng bản hề mỉa mai gì, là Tiết Hoài Nghĩa vô duyên vô cớ tay, liên lụy đến trưởng.
Tiết Hoài Nghĩa biện hộ, chỉ yên với vẻ mặt phẫn nộ.
Giọng Trương Xương Tông thành khẩn, nước mắt như mưa, khiến xót xa. Võ Tắc Thiên vốn thương , chịu nổi khi thấy , bèn tin lời dối , cảm thấy Tiết Hoài Nghĩa ngày càng đặt bà mắt. Trong cơn thịnh nộ, bà hạ lệnh xử t.ử Tiết Hoài Nghĩa.
Tiết Hoài Nghĩa vẫn biện giải một lời.
Bạch Cơ thấy bộ sự việc, trong lòng tính toán một phen, đành bất đắc dĩ lên tiếng xin tha cho Tiết Hoài Nghĩa.
“Võ hoàng bệ hạ, xin hãy nguôi giận. Hiện tại việc quan trọng nhất là lễ tế tiễn thần. Bây giờ, Trương phủ lệnh thể múa nữa, chỉ còn Tiết Thiền sư thể đảm đương. Chuyện đúng sai hôm nay, xin để khi lễ tế tất, bệ hạ hãy xử lý. Muốn g.i.ế.c ai, khi đó hẵng phán xét. Giờ thì hy vọng đều đặt lên Thiền sư.”
Võ Tắc Thiên thực cũng thực lòng g.i.ế.c Tiết Hoài Nghĩa, Bạch Cơ , cơn giận nguôi hơn phân nửa.
Võ Tắc Thiên Tiết Hoài Nghĩa, bình tĩnh : “Tiểu Bảo, bây giờ việc đều trông cậy ngươi. Hãy việc tiễn thần.”
Tiết Hoài Nghĩa cúi đầu: “Muôn c.h.ế.t chối từ. Thần nhất định sẽ việc vì bệ hạ.”
Sắc mặt Trương Dịch Chi trắng bệch, lòng tan nát.
Trương Xương Tông vô cùng hối hận, , ánh mắt ánh lên vẻ tàn độc.
Sau biến cố nhỏ , việc hiến vũ do Tiết Hoài Nghĩa chính thức đảm nhiệm.
Âm mưu của Bạch Cơ và họ Trương coi như đổ bể, vàng bạc cũng thành bọt nước. Trong lòng nàng tránh khỏi hụt hẫng, nhưng lễ tế là đại sự, nàng lập tức điều chỉnh tâm trạng, thật lòng mong Tiết Hoài Nghĩa thể thành đại lễ tiễn thần.
Bạch Cơ đích hướng dẫn Tiết Hoài Nghĩa những bước vũ cuối cùng, kể cho về nguy hiểm của ảo ảnh Shiva và những tình huống thể xảy trong tế lễ, dạy cách mặc Hỏa Hoàn Y, múa trong lửa mà vẫn tránh hỏa thần.
Tiết Hoài Nghĩa chăm chú lắng , cố gắng ghi nhớ kỹ trong đầu.
Lễ tế tiễn thần chuẩn một cách trật tự, đều bận rộn chuẩn bên bờ sông Lạc, ai nấy tròn bổn phận.
Trong thiên đường, Võ Tắc Thiên cũng đang thành tâm cầu nguyện, mong chuyện sẽ diễn thuận lợi.
Nào ngờ, sáng sớm ngày diễn tế lễ, xảy một chuyện lớn.
Tối hôm , Tiết Hoài Nghĩa ăn đồ hỏng, tiêu chảy cả đêm, sáng đến sức dậy cũng , đừng đến việc nhảy điệu múa tiễn thần.
Tiết Hoài Nghĩa sai tâm phúc đến điện Phi Hương gửi thư cho Bạch Cơ.
Bạch Cơ tin, giật kinh hãi, vội chạy đến tẩm điện nơi Tiết Hoài Nghĩa ăn chay để chuẩn cho tế lễ, xem chuyện thật .
Tiết Hoài Nghĩa thoi thóp sập mềm, thể yếu ớt, thở như sợi tơ mong manh.
Bạch Cơ sốt ruột : “Tiết Thiền sư, chẳng dặn ngươi tế lễ nhịn ăn một ngày, chỉ uống nước lọc thôi ? Ngươi ăn gì mà nông nỗi ?”
Tiết Hoài Nghĩa yếu ớt đáp: “Ta ăn gì cả. Từ sáng hôm qua chỉ uống nước lọc. Nhất định là hối lộ kẻ phụ trách đưa nước, bỏ t.h.u.ố.c đó… Ta đoán là ai .”
Trong đầu Tiết Hoài Nghĩa hiện lên gương mặt của họ Trương, trong mắt lộ rõ căm hận.
Bạch Cơ quan tâm mấy đến những âm mưu tranh đấu trong cung, nàng chỉ lo cho lễ tiễn thần.
Nàng hỏi: “Tiết Thiền sư, ngươi thể gắng gượng tham gia tế lễ, thành điệu múa tiễn thần ?”
Tiết Hoài Nghĩa xua tay, bất lực : “Sợ là . Bụng cứ đau từng cơn như d.a.o cắt, thể cũng chút sức lực nào. Đừng là múa, ngay cả dậy cũng khó khăn.”
Bạch Cơ cau mày: “Hoàng đế Võ Hoàng chuyện ?”
Tiết Hoài Nghĩa lắc đầu: “Không dám bẩm báo. Nếu vì mà hỏng lễ tế, e là thật sự sẽ bệ hạ xử tử. Ta chỉ dám phái tâm phúc báo cho ngươi thôi. Bạch đại nhân, ngươi tìm cách cứu vãn . Chẳng pháp lực ngươi cao thâm ? Dùng pháp thuật chữa khỏi cho !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-9-quyen-ta-ba/chuong-7-te-dien.html.]
Bạch Cơ chỉ khẽ khổ.
Người phàm thể hiểu, lễ tế thần linh, tham dự nhất định là kẻ khỏe mạnh, đặc biệt là kẻ hiến vũ, tuyệt đối thương, tàn tật bệnh tật. Để bày tỏ lòng kính trọng với thần linh, Phật tổ, trời đất, tham gia lễ tế còn tắm rửa , chỉ uống nước lọc để giữ tâm thanh tịnh. Như thế mới thể hiện sự thành kính.
Nếu để bệnh, kẻ tật nguyền tham dự lễ tế, thì ắt sẽ x.úc p.hạ.m thần linh, trái nghịch trời đất.
Phi nhân thể tham gia tế lễ nhưng dùng yêu pháp tà thuật để lừa dối thần minh. Ví dụ như lễ phẩm thật mà dùng yêu thuật biến lễ phẩm giả, như Tiết Hoài Nghĩa đang bệnh, Bạch Cơ dùng pháp thuật chữa khỏi cho , điều sẽ tạo một sự “khỏe mạnh giả tạo”.
Tất cả những việc đều là phạm thượng với thần linh.
Nếu thể dùng yêu pháp, Bạch Cơ còn tình nguyện chữa cho Trương Dịch Chi hơn, vì nếu để múa điệu tiễn thần, nàng còn thể kiếm hai nghìn lượng vàng.
Bị thương thì loại.
Bị bệnh thì loại.
Bạch Cơ với Tiết Hoài Nghĩa: “Ta thể . Việc đến nước , cũng đành chịu. Tiết Thiền sư, ngươi hãy nghỉ ngơi cho .”
Nói xong, Bạch Cơ rời khỏi đó.
Về đến điện Phi Hương, lòng nàng trĩu nặng. Nàng bàn bạc với Nguyên Diệu và Ly Nô, nhưng trời sáng, hai họ rời cung bờ sông Lạc để bố trí tế đàn.
Bạch Cơ đến tổ hoa tươi. Giữa biển hoa, thần điểu Ca Lăng Tần Già đang nhắm mắt nghỉ ngơi.
Bạch Cơ u sầu : “Thần điểu Diệu Âm, tình thế hiện tại khiến khổ não. Con ngu , lòng nhỏ nhen. Khi đại nạn cận kề, sinh t.ử mắt, họ vẫn chỉ lo cho d.ụ.c vọng cá nhân, giẫm đạp lẫn . Họ rằng khi cái c.h.ế.t ập đến, thứ đều hóa hư vô. Giờ thì đến một nhảy điệu múa tiễn thần cũng còn, đây?”
Ca Lăng Tần Già mở mắt, : “Không còn hai nhảy đó ? Một là mọt sách của ngươi, hai là con mèo đen của ngươi.”
Bạch Cơ trầm ngâm một lúc, : “ là hai họ đều múa… Haizz, đành nhờ họ thôi. Ta sẽ đến bờ sông Lạc tìm họ bàn bạc.”
*
Bờ sông Lạc, bên cạnh tế đàn.
Trời mới tờ mờ sáng, đuốc từ đêm qua vẫn tắt hết, một đám bận rộn chuẩn lễ tế, ai nấy đều phần việc của .
Nguyên Diệu mặt Bạch Cơ chủ trì lễ tế, đang cùng các quan viên Lễ bộ bàn bạc chi tiết nghi lễ.
Ly Nô đeo cây đinh ba lưng, tới lui bên tế đàn. Cây đinh ba nhặt thể nướng cá, thể đ.â.m , quen dùng, quý nó như báu vật, nên lúc nào cũng mang theo.
Ly Nô đông ngó tây, cứ cảm thấy bục múa tế đàn dựng lệch. Hắn sức chỉ trỏ, tranh luận với phụ trách.
Người phụ trách quả quyết bục múa dựng ngay ngắn, lệch chút nào, chắc là mắt Ly Nô mọc lệch.
Bị mắt lệch, Ly Nô tức giận mắng . Người phụ trách cũng nhịn, đôi bên cãi om sòm.
May , Bạch Cơ đến kịp lúc, kéo Ly Nô , mới chấm dứt cuộc tranh cãi vô ích.
Bạch Cơ đưa Nguyên Diệu và Ly Nô đến chỗ vắng , kể chuyện Tiết Hoài Nghĩa.
Nghe xong, cả hai đều hoảng hốt. Khi Bạch Cơ định để họ thế múa tế thần, cả hai đều c.h.ế.t lặng, vội vàng đùn đẩy lẫn .
Nguyên Diệu : “Ly Nô lão , việc múa tế nhờ ngươi . Ngươi am hiểu âm luật hơn , múa hơn.”
Ly Nô lắc đầu như trống bỏi: “Không , , mọt sách. Ta thật, từ nhỏ đến lớn sợ sân khấu. Cứ đám đông biểu diễn là tim đập chân run, đầu óc trống rỗng, chắc chắn sẽ mắc . Từ nhỏ thế, từng ngoại lệ. Nếu để nhảy múa một chơi chơi thì , áp lực, nhảy . mà tế đàn, con mắt của đám đông, nhất là cái con quái vật ba mắt chằm chằm… lỡ múa sai là thế giới sụp đổ, c.h.ế.t hết đó. Áp lực lớn quá, chịu nổi. Mọt sách ngươi nhảy !”
Nguyên Diệu vội : “Không , , cũng sợ sân khấu…”
Hai mỗi rút một cọng cỏ.
Ly Nô lẩm bẩm niệm: “Mọt sách múa! Mọt sách múa!! Mọt sách múa!!!”
Nguyên Diệu thì khấn thầm: “Đừng là … đừng là … đừng là …”
Bạch Cơ hỏi: “Chọn xong ?”
Nguyên Diệu và Ly Nô cùng gật đầu.
Bạch Cơ buông tay.
*
Nguyên Diệu cầm cây sậy dài.
Ly Nô thì cầm cây sậy ngắn.
Ly Nô thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ bật .
Nguyên Diệu cúi đầu ủ rũ, mà nước mắt.
Bạch Cơ mỉm : “Đến lượt Hiên Chi . Đừng căng thẳng, cứ dồn tâm trí mà nhảy là .”
Nguyên Diệu nắm chặt cây sậy dài, há miệng nhưng thốt nên lời.
Ly Nô hì hì: “Này mọt sách, ngươi cố gắng nhảy cho ! Đợi khi thần ba mắt tiễn , lúc trở về Phiêu Miểu các, gia sẽ cho ngươi đùi dê nướng mật ong thơm lừng!”
Nguyên Diệu vẫn nắm chặt cây sậy dài, trong lòng đắng chát, mở miệng mấy nhưng vẫn chẳng thể nên lời.
Bạch Cơ mỉm : “Ly Nô, ngươi cần nhảy múa, nhưng vẫn còn nhiều việc . Hiên Chi tuy điệu múa tiễn thần, nhưng từng luyện tập, còn quen. Ngươi giúp quen . Còn nữa, khi tế lễ bắt đầu, nếu dị biến trời thì để lo, còn đất giao cho ngươi.”
Ly Nô thu vẻ đùa cợt, nghiêm túc đáp: “Vâng, thưa chủ nhân.”
Bạch Cơ thấy Nguyên Diệu vẫn còn ngơ ngác thì bật : “Hiên Chi đừng căng thẳng, sẽ . Màn múa dâng thần đến trưa mới bắt đầu, giờ vẫn còn hai ba canh giờ nữa. Ngươi cần bận tâm đến những việc khác, cứ cùng Ly Nô tìm chỗ yên tĩnh mà luyện điệu múa tiễn thần.”
Nguyên Diệu thể từ chối, đành gật đầu chấp nhận mệnh.
Nói xong, Bạch Cơ lo chuyện khác.
Nguyên Diệu và Ly Nô tìm một bãi đất bằng cạnh bờ nước để cùng luyện điệu múa tiễn thần.
Dạo gần đây, Nguyên Diệu thường xem Tiết Hoài Nghĩa và Trương Dịch Chi múa, nhớ kỹ từng bước, chỉ là thực sự luyện tập.
Ly Nô bắt đầu hướng dẫn Nguyên Diệu tập luyện điệu múa tiễn thần.
Nguyên Diệu chăm chú học theo.
Dù trong lòng lo sợ, bất an, áp lực đè nặng, nhưng Nguyên Diệu vẫn cố thuyết phục bản chấp nhận nhiệm vụ múa tế đàn. Dù thì, Bạch Cơ, Ly Nô và đều đang cố gắng vì lễ tiễn thần, cũng nên góp chút sức, chia sẻ phần nào với .
Hơn nữa, Thần Đô hủy diệt vì tai ương vô cớ , bách tính c.h.ế.t cơn thịnh nộ của thần linh. Nếu thể thuận lợi tiễn Shiva , dù bản mạo hiểm, cũng cam lòng.
Thỉnh thoảng Nguyên Diệu mắc , nhưng Ly Nô cầm cây đinh ba mà đ.â.m như thường ngày, còn kiên nhẫn sửa sai cho , dịu dàng an ủi .
Ly Nô nếu cẩn thận mọt sách thương, thì lên múa sẽ là . Hơn nữa, hôm nay là ngày tế lễ, còn nhiều thời gian. Giờ mà mắng Nguyên Diệu, soi mói , chỉ khiến thêm căng thẳng, gánh nặng tâm lý nặng hơn, càng múa . Chi bằng, cứ động viên , giúp giữ bình tĩnh trong lòng thì hơn.
“Mọt sách đừng căng thẳng, cứ yên tâm mà múa. Chuyện xong xuôi, gia sẽ thưởng hậu hĩnh cho ngươi. Gia sẽ đến chợ mua đùi dê béo mềm, ướp mật ong và nước sốt, dùng than hồng nướng chậm cho đến khi mỡ chảy xèo xèo, thơm lừng cho ngươi ăn.”
Ly Nô .
Nếu là ngày thường, chắc chắn Nguyên Diệu sẽ chảy nước miếng vì thèm, nhưng lúc đây, vai là gánh nặng ngàn cân, đầu treo thanh kiếm sắc bén, còn chút khẩu vị nào, cũng chẳng mỹ thực dụ .
“Ly Nô lão , tình thế nguy cấp, đừng chuyện ăn uống nữa, ngươi dạy nhớ kỹ các bước múa và động tác .” Nguyên Diệu luyện múa, nhăn nhó .
“Được , nhắc đến ăn nữa. Mọt sách, sai , bước chân .” Ly Nô bảo.
Gió nước mơn man bờ, cỏ xương bồ rủ xuống, Nguyên Diệu và Ly Nô nghiêm túc luyện múa, thời gian lặng lẽ trôi qua.
*
Giữa trưa, tại sông Lạc.
Lễ tiễn thần chính thức bắt đầu.
Giữa trưa mùa hạ, ánh nắng gay gắt, cờ tế tung bay phần phật trong gió. Xung quanh tế đàn, các khí cụ bằng đồng xanh rực cháy lửa tế, bên trong chất đầy cành thông và hương liệu, khói xanh bốc lên cuồn cuộn, bay về cõi thần linh.
So với những nghi lễ quy mô lớn như lễ phong thiện ở Thái Sơn lễ tế trời cuối năm, thì lễ tiễn thần chuẩn vội vàng quy mô lớn. Nơi hành lễ vốn là tế đàn bên bờ sông Lạc mà Võ Tắc Thiên dùng để tế Hoàng Thiên Hậu Thổ trong dị biến đó. Tuy mở rộng thêm, nhưng vì địa thế sát sông nên thể chứa quá nhiều .
Người tham gia lễ tế ngoài cấm vệ quân đảm bảo an , chỉ một phần văn võ bá quan. Dân chúng chỉ thể xa xa hai bên bờ sông Lạc, trông về phía tế đàn từ xa.
Ngay khi lễ quan hô lớn: “Giờ lành đến, tế lễ bắt đầu…”
Ảo ảnh Shiva núi Mang một nữa biến dị, suýt nữa mặt chạy tán loạn.
Ảo ảnh băng tuyết sơn và Shiva dần dần phình to, lớn đến mức che khuất gần nửa bầu trời, và còn đang dần tiến về phía thành Lạc Dương.
Ánh nắng rực rỡ, gió hè ấm áp, nhưng trong lòng tràn ngập sợ hãi.
Nỗi sợ và rùng phát từ tận đáy lòng khiến thấy nóng nực, mà cảm giác như đang chìm trong hầm băng.
Thời tiết nóng, nhưng lòng lạnh. Hơn một nửa dân chúng xem tế lễ ở hai bên bờ sông Lạc bỏ chạy tán loạn, chỉ còn một gan còn nán xem.
Cấm vệ quân và văn võ bá quan vì sợ xử trảm nên dám bỏ chạy, đành gắng gượng yên. Trong đó, kẻ yếu bóng vía sợ đến ngất xỉu.
Võ Tắc Thiên cố giữ bình tĩnh, đài quan lễ.
Bà lên bầu trời nơi thần linh ba mắt đang phình to dần, trong lòng cũng sợ hãi và bất an, nhưng gương mặt vẫn nghiêm nghị như núi Thái Sơn, thần sắc trang nghiêm.
Phía nữ hoàng là các đại thần trong triều, ai nấy đều kìm nén nỗi sợ, lo lắng yên.
Mười hai nhạc sư đài lễ, rụt rè e sợ, cẩn thận tấu lên khúc nhạc nghi lễ bằng chuông Biên Dương Quang. Cả đời họ từng trải qua đại tế lễ như thế .
Tiếng chuông đồng ngân vang, chuông bằng thanh đồng phản chiếu ánh mặt trời chính ngọ, âm thanh của “Hoàng chung đại lữ” vang vọng chín tầng mây, như thể đ.á.n.h thức cả trời đất.
Giữa tiếng nhạc trang nghiêm, chín vị tế quan khoác lễ bào trang trọng, cầm cờ nghi trượng, nâng khay lễ vật, từ tốn tiến về phía tế đàn. Bước uy nghi, tay áo rộng bay phấp phới, từng một lượt đặt lễ vật khay tế giữa những đóa hoa tươi rực rỡ.
Lễ vật bao gồm mảnh vỡ thanh tẩy của Minh Luân Thánh Loa, vài viên bảo thạch sáng lấp lánh ánh hào quang, ngọc bích trắng tinh tì vết, hương liệu quý giá… tất cả đều mang ý nghĩa thiêng liêng, tượng trưng cho lòng thành kính dâng lên thần linh.
Bạch Cơ tại vị trí chủ tế, lặng lẽ quan sát tất cả. Thỉnh thoảng, nàng ngẩng đầu lên bầu trời, nơi ảo ảnh của Shiva như mây đen áp thành.
Đầu Shiva khổng lồ đến đáng sợ, hiện lên trung Thần Đô với cảm giác áp bức ngột ngạt. Hắn ba con mắt, bốn cánh tay rắn chắc, mái tóc dựng lên như sừng, quanh cổ quấn một con rắn. So với hình tượng thần minh, trông chẳng khác gì yêu ma.
Con mắt thứ ba trán Shiva đang dần hé mở, phát ánh sáng yêu dị rợn .
Ca Lăng Tần Già bên cạnh Bạch Cơ, đầu tiên còn giữ dáng vẻ kiêu ngạo đời mà ngẩng đầu ảo ảnh kinh hoàng trời .
Bạch Cơ lẩm bẩm: “Người thường , mời thần dễ, tiễn thần khó…”
Ánh mắt Ca Lăng Tần Già tỏa kim quang lấp lánh, : “Chỉ cần điều đúng, chớ hỏi hậu quả. Bạch Cơ, hãy dốc sức mà .”
Tế quan tiếp tục tiến hành nghi lễ một cách trật tự.
Đến giữa lễ, khi mảnh vụn của Minh Luân Thánh Loa đặt giữa hoa tươi và nến hương, ảo ảnh Shiva trời bỗng trở nên lớn hơn nữa.
Gương mặt ảo ảnh Shiva hiện rõ vẻ phẫn nộ và bi ai. Con mắt thứ ba giữa trán đang dần mở to hơn.
lúc đó, dàn chuông đổi nhịp tấu, nghi thức hiến vũ chính thức bắt đầu.
Các lễ quan thấy tiếng chuông bèn rút lui khỏi tế đài chính.
Nguyên Diệu gắng gượng trấn tĩnh bước lên tế đàn hiến vũ.
Tiểu thư sinh tóc xõa vai, vận trang phục múa Thiên Trúc lộng lẫy, bên ngoài khoác một lớp hỏa y mỏng nhẹ như cánh ve, bước từng bước theo điệu vũ Tandava tiến lên tế đàn.
Tim Nguyên Diệu đập thình thịch vì căng thẳng, vô thức ngẩng đầu lên thấy ảo ảnh Shiva như mây đen đè xuống đầu, lập tức da đầu tê rần, chân tay run rẩy.
Dù từng ở Phiêu Miểu Các, theo Bạch Cơ và Ly Nô trải qua ít chuyện ma quái khủng khiếp, nhưng những thứ yêu ma đó dù đáng sợ vẫn còn mang bóng dáng trần gian, đến mức khiến tuyệt vọng. Còn Shiva là thần thịnh nộ, mang theo áp lực tuyệt đối thể chống cự, khiến nhận sự chênh lệch khủng khiếp giữa thần linh và nhân loại.
Đó là một vực thẳm thể vượt qua.
Áp lực diệt thế , ngoài sự kinh hoàng còn khiến cảm thấy bất lực, tuyệt vọng đến cùng cực.
Nguyên Diệu sợ hãi, tuyệt vọng. Hắn cảm thấy cho dù múa xong điệu tiễn thần cũng chẳng đổi gì. Theo bản năng, chỉ bỏ chạy khỏi đây.
khi ánh mắt vô tình bắt gặp Bạch Cơ đang trong đám đông bên tế đàn, lòng bỗng dâng lên một luồng dũng khí lạ thường.
Bạch Cơ đang , ánh mắt sáng ngời mang theo hy vọng.
Từ sâu trong tim, Nguyên Diệu chợt bừng lên quyết tâm. Hắn thể bỏ chạy. Nếu bỏ chạy, nàng sẽ thất vọng. Hắn bảo vệ nàng, chia sẻ phần nào trọng trách cứu thế vai nàng.
Nàng tiễn thần, thì dù bỏ mạng, cũng cùng nàng tiễn vị thần rời .
Linh hồn tín niệm, đầu óc lập tức mục tiêu, từ trong tim lập tức sinh dũng khí. Nguyên Diệu còn sợ hãi nữa. Hắn đặt sinh t.ử ngoài, gạt bỏ tạp niệm và nỗi sợ, tâm trí an định như nước, bước lên tế đàn, vững vàng múa điệu tiễn thần theo đúng tiết tấu.
Ca Lăng Tần Già cất cao giọng hát, ngân lên khúc ca tuyệt mỹ khiến đắm say.
Nguyên Diệu múa điệu Tandava tế đàn, vũ điệu tràn đầy sức mạnh, từng cử động như vũ trụ chuyển động, trời dạt dào cuốn trôi qua đêm tối vô tận.
Trong điệu múa tiễn thần và âm nhạc thần thánh, ảo ảnh Shiva bầu trời bắt đầu đổi.
Con mắt thứ ba giữa trán dần khép .
Ảo ảnh cũng dần mờ nhạt, như tranh mực nước thấm ướt, phai nhòa từng chút một.
Không ngoài dự đoán, e rằng thật sự thể tiễn thần rời .
Thậm chí, vị thần cũng sẽ phun ngọn lửa diệt thế.
Mọi việc xem chừng đang diễn khá thuận lợi.
Trời xanh mây trắng, nắng ấm chan hòa, mặt trời chiếu rọi khắp nhân gian.
Nếu ảo ảnh Shiva vẫn còn lởn vởn nơi chân trời, đây hẳn là một mùa hè êm đềm, gió nhẹ trời trong.
Bất chợt, giữa bầu trời quang đãng xuất hiện một tia u ám khó nhận .
Biến chuyển vô cùng vi tế, đến mức Võ Tắc Thiên, bá quan văn võ, quân đội thị vệ và dân chúng đều cảm nhận .
Chỉ Bạch Cơ, bằng trực giác nhạy bén mới bắt dấu hiệu dị biến trong thiên tượng .
Nàng ngẩng đầu trời, đôi mày chau .
Bên cạnh nàng là một lão tinh quan, cả đời sống tại Ty Thiên Giám, quan sát nhật nguyệt tinh tú.
Dù tuổi cao mắt mờ tai lãng, nhưng dị biến trong trời đất truyền đến qua giác quan, mà thông qua trực cảm, thứ trực cảm vi tế tích lũy từ cả đời theo dõi thiên tượng.
Lão tinh quan chậm rãi : “Bạch Cơ đại nhân… Thiên tượng… sắp đổi .”
Bạch Cơ thấp giọng: “Lão tinh quan, chẳng ngài thiên cẩu thực nhật sẽ trùng với ngày đại lễ ? Mười ngày nữa mới xảy cơ mà?”
Lão tinh quan cũng hạ giọng: “Đó là kết quả bói toán. Thường thì… bói toán chẳng mấy khi chuẩn. Nói thật với đại nhân, mấy cái chiêm tinh của Ty Thiên Giám chúng , là đợi chuyện xảy mới tìm cách sửa quẻ tượng cho hợp lý thôi…”
Bạch Cơ xong, nhất thời nghẹn lời gì.
Chuyện xảy , tranh cãi lúc cũng vô ích, nàng còn tâm trí dây dưa với lão tinh quan về chuyện chiêm đoán nữa. Bạch Cơ ngẩng đầu bầu trời, trong lòng xoay chuyển ý nghĩ như điện, cố gắng suy đoán dị biến sắp xảy , đồng thời tìm kiếm cách ứng phó.
Linh cảm luôn đến cảm quan. Khi bắt đầu cảm nhận thiên tượng biến hóa, thì dị biến đó thực lặng lẽ bắt đầu từ .