Phiêu Miểu 9 - Quyển Ta Bà - Chương 8: Ngũ Viện 2
Cập nhật lúc: 2026-08-20 11:13:58
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bất Động trạch, Tham viện.
Tham viện là một khu vườn nhỏ vuông vức, diện tích tuy lớn nhưng vô cùng nhã nhặn và thanh tịnh. Bố cục nơi đây xây theo kiến trúc hình chữ Hồi. Nằm ngay chính giữa là một hòn giả sơn nhô cao chót vót, bốn bề xung quanh phân bố những sương phòng lớn nhỏ khác .
Ba Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô tiến Tham viện. Cửa nẻo sương phòng bốn phía đều đóng kín mít, gian vô cùng tĩnh lặng.
Bởi chẳng ai mặt nên bọn họ cũng thể dò hỏi. Nhất thời đám Bạch Cơ Tâm Nguyệt Hồ phu nhân ngụ ở sương phòng hướng nào, đành nán loanh quanh gần hòn giả sơn.
Chợt, vẳng trong gió thoảng đến tiếng nức nở của nữ tử.
Âm thanh vô cùng nhỏ. Nếu cẩn thận lắng tai thì quả thực khó nhận .
Bạch Cơ nghiêng đầu lắng , tiếng dường như truyền đến từ sương phòng phía nam.
Thế là ba bèn men theo hướng nam, tìm đúng căn phòng phát tiếng thút thít .
Cốc cốc...
Bạch Cơ vươn tay, gõ nhẹ lên khung cửa gỗ.
Két...
Một lát mới chậm rãi mở cửa.
Ba Bạch Cơ đưa mắt , kẻ bước là một phụ nữ xinh khoác bộ hồng y lộng lẫy. Dung mạo nàng diễm lệ nhường , toát lên phong tình vạn chủng. Lúc , phụ nữ xinh trông vô cùng bi thương, dáng vẻ rơi lệ hoa lê đái vũ của nàng quả thực khiến sinh lòng thương xót.
Nàng chính là Tâm Nguyệt Hồ phu nhân.
Tâm Nguyệt Hồ phu nhân thấy ngoài cửa là đám Bạch Cơ thì chợt nhớ tới lời Thanh Minh , rằng Bạch Cơ đến đây tìm bọn họ. Nghĩ tới đó, lòng nàng càng thêm muộn phiền đau đớn.
“Bạch Cơ đại nhân, ngài đến , quả thực quá! Ngài nhất định chủ cho ! Tiện nhân Bạch Cốt Tinh những chen ngang mà còn ngày ngày buông lời nhục mạ, thật sự khinh quá đáng! Cúi xin ngài hãy giúp một tay, nếu đem ả băm vằm thành tro bụi thì xoa dịu mối hận trong lòng!”
Tâm Nguyệt Hồ phu nhân nghênh đón ba phòng, bi phẫn nức nở kể lể.
Nguyên Diệu và Ly Nô lập tức cảm thấy sống lưng ớn lạnh.
Oán hận tranh sủng giữa nữ nhân với quả nhiên vô cùng đáng sợ.
Bạch Cơ lên tiếng: “Phu nhân, chuyện cũng chẳng chủ thế nào. Lẽ thể trách Bạch Cốt phu nhân, trách thì chỉ thể trách Thanh Minh. Ta đành đ.á.n.h Thanh Minh một trận để trút giận cho phu nhân .”
Tâm Nguyệt Hồ phu nhân vội vã phản đối: “Không, , xin đừng đ.á.n.h Thanh Minh. Nếu ngài vì mà đ.á.n.h thì sẽ càng thêm xa lánh và chán ghét mất. Thiếp một lòng yêu , chỉ mong hồi tâm chuyển ý, rời xa là mãn nguyện . Mọi lầm đều do con ả Bạch Cốt Tinh đáng hận ! Nếu ả xuất hiện cướp đoạt ái tình thì và Thanh Minh vẫn ân ái như thuở ban đầu, vô cùng hạnh phúc.”
Ly Nô hé miệng định buông lời châm chọc.
Tâm Nguyệt Hồ phu nhân từng chịu vết thương lòng sâu sắc nên tinh thần luôn phần điên điên dại dại. Căn bản thể lý lẽ với nàng.
Nguyên Diệu sợ nảy sinh thêm rắc rối, lỡ cãi vã ầm ĩ nên vội vã kéo tay áo Ly Nô. Ly Nô thấy đành ngoan ngoãn ngậm miệng.
Bạch Cơ mỉm chuyển chủ đề: “Chuyện ân oán tình thù chúng bàn cũng . Phu nhân, từ ngày mất tích, Thập Tam Lang vô cùng lo lắng. Đứa trẻ quan tâm đến an nguy của , trong lòng canh cánh yên, thậm chí còn chạy đến Phiểu Miểu các nhờ tìm. Hiện giờ Thập Tam Lang vẫn đang quản lý Tâm Nguyệt lâu , chỉ chờ bình an trở về thôi!”
Lòng Tâm Nguyệt Hồ phu nhân chợt dâng lên cỗ ấm áp, khẽ đáp: “Thập Tam quả là một đứa trẻ ngoan! Nó hiền lành thông minh. Trong đám con cháu vãn bối, luôn cưng chiều và yêu thương nó nhất.”
Bạch Cơ mỉm : “Phu nhân, Thập Tam Lang vẫn đang chong đèn đợi ở Tâm Nguyệt lâu. Hay là thế , chúng mặc kệ Thanh Minh và Bạch Cốt Tinh , buông bỏ hết mấy chuyện ái tình vướng bận . Thanh Minh suy cho cùng cũng chỉ là một con rắn mà thôi. Khắp chốn Đông Đô Tây Kinh, rồng thì hiếm chứ xà yêu thì bò lổm ngổm khắp nơi, vơ vội cũng cả nắm. Người cứ trở về, tìm thêm vài con xà yêu dáng vẻ phong lưu tuấn tú để tận hưởng tình yêu tươi , dần dà cũng sẽ quên tên Thanh Minh thôi.”
Nào ngờ Tâm Nguyệt Hồ phu nhân nổi tính cố chấp, chịu đổi rắn mà một mực đòi bằng Thanh Minh.
“Không . Bạch Cơ đại nhân, ngài hiểu , xà yêu khác sánh bằng Thanh Minh. Trên đời ai thể thế . Thiếp chỉ cần Thanh Minh! Nay Tâm Nguyệt lâu Thập Tam trông coi, cũng yên lòng. Sắp tới, sẽ bám gót Thanh Minh buông, quyết để và ả Bạch Cốt Tinh ngày nào yên . Thiếp dây dưa đến khi con ả hổ đó c.h.ế.t kiệt mới thôi!”
Nghe thấu tâm can của Tâm Nguyệt Hồ phu nhân, Bạch Cơ vốn định khuyên răn thêm vài câu nhưng mở lời bỗng dưng nghẹn ứ, chợt cạn lời nên gì cho .
Ly Nô thấy chủ nhân cạn lời bèn kìm chen ngang: “Đồ hồ ly điên, con rắn một sừng đó vốn chẳng hạng gì, còn ruồng rẫy ngươi. Ngươi cớ uổng phí tâm can bám riết lấy ? Chi bằng về Tâm Nguyệt lâu của ngươi. Nếu rảnh rỗi sinh nông nổi, ngươi cứ tìm mấy gã thư sinh mà quấy phá như đây. Ngươi xem tên mọt sách ngốc , nào kém cạnh con rắn độc giác . Đã còn chẳng đ.á.n.h ngươi, đem tiêu khiển quả là hợp lý vô cùng!”
Nguyên Diệu xong bèn tức giận đỏ mặt: “Ly Nô lão , đang lời hồ đồ gì ?! Đang yên đang lành, xúi giục Tâm Nguyệt Hồ phu nhân hãm hại tiểu sinh? Bạch Cơ mau phân xử , Ly Nô lão quả thực quá đáng !”
Bạch Cơ mỉm : “Hiên Chi, thấy lời Ly Nô cũng lý. Tâm Nguyệt Hồ phu nhân, xem, Hiên Chi cũng giống như Thanh Minh, bề ngoài ôn văn nhĩ nhã, tướng mạo thư sinh lịch thiệp. Hay là cho mượn Hiên Chi, để ngày ngày khuyên nhủ giải khuây. Người hãy buông bỏ chấp niệm, đừng tự khổ vì Thanh Minh nữa.”
Nguyên Diệu vốn sợ Tâm Nguyệt Hồ phu nhân, nay Bạch Cơ bèn tức ách trong lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-9-quyen-ta-ba/chuong-8-ngu-vien-2.html.]
Tâm Nguyệt Hồ phu nhân chấp niệm quá sâu, vẫn bướng bỉnh đồng ý.
“Thiếp cần ai khác, chỉ cần Thanh Minh. Đời kiếp , nguyện theo sát Thanh Minh đến c.h.ế.t mới thôi!”
Nguyên Diệu lén thở phào nhẹ nhõm.
Bạch Cơ và Ly Nô cạn lời, chẳng gì thêm.
Bạch Cơ ngẫm nghĩ, tình hình e là hết cách khuyên can, lý cũng vô dụng. Vừa phí lời rước thêm bực bội, chi bằng sớm cáo từ.
Nàng dậy định cáo lui thì Tâm Nguyệt Hồ phu nhân lên tiếng: “Bạch Cơ đại nhân, xét về yêu lực và đạo hạnh, ngài mạnh hơn gấp ngàn vạn . Thế nhưng về tình trường nam nữ, ngài tuyệt đối trải đời bằng . Thiếp cho ngài , nam nhân cõi đời chẳng kẻ nào cả! Thanh Minh là , tên thư sinh là , mà tên Ly Nô cũng y hệt. Ngài ngàn vạn đừng để nam nhân lừa gạt, nếu sẽ giống như , tâm tàn tạ mà chẳng thể thoát , vĩnh viễn chìm trong vạn kiếp bất phục.”
Bạch Cơ ngẩn . Nàng ngẫm , bản là nữ tử, Tâm Nguyệt Hồ phu nhân mắng mà còn khen mạnh mẽ nên bèn mỉm hùa theo.
“Phải , lời phu nhân cực kỳ lý.”
Được Bạch Cơ tán đồng, Tâm Nguyệt Hồ phu nhân càng hăng say. Nàng bắt đầu kể lể từ lúc quen yêu đương với Thanh Minh cho đến khi hai chia tay Thanh Minh tình nhân mới. Một tràng thao thao bất tuyệt chẳng dứt. Câu nàng lặp lặp nhiều nhất là nam nhân chẳng kẻ nào , tiện miệng đem bộ đàn ông trong thiên hạ c.h.ử.i mắng một trận tơi bời. Đương nhiên, hai kẻ đang ngây ngốc bên cạnh là Nguyên Diệu và Ly Nô cũng vạ lây, mắng mắng bao nhiêu .
Ly Nô vốn dĩ thể nhẫn nhịn, lên tiếng châm chọc trả đũa. Thế nhưng thấy Bạch Cơ liếc mắt hiệu bảo nhịn, nó đành hậm hực nuốt giận bụng.
Bạch Cơ mượn cớ đó khuyên Tâm Nguyệt Hồ phu nhân, nam nhân ai thì chi bằng dứt khoát vứt bỏ Thanh Minh cho .
Tâm Nguyệt Hồ phu nhân vẫn nhất mực chịu. Mặc dù ngoài miệng mắng mỏ nam nhân cả thiên hạ, nhưng từng lời từng chữ đều nhuốm đầy tình cảm sâu nặng, quyến luyến nỡ rời xa Thanh Minh.
Có lẽ quá lâu ai bầu bạn, cũng chẳng ai chịu khó lắng . Hiếm hoi lắm mới đám Bạch Cơ tới giải khuây nên Tâm Nguyệt Hồ phu nhân cứ như ma xui quỷ khiến, liên tục nhai nhai như xe đổ vòng vèo. Nàng trút sạch tất cả những uất ức dồn nén bấy lâu nay. Trong lời ngập tràn oán hận đối với nam giới thế gian, xen lẫn sự lưu luyến si tình dành cho Thanh Minh, nỗi ghen tuông căm ghét Bạch Cốt phu nhân cùng sự thương xót ngậm ngùi cho đường tình duyên trắc trở của chính .
Nể tình Hồ Thập Tam Lang, Bạch Cơ đành miễn cưỡng lắng .
Nguyên Diệu và Ly Nô ép nên thảy đều im lặng.
Nguyên Diệu là dám hó hé nửa lời.
Ly Nô thì lo ngại chỉ cần mở miệng, Tâm Nguyệt Hồ phu nhân sẽ mượn cớ đó xé mãi dứt.
Bạch Cơ kiên nhẫn một lúc, quả thực vô nữa bèn mượn cớ dậy cáo từ.
“Phu nhân, chợt nhớ còn bái phỏng chủ nhân của Bất Động trạch. Khách đến lưu trú mà đến vấn an chủ nhà thì quả thật quá thất lễ. Bọn còn nán lâu dài, ngày sẽ tiếp tục hầu chuyện .”
Tâm Nguyệt Hồ phu nhân ngừng chuỗi oán than bất tuyệt. Nàng cũng chẳng hề giữ khách, chỉ sững một chút đáp: “Trong Bất Động trạch chủ nhân ? Thiếp ở đây bao ngày tháng qua mà từng diện kiến.”
Bạch Cơ mỉm : “Có chủ nhân , để qua bái phỏng một phen khắc rõ.”
Rời khỏi căn phòng của Tâm Nguyệt Hồ phu nhân, thoát khỏi bầu khí oán thán đầy ngột ngạt, ba Bạch Cơ lập tức thấy nhẹ nhõm bội phần. Đến cả khí dường như cũng trong lành hơn hẳn.
Bạch Cơ vươn vai thư giãn, hít một thật sâu.
Nguyên Diệu khẽ thở dài: “Thật đúng là tai bay vạ gió! Tâm Nguyệt Hồ phu nhân công kích nam nhân vô tội vạ, hại tiểu sinh cũng mắng lây.”
Ly Nô cũng vươn vai lười biếng, tiếp lời: “Ả Tâm Nguyệt Hồ đó giờ vốn điên điên dại dại, việc chẳng màng đầu đuôi như thế. Thử hỏi ai mà chịu đựng nổi? Thảo nào con rắn một sừng vứt bỏ. Cãi với ả, gia còn thấy xúi quẩy!”
“Hiên Chi, Ly Nô, chúng tìm Thanh Minh . Ta một vài chuyện liên quan tới tòa trạch viện hỏi .”
Bạch Cơ trầm ngâm giây lát lên tiếng.
Bạch Cơ dự tính đến tìm Thanh Minh dò hỏi về Bất Động trạch, xem rốt cuộc bao nhiêu chuyện về vị chủ nhân bí ẩn .
Nguyên Diệu và Ly Nô dị nghị. Cả ba bắt đầu loanh quanh trong tiểu viện để tìm sương phòng của Thanh Minh.
Ba đang rảo bước bên cạnh giả sơn thì chợt vẳng đến tiếng nam nhân c.h.ử.i rủa từ sương phòng phía tây.
Cửa sổ tây sương phòng mở toang. Âm thanh vọng mang theo vài phần men say, tràn ngập sự phẫn nộ và oán hận.
“Trên cõi đời , đàn bà chẳng ai là hạng ! Đều là lũ dâm phụ núi trông núi nọ, sớm nắng chiều mưa!”
Bạch Cơ vểnh tai , trong lòng bắt đầu thấy khó chịu. Nàng bước nhanh tới, xuyên qua khung cửa sổ đang mở toang trong, xem kẻ nào to gan dám lôi nữ nhân cả thiên hạ c.h.ử.i bới vô cớ.