Phiêu Miểu 9 - Quyển Ta Bà - Chương 9: Đoạn kết
Cập nhật lúc: 2025-11-11 04:55:52
Lượt xem: 76
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thần nạn tiễn , ảo ảnh núi Mang tan biến, Thần Đô trở vẻ yên bình như xưa, vạn vật hồi quy trật tự vốn , dân chúng bắt đầu cuộc sống “lúc mặt trời mọc , mặt trời lặn nghỉ ngơi”.
Người thường nguyên do của thần nạn, mà Võ Tắc Thiên cũng chẳng để họ rõ chân tướng. Nàng chỉ cần Phật giáo và Đạo giáo để thu phục lòng dân, chứ bá tánh đến dị giáo dị thần đến từ ngoại bang, những tồn tại thể hủy diệt cõi nhân gian bằng pháp lực thông thiên.
Vì , Võ Tắc Thiên sai văn thần biên soạn bộ sự việc, cố tình che giấu sự xuất hiện của Shiva và đạo giáo Thiên Trúc, bóp méo Shiva thành một yêu ma ba mắt. Theo lời triều đình, do tăng nhân chùa Bạch Mã tổn hại đến Phật bảo, nên mới dẫn đến yêu ma ba mắt kéo đến nuốt trọn mặt trời, âm mưu hủy diệt Thần Đô. May mắn , Phật pháp vô biên, nữ đế trời Phật phù hộ, Thượng Thiên bèn phái thần long hàng thế, đ.á.n.h lui yêu ma, bảo vệ dân chúng.
Vì thế, lời đồn trong dân gian làn : “Phật pháp vô biên, tiễn thần nạn.”
Sử quan vốn ghi chép những điều thần quái quỷ dị, nên đưa thuyết nhật thực là nguồn cơn của tai họa, rằng tai kiếp đều do thiên tượng mà sinh.
Võ Tắc Thiên cũng ban vài bản tội kỷ chiếu, ngoài mặt như nhận , nhưng thực chất là tự tâng bốc , nhân tiện đề cao Phật pháp huy hoàng và khẳng định là chân mệnh thiên tử.
Vậy là sự kiện che giấu cái tên “Phật pháp vô biên” và “Thiên cẩu thực nhật”.
*
Trời nắng chan hòa, gió hè hiu hiu mát rượi.
Buổi sáng đổ một trận mưa nhỏ, nhân gian mát mẻ lạ thường. Ánh mặt trời chiếu xuống mặt đất, quá nóng cũng chẳng quá lạnh.
Sáng sớm, Bạch Cơ rời nhà ngoài. Những ngày gần đây, sinh hoạt thường nhật của nàng là đến hoàng cung, chính xác hơn là đến Thượng Thanh Quán. Nhân lúc Quang Tạng Quốc Sư còn về từ Đông Hải, nàng vẫn là quốc sư tạm thời. Bạch Cơ nhất định tranh thủ xem cho bằng hết những đạo tạng bí thư và kỳ trân dị bảo cất giữ trong Thượng Thanh Quán. Đây chính là phần thưởng mà Võ Tắc Thiên ban cho nàng vì công lao tiễn thần. Huyền Thanh tuy trong lòng vui, nhưng cũng chẳng dám trái mệnh thiên tử.
Ngoài , chẳng rõ vì gần đây Bạch Cơ thường lui tới Ngự y cục, thỉnh vấn ít danh y uy tín trong cung.
Tất cả ngự y đều cùng một kết luận: Bạch Cơ khỏe mạnh, tinh thần dồi dào, bệnh tật chi cả.
Nàng hài lòng với kết luận , thậm chí còn ý định về Trường An, tìm Trương đại phu ở ohường Quang Đức, từng quen , để chẩn bệnh thêm nữa.
Thần Đô tuy yên , nhưng trong nội cung khá hỗn loạn.
Chuyện giữa Tiết Hoài Nghĩa và hai họ Trương bại lộ.
Tiết Hoài Nghĩa đau bụng dữ dội, quả nhiên là do Trương Xương Tông mua chuộc gia nhân, hạ t.h.u.ố.c xổ trong đồ ăn.
Tiết Hoài Nghĩa bắt kẻ gây họa, còn mang chứng cứ, khiến Trương Xương Tông thể chối cãi.
Võ Tắc Thiên đành chiếu theo luật lệ trong cung, sai đ.á.n.h Trương Xương Tông ba mươi trượng, tống thiên lao chờ xét xử.
Tội nếu nặng thể xử trảm, nhẹ thì lưu đày.
Thảm như một đóa sen đ.á.n.h tả tơi, Trương Xương Tông thể nát bấy, hấp hối trong thiên lao, vô cùng thê thảm.
Trương Dịch Chi lòng như lửa đốt, gấp gáp chạy đến cầu Bạch Cơ, dùng vàng hối lộ nàng, mong nàng cầu xin mặt nữ đế, khẩn cầu nàng ban thánh ân rộng lớn mà tha cho .
Bạch Cơ vốn chuyên tâm sách trong Thượng Thanh Quán, nhúng vũng nước đục chốn cung đình, nhưng tiếc lợi lộc mà Trương Dịch Chi đưa đến, nên liền nghĩ một cách dung hòa.
Nàng nhận lấy một trăm lượng vàng do Trương Dịch Chi đưa, nhưng mặt can dự. Nàng chỉ cho một kế.
Bạch Cơ khuyên Trương Dịch Chi mua chuộc vài cao tăng danh vọng và một trọng thần ảnh hưởng mặt nữ đế, thêm vài bá tánh trong Thần Đô.
Để họ đồng loạt vạch tội Tiết Hoài Nghĩa là “xúc phạm Phật bảo, dẫn đến thần nạn”, cùng ký tên dâng sớ thượng tấu, cầu xin xử t.ử Tiết Hoài Nghĩa, nhằm xoa dịu thịnh nộ của Phật tổ và lòng dân.
Chuyện Tiết Hoài Nghĩa từng vô cớ đả thương Trương Dịch Chi, Trương Dịch Chi cũng thể nhân cơ hội nhắc mặt nữ đế, gia tăng ác cảm của bà với Tiết Hoài Nghĩa.
Khi Tiết Hoài Nghĩa còn đang khốn đốn vì tự bảo , cũng sẽ rảnh để theo đuổi chuyện xử phạt Trương Xương Tông nữa.
Thật , nữ đế cũng chẳng thực tâm xử t.ử lưu đày Trương Xương Tông, nếu thật thì chẳng chỉ đ.á.n.h ba mươi trượng, mà sẽ lập tức hạ lệnh trảm hoặc đày .
Qua một thời gian, đợi cơn giận của nữ đế nguôi ngoai, khi nàng bắt đầu nhớ những điểm của Trương Xương Tông, thì sẽ tìm lý do để thả thôi.
Lùi một vạn bước, chỉ cần kéo Tiết Hoài Nghĩa xuống nước, khiến ban c.h.ế.t, thì dù Trương Xương Tông xử t.ử lưu đày, chiến thắng cuối cùng vẫn là họ Trương.
Bởi vì Tiết Hoài Nghĩa chỉ một , còn nhà họ Trương thì hai .
Và cùng chính là Trương Dịch Chi.
Trương Dịch Chi bỗng bừng tỉnh, rơi trầm tư.
Sau một hồi kế “thối” của Bạch Cơ, chỉ tìm phương hướng tranh đấu chốn hậu cung, mà còn cả sách lược thực tế trong tay, bèn phấn chấn tinh thần, hào khí bừng lên.
Từ đó, Tiết Hoài Nghĩa và hai họ Trương tiếp tục ngấm ngầm tranh đấu, sóng ngầm trong cung cũng theo đó dậy lên ngớt.
Hôm trời trong nắng , Bạch Cơ cảm thấy vì ở Thượng Thanh Quán những đạo tạng khô khan vô vị, chẳng bằng về Phiêu Miểu Các hưởng thụ nhàn rỗi.
Thời tiết tươi sáng, gió nhẹ lướt qua mặt da mát rượi, thật thích hợp để mở một buổi tiệc ngắm hoa trong hậu viện cỏ biếc xanh rì.
Nàng định sẽ tắm nắng một chút, uống vài chung rượu ngon, ăn chút điểm tâm tinh xảo, tiếng tỳ bà trúc nguyệt du dương, thảnh thơi ngủ một giấc trong nắng xuân dịu ngọt.
Nghĩ đến đây, Bạch Cơ lập tức rời hoàng cung, trở về Phiêu Miểu Các.
Lúc , khu chợ Nam dần náo nhiệt trở .
Ly Nô mua về một con cá trắm cỏ to béo chọn lựa kỹ càng, cùng với vài con cá trúc xanh tươi ngon, dự tính tối nay sẽ nướng cá trắm cỏ, còn trưa nay thì nướng cá trúc xanh.
Dù gì cũng cần nhóm than để nướng cá, tiện tay mua thêm ít thịt dê, thứ vốn thích ăn để nướng cho Nguyên Diệu.
Lúc Bạch Cơ trở về Phiêu Miểu Các, trời xế chiều.
Chính sảnh vắng tanh bóng , nhưng hậu viện vô cùng náo nhiệt.
Gia Lăng Tần Già đang nhắm mắt gốc bồ đề nghỉ trưa. Sau lễ tiễn thần, vì thánh chỉ của Bồ Tát nên nó cũng về Tây Thiên, mà ở Phiêu Miểu Các, lấy gốc bồ đề nơi trú ngụ.
Còn Ly Nô và Nguyên Diệu thì đang cãi chuyện… thịt dê.
Nguyên Diệu hậm hực : “Ly Nô lão , chẳng ngươi khi tiễn thần sẽ nướng đùi dê mật ong cho ăn ? Cớ gì nào cũng chỉ là thịt dê? Đùi dê ?”
Ly Nô dùng nước sốt bí truyền ướp con cá trắm cỏ chuẩn nướng buổi tối, nhàn nhạt đáp: “Mọt sách , chúng sống ngày qua ngày thì tiết kiệm. Giờ chợ búa mới phục hồi, vật giá những hạ mà còn tăng. Đùi dê dạo đắt c.h.ế.t, gấp ba ngày thường. Thịt dê thì rẻ hơn, nên cứ nướng thịt dê mà ăn . Dù thì cũng là… thịt dê cả thôi.
Nguyên Diệu bèn lấy hết can đảm tranh biện: “Theo như , cá trắm cỏ cũng đang đắt đỏ, giá gấp ba ngày thường. Cớ gì thấy ngươi tiết kiệm mà mua cá trắm cỏ?”
Ly Nô dùng cây Tam xoa xiên con cá trắm cỏ ướp xong, đáp: “Cá trắm cỏ là thứ bắt buộc ăn, thể tiết kiệm . Còn đùi dê thì ăn cũng , ăn cũng chẳng , nên tiết kiệm một chút.”
Shiva truyền sức mạnh sáng thế và hủy diệt của Tam xoa, để pháp khí đó cho Bạch Cơ.
Thế nhưng Bạch Cơ chẳng xem trọng lắm, đầu tặng cho Ly Nô.
Ly Nô vô cùng yêu thích Tam xoa , cảm thấy dùng thuận tay, bèn lấy đó để… chọc củi nhóm lửa và xiên cá nướng.
Nguyên Diệu cây Tam xao đang xiên trọn con cá trắm cỏ béo múp, trong lòng khiếp hãi, một thoáng cũng quên bẵng chuyện cãi về đùi dê.
Sau khi về Phiêu Miểu Các, trong lúc trò chuyện vối Bạch Cơ, Nguyên Diệu rốt cuộc cũng bộ sự việc xảy trong lúc mải mê nhảy múa… cả lai lịch của cây Tam xoa .
Kể từ đó, mỗi thấy Ly Nô dùng Tam xoa để nướng cá, lòng run sợ.
Minh Luân Thánh Loa từng nhân gian tôn kính, Shiva mới hiện linh ở Đại Chu, suýt hủy diệt Thần Đô.
Nếu để Shiva Ly Nô đang dùng pháp khí của xiên nướng cá và chọc than nhóm lửa, thì e rằng vị cổ thần sẽ hiện linh nữa, hủy diệt Thần Đô mất!
Nguyên Diệu bèn lên tiếng khuyên nhủ: “Ly Nô lão , ngươi nên tôn trọng cây Tam xoa một chút, đừng lấy nó nướng cá nữa! Nếu lỡ như Shiva chuyện, giáng thế hủy diệt Thần Đô, thì bây giờ?”
Ly Nô còn kịp trả lời, Bạch Cơ đến hậu viện, nàng mỉm híp mắt : “Hiên Chi cần lo lắng. Nếu Shiva đến nữa, chúng tiễn thần nữa, mà đuổi thẳng. Đánh cho lui là . Hiện tại tinh lực dồi dào, trong cơ thể như cả một vũ trụ bao la, nguồn sức mạnh vô tận đang cuộn trào tuần , sinh sôi dứt. Ta tự tin thể đ.á.n.h bại Shiva.
Nguyên Diệu quát lên: “Bạch Cơ! Shiva truyền cho ngươi sức mạnh sáng thế và hủy diệt, để ngươi sang đ.á.n.h !”
Bạch Cơ phì , : “Vậy thì truyền sức mạnh cho để gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-9-quyen-ta-ba/chuong-9-doan-ket.html.]
Nguyên Diệu đáp: “Đại thần Shiva hẳn là ngươi ôm lòng thiện lương, nhiều việc thiện, giúp đỡ chúng sinh, bảo vệ cõi Ta Bà.”
Bạch Cơ bật : “Cớ cảm thấy đến thế. Còn chuyện bảo vệ thế gian, cứu vớt chúng sinh … Dạo cũng gặp vài ngự y, chẩn đoán , vô dụng.”
Nguyên Diệu sững , lo lắng hỏi: “Bạch Cơ đến gặp ngự y gì? Chẳng lẽ ngươi thương lúc tiễn thần?”
Bạch Cơ đến bên hành lang, quỳ xuống đất, : “Ta thương. Chỉ là nghi ngờ đầu óc vấn đề, nên mới gặp ngự y.”
Nguyên Diệu hoảng hốt: “Hả?!”
Bạch Cơ liếc một cái, nhớ : “Lúc tế lễ tiễn thần, tình thế nguy cấp, lúc cần đưa lựa chọn, trong đầu mà hiện lên cái ý nghĩ hoang đường là “hy sinh bản để cứu vớt chúng sinh”. Đầu óc bệnh thì nghĩ như ? Sau khi chuyện qua , nhớ tình cảnh khi , càng nghĩ càng thấy sợ. Hoàn giống chút nào, chắc chắn đầu vấn đề. Ta vốn kẻ sẽ hy sinh bản vì thế giới, một đại ma vương tà ác, giẫm đạp thế gian chân . Trở thành ma vương, đủ chuyện , mới là bản chất thật sự của . Còn cái chuyện định hy sinh bản để cứu thế giới quá kỳ quái , chắc chắn là bệnh .”
Nguyên Diệu há miệng, nhất thời gì cho .
Ly Nô : “Chủ nhân , cái thế giới điên cuồng , ai ai cũng ít nhiều bệnh trong đầu, chẳng ai là bình thường cả. Chỉ cần ăn , uống , thể khỏe mạnh thì cả, cần khám đại phu gì.”
Bạch Cơ bật : “Thì ai cũng bệnh cả, thì yên tâm .”
Nguyên Diệu : “Bạch Cơ bệnh , thiện lương là điều . Lúc nguy cấp, lựa chọn của ngươi phản ánh bản tính của chính ngươi, thật ngươi là một thiện lương. Còn chuyện ma vương, ngươi thì cứ . Làm một đại ma vương thiện lương cũng tồi .”
Bạch Cơ nghiêng đầu suy nghĩ, : “Đại ma vương thiện lương… gì đó sai sai.”
Ly Nô nhấc cây tam xoa lên, điều chỉnh vị trí con cá đang nướng : “Chủ nhân, sai thì sai . Ở cái thế giới điên cuồng , chuyện sai sai như thiếu gì.”
Bạch Cơ bật : “Cũng . Ly Nô, hoa hồng ngoài vườn nở rực rỡ mê , sen trong hồ Thất Bảo cũng xinh rung rinh, là nướng chút cá trúc xanh, nấm với măng, chuẩn thêm ít rượu ngon và điểm tâm, mở một yến tiệc ngắm hoa .”
“Hay đấy!” Ly Nô vui vẻ đáp lời.
Nguyên Diệu cũng mỉm : “Tiểu sinh chuẩn rượu và điểm tâm.”
Thế là, Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô cùng mở một buổi yến tiệc ngắm hoa trong hậu viện.
Dưới hành lang, Bạch Cơ uống rượu nhấm nháp điểm tâm, Ly Nô nướng nấm và cá trúc xanh rắc sẵn muối tiêu lò lửa, còn Nguyên Diệu thì thổi sáo bên cạnh.
Từ khi nhảy vũ điệu tiễn thần đài cao, Nguyên Diệu cảm thấy như khai mở thiên phú âm nhạc, bắt đầu hứng thú với nhạc khúc. Gần đây mới học một khúc sáo tên là “Thanh Thương”, hôm nay nhân dịp yến hội, bèn thổi luôn khúc mới học còn thành thục để góp vui.
Gia Lăng Tần Già thấy cũng bay tới nhập cuộc.
Nó vốn yêu thích âm nhạc, thấy tiếng sáo của Nguyên Diệu bèn hòa theo, cất giọng hát nên những âm thành trời ban.
Khi đang chìm trong mỹ âm say đắm, thì trong sân đột nhiên dâng lên một màn lục quang trong trẻo dịu dàng.
Lục Độ Mẫu từ trời giáng xuống, bước Phiêu Miểu Các.
Hôm nay, Lục Độ Mẫu mang pháp tướng của Vishnu, mà hiện dáng vẻ công chúa Thải Quang Quốc, Nguyệt Công Chúa.
Bạch Cơ vội đặt chén rượu xuống, nghênh đón Bồ Tát.
Nguyên Diệu cũng lập tức dừng thổi sáo.
Ly Nô sợ đồ ăn mặn x.úc p.hạ.m đến Bồ Tát, cũng nhanh chóng gỡ cá trúc xanh khỏi lò, dừng tay nướng.
Gia Lăng Tần Già trông thấy Lục Độ Mẫu, vui vẻ bay đến đậu bên cạnh nàng. Nó vốn là do Bồ Tát đưa xuống phàm trần, nay Bồ Tát xuất hiện tức là nó thể trở về .
Lục Độ Mẫu mỉm khen ngợi: “Bạch Cơ, chuyện tiễn thần ngươi .”
Bạch Cơ mỉm đáp: “Đó là bổn phận nên . Có thể phụng sự Phật Tổ và Bồ Tát, là vinh hạnh của .”
Lục Độ Mẫu : “Trong sự kiện , lúc thời khắc hiểm nghèo, bản tính thiện lương của ngươi hiển lộ, trong lòng Phật tính. Phật Tổ hài lòng, cho rằng ngươi tu hành ở cõi là ích. Ngươi dần dần nhân tâm mà đây thiếu vắng.”
Bạch Cơ cung kính đáp: “Nhờ ơn Phật Tổ ân cần giáo huấn, ban cho cơ hội sám hối nghiệp chướng, sửa đổi mới. Mọi công đức đều là của Phật Tổ.”
Lục Độ Mẫu khẽ gật đầu, mỉm : “Ngươi công tiễn thần, ngăn chặn họa diệt thế giới, nên Phật Tổ ban thưởng cho ngươi một phần lễ.”
Bạch Cơ vểnh tai lên: “Là phần thưởng gì ?”
Lục Độ Mẫu đáp: “Phật Tổ sẽ cho ngươi một điều ước.”
Đôi mắt Bạch Cơ lập tức sáng rực, nàng vội vàng mở miệng, mới mấp máy môi định thốt chữ “về”…
Lục Độ Mẫu bèn ngắt lời, mỉm : “Chuyện “về biển” thì , cũng là điều trái với thiên đạo và quy luật tự nhiên. Ví dụ như… phục sinh một ai đó, hoặc ngược thời gian.”
Bạch Cơ nghẹn lời, nhất thời câm nín. Ngoài hai việc , những chuyện khác nàng vốn thể tự . Giờ đây nắm trong tay sức mạnh sáng thế và hủy diệt mà Shiva để , ngay cả Ma Tôn Ba Tuần nàng cũng chẳng sợ nữa, thì còn chuyện gì cần đến Phật Tổ tay giúp nàng nữa ?”
Bạch Cơ Lục Độ Mẫu, mắt đảo quanh, : “Tâm như nước tĩnh lặng, ham cầu, một lòng hướng Phật, chẳng mong nguyện gì. Nếu Phật Tổ hứa ban cho một điều ước, chi bằng… để Phật Tổ đến Phiêu Miểu Các, múa một khúc vũ điệu tiễn thần cho thưởng thức . Ta cũng chiêm ngưỡng phong thái tuyệt mỹ của Phật Tổ. Mong ước nho nhỏ , chẳng trái thiên đạo cũng chẳng nghịch quy luật tự nhiên chứ?”
Nguyên Diệu, Ly Nô và Gia Lăng Tần Già đều sững sờ.
Gương mặt Lục Độ Mẫu chợt tối , lạnh giọng : “Ngươi Phật Tổ múa cho ngươi xem? Là ngươi định vĩnh viễn lưu cõi , trở về biển nữa ?!”
Bạch Cơ duyên: “Bồ Tát đại nhân, chỉ đùa thôi. Ta dám mời Phật Tổ múa cho xem. … thì thể. Vừa chúng đang mở yến tiệc ngắm hoa, kính xin lấy phận Nguyệt Công Chúa của Thải Quang Quốc, múa một khúc vũ điệu tiễn thần, cho chúng chiêm ngưỡng. Đó chính là điều ước của .”
Lục Độ Mẫu sững sờ, nét giận hiện lên gương mặt xinh như ngọc.
Nguyên Diệu, Ly Nô, Gia Lăng Tần Già thêm một c.h.ế.t lặng.
Nhìn thấy Bồ Tát sắp nổi giận, nhưng rốt cuộc vẫn là Bồ Tát trí tuệ quảng đại, lòng bao dung vô biên, lập tức đổi ý, nhoẻn miệng : “Được, sẽ đáp ứng nguyện vọng của ngươi, múa một khúc vũ điệu tiễn thần.”
Bạch Cơ vui mừng hớn hở: “Tốt quá!”
Lục Độ Mẫu mỉm : “Dạo gần đây, sẽ ở Lạc Dương. Từ nay mỗi ngày ngươi đều đến đạo tràng tập Yoga, sẽ đích dạy ngươi Yoga, giảng Phật lý cho ngươi. Không kiếm cớ trốn tránh.”
Bạch Cơ sững . Nàng vốn thích Yoga, mỗi đến đạo tràng đều là miễn cưỡng cho xong, thế nhưng Lục Độ Mẫu bắt nàng những động tác khó đến biến dạng cả xương cốt, khiến nàng mỗi tập xong đều rã rời khổ sở thôi.
Bạch Cơ khổ: “Bồ Tát đại nhân, là sai . Hay… để đổi điều ước khác nhé? Người khỏi cần múa nữa .”
“Muộn . Giờ múa đó.” Lục Độ Mẫu .
Nói đoạn, Nguyệt Công Chúa bèn bước vạt cỏ xanh như nhung, uyển chuyển khởi động những bước vũ đầy duyên dáng, múa lên Tavanda, vũ khúc hủy diệt của Thần Shiva.
Vũ đạo của Nguyệt Công Chúa đến mê hồn, mỗi động tác đều mang theo sự mềm mại mượt mà lẫn sức mạnh nội lực. Chiếc váy lụa xanh biếc theo gió tung bay, cả trời đất như nhuộm đầy ánh lục dịu mát.
Gia Lăng Tần Già trông thấy Lục Độ Mẫu múa, bèn ngân nga cất tiếng ca thiên giới phối theo.
Dù vũ điệu của Lục Độ Mẫu tuyệt mỹ đến , nhưng Nguyên Diệu và Ly Nô vẫn như chông, tâm trạng bất an, chẳng dám thật lòng thưởng thức. Bồ Tát hiến vũ, chuyện quá mức khác thường, cả phàm lẫn yêu đều dám lâu.
Nguyên Diệu và Ly Nô , hẹn mà cùng dậy, bước t.h.ả.m cỏ, múa theo điệu tiễn thần để bạn múa cho Bồ Tát.
Bạch Cơ vốn đang uống rượu thưởng điệu múa, thấy bèn bật , đặt chén rượu xuống, cũng dậy sân, cùng Lục Độ Mẫu múa khúc tiễn thần.
Phiêu Miểu Các, hậu viện.
Cỏ biếc như nhung, hoa hồng rực như lửa, Gia Lăng Tần Già cất giọng hát ngân nga như tiếng trời. Lục Độ Mẫu, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô cùng múa nắng vàng rực rỡ.
Linh lực của Bồ Tát hóa thành lục quang lan tỏa theo điệu múa, ánh sáng tuôn trào khắp nơi, vượt khỏi Phiêu Miểu Các, chảy qua từng ngõ phố trong thần đô.
Nơi lục quang qua, uế trược mục nát và bóng tối đều xóa sạch, vạn vật hồi sinh tươi , sinh khí dạt dào.
Một cơn gió lướt qua…
Giữa Hạ đến.
(Diệu Âm Vũ – Hoàn)