Phiêu Miểu 9 - Quyển Ta Bà - Chương 9: Ngũ Viện 3
Cập nhật lúc: 2026-08-20 11:14:00
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong phòng, một tên bợm nhậu râu ria xồm xoàm đang xếp bằng mặt đất. Hắn điên cuồng nốc rượu, buông lời mắng nhiếc lải nhải.
“Con cự xà ở núi Mang chẳng qua cũng chỉ mạnh hơn một chút yêu lực, dung mạo mã hơn một chút, tiền bạc nhiều hơn một chút thôi ? Vậy mà trái tim Dạ Nhi chạy tót sang chỗ . Đôi gian phu dâm phụ ngày ngày quấn quýt lấy , coi như khí. Mà đ.á.n.h , thật sự vô cùng tức giận! Nữ nhân thế gian , quả nhiên chẳng kẻ nào ! Con cự xà núi Mang càng thứ lành gì! Dạ Nhi của ơi...”
Bạch Cơ bèn thấu suốt, tên bợm nhậu ai khác chính là A Nguyên, phu quân của Bạch Cốt phu nhân.
Bị A Nguyên gộp chung mắng c.h.ử.i với bộ nữ nhân trong thiên hạ, Bạch Cơ dĩ nhiên chút phật ý. Nàng vốn định mở miệng mỉa mai, nhưng sực nghĩ cảnh ngộ éo le của nên sinh lòng đồng tình, bỏ qua thèm chấp nhặt nữa.
Ly Nô lúc nãy ở chỗ Tâm Nguyệt Hồ nhẫn nhịn chịu một bụng tức, nay thấy chủ nhân mắng lây, quả quyết thèm nhượng bộ A Nguyên.
“Chậc! Cái đồ vô dụng nhà ngươi! Vợ bỏ trốn theo trai, ngươi đây nốc rượu, c.h.ử.i rủa đàn bà thì ích lợi gì? Sao tẩn cho con rắn một sừng quyến rũ vợ ngươi một trận nhừ t.ử để hả cơn giận!”
Ly Nô cách khung cửa, buông lời đổ thêm dầu lửa.
A Nguyên ngửa cổ ực một hớp rượu, tiếp lời: “Nếu mà đ.á.n.h con cự xà núi Mang đó, còn cần đây mượn rượu giải sầu ?”
Trả lời xong, A Nguyên mới sực tỉnh nhận ngoài cửa sổ đang ba bóng xa lạ.
“Các ngươi là ai? Lén lút lấp ló ngoài cửa sổ nhà cái gì?!”
A Nguyên lớn tiếng quát.
Ly Nô chống nạnh, hếch mặt đáp: “Đồ bỏ ! Ngươi đừng bận tâm bọn là ai! Ngươi đ.á.n.h con rắn một sừng thì tẩn cho ả Bạch Cốt Tinh cắm sừng ngươi một trận cũng mà!”
Nguyên Diệu lên tiếng khuyên răn: “Ly Nô lão , đưa chủ ý tồi tệ gì thế? Trượng phu thể tay đ.á.n.h thê t.ử ?!”
A Nguyên ủ rũ rũ rượi, ấp úng đáp: “Ta... Ta cũng đ.á.n.h Dạ Nhi ...”
Ly Nô trầm mặc hồi lâu, rốt cuộc bực dọc cất lời: “Đồ bỏ ! Ngươi đ.á.n.h cả con rắn một sừng lẫn vợ ngươi, thì chạy c.h.ử.i bới bọn họ vài câu cũng chứ ? Ngươi mắng họ, họ xong ắt hẳn bực . Vẫn còn chán so với việc ngươi ru rú ở đây nốc rượu, mang nữ nhân vô tội vạ trút giận. Ngươi góc gào rách cổ họng thì bọn họ cũng thấy .”
A Nguyên càng thêm chán nản: “Ta mà cửa phòng họ chửi, họ sẽ đập nhừ tử. Lúc cũng từng c.h.ử.i , kết quả đôi gian phu dâm phụ hợp lực đ.á.n.h cho một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t. Ta hứng đòn mấy , vết thương cũ còn khép miệng, bây giờ vẫn đang nhức nhối đây !”
Lần đến lượt Ly Nô triệt để cạn lời.
Nguyên Diệu há miệng, cuối cùng cũng đành ngậm chặt chẳng thốt lời nào.
Bạch Cơ bèn lên tiếng hỏi: “A Nguyên, Thanh Minh đang ở sương phòng nào?”
A Nguyên thành thật đáp: “Hướng đông. Gian phòng rộng rãi và lộng lẫy nhất chính là nơi đó.”
Bạch Cơ lấy thông tin hữu ích bèn xoay bước .
Nguyên Diệu cùng Ly Nô nhanh chóng nối gót theo .
A Nguyên tiếp tục chìm đắm trong cơn say sưa mộng mị, uống lèm bèm c.h.ử.i rủa.
Sau khi xác định phương hướng, ba Bạch Cơ vòng qua giả sơn, tiến thẳng về phía đông.
Trên đường , Ly Nô nhỏ giọng lầm bầm: “Chủ nhân, Ly Nô một thắc mắc. Ả Tâm Nguyệt Hồ thì bảo nam nhân đời chẳng ai là đồ , A Nguyên kêu nữ nhân thế gian cũng đồ . Ly Nô ngẫm nghĩ, cõi đời ngoại trừ nam nhân thì chỉ nữ nhân. Nếu nam nữ đều chẳng kẻ gì, đời liệu còn thứ gì lành chăng?”
Bạch Cơ và Nguyên Diệu thoáng ngẩn , hẹn mà cùng lúc nghĩ đến Cao công công.
Bạch Cơ vội vã lắc đầu, ném phăng hình bóng Cao công công khỏi tâm trí.
Nguyên Diệu cũng cuống cuồng lắc đầu, rũ sạch hình ảnh Cao công công khỏi đầu óc.
Nguyên Diệu : “Ly Nô lão , đừng tin lời Tâm Nguyệt Hồ phu nhân và A Nguyên. Bọn họ gặp chuyện bất hạnh, mượn cớ bừa để xả cơn tức giận thôi, thể coi là thật .”
Bạch Cơ cũng gật gù: “Hiên Chi lý. Ly Nô đừng nghĩ ngợi mấy chuyện nhảm nhí nữa. Theo thấy, trong mớ bòng bong , kẻ duy nhất thứ lành thì chỉ mỗi tên Thanh Minh.”
Ly Nô ngẫm nghĩ một lát đáp: “Chủ nhân, tục ngữ câu vật họp theo loài. Con rắn một sừng thứ , bọn kết giao với , cũng đồng nghĩa bọn chẳng gì ?”
Bạch Cơ mỉm : “Ly Nô, quân t.ử hòa nhã nhưng hòa tan. Thanh Minh là Thanh Minh, bọn là bọn . Hắn , nhưng chúng thì vẫn .”
Nguyên Diệu thở dài não nuột: “Ôi chao! Thói hư tật của Thanh Minh quả thực trái ngược với đạo quân tử. Trở về tiểu sinh sẽ khuyên răn một phen, giúp về chính đạo.”
Bạch Cơ bảo: “Vậy thì đành phiền Hiên Chi .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-9-quyen-ta-ba/chuong-9-ngu-vien-3.html.]
Đang mải chuyện trò, ba Bạch Cơ bước tới ngoài sương phòng lộng lẫy nhất phía đông.
Trong phòng vọng tiếng thủ thỉ âu yếm, kề má cọ tai, bày tỏ tâm tình của Thanh Minh và Bạch Cốt phu nhân.
Bạch Cốt phu nhân nũng nịu gọi: “Thanh Minh, Bạch Cơ đại nhân đến tìm , chắc sắp trở về vực sâu Minh Giới đúng ? Chàng thể đem theo về Minh cung, để nữ chủ nhân nơi đó ?”
Thanh Minh đáp: “Đương nhiên là . Nàng chỉ là nữ chủ nhân của Minh cung, mà còn là nữ chủ nhân của . Dạ Nhi, nàng vốn chủ linh hồn của .”
Bạch Cốt phu nhân vui vẻ khanh khách. Sau đó, như chợt nhớ điều gì, nàng tiếp: “Hai chúng trốn ở đây cũng chỉ vì tống khứ tên phu quân vô tích sự của và con ả hồ ly lẳng lơ nhục của . Nếu vứt bỏ bọn họ thì dù về tới Minh cung, đôi cũng chẳng nổi một ngày yên tĩnh. Chi bằng một cho xong, dứt khoát tiễn cả hai kẻ đó...”
Thanh Minh khuyên: “Dạ Nhi, nàng thế nào cũng chiều ý nàng! Có điều, vẫn nên tạo án mạng. Đứng phía Tâm Nguyệt Hồ là Cửu Vĩ Hồ tộc của Thúy Hoa sơn, cháu trai của ả là Hồ Thập Tam Lang giao tình vô cùng sâu sắc với Bạch Cơ. Hai mà g.i.ế.c ả thì hậu họa khôn lường. Phu quân của nàng dù cũng cùng nàng kết tóc xe tơ bao năm, tình nghĩa ít nhiều vẫn còn, nàng chắc cũng nhẫn tâm lấy mạng chứ?”
Bạch Cốt phu nhân lộ rõ vẻ ghê tởm và khinh miệt. Nàng õng ẹo thốt lên: “A Nguyên c.h.ế.t thì cứ c.h.ế.t . Thiếp còn chút tình nghĩa nào đối với , chỉ rặt một sự căm ghét tột cùng. Thế nhưng nếu c.h.ế.t thì cũng là con ả hồ ly tinh vô liêm sỉ c.h.ế.t , A Nguyên đầu.”
Thanh Minh buông lời cưng chiều: “Dạ Nhi, nàng là chủ nhân của , là linh hồn của , tất thảy đều theo nàng.”
Bạch Cốt phu nhân ủ dột rầu rĩ: “Than ôi, Thanh Minh, cũng chẳng thế nào nữa. Bốn chúng vướng mắc ở đây lâu lắm , quả thực não nề tâm can.”
Đám Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô bên ngoài lọt từng chữ. Nhất thời bọn họ vô cùng chấn động sự thật về con xà tinh và ả cốt yêu cấu kết gian dâm. Đã , giữa thanh thiên bạch nhật mà chúng còn dám ngang nhiên bàn tính chuyện g.i.ế.c .
Bạch Cơ vốn định gõ cửa thì bên trong vẳng tiếng thở dốc ồ ồ của Thanh Minh cùng những tiếng nũng nịu đầy kiều diễm của Bạch Cốt phu nhân. Nghĩ đến cảnh hai bên trong đang ân ái mây mưa, triền miên hoan lạc.
Ba Bạch Cơ lập tức tỏ thái độ ghét bỏ mặt, bỏ dở ý định tìm gặp Thanh Minh, xoay gót bỏ thẳng.
Ba rời khỏi Tham viện, chuẩn về Si viện của . Dọc đường , bọn họ ngang qua Sân viện.
Nguyên Diệu lòng đầy lo âu: “Bạch Cơ, tiểu sinh thấy thấp thỏm yên. Tiểu sinh cứ cảm giác bốn Thanh Minh , Bạch Cốt phu nhân, A Nguyên và Tâm Nguyệt Hồ phu nhân nhất định sẽ xảy chuyện chẳng lành.”
Bạch Cơ nhàn nhạt đáp: “Với mối quan hệ rối rắm của bọn họ, xảy chuyện mới là kỳ lạ đó!”
Ly Nô ngáp một dài lười nhác: “Chủ nhân, mọt sách, bọn họ xảy chuyện cũng chẳng liên quan gì đến chúng . Bọn cứ một bên xem kịch vui là .”
Bạch Cơ gật đầu: “Mặc kệ bọn họ . Chỉ cần xảy án mạng là .”
Ly Nô bồi thêm: “Từ xưa tới nay, những mối gian tình thường dễ dẫn đến mạng , chẳng thể .”
Trong Sân viện vắng tanh một bóng , vô cùng trống trải và tĩnh mịch. Hai tên cột chèo ngưng đ.á.n.h cờ, còn hai tỷ cũng chẳng màng thêu thùa may vá nữa.
Từ sương phòng hướng tây vọng vài tiếng động vụn vặt.
Tính tò mò trỗi dậy, Bạch Cơ nhịn bèn bước gần xem xét. Nguyên Diệu và Ly Nô toan bám gót theo thì Bạch Cơ đưa tay ngăn . Nàng hiệu bảo hai cứ về .
Nguyên Diệu và Ly Nô thấy thế bèn ngoan ngoãn dời gót.
Bạch Cơ nhẹ nhàng rảo bước tới bên cửa sổ.
Cửa sổ đóng chặt, nhưng giữa những khe nan gỗ vẫn hở một đường nứt nhỏ.
Bạch Cơ xuyên qua khe hở, đưa mắt dòm ngó bên trong sương phòng.
Bố cục bên trong trống hoác. Hai gã cột chèo biến mất, chỉ còn hai nữ tử.
Đào Nương và Hạnh Nương tỷ hai đang soi gương điểm trang chải chuốt. Dưới chân các nàng là hai chiếc rương gỗ lớn. Một chiếc hé mở một nửa, bên trong chất đầy vàng thỏi lấp lánh; chiếc còn bung nắp , chứa ngập trân châu và châu báu trang sức quý giá. Nếu kỹ, sẽ thấy lờ mờ đống vàng bạc vẫn còn lưu những vệt m.á.u khô khốc và vết dơ bẩn đục ngầu.
Hai tỷ vui tươi hớn hở lục lọi bên trong hòm châu báu trang sức, bận bịu lựa chọn đồ trâm ngọc cài đầu cho ưng ý.
Trông thấy đống vàng bạc lẫn lộn vết m.á.u đó, Bạch Cơ liếc hai nàng, khóe môi bất giác cong lên nụ đầy quỷ dị.
Đào Nương ướm thử cây kim thoa nạm ngọc tủy lên búi tóc của , cất tiếng hỏi: “Bọn họ vẫn về ?”
Hạnh Nương tháo chiếc ngọc trác mỡ cừu khỏi cổ tay, đổi sang vòng tay bằng vàng điêu khắc hình hoa bèn tây phiên, nàng đáp: “Vẫn về. Bọn họ còn đang thăm dò đường sá. Trạch viện rộng lớn quá, tìm chỗ tay cũng dễ. Nếu tra cho tỏ tường kho báu của chủ nhân ở , chắc còn tốn thêm nhiều tâm sức nữa.”
Đào Nương chau mày ưu phiền: “Muội , tỷ lăn lộn trong nghề cướp bóc, g.i.ế.c cướp của bao nhiêu năm nay, đây là đầu tiên thấy trong lòng bồn chồn khó tả. Muội cảm thấy tòa trạch viện chút quỷ dị ? Bọn dọn đây mấy ngày, đến bóng dáng chủ nhà cũng chẳng thấy tăm , chỉ thấy mấy tiểu đồng lo chuyện tiếp đãi. Hơn nữa, từng thấy tòa viện nào hiếu khách đến mức mặc kệ khách khứa ăn ngủ ở lỳ ngày về thế .”
Hạnh Nương trấn an: “Tỷ tỷ, tỷ cứ lo xa. Chuyện chỉ chứng minh chủ nhân nơi đây giàu hiếu khách mà thôi. Đây chẳng là bầy dê béo nhất của chúng ? Tuyệt đối thể buông lỏng!”
Đào Nương vẫn giấu vẻ lo âu, thấp thỏm: “Muội , còn một chuyện quỷ dị nữa mà tỷ luôn , sợ hù dọa nên vẫn giấu nhẹm nãy giờ. Lần khi xong một vố, chúng rõ ràng đang đường mòn ngoại ô Đồng Quan, chung quanh trập trùng là rừng núi. Sao đột nhiên lạc tới cái chốn hoang vu vắng vẻ, chẳng nổi bóng cây, chỉ là đá tảng mấp mô thế ? Lại còn đụng trúng tòa trạch viện bí ẩn nữa? Hôm qua tỷ vô tình chạm mặt với vị mỹ phu nhân kiều diễm ngụ ở Tham viện, thuận miệng gặng hỏi vài câu xuất từ . Nào ngờ ả trả lời rằng nơi là Lạc Dương! Chúng rõ ràng đang quanh quẩn Đồng Quan, thoắt cái đến Lạc Dương ?! Chuyện quả thực quá đỗi tà môn!”