Phiêu Miểu 9 - Quyển Ta Bà - Chương 9: Trôi Nổi Trên Biển
Cập nhật lúc: 2025-11-12 14:13:34
Lượt xem: 100
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm khuya, tĩnh mịch.
Trong nhà nhỏ, Nguyên Diệu và Già La một ngủ giường, một ngủ đất, đều ngủ say sưa.
Bốn ngày ăn gì, chỉ uống nước lã, ăn lá trúc, bụng Nguyên Diệu đói cồn cào, trong mơ thấy cảnh c.h.ế.t đói thê thảm.
Nguyên Diệu dọa tỉnh.
Nghĩ đến cảnh ngộ của , tiểu thư sinh cầm nước mắt. Hắn trở ngủ tiếp, nhưng bụng đói, ruột gan cào cấu, cũng ngủ .
Nguyên Diệu dậy, khoác áo xuống giường, định nhân ánh trăng bờ ao dạo, nhặt ít lá trúc lót .
Dưới đất, Già La đang ngủ say.
Vừa thấy Già La, Nguyên Diệu thấy tức. Chỉ vô tình liếc qua, Nguyên Diệu một vầng sáng yếu ớt thu hút, bất giác cúi đầu theo vầng sáng.
Vầng sáng đó bao quanh đỉnh đầu Già La đang ngủ say, giống như một vòng tròn, như một cái đĩa, vô cùng yếu ớt.
Nguyên Diệu tò mò, bèn rón rén qua, xổm xuống, quan sát kỹ.
Đây là ánh sáng gì? Lạ thật.
Nguyên Diệu thầm nghĩ.
Nguyên Diệu đưa tay, sờ vầng sáng đó.
Ai ngờ chạm , Nguyên Diệu rơi một vùng ánh sáng chói lòa.
Ánh sáng chói lòa khiến Nguyên Diệu mở mắt .
Một lúc , khi mắt Nguyên Diệu thể thấy, phát hiện đến một nơi kỳ lạ.
Xung quanh là biển cả bao la vô tận, thấy bến bờ.
Một chiếc bè gỗ rách nát trôi nổi biển. Trên bè ba , một là Già La, một là Ma Da, còn một nhà sư thương ở chân.
Cả ba đều mặt vàng mày vọt, hai mắt vô hồn, rõ ràng đói khát lâu.
Nhà sư c.h.ế.t bè, c.h.ế.t nhắm mắt, trông vô cùng thê thảm.
Ma Da vẻ mặt tàn nhẫn, rút con d.a.o găm bên hông Già La, bắt đầu xẻ thịt nhà sư. Xẻ xong, nàng đưa một miếng thịt cho Già La.
Già La do dự, nhưng vì quá đói nên cuối cùng vẫn nhận lấy thịt đưa miệng.
Nguyên Diệu kinh hãi.
Vì quá kinh hãi, Nguyên Diệu bất giác hoảng hốt.
Đến khi định thần , vẫn chiếc bè gỗ rách nát.
Chỉ điều, dường như thời gian đổi, cảnh vật cũng đổi khác. Tuy xung quanh vẫn là biển cả mênh m.ô.n.g vô tận, nhưng chiếc bè rách nát hơn, và nhà sư chỉ còn một bộ xương khô.
Già La và Ma Da nép , bè, cả hai vẫn mặt vàng mày vọt, hai mắt vô hồn.
Trên bè, ngoài bộ xương của nhà sư, còn một ít xương cá nhỏ. Trong bình bát của nhà sư và trong cái gáo gỗ một ít nước mưa.
Xem , Già La và Ma Da dựa việc ăn thịt , bắt vài con cá nhỏ, uống nước mưa, cầm cự một thời gian. Cá lớn bọn họ chắc chắn dám bắt, một vì là đồ câu, bắt . Hai là, chiếc bè rách nát chịu sức nặng, va chạm sẽ khiến bè hỏng mà chìm. Mà bắt cá lớn khó tránh khỏi va chạm.
Trong lòng Nguyên Diệu ngổn ngang trăm mối.
Hắn hiểu, đây là ký ức của Già La, lạc ký ức của y.
Lúc thuyền đến Trung Thổ, vì lý do gì, lẽ là gặp nạn biển, thuyền buôn chìm. Già La, Ma Da và một nhà sư may mắn sống sót, ba cùng ở một chiếc bè gỗ. Không thức ăn, nước ngọt, chiếc bè trôi nổi biển, phương hướng, hy vọng. Để sống sót, Già La và Ma Da g.i.ế.c nhà sư, ăn thịt ông .
Nguyên Diệu còn đó thế nào, Già La và Ma Da cuối cùng cứu ? cảnh vật đổi nữa.
"Ma Da, nàng ? Tối ngủ mà còn đây gì?"
Bên tai truyền đến giọng của Già La.
Ý thức của Nguyên Diệu rời khỏi chiếc bè trôi nổi, về nhà nhỏ.
Mọi thứ vẫn như cũ, vẫn là ban đêm, vẫn là nhà nhỏ, Già La ngủ đất, mặt y.
Nguyên Diệu hồn, Già La khỏe mạnh, mắt mũi kèm nhèm mặt, nhịn hỏi: "Sau vụ đắm tàu, các ngươi trôi nổi bao lâu? Cuối cùng cứu ? Ma Da ?"
Già La mở to mắt, thất thần một lúc, : "Ma Da, chẳng nàng ở đây ?! Đắm tàu gì, cứu gì, hiểu nàng gì cả."
Nguyên Diệu : "Các ngươi g.i.ế.c một nhà sư, ăn thịt ông mới sống sót ."
Già La : "Ma Da, nàng gặp ác mộng ? Chuyện đầu đuôi từ mà ?"
Nhớ hành vi kỳ lạ của Già La khi coi tất cả là Ma Da cùng với căn nhà nhỏ như lồng giam , và cái ao giống như biển cả, một suy đoán đáng sợ hiện lên trong đầu Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu kinh hãi: "Già La, ngươi vì sống sót nên g.i.ế.c luôn cả Ma Da, ăn thịt nàng ?! Vì thể chấp nhận chuyện , nên ngươi mới trở nên điên khùng, coi tất cả là Ma Da?"
Nụ của Già La cứng đờ trong giây lát.
Lời đáng sợ thốt , Nguyên Diệu lập tức vô cùng sợ hãi Già La, hoảng hốt bật dậy chạy khỏi nhà.
Già La hồn, vội đuổi theo.
"Ma Da, nàng bậy gì ! Có nàng gặp ác mộng gì ? Hay là đuối nước, hỏng não nên mới trở nên điên khùng?!"
Nguyên Diệu chạy như bay ngoài, Già La đuổi theo .
Nguyên Diệu sợ Già La, chỉ tránh xa , nên màng gì, cứ thế chạy về phía ao nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-9-quyen-ta-ba/chuong-9-troi-noi-tren-bien.html.]
Nước ao sâu, trong nháy mắt ngập qua đầu Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu giãy giụa vài cái, bèn sặc nước chìm xuống.
Già La vô cùng lo lắng, lo cho an nguy của Ma Da, vội nhảy xuống nước cứu Nguyên Diệu.
Sau một hồi vật lộn, Nguyên Diệu cũng ngoan ngoãn trong căn nhà nhỏ.
Giống như ngày đầu tiên đến đây, Già La nhóm lò than, hong khô quần áo ướt của hai .
Nguyên Diệu thoi thóp, bụng đói, lòng tuyệt vọng.
Nghĩ về những gì trải qua mấy ngày nay, Nguyên Diệu chợt thấy phiền muộn, khổ kể xiết. Giữa và Già La dường như một rào cản vô hình, hai thể chuyện nhưng thể giao tiếp bình thường. Già La bao giờ hại , đối với dịu dàng bụng, còn cứu , chăm sóc nhiều . Tuy nhiên, về mặt khách quan, Nguyên Diệu đang tổn thương, tinh thần dày vò, thể xác sắp c.h.ế.t đói.
Từ khi ở Phù Vân Các, chân đặt giữa hai cõi âm dương, Nguyên Diệu trải qua nhiều chuyện kỳ lạ, nhưng bao giờ gặp chuyện kỳ lạ đến . Lần , Nguyên Diệu định nghĩa hai chữ "tổn thương". Trước đây, cho rằng tổn thương luôn xuất hiện bộ mặt bạo lực, đ.á.n.h đập đối phương, mắng c.h.ử.i đối phương, gây tổn hại cho thể xác và tinh thần của họ. bây giờ hiểu, tổn thương nhất thiết kèm với bạo lực. Già La đ.á.n.h , mắng , còn quan tâm , mấy cứu nhưng gây cho sự dày vò và tổn thương cực độ về tinh thần và thể xác. Hắn cảm thấy tinh thần sắp sụp đổ, thể xác cũng sắp c.h.ế.t đói .
Bạch Cơ, tiểu sinh sắp chịu nổi nữa , nàng còn đến cứu tiểu sinh?
Trong khoảnh khắc lịm vì quá yếu, Nguyên Diệu tuyệt vọng gào thét trong lòng.
Đáng tiếc, Bạch Cơ vẫn xuất hiện.
Ngày hôm , Nguyên Diệu tỉnh dậy, thấy Già La đang bên giường với vẻ mặt đầy lo lắng.
Nguyên Diệu sợ hãi nhắm mắt .
Già La quan tâm đến sức khỏe của Nguyên Diệu, ân cần bảo dậy ăn cơm.
Nguyên Diệu đành mở mắt, liếc bàn ăn bốc khói nghi ngút. Những lúc đói chịu nổi, Nguyên Diệu mấy chạy đến ăn, mong no bụng, nhưng đều thể no.
Sau nhiều thất vọng, lòng Nguyên Diệu trở nên bình thản, dù bụng đói cồn cào, những món ăn giả tạo đó cũng thể lay động , thể khơi dậy cảm giác thèm ăn của nữa.
Nguyên Diệu qua loa với Già La, bảo đói, bảo ăn , ngủ một lát.
Già La đồng ý, đó đắp chăn cho Nguyên Diệu, tự ăn.
Nguyên Diệu cứ như , thầm tính toán, nếu ăn còn cầm cự mấy ngày nữa.
Có lẽ hôm nay cũng qua nổi?
Nguyên Diệu rơi lệ.
Giữa trưa, Già La ngủ trưa mặt đất, Nguyên Diệu cố gắng gượng dậy, ngoài nhặt lá trúc lót .
Hôm nay gió lớn, thổi đến ít lá trúc.
Nguyên Diệu quỳ bên mép nước, nhặt lá trúc ăn, thấy đau buồn trong lòng.
Nhìn mặt nước phẳng lặng gợn sóng, Nguyên Diệu nhớ đến cái bánh bao và Kinh luân rơi xuống nước.
Haiz! Bánh bao ngâm đáy nước chắc tan thành bã , nhưng Kinh luân chắc chắn vẫn còn. Bây giờ, Nguyên Diệu nhớ Lục Tự Chân Ngôn, nếu thể lấy Kinh luân, chừng thể chế phục Già La, phá giải ảo cảnh, rời khỏi cái nơi quỷ quái , sống sót.
Nguyên Diệu nuốt lá trúc, lẩm bẩm một .
"Nếu thể tìm Kinh luân thì ..."
Đột nhiên, mặt nước rẽ , một chiếc vuốt rồng màu trắng lộ .
Trên chiếc vuốt rồng nhỏ bé đang nắm Kinh luân.
"Hiên Chi đang tìm cái ? Cho ngươi ."
Một con rồng trắng nhỏ cỡ bằng cánh tay trồi lên khỏi mặt nước, híp mắt .
Nguyên Diệu thấy, lập tức vui mừng khôn xiết, suýt nữa rơi nước mắt.
"Bạch Cơ, cuối cùng ngươi cũng đến !"
Tiểu bạch long đáp xuống đất, hóa thành một vị Long công tử mặc Hồ phục, phong độ ngời ngời.
Bạch Cơ đ.á.n.h giá Nguyên Diệu mấy lượt, kinh ngạc : "Hiên Chi gầy nhiều thế ?"
Nguyên Diệu đáp: "Đói."
Bạch Cơ : "Ta cho ngươi một túi bánh bao ? Mười cái bánh bao, đủ ăn ba năm ngày ."
Nguyên Diệu : "Bánh bao mất . Tiểu sinh chẳng ăn miếng nào cả. Bạch Cơ mà đến muộn mấy ngày nữa là tiểu sinh toi mạng ."
Bạch Cơ : "Cũng đến mức đó, Võ phu nhân còn trụ một tháng. Lá trúc đất nhiều thế, Hiên Chi c.h.ế.t đói ."
Nguyên Diệu rầu rĩ: "Dù c.h.ế.t đói thì cũng sẽ phát điên. Bạch Cơ, tiểu sinh từng gặp chuyện nào ly kỳ như , và con ly kỳ như . Mọi thứ đều khiến hoang mang khó hiểu, chút manh mối."
Bạch Cơ : "Thật , chuyện hề phức tạp, đơn giản."
Nguyên Diệu tò mò: "Bạch Cơ, rốt cuộc là chuyện gì ?"
Bạch Cơ trả lời Nguyên Diệu, mà hỏi: "Hiên Chi, Già La ?"
Nguyên Diệu chỉ căn nhà nhỏ, : "Hắn đang ngủ trưa bên trong."
Bạch Cơ cầm Kinh luân về phía căn nhà nhỏ.
"Đi thôi. Hiên Chi, chúng gọi Già La dậy nào."
"Được."
Nguyên Diệu dậy, theo bước chân của Bạch Cơ.