Phiêu Miểu 9 - Quyển Ta Bà - Hồi 1: Diệu Âm Vũ - Chương 1: Bát Nhã
Cập nhật lúc: 2025-11-11 04:50:47
Lượt xem: 51
Thần Đô, Lạc Dương.
Cung Thái Sơ, Ty Thiên Thự.
Vào ngày mồng một, màn đêm thăm thẳm phủ xuống. Vị Lão Ty Thiên Giám chống cây gậy từ gỗ câu bước lên đài Quan Tinh. Tóc bạc điểm rối, từng bước phần loạng choạng. Bên cạnh ông là niiht tiểu đồ , tay nâng sách, cầm bút và nghiên.
Khi yên đài Quan Tinh, Lão Ty Thiên Giám và tiểu đồ bắt đầu buổi quan sát trời đầu tháng như thường lệ.
Một cơn gió đêm lành lạnh thổi qua cuốn trôi những đám mây, để lộ bầu trời đêm một vầng trăng tròn rực rỡ. Ánh trăng tỏa sáng khắp đêm, trong vắt như làn nước.
“Đồ nhi, hôm nay là ngày rằm ?”
Lão Ty Thiên Giám đ.â.m ngờ vực. Gần đây trí nhớ ông phần kém , nhiều quên mất ngày tháng và lẫn lộn những chuyện vụn vặt hằng ngày. Ông tự hỏi nhớ nhầm ngày chăng.
Tiểu đồ thoáng ngẩn , đáp: “Thưa sư phụ, hôm nay là ngày mồng một ạ.”
Lão Ty Thiên Giám giơ bàn tay gầy guộc chỉ lên vầng trăng tròn trời, cất giọng: “Đây là trăng đầu tháng ?”
Tiểu đồ bối rối ngước trăng, khẽ : “Thật kỳ lạ, hôm nay rõ ràng là ngày mồng một, thể trăng tròn .”
Lão Ty Thiên Giám mở to đôi mắt, chăm chú vầng trăng, lẩm bẩm: “Quả là chuyện lạ. Cả đời Ty Thiên Giám, quan sát trăng , bao giờ thấy điều gì như thế .”
Tiểu đồ hoảng hốt, hỏi: “Sư phụ, hiện tượng kỳ dị như quá bất thường, liệu yêu quái quấy phá ?”
Gương mặt Lão Ty Thiên Giám hiện lên nét trầm ngâm, trả lời: “Yêu quái quấy phá ư? Dù là yêu ma ghê gớm cách mấy thì chúng cũng chỉ thể rối loạn những thứ mặt đất, thể đổi thiên tượng . Có thể khiến nhật nguyệt trời rối loạn như thế, e rằng chỉ thần linh mà thôi. Thiên tượng biến đổi… Sợ rằng chỉ riêng Thần Đô… mà cả nhân gian sẽ trải qua một trận đại họa !”
Tiểu đồ lập tức run rẩy cả .
*
Ngoại ô Thần Đô.
Giữa mùa hạ, đồng cỏ xanh mướt bao phủ khắp cánh đồng. Bên hồ sen, những tấm lá sen xanh ngắt trải rộng, vài chú ếch lùm lùm lá, phồng căng đôi má cất tiếng kêu oang oang.
Buổi chiều nhàn rỗi, vài đứa trẻ gì , bèn kéo bờ hồ bắt ếch để giải trí.
Trẻ nhỏ vô tư nhưng phần tàn nhẫn, bắt ếch xong lập tức bẻ chân chúng, ngắm những con ếch giãy giụa trong đau đớn. Một đứa thấy bụng con ếch phập phồng thú vị, bèn nhặt hòn đá lên, đập con ếch dẹt dí.
Đang say sưa trêu đùa với đám ếch nên bọn trẻ hề để ý trời bắt đầu tụ một đám mây kỳ lạ.
Buổi trưa hè rực rỡ, nhưng bỗng từ “mưa” rơi xuống.
Nhìn kỹ , thì “mưa” mưa thật mà là ếch.
Hàng ngàn hàng vạn con ếch như mưa trút xuống từ trời, rơi đầy mặt đất.
Đám trẻ chơi ếch kịp né tránh, cả “cơn mưa ếch” tắm đẫm. Những con ếch trườn qua cổ áo, tay áo, thậm chí còn luồn búi tóc của bọn chúng.
Từng đám từng đám ếch đập thẳng đầu và cơ thể bọn trẻ, trơn trượt chui quần áo. Chúng sợ đến mức hồn bay phách lạc. Có đứa hét toáng lên bỏ chạy, nhưng giẫm đám ếch nhơn nhớt chân, trượt dài bùn. Có đứa sợ tới mức chân tay bủn rủn, chạy nổi, chỉ bệt giữa đống ếch run lẩy bẩy. Đứa nhát gan hơn còn ngất xỉu ngay tại chỗ.
Cơn “mưa ếch” để sự ám ảnh thể phai mờ, khiến bọn trẻ lẽ suốt đời chẳng dám đụng đến ếch nữa.
*
Thần Đô, núi Mang.
Một ngọn núi khổng lồ bỗng dưng xuất hiện tầng mây.
Người lẫn phi nhân đều chẳng ai rõ ngọn núi khổng lồ mây hiện từ lúc nào, chỉ rằng khi để ý đến, nó sừng sững phía núi Mang .
Ngọn núi lơ lửng gốc rễ, phiêu bạt giữa trung, tuy ai cũng thấy nó nhưng ai rõ . Bởi ngọn núi bao bọc trong làn sương trắng dày đặc, chỉ thấp thoáng thấy một bóng dáng mờ ảo, như thật như ảo, tựa như mộng cảnh.
Hiện tượng núi ảo xuất hiện đột ngột phía núi Mang khiến bá tánh Thần Đô kinh hãi, quan phủ vội vàng phái điều tra. Đội điều tra lục tung núi Mang, vất vả lâu cũng chẳng tìm gì. Họ thể đến gần ngọn núi ảo , chẳng rõ sự thể là thế nào nên đành bó tay ngọn núi lơ lửng mây .
Triều đình bèn lập đàn tế bên bờ sông Lạc, cầu khấn Hoàng Thiên Hậu Thổ, mong thần linh che chở.
Phi nhân vốn linh thông hơn con một chút, chúng bay lên trời, thử tiến đám sương trắng để tìm hiểu, nhưng cũng chỉ là công cốc. Bởi lớp sương trắng , chỉ còn là hư .
Ngọn núi khổng lồ mây chỉ thể thấy từ mặt đất, thực thể, giống như ảo ảnh ở nơi biển xa.
Phi nhân cũng đành chịu bó tay ngọn núi ảo, chẳng rõ nó là gì, chỉ bất an mà chờ đợi.
Ngọn núi lơ lửng tầng mây , sương trắng bao phủ, mờ mờ ảo ảo, như như .
***
Quyển mới lò ạ, quyển em sẽ đăng sát raw lun. Còn một điều nữa là về tên tác giả , nọ em hỏi thì bả kêu phiên âm là Oản, chứ Quán, nên từ giờ em sẽ đổi. Còn đó thì đợi nào rảnh em đổi haha
*
Chợ Nam, Phiêu Miểu Các.
Gần đây, Thần Đô xuất hiện nhiều chuyện lạ lùng. Đêm nào cũng trăng tròn, sáng trong như gương, khiến lòng bồn chồn lo lắng, ai nấy đều kinh hãi.
Trên núi Mang bỗng hiện lên một ngọn núi khổng lồ, thoắt ẩn thoắt hiện như mơ. Thi thoảng, từ trời rơi xuống những cơn mưa kỳ dị – lúc thì mưa ếch, lúc mưa cá, thậm chí còn chuột và rắn rơi lả tả. Nếu mưa băng tuyết thì cũng quá lạ lẫm, chỉ là đây đang giữa mùa hè thì tuyết?
Đã giữa trưa mà Bạch Cơ cung từ sáng vẫn về. Khi Ly Nô chợ mua rau, xôn xao kể rằng vùng ngoại ô phía Nam đổ trận mưa cá, đủ loại cá từ trời rơi xuống đầy mặt đất.
“Cá rơi từ trời xuống, nhặt thì đành,” Ly Nô nghĩ bụng, quyết định chẳng cần mua rau cũng chẳng nấu bữa trưa nữa, vội vàng về Phiêu Miểu Các lấy giỏ trúc, dặn dò Nguyên Diệu tự lo bữa trưa gấp gáp ngoại ô nhặt cá.
Tại Phiêu Miểu Các, Nguyên Diệu đang trông coi cửa tiệm. Những chuyện lạ liên tiếp xảy khiến lòng yên. Hắn từng hỏi Bạch Cơ liệu yêu quái gây nên nhưng câu trả lời rõ ràng.
Bên ngoài xuất hiện một với mái tóc nửa búi nửa thả, tỏa ánh sáng trong suốt, rạng ngời. Đó chính là Đa La Bồ Tát, còn gọi là Lục Độ Mẫu.
Trong sự kiện “Lục Độ Mẫu,” Đa La Bồ Tát ở nhân gian để tu hành nhằm tìm ánh sáng mất. Vì Bạch Cơ lừa nên ngài xuất hiện hình dạng một thiếu nữ duyên dáng, chính là hình hài Công chúa Bát Nhã Nguyệt của Thải Quang Quốc, mở một lớp yoga tại Thần Đô.
Nguyên Diệu thấy Công chúa Bát Nhã Nguyệt thì vội cúi cung kính chào: “Tiểu sinh kính chào Đa La Bồ Tát.”
Công chúa Bát Nhã Nguyệt mỉm , Phiêu Miểu Các mà chỉ ở ngưỡng cửa. Nguyên Diệu còn kịp hỏi lý do Bồ Tát bất ngờ ghé đến thì ngài , : “Ta sẽ về Tây Phương Cực Lạc một thời gian. Ngươi nhắn Bạch Cơ đừng tìm mà hãy tự giải quyết mối nguy của thần đô. Đó là thử thách con đường tu hành nàng cần trải qua. Gốc rễ của tai ương bắt nguồn từ bảo vật Phật Pháp mà Huyền Trang mang về Đại Đường từ Thiên Trúc. Trong bảo vật lẫn thứ nên , kẻ vô tri x.úc p.hạ.m nên mới gây tai kiếp hủy diệt . Để hóa giải tai ương thì chỉ thể trả thứ về vị trí vốn , xoa dịu cơn thịnh nộ của thần linh, và đưa tiễn thần bằng điệu múa của âm thanh diệu kỳ trong ngày mặt trời nuốt chửng bóng tối, ban ngày hóa đêm đen, và khi tai ương mở con mắt hủy diệt thứ ba. Ta sẽ để một vật cần thiết cho điệu múa tiễn thần.”
Sau lưng Công chúa Bát Nhã Nguyệt xuất hiện một quả trứng vàng từ trong gian mờ ảo.
Quả trứng trơn nhẵn, lớn cỡ một cối xay, tỏa ánh sáng lấp lánh như pha lê. Nếu lắng kỹ sẽ thấy từ bên trong trứng vọng âm thanh kỳ diệu, êm đềm như tiếng chim hót.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-9-quyen-ta-ba/hoi-1-dieu-am-vu-chuong-1-bat-nha.html.]
Nguyên Diệu lời Bồ Tát nhưng chẳng hiểu mô tê gì, chỉ ngài sẽ trở về Tây Phương Cực Lạc một thời gian và để cho Bạch Cơ một quả trứng vàng.
Quả trứng lơ lửng trong trung, chầm chậm bay về phía Nguyên Diệu. Hắn vội đưa tay đỡ lấy trứng.
Quả trứng tuy lớn như cối xay nhưng may mà nặng.
Nguyên Diệu nâng quả trứng vàng trong tay, hỏi: “Xin hỏi Bồ Tát, đây là trứng gì ?”
Công chúa Bát Nhã Nguyệt mỉm : “Đây là trứng của chim Ca Lăng Tần Già*.”
*Ca Lăng Tần Già: Chim Diệu Âm, một loài thần điểu ở thế giới Phật quốc. Trong “Chánh Pháp Niệm Kinh” đoạn: “Trong núi rừng hoang dã, thường chim Ca Lăng Tần Già cất tiếng hót diệu kỳ, tiếng hót của nó dù là thiên nhân thần tiên cũng thể sánh bằng, chỉ trừ âm thanh của Như Lai (Phật).”
Nguyên Diệu tò mò hỏi: “Dám hỏi Bồ Tát, Ca Lăng Tần Già là gì ạ?”
Công chúa Bát Nhã Nguyệt mỉm trả lời: “Ca Lăng Tần Già, còn gọi là chim Diệu Âm, là một loài thần điểu ở thế giới Cực Lạc, tiếng hót của nó là âm thanh kỳ diệu nhất trần gian.”
Nguyên Diệu tò mò hỏi thêm: “Trứng dùng để gì ?”
“Ấp nó .” Công chúa Bát Nhã Nguyệt mỉm trả lời.
Nguyên Diệu định hỏi thêm vài điều nhưng Công chúa Bát Nhã Nguyệt mỉm biến mất, chỉ để lời căn dặn rằng Bạch Cơ tự công dụng của trứng Diệu Âm . Trong con hẻm vắng lặng còn vương âm thanh Phật pháp huyền diệu của Lục Độ Mẫu và những cánh hoa sen xanh lấp lánh mặt đất.
Nguyên Diệu dám chậm trễ, chẳng còn nghĩ đến việc mua bánh Tất La mà vội vã nâng niu trứng Ca Lăng Tần Già mang gian trong. Hắn nhẹ nhàng đặt quả trứng vàng lên giường quý phi, lo sợ nó sẽ lăn xuống đất vỡ tan nên lấy tấm t.h.ả.m lông Ba Tư cuộn quanh cho chắc chắn.
Xong xuôi đấy, Nguyên Diệu mới ngoài mua bánh. Chợ Nam vắng tanh, thưa thớt, nhiều hàng quán đóng cửa. Những hiện tượng dị kỳ gần đây khiến ai nấy hoang mang, và thêm nữa, Võ Tắc Thiên ưa điềm lành nhưng sợ lời đồn về yêu quái lung lay quyền lực của . Bà phái quân Bắc Vệ Nam Đình tuần tra khắp Thần Đô, bắt giữ những ai dám những phát ngôn bất lợi cho nữ đế, khiến dân sợ yêu quái e ngại nữ hoàng, phần lớn đều đóng cửa ở nhà hoặc về quê lánh nạn.
Nguyên Diệu đến tiệm bán bánh, thấy cửa đóng im ỉm. Hỏi sang chủ tiệm quạt kế bên mới chủ tiệm bánh đưa cả gia đình về quê, bao giờ mới mở .
Nguyên Diệu bối rối định xa hơn tìm món khác lấp đầy bụng, nhưng lo ngại các tiệm cũng đóng cửa như . Hắn thêm phần lo lắng cho quả trứng Ca Lăng Tần Già trong gian phòng, sợ rằng nếu canh giữ thì quả trứng sẽ lăn xuống đất và vỡ nát.
Sau một lúc suy nghĩ, quyết định nhịn đói mà về tay .
Dọc đường trở về Phiêu Miểu Các, Nguyên Diệu thấy cảnh chợ Nam tiêu điều vắng lặng, bầu trời xám xịt đầy mây đen mà lòng càng thêm ưu tư. Hắn nghĩ nếu cứ tiếp tục thế thì chẳng mấy chốc Thần Đô sẽ biến thành một thành phố c.h.ế.t mất thôi.
Khi về đến Phiêu Miểu Các, qua bức bình phong Hà Đồ Lạc Thư, Nguyên Diệu phát hiện Bạch Cơ trở về từ Thái Sơ Cung.
Bạch Cơ mặc chiếc váy lụa trắng điểm họa tiết mây lành, khoác áo mỏng thêu hoa ngọc lan trắng, tóc đen vấn thành búi, cài trâm bạc đính san hô, bên tóc mai cài một đóa mẫu đơn đỏ thẫm. Hôm nay vì cung nên nàng trang điểm tỉ mỉ, lông mày vẽ đen như tơ, dán miếng vàng hình chiếc lá, môi tô son đỏ hồng thành dáng cánh hoa.
Bạch Cơ nghiêng giường quý phi, mắt thấp thoáng ý quả trứng vàng của chim Diệu Âm.
Nguyên Diệu chào: “Bạch Cơ về đấy .”
Bạch Cơ ngẩng lên, thấy Nguyên Diệu thì mỉm hỏi: “Hiên Chi ? Ly Nô ?”
Nguyên Diệu trả lời: “Tiểu sinh ngoài mua bánh, nhưng cửa tiệm đóng cửa nghỉ bán nên mua . Còn Ly Nô ở ngoại ô phía Nam trận mưa cá, nghĩ bụng cá từ trời rơi xuống chẳng tốn đồng nào bèn chạy ngoài thành nhặt cá .”
Bạch Cơ mỉm : “Chỉ sợ Ly Nô sẽ thất vọng thôi. Loại cá từ cơn mưa kỳ quái là do uế khí của đất trời tích tụ, rơi xuống mục nát, hôi thối khó ngửi, chẳng thể ăn .”
Nguyên Diệu liền hỏi: “Bạch Cơ, những chuyện kỳ quái là thế nào ?”
Bạch Cơ thở dài, : “Chuyện phức tạp lắm, khó mà rõ trong một lời. Trước tiên, Hiên Chi hãy kể xem vì trứng Ca Lăng Tần Già xuất hiện tại Phiêu Miểu Các ?”
Nguyên Diệu bèn kể cuộc viếng thăm của Lục Độ Mẫu buổi trưa.
Bạch Cơ suy tư một lát buồn bã : “Hoàng đế triệu cung, bảo giải quyết những hiện tượng kỳ lạ ở Thần Đô. Người là Hầu tước núi Mang, nghĩa vụ giải thích hiện tượng ngọn núi khổng lồ bỗng dưng xuất hiện núi Mang. Ngay từ đầu chuyện nhỏ, liên quan đến vận khí của trời đất và thần Phật. Chuyện của thần Phật là việc mà thể can thiệp. Thần Đô còn một vị Bồ Tát tôn quý, đáng lẽ nàng là hóa giải tai ương cho thế gian. Ta định tìm Công chúa Bát Nhã Nguyệt, nhưng ngờ nàng đến Phiêu Miểu Các báo cho rằng nàng sắp rời . Bồ Tát mà rời thì sẽ lo lắm, đủ khả năng giải quyết chuyện đây.”
Nguyên Diệu ngẩn , hỏi: “Còn Quang Tạng Quốc Sư thì ? Ông trở về ? Hoặc gửi tin về ? Thường thì khi Thần Đô yêu quái xuất hiện, Quốc Sư sẽ tay, lo liệu Hoàng đế mà.”
Quang Tạng vì lỡ mất thần thú của là Sư Hỏa nên vô cùng hối hận, đau đớn. Vào đầu mùa hè, ông dâng đơn từ chức lên Võ Tắc Thiên, quyết định đến Đông Hải để tìm Sư Hỏa .
Võ Tắc Thiên chấp nhận đơn từ chức của Quang Tạng, nhưng cho ông nghỉ phép một năm.
Quang Tạng rời Thần Đô, lao về Đông Hải, giờ cũng rõ ông đang ở nơi nào Đông Hải.
“Quốc Sư rời , từ đó thấy tin tức gì. Chính vì Thần Đô Quốc Sư, ai giải quyết những chuyện yêu quái kỳ dị nên Hoàng đế mới triệu cung đó.” Bạch Cơ buồn bã .
Nguyên Diệu cũng lo lắng, : “Quốc sư , Bồ Tát cũng . Bạch Cơ, trong Thần Đô giờ chỉ còn ngươi thôi.”
Mắt Bạch Cơ sáng lên, : “Ý Hiên Chi là chúng cũng thu dọn hành lý trốn ngay trong đêm ?”
Nguyên Diệu giật , : “Sao Bạch Cơ chỉ nghĩ đến việc bỏ trốn thế?! Ý là trong Thần Đô giờ chỉ còn Bạch Cơ thôi, Bạch Cơ nhất định tìm cách giải quyết chuyện , để trở cuộc sống yên bình như .”
Bạch Cơ thở dài, : “Đây là tai họa của thần linh thì thể giải quyết cho ?”
Nguyên Diệu nhắc nhở: “Đa La Bồ Tát chẳng chỉ dẫn cho Bạch Cơ ? Tiểu sinh dù hiểu hết nhưng cũng rằng cần tìm bảo vật Phật pháp mà Huyền Trang pháp sư để . Còn về điệu múa ‘Diệu Âm’ thì tiểu sinh thật sự hiểu.”
Bạch Cơ quả trứng Ca Lăng Tần Già màu vàng, suy nghĩ : “Điệu múa Diệu Âm, điệu múa tiễn biệt thần linh… Nếu thật sự giải quyết chuyện thì vị thần nào đang giận dữ và vì . Bây giờ vẫn rõ manh mối. lời của Lục Độ Mẫu cũng gợi ý ít nhiều.”
lúc đó, Ly Nô mang giỏ trúc về, miệng lầm bầm khó chịu.
“Cái gì mà mưa cá chứ? Toàn là cá thối tôm rữa! Nhìn thôi buồn nôn, tốn công chạy một chuyến dính mùi tanh khó chịu.”
Ly Nô bước trong phòng, thấy Bạch Cơ bèn đặt giỏ trúc xuống than thở: “Chủ nhân, ngày qua ngày chuyện kỳ lạ, trời rơi ếch thì cũng là cá thối tôm rữa. Người phàm còn chịu nổi huống chi là yêu quái chúng , thật khó mà ở Thần Đô . Ly Nô cảm thấy sắp đại họa, chi bằng ba chúng thu dọn ít đồ lẻn nơi khác ẩn một thời gian .”
Bạch Cơ : “Ly Nô, cũng nghĩ đến việc thu dọn đồ đạc trốn trong đêm, nhưng Hiên Chi đồng ý. Hiên Chi ở giải trừ tai họa cho Thần Đô.”
Ly Nô bực bội : “Mọt sách , ngươi sách đến ngu ? Nhìn tình hình yêu quái kỳ lạ chắc chắn là thần tiên xung đột, việc mà yêu quái chúng nên xen .”
Ánh mắt của Nguyên Diệu thu hút bởi vật gì đó trong giỏ trúc.
Trong giỏ trúc của Ly Nô là một cây đinh ba cáu bẩn. Đinh ba quấn đầy rong rêu và bùn đất, rõ hình dáng ban đầu, còn bốc mùi hôi thối.
“Ly Nô lão , trong giỏ của ngươi thứ gì thế?” Nguyên Diệu tò mò hỏi.
Ly Nô đáp: “Đây là cây đinh ba nhặt ở chỗ mưa cá. Cá tôm đều thối rữa, thể mang về, nhưng thấy cây đinh ba , nghĩ cũng thể về tay nên nhặt đại. Dù bẩn nhưng cũng tệ, trông giống đinh ba của Dạ Xoa, sạch thể dùng để khều củi khi nhóm lửa, còn thể xiên cá nướng.”
Nguyên Diệu chỉ thấy mùi thối, : “Ly Nô lão cứ để thêm một chút nữa thôi thì cả phòng sẽ mùi hôi mất. Nếu ngươi giữ cây đinh ba thì mau rửa cho sạch .”
Bạch Cơ cũng đưa tay áo lên che mũi.
Ly Nô: “Được , sẽ rửa ngay.” Nói xong, cầm giỏ trúc vườn.
Chia sẻ: