Chợ Quỷ, U Đô.
Phía đông nam U Đô là một vùng hoang vu bí ẩn, tuyệt nhiên một bóng . Nằm sâu lòng đất Chợ Quỷ, U Đô vốn là nơi ẩn náu của những đại yêu quái tà ác và đám thuật sĩ hắc ám thể lộ diện ánh sáng. Thế nhưng, dù là những kẻ quen thói ngang ngược, việc ác nào , thì bình thường bọn chúng cũng chẳng mấy ai dám rời khỏi U Đô để bước chân vùng cấm địa phía đông nam .
Nơi đây rải rác vô những khe nứt gian và thời gian lớn nhỏ. Không gian đan xen chằng chịt, vươn tứ phía, liên tục biến ảo mà chẳng theo một quy luật nào. Chỉ cần lỡ bước sa chân một khe nứt thì hoặc là xác lập tức vỡ vụn thành ngàn mảnh, hóa thành cát bụi; hoặc là mất tích vĩnh viễn, để bất kỳ dấu vết nào. Ở nơi , bỏ mạng lẽ là một kết cục nhất .
Vùng đất hoang vu hẻo lánh, đầy rẫy những khối đá kỳ dị. Đứng giữa nơi đây, thể thấy đường chân trời, cũng chẳng mới là điểm tận cùng. Giữa bãi cát hoang vu và rừng đá tĩnh lặng, những cột đá sừng sững mọc lên từ mặt đất, tạo thành vô khe rãnh đan xen chằng chịt.
Dưới ánh sáng ảm đạm như buổi hoàng hôn, giữa rừng đá hoang lương tĩnh mịch, một tòa trạch viện trơ trọi, tách biệt với thế giới bên ngoài.
Nhìn bề ngoài, tòa trạch viện vẻ hết sức bình thường. Tường trắng ngói đen, vòng đồng cửa son. Trên cổng chính treo một bức hoành phi bằng gỗ hoa lê, nắn nót hai chữ: "Bất Động". Hai bên tả hữu cũng treo hai tấm biển gỗ, bên trái đề "Phi phi hữu", bên đề "Tức tức hữu".
Bên trong trạch viện chia thành năm sân lớn nhỏ. Bố cục của chúng cũng phổ biến với đình đài lầu các, hòn non bộ và bình phong, chẳng khác nào tư dinh của một hộ gia đình giàu bất kỳ ở Thần Đô. Điểm khác biệt duy nhất là nơi hề cỏ cây hoa lá, cũng chẳng ao hồ chim muông; vật trang trí duy nhất ở đây, chỉ đá. Mỗi sân, ngoại trừ đình đài, non bộ, bàn ghế đá, thì rải rác khắp nơi là những tảng đá hình thù kỳ dị.
Chúng mang đủ hình dáng khác . Có tảng giống như vị tăng già đang kiết già tham thiền, gương mặt tĩnh lặng bình yên. Có tảng tựa vị tiên ông đang đ.á.n.h cờ, râu dài phiêu diêu, vạt áo tung bay trong gió. Có tảng trông như một mỹ nhân đang nức nở, dáng điệu thướt tha, đôi mắt rưng rưng vương lệ. Lại tảng tựa một dũng sĩ đang phẫn nộ, tay lăm lăm lang nha bổng, mắt trợn trừng nhe nanh, cơ bắp cuồn cuộn. Hoặc tảng hệt như một kiếm khách ôm chí quyết tử, ánh mắt bi thương, n.g.ự.c cắm phập một thanh bảo kiếm.
Bên cạnh đó, còn những tảng đá mang hình thù phi nhân. Chẳng hạn như khối đá hình bán nhân mã đang ngửa đầu, bờm tung lên như đang hí vang. Lại khối mang hình lợn rừng khổng lồ bằng hai chân, thần sắc hung tợn, nanh vuốt nhọn hoắt. Những khối đá muôn hình vạn trạng, sống động như thật chất đầy cả năm sân.
Lúc , một vài đồng t.ử vóc dáng nhỏ bé đang tất bật dọn dẹp, quét tước khắp trạch viện. Bọn chúng đều mặc áo ngắn tay màu đỏ, nhưng lưng thêu những chữ khác . Kẻ thêu chữ "Sinh khổ", kẻ thêu chữ "T.ử khổ", kẻ là "Lão khổ", "Bệnh khổ", "Ái biệt ly khổ", "Oán tắng hội khổ", "Cầu bất đắc khổ", và cả "Ngũ ấm xí thạnh khổ". Diện mạo của chúng hệt như đúc từ một khuôn: khuôn mặt tròn trịa, lông mày rậm rạp, mắt tròn xoe, mũi tẹt và khuôn miệng chúm chím hình thỏi vàng. Điểm khác biệt duy nhất chỉ là kiểu tóc. Đứa thì buộc tóc sừng dê, đứa búi củ tỏi, đứa để chỏm, đứa cắt đầu nấm.
Từ gian gác xép u tối sâu tít bên trong trạch viện, một giọng bất chợt cất lên: "Chỗ cũng đầy , tượng đá nhét thêm nữa, đến lúc đổi chỗ thôi. Các con, chuẩn dọn nhà xong ?"
Đứng bên ngoài gác xép là một đồng t.ử áo đỏ để đầu nấm, lưng thêu chữ "Sinh khổ". Nó đáp lời: "Bẩm chủ nhân, thứ sẵn sàng."
Giọng bên trong vang lên: "Vậy thì chuyển thôi."
Đồng t.ử đầu nấm chần chừ: "Chủ nhân, lão phu nhân ngoài nhiếp hồn thực khí . Chúng nên đợi lão phu nhân về hẵng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-9-quyen-ta-ba/hoi-3-bat-dong-tuong-chuong-1-tiet-tu.html.]
"Lão phu nhân và linh lực tương thông, bà thể tự do Bất Động trạch. Chúng bà cũng sẽ tìm , cần đợi." Giọng chủ nhân cất lên, xen lẫn một tiếng thở dài thườn thượt: "Chao ôi! Ta... mãi chẳng thể thoát khỏi bà ."
Đồng t.ử đầu nấm chuyển sang giọng hào hứng: "Chủ nhân, ở nơi tiếp theo, liệu sẽ những vị khách thế nào chuyển đến đây nhỉ?"
Vốn dĩ, câu khiến tâm trạng chủ nhân chút chùng xuống. khi câu hỏi của đồng tử, sự u ám lập tức tan biến, nhường chỗ cho niềm mong đợi và sự hưng phấn: "He he! Mọi chúng sinh đều là đạo tràng, đều là Bất Động tướng. Ta cũng đang mong mỏi gặp gỡ những linh hồn thú vị hơn, chiêm ngưỡng những Bất Động tướng đặc sắc hơn đây!"
"Hi hi...”
“Ha ha ha, dọn nhà! Dọn nhà thôi!”
“Hí hí hí, Bất Động tướng, Bất Động tướng, đều là Bất Động tướng!”
“Khà khà khà! Khách, khách, chúng khách!”
“Ha ha ha..."
Đám đồng t.ử áo đỏ khắp trạch viện bắt đầu rộn rạo. Bọn chúng đùa huyên náo, thoăn thoắt việc, len lỏi qua muôn vàn những bức tượng đá kỳ dị.
Một cơn gió thổi ngang qua. Chỉ trong chớp mắt, bộ tòa trạch viện biến mất tì vết. Cả chủ nhân lẫn đám đồng t.ử áo đỏ đều bốc như từng tồn tại, chỉ để vô bức tượng đá với đủ hình thù.
Cả một bãi tượng đá lặng lẽ trơ trọi giữa chốn hoang dã. Gió âm ti thổi qua những khe hở phiến đá, tạo những âm thanh nỉ non như như than, vô cùng quỷ dị và rợn .