Phòng Livestream Của Tôi Kết Nối Đến Thời Thanh - Chương 106:•

Cập nhật lúc: 2026-08-14 15:31:58
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​"Một tên hoạn quan hèn mọn mà cũng đòi quan lớn một tỉnh, quả thực là ngông cuồng vô lối."

 

​" , bọn hoạn quan chẳng qua chỉ là lũ thấp hèn. Chúng sách, gian khổ học hành mười mấy năm trời mới kim bảng đề danh, chẳng lẽ nay chịu cảnh lép vế trướng đám hoạn quan đó ?"

 

​"Cô gái đời đỡ cho một tên hoạn quan cơ chứ, thật chẳng ."

 

​"Đàn bà con gái mà, tóc dài kiến thức ngắn. Cho dù là phụ nữ đời thì cũng thiển cận thôi."

 

​[Sau , hoàng đế Chính Đức ban c.h.ế.t cho Lưu Cẩn. Tuy nhiên, ngài cũng nhận rằng với phận hoàng đế của , nhiều chuyện mà tập đoàn quan văn thể nào ngăn cản . Thế là ngài bắt đầu đích mặt để phân cao thấp với bọn họ.]

 

​[Thứ nhất, ngài học theo các bậc tiền bối ngự giá chinh, tự phong cho tước vị Uy Vũ Đại tướng quân, đó còn gia phong thêm tước Trấn Quốc Công. Những việc thoạt vẻ hồ đồ, nhưng ngài cho thiết lập phủ Trấn Quốc Công ở Tuyên Phủ. Phải rằng từ Sự biến Thổ Mộc Bảo, tập đoàn huân quý và võ tướng về cơ bản chỉ còn thoi thóp sống qua ngày. Đại Minh bước thời kỳ trọng văn khinh võ. Điều vẻ quen thuộc đúng ? Triều Tống cũng từng như . Binh quyền rơi tay tập đoàn quan văn, điều tạo mối đe dọa lớn thế nào đối với hoàng quyền, hẳn đều thể tưởng tượng . Nay hành động của Chu Hậu Chiếu, chắc chắn ai cũng thể nhận thâm ý sâu xa trong đó.]

 

​Chu Đệ là vị hoàng đế lưng ngựa mà giành thiên hạ, tự nhiên hiểu rõ tầm quan trọng của binh quyền. Ông chính là dùng binh quyền trong tay để kiềm chế quan văn. Có điều, ông cũng rõ một thực tế: thời kỳ đầu khai quốc, địa vị võ tướng cao nên tự nhiên thể cân bằng quyền lực với văn thần; nhưng đến khi quốc gia yên bình, còn chiến tranh, cơ hội lập quân công ít , cộng thêm trong tầng lớp huân quý lắm kẻ ăn chơi trác táng, nhân tài thưa thớt.

 

​Khi võ tướng thể vai trò đối trọng với văn thần nữa, cháu chắt của ông mới bắt đầu trọng dụng thái giám để cân bằng quyền lực. Về điểm , Chu Đệ cảm thấy gì sai. Hơn nữa, đúng như những lời màn trời , quyền lực của thái giám đều do chủ t.ử ban cho, chúng chỉ thể dựa dẫm hoàng đế, việc bóp c.h.ế.t chúng cũng vô cùng đơn giản. Đó cũng xem là một nước cờ .

 

​Tuy nhiên, việc đ.á.n.h mất binh quyền là điều ông thể chấp nhận. Việc quan văn thâu tóm binh quyền càng là chuyện ông tuyệt đối thể dung túng.

 

​[Thứ hai, việc Nam tuần. Cụm từ chắc hẳn thấy quen thuộc đúng ? Càn Long của triều Thanh cũng từng Nam tuần nhiều . chuyến Nam tuần của Chính Đức khác với những chuyến Nam tuần tiêu tốn hàng ngàn vạn lượng bạc của Càn Long. Đa phần các chuyến của Chính Đức đế đều là vi hành cải trang, ngay cả Khang Hi cũng khiêm tốn kín tiếng bằng ngài. Vậy tại Càn Long Nam tuần thì hào sĩ giai và quan viên Giang Nam nhiệt liệt hoan nghênh, còn Chính Đức đế Nam tuần thì quan và các đại gia tộc ở đây căm ghét đến tận xương tủy?]

 

​[Tất nhiên là bởi vì với đội ngũ hùng hậu, đến cũng thấy cảnh ca múa thái bình, chiến tích lẫy lừng. Dù tiêu xài tốn kém đến thì cũng chẳng móc từ tiền túi của bọn họ. Dùng tiền của kẻ khác để tô điểm cho chiến tích của , chừng bọn họ còn vơ vét một mớ. Chuyện như ai mà chẳng thích? Kẻ chịu khổ cuối cùng chỉ là những bách tính thấp cổ bé họng bóc lột mà thôi.]

 

​[Trong khi đó, Chính Đức ăn mặc giản dị, vi hành khắp nơi, thấu bộ mặt thật của đám quan và cường hào cát cứ ở Giang Nam. Kể từ khi Đại Minh dời đô thời Vĩnh Nhạc, tình hình Giang Nam e rằng chỉ thể Hoàng đế đến qua những dòng tấu chương. Trời cao hoàng đế xa, bao chuyện dơ bẩn che đậy. Cảnh vi hành của Chính Đức thể khiến đám quan , thế gia hoảng sợ tức tối cơ chứ? Nếu là những đó, cũng c.h.ử.i rủa vị hoàng đế một trận té tát, nhất là c.h.ử.i cho ngài sợ đến mức chẳng bao giờ dám xuống Giang Nam nữa.]

 

​"Tứ ca..." Dận Tường chút bối rối, bởi vì hiện tại tay y vặn đang cầm một bức tấu chương liên danh của một quan viên và hào Giang Nam, nội dung là cung thỉnh Hoàng thượng cùng Thái t.ử Nam tuần.

 

​Tứ ca mới bước lên ngôi vị Thái tử, nếu thể đích Giang Nam một chuyến thì với cũng chuyện . Người Hán vốn trọng tính chính thống, nếu phía Giang Nam dâng tấu chương thế thì cũng xem như là một sự công nhận đối với phận của Tứ ca. Dù thì so với vị Thái t.ử phế truất , phận xuất của Tứ ca vẫn phần kém cạnh hơn. may mắn , Tứ ca do Hiếu Ý Nhân Hoàng hậu nuôi dưỡng khôn lớn, nên cũng miễn cưỡng coi là nửa con đích xuất.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phong-livestream-cua-toi-ket-noi-den-thoi-thanh/chuong-106.html.]

​Dận Chân đặt quyển tấu chương của xuống, liếc bức tấu mà Dận Tường đang cầm.

 

​"Hoàng A mã ý định xuống Giang Nam thêm nào nữa." Màn trời đều Hoằng Lịch Giang Nam là học theo tổ phụ, dù học theo một cách nửa vời tốn kém, nhưng với tính cách của Hoàng A mã, tuyệt đối sẽ chấp nhận việc để một tấm gương cho con cháu đời .

 

​Về phần , xem trọng Giang Nam, nhưng thứ để tâm là nguồn thuế má và sự định của nơi đó. Thế mà nhiều kẻ ở Giang Nam đang trở thành chướng ngại vật cản trở nguồn thuế và sự an định .

 

​Theo Dận Chân thấy, Nam tuần trọng điểm, trọng điểm là thanh trừng, thanh trừng định kỳ. Hắn hiểu rõ, mấu chốt vấn đề Hán Mãn. Bản tính con vốn tham lam, chỉ cần lợi ích đủ lớn thì bọn chúng chuyện gì cũng dám . Chỉ dựa nhân nghĩa rỗng tuếch thì thể trị vì thiên hạ; đám đó sẽ chẳng cảm kích hoàng ân to lớn, mà chỉ tự cho rằng hoàng đế quá khoan dung, dễ lừa gạt.

 

​"Là nhà họ Tào khơi mào ?"

 

​"Còn cả nhà họ Lý." Dận Tường liền Tứ ca định tay, nhưng vẫn ngập ngừng: “Tứ ca, bên phía Hoàng A mã...”

 

​"Nhà họ Tào từ khi Tào Dần qua đời ngày càng ngang ngược lộng hành, cần cho một chút giáo huấn. Còn về phía Hoàng A mã, chỉ cần phái tiếp quản cũng là tâm phúc của ." Trải qua hết vụ đến vụ khác, Dận Chân nắm rõ cốt lõi phương pháp. Nếu thể nhổ tận gốc, thì cứ định kỳ tiến hành thanh trừng.

 

​Hoàng A mã tín nhiệm nhà họ Tào, nhưng chỉ duy nhất nhà họ Tào để chọn lựa. Phụng Thánh phu nhân và Tào Dần đều qua đời, chút tình cảm lưu luyến xưa nay còn vương mấy phần?

 

​Dận Tường thấy Tứ ca tính toán, cũng thêm gì nữa. Y cảm thấy vị trưởng từ khi trở thành Thái t.ử càng thêm phần ung dung, thong dong, tựa hồ sẵn những quy hoạch rõ ràng cho tương lai của Đại Thanh.

 

​[Thứ ba, việc nhận nghĩa tử. Hoàng đế Chính Đức học hỏi nghiêm túc từ các vị tổ tông trong vấn đề . Xưa , Chu Nguyên Chương cũng nhận ít nghĩa tử. Vì nhận nhiều con nuôi đến ? Lý do đơn giản: để củng cố và duy trì mối liên kết với thế lực võ tướng. Khi Tam Quốc, chúng chẳng thường xuyên bắt gặp cảnh nhận nghĩa phụ ? Chẳng hạn như Lữ Bố là nghĩa t.ử của Đổng Trác, Tào Tháo cũng đến ba nghĩa tử. Việc Chính Đức nhận nghĩa t.ử chắc chắn cũng nhằm mục đích tương tự. cái sự hồ đồ của ngài ở chỗ ngài nhận quá nhiều nghĩa tử. Đương nhiên, cách cũng cái lợi là ngoài sẽ đoán ai mới thực sự là ngài nhắm đến. Có điều, lượng quá đông đảo sẽ khiến danh xưng "nghĩa tử" chẳng còn mấy giá trị nữa. Đồ vật vốn dĩ hiếm mới quý mà.]

 

​[Có tấm gương của Chu Nguyên Chương , các văn thần tự nhiên thể mặt phản đối việc Hoàng thượng nhận con nuôi. Tuy nhiên, họ thừa hiểu mục tiêu mà đám võ tướng nhắm tới chính là . Cho nên, lợi dụng việc Chính Đức hoàng đế càn thế , bọn họ mượn cớ bôi nhọ danh tiếng của phe võ tướng cũng là điều vô cùng thuận tiện.]

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...