Phòng Livestream Của Tôi Kết Nối Đến Thời Thanh - Chương 107:~
Cập nhật lúc: 2026-08-14 15:31:59
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
[Hoàng đế Chính Đức là một thiên tài, điều cần bàn cãi. Từ nhỏ ngài trí nhớ siêu phàm, tuy ham chơi nhưng cũng từng trễ nải chính sự. Trong Minh Sử ghi chép vô vết nhơ của ngài, nhưng vẫn để một câu đ.á.n.h giá: "Tuy đam mê tửu sắc du ngoạn, nhưng đẩy quốc gia chỗ nguy vong, chế ngự chừng mực, cốt cách của một vị quân vương bậc trung." [1] Có bảo Chu Hậu Chiếu tinh thông thứ ngoại trừ việc hoàng đế, lời đúng. Chu Hậu Chiếu mười lăm tuổi lên ngôi, phụ hoàng còn để cho ngài ba vị "cố mệnh đại thần". Vị hoàng đế nào từng trải qua cảm giác cố mệnh đại thần đều sự tồn tại của họ phiền toái nhường nào. Nếu ngài hoàng đế, e rằng sớm tước đoạt quyền lực thành bù . Cho nên chỉ thể , Chu Hậu Chiếu hoàng đế giỏi, mà ăn chơi cũng tài.]
[Giống như những thiên tài xung quanh chúng , họ cũng tụ tập chơi game như ai, nhưng cứ đến lúc thi là y như rằng đạt điểm tuyệt đối.]
[Lúc sinh thời hoàng đế Chính Đức vô cùng xuất sắc, mà cách ngài băng hà cũng "xuất sắc" kém. Năm 29 tuổi, ngài dạo hồ ngã xuống nước, lâu liền lâm bệnh qua đời. Về nguyên nhân cái c.h.ế.t của hoàng đế Chính Đức, lịch sử nhiều đồn đoán: do ngài thời trẻ đam mê nữ sắc nên hao mòn sức khỏe; bảo khi ngã xuống nước, ngài mắc bệnh sán máng. Thậm chí giả thuyết cho rằng chính Thủ phụ đương thời là Dương Đình Hòa cùng Thái y cố tình chữa c.h.ế.t ngài.]
[Những suy đoán đều chứng cứ xác thực, nhưng khi hoàng đế Chính Đức băng hà, Dương Đình Hòa cùng tập đoàn quan văn quả thật là những kẻ hưởng lợi lớn nhất. Một vị hoàng đế luôn tranh quyền đoạt lợi với họ nay c.h.ế.t. Vị hoàng đế con nối dõi, kế vị thể do chính tay bọn họ lựa chọn. Dù thế nào nữa, nếu là quan văn thời đó, chắc chắn cũng hoàng đế Chính Đức tiếp tục sống.]
[Sau khi Chính Đức qua đời, em họ ngài là hoàng đế Gia Tĩnh nối ngôi, vị khi cũng mới 14 tuổi. Dương Đình Hòa phụ trách chọn vua kế vị, cớ chọn một vị phiên vương nhỏ tuổi như ? Chẳng câu "nước nhờ vua lớn tuổi" ? Nếu bảo Dương Đình Hòa tư tâm, đúng là chuyện nực . Thế nhưng ông tính sai, vị hoàng đế Gia Tĩnh chẳng hạng dễ chọc. Tuy trầm mê tu đạo thành tiên, nhưng thủ đoạn đùa bỡn quyền lực của ngài vô cùng cao tay. Đám văn thần ngài xoay mòng mòng. Sau hoàng đế Gia Tĩnh cung nữ ám sát, ai mà là thế lực nào đó lật đổ, đổi hoàng đế một nữa .]
[Nếu , hoàng đế Gia Tĩnh chẳng hoảng sợ đến mức dám ở T.ử Cấm Thành. Có lẽ chính ngài cũng T.ử Cấm Thành thẩm thấu .]
[Sau hoàng đế Gia Tĩnh là con trai ngài - Minh Mục Tông. Ngài tại vị 6 năm, kế tiếp chính là hoàng đế Vạn Lịch nổi tiếng, lên ngôi khi mới mười tuổi. Ngài tại vị 48 năm, là vị hoàng đế ngai vàng lâu nhất của triều Minh.]
[Trong mười năm đầu khi đăng cơ, vị hoàng đế Trương Cư Chính và mẫu quản thúc nghiêm ngặt, nhưng chung cũng coi như cần mẫn bổn phận của một vị vua. Tuy nhiên khi lớn lên, ngài bắt đầu ý thức là hoàng đế, là chủ của thiên hạ, chẳng ai quyền ép uổng . Thế là hoàng đế Vạn Lịch bắt đầu phản kháng. Sau khi Trương Cư Chính qua đời, ngài như chim sổ lồng, thả bay tự ngã, cho rằng là lớn nhất thiên hạ, gì thì . thực tế phũ phàng cho ngài : ngài căn bản chẳng tự quyết việc gì cả. Xây cung điện , sủng ái phi tần c.h.ử.i bới, ngay cả việc lập Thái t.ử cũng chẳng thể tự chủ.]
[Năng lực của ngài hạn, giống như con mồi vướng mạng nhện, thoát khỏi gông xiềng. Thấy , vị hoàng đế quyết định buông xuôi. 28 năm trời thượng triều, tế tổ, coi sóc việc nước, phê duyệt tấu chương. Ngài trốn tránh trách nhiệm, mặc cho triều đình chia bè kết phái, nội đấu thành phong trào. Chút tàn mà Trương Cư Chính dốc sức kéo dài cho Đại Minh rốt cuộc cũng hao mòn sạch sẽ.]
[Nếu cuộc cải cách của Trương Cư Chính thành công, triều Minh thể đón chào một thời kỳ "thịnh thế", vận nước kéo dài thêm trăm năm nữa. cải cách của ông động chạm đến lợi ích của quá nhiều , cộng thêm một vị hoàng đế đang ở tuổi nổi loạn. Sau khi Trương Cư Chính qua đời, cục diện mà ông để nhanh chóng phá hủy. Ông còn những kẻ từng phản đối điên cuồng thanh trừng. Hoàng đế Vạn Lịch cứ ngỡ thể dễ dàng thanh trừng quyền thần Trương Cư Chính vì bản là chân mệnh thiên tử, nhưng thực chất là do cải cách của Trương Cư Chính đắc tội quá nhiều . Ngài chẳng qua cũng chỉ là một thanh đao trong tay đám mà thôi.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phong-livestream-cua-toi-ket-noi-den-thoi-thanh/chuong-107.html.]
[Các hoàng đế triều Minh quả thực đều vô cùng tùy hứng. Điều lẽ cũng liên quan đến việc đa phần họ lên ngôi khi tuổi đời còn quá nhỏ. Những đứa trẻ mười mấy tuổi vẫn đang trong sự nuông chiều của cha , bỗng chốc trở thành chủ nhân thiên hạ, dù thông minh đến mấy thì cũng khó tránh khỏi những hành xử thiếu chín chắn. Hoàng đế Chính Đức như thế, hoàng đế Vạn Lịch cũng .]
[Sau khi Vạn Lịch qua đời, con trai là Chu Thường Lạc kế vị. Vị hoàng đế càng "lợi hại", lên ngôi một tháng vì ăn một viên "tiên đan" mà bạo bệnh qua đời. "Hồng án" nổi tiếng trong lịch sử chính là về nguyên nhân cái c.h.ế.t của ngài. Xoay quanh vụ án , giai đoạn cuối thời Minh thể là càng thêm hỗn loạn. Bất cứ khi nào phe phái trừ khử kẻ khác, vụ án lôi xét . Cuối thời Minh, nào là đảng Đông Lâm, Yêm đảng, đảng Chiết, đảng Tề, đảng Sở... cứ kẻ xướng họa. Chẳng ai thực sự mảy may quan tâm đến vận mệnh quốc gia sự sống c.h.ế.t của bách tính. Thiên hạ vãn Minh chìm trong cảnh dầu sôi lửa bỏng, bên trong khởi nghĩa nổi lên khắp nơi, bên ngoài ngoại tộc rình rập tấn công. Nếu Chu Nguyên Chương thể thấy cảnh tượng , e rằng ngài sẽ thấy quen thuộc.]
Khóe miệng Chu Đệ giật giật. Ông thầm may mắn vì phụ hoàng nhà thấy những điều , nếu chắc chắn ngài sẽ đ.á.n.h ông nhừ tử.
[Sau vị hoàng đế "một tháng" , Đại Minh nghênh đón một vị "hoàng đế thợ mộc" – Minh Hy Tông Chu Do Hiệu, hoàng đế thứ 15 của triều Minh, niên hiệu "Thiên Khải". Vị say mê nghề mộc, ngày ngày cặm cụi đục đẽo, tâm huyết bỏ còn nhiều hơn cả việc hoàng đế. Tên thái giám cận Ngụy Trung Hiền thấy liền cố ý chọn đúng lúc ngài đang việc hăng say nhất để bẩm báo sự tình. Thế là ngài mất kiên nhẫn gắt lên bảo bọn họ tự mà quyết định. Điều tạo cơ hội cho Ngụy Trung Hiền vô giả truyền thánh chỉ.]
[Thời kỳ cuối nhà Minh, đảng Đông Lâm thế lực hùng hậu. Ngụy Trung Hiền nắm quyền tự nhiên tranh đấu kịch liệt với bọn họ. Hai phe phái đấu đá đến trời tối đất mù. Cùng lúc đó bên ngoài, năm Thiên Khải nguyên niên, Nỗ Nhĩ Cáp Xích dẫn quân công hãm Thẩm Dương; năm Thiên Khải thứ ba, quân Kim đ.á.n.h chiếm Tây Bình Bảo. Đối mặt với kẻ địch cường hãn, thế mà triều đình vẫn cứ mải mê nội đấu.]
[Cuối cùng, Lý Tự Thành công phá thành Bắc Kinh, vị hoàng đế cuối cùng của triều Minh lúc lâm chung buông tiếng thở dài cảm thán: "Chư thần lầm trẫm!". Thực , thể triều Minh trung thần, quan viên hy sinh vì nước cũng hề nhỏ. ở cảnh đó, cho dù các c.h.ế.t cả nhà thì cũng chẳng giúp ích gì cho quốc gia xã tắc nữa. Tất nhiên, cũng ít kẻ vội vàng chuẩn bái kiến chủ t.ử mới, nịnh nọt dâng tiền để tỏ lòng trung thành mong cầu vinh hoa.]