Phòng Livestream Của Tôi Kết Nối Đến Thời Thanh - Chương 179:`
Cập nhật lúc: 2026-08-22 14:33:43
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Âu Dương Tu đến nơi, cửa Phúc Ninh điện chật ních . Các đại thần quây quanh quan gia (cách gọi Hoàng đế thời Tống) ở giữa, ai nấy đều ngẩng đầu lên trời.
[Vì , đó cũng là lý do vì chỉ miếu Nhạc Phi ở Hàng Thành mới gọi là miếu Nhạc Vương. Hàng Thành là nơi Nhạc Phi việc, tự nhiên lấy chức tước của ông để xưng hô. Nhạc Phi là một vị hùng dân tộc, nên chủ phòng livestream mua một bó hoa tươi dâng lên. Thăm viếng và tưởng nhớ một chút cũng là việc nên .]
[Bước qua cánh cửa phía , chúng sẽ thấy chính điện là một ngôi từ đường. Bức hoành phi phía đề bốn chữ "Tâm chiêu thiên nhật" (Lòng sáng như mặt trời), là bút tích của Nguyên soái Diệp Kiếm Anh. Sở dĩ bốn chữ là bởi vì khi c·h·ế·t, Nhạc Phi để tuyệt bút với tám chữ: "Thiên nhật chiêu chiêu, thiên nhật chiêu chiêu" (Trời cao sáng tỏ, trời cao sáng tỏ).]
"Nhạc Phi rốt cuộc là ai mà xây cho ông một sinh từ lớn đến ?"
“Nhiều như thế, lẽ nào đều là để tế tự ông ?”
“Trêm màn trời lẽ nào cũng đang diễn lễ tế?”
“Hàng Thành? Có là Hàng Thành mà đang nghĩ tới ? Hay là trời cũng một Hàng Thành?”
“Bên bờ Tây Hồ gì cái miếu Nhạc Vương nào.”
“Cách ăn mặc của những trời lạ quá, chẳng giống thần tiên chút nào.”
"Suỵt, ông đang nhảm gì đấy? Lỡ để thần tiên , sợ thiên phạt ? Huống hồ thần tiên mặc quần áo kiểu gì đến lượt ông quyết định ? Ông thấy thì chắc chắn là ."
[Bước chính điện, tiên chúng hãy dâng hoa. Đây chính là tượng của Nhạc Phi. Ông mặc mãng bào, vì khi ông mất, Tống Ninh Tông truy phong ông "Nhạc Ngạc Vương". Không cần bàn đến triều Nguyên khi nhà Tống diệt vong; đến triều Minh, nhờ vị hoàng đế khai quốc Chu Nguyên Chương vô cùng sùng bái Nhạc Phi, nên thời kỳ , Nhạc Phi hưởng quy cách tế tự cao nhất...]
"Cô gì cơ?" Triệu Trinh kinh ngạc ngó xung quanh, tự hỏi bản lầm . "Sau khi triều Tống diệt vong" là ý gì?
Trong lòng Âu Dương Tu cũng kinh hãi kém. Tuy nhiên, ông vốn thục lầu sử sách, thừa hiểu chẳng vương triều nào là bất diệt. Chẳng qua, vì đang sống trong chính vương triều đó nên việc tiếp nhận hung tin "Đại Tống vong quốc" trở nên vô cùng khó khăn.
Các quan viên khác tự nhiên cũng nghĩ đến điều . hoàng đế đang sờ sờ đó, ai dám to gan mở miệng bàn chuyện Đại Tống mất nước.
Khả năng chịu đựng tâm lý của Triệu Trinh vốn dĩ chỉ ở mức bình thường. Lúc , sắc mặt ngài trắng bệch. Đại Tống của ngài, vong ?
Âu Dương Tu quan gia, khẽ thở dài một tiếng. Vị quan gia mặt đều , chỉ thiếu chút quyết đoán.
"Quan gia, e rằng đây là Tiên giới Thiên giới, mà là cảnh tượng của đời : Tống, Nguyên, Minh. Đây chính là sự đổi của các vương triều trong tương lai."
Khi ai dám lên tiếng, Âu Dương Tu chẳng nhiều bận tâm đến thế. Dù thì chẳng bao lâu nữa ông cũng sẽ giáng chức và đuổi khỏi kinh thành. Việc đày gần xa với ông giờ cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Bị Âu Dương Tu thẳng như , Triệu Trinh đến cơ hội trốn tránh cũng còn. Tinh thần của ngài lập tức suy sụp hẳn .
"Nguyên? Triều Nguyên do kẻ nào lập nên?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phong-livestream-cua-toi-ket-noi-den-thoi-thanh/chuong-179.html.]
“Nếu chúng thể tiêu diệt kẻ lập nên triều Nguyên...”
“Chuyện vẫn nên rõ xem Đại Tống diệt vong như thế nào... Khụ khụ.”
"Âu Dương ái khanh, khanh ý kiến gì ?" Triệu Trinh cau mày bá quan bàn luận một hồi, cuối cùng vẫn hướng ánh mắt về phía Âu Dương Tu.
"Bẩm quan gia, một động bằng một tĩnh. Cúi xin bệ hạ tĩnh tâm quan sát tình hình. Màn trời đột nhiên xuất hiện thời khắc , chừng là một cơ hội cho Đại Tống chúng ." Âu Dương Tu đáp.
Thấy Âu Dương Tu quan gia chú ý, đương kim Tể tướng Giả Xương Triều vô cùng khó chịu. Thật vất vả lắm bọn họ mới chèn ép đám khởi xướng tân chính cải cách xuống, tuyệt đối thể để chúng cơ hội ngóc đầu dậy.
"Quan gia, màn trời là chuyện của đời vẫn rõ ràng, thể chỉ vì vài câu mà vội vàng kết luận. Rất thể là do một kẻ bất mãn với quyết định xử lý đó của quan gia nên cố tình tạo dị tượng ."
"Xùy." Âu Dương Tu chẳng nể nang gì vị Tể tướng . “Giả đại nhân, nếu bọn thực sự bản lĩnh hô phong hoán vũ như thì Phạm công và những khác chẳng giáng chức đuổi khỏi Biện Lương. Lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử, quả nhiên là kẻ tiểu nhân.”
"Ngươi!" Giả Xương Triều thấy vẻ mặt "lợn c·h·ết sợ nước sôi" của Âu Dương Tu thì tức đến mức suýt thở nổi.
"Âu Dương đại nhân, ngài thế là quá thất lễ . Rõ ràng đây lúc cãi vã. Giả Tướng công cũng chỉ vì cho Đại Tống mà thôi." Vương Củng Thần kẻ từng dâng tấu vạch tội phái cải cách để tranh công tất nhiên Âu Dương Tu, một kẻ thất thế, dịp oai.
Âu Dương Tu phớt lờ Vương Củng Thần. Trong mắt ông, kẻ chỉ là một tên xu nịnh hèn mọn. Dù là em cột chèo, nhưng quan hệ giữa hai vẫn luôn tệ.
Bị ngó lơ, trong lòng Vương Củng Thần cũng giận sôi máu. Rõ ràng ông và Âu Dương Tu cùng đỗ một khoa, đỗ Trạng nguyên là ông , nhưng thiên hạ ai cũng bảo đáng lẽ Trạng nguyên là Âu Dương Tu. Dựa chứ? Ông chỉ kém Âu Dương Tu về mặt danh tiếng, còn thực tài ai hơn ai thì nhé. Danh hiệu Trạng nguyên do ông tự phong. Bọn họ ý kiến gì tìm quan gia mà lý luận?
[Bức hoành phi phía là bốn chữ "Hoàn ngã hà sơn" (Trả non sông cho ). Tuy nhiên, bốn chữ do chính tay Nhạc Phi , mà là đời trích xuất từ bản thảo của ông để ghép thành.]
[Triều Tống , vương triều thế nào nhỉ... Cư dân mạng gọi họ là 'Đại Túng Triều' (Vương triều hèn nhát). Thực , những vương triều của Hán ở Trung Nguyên vì quốc gia suy yếu nhất thời mà cống nạp, cầu hề hiếm. Ví dụ như nhà Hán. Giai đoạn đầu, do đất nước trải qua chiến loạn, bách tính lầm than, quốc lực suy yếu nên nhà Hán cũng gả công chúa hòa để đổi lấy hòa bình. đó chỉ là kế sách nhất thời, bề ngoài nhún nhường nhưng bên trong là gai nếm mật, chờ thời cơ phục thù. Khi đến lúc cần tay, Hán Vũ Đế Hán Tuyên Đế đều chẳng nương tay chút nào.]
[Nhà Đường cũng . Khi Đường Thái Tông Lý Thế Dân lên ngôi, quân Đột Quyết áp sát chân thành. Ngài đành vét sạch ngân khố để cống nạp tiễn chúng . Từ đó, Lý Thế Dân coi "Minh ước Vị Thủy" là nỗi nhục cả đời. Ngài gai nếm mật, dốc lòng trị quốc, để chỉ vài năm , dù gánh chịu vô thiên tai, ngài vẫn đ.á.n.h cho Đột Quyết tan tác, bắt sống Hiệt Lợi Khả Hãn về múa hát mua vui cho .]
"Nàng đang về Đường Thái Tông kìa. Hóa đây thực sự là lời bình luận của đời về chúng ."
“Chẳng sử sách sẽ ghi chép về chúng như thế nào nhỉ?”
Ánh mắt của các quan văn Đại Tống màn trời lúc bỗng trở nên vô cùng cháy bỏng. Cả đời họ quan, cái họ cầu mong nhất há chẳng là lưu danh sử sách ?