Phòng Livestream Của Tôi Kết Nối Đến Thời Thanh - Chương 202:+
Cập nhật lúc: 2026-08-23 10:51:42
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe những lời đời màn trời về việc Nho gia của bọn họ bóp méo, diễn dịch sai lệch, đám nho sĩ đều còn giữ dáng vẻ nho nhã, đoan chính thường ngày nữa.
【 Kỳ thực, cách hiểu chân chính của câu là: 'Quân chủ là tấm gương cho thần tử, cha là tấm gương cho con, chồng là tấm gương cho vợ'. Cho nên, Nho gia yêu cầu quân vương, cha và chồng một tấm gương sáng. 'Tề gia, trị quốc, bình thiên hạ', đây vốn dĩ là những yêu cầu cao hơn mà Nho gia đặt cho một chồng, cha và một vị quân chủ phương diện. Chứ để cho bọn họ mượn cớ áp bức những địa vị, phận thấp kém hơn . 】
" ! !" Thúc Tôn Thông gật đầu lia lịa như giã tỏi.
Doanh Chính liếc một cái, Thúc Tôn Thông lập tức im bặt, dám nhúc nhích.
【 Đáng tiếc , từ xưa đến nay, những kẻ ở ngôi cao đều thích bất cứ thứ gì thể áp chế đưa yêu cầu với . Trái , họ chỉ thích tất cả , việc đời đều xoay quanh họ. Thế là, những kẻ Nho gia giỏi luồn cúi, biến báo liền bắt đầu tìm cách uốn nắn học thuyết để nghênh hợp với ý đồ của những kẻ bề . 】
【 Hết thế hệ đến thế hệ khác, Nho học vì là một luồng tư tưởng thì biến thành một công cụ , một công cụ thống trị trong tay những kẻ nắm quyền. Hơn 2000 năm trôi qua, trải qua sự nhào nặn của bao nhiêu 'bậc trí thức', Nho học sớm biến chất đến mức thể nhận . Đến giai đoạn cuối của xã hội phong kiến, nhất là thời Minh - Thanh với chế độ 'Bát cổ thủ sĩ' (chọn quan qua bài thi bát cổ), nội dung giảng dạy trở nên đơn điệu, tư tưởng thì tê liệt, xơ cứng. Nó như một sợi dây trói chân bó tay, bóp nghẹt tính sáng tạo. Xã hội như chính là một cục diện bi ai. Mãi cho đến khi s.ú.n.g ống, đại bác của các cường quốc phương Tây nã gãy cánh cửa đóng kín, chiếm đoạt lãnh thổ phì nhiêu, nô dịch bá tánh Hoa Hạ... Trăm năm quốc nhục , mỗi khi nghĩ , đều là vết sẹo hằn sâu nhất trong trái tim dân Hoa Hạ. 】
【 Chu Đệ: Đám con cháu thật vô dụng, thế mà để mặc cho man di chiếm đoạt Thần khí của Hoa Hạ. 】
【 Lưu Triệt: Quả thực là quá sức vô dụng! 】
Chu Đệ: ……
【 Doanh Chính: Cường quốc phương Tây hẳn là bọn du mục phương Bắc chứ? 】
【 từng cho xem bản đồ thế giới đấy. Hoa Hạ ở châu Á, và các mảng lục địa khác cũng con sinh sống. Nếu từ triều Tần đến triều Tống, đó là cuộc tranh giành khu vực trù phú nhất mảnh đất Hoa Hạ giữa tộc Hán và các dân tộc du mục khác; thì đến thời Minh, Thanh về , đó chính là cuộc đua tranh giành tài nguyên thế giới của tất cả các dân tộc, quốc gia. Đáng tiếc , chúng chẳng những trở thành kẻ tranh đoạt, mà ngược còn đẩy xuống con mồi xâu xé. 】
【 Chu Đệ: Chờ đó, trẫm sẽ xem ai mới thực sự là kẻ tranh đoạt. 】
Chu Đệ vị hoàng đế lập nghiệp lưng ngựa tuyệt đối sẽ bao giờ chịu ngoan ngoãn con cừu non chờ mang xẻ thịt. Ngài sở dĩ chinh năm đ.á.n.h Mạc Bắc, chính là quét sạch mối đe dọa để mở một con đường bằng phẳng cho con cháu đời . Ngài thừa đời chẳng quốc gia nào tồn tại ngàn năm vạn năm, nhưng ngài vẫn hy vọng thông qua những nỗ lực của , quốc tộ của Đại Minh thể kéo dài thêm càng lâu càng . Ít nhất, dẫu trải qua hai, ba đời phá gia chi tử, thì giang sơn vẫn còn cơ hội chờ đến ngày minh quân trung hưng xuất thế.
Ngài con trai tuy dã tâm tranh hùng, một mực dời đô về Nam Kinh, nhưng dù y cũng chỉ hoàng đế mười tháng. Chừng đó thời gian gây ảnh hưởng gì quá lớn, y vẫn xem là một kẻ chuyển giao quyền lực đủ tư cách. Còn vị tôn t.ử (cháu nội) của ngài, ngoại trừ con mắt nữ nhân và chọn thừa kế quá sức tồi tệ khiến sôi máu, thì các phương diện trị quốc khác cũng chẳng gì đáng chê trách.
Nay màn trời nhắc nhở, cái loại "Minh Bảo Tông" tuyệt đối sẽ bao giờ cơ hội xuất hiện thêm nào nữa. Chỉ cần tôn t.ử của ngài thể sống thọ hơn một chút, thì nhờ sự phấn đấu của cả mấy đời tổ tôn bọn họ, Đại Minh chắc chắn sẽ mở một trang sử mới khác biệt.
Còn về những vùng đất hải ngoại ? Vốn dĩ Chu Đệ ôm lòng hứng thú mãnh liệt với vùng Nam Dương, nay càng thêm lý do chính đáng để cử thăm dò kỹ lưỡng một phen.
【 Thôi , chúng tạm gác những chuyện , tiên dạo một vòng Khổng Miếu . 】
Tinh Mộ mang tâm thế thư giãn của một du khách, mặc kệ thái độ tùy ý của sẽ giáng một đòn đả kích lớn đến mức nào đám nho sinh luôn coi Khổng T.ử là bậc Thánh nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phong-livestream-cua-toi-ket-noi-den-thoi-thanh/chuong-202.html.]
Đùa chắc! Tinh Mộ đến hoàng lăng mà còn mang thái độ như , cô bận tâm đến cảm nhận của mấy gã thư sinh đó chứ?
Hai triều Tần, Hán tự nhiên chẳng thấy gì , triều Đường cũng cảm thấy cả. triều Tống thì là một thái cực khác. Đám sĩ phu nhà Tống vốn dựa dẫm ngọn cờ Khổng T.ử để đôi co, tranh quyền đoạt lợi với hoàng quyền. Giờ đây, thấy một nữ t.ử hậu thế dám ngang nhiên bất kính với Khổng phu tử, đối với bọn họ chẳng khác nào giẫm thẳng lên mặt. Đám sĩ phu dĩ nhiên là vô cùng phẫn nộ, chỉ hận thể mọc cánh bay lên trời giật phăng cái màn trời xuống.
Tiếc , bọn họ với tới, cũng chẳng thể bay lên nổi.
Thế là, bọn họ sang dâng sớ kiến nghị Quan gia Triệu Trinh hãy tổ chức một buổi lễ hiến tế, xem thử thể màn trời biến mất ; hoặc chí ít cũng ban lệnh cấm bá tánh khắp thiên hạ ngước màn trời.
Triệu Trinh: ……
Đến cả vụ phong thiện ở Thái Sơn của phụ hoàng ngài giờ cũng trở thành trò động trời . Giả sử ngài mà tổ chức hiến tế xong, màn trời vẫn cứ trơ trơ đó chẳng động tĩnh gì, chẳng ngài đang giẫm vết xe đổ của phụ hoàng ? Quả thực nực ! Ngài hề mang danh di xú vạn năm !
Còn cái ý kiến đòi ngài hạ lệnh cấm bá tánh cả nước xem màn trời nữa chứ. Đứa nào nghĩ cái chủ ý ngu xuẩn ? Đầu óc úng nước ? Các giỏi giang như , tự bay lên trời mà cấm !
【 Khổng miếu khắp mảnh đất Hoa Hạ nhiều đếm xuể, lớn , nhỏ . hiện nay, hầu hết chúng chỉ đóng vai trò như những điểm tham quan nhằm tô điểm thêm cho bề dày văn hóa của các thành phố. Duy chỉ Khổng Phủ ở Khúc Phụ là khác biệt. Nho gia chính thức bước lên đài chính thống là thời Hán Vũ Đế, sự kiện nổi danh 'Bãi truất bách gia, độc tôn Nho thuật' (Loại bỏ các học phái khác, chỉ tôn sùng Nho học). 】
"Trẫm 'Bãi truất bách gia, độc tôn Nho thuật' ?" Lưu Triệt sững sờ. Ngài quả thật ưa cái học thuyết Hoàng Lão của những đời . Ngài một lòng đ.á.n.h Hung Nô, lập nên võ công văn trị hiển hách, thể thích mấy thứ học thuyết Hoàng Lão mang đậm tính 'Phật hệ', buông xuôi như thế chứ?
tại chọn Nho gia? Ngài chẳng chút hứng thú nào với mớ lý thuyết Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín của bọn họ. Làm hoàng đế, kẻ nào đầu óc vấn đề mới tin mấy cái thứ !
Vệ Thanh thấy thần sắc của bệ hạ nhà liền đoán ngay ngài đang nghĩ gì. Khóe miệng khẽ giật giật, vội cúi gằm mặt xuống. Bệ hạ nhà khoan bàn đến những chuyện khác, riêng về việc tự nhận thức bản thì quả thực chừng mực.
【 Lưu Triệt vị hoàng đế , tính cách vốn dĩ là duy ngã độc tôn (duy chỉ là tôn quý). Triều Hán lúc bấy giờ, dù trải qua thời kỳ cai trị của hai vị hoàng đế Văn - Cảnh, tích lũy ít của cải, nhưng tư tưởng của vẫn chịu đổi. Đối với họ, Hung Nô vẫn là một kẻ thù thể đ.á.n.h bại. Khoảng thời gian hòa bình quá lâu khiến họ sinh tâm lý e ngại, châm ngòi chiến tranh. Việc 'bỏ tiền mua bình an' dường như trở thành thói quen ăn sâu nếp nghĩ của tất cả . 】
"Hừ!" Lưu Triệt trừng mắt đám đại thần lúc nào cũng nhăm nhe ngăn cản ngài đ.á.n.h giặc, gắt gỏng: “Nếu trẫm chỉ lùi bước nhượng bộ Hung Nô, thì trẫm khác gì cái tên hôn quân triều Tống chứ?”
Cứ nghĩ đến những hành động hèn hạ của hoàng triều Tống , quả thực là ném sạch thể diện của các vị hoàng đế Hán. Cứ cái đà đó, muôn đời phỉ nhổ cũng là điều chắc chắn.
【 khi đến đời Lưu Triệt, cục diện thể tiếp diễn thêm nữa. Tuy nhiên, 'Quốc chi đại sự, tại tự dữ nhung' (Việc lớn của quốc gia, ở việc tế tự và binh nhung). Muốn động binh thì chỉ cần tiền, cần , mà quan trọng hơn hết là đạt sự thống nhất về mặt tư tưởng. Nếu , trượng còn kịp đ.á.n.h mà lòng quân rã đám thì mà dẫn dắt? Nhìn thấu điểm , học giả Nho gia Đổng Trọng Thư lập tức tung một loạt các học thuyết như 'Quân quyền thần thụ' (Quyền lực của vua do trời ban), 'Thiên mệnh', 'Thiên nhân cảm ứng' (Trời và sự tương thông)... nhằm giúp Lưu Triệt củng cố sự thống nhất về mặt tư tưởng. Điều khiến tất cả đều tin tưởng tuyệt đối rằng: Thiên t.ử nhà Hán là đích trưởng t.ử của trời cao, là nhận thiên mệnh mà phụng sự. 】