Phòng Livestream Của Tôi Kết Nối Đến Thời Thanh - Chương 223:!

Cập nhật lúc: 2026-08-23 12:35:08
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​"Đi thôi, chúng cưỡi lạc đà nào."

 

​Hoắc Khứ Bệnh chơi cùng đương nhiên là để cô tiêu tiền, về khoản Tinh Mộ tỏ vẻ 'tỷ tỷ tiền, lo'.

 

​"Nữ công tử, tại một vũng Suối Nguyệt Nha giữa sa mạc khô cạn ?" Hoắc Khứ Bệnh tò mò dòng nước suối mặt.

 

​"Đó là nhờ dòng chảy ngầm phía . Nơi vốn là lòng sông Đảng Hà, nhưng vì nhiều nguyên nhân mà Đảng Hà đổi dòng. Tuy nhiên, dù dòng sông mặt đất đổi thì mạch nước ngầm bên vẫn dịch chuyển. Vậy nên, đừng thấy chúng chỉ một vũng nước nhỏ, thực chất bên cả một mạch nước ngầm đang liên tục cung cấp nguồn nước cho nó đấy."

 

​"Ra là . Trong sa mạc nhiều tình huống thế ?"

 

​"Chắc là cũng . Các ốc đảo trong sa mạc cơ bản đều hình thành nhờ mạch nước ngầm chảy qua. Xét cho cùng, với sức nóng ở sa mạc, nếu chỉ dựa những con sông bề mặt thì mỗi năm ít nhất cũng một mùa cạn trơ đáy."

 

​"Đời thực sự còn Hung Nô nữa ?"

 

​"Không còn nữa. Hung Nô tiêu diệt gần hết từ cả ngàn năm . thời Hung Nô, thảo nguyên vẫn tiếp tục hưng khởi ít các dân tộc du mục khác. Thảo nguyên vẫn ở đó, Hung Nô thì sẽ dân tộc du mục khác trỗi dậy."

 

​"Giống như dân tộc Đột Quyết mà cô từng nhắc đến ?"

 

​" . Về còn Mông Cổ, Ngõa Lạt, Thát Đát... đều là những dân tộc sự tồn tại tương tự như Hung Nô. 'Dã hỏa thiêu bất tận, xuân phong xuy hựu sinh' (Lửa rừng đốt chẳng cháy hết, gió xuân thổi tới sinh sôi)."

 

​Tinh Mộ mỉm về phía Hoắc Khứ Bệnh: “Thế nào, cảm thấy nản lòng ?”

 

Đánh ch·ế·t sống , cuối cùng tàn tro vẫn ngày bùng cháy.

 

​Ánh mắt Hoắc Khứ Bệnh vẫn trong veo, kiên định: “Tất nhiên là . Ta quản tương lai sẽ , nhưng chỉ cần còn sống, tuyệt đối sẽ để Hung Nô cơ hội xâm phạm thiên hạ nhà Hán của chúng . Hung Nô diệt, tuyệt lui bước.”

 

​"Tốt, , hổ là Quán Quân Hầu của trẫm, ha ha ha." Bệ hạ Lưu Triệt chơi trượt cát cực kỳ thỏa mãn bước tới, tình cờ những lời của Hoắc Khứ Bệnh.

 

​Tinh Mộ tiếng của nào đó cho đinh tai nhức óc, thật chẳng để ý đến cái tên chút nào.

 

​"Tinh Mộ , trẫm cái xe địa hình đồi cát một nữa, chúng một vòng ."

 

​Tinh Mộ định bụng từ chối ngay lập tức. Chuyến xe nãy xóc nảy khiến cô suýt thì chấn động não, ai mà thèm cơ chứ. khi chạm ánh mắt sáng lấp lánh của Hoắc Khứ Bệnh bên cạnh…

 

​Tinh Mộ: ……

 

“Được .”

 

​Mười lăm phút , Tinh Mộ sắc mặt tái nhợt bước xuống xe.

 

​"Nữ công tử, cô chứ?"

 

​Tinh Mộ yếu ớt lắc đầu. Cô , chỉ là chóng mặt một chút.

 

​" mà cái xe thú vị thật đấy. Tốc độ nhanh còn thể lao vun vút mặt cát. Nếu thể mang vài chiếc về thì mấy." Thứ mà dùng để hành quân thần tốc thảo nguyên cả ngàn dặm thì nhanh hơn cưỡi ngựa bao nhiêu , còn tốn sức .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phong-livestream-cua-toi-ket-noi-den-thoi-thanh/chuong-223.html.]

 

​Tinh Mộ khổ. Tên Lưu Triệt sớm thăm dò cô, mua những phương tiện như ô tô. Điều thực sự khó Tinh Mộ. Những thứ như thế mà bán về thời cổ đại thì kiểu gì cũng thấy sai sai. Hơn nữa, vì yêu cầu bảo mật nên cô cùng lắm chỉ bán vài chiếc. Ngoài việc đó thì chẳng tác dụng gì, cơ bản cũng chỉ như đồ chơi của hoàng đế mà thôi, thực sự cần thiết. Cho nên cô từ chối thẳng thừng.

 

​"Loại xe thế nhiều nhất chỉ thể bán cho ngài một chiếc thôi, dùng việc tác chiến là chuyện tưởng. Hơn nữa, để chiếc xe chạy thì cần xăng. rảnh mà ngày nào cũng mua xăng cho các ngài , nhiều thời gian rảnh rỗi thế."

 

​" thấy suốt ngày nữ công t.ử cũng việc gì ."

 

​"Hầy, lịch sự để mất ?" Tinh Mộ trừng mắt. Nam thần của ?

 

​Hoắc Khứ Bệnh nở một nụ rạng rỡ.

 

​Tinh Mộ: ……

 

​Lưu Triệt bên cạnh thấy dáng vẻ bao dung, mỉm của Tinh Mộ thì đắc ý bực tức. Trẫm đây thế mà chào đón bằng cái thằng nhóc ngốc nghếch Hoắc Khứ Bệnh !

 

​"Nơi chính là Ngọc Môn Quan. Tuy giờ chỉ còn một tòa thành vuông nhỏ xíu, nhưng nghĩ vẫn nên đưa các ngài đến xem." Tinh Mộ sang Hoắc Khứ Bệnh.

 

​"Ngọc Môn Quan." Hoắc Khứ Bệnh địa danh . Nhờ bệ hạ vài tấm bản đồ của đời nên may mắn xem xem nhiều . Dù bản đồ đời khác nhiều so với dư đồ Đại Hán, nhưng vẫn dễ dàng nhận các vị trí tương ứng giữa kim và cổ.

 

​Hoắc Khứ Bệnh vẫn còn nhớ rõ đầu tiên thấy tấm bản đồ khổng lồ , trong lòng chấn động nhường nào. Thế giới rộng lớn đến thế, Hoa Hạ rộng lớn đến thế! Lần đầu tiên Hoắc Khứ Bệnh cảm thấy quá nhiều việc thành. Cậu hy vọng một ngày, Đại Hán cũng thể chủ một bản đồ rộng lớn như Hoa Hạ của đời . Người đời , cớ bọn họ ?

 

​Việc tiêu diệt Hung Nô coi như là mục tiêu đầu tiên của .

 

​"Năm 121 Công nguyên, Phiêu Kỵ Tướng quân Hoắc Khứ Bệnh tiến quân Hà Tây, đ.á.n.h bại Hung Nô. Cùng năm đó, Hán Vũ Đế thiết lập hai quận Võ Uy và Tửu Tuyền. 【1】"

 

​"Ngọc Môn Quan cái tên là vì Hán Vũ Đế khai thông tuyến đường giao thương Tây Vực. Ngọc thạch từ Tây Vực đưa về nội địa cuồn cuộn dứt qua đây, nên mới đặt tên là Ngọc Môn Quan. 'Khương địch hà tu oán dương liễu, Xuân phong bất độ Ngọc Môn Quan' (Sáo Khương oán trách chi cành liễu, Gió xuân nào tới Ngọc Môn Quan). 【2】 Từ đó về , Ngọc Môn Quan chính là cửa ngõ phía Tây của Hoa Hạ. Đi về hướng Tây là tiến Tây Vực, cũng là lúc rời xa cố quốc." Tinh Mộ đặt tay nhẹ lên bức tường thành cổ kính.

 

​"Hai ngàn năm. Giữa chốn cát vàng mịt mù , cửa ải sừng sững hai ngàn năm. Chẳng hai ngàn năm , những binh sĩ thú biên trấn thủ nơi đây nhớ thương quê nhà, đến nhường nào. 'Bồ đào mỹ tửu quang bôi, Dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi. Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu, Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi.' (Rượu nho ngon chén quang, Muốn uống tỳ bà giục lên ngựa. Say sa trường xin chớ , Xưa nay chinh chiến mấy ai về). 【3】"

 

Đưa mắt khung cảnh trống trải xung quanh, Tinh Mộ cảm thấy dù internet, bắt cô ở cái nơi lâu dài chắc cô cũng chịu nổi.

 

​Lại nghĩ đến những lính biên phòng đang trấn thủ ở khắp nơi đất Hoa Hạ ngày nay mà cô từng xem tin tức, nơi họ đóng quân chắc điều kiện hơn nơi . Quả nhiên, chỉ thể tận hưởng sự thái bình là bởi đang gánh vác những chông gai.

 

​Hoắc Khứ Bệnh hiện tại từng cầm quân nên thể cảm nhận sâu sắc. Còn Lưu Triệt thì khỏi , đồ 'móng heo' lớn.

 

nhiều tướng sĩ trấn thủ biên cương đang xem livestream ngập tràn cảm xúc. Đặc biệt là các tướng sĩ đang đóng quân tại Ngọc Môn Quan, khi thấy Ngọc Môn Quan ở đời chỉ còn bốn bức tường đổ nát, trong lòng họ chợt dâng lên một cảm giác mất mát khó tả.

 

​"Thế mà chỉ còn chút xíu thế thôi . Sau nếu trẫm cho xây cất Ngọc Môn Quan thì nhất định xây thật kiên cố mới , để cho đời còn chiêm ngưỡng phong thái Đại Hán của trẫm chứ."

 

​Một giọng vô cùng phá bĩnh vang lên khiến Tinh Mộ vội thu tay , đó cô ném cho 'đồ móng heo lớn' một cái lườm sắc lẹm.

 

 

 

 

 

Loading...