Phòng Livestream Của Tôi Kết Nối Đến Thời Thanh - Chương 55:÷
Cập nhật lúc: 2026-08-10 14:50:25
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Khởi bẩm Hoàng thượng, nhi thần tấu chương dâng."
Đại triều hội sắp đến hồi kết thúc, lực chú ý của phần lớn quan viên đều còn đặt triều hội nữa. lúc , bỗng thấy Ung Thân vương vốn đang hàng đầu bước khỏi hàng. Không hiểu , nhiều bất giác rùng một cái như ve sầu mùa đông.
"Lão Tứ , chuyện gì ?" Khang Hi thẳng lên.
Ông đương nhiên Lão Tứ mấy ngày nay đang gì. "Hiểu con ai bằng cha", Lão Tứ tính tình Khang Hi nắm rõ như lòng bàn tay. Mặc dù cách việc của chút ngoài dự kiến, nhưng ông tin chắc Lão Tứ vẫn còn hậu chiêu. Cho nên ông vẫn luôn chờ đợi, và giờ thì hậu chiêu đó đến.
"Hồi Hoàng thượng, nhi thần phụng mệnh lãnh sai sự, mấy ngày nay cùng Thập Tam thăm hỏi các vị đại thần mượn bạc mà trả. Nhi thần Hoàng A Mã lúc ân chuẩn cho triều thần mượn tiền Hộ Bộ là vì thương xót một đại nhân hai bàn tay trắng, gia cảnh quả thực khó khăn. Nhi thần vốn nghĩ 'thiếu nợ trả tiền' là đạo lý hiển nhiên, nhưng sự nhân đức, khoan dung của Hoàng A Mã mới là tấm gương mẫu mực để nhi thần học tập.
Vì thế, nhi thần và Thập Tam bàn bạc với , nhận thấy cảnh gia đình của mỗi vị đại nhân đều khác biệt, nếu cứ áp đặt ép buộc thì là cách . Do đó, hai nhi thần đích đến từng phủ để khảo sát chi tiết. Hiện giờ nhi thần tổng hợp cảnh cụ thể, cúi xin Hoàng thượng định đoạt."
Dận Chân dùng hai tay dâng lên một quyển tấu chương dày cộm.
Lương Cửu Công lập tức bước tới nhận lấy dâng lên cho Hoàng thượng.
Khang Hi thực sự hành động của Dận Chân khơi dậy lòng hiếu kỳ. Ông sửa sang tay áo, vươn tay nhận lấy quyển tấu chương. Hoàng thượng ngai vàng xem tấu chương, các hoàng t.ử và đại thần bên đương nhiên dám ý kiến gì, tất cả đều nín thở ngưng thần chờ đợi.
Dận Đường trong lòng đang mải suy đoán xem Lão Tứ định giở trò quỷ gì, bỗng cảm giác kéo áo từ phía . Kẻ nào to gan lớn mật !
Quay đầu , Dận Đường bắt gặp cái nháy mắt hiệu của Lão Thập.
'Thấy , bảo Lão Tứ nhất định sẽ hậu chiêu mà.'
Dận Đường hiểu chuẩn xác ý tứ mà Dận Ngã truyền đạt, cạn lời trợn trắng mắt trời, hiệu cho Lão Thập thành thật một chút. Biết Lão Tứ sắp giở trò mà còn mau tự siết chặt da dẻ . Bộ quên mất bản cũng đang nợ Hộ Bộ mười mấy vạn lượng bạc ?
Khang Hi xong bộ tấu chương, ánh mắt đứa con trai thứ tư của cũng đổi. Thế mà Lão Tứ thể nghĩ cách , quả thật là quá... tổn hại khác!
"Hoàng A Mã, khi nhi thần lắng chư vị đại nhân than khổ, phát hiện họ trả bạc, mà là một thực sự thạo việc quản lý tài sản. Ví dụ như Tả thị lang Binh Bộ Diêu đại nhân, chính vì vợ cả mất sớm, trong nhà tuy một tiểu lo liệu việc nội trợ, nhưng rốt cuộc danh chính ngôn thuận, khiến cho sổ sách trong nhà đại nhân luôn trong tình trạng hỗn loạn, thu đủ chi.
Nhi thần cho rằng, cứ vay nợ đắp đổi qua ngày mãi cũng kế lâu dài. Diêu đại nhân nặng tình với vợ cũ tục huyền, triều đình cũng thể ép buộc. Đã , Hoàng A Mã ban một ân điển, tuyển chọn một nữ quan trong cung đến giúp Diêu đại nhân dọn dẹp, sắp xếp tài vụ gia sản?"
"Không... ... khởi bẩm Hoàng thượng, chuyện thể !" Diêu thị lang trong cơn chấn động đan xen nỗi kinh hoàng tột độ vội vã lên tiếng, “Thần tài đức gì mà dám dùng đến nữ quan trong cung!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phong-livestream-cua-toi-ket-noi-den-thoi-thanh/chuong-55.html.]
"Diêu đại nhân hà tất tự coi nhẹ bản . Đại nhân vì triều đình cúc cung tận tụy mấy chục năm, triều đình và Hoàng A Mã tự nhiên sẽ để ngài sống mãi trong cảnh giật gấu vá vai. Ta trưởng t.ử của Diêu đại nhân cũng lên mười tuổi, đợi con dâu trưởng bước qua cửa, tự khắc sẽ gánh vác chuyện nội trợ trong nhà. Đến lúc đó, gia sẽ nhờ Phúc tấn cẩn thận ngóng giúp đại nhân, nhất định sẽ chọn cho lệnh lang một thê t.ử giỏi giang việc quản gia."
Dận Tường mỉm với Diêu thị lang lúc đang vã mồ hôi hột.
"Không, dám phiền Thập Tam Phúc tấn..." Diêu thị lang theo bản năng buột miệng từ chối, đó mới chợt nhận đây trọng điểm, “Hoàng thượng...”
"Hoàng A Mã, ngoài trường hợp của Diêu đại nhân, còn một vị đại nhân khác cũng giỏi quản lý tài sản. Điều âu cũng là lẽ thường, suy cho cùng họ đều lớn lên nhờ sách thánh hiền, chút khái niệm gì với những tục vật như tiền bạc. Nhi thần thiết nghĩ, cần biện pháp thích hợp để kiểm soát mức chi tiêu xa xỉ của các vị đại nhân .
Ví dụ như A Linh A đại nhân, hai ngày mới đến Xuân Hương Lâu vung tiền như rác. Hành vi như e là chút thỏa. Cần ở bên cạnh thường xuyên nhắc nhở, khuyên can, tránh để đại nhân lúc bốc đồng quên mất việc vẫn còn gánh nặng nợ nần thanh toán hết. Dù cũng thể chỉ lo bản hưởng phúc, đẩy hết phiền toái, nợ nần cho con cháu đời gánh vác ."
Đừng tưởng các ngươi trả tiền thì sẽ yên chuyện. Chẳng lẽ các ngươi hậu nhân ư? Nhìn xem những đứa con các ngươi sinh rốt cuộc là cái loại gì. Các ngươi thể ngoan cố chống đối gia, nhưng đám con cháu nên của các ngươi dám ? Liệu chúng thực sự trong sạch ?
Bị lôi ví dụ điển hình, đầu óc A Linh A "oanh" lên một tiếng, hổ phẫn nộ. Hai ngày ông quả thực tiêu tốn ít tiền ở Xuân Hương Lâu. Kỳ thực với độ tuổi của , ông chẳng còn mặn mà gì với chốn phong nguyệt đó nữa, chỉ là do bạn bè rủ rê, khích bác vài câu nên mới hùa theo. Về đến nhà, ông cũng xót đứt ruột bạc vung tay.
ông thể ngờ chuyện lọt đến tai Tứ gia; thì cũng đành , còn lôi bêu riếu bàn dân thiên hạ ngay tại đại triều hội! Phải rằng, Đại Thanh luật lệ rõ ràng: Quan viên tuyệt đối phép lui tới kỹ viện.
"Nô tài tội, mong Hoàng thượng thứ tội!" A Linh A thừa hiểu lúc mà giảo biện thì chắc chắn sẽ kết cục , thà trực tiếp cúi đầu nhận tội còn hơn. Hoàng thượng vốn luôn khoan dung với triều thần, cùng lắm cũng chỉ phạt bổng lộc mà thôi.
Chỉ là ông hiển nhiên quên bẵng mất một điều: Khang Hi khi hậu quả từ sự "khoan dung, nhân từ" của trong những năm cuối đời, lúc đang ở thời khắc mấu chốt để truy thu khoản nợ, thì A Linh A nghiễm nhiên trở thành con gà lôi "g.i.ế.c gà dọa khỉ". Khang Hi đòi nợ thì tuyệt đối thể nương tay với A Linh A.
"Trẫm dốc lòng dốc sức vì Đại Thanh, các ngươi thì , chốn thanh lâu kỹ viện đành, còn vung tiền như rác! Ba ngàn lượng bạc! Hảo cho sự hào phóng của khanh! A Linh A, lúc Ung Thân vương và Thập Tam hoàng t.ử đến nhà ngươi truy thu tiền nợ, ngươi lóc than vãn thế nào? Giờ khanh hãy một nữa cho trẫm xem nào!"
"Nô tài đáng c.h.ế.t! Nô tài đáng c.h.ế.t!" A Linh A sợ hãi tột độ, liên tục dập đầu xuống đất.
"Ngươi nhớ rõ thì trẫm ở đây ghi chép vô cùng rõ ràng. Ngươi nhà ngươi nhiều năm nay thu đủ chi, đến mức của hồi môn cho con gái cũng gom đủ. Thật là đáng thương! Nếu , trẫm sẽ đích ban hôn cho nữ nhi nhà ngươi gả đến Mông Cổ, còn của hồi môn thì trẫm sẽ lệnh cho Nội Vụ Phủ chi trả."
Sắc mặt A Linh A nháy mắt cứng đờ. Với những gia tộc quyền quý như họ, các cô con gái đều nuôi dưỡng để liên hôn củng cố thế lực. Ví dụ như hai tỷ tỷ của ông đều gả hoàng gia, một Hoàng hậu, một Quý phi, đó mới là lộ trình quy hoạch hảo cho con gái của ông . Gả đến Mông Cổ ư? Thế thì ích lợi gì cơ chứ! Hoàng thượng gả công chúa qua đó là vì quốc sách Mãn - Mông liên hôn, chứ con gái ông mà gả qua đó thì gia tộc Nữu Hỗ Lộc thị chẳng sơ múi nửa điểm lợi lộc nào.